Cập nhật mới

Dịch Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 1623


Chương 1623

Có thể nói, Lưu Tử Đào bây giờ già đi ít nhất mười tuổi so với Lưu Tử Đào trước kia.

Khi nhìn thấy Ứng Đông Lai, ánh mắt Lưu Tử Đào hơi lạnh lẽo, rất không tình nguyện gọi một tiếng: “Đội trưởng!

Nhưng mà, khi anh ta nhìn thấy Trình Kiêu đứng sau Ứng Đông Lai, lại vẫn nở nụ cười nhiệt tình.

“Huấn luyện viên Trình, cuối cùng anh cũng trở về rồi!”

“Đúng rồi, mau kể cho chúng tôi nghe, một mình anh đánh bại tất cả cao thủ của giới võ đạo Giang Nam trong đại ‘õ đạo Giang Nam như thế nào.”

Xem ra, bọn họ đều đã nghe nói hành động của Trình Kiêu ở Giang Nam.

Kèm theo tiếng hô của Lưu Tử Đào, người trong ký túc xá đều kích động.

Ngay lập tức, mấy đội viên còn lại cũng nhảy xuống giường, đi tới cửa, ngó đầu ra nhìn Trình Kiêu.

“Huấn luyện viên Trình trở về rồi!”

Mấy người lễ phép chào hỏi.

Trình Kiêu thản nhiên trả lời: “Trở về rồi.”

Đồng thời, Trình Kiêu cũng đưa mắt đánh giá mấy người.

Phát hiện mặc dù tàn ác trên mặt mấy người ít hơn Lưu Tử Đào một chút, nhưng cũng rất không bình thường, giống như lúc nào cũng có thể bùng nổ.

Trình Kiêu quan sát tình trạng chân khí trong cơ thể bọn họ, phát hiện chân khí trong cơ thể bọn họ mạnh hơn lúc Trình Kiêu rời đi tới mấy lần.

Bây giờ, thực lực hầu hết mọi người đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên tiểu thành. Mà người vốn đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên thì thăng tới cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong.

Nếu cứ phát triển theo tốc độ này, trong đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long sẽ nhanh chóng có thêm mấy cường giả cấp bậc Tông Sư.

“Xem ra, thuật luyện thể Thanh Long chính là đo nỉ đóng giày cho những đội viên này!”

“Nhưng mà, tu vi tăng trưởng quá nhanh, nền móng bất ổn, dẫn đến tính cách mọi người trở nên nóng nảy.”

Đây chính là nguy cơ đội viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long gặp phải.

Giống như một đứa trẻ sơ sinh bỗng nhiên lấy được sức mạnh của người trưởng thành, cơ thể non nớt của bọn chúng hoàn toàn không cách nào khống chế sức mạnh này. Thế nên, những sức mạnh kia cần được phóng thích, tích tụ thời gian dài sẽ khiến cho tính cách của bọn họ trở nên nóng nảy hiếu chiến.

Trình Kiêu nhìn đám người Lưu Tử Đào đang ngập tràn phấn khởi, sắc mặt hơi nghiêm túc, những đội viên này tin tưởng anh như vậy, anh tuyệt đối không thể để những đội viên này thất vọng.

“Các anh tạm dừng tu luyện, bây giờ tôi lập tức đi giải quyết vấn đề xuất hiện trên người các anh.” Trình Kiêu nói.

Lưu Tử Đào nói: “Huấn luyện viên Trình, tôi cảm thấy trên người tôi không có vấn đề gì? Hơn nữa tràn đầy sức mạnh, anh xem thực lực của tôi đi, bây giờ tôi đã là cường giả cảnh giới Tiên Thiên rồi.”

Mấy người còn lại cũng vội vàng gật đầu: “Chúng tôi cũng không có vấn đề gì”

Những thay đổi về mặt tính cách này, người trong cuộc hoàn toàn không phát hiện ra.

Trình Kiêu nói: “Các anh nghe tôi là được rồi, bây giờ tôi lập tức đi nghĩ cách giải quyết.”

“Được, chúng tôi tin tưởng ngài!” Lưu Tử Đào nói.

Bọn họ vẫn rất nghe lời Trình Kiêu. Dù sao, cảnh tượng Trình Kiêu nhảy từ trên máy bay xuống lúc trước đã để lại rung động sâu sắc trong lòng các đội viên.

Sau đó, Ứng Đông Lai lại dẫn Trình Kiêu đi đến ký túc xá của những đội viên khác kiểm tra.
 
Chương 1624


Chương 1624

Trình Kiêu phát hiện, trên cơ bản tình huống của những đội viên khác đều không khác gì tình huống của Lưu Tử Đào.

Sau khi rời khỏi ký túc xá, Ứng Đông Lai hỏi: “Huấn luyện viên Trình, tình huống của những đội viên này sao rồi?”

Sắc mặt Trình Kiêu bình thản: “Không phải vấn đề lớn gì, tu vi tăng trưởng quá nhanh dẫn tới tác dụng phụ, chỉ cần nghĩ cách khiến thân thể bọn họ mạnh lên là được.”

Nếu như ví von người tu hành giống như một thùng chứa, vậy chân khí của võ giả và linh lực của người tu tiên sẽ giống như nước rót vào thùng chứa.

Vốn dĩ cơ thể của những võ giả kia có kích cỡ tương đương một cái chén. Với công pháp bọn họ tu luyện, tốc độ hấp thu chân khí giống như đang nhỏ từng giọt nước.

Mà bây giờ sau khi tu luyện thuật luyện thể Thanh Long, lại giống như dùng vòi nước bơm vào, trực tiếp tràn ra ngoài Cho nên, muốn cải thiện tình huống này, cần khiến cơ thể của những đội viên này mạnh lên, cũng chính là đổi một thùng chứa lớn hơn, vậy là được rồi.

“Vậy làm thế nào mới khiến cơ thể bọn họ mạnh lên?” Ứng Đông Lai hỏi.

“Trúc Cơ Đan đã không được rồi, cần phải dùng Tố Thể Đan.”

Trình Kiêu nói.

Ứng Đông Lai hỏi: “Cần nguyên liệu gì, tôi cho người đi tìm.”

Trình Kiêu nói: “Nhiều người như vậy, nguyên liệu cần dùng cũng rất nhiều, muốn tìm đủ sẽ tốn rất nhiều thời gian, có chỗ nào có sẵn không?”

Ứng Đông Lai suy nghĩ: “Tôi biết một nơi chắc chắn có, chỉ sợ bọn họ không chịu cho chúng ta thôi.

“Nơi nào?” Trình Kiêu hỏi.

“Dược Thần Cốc.

Dược Thần Cốc, Trình Kiêu lại nghe thấy cái tên này.

Lúc trước, Dược Thần Cốc phát động Dược Thần Lệnh, gần như: nửa giới võ đạo đều hưởng ứng, muốn giết chết Trình Kiêu.

Cuối cùng, may mà có huyết thủ tu la Cừu Thiên Sát hẹn đánh với Trình Kiêu, Trình Kiêu giết Cừu Thiên Sát, chấn áp quần hùng giới võ đạo.

Vô hình trung dập tắt một trận hỗn loạn.

Về sau, người của Dược Thần Cốc được Yến Bắc Phi mời đến Trung Châu, trợ giúp nhà họ Tống đối phó với tập đoàn Đông Vương.

Trình Kiêu giết Yến Bắc Phi, nhưng không giết luyện đan sư của Dược Thần Cốc kia.

“Vậy tôi đi Dược Thần Cốc một chuyến.” Trình Kiêu thản nhiên nói.

Ứng Đông Lai hơi lo lăng: “Huấn luyện viên Trình, cậu từng có.

mâu thuẫn với Dược Thần Cốc, chưa chắc bọn họ sẽ cho cậu dược liệu cần thiết.”

“Không sao, tôi có cách” Trình Kiêu nói.

Ứng Đông Lai lại nói: “Tôi vẫn luôn giấu giếm không báo lên trên tin tức các đội viên xảy ra chuyện, Hồng lão vân chưa biết chuyện này, cậu cũng đừng nói cho ông ta biết!”

“Được.” Đương nhiên Trình Kiêu sẽ không nhiều chuyện như vậy, nếu như nói chuyện này cho Hồng Sơn Hà, dựa vào tính cách của ông ta, chắc chắn trách mắng mình một trận.

Trình Kiêu lập tức lên đường đi đến Dược Thần Cốc.
 
Chương 1625


Chương 1625

Nhưng mà, ngay khi Trình Kiêu vừa ra khỏi cửa chính của căn cứ.

đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long, một chiếc xe Jeep màu đen dừng trước cửa chính, ngăn chặn đường đi của Trình Kiều.

Nhìn thấy biển số xe, Ứng Đông Lai lập tức giật mình: “Đây là xe của Hồng lão!”

Một tài xế trẻ tuổi để đầu húi cua bước nhanh ra khỏi buồng lái, kéo mở cửa ghế sau ra.

Hồng Sơn Hà mang vẻ mặt u ám, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám bước xuống xe.

Ứng Đông Lai lập tức đứng nghiêm, kính chào: “Chào Hồng lão!”

Hồng lão liếc nhìn ông ta một cái rồi không để ý đến nữa.

Quay đầu nói với tài xế xe: “Cậu ở chỗ này chờ tôi.”

“Vâng!” Tài xế trả lời.

Sau đó, Hồng lão không hề liếc mắt nhìn Ứng Đông Lai và Trình Kiêu, đi thẳng vào trong cửa chính. Khi đi lướt qua bọn họ mới lạnh lùng nói: “Hai người đi vào cùng tôi.”

Ứng Đông Lai nhíu mày: “Xem ra Hồng lão mang theo tức giận tới đây, phỏng chừng đã biết chuyện của các đội viên rồi.”

Trình Kiêu thản nhiên nói: “Không sao, cùng lắm là nghe ông ta lải nhải đôi câu thôi.”

Ứng Đông Lai cười gượng, tìm khắp Á tộc cũng không tìm được một người dám nói chuyện như vậy với Hồng lão.

Cũng chỉ có Trình Kiêu mới dám nói như vậy.

Trong văn phòng, Hồng Sơn Hà ngồi ở trên ghế, vẻ mặt nghiêm.

túc.

Ứng Đông Lai và Trình Kiêu đứng trước mặt Hồng Sơn Hà, Ứng Đông Lai đứng thẳng tắp, toàn thân căng cứng, trông rất căng thẳng.

Mà Trình Kiêu vẫn bình tĩnh như cũ, sau đó dứt khoát ngồi lên trên góc bàn bên cạnh.

Hồng Sơn Hà liếc anh một cái, nhíu chặt đôi mày.

“Đi xuống!” Hồng Sơn Hà khẽ quát lên: “Còn ra thể thống gì nữa!”

Trình Kiêu không để ý tới, thản nhiên nói: “Có việc thì nói đi, tôi đang gấp lắm.”

Hồng Sơn Hà trừng mắt lườm anh một cái, ánh mắt dời sang Ứng Đông Lai ở bên cạnh, vẻ mặt uy nghiêm mắng: “Ứng Đông Lai, bây giờ ông càng ngày càng to gan, xảy ra chuyện lớn như vậy mà cũng dám giấu giếm tôi!”

Ứng Đông Lai liếc nhìn Trình Kiêu, ánh mắt kia giống như muốn nói: Xem đi, quả nhiên là tới vì chuyện này!

Ứng Đông Lai cười ha hả, nói: “Hồng lão, tôi cũng vừa phát hiện ra chuyện này, cảm thấy không phải chuyện lớn gì, cho nên không nói với ngài.”

Hồng Sơn Hà trừng mắt lườm ông ta: “Chuyện này còn không phải chuyện lớn? Vậy chuyện nào mới là chuyện lớn!”

“Về sau gặp phải chuyện này, phải thông báo cho tôi đầu tiên.”

Ứng Đông Lai vội vàng gật đầu: “Vâng! Nếu như còn gặp phải chuyện thế này, tôi đảm bảo sẽ thông báo cho Hồng lão đầu tiên!”

Hồng Sơn Hà hơi hài lòng: “Được rồi, ông có thể đi rồi, cấm túc ba ngày!”

*A..” Ứng Đông Lai đau buồn kêu lên “Chê ít?” Hồng Sơn Hà cười lạnh nhìn ông ta.
 
Chương 1626


Chương 1626

*À không, tôi phục tùng mệnh lệnh!” Ứng Đông Lai nhìn Trình Kiêu một cái rồi vội vàng chạy đi, ánh mắt kia rõ ràng đang nói rằng: Tôi đi trước, tự cậu cầu phúc đi!

Ứng Đông Lai rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người Hồng Sơn Hà và Trình Kiêu.

Sắc mặt Hồng Sơn Hà lập tức trở nên u ám “Cậu biến mất hơn bốn tháng, mặc kệ không hỏi đến đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long, suýt nữa phá hủy đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long, trách nhiệm này cậu gánh nổi không!”

Trình Kiêu không phản bác, chuyện này quả thật là anh không đúng. Là anh sơ sót, khiến cho đội viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long gặp nguy hiểm.

Nếu không phải Ứng Đông Lai cẩn thận, chờ thêm một khoảng thời gian nữa, rất có thể các đội viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long sẽ phải chịu thương tổn không thể cứu vãn.

Thấy Trình Kiêu không nói lời nào, cuối cùng Hồng Sơn Hà cũng cảm thấy hả giận.

Cho tới bây giờ, ông ta chưa từng đạt được kết quả tốt khi ở trước mặt Trình Kiêu. Cho nên, Hồng Sơn Hà vẫn luôn muốn tìm cơ hội dạy dỗ Trình Kiêu một trận, để anh thu bớt tính cách không coi ai ra gì này.

Nhưng mà, Hồng Sơn Hà căn bản không tìm được cơ hội. Mỗi lần, rõ ràng Trình Kiêu gặp phải nguy hiểm không cách nào vượt qua, nhưng kết quả cuối cùng lại đều là biến nguy thành an.

Khiến Hồng Sơn Hà muốn dạy dỗ Trình Kiêu nhưng không thể bắt được cơ hội.

Lần này đội viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long xảy ra chuyện, Trình Kiêu không cách nào chối bỏ trách nhiệm, cuối cùng Hồng Sơn Hà cũng bắt được cơ hội, đương nhiên sẽ không dễ dàng tha cho Trình Kiêu.

“Mỗi một thành viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long đều trải qua tuyển chọn kỹ lưỡng từ trong vô số binh lính, bọn họ lập được công lao hiển hách cho quốc gia, mỗi một người đều là báu vật của quốc gia. Đại tộc trưởng vô cùng tin tưởng cậu, cho nên mới c biệt cất nhắc cậu trở thành huấn luyện viên của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long, không ngờ cậu lại vô trách nhiệm như vậy, cậu xứng với lòng tin của Đại tộc trưởng đối với cậu sao!”

Hồng Sơn Hà dứt khoát chụp cái mũ này lên đầu anh, suýt nữa đã chuyện bé xé ra to luôn rồi “Được rồi, bọn họ chỉ là tu vi tăng trưởng quá nhanh, tố chất cơ thể không theo kịp, cũng không phải là không thể cứu vãn, ông nói cũng khoa trương quá rồi?” Trình Kiêu không kiên nhẫn cắt ngang lời Hồng Sơn Hà.

Hồng Sơn Hà lập tức nổi giận: “Sao cậu lại có thái độ này! Từ trước đến giờ, chuyện của quốc gia không bao giờ là chuyện nhỏ!

Tôi nói cho cậu biết, bây giờ cậu là nhân viên của chính phủ Á tộc, xin hãy chấn chỉnh lại thái độ của mình!”

Trình Kiêu nhìn Hồng Sơn Hà, thản nhiên nói: “Ba ngày, tôi đảm bảo trả lại cho ông một đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long khỏe mạnh hoạt bát”

Hồng Sơn Hà hơi ngẩn ra, lạnh lùng cười nói: “Ba ngày? Trong quân không nói chơi!”

Mặc dù Hồng Sơn Hà hoàn toàn không rõ vì sao những đội viên này đột nhiên trở nên nóng nảy, nhưng nhiều đội viên như vậy, sao ba ngày có thể chữa khỏi được?

“Tôi băng lòng viết giấy cam kết thực hiện quân lệnh!” Trình Kiêu nói.

“Tốt, đây chính là cậu nói đấy!” Hồng Sơn Hà vui mừng.

Hồng Sơn Hà lập tức lấy ra một tời giấy trắng, để Trình Kiêu viết giấy cam kết thực hiện quân lệnh.

Nhìn Trình Kiêu ký tên mình lên, Hồng Sơn Hà giống như bắt được nhược điểm của Trình Kiêu, đắc ý cười nói: “Ba ngày, cậu cũng đừng quên!”

“Tất nhiên, chỉ cần ba ngày: Trình Kiêu nói.

Vì thoát khỏi lải nhải không ngừng của Hồng Sơn Hà, Trình Kiêu chỉ có thể tăng nhanh tốc độ.
 
Chương 1627


Chương 1627

Có giấy cam kết thực hiện quân lệnh của Trình Kiêu, Hồng Sơn Hà tạm thời buông tha cho Trình Kiêu, nhưng mà, có lẽ vì mau chóng nhìn thấy Trình Kiêu thực hiện cam kết quân lệnh, vậy mà Hồng Sơn Hà lại ở lại trong căn cứ của đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long.

Đối với Trình Kiêu thì Hồng Sơn Hà ở đâu cũng không quan trọng.

Nhưng lại khổ cho Ứng Đông Lai.

Có thể thấy rõ ràng điều này qua ánh mắt u oán của Ứng Đông Lai sau khi Trình Kiêu rời đi.

Trình Kiêu không hề nán lại, lập tức đi đến Dược Thần Cốc, cả đi cả về kéo dài khoảng một ngày, ba ngày đã là nhiều nhất rồi.

Dựa vào tin tức Ứng Đông Lai cung cấp, Trình Kiêu chỉ tốn nửa ngày đã đi đến cửa chính của Dược Thần Cốc.

Nhưng mà, Dược Thần Cốc này hoàn toàn khác với tưởng tượng của Trình Kiêu.

Theo lý thì, Dược Thần Cốc thuộc thế lực của giới võ đạo, hẳn là ở ẩn xa lánh bên ngoài hoặc là ở trong động thiên phúc địa nơi rừng sâu núi thẳm Nhưng mà, Dược Thần Cốc lại nghênh ngang chiếm mấy chục mẫu đất, xây dựng một trang viên ngay dưới chân núi.

Đây không phải ở ẩn, mà đã hoàn toàn nhập thế.

Cửa chính của Dược Thần Cốc rất khí phách, kiến trúc phỏng theo hoàng cung cổ đại, có phần tương tự đường cái Chu Tước thời nhà Đường.

Trên đỉnh cửa chính là một bức tranh sắt được treo băng móc bạc, bên trên khắc ba chữ Dược Thần Cốc màu vàng to lớn, đường nét cứng cáp mạnh mẽ, phong cách cổ xưa bá đạo.

Ngoài cửa còn có mấy tên bảo vệ gác cửa, đều mặc đồng phục riêng, dáng vẻ hiên ngang, trên mặt thoáng mang theo vẻ kiêu ngạo, giống như trông cửa cho Dược Thần Cốc là một chuyện cực kỳ quang vinh.

Phía sau cửa chính đứng sừng sững một pho tượng cao lớn Không biết là tượng của ai, nhưng mặc cổ trang, tay cầm một chiếc vạc ba chân, hẳn là một vị đại sư luyện đan nào đó, cũng có lẽ là người sáng lập ra Dược Thần Cốc.

Trước cửa chính của Dược Thần Cốc có rất nhiều người, xếp thành hai hàng thật dài.

Trình Kiêu không biết những người này làm gì ở đây, chẳng lẽ đều là đến xin thuốc?

Lúc này, Trình Kiêu nhìn thấy một cô gái quần áo rách rưới đi tới bên này.

Tuổi tác của cô gái không lớn, đoán chừng chỉ khoảng hai mươi, mái tóc rất dài, che kín nửa khuôn mặt nên không nhìn rõ tướng mạo.

Quần áo trên người cô ấy vô cùng rách rưới, nhưng cũng coi như gọn gàng sạch sẽ, quần áo vải thô đơn giản, lại còn có mấy chỗ vá.

Thời đại này, đừng nói là người trẻ tuổi chừng hai mươi, mà cho dù là người lớn tuổi thì cũng rất ít người mặc quần áo vá lên vá xuống thế này.

Cô gái đi đến bên ngoài cửa chính của Dược Thần Cốc, quay mặt.

về phía vách tường rồi quỳ xuống, cúi đầu không nói lời nào.

Từ động tác thành thục này của cô ấy và sàn bê tông đặc biệt sạch sẽ xung quanh cô ấy, có thể nhìn ra được, chắc hắn không phải ngày đầu tiên cô ấy quỳ ở chỗ này.

Trình Kiêu hơi tò mò về cô gái này.

Lúc này, một thanh niên mặc trường bào màu trắng đi từ trong cửa chính ra, hô to với mọi người đang xếp hàng: “Giải tán, giải tán hết đi, gần đây Dược Thần Cốc túng thiếu dược liệu, không bán ra ngoài, mọi người trở về hết đi, đừng chắn ở chỗ này nữa!”

Nhưng mà, rõ ràng lời nói của anh ta không có tác dụng gì, không một ai trong hàng ngũ thật dài này rời đi.
 
Chương 1628


Chương 1628

Trình Kiêu đi đến, hỏi một chị gái đứng phía sau một hàng ngũ trong đó: “Không phải nói là không bán ra ngoài sao? Vì sao mọi người còn muốn xếp hàng?”

Chị gái này nhìn Trình Kiêu một cái, nói ra: “Cậu là người nơi khác đến xin thuốc à! Cũng không phải là Dược Thần Cốc không bán ra bên ngoài, mà là đổi một cách khác bán ra.”

Ánh mắt Trình Kiêu hơi động: “Đổi một cách khác bán ra?”

Chị gái kia nói: “Chính là trao đổi, cậu muốn xin thuốc gì, vậy dùng đồ vật ngang giá trao đổi với Dược Thần Cốc.”

“Bình thường mọi người đều dùng dược liệu trao đổi, đặc biệt là những loại dược liệu hiếm có. Nghe nói người của Dược Thần Cốc rất thích mấy món đồ ly kỳ cổ quái.”

“Tôi nghe n. n trước có người dùng một viên đá đổi được ba viên linh đan của Dược Thần Cốc.”

“Mỗi một viên đan dược của Dược Thần Cốc đều có thể bán với.

giá hơn ba tỷ, hơn nữa vẫn luôn là bảo bối cung không đủ cầu.”

“Lần này tôi cũng lên núi nhặt được một viên đá, cho nên mới tới thử vận may.”

Nói xong, chị gái kia lấy một chiếc túi vải từ trong túi áo ra, cẩn thận từng li từng tí mở túi vải ra, để lộ một viên đá kỳ lạ to chừng bàn tay.

Trình Kiêu thoáng nhìn, viên đá kia có màu sắc kỳ lạ, hình dáng cũng rất kỳ lạ, nhưng chỉ là viên đá bình thường, có lẽ chị gái này phải thất vọng rồi.

Nhưng mà Dược Thần Cốc này đang giở trò quỷ gì? Thảo nào nhiều người xếp hàng như vậy, xem ra có rất nhiều người đều ôm thái độ tìm vận may đến trao đổi, cũng không phải là bệnh nhân cần chữa bệnh.

Lúc này, một chiếc siêu xe màu trắng ngang ngược phóng tới.

Thực hiện động tác cua gấp hoàn mỹ, xe đua dừng ở bên cạnh cửa chính, chỉ cách nơi cô gái đang quỳ một mét.

Cửa xe mở ra, một thanh niên ra vẻ kiêu căng, ăn mặc thời thượng bước xuống từ trong buồng lái Vừa vặn đá một chân lên người cô gái kia.

“Ăn mày từ đâu tới, dám chặn đường anh đây!” Thanh niên mắng to, sau đó đá một phát lên người cô gái, khiến cô gái ngã xuống mặt đất.

Mọi người xung quanh đều hơi tức giận, rõ ràng là anh ta đi không nhìn đường, đá lên trên người cô gái, thế mà còn trách cô gái chặn đường anh ta.

Lý nào lại như vậy!

Nhưng mà, mặc dù mọi người không ưa hành động của thanh niên, nhưng lại không có ai dám đứng ra đòi lại công bằng cho cô gái kia.

Cô gái bị đá ngã xuống mặt đất, không nói một lời, cúi đầu di chuyển sang chỗ khác quỳ xuống.

“Vẫn không cút!”

Cô gái không phản kháng, nhưng thanh niên kia cũng không có.

ý định buông tha cho cô ấy, bước lên phía trước, lại giơ chân đá vào người cô gái.

Nếu như lần này đá trúng, chỉ với cơ thể gầy yếu của cô gái, e rằng sẽ gãy mất mấy khúc xương.

Trong lúc nguy cấp, bóng hình Trình Kiêu chợt lóe, ngăn ở trước người cô gái.

Cú đá kia của thanh niên trực tiếp đá lên trên người Trình Kiêu, nhưng còn chưa chạm đến cơ thể Trình Kiêu thì đã chạm phải lồng phòng hộ do Trình Kiêu dùng linh lực ngưng tụ thành.

m Thanh niên kêu lên thảm thiết, ôm chân của mình, lập tức ngồi xuống dưới đất.

“Chân của tôi, chân của tôi gãy rồi!”
 
Chương 1629


Chương 1629

“Cậu Nghiêm, cậu không sao chứ!”

Nhìn lại, còn có một chiếc Audi màu đen đi sau chiếc xe đua này, bốn thanh niên từ trên đó xuống, hẳn là vệ sĩ của thanh niên này.

Đi ra ngoài cũng phải mang theo nhiều vệ sĩ như vậy, chắc chắn không phải người bình thường.

Mấy tên vệ sĩ nhanh chóng chạy đến trước mặt thanh niên, lo lắng hỏi han “Chân của tôi gãy… gãy rồi, đau chết mất, mau vào Dược Thần Cốc tìm chú tôi, gọi chú ấy ra xem cho tôi!” Thanh niên hét lớn.

“Vâng!

Một tên vệ sĩ lập tức chạy vào cửa chính của Dược Thần Cốc.

HƯƠNG 590: CẬU CẢ NGHIÊM HỐNG HÁCH 6/7 Trình Kiêu che chở cho cô gái kia, lạnh lùng nhìn cậu Nghiêm này.

Cậu Nghiêm cũng nhìn anh, ngay sau đó, tỏ vẻ dữ tợn mắng chửi: “Đồ súc sinh, mày từ đâu chui ra! Vậy mà dám làm ông đây bị thương, không đánh gãy chân mày, khó tan mối hận trong lòng tao!”

“Hai người các anh đi lên đánh gãy chân hắn cho tôi!”

Thanh niên hống hách cùng cực, ban ngày ban mặt, vậy mà la hét muốn đánh gãy chân người ta.

Hai tên vệ sĩ kia thật sự nghe lời, không có ý tốt nhìn về phía Trình Kiêu, dứt khoát đi tới.

Hiển nhiên, loại chuyện thế này, bọn họ đã làm không ít.

Xem ra, thanh niên này cực kỳ hung hăng hống hách.

“Nhóc con, là bọn tao ra tay, hay tự mày ra tay?” Một tên vệ sĩ cười khẩy, tàn nhẫn nói với Trình Kiêu.

Cô gái được Trình Kiêu che ở phía sau đột nhiên đứng ra, không ngừng cúi đầu với hai tên vệ sĩ, trong miệng phát ra tiếng a a.

Rõ ràng, cô ấy đang cầu xin hai vệ sĩ này tha thứ.

“Ha ha, hóa ra một người câm!” Hai tên vệ sĩ khinh bỉ cười nói Trình Kiêu thản nhiên liếc nhìn hai người, trong miệng nhẹ nhàng phun ra một chữ: “Cút!”

Hai vệ sĩ bỗng nhiên cảm thấy một hơi thở kinh khủng bao phủ quanh người bọn họ, linh hồn của bọn họ cũng đang rung động.

Hai người giống như gặp quỷ, trong nháy mắt mồ hôi lạnh thấm ướt sau lưng.

“Lên đi! Hai người các anh sợ à!” Cậu Nghiêm mắng to.

Hai người rất muốn rút lui, nhưng ngại vì áp lực của cậu Nghiêm, bọn họ cũng không dám rút lui.

Nhìn hai người vẫn ráng chống đỡ, Trình Kiêu hừ lạnh một tiếng, lại tăng thêm uy áp.

Phập phập!

Hai người trực tiếp quỳ gối xuống trước mặt Trình Kiêu, cả người run lẩy bẩy.

“Các anh đang làm gì vậy? Đứng lên, tôi bảo các anh đánh gãy chân hắn mà!” Cậu Nghiêm tức giận chửi ầm lên, anh ta tốn tiền mời vệ sĩ về, vậy mà lại quỳ gối trước kẻ địch của anh ta!

Sao cậu Nghiêm có thể chịu nổi!

Nhưng mà, khi tính mạng bị đe dọa nghiêm trọng, hai tên vệ sĩ nào còn lòng dạ để ý tới cậu Nghiêm?

Bảo vệ tính mạng mình rồi nói tiếp!

 
 
Chương 1630


Chương 1630

Chỉ còn lại một tên vệ sĩ, thấy tình hình không đúng, anh ta liền ghé vào tai Cậu Nghiêm nói nhỏ: “Cậu Nghiêm, không đúng cho lắm. Trương Mãnh và Lý Dũng bình thường cũng không phải là loại hèn nhát, sao lại tỏ ra dở tệ như vậy?”

Cậu Nghiêm bình tĩnh lại, nhớ răng vừa rồi anh ta rõ ràng đã đá về phía cô gái kia một cái nhưng Trình Kiêu lại đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện.

Lúc đó, Cậu Nghiêm không cảm thấy có chuyện gì, hiện tại nhớ lại thì tốc độ của Trình Kiêu rốt cuộc nhanh thế nào chứ? Vậy mà lại đột nhiên chặn trước người cô gái đó.

Cậu Nghiêm tạm thời quên mất cơn đau ở chân, nghiêm túc nói: “Ý cậu là chúng ta đụng phải võ giả rồi?”

“Ừ” Tên vệ sĩ kia trịnh trọng gật đầu.

Có điều, Cậu Nghiêm cũng không sợ hãi, cậu anh ta là quản gia của Dược Thần Cốc và cũng là một võ Mặc dù Cậu Nghiêm chỉ là một người bình thường, nhưng có một người cậu là quản gia của Dược Thần Cốc, anh ta không kính sợ võ giả như vậy.

Cậu Nghiêm nhìn Trình Kiêu, cười nhạt nói: “Nhóc, cậu là một võ giả nhỉ!”

Mặc dù là đang hỏi nhưng Cậu Nghiêm lại dùng giọng điệu khẳng định.

“Cút!” Trình Kiêu trực tiếp đáp lại anh ta một chữ.

Sắc mặt Cậu Nghiêm thay đổi, sắc mặt âm trầm đến mức nhỏ.

ra nước: “Nhóc, từ trước đến nay chưa có ai dám nói chữ này với tôi. Tôi là đại thiếu gia của Nghiêm gia, cậu tôi là quản gia của Dược Thần Cốc, cậu dám bảo tôi cút thì cả đời này cậu đừng mong tiến vào Dược Thần Cốc!”

Trình Kiêu hơi ngẩng đầu lên và liếc nhìn Cậu Nghiêm, đột nhiên, trong lòng Cậu Nghiêm run lên, cảm giác như thể đang bị một con quái thú khổng lồ thời viên cổ nhìn chăm chằm vào.

Có cảm giác sởn gai ốc khắp người.

“Cậu, cậu nhìn cái gì mà nhìn.” Cậu Nghiêm sợ hãi tới mức lùi về sau, ngay cả sự đau đớn trên chân cũng quên đi mất.

Tên vệ sĩ kia thì thầm vào tai Cậu Nghiêm, nói: “Thiếu gia, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nếu cậu ta là võ giả, mấy người chúng ta đều không phải là đối thủ, vẫn là nên rút lui trước đi, tính việc lâu dài.”

“Được, rút lui!” Cậu Nghiêm đương nhiên tán thành, ánh mắt vừa rồi kia của Trình Kiêu suýt chút nữa đã dọa anh ta tè ra quần.

Nhìn thấy Cậu Nghiêm dẫn mấy tên vệ sĩ rời đi, Trình Kiêu quay người lại nhìn về phía cô gái đó.

Lúc này, cô gái ngẩng đầu lên, Trình Kiêu cuối cùng cũng nhìn rõ tướng mạo của cô.

“Một cô gái thật xinh đẹp!” Vậy mà Trình Kiêu lại có chút kinh ngạc.

Với sự từng trải của Trình Kiêu, loại mỹ nhân nào mà anh chưa từng thấy qua chứ? Cho dù là thần nữ, tiên nữ hay thánh nữ, Trình Kiêu cũng đều gặp qua rất nhiều rồi, thậm chí còn từng tự tay giết chết.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô gái này, Trình Kiêu không khỏi chấn động một chút Cô chỉ mặc một bộ quần áo vải thô với những miếng vá, không trang điểm chút nào, hoàn toàn thuần khiết.

Thế nhưng, cho dù là vậy, vẻ đẹp của cô vẫn khiến Trình Kiêu bị chấn động.

Có thể tưởng tượng được vẻ đẹp của cô đã đạt đến mức độ nào!

“Tại sao cô lại quỳ ở đây?” Trình Kiêu lãnh đạm hỏi.

Cô gái lắc lắc đầu, chỉ vào miệng mình rồi lại chỉ vào tai mình.

Ra hiệu răng cô không nghe thấy, cũng không thể nói chuyện được.
 
Chương 1631


Chương 1631

“Thì ra là một cô gái câm điếc!” Trong lòng Trình Kiêu nảy sinh chút thương xót.

“Người ta nói răng khi ông trời đóng một cánh cửa của một người thì sẽ mở ra một cánh cửa khác cho người đó.”

“Ông trời đã lấy đi giọng nói và thính giác của cô ấy, vì vậy đã ban cho cô ấy dung nhan tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành.”

Có điều, Trình Kiều đương nhiên có cách để giao tiếp với cô.

Một giọng nói trực tiếp vang lên trong đầu óc cô gái.

“Sao cô lại quỳ ở đây?”

Trên khuôn mặt người phụ nữ lộ ra vẻ kinh ngạc, có điều rất nhanh liền trở lại bình thường. Cô lấy một viên phấn từ trong túi ra, sau đó viết trên mặt đất cho Trình Kiêu xem.

“Tôi đến xin thuốc cứu chồng tôi”.

Trình Kiêu nhìn cô một cái, phát hiện cô có dung mạo thanh tú, rõ ràng vẫn còn trong trắng, căn bản không giống một người phụ nữ đã kết hôn.

Có điều, Trình Kiều không phải là người thích buôn chuyện, lại truyền âm qua: “Chồng cô sao vậy?”

Cô gái tiếp tục viết: “Nói ra thì dài lắm, tinh thần của anh ấy có vấn đề.”

Vấn đề về tinh thần, e rằng ngay cả Dược Thần Cốc cũng không thể làm gì được.

Trình Kiêu có lòng giúp đỡ cô gái này một phen.

“Vừa hay tôi có hiểu về các bệnh tinh thần, hay là để tôi khám cho chồng cô.”

Cô gái có chút do dự, nhưng ngay sau đó, cô đã đưa ra quyết định.

“Mời đi theo tôi.” Cô gái viết trên mặt đất.

Cô gái xóa hết tất cả các chữ trên mặt đất đi, có điều, dấu vết phấn để lại trên sàn xi măng không phải là thứ dễ xóa đi như vậy.

Trình Kiêu khua tay, toàn bộ những vết chữ đó đều biến mất.

Cô gái giật mình, trong ánh mắt nhìn Trình Kiêu lại lộ ra một tia kinh ngạc vui mừng.

Trình Kiêu biết rằng cô cảm thấy rất vui vì chồng mình đã gặp được một cao nhân.

Trình Kiêu đi theo cô gái đến một ngôi nhà dân.

Đó là một ngôi nhà rất sơ sài, chỉ có một gian nhà đất, không có phòng bếp hay phòng vệ sinh gì cả Ở góc đối diện gian nhà đất có một cái giá gỗ rách nát, phía trên có để các đồ dùng nấu ăn Cô gái lấy chìa khóa ra và mở cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Căn nhà rất nhỏ, tường xám trắng theo kiểu cũ, một chiếc giường nhỏ đã chiếm mất 1/3 diện tích căn nhà.

Bên trong có một chiếc ghế gỗ cũ, ngoài ra không còn gì khác.

Tuy nhiên, bên trong nhà lại rất sạch sẽ, từ những tấm áp phích dán ngay ngắn trên đầu giường có thể thấy chủ nhân đã bày trí rất cẩn thận.

Năm trên giường là một chàng trai trẻ, ăn mặc chỉnh tề, mặt mũi tóc tai đều được sửa soạn rất sạch sẽ, cũng rất đẹp trai.

Chỉ là, tay và chân của anh ta bị trói bằng dây thừng mềm.

Cô gái tiến lên trước, cởi dây trói cho chàng trai, chàng trai kia ngồi dậy, nhìn Trình Kiêu với ánh mắt ngơ ngác, trên mặt lộ ra chút kinh hãi, vô thức dựa sát vào bên người cô gái Cô gái ôm lấy đầu anh ta, dùng tay vỗ nhẹ vào lưng anh ta, rất nhanh, vẻ sợ hãi trên mặt chàng trai đã biến mất, thậm chí còn lộ ra nụ cười hưởng thụ.

 
 
Chương 1632


Chương 1632

Cô gái chỉ vào chiếc ghế gỗ cũ duy nhất trong phòng và mỉm cười với Trình Kiêu Trình Kiêu biết rằng cô đang bảo mình ngồi xuống. Đồng thời, cũng cảm thấy khó xử vì ngôi nhà của mình tồi tàn như vậy.

Lúc này, Trình Kiêu đầy hiếu kỳ về đôi nam nữ này.

Với dung mạo của cô gái, mặc dù cô là người câm điếc nhưng muốn tìm một gia đình giàu có cũng rất dễ dàng.

Tuy nhiên, sức mạnh nào khiến cô lại đi bảo vệ một kẻ ngốc như vậy, không rời không bỏ? Còn quỳ xuống trước cửa Dược Thần Cốc để xin thuốc cho anh ta!

Là tình yêu sao? Trình Kiêu không tin điều đó.

Cô gái lấy ra một tờ giấy và một cây bút chì.

Trong phòng không có bàn, vì vậy cô quỳ ở đầu giường và nhoài người lên giường viết cho Trình Kiêu xem.

Cô gái viết rất lâu rồi mới đưa tờ giấy trắng cho Trình Kiêu.

Trong quá trình cô gái viết, Trình Kiêu luôn yên lặng chờ đợi, nhìn cô viết một cách nghiêm túc, kể ra câu chuyện của cô và anh ta.

Trình Kiêu nhận lấy tờ giấy trắng, trên đó viết rất nhiều, nét chữ đẹp và ngay ngắn, hơn nữa còn sử dụng chữ in thường.

“Ba năm đi cầu thầy chữa bệnh, đã tiêu hết sạch số tiền dành dụm được. Căn phòng tuy nhỏ nhưng có anh ấy ở đây thì chính là nhà tôi.”

Đây là phần mở đầu, với vài câu đơn giản đã biểu đạt được sâu sắc tình cảnh và tình cảm hiện tại của bọn họ.

“Căn phòng tuy nhỏ, nhưng có anh ấy ở đây, đó chính là nhà tôi.”

Trình Kiêu đột nhiên nhớ tới lúc anh vừa mới rời khỏi địa cầu, ở Đại Đạo Tông tu luyện, lúc đó, anh rất cô đơn do dự.

Sau đó, anh gặp được Thuần Nguyệt. Thuần Nguyệt nói một câu.

“Nơi lòng ta thấy bình yên, nơi đó chính là quê hương”

Thật là một cô gái thông minh sáng dạ.

Trình Kiêu tiếp tục đọc tiếp, phía sau có viết: “Tôi gặp anh ấy ở một nhà máy. Anh ấy là sinh viên đại học và là kỹ thuật viên của nhà máy. Tôi chỉ là một cô gái lao động nông thôn.”

“Anh ấy thường thích trêu đùa tôi, nói rằng anh ấy thích tôi. Mỗi.

ngày đều phải nói một lần, suốt một năm trời. Có lúc, nói đùa lâu rồi nên ngay cả bản thân cũng cho là thật.”

“Tôi luôn từ chối, nhưng tôi biết tôi thích anh ấy. Anh ấy thực tập xong thì phải về nhà rồi, tôi tiễn anh ấy ở cổng nhà máy. Sau đó, anh ấy nói thích tôi lần cuối, bảo tôi làm bạn gái anh ấy, còn nói muốn lấy tôi, bảo tôi sau này không cần phải khổ cực nữa.”

“Tôi cười cười viết cho anh ấy một câu, bảo anh về nhà hỏi ba mẹ anh ấy trước xem họ có đồng ý không?”

“Tôi biết, ba mẹ anh ấy nhất định sẽ không đồng ý. Anh ấy ưu tú như vậy, sao có thể lấy một cô gái vừa câm vừa điếc như tôi chứ?”

“Anh ấy đã viết cho tôi một chữ ‘được’, sau đó liền về nhà.”

“Sau hai ngày, anh ấy gửi tin nhắn cho tôi. Quả nhiên, ba mẹ anh ấy không đồng ý”
 
Chương 1633


Chương 1633

“Tuy nhiên, anh ấy nói rằng lần này anh ấy sẽ tự quyết định. Sau đó, vài ngày sau, anh ấy đột nhiên xuất hiện ở cổng nhà máy.”

“Lúc đó tôi rất cảm động nhưng nghĩ rằng anh ấy chỉ là nhất thời có tâm lý phản nghịch chứ không phải là thực sự có ý định cưới tôi.

“Có điều, nếu anh đã trở lại nhà máy rồi thì tôi cũng chỉ đành đồng ý thử qua lại với anh ấy, hôm đó, anh ấy vui như một đứa trẻ. Ngày hôm đó cũng là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

“Không ai ngờ rằng, ngày hôm sau, ba mẹ anh ấy tìm đến nhà máy, cưỡng ép đưa anh ấy về nhà, bọn họ còn mắng chửi tôi, mắng tôi là con hồ ly tỉnh, mắng rất khó nghe.”

“Anh ấy luôn bảo vệ tôi phía sau người và thậm chí còn không ngại xích mích với ba mẹ. Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau rời khỏi nhà máy đó. Trong hai năm, chúng tôi đã đi rất nhiều nơi.”

“Có điều, anh ấy chưa bao giờ chạm vào tôi. Anh ấy nói phải chờ đến khi anh ấy có thể tổ chức cho tôi một đám cưới đường đường chính chính rồi mới chạm vào tôi”

“Tôi biết đường đường chính chính mà anh ấy nói là ý gì, anh ấy muốn có được sự công nhận của mọi người.”

“Tuy nhiên, có một lần anh đi xe bị ngã, va chạm vào đầu. Sau khi tỉnh lại liền trở nên ngây ngô đần độn, đến tôi cũng không nhận ưm”

“Tôi đưa anh ấy đi gặp rất nhiều bác sĩ. Chúng tôi đã tiêu hết tiền, cùng đường bí lối, tôi đã đi tìm ba mẹ của anh ấy. Thế nhưng, ba mẹ anh ấy nhìn thấy bộ dạng hiện tại của anh ấy thì lại không nhận anh ấy nữa”

“Sau này, tôi nghe người ta nói Dược Thần Cốc có thể chữa khỏi rất nhiều bệnh, cho nên đã dẫn anh ấy đi hơn ngàn dặm đường để tới được đây.”

“Thế nhưng, tôi thực sự không có tiền nữa, chúng tôi cũng không có thứ gì để lấy ra trao đổi với Dược Thần Cốc, tôi chỉ có thể quỳ trước cửa Dược Thần Cốc, hi vọng bọn họ có thể phát chút từ bi, giúp đỡ tôi.”

“Nếu như anh có thể chữa được cho anh ấy, cho dù là tính mạng của tôi, tôi cũng bằng lòng.”

Sau khi đọc xong, Trình Kiêu không khỏi có chút xúc động.

Nhìn chàng trai trẻ kia, có thể thấy được dù anh ta không nhớ gì nhưng đối với cô gái, anh ta vẫn rất ỷ lại.

Rõ ràng, anh ta đã quên đi mọi thứ, chỉ duy nhất không quên tình yêu của bọn họ.

Trình Kiêu truyền âm nói: “Kỳ thực, cô không cần thiết phải như vậy, cô có thể đưa anh ta đến bệnh viện tâm thần, cô mang theo anh ta, sẽ liên lụy cô cả đời.”

Cô gái mỉm cười, nụ cười chua xót, viết trên giấy: “Anh ấy không chê tôi, sao tôi lại rời bỏ anh ấy chứ?”

“Nếu không thể chữa được, vậy thì tôi sẽ ở bên cạnh anh ấy cả đời.

Trình Kiêu im lặng.

Miễn là anh không rời bỏ em, em sẽ ở bên anh đến cuối cuộc đời.

Đây là tình yêu, đây chính là tình yêu “Tôi có thể chữa khỏi cho anh ta.” Trình Kiêu truyền âm nói.

Cô gái đột nhiên lộ ra một tia kinh ngạc vui mừng, sự tươi đẹp của khoảnh khắc đó quả thực rung động lòng người.

“Thật sao? Quá tốt rồi!” Cô gái.

“Tôi nên cảm tạ anh thế nào?” Cô gái lại viết, viết xong câu này, trên mặt cô lộ ra chút sợ hãi.

Những năm này đi cầu thầy chữa bệnh, cô đã gặp rất nhiều bác sĩ không có y đức, có mấy lần suýt chút nữa rơi vào miệng cọp.

Cô lo lắng răng Trình Kiêu sẽ nhân cơ hội này để ép buộc cô.
 
Chương 1634


Chương 1634

“Không cần gì cả, ngày mai tôi sẽ tới Dược Thần Cốc đổi dược liệu, cứu chồng cô.” Trình Kiêu truyền âm nói.

Cô gái không viết mà quỳ xuống trước mặt Trình Kiêu.

Trình Kiêu một tay đỡ lẫy cô, thông qua truyền âm nói: “Không cần cảm tạ tôi, nếu muốn cảm tạ thì cảm tạ chính cô đi, là tấm chân tình của cô đã làm tôi cảm động.”

Đêm đó, Trình Kiêu tìm một khách sạn gần đó để ở lại Sáng sớm hôm sau, Trình Kiêu và Tiểu Cúc lại lần nữa đến trước cổng Dược Thần Cốc.

Tiểu Cúc chính là tên của cô gái đó, tên của chàng trai trẻ kia là Tiểu Phong, Trình Kiêu đã biết được tên bọn họ vào ngày hôm qua.

Có điều, Trình Kiêu đã dùng Linh Lực thay đổi diện mạo. Dù sao, lần này anh chỉ tới xin thuốc, không muốn đại khai sát giới ở Dược Thần Cốc.

Nếu dùng diện mạo của mình, với mâu thuần giữa anh và Dược Thần Cốc, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.

Tiểu Cúc thì không thay đổi diện mạo, vẫn là bộ quần áo vải thô vá đó, nửa khuôn mặt bị tóc che đi, đây cũng là một kiểu bảo vệ đối với cô.

Vào buổi sáng, người ở Dược Thần Cốc khá ít.

Có điều, Trình Kiêu lại nhìn thấy Cậu Nghiêm ở cổng.

Xem ra, tên Cậu Nghiêm vô cùng ghi hận, sáng sớm đã cố tình đứng ở cổng đợi Trình Kiêu.

Tiểu Cúc cũng nhìn thấy, nhẹ nhàng giật giật góc áo Trình Kiêu, dùng ánh mắt ra hiệu.

Trình Kiêu truyền âm cho cô: “Đừng sợ, cứ đi theo tôi là được.”

Trình Kiêu dẫn theo Tiểu Cúc, bắt đầu xếp hàng, trước mặt bọn họ có mười ba người.

Khác với hôm qua, có hàng chục người xếp hàng.

Lúc này, một thanh niên nhuộm tóc vàng, từ trước mặt đi tới.

Ánh mắt anh ta quan sát trong đám đông, lúc nhìn thấy Trình Kiêu, đột nhiên dừng lại Sau đó, anh ta đi về phía hai người Trình Kiêu và Tiểu Cúc.

“Người anh em, có muốn đi cửa sau không?” Người thanh niên đó thấp giọng nói.

“Là ý gì?” Trình Kiêu hỏi.

“Ngu ngốc, chính là không cần xét duyệt nữa, trực tiếp vào trong.”

Người thanh niên nói.

“Vào Dược Thần Cốc còn cần phải xét duyệt sao?” Trình Kiêu hỏi với vẻ khó hiểu.

Người thanh niên nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: “Đương nhiên, anh là người nơi khác tới đúng không. Xem ra căn bản không biết quy tắc của Dược Thần Cốc, hiện tại Dược Thần Cốc đã không bán đan dược nữa. Tất cả các đan dược đều phải lấy đồ vật ra đổi.”

“Có điều, để đề phóng những người lập lờ đánh lận con đen kia trà trộn vào trong, vì vậy sẽ có một lần xét duyệt với người tới trao đổi. Nếu người phụ trách xét duyệt phát hiện giá trị đồ vật căn bản không qua cửa, ngay cả cổng anh cũng không vào nổi.”

Trình Kiêu nói: “Vậy có nghĩa là, chỉ cần đồ vật có giá trị, đương nhiên sẽ có thể thông qua xét duyệt.”

Người thanh niên cười khà khà nói: “Điều đó cũng chưa chắc, đồ vật có giá trị hay không cần phải do người xét duyệt quyết định.”

“Cho dù đồ vật của anh rất có giá trị, nhưng nếu người xét duyệt nói là không có giá trị thì anh cũng không thể vào cổng.”

Trình Kiêu hỏi: “Vậy đi cửa sau thế nào?”
 
Chương 1635


Chương 1635

Chàng trai cười khà khà, ra dấu với Trình Kiêu.

Trình Kiêu nói: “Muốn tiền?”

Người thanh niên gật gật đầu: “Chuẩn luôn!”

“Bao nhiêu tiền? Ba mươi triệu?” Trình Kiêu hỏi.

“Không, ba trăm triệu!” Thanh niên nghiêm túc nói.

Trình Kiêu khinh thường nói: “Anh chỉ giúp tôi thông qua cửa xét duyệt mà muốn ba trăm triệu?”

Tuy rằng tiền bạc đối với Trình Kiêu mà nói chỉ là một con số, nhưng nghe thấy người thanh niên mở miệng đã là ba trăm triệu, vẫn là khiến trong lòng dâng lên một tia giễu cợt.

Ba trăm triệu, theo tiêu chuẩn tiền lương hiện tại của Á tộc, tương đương với một người nhịn ăn nhịn uống mà làm trong hai năm trời.

Người thanh niên này thực sự dám mở miệng yêu cầu đấy!

Người thanh niên nói: “Chê nhiều? Con số này đã rất ít rồi. Anh phải biết, hễ thông qua người xét duyệt, về cơ bản đã có thể trao đổi được đan dược với Dược Thần Cốc rồi, ra ngoài bán lại, có thế nào cũng có thể kiếm được mấy trăm triệu.”

“Nếu anh thậm chí không qua được cửa xét duyệt thì anh cũng đừng nghĩ đến cái gì nữa.”

Trình Kiêu lạnh lùng nói: “Không cần nữa, tôi nghĩ tôi có thể thông qua được xét duyệt.”

Người thanh niên cười một tiếng: “Rất nhiều người đều nói như: vậy, nhưng đợi đến lúc bọn họ không qua được cửa xét duyệt rồi lại đến tìm tôi thì sẽ không phải con số này nữa.”

“Vậy là bao nhiêu?”

“Ba tỷ!” Thanh niên cười lạnh, nói.

Trình Kiêu không nói nữa, người thanh niên cũng không thuyết phục nữa, cười lạnh một tiếng: “Đợi đến lúc anh không thông qua được xét duyệt rồi lại đến tìm tôi thì giá gấp mười lần, suy nghĩ cho kỹ”

Nói xong, anh ta xoay người rời đi, tìm mục tiêu tiếp theo.

Đội ngũ rất nhanh đã giảm xuống chỉ còn hai người, chẳng mấy.

chốc đã sắp đến lượt Trình Kiêu rồi.

Trong số mười ba người phía trước, chỉ có năm người thông qua.

Xem ra, sự xét duyệt của Dược Thần Cốc vô cùng nghiêm ngặt.

Chẳng trách có thể sản sinh ra công việc kinh doanh giống như.

chàng trai trẻ kia vừa nãy.

Cuối cùng cũng đến lượt Trình Kiêu rồi.

Người phụ trách xét duyệt là một thanh niên áo trắng, sắc mặt rất lạnh lùng, nhìn ai cũng mang theo dáng vẻ không thuận mắt.

Trước mặt anh ta có một cái bàn, bên trên có đặt một cuốn sổ đăng ký, anh ta đang dùng bút ghi chép lại thông tin gì đó.

Khi đến lượt Trình Kiêu, người thanh niên thậm chí không them nhìn Trình Kiêu lấy một cái, hếch mũi lên trời và nói: “Người tiếp theo!”

Trình Kiêu bước lên phía trước, người thanh niên kia cúi đầu, tiếp tục viết gì đó và hỏi: “Làm gì?”

“Xin thuốc.” Trình Kiêu lãnh đạm nói.

“Dùng cái gì trao đổi?” Thanh niên xét duyệt vân cúi đầu, tiếp tục viết.
 
Chương 1636


Chương 1636

“Đan dược!” Trình Kiều nói xong, đặt một viên đan dược sáng lóng lánh lên trên bàn.

Ngay lập tức, một luồng khí tức thơm tho tươi mát tràn ngập ra.

Khi những người xung quanh ngửi thấy, lập tức có một loại cảm giác sảng khoái tinh thần.

Thanh niên áo trắng đột nhiên ngừng bút, có chút không dám tim mà nhìn viên đan dược đó, một phút trôi qua, anh ta mới thở ra một hơi dài.

“Đây, đây là linh đan cực phẩm.”

Người thanh niên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Trình Kiêu.

Sau đó, dường như cảm thấy Trình Kiêu còn quá trẻ, không giống người có thể luyện chế ra linh đan cực phẩm.

Thế là, anh ta cau mày hỏi: “Anh muốn dùng viên linh đan cực phẩm này đổi thứ gì?”

Trình Kiêu nói: “Tôi cần dược liệu.”

“Dược liệu gì? Có lẽ Dược Thần Cốc tôi không có dược liệu gì có thể trao đổi với anh.” Người thanh niên nói “Yên tâm đi, dược liệu mà tôi muốn đổi không phải là vật trân quý gì, chỉ là cần rất nhiều loại thôi, Dược Thần Cốc nhất định sẽ có.”

“Được.” Người thanh niên kia nói.

Ngay khi Trình Kiêu thông qua xét duyệt, chuẩn bị bước vào cổng Dược Thần Cốc, Cậu Nghiêm luôn ngồi phía sau đột nhiên bước tới.

“Đợi đã!” Cậu Nghiêm trầm mặt kêu lên.

Người thanh niên xét duyệt cau mày, có điều đối với Cậu Nghiêm, anh ta cũng không tiện đắc đội.

“Có chuyện gì sao?” Người thanh niên xét duyệt nghiêm túc hỏi.

Cậu Nghiêm nhìn chằm chằm Trình Kiêu: “Nhóc, sao tôi cảm thấy cậu có chút quen mắt?”

Sau đó, ánh mắt anh ta lại nhìn về phía Tiểu Cúc bên cạnh Trình Kiêu.

Trình Kiêu có thể cảm thấy rõ ràng cơ thể của Tiểu Cúc co rúm lại lui về phía sau người mình.

“Là cô! Tôi nhận ra cô rồi, cô chính là người ăn mày hôm qua đã quỳ ở trước cổng Dược Thần Cốc!” Cậu Nghiêm đột nhiên lớn tiếng nói.

Mặc dù Tiểu Cúc không thể nghe thấy lời nói của anh ta, nhưng từ biểu cảm của anh ta, Tiểu Cúc có thể phán đoán được rằng thân phận của mình đã bị Cậu Nghiêm nhận ra rồi.

Nhìn thấy phản ứng của Tiểu Cúc, Cậu Nghiêm càng chắc chắn hơn về ý nghĩ của mình, anh ta nhìn chăm chằm vào Trình Kiêu với vẻ mặt đắc ý, cười lạnh nói: “Cậu chính là tiên nhóc hôm qua đã đánh tôi.”

“Hừ, đừng tưởng rằng cậu thay đổi diện mạo rồi thì tôi sẽ không nhận ra cậu.”

“Tôi đã nói rồi, chỉ cần có tôi ở đây, cậu đừng mơ có thể vào được.

cổng của Dược Thần Cốc!

Người thanh niên phụ trách xét duyệt kia khẽ nhíu mày, nhìn Cậu Nghiêm, nói với vẻ nghiêm túc: “Anh ta đã thông qua xét duyệt, hơn nữa giá trị của viên đan dược trong tay anh ta rất cao, nếu anh chặn anh ta lại bên ngoài, Cốc chủ biết được nhất định sẽ không tha cho anh”

Cậu Nghiêm cười lạnh: “Đan dược gì chứ? Cậu ta nào có đan dược gì chứ. Chính là một viên thuốc giả mà thôi.”

Người thanh niên xét duyệt lạnh lùng nói: “Anh đây là đang nghỉ ngờ trình độ của tôi sao.”
 
Chương 1637


Chương 1637

Cậu Nghiêm đầy vẻ ngạo mạn: “Trình độ của anh, tôi sẽ không nghỉ ngờ, có điều tôi đã thông báo cho đại quản gia rồi, ông ấy sẽ sớm đích thân qua đây xét duyệt”

“Nếu anh có ý kiến gì thì đợi đại quản gia đến rồi anh tự nói với ông ấy nhé.”

Người thanh niên xét duyệt nhíu mày, nếu như chỉ là Cậu Nghiêm, anh ta sớm đã một chân đá bay rồi Anh ta chỉ là kiêng dè cậu của Cậu Nghiêm, cũng chính là đại quản gia của Dược Thần Cốc.

Hiện tại, đại quản gia đích thân tới đây, với quyền hạn của anh ta, đương nhiên không thể chống lại.

Thấy người thanh niên xét duyệt không nói gì, Cậu Nghiêm đầy vẻ đắc ý.

“Được rồi, anh cứ làm theo lời tôi nói trước đi. Đồ vật của người này là giả, đuổi hai người bọn họ ra ngoài.” Cậu Nghiêm chỉ vào Trình Kiêu, gầm lên với vẻ mặt hung ác.

Người thanh niên xét duyệt im lặng, đương nhiên anh ta sẽ không đuổi Trình Kiêu đi.

Thân là người của Dược Thần Cốc, anh ta biết rất rõ ràng về giá trị của một viên đan dược cực phẩm.

Mặc dù, Dược Thần Cốc không thiếu đan dược cực phẩm, nhưng đan dược cực phẩm của Dược Thần Cốc lại rất hiếm, nếu như có thể có thêm một viên, các thiên tài của Dược Thần Cốc sẽ có thể tiến hành nghiên cứu, cho đến khi điều chế ra phương thuốc của viên đan dược cực phẩm này.

Chuyện này giống như một quốc gia lạc hậu, nhặt được máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm của người Mỹ, chỉ cần nghiên cứu kỹ, toàn bộ chiếc máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm này đều là bảo bối.

Thế nhưng, Cậu Nghiêm rõ ràng là đang lấy công báo thù riêng, hơn nữa phía sau anh ta còn có đại quản gia chống lưng, người thanh niên xét duyệt cũng không còn cách nào.

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo trường bào màu trắng sải bước đi tới.

“Cậu!” Nhìn thấy người tới, Cậu Nghiêm lập tức kêu lên với vẻ kinh ngạc vui mừng.

Các nhân viên an ninh ở cửa lập tức đứng nghiêm, hành lễ, đồng thanh hô: “Xin chào quản gia!

Nhìn thấy đại quản gia, người thanh niên xét duyệt cũng cúi đầu nói: “Chào đại quản gia.”

“Ừ”’ Đại quản gia khẽ ừ một tiếng, tràn đầy uy quyền.

“Việc xét duyệt thế nào rồi? Tôi nghe nói có người lấy đan dược giả ra muốn lừa gạt để qua cửa, cậu phải xem cẩn thận đấy.” Đại quản gia căn dặn với lời nói xâu xa.

Cậu Nghiêm lặng lẽ đến bên cạnh đại quản gia, thì thầm mấy câu vào tai đại quản gia, ánh mắt không ngừng nhìn Trình Kiêu với vẻ âm độc.

Rõ ràng là anh ta đang nói xấu Trình Kiêu.

Đại quản gia nhìn Trình Kiêu một cái, gật đầu nói: “Cậu biết rồi.”

Người thanh niên xét duyệt nhìn đại quản gia, cúi đầu nói: “Nếu đại quản gia đã đến rồi, vậy tôi cũng không dám ở đây qua mặt nữa, tiếp theo mời đại quản gia xem qua.”

Người thanh niên rất biết tiến lùi Đại quản gia cười haha, nói với vẻ khiêm tốn: “Không cần không cần, cậu là nhân viên xét duyệt, vẫn là để cậu làm đi, tôi ở bên cạnh xem là được.”

Nhân viên xét duyệt chửi thầm trong lòng, anh ta vốn muốn rời đi, nhưng đại quản gia rõ ràng còn âm hiểm hơn anh ta nghĩ.

Đây không phải là bảo anh ta gian lận vì tư lợi sao? Nếu xảy ra chuyện gì, người mà phía trên trách phạt vẫn là anh ta.

Nhưng mà, anh ta cũng không dám chống đối đại quản gia, quan hơn một cấp ép chết người mà!

Dược Thần Cốc phân cấp nghiêm ngặt, cấp dưới phải phục tùng nghiêm ngặt đối với cấp trên.

Có điều, nhân viên xét duyệt cũng không phải là kẻ ngu ngốc, nếu đại quản gia đã muốn để anh ta gánh tội, vậy thì anh ta nhất định cũng phải kéo đại quản gia xuống nước.

“Hai người các anh đã thông quan xét duyệt, có thể đi vào rồi.”

Nhân viên xét duyệt nói với Trình Kiêu.
 
Chương 1638


Chương 1638

Cậu Nghiêm kinh ngạc, hét lớn: “Anh có ý gì?”

Đại quản gia cười nói: “Tên nhóc trẻ tuổi này mang theo đồ vật gì tới đổi với chúng ta vậy?”

Nhân viên xét duyệt nói: “Một viên đan dược cực phẩm. Tôi đã kiểm tra qua, là đồ thật.”

Đại quản gia cười haha, nói: “Cậu ta còn trẻ như vậy, lấy đâu ra đan dược cực phẩm? Có phải là đồ giả không đấy? Đây là đại sự, để đảm bảo, tôi xem qua một lần vậy”.

Người thanh niên xét duyệt cười khẩy trong lòng, anh ta biết người mà đại quản gia và Cậu Nghiêm muốn đối phó chính là người thanh niên trước mặt.

Vì vậy, anh ta cố tình để cho người thanh niên đi vào, chẳng qua là để cho đại quản gia đích thân ngăn cản Quả nhiên, đại quản gia đã bị anh ta kéo xuống nước.

Nhân viên xét duyệt nhìn về phía Trình Kiêu và nói: “Thật xin lỗi, đại quản gia của chúng tôi có chút không yên tâm, muốn xem lại đan dược của anh một lần.”

Ánh mắt của Trình Kiêu di chuyển từ khuôn mặt của nhân viên xét duyệt sang bên người đại quản gia.

Sau đó, đưa viên Trúc Cơ Đan kia cho đại quản gia.

Nhìn viên đan dược đó, đại quản gia đầy vẻ kinh ngạc: “Đây chính là đan dược cực phẩm thực thụ! So với mấy viên đan dược cực phẩm ở Dược Thần Cốc kia, cho dù là công hiệu thuốc hay là ngoại hình cũng đều tốt hơn mấy trăm lần.”

Đại quản gia nhìn Trình Kiêu, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Không ngờ rắng tên nhóc này trẻ tuổi như vậy mà lại vừa lấy ra đã là đan dược cực phẩm.

Có điều, tên nhóc này lại dám đánh cháu của ông ta, rõ ràng chính là không xem ông ta ra gì, nếu không giáo huấn anh một trận, há chẳng phải là bị người khác chế nhạo sao.

Đại quản gia cười haha, lộ ra vẻ khinh thường: “Nhóc, cậu lấy đồ giả ra để trà trộn, cậu có biết đây là nơi nào không?”

“Trước cổng Dược Thần Cốc, tất cả đồ giả đều sẽ hiện nguyên hình!

Trình Kiêu nhìn ông ta với ánh mắt lãnh đạm: “Ông nhìn đâu ra đây là đồ giả?”

Đại quản gia đầy vẻ đắc ý, trong lòng thầm nói, sớm biết rằng cậu sẽ hỏi như vậy.

“Đầu tiên, đan dược thực thụ tuyệt đối sẽ không sáng như vậy, mọi người đều biết đan dược là dùng các nguyên liệu đã trải qua vô số công đoạn phức tạp mới luyện chế ra được, sao có thể Sáng như vậy chứ?”

Vừa nói, đại quản gia vừa cầm đan dược lên cho mọi người xem Những người xung quanh căn bản đều là người ngoài nghành, nào có thể phân biệt ra được chất lượng của đan dược?

Tuy nhiên, nghe thấy những gì đại quản gia nói dường như cũng có lý, mọi người đều nhao nhao gật đầu đồng ý.

“Không sai, vẫn là đại quản gia có kinh nghiệm, đan dược dùng dược liệu luyện chế ra, sao có thể sáng như vậy? Đây có thể là đồ giả, nói không chừng uống vào sẽ bị trúng độc mà chết”

Đại quản gia tiếp tục nói: “Còn có, mùi thơm này, hỏi thử xem, dược liệu đã trải qua nhiều công đoạn sao rang như vậy, sao có thể còn có mùi thơm? Đây rõ ràng chính là nhân tạo thêm vào.”

Đại quản gia tiếp tục lừa người.

Có điều, đan dược của Dược Thần Cốc quả thực rất ít có mùi thơm, bởi vì phương pháp luyện chế của bọn họ quá nguyên thủy và xoàng, phần lớn thành phần dinh dưỡng trong dược liệu đều đã bị bọn họ luyện hết Vì vậy, những luyện đan sư này của giới võ đạo căn bản không thể so sánh được với những luyện đan sư của tiên giới.
 
Chương 1639


Chương 1639

Tuy nhiên, mọi người đều cảm thấy rắng những gì đại quản gia nói rất có lý, tiếp tục nhao nhao tán đồng.

trải qua sao rang bao nhiêu lần lửa, sao có thể giữ lại được mùi thơm? Giống như đốt than củi vậy, thứ đốt ra đều là màu đen, nếu không phải là màu đen thì chứng tỏ chưa đến lúc.”

“Đây là luyện đan, sao có thể đánh đồng với việc đốt than được.”

“Luyện đan thì sao chứ, tôi cảm thấy nó cũng giống như đốt than củi.

Nghe thấy sự bàn luận của đám người, đại quản gia càng thêm đắc ý.

“Còn một điểm nghỉ vấn cuối cùng.”

HƯƠNG 594: ĐẠI QUẢN GIA GÂY KHÓ DÊ 3⁄7 Đại quản gia đột nhiên nhìn Trình Kiêu, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Hỏi một chút, năm nay cậu hai mươi tuổi chưa?”

Không chờ cho Trình Kiêu trả lời, đại quản gia đã trực tiếp quay mặt về phía mọi người, lớn tiếng nói: “Mọi người nghĩ xem, một luyện đan sư cao cấp, người nào chẳng phải trải qua luyện tập mấy chục năm trời mới có thể luyện ra đan dược cực phẩm.”

Đại quản gia chỉ vào Trình Kiêu: “Mà cậu ta, cùng lắm mới ngoài hai mươi tuổi, với độ tuổi của cậu ta, sao có thể biết luyện chế đan dược cực phẩm chứ?”

Cuối cùng, đại quản gia đưa ra kết luận: “Cho nên, tôi nghĩ viên đan dược này nhất định là giả.”

“Đúng vậy, là giả! Vẫn là đại quản gia có con mắt tinh tường, vừa nhìn đã nhìn ra được viên đan dược này là giả!” Cậu Nghiêm ở sau lưng lớn tiếng hò hét Sau lời giải thích của đại quản gia, những người xung quanh cũng đều tin tưởng đại quản gia “Thì ra là đồ giả! Tôi nói mà, cậu ta trẻ tuổi như vậy, sao có thể có đan dược cực phẩm chứ.

“Tên nhóc này nhất định là đầu óc có vấn đề rồi, lấy đan dược giả đến Dược Thần Cốc lừa gạt! Dược Thần Cốc là lão tổ tông của việc luyện đan, cậu ta cũng không động não mà nghĩ”

Mọi người nhìn Trình Kiêu, nhao nhao cười khẩy, lộ ra một chút khinh thường.

Thậm chí, ngay cả nhân viên xét duyệt kia cũng có chút hoài nghĩ đan dược của Trình Kiêu có phải thật sự là giả không.

Cậu Nghiêm ở phía sau cười khẩy, nói: “Lấy đan dược giả lừa Dược Thần Cốc, đầu óc bị lừa đá rồi sao? Mau cút đi!”

“Cút đi.”

Một số thuộc hạ bên cạnh Cậu Nghiêm hét lớn với sự khinh thường trên khuôn mặt.

Đại quản gia đắc ý nhìn Trình Kiêu một cái, khóe miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Nhóc, cho dù đan dược của cậu là thật, đến tay tôi đây cũng có thể nói thành giả, ai bảo đến tôi mà cậu cũng không nể mặt mũi, lại dám đánh cháu trai tôi, đáng đời!”

Trình Kiêu nhìn đại quản gia với vẻ mặt không chút biểu cảm, lãnh đạm nói: “Miệng của ông thật lợi hại. Nếu ông đã nói đây là đồ giả vậy tôi vào Dược Thần Cốc hỏi Cốc chủ các ông xem sao, xem xem đan dược của tôi là thật hay là giả”

Sắc mặt đại quản gia lập tức thay đổi, ông ta làm như vậy là lợi dụng quyền lực, nếu Cốc chủ nhìn thấy viên đan dược này, chắc chắn sẽ nhận ra đây là viên đan dược cực phẩm thực thụ.

Đến lúc đó, với chất lượng của viên đan dược này, chắc chắn sẽ được Cốc chủ coi như bảo vật.

Mặc dù đại quản gia có quyền lực không nhỏ ở Dược Thần Cốc, nhưng so với những người cấp cao thực sự trong Dược Thần Cốc, ông ta chỉ là một người hầu.

Một khi Cốc chủ biết được ông ta từ chối viên đan dược cực phẩm trân quý như vậy vào cửa, chắc chắn sẽ trách phạt ông ta, nói không chừng sẽ tước đi chức vị quản gia của ông ta.

Vì vậy, cho dù như thế nào, ông ta cũng không thể để cho Trình Kiêu vào Dược Thần Cốc.

“Hừ, cậu xem Dược Thần Cốc tôi đây là nơi nào? Cậu nói vào là vào sao.”
 
Chương 1640


Chương 1640

“Tên lừa đảo nhà cậu, tôi còn chưa truy cứu việc cậu dùng đan dược giả lừa gạt Dược Thần Cốc bọn tôi mà cậu lại còn muốn đi vào lừa Cốc chủ bọn tôi.”

“Người đâu, đuổi cậu ta ra ngoài!”

Đại quản gia trực tiếp đuổi người rồi.

Ngay lập tức, hai nhân viên an ninh ở cửa sải bước tới. Cậu Nghiêm cũng nháy mắt với vài thuộc hạ của mình, mấy người này đi theo sau nhân viên an ninh qua đó.

Cậu Nghiêm trốn sau lưng đại quản gia và cười lạnh: “Nhóc, tôi biết cậu là một võ giả, tôi xem cậu dám ngông cuồng ở Dược Thần Cốc không.”

Một khi Trình Kiêu dám động thủ với người của Dược Thần Cốc, như vậy sẽ kinh động đến người phía trong, đến lúc đó, Trình Kiêu chết chắc rồi.

Đây là một kế hoạch của cậu Nghiêm.

Mà nếu Trình Kiêu không động thủ, vậy thì anh chỉ có thể bị đuổi ra ngoài, ngay cả cánh cổng của Dược Thần Cốc cũng không vào được.

Vì vậy, lần này, đối với Trình Kiêu mà nói, đó là một tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Có điều, Trình Kiều cũng không nghĩ nhiều như vậy, đại quản gia đổi trắng thay đen ở đây, anh sớm đã không xem nổi nữa rồi.

Nếu không phải là vì lần này anh chỉ tới để xin thuốc, không muốn gây sự, sao anh có thể để cho một tên quản gia của Dược Thần Cốc diễu võ giương oai trước mặt chứ.

“Nhóc, nơi này không phải là nơi cậu náo loạn, mau cút đi!” Hai nhân viên an ninh đi tới, nói với Trình Kiêu.

Trình Kiêu lạnh lùng nhìn hai người một cái, chỉ một ánh mắt thôi đã khiến hai nhân viên an ninh kia đột nhiên chấn động toàn thân, hai chân run lẩy bẩy.

Ánh mắt kia của Trình Kiêu quá đáng sợ rồi, trong đó hiện ra một khung cảnh của địa ngục Tu La, người bình thường nhìn một cái, dường như ngay cả linh hồn cũng bị nuốt chửng.

“Lên đi, đuổi cậu ta đi!” Đại quản gia nhìn thấy hai nhân viên an ninh đứng yên tại chỗ, lập tức tức giận hét lên.

Hai nhân viên an ninh không dám đi lên, trực tiếp ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, vậy mà lại bị dọa đến suy sụp.

Mấy tên thuộc hạ còn lại của Cậu Nghiêm đưa mắt nhìn nhau, nhìn Trình Kiêu với vẻ cảnh giác, không dám tiến lên lấy một bước.

Trong lòng đại quản gia mừng thầm, ông ta tưởng rằng Trình Kiêu sẽ không dám động thủ, không ngờ rằng, anh lại thật sự dám động thủ ở cổng Dược Thần Cốc.

“Nhóc, cậu dám động thủ với người của Dược Thần Cốc tôi, cậu là muốn xông vào Dược Thần Cốc bọn tôi sao?” Đại quản gia tức giận quát một tiếng.

Tuy rằng ông ta hoài nghỉ Trình Kiêu là một võ giả có tu vi không yếu nhưng vừa nghĩ tới sau người có cả Dược Thần Cốc làm chỗ dựa, đại quản gia thì không sợ gì nữa “Mọi người đều đã thấy cả rồi chứ, đan dược của tên nhóc này bị tôi phát hiện ra là đồ giả, bây giờ lại động thủ với người của Dược Thần Cốc chúng tôi, quả thực là tội ác tày trời.”

“Hôm nay nếu không giáo huấn cho cậu ta một trận ra trò, Dược.

Thần Cốc tôi còn mặt mũi gì chứ!”

Đại quản gia hét hớn một tiếng với một đệ tử của Dược Thần Cốc: “Đi gọi đội bảo vệ tới đây!”

Tên đệ tử kia lập tức chạy như bay vào trong cốc.
 
Chương 1641


Chương 1641

Rất nhanh, một nhóm sáu thanh niên mặc áo đen đồng phục Dược Thần Cốc đã sải bước đến hiện trường, chỉ mất chưa đến năm phút.

Có thể thấy đội ứng phó của Dược Thần Cốc có tốc độ nhanh như thế nào.

Từ cơ chế bảo an cũng có thể thấy được hệ thống vận hành của Dược Thần Cốc đã đạt đến một tiêu chuẩn vô cùng hoàn thiện.

“Bảo vệ, người này gây sự ở Dược Thần Cốc chúng ta, các anh đuổi hắn đi đi!” Đại quản gia chỉ đạo với giọng điệu ra lệnh.

Mấy tên bảo vệ đầy vẻ lạnh dùng, người dẫn đầu lạnh lùng nhìn đại quản gia một cái.

“Ông không có quyền chỉ đạo chúng tôi, mời lấy ra chứng cứ.

chứng mình tên nhóc này gây chuyện.” Đội trưởng đội bảo vệ trịnh trọng nói.

Sắc mặt đại quản gia đỏ ửng, trong hệ thống của Dược Thần Cốc, đội bảo vệ trực tiếp do Cốc chủ phụ trách, mặc dù ông ta thân là quản gia của Dược Thần Cốc, nhưng lại không có tư cách chỉ huy lực lượng chiến đấu của Dược Thần Cốc.

Điều này cũng là để ngăn chặn một số cuộc phản loạn xảy ra.

Nhìn thấy những bảo vệ này ngay cả lời của cậu mình cũng không nghe, cậu Nghiêm tức giận quát: “To gan, ngay cả lời của đại quản gia mà các canh cũng không nghe, muốn làm phản sao!”

Những bảo vệ này là lực lượng trực tiếp dưới quyền của Cốc chủ, ông ta nào có quyền chỉ huy chứ.

Đặc biệt là câu nói làm phản kia của cậu Nghiêm càng như đang nướng đại quản gia trên lửa.

Ông ta chỉ là một tên quản gia của Dược Thần Cốc, người mà đội bảo vệ tận hiến trực tiếp là Cốc chủ, nếu nói tạo phản thì cũng là đại quản gia ông ta đang tạo phản.

Những người bảo vệ lạnh lùng nhìn Cậu Nghiêm, như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

Cậu Nghiêm vẫn mang theo dáng vẻ không biết sống chết, ngạo nghề nói: “Nhìn gì mà nhìn, có tin cậu tôi cách chức hết các anh, đuổi các anh ra khỏi Dược Thần Cốc không!”

“Câm miệng!” Đại quản gia chịu không nổi nữa, trực tiếp đá cậu Nghiêm ngã nhào xuống đất.

Đại quản gia vội vàng cười nói với mấy tên bảo vệ: “Trẻ ranh không hiểu chuyện, lời của nó các vị đừng coi là thật.”

“Chúng ta đều làm việc cho Cốc chủ, hy vọng mấy vị bỏ qua cho.

“Đúng rồi, tôi có bằng chứng tên nhóc này gây chuyện. Nhân viên an ninh của chúng ta, còn có tất cả mọi người có mặt đều có thể chứng minh. Là cậu ta động thủ đánh nhân viên an ninh của chúng ta trước, còn muốn động thủ đánh tôi nên tôi mới bảo người mời các anh qua đây.”

Đại quản gia đổi trắng thay đen, thêm mắm thêm muối, đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Trình Kiêu.

Có điều, mặc dù Trình Kiêu không động thủ với nhân viên an ninh, chỉ dùng một ánh mắt khến hay nhân viên an ninh sợ hãi lui xuống.

Nhưng chuyện mất mặt như vậy, hai nhân viên an ninh này chắc chăn sẽ không nói ra.

Mà mọi người xung quanh đều đến Dược Thần Cốc đổi thuốc, nhất định sẽ không đắc tội với đại quản gia.

Vì vậy, cho dù là hai nhân viên an ninh hay là người xem xung quanh cũng đều gật đầu đồng ý với những gì đại quản gia nói.

Đội trưởng đội bảo vệ nhìn về phía Trình Kiêu với vẻ mặt nghiêm túc và hỏi: “Cậu còn có gì muốn giải thích không?”

“Đội bảo vệ Dược Thần Cốc chúng tôi trực tiếp thuộc quyền của Cốc chủ, tuyệt đối sẽ không thiên vị cho bất kỳ ai, nếu bọn họ nói dối, cậu có thể vạch trần bọn họ.”
 
Chương 1642


Chương 1642

Đại quản gia cau mày, trước đó ông ta đã nghe nói người của đội bảo vệ công chính nghiêm minh, rất khó nói chuyện.

Hiện tại cuối cùng cũng đã lĩnh giáo rồi.

Ông ta thân là đại quản gia của Dược Thần Cốc mà những thành viên này còn không thèm nể mặt lấy một chút.

Đại quản gia đã bắt đầu chuẩn bị làm thế nào để phản bác Trình Kiêu, ông ta đoán Trình Kiêu nhất định sẽ nói rõ sự tình với người của đội bảo vệ.

Có điều, chuyện khiến ông ta bất ngờ đã xảy ra rồi.

Trình Kiêu mặt không biểu cảm, nói: “Anh không có tư cách bảo tôi giải thích. Cho dù là do tôi làm, các anh có thể làm gì tôi.”

“Thật là một nhóc cuồng ngạo!”

Trên khuôn mặt của những người xung quanh lộ ra chút kinh ngạc, đối mặt với đội bảo vệ của Dược Thần Cốc mà tên nhóc này còn dám không coi ai ra gì như vậy.

Chẳng lẽ anh không sợ Dược Thần Cốc sao?

Trong lòng đại quản gia vui mừng ngạc nhiên, ông ta đang nghĩ xem làm thế nào để ứng phó với sự phản bác của Trình Kiêu, thế nhưng vậy mà Trình Kiêu lại trực tiếp thừa nhận rồi, còn khiêu khích đội bảo vệ.

Như vậy, người của đội bảo vệ chắc chắn sẽ không chịu để yên.

Cậu Nghiêm ở phía sau, bật cười lớn, trong ánh mắt nhìn Trình Kiêu đầy vẻ âm hiểm: “Tên nhóc này thật là cuồng ngạo đến mức đáng yêu. Ngay cả đội bảo vệ của Dược Thần Cốc cũng không coi ra gì. Bây giờ tôi xem cậu chết thế nào.”

Sắc mặt đội trưởng đội bảo vệ âm trầm: “Xem ra cậu vốn là đến Dược Thần Cốc bọn tôi gây sự.”

“Lôi đi”

Đội trưởng đội bảo vệ ra lệnh, những thành viên còn lại lập tức tản ra, bao vây Trình Kiêu vào giữa.

Tiểu Cúc đầy vẻ kinh hãi, cúi đầu nhìn xung quanh, cơ thể gầy yếu của cô dán chặt lấy Trình Kiêu.

Trình Kiêu thậm chí có thể cảm được cơ thể cô đang run rẩy.

Cô rất sợ hãi nhưng lại không lùi bước.

Trình Kiêu liếc nhìn những tên bảo vệ kia một cái, đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, người đội trưởng kia có thực lực Tiên Thiên đại thành.

Sức mạnh này ở trong giới thế tục có thể xưng bá một vùng, ở trong giới võ đạo cũng không là sức mạnh không hề yếu.

Tuy nhiên, trước mặt Trình Kiêu, căn bản không đáng nhắc đến.

Trình Kiêu thậm chí không nhắc nhở Tiểu Cúc, trực tiếp phóng ra một luồng linh lực cường đại vè phía mấy thành viên của đội bảo vệ, bọn họ lập tức cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm như Thái Sơn đè đầu “Khí tức thật cường đại!” Đội trưởng đội bảo vệ kinh hãi trong lòng, sắc mặt biến đổi lớn.

“Tôi đã nói, các anh còn không xứng để cho tôi giải thích.” Giọng nói Trình Kiêu bình thản, anh giãm một cái, không khí trong vòng bán kính trăm mét dường như đột nhiên ngưng kết lại.

Phù!

Mấy thành viên của đội bảo vệ, còn có đám người theo dõi xung quanh, còn có cậu Nghiêm và thuộc hạ của anh ta cùng với đại quản gia và mấy tên đệ tử của Dược Thần Cốc, toàn bộ đều quỳ trên mặt đất, không thể ngẩng đầu lên.

Trong lòng đại quản gia vô cùng kinh hãi: “Sức. .. sức mạnh này là… Tông Sư sao?”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom