Cập nhật mới

Dịch Chiến Thần Ở Rể

Chương 4291


Chương 4291

Dương Thanh là tứ trưởng lão Chiêu Châu, cả Diệp Chiến Quốc lẫn Mạnh Thiên Lan chỉ có thể làm theo mệnh lệnh của anh.

Diệp Chiến Quốc nhìn đám đông, cao giọng nói: “Tất cả người của chiến vực Trung Châu, lập tức về doanh trại!”

Mạnh Thiên Lan cũng quát: “Tất cả người của quân đoàn cao thủ, lập tức về quân đoàn!”

Sau khi họ ra lệnh, người của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ lập tức rời đi.

Dương Thanh nhìn về phía Hạ Hà vẫn chưa đi, anh chưa nói gì, Hạ Hà đã nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh đừng ra lệnh cho tôi, tôi không phải người của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ, không cần nghe lệnh anh”.

“Hạ Hà, rời đi ngay, đây là mệnh lệnh chứ không phải thương lượng!”

Dương Thanh nhíu mày, lạnh lùng nhìn vào Hạ Hà: “Nếu không, đừng trách tôi không khách sáo!”

Mục tiêu của Khương Cửu Hùng là anh, những người khác ở lại cũng vô dụng, còn trở thành gánh nặng.

Hạ Hà cắn môi với vẻ bướng bỉnh, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh bằng đôi mắt rơm rớm nước mắt.

Dương Thanh thấy hơi không nỡ, nhưng người định đưa anh đi là ông lớn của Hạ Giới giới Cổ Võ – chủ gia tộc họ Khương, Hạ Hà đi theo anh cũng không giải quyết được gì.

Hạ Hà bỗng nhìn về phía Khương Cửu Hùng, lạnh lùng nói: “Nếu anh ấy gặp chuyện, cho dù tôi hóa thành ma đầu thì cũng phải giết sạch người nhà họ Khương!”

Tuy giọng cô ta có vẻ bình tĩnh nhưng lại chứa đựng sát khí vô cùng mãnh liệt.

Cô ta nói rồi dứt khoát quay người rời đi, cũng không đợi Khương Cửu Hùng đáp lời.

Dương Thanh hơi kinh ngạc, chắc Hạ Hà là người đầu tiên dám uy hiếp Khương Cửu Hùng như thế nhỉ?

Anh cũng thầm lau mồ hôi thay Hạ Hà, một khi Hạ Hà chọc giận Khương Cửu Hùng, không ai có thể chắc chắn rằng Khương Cửu Hùng sẽ không ra tay với cô ta.

May mà Khương Cửu Hùng chỉ khinh thường nhìn Hạ Hà chứ không làm gì.

“Đi theo tôi!”

Khương Cửu Hùng lạnh lùng nhìn về phía Dương Thanh.

Lão ta nói rồi quay người rời đi, Dương Thanh chỉ có thể đuổi theo.

Chưa bàn đến việc giờ anh đang mất hết sức lực, cho dù anh ở trạng thái mạnh nhất thì cũng không thể là đối thủ của Khương Cửu Hùng.

“Hửm?”

Khương Cửu Hùng bỗng quay người lại, nhíu mày nhìn Dương Thanh.

Dương Thanh lập tức đứng lại, cảnh giác nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Ra thế!”

Khương Cửu Hùng chợt nói.

Dương Thanh chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy cơ thể mình bay lên, bị Khương Cửu Hùng vác lên vai, nhanh chóng tiến về phía trước.

Giờ Dương Thanh mới hiểu hồi nãy Khương Cửu Hùng đang ngờ vực chuyện gì, rõ ràng lão ta đã nhận ra trạng thái suy yếu của Dương Thanh.

Tin Dương Thanh bị Khương Cửu Hùng đưa đi nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu.

Nó như đá tảng rơi xuống biển, dấy lên sóng lớn dữ dội.

Tại trụ sở chính của hội trưởng lão, Yến Đô.
 
Chương 4292


Chương 4292

“Rầm!”

Tam trưởng lão đập bàn, tức giận nói: “Khương Cửu Hùng hống hách thật! Không ngờ ông ta dám bắt Dương Thanh đi trước mặt mọi người, chẳng lẽ ông ta không sợ chúng ta chĩa vũ khí nóng mang tính hủy diệt vào nhà họ Khương ư?”

Nhị trưởng lão cũng tức giận nhưng vẫn bình tĩnh hơn tam trưởng lão, ông ta trầm giọng nói: “Khương Cửu Hùng là chủ thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nếu ông ta đã dám làm như thế thì chắc chắn cũng không sợ vũ khí nóng của chúng ta”.

Đại trưởng lão gật đầu, nét mặt vô cùng nghiêm nghị: “Tôi có cảm giác chuyện này không đơn giản như bề ngoài, Khương Cửu Hùng chỉ là quân cờ bị đẩy ra thôi, phía sau Khương Cửu Hùng vẫn còn người khác”.

Nghe thấy thế, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều nhìn về phía ông ta.

Nhị trưởng lão nói: “Chắc chỉ có minh chủ Thủ Hộ Minh có thể sai khiến Khương Cửu Hùng thôi nhỉ?”

Tam trưởng lão vô cùng giận dữ, cắn răng: “Nếu người phía sau Khương Cửu Hùng là Đỗ Ngọc Sơn thật thì đúng là to gan quá? Cho dù không có vũ khí nóng của hội trưởng lão, chẳng lẽ ông ta không sợ thế lực phía sau chúng ta à?”

Đại trưởng lão nghiêm nghị nói: “Nếu chỉ là Đỗ Ngọc Sơn thì cũng không quan trọng, tôi đang lo rằng chẳng biết phía sau Khương Cửu Hùng có cao thủ đến từ Trung Giới giới Cổ Võ không”.

“Sao cơ?”

“Cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ?”

Nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều sững sờ.

Đại trưởng lão gật đầu: “Kết giới giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục có thể ngăn cách hai bên, nhưng giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và Trung Giới giới Cổ Võ thì không giống thế, cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ có thể tiến vào Hạ Giới giới Cổ Võ bằng những cách đặc biệt”.

“Nhưng họ sẽ không tùy tiện ra tay ở Hạ Giới giới Cổ Võ, bằng không sẽ rất dễ phá hỏng kết giới, cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ không muốn chuyện đó xảy ra”.

“Dương Thanh đã thể hiện sức chiến đấu mạnh mẽ, không những thế, cậu ấy còn để lộ trình độ luyện đan sư tam phẩm, cho dù có cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ chú ý tới cậu ấy thì cũng rất đỗi bình thường”.

“Phải biết rằng ngay cả Trung Giới giới Cổ Võ cũng có rất ít luyện đan sư, hơn nữa một số đan dược tam phẩm đỉnh cao cũng có tác dụng với cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm”.

Nghe thấy đại trưởng lão nói thế, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều có vẻ nghiêm nghị.

Nếu chuyện này là do cao thủ đỉnh cao ở Hạ Giới giới Cổ Võ sai khiến thì còn dễ giải quyết, nhưng nếu đó là cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ thì không dễ xử lý nữa đâu.

Đại trưởng lão bỗng thở dài: “Xem ra đã đến lúc mời những người kia ra rồi”.

Nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều rùng mình, phải làm thế thật ư?

Nhưng nghĩ đến khả năng cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ sẽ xuất hiện, họ cũng đồng ý với cách làm của đại trưởng lão.

Có lẽ bây giờ, chỉ có những người kia cứu được Dương Thanh.

“Yên tâm, Dương Thanh không sao đâu!”

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng vang lên.

Ba vị trưởng lão đều kinh hãi, nơi này là phòng họp của hội trưởng lão, nếu không có sự cho phép của họ thì không ai được bước vào.
 
Chương 4293


Chương 4293

Ngay sau đó, một người bỗng xuất hiện trước mặt ba vị trưởng lão như bóng ma.

“Đế sư!”

Thấy người tới, ba vị trưởng lão đều mừng rỡ, lập tức đứng lên, ánh mắt hết sức cung kính.

Vô Danh khẽ mỉm cười, gật đầu, nhìn ba người: “Tiếp đến ba người chỉ cần quản lý tốt việc ở Chiêu Châu, đừng để những gì mà Dương Thanh cố gắng gây dựng bị hủy hoại trong chốc lát”.

Ba người vội gật đầu: “Vâng!”

Vô Danh bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía xa, bấm đốt tay tính toán, một lúc lâu sau, ông cụ mới mỉm cười.

Vô Danh cười nói: “Xem ra tôi không cần ra tay, Dương Thanh cũng có thể tự giải quyết chuyện này”.

Nghe thấy thế, ba vị trưởng lão đều kinh ngạc.

Đại trưởng lão thận trọng hỏi: “Đế sư, ý đế sư là Dương Thanh sẽ không sao à?”

Vô Danh nhìn ông ta, mỉm cười gật đầu: “Cậu yên tâm, thằng bé là đệ tử của tôi, tôi sẽ không hại nó, các cậu cứ xem như chưa xảy ra chuyện gì, giờ việc quan trọng nhất là nghĩ cách kìm hãm cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ”.

“Trước đó, khi Dương Thanh ở đây thì vẫn có thể trấn áp họ, giờ Dương Thanh vắng mặt, có lẽ một số cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ rục rịch hành động, nhiệm vụ của các cậu sẽ rất khó khăn”.

Ba vị trưởng lão vội gật đầu, đại trưởng lão tỏ thái độ: “Xin đế sư cứ yên tâm, chắc chắn chúng tôi sẽ giữ gìn tình hình tốt đẹp mà Dương Thanh đã gây dựng được”.

Vô Danh gật đầu rồi lập tức rời đi, một giây trước, ông cụ còn đứng trong tầm mắt của ba vị trưởng lão, một giây sau, ông cụ đã biến mất rồi.

Tam trưởng lão nói với vẻ hâm mộ: “Chẳng biết tiền bối đế sư có tu vi gì, có lẽ suốt đời chúng ta cũng không thể đến và đi nhanh chóng như thế”.

Nhị trưởng lão cười khổ, lắc đầu: “Thực lực của tiền bối đế sư rất khó lường, chúng ta tốn mười kiếp cũng không đuổi kịp ông ấy đâu”.

Đại trưởng lão thoải mái ra mặt, cười nói: “Chỉ cần Dương Thanh không sao thì tôi cũng yên tâm rồi, tiếp đến sẽ tới lượt chúng ta bảo vệ thế tục”.

Cùng lúc đó, Dương Thanh đã bị Khương Cửu Hùng đưa đến một nơi bí ẩn.

Ở đây có chim hót hoa nở, cây cối vô cùng tốt tươi, linh khí trong không khí rất nồng đậm.

Dương Thanh hít sâu một hơi, cảm thấy thư thái khó tả.

Anh biết nồng độ linh khí ở đây vượt xa thế tục.

Anh đang trong lúc suy yếu, vội vận chuyển Chiến Thần Quyết, ra sức hấp thu linh khí.

“Quả nhiên khí thế của cậu là khí thế chỉ có ở cao thủ Tu Tiên”.

Đúng lúc này, một giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên.

Nghe thấy giọng nói này, Dương Thanh bỗng giật mình, lập tức nhìn về phía đối phương.

Một ông lão áo trắng đã xuất hiện bên Khương Cửu Hùng từ bao giờ, điều khiến anh khiếp sợ chính là anh lại không cảm nhận được khí thế từ đối phương.

Nhưng cảnh tượng khiến Dương Thanh khiếp sợ hơn nữa lại xảy ra, Khương Cửu Hùng cúi người chào ông lão, cung kính nói: “Lão tổ!”

Ầm!

Cách gọi của Khương Cửu Hùng với ông lão nổ vang trong đầu Dương Thanh như sấm rền.
 
Chương 4294


Chương 4294

Khương Cửu Hùng vốn là ông lớn hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, giờ lại gọi ông lão áo trắng này là lão tổ, vậy ông lão này là ai? Lão là cao thủ cấp bậc gì?

Ông lão khẽ gật đầu, mỉm cười nhìn về phía Dương Thanh, nói: “Tên nhóc Vô Danh kia là thầy của cậu à?”

Dương Thanh đã khiếp sợ tột độ, đối phương biết sư phụ anh là Vô Danh thì cũng thôi, vấn đề là lão ta còn gọi vô Danh là tên nhóc.

Dương Thanh không biết rốt cuộc Vô Danh bao nhiêu tuổi, nhưng anh biết, ngay cả đại trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu cũng phải gọi Vô Danh là tiền bối.

Người lợi hại như thế lại bị ông lão gọi là tên nhóc.

Dương Thanh không trả lời câu hỏi của đối phương mà hỏi lại: “Tiền bối là ai?”

Khương Cửu Hùng nhíu mày, quát: “Hỗn xược!”

Ông lão khoát tay, cười híp mắt nhìn Dương Thanh: “Tôi sống lâu quá rồi, không nhớ tên ban đầu nữa, ở Trung Giới giới Cổ Võ, mọi người đều gọi tôi là giới chủ!”

Nghe thấy thế, Dương Thanh mở to mắt.

Đương nhiên anh biết giới chủ là ai.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, minh chủ Thủ Hộ Minh đứng đầu.

Còn ở Trung Giới giới Cổ Võ, giới chủ đứng đầu.

Hay nói cách khác, ông lão có vẻ hiền từ trước mặt anh lại là ông lớn có quyền lực lớn nhất, thực lực mạnh nhất Trung Giới giới Cổ Võ.

Thực lực của đối phương phải đạt đến Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong là ít nhất, chỉ cần đột phá là sẽ tiến vào Thượng Giới giới Cổ Võ.

Dương Thanh chợt nghĩ, nồng độ linh khí ở đây vượt xa thế giới mới, anh bỗng có một suy đoán rất to gan.

Chẳng lẽ nơi này là Trung Giới giới Cổ Võ à?

Anh càng nghĩ càng thấy có khả năng đó.

Nếu nơi này không phải Trung Giới giới Cổ Võ, tại sao nồng độ linh khí lại vượt xa nồng độ linh khí của thế giới mới đây?

Nếu nơi này không phải Trung Giới giới Cổ Võ, tại sao giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ lại xuất hiện?

Một khi cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong bước vào thế giới mới, chỉ cần hơi bất cẩn là sẽ hủy diệt thế giới mới ngay.

Cũng hết cách, cao thủ cấp bậc này quá mạnh, thế giới mới không thể chịu nổi khí thế từ lão.

Dương Thanh thận trọng hỏi: “Tiền bối là… giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ à?”

Tuy đối phương đã nói cho anh biết thân phận của lão, nhưng anh vẫn hơi khó tiếp nhận sự thật này.

Giới chủ cười ha hả: “Đúng như cậu đoán, tôi là người đứng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong, nơi này là chỗ tu luyện của tôi ở Trung Giới giới Cổ Võ”.

Nghe thấy thế, Dương Thanh hoàn toàn sững sờ.

Tuy anh đã đoán được nhưng khi đối phương khẳng định lại, anh vẫn thấy như đang nằm mơ.

Nhưng tại sao giới chủ lại bảo Khương Cửu Hùng đưa anh đến nơi này?

Chẳng lẽ vì anh đã giết Khương Kiếm, Khương Cửu Hùng lại không thể ra tay với anh trong thế giới mới, nên họ định đưa anh đến Trung Giới giới Cổ Võ rồi diệt trừ ư?
 
Chương 4295


Chương 4295

Dương Thanh càng nghĩ càng thấy có khả năng này.

Trong lúc anh đang nghĩ xem có nên thiêu đốt sức mạnh huyết mạch không, giới chủ chợt nói: “Tôi bảo Khương Cửu Hùng đưa cậu tới đây vì muốn nhờ cậu giúp chuyện nhỏ này”.

“Hả?”

Dương Thanh sửng sốt.

Họ không định xóa sổ anh à?

Giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ lại nhờ anh giúp một chuyện nhỏ ư?

Trò đùa gì thế?

Dương Thanh nhất thời tròn mắt, anh không ngờ lại là kết quả này.

Khương Cửu Hùng lạnh lùng nói: “Dương Thanh, được lão tổ nhờ hỗ trợ là vinh dự của cậu, tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn đồng ý, bằng không, đừng trách tôi không khách sáo!”

Lão ta rất muốn giết Dương Thanh.

Dù sao đứa con trai giỏi giang nhất của lão ta cũng đã bị Dương Thanh giết.

Giới chủ nhíu mày, nói với vẻ không vui: “Khương Cửu Hùng, nếu cậu còn dám nhiều lời, tôi sẽ không khách sáo với cậu trước!”

Khương Cửu Hùng rùng mình, lập tức im lặng, nhưng ánh mắt của lão ta khi nhìn Dương Thanh vẫn đằng đằng sát khí, chỉ là lão ta không dám nói thêm.

Chuyện này khiến Dương Thanh càng thêm khó hiểu.

Giới chủ là lão tổ của Khương Cửu Hùng, chẳng phải nên giúp Khương Cửu Hùng à?

“Cậu lui xuống đi!”

Giới chủ nói với Khương Cửu Hùng.

“Vâng, lão tổ!”

Khương Cửu Hùng vội quay người rời đi.

Sau thoáng chốc, ở đây chỉ còn Dương Thanh và giới chủ.

Giới chủ chắp tay bước lên trước, nghiêm nghị nói: “Tôi tìm cậu vì muốn nhờ cậu quản lý Trung Giới giới Cổ Võ thay tôi, trở thành giới chủ mới của Trung Giới giới Cổ Võ!”

Nghe thấy thế, Dương Thanh lập tức mở to mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ – cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong lại bảo sâu kiến chỉ có thực lực sánh ngang với Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ như anh quản lý Trung Giới giới Cổ Võ có vô số cao thủ.

Một lúc lâu sau, Dương Thanh mới tức giận nói: “Tiền bối, tiền bối đừng đùa với tôi như thế, bất cứ cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ nào cũng có thể dễ dàng gi ết chết tôi, tiền bối bảo tôi nhậm chức giới chủ, chẳng phải là đang đùa à?”

Nào ngờ giới chủ bỗng quay sang, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Tôi không đùa!”

Nụ cười trên mặt Dương Thanh lập tức biến mất, anh đã nhận thấy vài điều từ ánh mắt đối phương.

Giới chủ không đùa, mà đang nói với anh một cách nghiêm túc.

Nhưng Dương Thanh không hiểu nổi, tại sao giới chủ lại có ý định đó?

Anh còn chưa trở thành cao thủ hàng đầu ở thế giới mới mà giới chủ đã bảo anh quản lý Trung Giới giới Cổ Võ có cấp bậc cao hơn à?

Dương Thanh im lặng một lát rồi nói: “Tiền bối, tôi không hiểu!”
 
Chương 4296


Chương 4296

Giới chủ chợt hỏi: “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”

Dương Thanh đáp: “29 tuổi!”

“Cậu bắt đầu tu luyện từ khi nào?”

“22 tuổi!”

“Nói cách khác, từ một người bình thường, cậu chỉ mất 7 năm để trở thành cao thủ có sức chiến đấu sánh ngang với Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, thậm chí cậu chỉ mất một ngày để học cách luyện đan, hơn nữa có thể luyện chế đan dược tam phẩm từ khi mới học”.

Giới chủ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, trầm giọng nói: “Không những thế, cậu còn tu luyện công pháp phái Tu Tiên”.

“Tôi có thể cho cậu biết, ở Trung Giới giới Cổ Võ cũng có công pháp tu tiên, nhưng những người có thể tu luyện công pháp này đều là cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ”.

“Không phải cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ không muốn tu luyện công pháp Tu Tiên, mà họ không tu luyện được”.

“Ngoài ra, tôi còn cảm nhận được khí thế của Ma Thần viễn cổ, Nhân Vương và Thần Nữ trong huyết mạch của cậu, nếu tôi không đoán nhầm, huyết mạch của cậu đã dung hợp máu của ba cao thủ đứng đầu viễn cổ này”.

“Cậu nói cho tôi biết, người hội tụ mọi yếu tố như cậu chỉ là cao thủ bình thường thật ư?”

Lời giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ nói khiến Dương Thanh vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn sững sờ.

Anh không hiểu tại sao đối phương biết rõ như thế.

Nếu giới chủ không nói thế, ngay cả anh cũng không nhận ra giờ anh đã lợi hại như vậy.

Giới chủ chợt nói: “Dương Thanh, cậu là người thông minh, chắc cậu cũng biết cậu không thể từ chối tôi”.

Dương Thanh lập tức im lặng, anh biết đúng là anh không thể từ chối giới chủ, không phải anh không muốn, mà thực lực của giới chủ quá mạnh, cho dù anh liều mạng thì cũng không phải đối thủ của lão.

Giờ anh còn chưa có thực lực càn quét Hạ Giới giới Cổ Võ, sao có thể đánh với cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong?

Thậm chí anh còn không có tư cách ra tay, vì đối phương quá mạnh, chỉ cần dùng đầu ngón tay là đã có thể giết anh rồi.

“Tôi không hiểu tại sao tiền bối lại chọn tôi, cho dù tôi không phải người bình thường, cho dù tôi là thiên tài võ đạo thì sao chứ? Dù sao bây giờ tôi cũng còn quá yếu, ở Trung Giới giới Cổ Võ lại có vô số cao thủ, chưa cần đến cao thủ của thế gia hàng đầu ra tay, cao thủ đỉnh cao của gia tộc bình thường cũng có thể dễ dàng giết tôi rồi”.

Dương Thanh bình tĩnh nhìn giới chủ, nói tiếp: “Tôi không tin với địa vị của tiền bối mà lại không tìm ra người phù hợp để thay thế tiền bối hơn tôi”.

Giới chủ không trả lời ngay mà nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Nếu tôi cho cậu một lý do hợp lý, cậu sẽ đồng ý với tôi à?”

Dương Thanh hỏi lại: “Tôi có thể từ chối không?”

“Không!”

Giới chủ trả lời rất dứt khoát.

Khóe miệng Dương Thanh giật khẽ, mẹ nó, ông không cho tôi từ chối, còn nói nhảm với tôi làm gì?

Đương nhiên anh chỉ có thể nén giận, nếu nói ra thật, có lẽ anh sẽ bị giết ngay.
 
Chương 4297


Chương 4297

“Cậu nói không sai, đúng là bên cạnh tôi đã có người nối nghiệp phù hợp, nhưng tôi không thể để họ tiếp nhận vị trí của tôi. Vì…”

Nói đến đây, giới chủ bỗng ngừng lại, nét mặt vô cùng nghiêm nghị, một lát sau, lão mới trầm giọng nói: “Vì một khi họ thay thế tôi, một ngày nào đó, họ sẽ mở lối vào đến Thượng Giới giới Cổ Võ, khi đó, cả Hạ Giới, Trung Giới giới Cổ Võ và thế tục sẽ gặp họa”.

Dương Thanh hỏi với vẻ khó hiểu: “Chẳng phải việc mở lối vào đến Thượng Giới giới Cổ Võ là điều tốt với cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ ư?”

“Dù sao ai cũng muốn mạnh hơn, nhưng với tài nguyên tu luyện ở Trung Giới giới Cổ Võ, chẳng những tốc độ tu luyện của họ chậm hơn Thượng Giới giới Cổ Võ rất nhiều mà cảnh giới cao nhất cũng thấp hơn Thượng Giới giới Cổ Võ”.

“Tại sao tiền bối lại nói việc mở lối vào đến Thượng Giới giới Cổ Võ sẽ mang lại tai họa cho cả thế giới?”

Giới chủ nhìn Dương Thanh: “Cậu đã biết tình hình cụ thể của thế giới nhỏ phía sau hội trưởng lão chưa?”

Dương Thanh lắc đầu.

Giới chủ nói: “Thế giới nhỏ phía sau hội trưởng lão được gọi là Đế Thôn!”

Nghe thấy thế, Dương Thanh bỗng mở to mắt, công pháp tu luyện của anh bây giờ là do Đế Thiên của Đế Thôn truyền thụ.

Hồi trước, khi anh còn ở Siêu Phàm Cảnh, Đế Thiên từng tìm anh rồi dạy Chiến Thần Quyết cho anh, đồng thời nói cho anh biết, khi nào thực lực của anh đạt tới Thiên Cảnh thì mới miễn cưỡng có tư cách tiến vào Đế Thôn.

Nhưng giờ cảnh giới của anh đã đạt yêu cầu, thậm chí sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ mà Đế Thôn lại bặt vô âm tín.

Nếu thực lực của anh không tăng vọt sau khi tu luyện Chiến Thần Quyết, anh đã nghi ngờ về việc liệu có nơi nào tên Đế Thôn hay không rồi.

“Công pháp tu luyện của cậu đến từ Đế Thôn, tôi còn biết từ khi còn ở Siêu Phàm Cảnh, cậu đã được chọn làm chủ Đế Thôn”.

Giới chủ nói tiếp, lời lão nói khiến Dương Thanh càng thêm kinh ngạc.

Nhưng Dương Thanh nhanh chóng bình tĩnh lại, hồi trước ở thế tục có một truyền thuyết, ai sở hữu Đế Thôn thì sẽ có cả thiên hạ, anh cũng không định chủ động giành lấy Đế Thôn, nhưng những chuyện xảy ra sau đó như một bàn tay khổng lồ, đẩy anh lên vị trí chủ Đế Thôn.

Chẳng biết đây có phải ảo giác của Dương Thanh không, anh cứ cảm thấy ánh mắt của giới chủ khi nhìn anh có phần hâm mộ.

Dương Thanh hỏi: “Chẳng phải tiền bối định nói cho tôi biết tại sao tiền bối không để cao thủ phù hợp bên cạnh thay thế tiền bối à? Sao tự dưng lại nhắc tới Đế Thôn?”

Giới chủ nói: “Hồi trước, sau khi kết giới giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục tan vỡ, cao thủ đỉnh cao của Hạ Giới giới Cổ Võ không xâm lược thế tục cũng vì kiêng dè cao thủ của Đế Thôn, chuyện này cũng cho cậu cơ hội tăng thực lực, bằng không, cậu nghĩ cao thủ thế tục có thể ngăn nổi cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ chắc?”

“Tuy thế lực của Hạ Giới giới Cổ Võ vẫn mang lại rất nhiều phiền phức cho thế tục sau khi kết giới tan vỡ, nhưng thế đã tốt lắm rồi”.

“Nhưng Trung Giới giới Cổ Võ thì khác, một khi kết giới tan vỡ, cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ sẽ trắng trợn xâm lược Trung Giới giới Cổ Võ ngay, đến lúc đó, kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và thế giới mới của các cậu cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ”.

“Trên đời sẽ không còn Thượng Giới, Trung Giới và Hạ Giới giới Cổ Võ nữa, mà sẽ trở thành thế giới mới, thế giới mới này vô cùng tàn khốc, chỉ có một đạo lý, đó là mạnh được yếu thua!”
 
Chương 4298


Chương 4298

“Khi đó, ai có thể ngăn cản cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ?”

“Tôi là chúa tể Trung Giới giới Cổ Võ nhưng cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong, bất cứ cao thủ nào của Thượng Giới giới Cổ Võ cũng có cảnh giới Thiên Cảnh Thất Phẩm, khi đó cả thế giới mới sẽ trở thành thiên đường của cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ”.

“Thế nên kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và Thượng Giới giới Cổ Võ không thể bị phá hủy! Bằng không, khi ngày này đến, không ai trấn áp được cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ”.

Nghe thấy giới chủ nói thế, Dương Thanh lập tức im lặng, anh cũng hiểu suy nghĩ của giới chủ, cũng như lúc anh lo lắng khi kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ tan vỡ.

May mà thế lực phía sau hội trưởng lão là Đế Thôn nên ngay cả cao thủ đỉnh cao của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Dương Thanh ngờ vực nói: “Trung Giới giới Cổ Võ không trấn áp được cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ, còn Đế Thôn thì sao? Theo tôi biết, năm đó sau khi thế giới bị chia thành giới Cổ Võ và thế tục, thế tục cũng có cao thủ đỉnh cao, hơn nữa những cao thủ này lại tách một khu vực khác ra khỏi thế tục, sau bao năm, cao thủ đỉnh cao của Thượng Giới giới Cổ Võ có thể trấn áp cao thủ đỉnh cao của Đế Thôn à?”

Giới chủ lập tức nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh một lúc lâu rồi mới trầm giọng nói: “Ba ngày trước, Đế Thôn bỗng dưng biến mất rồi!”

“Sao cơ?”

Dương Thanh mở to mắt, nói với vẻ không dám tin.

Dương Thanh mở to mắt, vô cùng kinh hãi, một lúc lâu sau, anh mới khiếp sợ nói: “Sao có thể?”

Nếu anh không biết sự mạnh mẽ của Đế Thôn thì cũng thôi, nhưng hồi nãy, giới chủ vừa cho anh biết rằng thế giới nhỏ phía sau hội trưởng lão chính là Đế Thôn.

Nhưng giờ Đế Thôn đã biến mất.

“Không có gì là không thể, cậu nghĩ không thể chỉ vì tầm nhìn của cậu quá thấp thôi”.

Giới chủ nhìn Dương Thanh rồi nói tiếp: “Chẳng hạn, khi chưa tiếp xúc với võ đạo, cậu đã bao giờ nghĩ sẽ có ngày cậu gặp được cao thủ cấp bậc như tôi chưa?”

Lão nói rồi bỗng khoát tay, cảnh tượng khiến Dương Thanh khiếp sợ bỗng xảy ra.

Thế ngoại đào nguyên có chim hót hoa nở bỗng bị băng tuyết phủ kín.

Hơi lạnh thấu xương khiến Dương Thanh không khỏi rùng mình.

“Đi!”

Giới chủ bỗng khoát tay, núi tuyết cách họ mấy trăm mét lập tức có tuyết lở.

“Rầm rầm!”

Vào lúc này, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.

Dương Thanh tận mắt chứng kiến tuyết lở ập tới chỗ mình, anh định lùi lại nhưng phát hiện núi tuyết phía sau đã chặn mất đường lui của anh.

Trong lúc anh đang nghĩ xem nên lùi kiểu gì, tuyết lở đã ập tới trước mặt anh, sắp chôn vùi anh.

Nhưng đúng lúc này, băng tuyết bỗng biến mất, lại quay về khung cảnh thế ngoại đào nguyên trước đó.

Trong mắt Dương Thanh tràn ngập sự vui mừng vì sống sót sau tai họa, anh ngơ ngác nhìn về phía giới chủ: “Tiền bối, hồi nãy…”

“Ảo cảnh!”

Giới chủ thản nhiên nói.

“Ảo cảnh ư?”

Dương Thanh mở to mắt, anh từng tiếp xúc với ảo cảnh khi ở thế tục, nhưng cũng không chân thực thế này.
 
Chương 4299


Chương 4299

Hồi nãy anh đã cảm nhận rõ hơi lạnh thấu xương, thậm chí gió rét khi tuyết lở xuất hiện cũng vô cùng chân thực, không khác thế giới thực chút nào.

Nếu tuyết lở hồi nãy là ảo cảnh, vậy thế ngoại đào nguyên trước mặt anh có phải ảo cảnh không?

Lúc này, giới chủ nói: “Không sai, chuyện vừa xảy ra chính là ảo cảnh!”

Dương Thanh chưa kịp hỏi thêm, giới chủ đã nói tiếp: “Giống như tôi vừa nói, vì tầm nhìn của cậu thấp nên nhận thức cũng khác nhau, nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ suốt đời này cậu cũng không nghĩ trên đời có ảo cảnh chân thực như thế nhỉ?”

Dương Thanh lập tức im lặng, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Trước đó, khi bị Khương Cửu Hùng đưa tới đây, anh còn nghĩ xem có nên liều mạng không, giờ nhìn lại, anh đúng là ngu xuẩn.

Với thực lực mạnh mẽ của giới chủ, chỉ một suy nghĩ của lão cũng có thể tạo ra ảo cảnh như thật, chẳng hạn như ảo cảnh hồi nãy.

Gặp phải cao thủ có cấp bậc như thế, anh đánh thế nào đây?

“Tạm thời thì người ngoài vẫn chưa biết tin Đế Thôn biến mất, ngay cả cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không biết chuyện này”.

Giới chủ nhìn Dương Thanh, nói tiếp: “Chắc cậu hiểu rõ hơn tôi, Hạ Giới giới Cổ Võ không dám hành động thiếu suy nghĩ vì kiêng dè cao thủ Đế Thôn xuất hiện”.

“Nếu họ biết Đế Thôn đã biến mất, cậu nghĩ cao thủ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ còn nhượng bộ như bây giờ ư?”

Sắc mặt Dương Thanh hết sức khó coi, đúng như giới chủ nói, một khi tin Đế Thôn đã biến mất bị lộ, thế lực ở Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ không nhượng bộ như bây giờ nữa, khi đó cả thế tục sẽ hóa thành địa ngục trần gian.

Giới chủ nhìn Dương Thanh: “Chắc giờ cậu đang nghĩ nếu tin Đế Thôn biến mất bị lộ, thế tục sẽ nhanh chóng bị xâm lược nhỉ?”

Dương Thanh chỉ khẽ gật đầu, nhưng nét mặt anh vô cùng nghiêm nghị.

Giới chủ nói tiếp: “Cảnh giới của tôi đã rất gần với Thiên Cảnh Thất Phẩm, tôi có linh cảm ngày này sẽ không xa”.

Nói đến đây, lão nhìn về phía Dương Thanh, thoáng im lặng rồi nói: “Một khi đột phá, tôi bắt buộc phải rời khỏi Trung Giới giới Cổ Võ, khi đó sẽ có rất nhiều cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ muốn giành lấy vị trí giới chủ”.

“Cho dù là ai trong số họ trở thành giới chủ thì cũng sẽ nghĩ cách mở lối vào Thượng Giới giới Cổ Võ, một khi lối vào mở, chắc cậu biết rõ sẽ xảy ra chuyện đáng sợ đến mức nào”.

Nói đến đây, giới chủ ngừng lại, bình tĩnh nhìn Dương Thanh.

Dương Thanh cảm thấy vô cùng phức tạp, không ngờ lần đầu tiên anh đến Trung Giới giới Cổ Võ lại là như thế.

Anh cũng hiểu ý giới chủ, trừ khi anh trở thành giới chủ, bằng không, chẳng mấy chốc, Trung Giới giới Cổ Võ sẽ bị xâm lược, một khi như thế, thế giới mới do Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục tạo thành cũng sẽ bị xâm lược theo.

Nhưng giờ anh chỉ miễn cưỡng có sức chiến đấu Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ, còn tu vi của anh đang ở cấp bậc gì, ngay cả anh cũng không rõ.

Anh chỉ biết công pháp tu luyện của anh đến từ Đế Thôn, cũng là công pháp Tu Tiên mà giới chủ nói.

Cấp bậc trong công pháp Tu Tiên cũng khác xa với công pháp Cổ Võ, mỗi khi người Tu Tiên đột phá một cảnh giới thì thực lực sẽ tăng vọt.
 
Chương 4300


Chương 4300

Nghĩ tới đây, anh bỗng nhìn về phía giới chủ, nói: “Tiền bối muốn tôi trở thành giới chủ Trung Giới vì công pháp tu luyện của tôi sẽ giúp thực lực tăng vọt mỗi khi cảnh giới tăng lên đúng không?”

Giới chủ gật đầu: “Công pháp Tu Tiên được chia thành năm cảnh giới lớn là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần”.

“Luyện Khí tương đương Thiên Cảnh Nhất Phẩm và Thiên Cảnh Nhị Phẩm, Trúc Cơ tương đương Thiên Cảnh Tam Phẩm và Thiên Cảnh Tứ Phẩm, Kết Đan tương đương Thiên Cảnh Ngũ Phẩm và Thiên Cảnh Lục Phẩm, Nguyên Anh tương đương Thiên Cảnh Thất Phẩm và Thiên Cảnh Bát Phẩm, còn cao thủ Hóa Thần thì sánh ngang với Thiên Cảnh Cửu Phẩm, thậm chí mạnh hơn!”

“Với thực lực của cậu bây giờ, chắc cậu vừa Trúc Cơ không lâu, một khi Kết Đan, sức chiến đấu của cậu sẽ sánh ngang với cao thủ Cổ Võ Thiên Cảnh Ngũ Phẩm, thậm chí Thiên Cảnh Lục Phẩm”.

“Tuy giờ cậu chỉ có thực lực Trúc Cơ nhưng cũng mới chỉ là khởi đầu, nếu tìm được một người thầy sẵn lòng dạy bảo cậu, thực lực của cậu sẽ tăng vọt, không lâu nữa cậu sẽ Kết Đan, một khi Kết Đan, thực lực của cậu sẽ tăng đáng kể”.

“Nghiêm túc mà nói, theo cách tính của công pháp Tu Tiên, giờ cậu chỉ cách Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong một cảnh giới mà thôi”.

Dương Thanh vô cùng chấn động, anh biết công pháp Tu Tiên lợi hại nhưng không ngờ lại lợi hại đến thế, nhất là cao thủ Hóa Thần còn mạnh hơn cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm.

“Tuy cấp bậc của công pháp Tu Tiên không nhiều như công pháp Cổ Võ, nhưng chắc chắn độ khó khi đột phá sẽ vượt xa công pháp Cổ Võ đúng không?”

Giới chủ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, như đang nhìn một món báu vật bị bỏ phí.

“Nếu là người Tu Tiên khác, có lẽ độ khó khi đột phá sẽ rất lớn, nhưng cậu là ngoại lệ!”

Nghe thấy giới chủ nói thế, Dương Thanh vô cùng khó hiểu, anh hỏi: “Tại sao tôi lại là ngoại lệ?”

“Tôi là ngoại lệ thật à?”

Dương Thanh rất ngờ vực, chẳng lẽ anh là thiên tài tu luyện ư?

Nhưng anh nghĩ lại, hình như đúng thế thật, trong thế hệ trẻ, vẫn chưa có ai mạnh hơn anh, ít nhất ở Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục thì không có, còn anh không biết Trung Giới giới Cổ Võ có không.

Còn ở Thượng Giới giới Cổ Võ, nếu là lúc trước, có lẽ Dương Thanh sẽ ngông cuồng đến mức cho rằng mình vô địch trong thế hệ trẻ, nhưng giờ anh khẳng định, chắc chắn ở Thượng Giới giới Cổ Võ sẽ có người hơn anh!

Đây là lần đầu tiên anh đến Trung Giới giới Cổ Võ nhưng đã cảm nhận được nồng độ linh khí hơn xa thế giới mới rồi.

Linh khí càng nồng đậm, tốc độ tu luyện cũng càng nhanh, tương ứng với điều này, cao thủ thuộc thế hệ trẻ cũng càng mạnh.

“Đúng thế, cậu là ngoại lệ!”

Giới chủ gật đầu, nói tiếp: “Trừ cậu ra, tôi chưa từng cảm nhận được khí thế từ máu của ba cao thủ mạnh nhất trên người ai”.

“Đừng nói là cả ba người, cho dù chỉ một người thì cũng không có”.

“Đây không phải chuyện chính, quan trọng là tôi cũng lờ mờ cảm nhận được sức mạnh huyết mạch rất mạnh trên người cậu, tuy khí thế này rất mong manh nhưng tôi vẫn cảm nhận được”.

“Thậm chí sức mạnh huyết mạch này còn áp đảo máu của ba cao thủ kia!”
 
Chương 4301


Chương 4301

Dương Thanh kinh hãi, giới chủ có thể cảm nhận được cả sức mạnh huyết mạch của anh ư?

Tức là nếu anh đến Thượng Giới giới Cổ Võ, bất cứ cao thủ nào cũng có thể cảm nhận được sức mạnh huyết mạch của anh à?

“Tạm thời cậu có thể yên tâm, ít nhất hiện giờ, cậu vẫn chưa tiếp xúc với cao thủ có cấp bậc như tôi”.

Hình như giới chủ đã nhận ra suy nghĩ của Dương Thanh, lão nói tiếp: “Muốn thấy được những thứ đó cũng không dễ, trong số các cao thủ có cấp bậc như tôi, có rất ít người nhận ra”.

“Hơn nữa tạm thời cậu cũng không tiếp xúc với cao thủ cấp bậc này. Khi nào kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và Thượng Giới giới Cổ Võ tan vỡ, cả thế giới bị xâm chiếm, sẽ có rất nhiều cao thủ vượt xa tôi”.

“Khi đó cậu sẽ gặp nguy hiểm, không chừng một số tà tu còn cướp sức mạnh huyết mạch của cậu”.

Dương Thanh tái mặt, có người luyện võ tà ác như thế ư?

Giới chủ cũng đã nói đó là tà tu, đúng là loại người này có thể gây ra chuyện như thế.

Anh đã cảm nhận được rằng sức mạnh huyết mạch của mình không tầm thường từ lâu, không ngờ lại lợi hại như vậy, ngay cả giới chủ Trung Giới cũng thấy thế.

Giới chủ chợt nói: “Tôi có cách giúp cậu tránh khỏi những nguy cơ này, không biết cậu có đồng ý không?”

Thấy dáng vẻ mong chờ của giới chủ, Dương Thanh cười khổ: “Tiền bối định nói chỉ cần tôi đồng ý trở thành người thừa kế của Trung Giới giới Cổ Võ, ngăn kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và Thượng Giới giới Cổ Võ mở ra, cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ cũng sẽ không xuất hiện ở Trung Giới giới Cổ Võ, đúng không?”

Giới chủ mỉm cười, gật đầu: “Đó chỉ là hạ sách! Tôi vẫn còn một thượng sách cơ!”

Thấy dáng vẻ “nếu cậu không hỏi thì tôi sẽ không nói” của giới chủ, Dương Thanh có vẻ bất đắc dĩ.

Dương Thanh nói: “Tiền bối, nếu được, xin hãy cho tôi biết thượng sách đó đi!”

Giới chủ mỉm cười, trở tay, một cuốn sách cổ xuất hiện trong tay lão.

Giới chủ nói: “Đây là bí pháp đỉnh cao có thể che giấu sức mạnh huyết mạch, một khi tu luyện, đừng nói là tôi, ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm cũng không cảm nhận được sức mạnh huyết mạch của cậu. Cậu muốn học không?”

Dương Thanh có vẻ cay đắng, anh có thể đoán được, chắc chắn giới chủ sẽ nói chỉ cần cậu đồng ý trở thành người thừa kế chức giới chủ, tôi sẽ dạy bí pháp này cho cậu.

Lúc này, anh cũng đang do dự.

Từ khi bắt đầu tu luyện tới giờ, cuộc sống của anh chưa bao giờ yên bình, anh chỉ muốn ở bên vợ con, làm người bình thường.

Nhưng giờ, vợ con anh đã được anh đưa đến một nơi bí ẩn, hai năm rồi mà anh vẫn chưa đón họ về được.

Khó khăn lắm mới đi tới ngày hôm nay, không lâu nữa, anh sẽ đứng trên đỉnh thế giới mới, anh còn nghĩ khi đó, không ai có thể đe dọa người nhà anh.

Nhưng không ngờ người của Trung Giới giới Cổ Võ lại bắt đầu gây rối, còn định mở lối vào Thượng Giới giới Cổ Võ.

Một khi lối vào mở, không riêng gì Trung Giới giới Cổ Võ mà cả thế giới mới cũng sẽ bị liên lụy, sẽ không còn giới Cổ Võ nữa, chỉ có thế giới hoàn toàn mới thôi.

Thế giới mạnh được yếu thua!

Thế giới mà kẻ yếu như sâu kiến!

Dương Thanh có thể mặc kệ người khác, nhưng không thể mặc kệ người nhà.
 
Chương 4302


Chương 4302

Nhưng nếu bảo anh đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn vì Trung Giới giới Cổ Võ và thế giới mới thì anh không cao thượng đến thế.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Dương Thanh dần bình tĩnh lại, anh nhìn giới chủ: “Tiền bối, tôi hiểu ý tiền bối, nếu tôi trở thành giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ sau ông, tôi cũng không chủ động mở lối vào Thượng Giới giới Cổ Võ”.

“Nhưng cho dù tôi trở thành giới chủ Trung Giới mới, cho dù tôi không chủ động mở lối vào, còn ngăn cản người khác, người khác sẽ nghe tôi ư?”

Giới chủ lập tức im lặng.

Đúng như Dương Thanh nói, anh có thể ngăn người khác mở lối vào, nhưng ngăn cản ấy à, nói thì dễ đấy.

Giới chủ đương nhiệm như lão cũng chỉ có thể trấn áp đám cao thủ đang rục rịch hành động kia bằng thực lực siêu mạnh mà thôi.

Nếu Dương Thanh muốn có thực lực như lão thì phải trở thành cao thủ Kết Đan, sau khi anh có thực lực Kết Đan, có lẽ không lâu sau, anh sẽ trở thành cao thủ Nguyên Anh.

Khi anh đến Nguyên Anh rồi, ngay cả Trung Giới giới Cổ Võ cũng không giữ chân anh được.

“Ài!”

Một lúc lâu sau, giới chủ thở dài, nói với vẻ tự giễu: “Hồi trước, tôi cứ nghĩ tôi có thể trấn áp hết cao thủ muốn mở kết giới bằng thực lực của mình, nhưng vẫn không ngăn cản nổi”.

“Tôi cứ nghĩ mình có thể bồi dưỡng giới chủ mới trước khi rời khỏi Trung Giới giới Cổ Võ, để người đó tiếp tục canh giữ Trung Giới giới Cổ Võ thay tôi, nhưng tôi không nghĩ đến việc sau khi giới chủ mới rời đi, ai sẽ bảo vệ Trung Giới giới Cổ Võ?”

Lão nói rồi đưa cuốn sách cổ kia cho Dương Thanh, cười nói: “Tôi đưa cậu cuốn sách này, cậu cứ yên tâm tu luyện, đừng lo tôi sẽ lợi dụng cậu”.

“Tôi chỉ hy vọng nếu có ngày cậu đứng trên đỉnh thế giới, hãy bảo vệ quyền lợi của cao thủ cấp thấp và người bình thường”.

“Đó là thế giới của mọi người, chứ không phải của những cao thủ đỉnh cao!”

Dương Thanh nhìn dáng vẻ nghiêm nghị của giới chủ, không khỏi kính nể, cho dù thế nào, giới chủ cũng là người có tấm lòng cao cả.

Giới chủ đã đứng trên đỉnh Trung Giới giới Cổ Võ, không lâu nữa sẽ đột phá, tiến vào Thượng Giới giới Cổ Võ, rõ ràng lão có thể mặc kệ an nguy của Trung Giới giới Cổ Võ và thế giới mới, nhưng lão vẫn muốn bảo vệ thế giới này trước khi đi.

Dương Thanh nghiêm nghị nói: “Tiền bối, tôi đồng ý với ông! Nếu có ngày tôi bước lên đỉnh cao, chắc chắn tôi sẽ trấn áp tất cả tà ma! Tôi sẽ bảo vệ những người ở tầng thấp nhất!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Dương Thanh, giới chủ hài lòng gật đầu.

“Nếu vậy thì tôi không thuyết phục nữa, chỉ mong cậu nhớ ngày hôm nay, nếu có ngày cậu đứng trên đỉnh thế giới thật, nhớ phải nghĩ tới những người ở tầng đáy, họ mới là người khó khăn nhất”.

Giới chủ nói tiếp: “Khoảng thời gian tới, cậu tạm thời tu luyện ở đây đi!”

Dương Thanh mừng rỡ, nồng độ linh khí ở đây hơn xa thế giới mới bây giờ, nếu anh có thể tu luyện ở đây thì sẽ tiến bộ rất nhanh.

Dương Thanh chợt hỏi: “Tiền bối, tôi vẫn chưa hiểu chuyện này”.
 
Chương 4303


Chương 4303

Giới chủ mỉm cười, nhìn về phía Khương Cửu Hùng vừa rời đi, nói: “Các cậu vào đi!”

Sau khi lão dứt lời, hai bóng người một già một trung niên bỗng xuất hiện trước mặt Dương Thanh.

Khi nhìn về phía người trung niên kia, Dương Thanh lập tức mở to mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Dương Thanh kinh ngạc nói: “Chẳng phải ông chết rồi à?”

“Ha ha ha…”

Giới chủ cười lớn rồi nhìn về phía người đó: “Khương Kiếm, cậu tự giải thích với Dương Thanh đi!”

Khương Kiếm nhìn Dương Thanh với vẻ mặt phức tạp, thoáng im lặng rồi nói: “Trước đó cậu đã giết tôi một lần, nhưng đó là trong ảo cảnh”.

“Ảo cảnh?”

Dương Thanh kinh ngạc, vô thức nhìn về phía giới chủ.

Hồi nãy, giới chủ vừa cho anh chứng kiến một ảo cảnh như thế giới thật, chẳng lẽ việc anh giết Khương Kiếm cũng chỉ là ảo cảnh ư?

Nhưng nếu đó không phải ảo cảnh, sao Khương Kiếm – người đã bị cao thủ viễn cổ trong Thiên Tử Kiếm giết có thể sống sót chứ?

“Đó là ảo cảnh bao phủ cả nhà họ Hà mà lão tổ sắp đặt, nhằm khiến mọi người nghĩ cậu đã giết Khương Kiếm, lão tổ đã dựa theo thực lực của Khương Kiếm để tạo ra một Khương Kiếm khác giống hệt trong ảo cảnh”.

“Mọi người đều nghĩ cậu đã giết Khương Kiếm, như thế thì mới khiến Đỗ Ngọc Sơn nghĩ nhà họ Khương và cậu là kẻ thù không đội trời chung”.

Nói đến đây, trong mắt Khương Cửu Hùng tràn ngập sự tức giận, lão ta lạnh lùng nói: “Nếu lão tổ không âm thầm ra tay, giờ tôi đã trở thành con rối của Đỗ Ngọc Sơn rồi”.

“Đương nhiên, giờ ông ta vẫn chưa biết tôi đã thoát khỏi sự kiểm soát của ông ta”.

Dương Thanh lập tức sững sờ.

Anh không ngờ minh chủ Đỗ Ngọc Sơn của Thủ Hộ Minh lại định kiểm soát Khương Cửu Hùng.

Dương Thanh hỏi: “Chủ gia tộc họ Khương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Khương Cửu Hùng nhìn Dương Thanh, nói: “Đỗ Ngọc Sơn định dùng một loại thuốc để kiểm soát tôi, sau đó mượn tay tôi để làm những chuyện mà ông ta không tiện làm”.

“Ông ta vẫn muốn giết cậu, nhưng lại kiêng dè cao thủ Đế Thôn nên định điều khiển tôi chỉ đạo Khương Kiếm đi giết cậu, một khi xong chuyện, ông ta hoàn toàn có thể đổ hết trách nhiệm lên nhà họ Khương, cho dù Đế Thôn muốn báo thù cho cậu thì cũng chỉ đi tìm nhà họ Khương, không liên quan gì tới Đỗ Ngọc Sơn hết”.

Nghe thấy Khương Cửu Hùng nói thế, Dương Thanh sầm mặt.

Nếu là hồi trước, có lẽ anh sẽ chất vấn Khương Cửu Hùng, nhưng giờ anh không nghi ngờ nữa.

Lão tổ nhà họ Khương là giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ, có thể dễ dàng giết anh, không cần lừa anh làm gì.

Thế nên Đỗ Ngọc Sơn định giết anh thật, còn muốn mượn tay nhà họ Khương.

Nếu không có giới chủ, đến giờ anh sẽ chỉ ghi hận nhà họ Khương chứ không nghĩ chuyện này có liên quan tới Đỗ Ngọc Sơn.

Dương Thanh hỏi với vẻ ngờ vực: “Sao ông ta lại định giết tôi?”

Giới chủ nói: “Vì ông ta chỉ là một quân cờ, ông ta định giết cậu để thăm dò thái độ của Đế Thôn”.
 
Chương 4304


Chương 4304

Dương Thanh lập tức im lặng.

Anh không ngu, sau khi nghe giới chủ nói xong, anh đã hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Đế Thôn là một thế lực siêu nhiên, ngay cả Thượng Giới giới Cổ Võ cũng phải kiêng dè họ.

Trong mắt các cao thủ đứng đầu, minh chủ Đỗ Ngọc Sơn của Thủ Hộ Minh ở Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ là quân cờ thích hợp nhất.

Dương Thanh lại là người phát ngôn mà Đế Thôn đẩy ra, nên cũng là lựa chọn thích hợp nhất để thăm dò Đế Thôn.

“Ở thế giới mới bây giờ, mọi người đều sẽ nghĩ cậu và gia tộc Cổ Võ họ Khương đã hoàn toàn trở mặt, ai cũng chờ thái độ của nhà họ Khương đối với cậu, chắc chắn Đỗ Ngọc Sơn sẽ ra lệnh cho Khương Cửu Hùng tới giết cậu nhân lúc này”.

“Cậu phải chết thì mới thăm dò được thái độ của Đế Thôn, nhưng họ không biết Đế Thôn đã biến mất”.

“Tôi vốn định để cậu ở lại Trung Giới giới Cổ Võ rồi dùng ảo cảnh để tạo ra cảnh tượng cậu đã bị Khương Cửu Hùng giết, sau đó nữa, tôi sẽ ra tay với tư cách cao thủ Đế Thôn, giết Đỗ Ngọc Sơn”.

Giới chủ nhìn Dương Thanh, nói tiếp: “Nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch này vẫn chưa thực hiện được”.

Dương Thanh mở to mắt, anh không ngờ giới chủ sẽ có ý định như thế.

Anh hỏi: “Vậy giờ thì sao ạ?”

Giới chủ nhìn Khương Cửu Hùng, nói: “Giờ chỉ có thể trở mặt với Đỗ Ngọc Sơn”.

Khương Cửu Hùng gật đầu: “Lão tổ, tôi hiểu rồi”.

Giới chủ khoát tay: “Được rồi, cậu đi đi!”

Khương Cửu Hùng nhanh chóng dẫn Khương Kiếm đi.

Sau thoáng chốc, trong hang động tu luyện của giới chủ chỉ còn Dương Thanh và giới chủ.

Dương Thanh áy náy nói: “Tiền bối, xin lỗi!”

Theo anh thấy, nếu anh không từ chối ở lại Trung Giới giới Cổ Võ thì đã không xảy ra chuyện như vậy.

Đỗ Ngọc Sơn đang nghĩ lão ta đã thành công kiểm soát Khương Cửu Hùng, nhưng giờ Khương Cửu Hùng sắp bị lộ.

“Chuyện này không liên quan tới cậu, những năm gần đây, Đỗ Ngọc Sơn rất huênh hoang ở Hạ Giới giới Cổ Võ , cũng đến lúc cho cậu ta biết quân cờ chỉ là quân cờ”.

Trong mắt giới chủ lóe lên ánh sáng sắc bén, lạnh lùng nói: “Tuy tôi không ra tay được nhưng Khương Cửu Hùng thì có”.

Lão nói rồi nhìn về phía Dương Thanh, trầm giọng nói: “Nếu cậu không thể ở lại Trung Giới giới Cổ Võ, sau khi bế quan xong, cậu hãy về thế giới mới rồi nắm giữ quyền lên tiếng tuyệt đối”.

Dương Thanh nói: “Tiền bối yên tâm, tôi biết nên làm thế nào”.

Giới chủ gật đầu: “Tôi sẽ bảo Khương Cửu Hùng phối hợp với cậu, khi đó nhà họ Khương sẽ trở thành thanh kiếm sắc trong tay cậu, chỉ thẳng vào Thủ Hộ Minh!”

Dương Thanh cảm nhận được áp lực nặng nề trên vai.

“Được rồi, cậu tu luyện trước đi, tôi ra ngoài một lát”.

Trong mắt giới chủ lóe lên ánh sáng sắc bén, lão nói rồi lập tức biến mất.

“Đỗ Ngọc Sơn!”
 
Chương 4305


Chương 4305

Dương Thanh cắn răng, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt, anh siết chặt nắm tay.

Anh ngồi xếp bằng, vận chuyển Chiến Thần Quyết, linh khí nồng đậm bỗng tràn vào người anh.

Trong lúc Dương Thanh đang tu luyện tại nơi tu luyện của giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ, ở trụ sở chính của hội trưởng lão trong thế giới mới.

“Rốt cuộc thái độ của hội trưởng lão là thế nào? Dương Thanh đã biến mất bao lâu rồi, sao họ vẫn chưa có hành động gì ạ?”

Mạnh Thiên Lan tức giận nhìn Diệp Chiến Quốc, lớn tiếng chất vấn.

Diệp Chiến Quốc nhìn vẻ mặt tức giận của Mạnh Thiên Lan, nói với vẻ cay đắng: “Thiên Lan, thật ra chú đã báo cáo tình hình với hội trưởng lão rồi, nhưng hội trưởng lão chỉ nói chúng ta không cần quan tâm đến chuyện này, họ sẽ xử lý”.

Mạnh Thiên Lan càng tức giận hơn, cô ta vỗ mạnh bàn, đứng dậy, giận dữ nói: “Nếu không cho chúng ta quan tâm thì họ xử lý đi! Đã bao lâu rồi?”

Cô ta nói rồi tức giận rời đi, vừa đi vừa nói: “Nếu hội trưởng lão không xử lý, cháu sẽ tự giải quyết”.

Diệp Chiến Quốc có vẻ cay đắng, tuy ông ta là đại thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, nhưng hồi trước Mạnh Thiên Lan là Chiến Thần thống lĩnh một biên giới, giờ lại là quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ, chức vụ ngang hàng với ông ta.

Ông ta cứ tưởng Mạnh Thiên Lan chỉ nói thôi, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, những chuyện xảy ra đã khiến ông ta kinh ngạc.

Ba ngày sau đó, Mạnh Thiên Lan dẫn cao thủ Thiên Cảnh của quân đoàn cao thủ đi càn quét các thế lực Hạ Giới giới Cổ Võ.

Nền tảng của nhà họ Khương ở Trung Châu đã bị nhổ tận gốc.

Không riêng gì nhà họ Khương, nền tảng của những thế gia Cổ Võ khác ở Trung Châu cũng liên tục bị ảnh hưởng.

Chỉ sau ba ngày ngắn ngủi, Mạnh Thiên Lan đã nổi tiếng khắp thế giới mới.

“Rốt cuộc Mạnh Thiên Lan này là ai thế? Chỉ có thân phận quân đoàn trưởng của quân đoàn cao thủ Trung Châu mà cũng đòi san bằng tất cả thế gia Cổ Võ à?”

“Chẳng qua thế gia Cổ Võ vẫn chưa cử cao thủ thực thụ đến thôi, bằng không, một quân đoàn cao thủ nhỏ nhoi cũng dám ngông cuồng như thế chắc?”



Cao thủ của thế gia Cổ Võ đều rất tức giận, nhưng không dám nói ra.

Điều khiến các cao thủ ở tầng đáy thế gia Cổ Võ kinh ngạc chính là, tuy Mạnh Thiên Lan đã dẫn quân đoàn cao thủ đi càn quét căn cứ của thế gia Cổ Võ ở Trung Châu, nhưng cấp cao của thế gia Cổ Võ vẫn không đưa ra cách ứng phó nào hết.

“Ai có thể cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Quân đoàn cao thủ thế tục hống hách như thế, tại sao cấp cao của thế gia Cổ Võ vẫn không nói gì?”

“Bất cứ cao thủ đỉnh cao nào của thế gia Cổ Võ cũng có thể xử lý hết quân đoàn cao thủ cơ mà? Tôi không hiểu nổi cấp cao đang nghĩ gì đấy”.



Cao thủ có địa vị thấp trong thế gia Cổ Võ rất thất vọng về việc cấp cao không đưa ra giải pháp gì.

Cùng lúc đó, trên đỉnh một ngọn núi ở Trung Giới giới Cổ Võ.

“Lão tổ, quân đoàn trưởng kia đã tiêu diệt căn cứ của nhà họ Khương ở Trung Châu tại thế tục, hành động của cô ta sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của chúng ta”.

Khương Cửu Hùng báo cáo từng chuyện xảy ra ở thế tục trong khoảng thời gian này.
 
Chương 4306


Chương 4306

Giới chủ hỏi: “Vậy các thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ phản ứng thế nào?”

Khương Cửu Hùng nói: “Họ không có phản ứng gì, như không biết chuyện này, nhưng tôi biết người đứng đầu các thế gia đều đang chờ thái độ của Thủ Hộ Minh”.

“Họ rất tức giận trước chuyện này, nhưng cũng sợ chọc vào Đế Thôn nên đều đang nhẫn nhịn”.

Giới chủ mỉm cười: “Thế cũng tốt, có thể đánh lừa thế gia Cổ Võ, họ sẽ nghĩ Mạnh Thiên Lan được Đế Thôn ủng hộ nên mới dám to gan như thế”.

Nghe thấy giới chủ nói thế, Khương Cửu Hùng lập tức im lặng.

Không nhiều người biết chuyện Đế Thôn đã biến mất, hơn nữa chỉ cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ mới biết được một chút, hơn nữa rất nhiều người chỉ đang đoán mà thôi.

Mặt khác, cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ chỉ muốn mở lối đến Thượng Giới giới Cổ Võ, tiến vào nơi có nồng độ linh khí cao hơn.

Họ không có hứng thú gì với thế giới mới bây giờ, trừ khi đầu óc họ có vấn đề thì mới muốn bước vào thế giới mới.

Trong mắt cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ, thế giới mới là vùng đất khỉ ho cò gáy không có tài nguyên tu luyện, không đáng để họ bước vào.

Khương Cửu Hùng hỏi: “Lão tổ, ý lão tổ là?”

Giới chủ nói: “Án binh bất động!”

“Vâng!”

Khương Cửu Hùng đáp rồi rời đi.

Sau khi lão ta rời đi, giới chủ đứng một mình trên đỉnh núi, chăm chú nhìn về phía hang động tu luyện, nghiêm nghị nói: “Cậu không còn nhiều thời gian nữa, phải đẩy nhanh tốc độ tu luyện lên!”

Lúc này Dương Thanh đã tách biệt khỏi những chuyện xảy ra bên ngoài, ngày nào cũng điên cuồng tu luyện.

Có thể nói, trừ Thượng Giới giới Cổ Võ ra, hang động của giới chủ là nơi có nồng độ linh khí cao nhất.

Khi tu luyện ở nơi có linh khí nồng đậm như thế, tốc độ tu luyện của anh tăng cực nhanh, khí thế của anh cũng ngày càng mạnh.

Tuy mới qua mấy ngày ngắn ngủi nhưng anh có thể cảm nhận được rằng thực lực của anh đã mạnh hơn không ít.

Hôm đó, tuy anh đã dùng Thiên Tử Kiếm để giết Khương Kiếm, nhưng thật ra anh chỉ có thực lực sánh ngang với Thiên Cảnh Tam Phẩm trung kỳ.

Anh tin rằng nếu bây giờ đánh lại với Khương Kiếm, cho dù không có Thiên Tử Kiếm, anh cũng có thực lực đánh một trận, cho dù không giết được Khương Kiếm thì cũng không thua.

Theo lời giới chủ nói, giờ anh đang có thực lực Trúc Cơ, Trúc Cơ có thể sánh ngang với thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm và Thiên Cảnh Tứ Phẩm.

Chắc thực lực của anh bây giờ có thể sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ, đã rất gần với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong.

Tuy anh đã rất mạnh nhưng vẫn chưa đủ, nếu anh muốn đối phó với Đỗ Ngọc Sơn thì phải có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong.

Tuy Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong và Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ chỉ chênh nhau một cảnh giới nhỏ, nhưng cảnh giới nhỏ này như lạch trời, cũng là cảnh giới nhỏ có khoảng cách lớn nhất trước Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ.
 
Chương 4307


Chương 4307

Đỗ Ngọc Sơn muốn giết anh để thăm dò thái độ của Đế Thôn, vậy anh phải có thực lực chống lại Đỗ Ngọc Sơn thì lão ta mới không thăm dò được thái độ của Đế Thôn nữa.

Tại Thủ Hộ Minh, Hạ Giới giới Cổ Võ.

Đỗ Ngọc Sơn ngồi trên ghế của mình, phía dưới là chủ của các gia tộc hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ.

“Minh chủ, nếu chúng ta vẫn không có hành động, hội trưởng lão thế tục sẽ ngày càng vênh váo hơn, ở Trung Châu, chỉ một quân đoàn trưởng có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong mà cũng dám tiêu diệt căn cứ của chúng ta ở Trung Châu”.

“Đúng thế! Sao chúng ta nhịn được chuyện này? Chưa bàn đến việc chúng ta ra tay, cho dù mỗi gia tộc cử ra một cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ thôi thì cũng đủ để càn quét hội trưởng lão của thế tục”.

“Minh chủ, ông phải làm chủ cho chúng tôi! Chúng tôi oan quá!”



Chủ của các thế gia Cổ Võ lớn đều có vẻ không cam lòng.

Đỗ Ngọc Sơn nhìn quanh, cuối cùng nhìn về phía Khương Cửu Hùng, nói: “Chủ gia tộc họ Khương, ông nghĩ sao về chuyện này? Dù sao con ông cũng chết dưới tay Dương Thanh”.

Nghe thấy thế, mọi người đều nhìn về phía Khương Cửu Hùng.

Khương Cửu Hùng thầm lo lắng, cuối cùng chuyện nên tới cũng phải tới rồi ư?

Trong mắt những người này, Khương Kiếm đã chết dưới tay Dương Thanh nhưng nhà họ Khương vẫn thờ ơ, đúng là không bình thường.

Khương Cửu Hùng lạnh lùng nói: “Mối thù giết con. chắc chắn nợ máu phải trả bằng máu rồi!”

Có người nói ngay: “Chủ gia tộc họ Khương nói đúng, con ông là thiên tài hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ mà lại chết dưới tay Dương Thanh, phải bắt cậu ta trả giá đắt!”

Một người khác nói: “Không sai, nợ máu phải trả bằng máu! Cho dù phía sau Dương Thanh có cao thủ Đế Thôn, cậu ta cũng phải trả giá nặng nề!”

“Minh chủ Đỗ, Dương Thanh đã giết thiên tài hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, cho dù cao thủ Đế Thôn ra mặt, chúng ta cũng có đủ lý do giết Dương Thanh đúng không?”

“Nếu chúng ta cứ im lặng, người của thế giới mới còn coi thế gia Cổ Võ hàng đầu như chúng ta ra gì nữa?”

“Đúng thế, minh chủ, ông phải làm chủ cho chúng tôi!”



Trong lúc nhất thời, các chủ gia tộc thi nhau nói, ai cũng vô cùng tức giận, chỉ hận không thể liều mạng với Dương Thanh ngay.

Khương Cửu Hùng bình tĩnh nhìn đám người diễn trò.

Sở dĩ nói là diễn trò vì lão ta biết rõ, đám người này chỉ nói thế thôi, nếu họ dám ngó lơ cao thủ Đế Thôn, họ đã xâm lược thế tục với quy mô lớn từ lâu rồi.

Đến tận bây giờ, họ cũng không dám tự ra mặt, chỉ cử cao thủ của gia tộc đến các nơi trong thế giới mới, hơn nữa còn phải tuân theo quy định mới, mọi hành động đều bị kìm hãm.

Nhất là ở Trung Châu, gia tộc nào cũng chịu tổn thất nặng nề, thậm chí ngay cả người đại diện mà các gia tộc cử đi cũng bị giết.

Đỗ Ngọc Sơn vẫn im lặng, mãi đến khi tiếng nói chuyện ngớt dần, lão ta mới nói: “Mọi người có biết giờ Dương Thanh đang ở đâu không?”

Nghe thấy thế, đám người đều mở to mắt.

Tuy họ không đích thân ra mặt nhưng vẫn nắm rõ mọi chuyện xảy ra ở thế tục, giờ họ mới nhớ ra Dương Thanh đã biến mất khoảng một tháng rồi.

Còn họ thì vẫn ngồi đây nghĩ cách đối phó với Dương Thanh.
 
Chương 4308-4309


Chương 4308

Lúc này, một chủ gia tộc hỏi: “Minh chủ, ông biết cậu ta ở đâu không?”

Đỗ Ngọc Sơn lắc đầu với vẻ mặt nghiêm nghị: “Từ sau khi giết Khương Kiếm, dường như cậu ta đã đột ngột biến mất, ngay cả tôi cũng không biết cậu ta đang ở đâu”.

Lão ta nói rồi nhìn về phía Khương Cửu Hùng, hỏi: “Chủ gia tộc họ Khương, ông biết giờ cậu ta đang ở đâu không?”

Khương Cửu Hùng lắc đầu: “Nếu biết, tôi đã đích thân ra tay từ lâu rồi”.

Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày: “Kỳ lạ thật, sao cậu ta có thể lặng lẽ biến mất chứ?”

Khương Cửu Hùng chợt nói: “Mọi người nói xem, có phải cao thủ Đế Thôn đã ra tay, đưa Dương Thanh đi không?”

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh hãi!

Ai cũng biết truyền thuyết về Đế Thôn đáng sợ đến mức nào.

Nghe nói bất kỳ cao thủ Đế Thôn nào cũng có thực lực Thiên Cảnh Thất Phẩm, thậm chí có cả Thiên Cảnh Bát Phẩm, Cửu Phẩm nữa.

Giờ chỉ có Thượng Giới giới Cổ Võ có thể chống lại cao thủ Đế Thôn thôi.

Về phần Hạ Giới giới Cổ Võ, ngay cả những cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong như họ cũng chưa đủ tư cách.

Đỗ Ngọc Sơn như đang suy nghĩ điều gì đó.

Khương Cửu Hùng nói tiếp: “Hôm đó, khi con tôi bị giết, tôi đang định ra tay thì bỗng cảm nhận được một khí thế khiến tim tôi đập rất nhanh”.

“Khi tôi tới Trung Châu, khí thế đó đã biến mất, mà Dương Thanh cũng mất tích theo, đến giờ vẫn chưa tìm được cậu ta”.

Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Sao không nói sớm cho tôi biết?”

Khương Cửu Hùng bình tĩnh nói: “Trước đó tôi cũng không nghĩ đến khả năng này, tôi cứ tưởng Dương Thanh đã phát huy thực lực siêu mạnh nhờ Thiên Tử Kiếm, chứ không nghĩ tới khả năng cao thủ Đế Thôn ra tay, giờ nhớ lại tình hình khi đó, tôi mới nghi ngờ cao thủ Đế Thôn đã đưa Dương Thanh đi”.

Lời giải thích của lão ta không có vấn đề gì, mọi thứ nghe rất hợp lý.

Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày nhưng không hỏi thêm, lão ta cứ cảm thấy Khương Cửu Hùng hơi khác thường, nhưng không nói rõ được rốt cuộc là khác thường ở đâu.

Một chủ gia tộc nghiêm nghị nói: “Chủ gia tộc họ Khương, ông chắc chắn rằng hôm đó có cao thủ với thực lực siêu mạnh đã xuất hiện ở Trung Châu à?”

Khương Cửu Hùng lắc đầu: “Tôi chỉ cảm nhận được khí thế rất mạnh ở Trung Châu từ khoảng cách rất xa thôi, còn về việc chủ nhân của khí thế này có phải cao thủ Đế Thôn không thì tôi cũng không biết, mọi chuyện chỉ là suy đoán”.

“Tính ra cũng có khả năng này, Dương Thanh đã giết Khương Kiếm, Đế Thôn biết rõ chủ gia tộc họ Khương sẽ không tha cho Dương Thanh nên mới đưa Dương Thanh đi trước”.

“Nếu đúng thế thật, tức là Dương Thanh đang ở Đế Thôn à?”

“Không phải là không có khả năng này, nếu cậu ta được đưa đến Đế Thôn thật thì chúng ta rất khó giết cậu ta”.



Chủ của các thế gia Cổ Võ đều có vẻ kiêng dè.

Trong lòng họ, Đế Thôn là nơi vô cùng đáng sợ.

Chương 4309

Nguồn thiếu chương.
 
Chương 4310


Chương 4310

Mấy chủ gia tộc khác đều im lặng, nhìn chằm chằm vào Khương Cửu Hùng bằng ánh mắt mong chờ.

Rõ ràng họ cũng đã nhịn Đỗ Ngọc Sơn lâu lắm rồi, nhưng không dám phản kháng, giờ có Khương Cửu Hùng đứng ra, họ cũng muốn xem xem Đỗ Ngọc Sơn sẽ đối phó với Khương Cửu Hùng thế nào.

“Chủ gia tộc họ Khương, ông có ý gì?”

Đỗ Ngọc Sơn híp mắt nhìn chằm chằm vào Khương Cửu Hùng, lạnh lùng nói: “Người giết con trai ông là Dương Thanh!”

Khương Cửu Hùng bình tĩnh nhìn đối phương, nói: “Tôi không có ý gì cả, nhưng tôi không dám đắc tội Đế Thôn, tuy tôi cũng rất muốn báo thù cho con trai, nhưng trước sự mạnh mẽ của Đế Thôn, tôi từ bỏ việc báo thù”.

“Nếu sau này minh chủ định đối phó với Đế Thôn thì cũng không cần gọi tôi đến nữa, tôi tự hiểu lấy mình, nhà họ Khương không thể là đối thủ của Đế Thôn, trừ khi tôi muốn nhà họ Khương biến mất, bằng không, tôi sẽ không bao giờ trở mặt với Đế Thôn”.

Lão ta nói rồi đứng dậy: “Tôi nghĩ minh chủ đang định bàn chuyện đối phó với Dương Thanh nhỉ? Nếu vậy thì tôi xin đi trước, tránh cho lại nghe được những thứ không nên nghe”.

Thế là Khương Cửu Hùng quay người rời đi trước ánh mắt khiếp sợ của các chủ gia tộc ở Hạ Giới giới Cổ Võ.

Đỗ Ngọc Sơn nhìn Khương Cửu Hùng rời đi, trong mắt lóe lên sát khí, sắc mặt vô cùng u ám.

Chủ của các thế gia Cổ Võ đều im thin thít, còn không dám thở mạnh.

Tuy họ đều là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, nhưng họ vẫn kém Đỗ Ngọc Sơn một chút.

Xung quanh im lặng năm phút, Đỗ Ngọc Sơn nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Còn ai muốn đi nữa không?”

Mấy chủ gia tộc đều im lặng, cũng không dám nhìn Đỗ Ngọc Sơn, chỉ sợ nếu ngẩng lên nhìn Đỗ Ngọc Sơn thì sẽ bị lão ta chú ý.

Đỗ Ngọc Sơn lạnh lùng nói: “Nếu không còn, tôi sẽ nói về kế hoạch tiếp theo!”

“Đầu tiên, chúng ta phải nghĩ cách tiến vào thế tục với quy mô lớn, hồi trước có Dương Thanh ở đó nên các gia tộc đã gặp nhiều khó khăn khi tiến vào thế tục”.

“Nhưng tôi hy vọng sau hôm nay, các vị có thể đẩy mạnh tiến độ tiến vào thế tục, mỗi gia tộc hãy cử ít nhất năm cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm tới thế tục”.

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh ngạc!

Các chủ gia tộc đều ngạc nhiên nhìn về phía Đỗ Ngọc Sơn, người mạnh nhất mà họ cử đi trước đó cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, giờ họ lại phải cử năm cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đến thế tục.

Chẳng lẽ Đỗ Ngọc Sơn không sợ đắc tội với Đế Thôn phía sau hội trưởng lão à?

“Minh chủ, có phải không ổn lắm nếu làm thế không? Dù sao phía sau hội trưởng lão cũng là cao thủ Đế Thôn, những gia tộc như chúng tôi không thể chống lại Đế Thôn được”.

“Đúng thế, nghe đồn cao thủ Đế Thôn cũng mạnh bằng cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ, có lẽ bất kỳ cao thủ nào đi ra từ đó cũng có thực lực Thiên Cảnh Lục, Thất Phẩm nhỉ? Đừng nói là Lục, Thất Phẩm, cho dù chỉ là cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ thì cũng có thể dễ dàng tiêu diệt chúng tôi”.

“Minh chủ, ông hãy nghĩ lại xem sao ạ!”



Trong lúc nhất thời, mấy chủ gia tộc thi nhau thuyết phục.

Không ai đồng ý với kế hoạch của Đỗ Ngọc Sơn.
 
Chương 4311


 

Chương 4311

Ánh mắt Đỗ Ngọc Sơn trở nên lạnh lẽo, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người lão ta, bao phủ cả phòng họp.

Đỗ Ngọc Sơn lạnh lùng nói: “Các ông định cùng cãi lệnh tôi à?”

Chủ của một thế gia Cổ Võ nén giận: “Minh chủ, không phải chúng tôi muốn cãi lệnh ông, nhưng nếu làm thế thì chúng tôi sẽ gặp họa lớn”.

Một chủ gia tộc khác cũng nói: “Minh chủ, chúng tôi cũng muốn tiến vào thế tục sớm, nhưng Đế Thôn phía sau hội trưởng lão thực sự rất đáng sợ, chúng tôi không thể đối phó nổi”.

Một người khác hỏi: “Minh chủ, nếu chúng tôi đều cử ít nhất năm cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm vào thế tục, vậy Thủ Hộ Minh thì sao? Thủ Hộ Minh có cử nhiều cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hơn đến thế tục không thế?”

Nghe thấy thế, mọi người đều nhìn về phía Đỗ Ngọc Sơn.

Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đối phương: “Sao thế? Ông đang nghi ngờ tôi đẩy các ông vào chỗ nguy hiểm à?”

“Không dám!”

Người kia vội đáp rồi nói thêm: “Bảo chúng tôi tiến vào thế tục với quy mô lớn cũng được, nhưng ít nhất cũng phải cho chúng tôi thấy thành ý của Thủ Hộ Minh chứ”.

“Nếu không có Thủ Hộ Minh đứng ra, tôi nghĩ những người ngồi đây đều sợ đối đầu với cao thủ Đế Thôn nhỉ?”

Nghe thấy thế, những người khác đều gật đầu.

“Đúng vậy, chỉ khi Thủ Hộ Minh đứng ra thì chúng tôi mới yên tâm tiến vào thế tục với quy mô lớn”.

“Khắp Hạ Giới giới Cổ Võ, chỉ Thủ Hộ Minh có thực lực chống lại cao thủ Đế Thôn thôi”.



Các chủ gia tộc đều nói.

Dường như sự rời đi của Khương Cửu Hùng đã cho họ niềm tin để phản kháng.

Ở đây toàn chủ của các thế gia Cổ Võ, không ai ngu cả, họ biết rõ cao thủ Đế Thôn đáng sợ đến mức nào.

Bằng không, họ đã tự dẫn người của gia tộc tiến vào thế tục từ lâu rồi, sao phải cử cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm và Thiên Cảnh Nhị Phẩm đi thăm dò chứ.

Trong khoảng thời gian này, tuy các thế gia đều chịu tổn thất nặng nề nhưng vẫn chưa ảnh hưởng tới nền tảng, nhưng nếu cử cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đi thì khác, thế gia nào cũng có rất ít cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm, chỉ mất một người thôi cũng khiến họ tiếc đứt ruột.

Nếu Thủ Hộ Minh không đứng ra, họ cũng không dám cử quá nhiều cao thủ đến thế tục.

Đỗ Ngọc Sơn nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Đó là lẽ đương nhiên, tôi sẽ cử mười cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ đến thế tục!”

“Sao cơ?”

Lời Đỗ Ngọc Sơn nói khiến các chủ gia tộc sững sờ.

Họ đều biết Thủ Hộ Minh rất mạnh, nhưng không ngờ Thủ Hộ Minh có thể cử ra mười cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ trong một lần.

Nếu giờ Đỗ Ngọc Sơn đồng ý cử mười cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ đến thế tục, tức là Thủ Hộ Minh đang có ít nhất ba mươi cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ.

Nhưng các thế gia đang có mặt chỉ có ba cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ là cùng, cho dù cao thủ của tất cả các gia tộc gộp lại thì cũng không đủ ba mươi người!

“Các ông cũng đừng nói tôi ép các ông đến thế tục, giờ tôi cho các ông năm phút để suy nghĩ, hoặc cùng đứng trên đỉnh thế giới mới với tôi!”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom