Cập nhật mới
Chương 3571


Chương 3571

Tư Đồ Không sắp tức điên lên rồi. Người phụ nữ đang trong phòng định giả vờ biến mất sao? Tưởng anh ta không nghe thấy câu nói vừa rồi chắc? Hỏi “ai đó” rõ ràng như vậy, chỉ có người điếc mới không nghe thấy thôi. Bây giờ, anh ta đã gõ cửa một lúc lâu, nhưng bên trong lại chẳng có chút tiếng động nào. Cô đang làm gì vậy chứ? Đây cũng không phải cách để trốn tránh anh ta! Lẽ nào cứ ép anh ta phải tông cửa xông vào sao? Người phụ nữ này muốn rũ bỏ quan hệ với anh ta tới vậy ư? Không thể chờ đợi dù chỉ một chút?

“Liễu Ảnh, anh biết em ở bên trong, mở cửa ra!” Lúc nói câu này, giọng điệu Tư Đồ Không đã bắt đầu tỏ ra uy hiếp, không cần để ý kĩ cũng nghe được sự tức giận trong đó.

Liễu Ảnh cũng nổi giận. Dựa vào cái gì mà anh ta bảo mở cửa là phải mở cửa, anh ta nghĩ cô là gì? Công cụ à? Đồ dùng à?

Không có suy nghĩ của chính mình, mọi thứ đều nghe theo anh ta sao? Thời gian năm năm qua, cô đã chịu đủ rồi. Bây giờ đã có thể ra đi, cô nhất định sẽ không dừng lại! Liễu Ảnh quay trở về phòng mình, ngồi trên giường coi như không có người ở bên ngoài.

Tư Đồ Không vui mừng khi nghe thấy tiếng bước chân, sau đó thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa thì phát rồ lên, đạp thẳng vào cửa. Người phụ nữ này muốn khiến anh ta tức chết sao? Uổng công anh ta nghĩ rằng chuyện của Bùi Dật Duy bị lộ, tâm trạng của Liễu Ảnh khó chịu nên muốn tới an ủi cô, thậm chí còn muốn hỏi xem cô có cần giúp đỡ không. Đúng là lòng tốt đem cho chó ăn! Người phụ nữ này chẳng có một chút tình cảm nào cả! Năm năm, họ bên nhau năm năm trời, thế mà cô lại tuyệt tình với anh ta như vậy!

“Liễu Ảnh!” Tư Đồ Không tức tối quát lên! Cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, anh ta nhận ra đây là khách sạn, chỉ cần có thẻ phòng là vào được! Anh ta đi tới quầy lễ tân, dựa vào thân phận của mình để lấy thẻ phòng.

Trong phòng khách không có người, vậy thì ở trong phòng ngủ! Tư Đồ Không hậm hực, đúng là chẳng còn nơi nào để đi nữa, ban ngày cũng nằm trên giường! Đẩy thẳng cửa ra liền thấy Liễu Ảnh đang ngồi trên giường quay lưng lại phía mình, yên lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Không thấy được vẻ mặt của cô, càng không biết được cô đang nghĩ điều gì, thậm chí như thể anh ta đi vào mà cũng chẳng hề có cảm giác.

“Liễu Ảnh.” Tư Đồ Không cất tiếng phá vỡ bầu không khí. Lúc yên lặng, trông người phụ nữ này tuyệt vời, xinh đẹp, yên tĩnh, hiểu chuyện là thế, đến cả khuôn mặt dịu dàng cũng khiến cho người ta có cảm giác thân thiết. Nhưng không, cõi lòng cô không như vậy. Cô sắc bén, lạnh tanh, giống như một tảng băng chẳng thể nào sưởi ấm! Tư Đồ Không nghĩ thầm, rốt cuộc là anh ta nhìn nhầm Liễu Ảnh, hay Liễu Ảnh thực sự quá giỏi ngụy trang?

“Sao anh lại vào được đây?” Liễu Ảnh nghe thấy giọng nói thì giật nảy mình, như con chim sợ cành cong. Theo bản năng, cô cảm thấy sợ Tư Đồ Không. Cô thực sự sợ người đàn ông này. Anh ta lạnh lùng, vô tình, thủ đoạn đáng gờm. Kể cả khi nằm trên giường anh ta, là người đầu ấp tay gối với anh ta cũng mãi mãi chẳng thể biết được anh ta đang làm gì, nghĩ gì. Anh ta mỉm cười đưa cô vào tròng, thậm chí cô còn giúp anh ta đếm tiền, bi kịch làm sao? Lúc này, đối với Liễu Ảnh, Tư Đồ Không giống như một con rắn đang chằm chặp nhìn cô, lăm le muốn lấy mạng cô bất cứ lúc nào. Cô không dám tới gần, cô không đấu lại được, cô thẳng thắn nhận thua, chỉ muốn rời đi, chỉ có vậy mà thôi. Nhưng cho dù như vậy, Tư Đồ Không cũng không muốn tha cho cô.

Tư Đồ Không giơ thẻ phòng trong tay lên, động tác này trong mắt Liễu Ảnh như một sự châm chọc tr@n trụi. Cô đã trốn thoát rồi, sao anh ta vẫn còn đuổi theo? Liễu Ảnh biết bản thân chỉ là một người bình thường, không thể nào so được với Tư Đồ Không, cô thực sự không muốn điều gì khác! Cô ở trong khách sạn, chỉ vì cảm thấy Tư Đồ Không sẽ không tới tìm cô, nếu như không thể ở lại khách sạn, thì cô còn có thể đi đâu được nữa đây?

“Sao lúc nãy em không mở cửa?” Vốn dĩ Tư Đồ Không chỉ hỏi một câu đơn giản như vậy thôi. Tuy anh ta tức giận vì Liễu Ảnh trốn tránh, dù ở trong phòng cũng không chịu mở cửa, nhưng vào đến đây rồi, anh ta cũng không muốn truy cứu nữa. Vả lại, trong khoảnh khắc nhìn thấy Liễu Ảnh vừa rồi, anh ta đã thấy hơi xót xa cho cô. Liễu Ảnh bây giờ không còn nét hồn nhiên, vô tư lự của trước kia nữa. Anh ta có thể cảm nhận được rõ ràng rằng cô không vui.
 
Chương 3572


Chương 3572

“Vì sao tôi phải mở cửa?” Liễu Ảnh bị câu nói này chọc giận. Dựa vào cái gì mà cô không thể có suy nghĩ của riêng mình? Dựa vào cái gì mà cô phải nghe theo anh ta! Câu nói vừa rồi là lời chất vấn sao? Tư Đồ Không có tư cách gì để chất vấn cô?

Tư Đồ Không cau mày, không biết vì sao Liễu Ảnh lại đột nhiên tức giận. Liễu Ảnh trừng mắt lại không hề sợ hãi. Không sao cả, cô chẳng bận tâm nữa, bây giờ cô đã chẳng còn gì rồi. Cô gần như đã mất hết những người, những thứ mình quan tâm. Bây giờ, cô chỉ còn lại mẹ thôi. Nếu Tư Đồ Không dám động tới mẹ cô, cô nhất định sẽ liều mạng với anh ta!

“Lẽ nào em định không bao giờ mở cửa sao?” Tư Đồ Không bị ánh mắt đầy thù hằn của Liễu Ảnh chọc giận. Cô dựa vào cái gì mà nhìn anh ta như vậy? Giữa họ chỉ còn lại thù hận thôi sao? Năm năm qua, anh ta chiều chuộng cô chưa đủ ư? Sau này, gần như chuyện gì cũng chiều theo ý cô! Vì sao cô không hề nhớ tới những mặt tốt của anh ta?

“Nếu như có thể, tôi không bao giờ muốn mở cửa.” Liễu Ảnh nói giọng châm chọc. Con người này vẫn còn mặt mũi để nói như vậy à? Cô không muốn nhìn thấy anh ta, ước gì họ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Mở cửa sao? Chào đón anh ta vào sao? Cô sẽ không làm theo ý anh ta nữa, cô muốn sống cho bản thân mình, làm những gì mà bản thân muốn làm.

Cô sẽ không làm theo ý anh ta nữa, cô muốn sống cho bản thân mình, làm những gì mà bản thân muốn làm. Bây giờ Liễu Ảnh không thể nào chấp nhận được Tư Đồ Không nữa, thậm chí còn cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy anh ta. Nỗi căm hận anh ta quá sâu đậm, nhưng lại không thể phát ti3t ra được, nghẹn ở trong tim cô như một quả bom, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Tư Đồ Không vẫn luôn kiềm chế không để mình nổi giận. Chuyện trước đây, anh ta đã sai. Anh ta không thể thoái thác trước cái chết của ba cô. Bấy lâu nay, anh ta cũng luôn bù đắp cho cô. Mấy năm qua, lẽ nào cô không cảm nhận được một chút tình cảm nào của anh ta sao?

“Bây giờ giữa chúng ta chỉ còn lại những điều này thôi ư? Giờ đây em muốn ra đi sao? Không hề có chút luyến tiếc nào à?” Tư Đồ Không gằn giọng nói. Anh ta chưa từng thấy người phụ nữ nào nhẫn tâm tới như vậy. Nói đi là đi, không hê lưu luyến, vứt bỏ anh ta như vứt một gánh nặng. Có khi nào, nếu anh ta không xuất hiện, Liễu Ảnh sẽ coi như chưa bao giờ gặp anh ta, coi năm năm qua như chưa hề tồn tại không?

“Giữa chúng ta còn lại những gì?” Liễu Ảnh hỏi ngược lại, nhìn anh ta đây chế nhạo. Lẽ nào giữa họ còn lại tình yêu sao? Vì sao năm năm trước cô lại tìm anh ta, vì sao cô lại ở bên anh ta trong năm năm? Nếu như không phải năm đó anh ta gài bẫy, cô sẽ đi câu xin anh ta sao? Sẽ ký vào bản thỏa thuận nhục nhã đó? Ép cho ba cô chết thảm ư? Mỗi lần nhớ lại, Liễu Ảnh đều cảm thấy chính mình đã hại ba, nhưng hung thủ thực sự lại là người đàn ông trước mặt. Từng bước đi của anh ta khiến cô và ba chịu đủ tủi nhục. Cô không cam lòng, không cam lòng khi họ đã bị lừa như vậy.

“Thời gian năm năm, giữa chúng ta không còn lại gì sao?” Tư Đồ Không bị ánh mắt giễu cợt của Liễu Ảnh làm tổn thương, anh không cam lòng hỏi tiếp.

“Còn lại cái gì? Thứ còn lại giữa chúng ta chỉ có thù hận thôi! Tôi không quan tâm tới năm năm chịu tủi nhục nữa, coi như tôi tự chuốc lấy. Nhưng cái chết của ba tôi, tôi mãi mãi cũng không tha thứ cho anh.” Liễu Ảnh nói nghiêm túc. Cô không muốn thảo luận vấn đề này với anh ta nữa, nói rõ hết một lần cũng tốt: “Lẽ nào anh tưởng rằng giữa chúng ta sẽ còn lại tình yêu sao?

Vì sao chúng ta lại ở bên nhau? Vốn dĩ đã là một bắt đầu sai lâm, kết cục bây giờ cũng không có gì là sai cả. Giữa chúng ta có thể còn lại bất cứ thứ gì, nhưng riêng tình yêu thì không tôn tại. Lúc đầu, anh tiếp cận tôi là để trả thù. Lúc đầu tôi tới bên anh là vì anh đã tính kế, là vì một bản thỏa thuận đây nhục nhã. Thời gian năm năm, chúng ta đều có suy nghĩ của riêng mình, không lúc nào là anh không nghĩ tới việc trả thù, không lúc nào là tôi không nghĩ tới việc ra đi. Bây giờ, thời gian năm năm đã kết thúc, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên rồi chia tay không tốt sao?”

“Thuận theo tự nhiên rồi chia tay?” Tư Đồ Không bị lời nói của Liễu Ảnh làm cho tức tới bật cười. Hóa ra trong mắt cô, quan hệ giữa họ vẫn luôn như vậy ư? Chẳng lúc nào anh ta không tính toán, chẳng lúc nào cô không muốn ra đi? Tất cả nỗi niềm hân hoan, sướng vui giữa họ đều là giả sao? Cô dựa vào cái gì mà nói năng hùng hôn như vậy? Dựa vào cái gì mà tin chắc rằng từ trước tới nay anh ta đều gài bẫy cô, xúc phạm tình cảm của anh ta như vậy?
 
Chương 3573


Chương 3573

“Đúng vậy, thuận theo tự nhiên rồi chia tay đi. Tôi không truy cứu, cũng không dám truy cứu chuyện năm đó. Tôi buông bỏ rồi!

Tôi buông bỏ thù hận, buông bỏ tất cả vướng mắc giữa tôi và anh. Tôi còn có mẹ, tôi muốn ở bên bà ấy, sau này sống cho thật tốt. Tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện của anh nữa, cũng hy vọng sau này anh đừng làm phiền đến tôi.” Liễu Ảnh bình thản đáp lời. Cô hận Tư Đồ Không, nhưng cô không thể nói thẳng ra. Cô muốn dứt bỏ hoàn toàn với anh ta, ít nhất, không còn sót lại điều gì ngoài mặt.

“Em cứ muốn chia tay như vậy ư?” Tư Đồ Không đã tức phát điên rồi. Mỗi lời nói, cử chỉ của người phụ nữ này đều thể hiện nỗi lòng muốn ra đi, sao anh ta có thể chịu đựng được? Anh ta đã rung động, nhưng người phụ nữ này lại không hay biết gì, mọi suy nghĩ đều chỉ muốn rời khỏi anh, thậm chí còn phủ nhận việc họ đã ở bên nhau. Làm sao có thể được!

“Phải!” Liễu Ảnh cắn răng nói. Cô không dám nhìn vẻ mặt của Tư Đồ Không. Lúc người này tức giận rất đáng sợ. Cô không dám nhìn, sợ bản thân sẽ vì sợ mà không kiên quyết giữ được suy nghĩ của mình.

“Đừng có mơ!” Tư Đồ Không đấm một tay lên tường: “Lúc đó, ba em hại ba anh, lấy một mạng đền một mạng là điều đương nhiên. Em cứ nhất quyết phải bám lấy vấn đề này mãi sao?”

“Anh có chứng cứ không!” Liễu Ảnh phẫn nộ. Cô hiểu ba cô, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy. Hơn nữa, mẹ cô cũng chưa từng kể, căn bản chỉ là suy nghĩ của một mình anh ta thôi!

“Nếu đúng là vậy thì sao? Nếu như ba em thực sự có liên quan thì sao!” Tư Đồ Không biết không có chứng cứ chứng minh trực tiếp, nhưng ba của Liễu Ảnh chắc chắn là nhân vật quan trọng, dứt khoát có liên quan. Anh ta chỉ nhằm vào một người để trả thù, không kéo theo cả gia đình đã là tốt lắm rồi!

“Nếu như có liên quan, tôi sẽ không so đo chuyện này nữa” Liễu Ảnh nói, cô tin ba mình trong sạch.

“Nếu như có liên quan, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, được không?” Tư Đồ Không nói. Anh ta phải giữ Liễu Ảnh lại, ít nhất thì không thể để cô không chút vấn vương gì anh ta.

Liễu Ảnh im lặng, đây không phải là ý muốn của cô. Cô muốn ra đi, muốn rời khỏi người này, không có bất kì quan hệ nào nữa.

Bắt đầu lại từ đầu ư? Có cần thiết không?

“Em tự hỏi lòng mình đi, trong năm năm, trừ bản thỏa thuận đó ra, anh có thực sự tàn nhẫn với em chưa? Sau này, thậm chí em muốn gì anh cũng đều đồng ý hết!” Tư Đồ Không thấy Liễu Ảnh im lặng, tranh thủ thời cơ khuyên nhủ. Thực ra, Liễu Ảnh rất dễ mềm lòng. Ai đối xử tốt với cô, chắc chắn cô sẽ đối xử với người đó tốt gấp bội. Chỉ cần khiến cô động lòng trắc ẩn, khiến cô mềm lòng, thì họ vẫn còn cơ hội!

Liễu Ảnh khẽ chớp mắt. Công bằng mà nói, thực tế, giữa họ không phải chỉ có đối chọi gay gắt. Mấy năm về sau, giữa họ cũng có rất nhiều điều ấm áp. Tư Đồ Không là người lạnh lùng vô tình, nhưng lúc anh ta dịu dàng, luôn khiến người ta không nhịn được đắm chìm vào trong đó. Anh ta có sức hút như vậy đấy.

Có sức hút? Liễu Ảnh cau mày lại, người này đang dụ dỗ cô sao? Anh ta đang cố ý, cố ý khiến cô mềm lòng. Không ngờ… anh ta lại dùng cách này để giữ cô lại?

“Chỉ để giữ tôi ở lại? Anh chắc chắn chứ? Ở lại làm cái gì? Để anh sỉ nhục, để mẹ anh sỉ nhục à? Tư Đồ Không, sao anh có thể như vậy? Thời gian năm năm, cho dù là trả thù thì cũng đủ rồi chứ?” Liễu Ảnh không biết bản thân nên nói như thế nào nữa. Cô thực sự mệt rồi, không muốn dây dưa gì với anh ta nữa, quá mệt rồi. Năm năm trời, quan hệ vốn dĩ đã dịu đi, bây giờ lại trở về mốc của năm năm về trước, thậm chí còn gay gắt hơn. Cô thực sự mệt rồi. Mẹ anh ta gần như đã nói rõ ràng với cô, bảo cô tránh xa Tư Đồ Không một chút. Cô cũng chịu đựng đủ trong mối quan hệ này rồi. Cô muốn ra đi, Tư Đô Không lại không đồng ý, không để cô đi, tra tấn cô như vậy thì có nghĩa lý gì?

“Em nghĩ về anh như vậy sao? Giữ em lại chỉ để tra tấn em? Nếu như anh muốn tra tấn em thì có rất nhiều cách, không cần giữ em ở lại cũng làm được!” Tư Đồ Không cảm thấy trái tim đã sắp lạnh ngắt, sao cô lại không hiểu chút gì về anh ta vậy? Không sao, cô không hiểu, tự anh ta sẽ nói. Anh ta nói cho rõ ràng. Anh ta không tin giữa họ không có chút tình cảm nào!
 
Chương 3574


Chương 3574

“Liễu Ảnh, anh không biết em nghĩ như thế nào, nhưng anh tuyệt đối sẽ không để em đi đâu!” Tư Đồ Không nói. Đây là giới hạn cuối cùng của anh ta, Liễu Ảnh không được đi, cho dù là ai, cũng đừng mong đưa cô đi!

“Có nghĩa lý gì không?” Liễu Ảnh hỏi, vì sao người này cứ phải không quan tâm tới suy nghĩ của người khác như vậy? Nếu như muốn sỉ nhục cô thì năm năm vẫn còn chưa đủ sao? “Anh đã có vợ sắp cưới rồi, sắp kết hôn rồi, dây dưa không rõ với tôi thì có gì hay chứ?” Khi đó mẹ anh ta nói rất rõ ràng, Tư Đồ Không có vợ sắp cưới, bà ta rất hài lòng, không muốn cô quấn lấy con trai bà ta nữa. Bây giờ, đến cả quên được chọn rời đi mà cô cũng không có nữa sao?

“Anh không cưới cô ta đâu.” Tư Đồ Không cương quyết nói: “Anh cưới em có được không?” Anh ta ôm ấp hy vọng gặng hỏi. Chỉ cần Liễu Ảnh đồng ý, anh ta sẽ đưa cô đi làm giấy chứng nhận kết hôn ngay lập tức, thậm chí là tổ chức hôn lễ sớm nhất có thể.

“Ha!” Liễu Ảnh vô thức cười khẩy: “Vợ sắp cưới của anh do mẹ anh đích thân chọn cho. Sao nào, anh muốn làm trái ý mẹ anh à?” Liễu Ảnh cười đây châm chọc: “Cưới tôi? Năm năm không đủ để anh sỉ nhục hay sao? Hay là anh thấy cái chết của ba tôi có thể xóa nhòa?”

“Em không cần lo những việc khác, em chỉ cần nói với anh rằng em có đồng ý lấy anh không?” Tư Đồ Không cố chấp bám lấy câu hỏi này. Anh ta chỉ cần một đáp án thôi, chỉ cần Liễu Ảnh nói đồng ý, cho dù có khó khăn tới cỡ nào, anh ta cũng sẽ cưới cô!

“Tôi không đồng ý! Anh đừng quên những gì chúng ta vừa mới nói. Nếu như ba tôi có liên quan tới cái chết của ba anh, tôi còn chưa đồng ý chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, thế mà anh còn muốn cưới tôi ư? Anh thấy đó là chuyện rất hợp lý giữa chúng ta sao?”

Liễu Ảnh phẫn nộ. Rốt cuộc anh ta có hiểu rằng giữa hai người họ có quá nhiều chuyện hay không? Cô không thể nào thoải mái chấp nhận anh ta được, huống chi, người nhà của anh ta cũng sẽ không đồng ý!

Liễu Ảnh phẫn nộ. Rốt cuộc anh ta có hiểu rằng giữa hai người họ có quá nhiều chuyện hay không? Cô không thể nào thoải mái chấp nhận anh ta được, huống chi, người nhà của anh ta cũng sẽ không đồng ý!

“Được, vậy chúng ta không nói tới chuyện này nữa. Nếu như sau này, chứng minh được ba em không hê trong sạch, vậy thì em không được rời khỏi anh.” Tư Đồ Không quyết định sẽ thong thả, giữ được cô là tốt rôi, họ vẫn sẽ còn cơ hội. Tư Đô Không ngẫm nghĩ mãi, nếu như Liễu Ảnh muốn ra đi, rốt cuộc sẽ làm gì? Cô đã biết chuyện kia rồi, cũng đã nói với anh ta rằng sẽ ra đi, bây giờ ở lại đây vì điều gì? Chuyện của Bùi Dật Duy ư? Phải thừa nhận rằng, Tư Đồ Không luôn không muốn nghĩ tới Bùi Dật Duy. Cứ như hễ nhắc tới người ấy thì sẽ có quan hệ đặc biệt nào đó với Liễu Ảnh vậy.

Liễu Ảnh không nói không rằng, không muốn đồng ý, “Anh biết bây giờ em có rất nhiều việc. Em luôn lo lắng về chuyện của Bùi Dật Duy. Nếu như anh giúp em thì chúng ta bắt đầu lại có được không?” Tư Đồ Không xuống nước trước, chậm rãi nói, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh ta rồi.

Liễu Ảnh sững người, ý anh ta vừa nói là, anh ta đồng ý giúp Bùi Dật Duy ư? Trước đó không phải là tức giận tới như vậy, hận không thể khiến Bùi Dật Duy chết ngay lập tức sao? Nhớ tới chuyện trên mạng, cô ngẩng đầu lên hỏi: “Có phải anh tung chuyện Bùi Dật Duy giết người ra không?”

“Em nghi ngờ anh?” Tư Đồ Không không sao tin nổi. Lễ nào trong mắt cô ấy, mình lại là người không từ thủ đoạn tới vậy ư?

Huống chỉ, Bùi Dật Duy có tư cách gì để anh ta phải chú ý tới? Nếu như không vì Liễu Ảnh, anh ta còn chẳng thèm ngó ngàng đến Bùi Dật Duy nữa!

Liễu Ảnh nhìn vẻ mặt anh ta rồi lắc đầu, lẽ nào không phải anh ta sao? Vậy thì là ai? Rốt cuộc chuyện này có lợi cho ai? Sự im lặng của Liễu Ảnh đã đồng nghĩa với việc thừa nhận trong mắt Tư Đồ Không, thừa nhận rằng cô đang nghỉ ngờ anh ta là người ra tay.

Cảm xúc vừa mới lắng xuống lại bùng nổi!

“Bùi Dật Duy có gì đáng để anh phải ra tay? Anh ta giết người ngồi tù là chuyện chắc chắn, nếu như anh thực sự muốn làm gì đó thì cứ khiến anh ta không ra được là xong, chịu án chung thân cũng đủ, cần gì phải tung tin ra ngoài?” Tư Đồ Không tức giận, gần như là quát lên.

Liễu Ảnh kinh ngạc nhìn Tư Đồ Không. Không ngờ rằng anh ta lại có suy nghĩ như vậy, để Bùi Dật Duy ngồi tù vĩnh viễn ư? Sao anh ta lại ác độc như vậy? Bùi Dật Duy đắc tội gì với anh ta?

Tư Đồ Không nhìn Liễu Ảnh, nói từng chữ một: “Nếu như anh giúp Bùi Dật Duy thì em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ bắt đầu lại, có được không?”
 
Chương 3575


Chương 3575

Liễu Ảnh bỗng thoáng dao động. Cô hoàn toàn không có khả năng nhúng tay vào chuyện này, Bùi Dật Duy không muốn cô giúp đỡ, cô chẳng làm được gì cả, giống như chấp nhận nghe theo ý trời vậy. Tô Khiết chắc chắn sẽ có cách, nhưng bây giờ lại không liên lạc được. Chuyện đang ngày một lớn dần, không biết sẽ thành ra thế nào nữa. Nếu Tư Đồ Không ra tay… Nếu anh ta giúp đỡ… Nhưng như vậy, cô sẽ lại dây dưa với anh ta, đây không phải là điều cô muốn. Cô sợ mình vừa mở lời thì sẽ không bao giờ thoát khỏi Tư Đồ Không được nữa.

Sự im lặng của Liễu Ảnh khiến Tư Đồ Không rất hài lòng. Cô càng suy nghĩ lâu, càng có nghĩa răng Bùi Dật Duy không quan trọng với cô tới như vậy. Hoặc là, tự anh ta vẫn luôn nghĩ quá lên, cô thực sự không hề yêu Bùi Dật Duy! Đáy lòng Tư Đồ Không dấy lên hy vọng. Chỉ cần Liễu Ảnh không yêu Bùi Dật Duy, anh ta tin mình sẽ giành được trái tim cô. Đương nhiên, cho dù Liễu Ảnh có thực sự thích tên đó thì cuối cùng cũng sẽ phải cưới anh ta thôi!

Liễu Ảnh suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới tình cảm yêu mến mà cô đã từng dành cho Bùi Dật Duy, nhớ tới quá khứ giữa mình và Tư Đồ Không, nhớ tới Bùi Dật Duy bây giờ, cùng với tình cảnh khó khăn lúc này của cô, chật vật cất lời: “Anh bỏ cái suy nghĩ đấy đi.

Chuyện của Bùi Dật Duy, không cần anh phải giúp đỡ. Có lẽ tôi không giúp được gì, nhưng Tô Khiết nhất định sẽ giúp được.”

Tuy bị từ chối, nhưng Tư Đồ Không lại không khó chịu chút nào. Điều này chứng tỏ rằng, cô không yêu Bùi Dật Duy. Nếu như yêu, Liễu Ảnh nhất định sẽ cầu xin anh ta giúp đỡ, có thể anh ta sẽ đồng ý, nhưng sẽ không dễ dàng giúp đỡ như vậy. Tuy bây giờ chưa thỏa thuận được, nhưng anh ta cũng sẽ không quan tâm tới Bùi Dật Duy nữa, sống hay chết thế nào cũng được. Bây giờ anh ta chỉ nghĩ về Liễu Ảnh thôi.

“Được, anh không hỏi tới chuyện của Bùi Dật Duy nữa. Nhưng còn em, anh sẽ dứt khoát không buông tay đâu!” Tư Đồ Không cất lời, thái độ cương quyết phải có bằng được.

“Tùy anh thôi, tôi không quan tâm!” Liễu Ảnh hơi khó chịu. Phải chăng cô đã vì bản thân mà chặt đứt đường lui của Bùi Dật Duy? Cô không tin Tư Đồ Không sẽ thực sự giúp đỡ Bùi Dật Duy, cô càng không muốn có quan hệ với anh ta. Bản thân cô, suy cho cùng vẫn là ích kỷ.

“Anh quan tâm, anh quan tâm em.” Tư Đồ Không đột nhiên nói. Anh ta không thể chấp nhận được việc Liễu Ảnh bỗng nhiên không còn bận tâm gì nữa. Như thể đã coi nhẹ sự sống chết, cho dù sau này có ra sao cũng không liên quan gì tới cô cả. Cô như vậy khiến người ta cảm thấy không thể nào nắm bắt được.

Liễu Ảnh nghĩ một lúc mới hiểu ra được Tư Đồ Không nói gì. Đúng là nực cười. Quá đáng buồn! Anh ta tưởng rằng nói như vậy thì cô sẽ tin sao? Quan tâm ư? Nếu như quan tâm, thì sẽ không đối xử với cô như vậy, nếu như quan tâm sẽ không bất chấp tất cả để hại chết ba cô. Nói cho cùng, anh ta vẫn là một người tự cho bản thân là trung tâm! Anh ta không quan tâm tới bất kì ai.

Anh ta chỉ quan tâm tới bản thân mình thôi.

“Vì sao em lại không chịu tin chứ? Liễu Ảnh, vì sao vậy? Vì sao lại không chịu cho anh cơ hội? Em hận anh tới như vậy sao?”

Tư Đồ Không gần như không biết nên nói với Liễu Ảnh như thế nào nữa. Trông cô lúc nào cũng chẳng hề vướng bận. Cho dù anh ta có nói gì, cô cũng chỉ nhìn anh ta cười nhạo. Như thể tất cả mọi chuyện anh ta làm đều là một vở kịch vậy! Trong trái tim Liễu Ảnh, anh ta thực sự đạo đức giả tới vậy sao!

“Đúng vậy, tôi hận anh.” Liễu Ảnh nói nhẹ bẫng. Cô không sợ đắc tội anh ta nữa. Cô đã đắc tội anh ta từ lâu rồi, không phải sao?

“Em quá tàn nhẫn! Trước giờ anh chưa hề biết rằng, em lại là người vô tình tới như vậy!” Tư Đồ Không bóp bả vai Liễu Ảnh, siết chặt từng chút một. Nếu như anh ta đã đau lòng, vậy họ hãy đau cùng nhau đi! Có đau phải cùng chịu chứ!

“Buông tôi ra!” Liễu Ảnh đau đớn quát lên. Cô không muốn đụng chạm với anh ta một chút nào cả. Năm năm đó đã đủ rồi, bây giờ, chỉ một chút đụng chạm thôi cũng khiến cô cảm thấy khó chịu, là hành động quay lưng lại với bản thân của quá khứ, hại chết ba mình, Liễu Ảnh không thể nào tha thứ cho chính mình được.
 
Chương 3576


Chương 3576

“Không thể nào, anh vĩnh viễn không bao giờ buông em ra! Liễu Ảnh, tin anh đi. Em sẽ không bao giờ trốn thoát được anh đâu.

Chỉ cần anh không muốn, em mãi mãi chỉ có thể là người phụ nữ của anh!” Tư Đồ Không tức điên người, nói với giọng uy hiếp!

Anh ta là Tư Đồ Không, muốn loại phụ nữ nào mà không có được? Chỉ cần anh ta muốn, Liễu Ảnh sẽ vĩnh viễn không thoát khỏi lòng bàn tay anh ta “Ai là người phụ nữ của anh?” Liễu Ảnh hất văng tay Tư Đồ Không. Anh ta cũng dám nghĩ quá nhỉ.

“Em đó! Em đã quên những chuyện chúng ta đã làm trong năm năm qua rồi sao? Em quên chúng ta đã chung chăn chung gối, quên những chuyện chúng ta đã làm trên giường rồi sao! Em đã từng cười vui vẻ như vậy, dịu dàng như vậy… Em mãi mãi cũng chẳng thể quên được đâu!” Tư Đồ Không cố ý nói, còn áp sát Liễu Ảnh từng chút một, hết sức mờ ám.

Liễu Ảnh như phải gánh chịu sự sỉ nhục tột cùng, mặt đỏ rần rần: “Tư Đồ Không, anh đừng có quá đáng!”

“Xem ra là em chưa quên nhỉ! Cũng phải, sao em có thể quên được cơ chứ? Anh là người đàn ông đầu tiên của em. Chúng ta đã từng mây mưa, cơ thể của em vẫn sẽ nhớ đấy.” Tư Đồ Không ve vuốt gò má, cần cổ Liễu Ảnh, thủ thỉ từng lời bên tai cô.

“Anh đủ rồi đấy!” Liễu Ảnh lùi về sau, va trúng cạnh giường: “Tư Đồ Không, sao anh lại vô liêm sỉ tới như vậy!”

“Thế này sao có thể gọi là vô liêm sỉ được? Anh là người đàn ông của em, em là người phụ nữ của anh, nói những lời như vậy không phải là rất bình thường sao?” Tư Đồ Không không quan tâm tới những gì mà Liễu Ảnh nói. Bây giờ nhìn cô, anh ta không thể phủ nhận rằng, anh ta muốn cô, muốn cô vĩnh viễn nằm bên dưới anh ta.

“Tôi không phải người phụ nữ của anh, chúng ta chỉ ở bên nhau theo thỏa thuận thôi. Bây giờ đã chia tay rồi!” Liễu Ảnh nghiến răng nghiến lợi nói: “Kể ra thì cùng lắm tôi cũng chỉ là một tình nhân mà thôi, còn là một tình nhân mà không dám để cho ai khác biết!

Lẽ nào đến cả tình nhân mà Tư Đồ Không anh cũng không buông tha sao?” Liễu Ảnh cũng bị ép trở nên hung hăng, cô gằn giọng nói.

Bình thường, cô sẽ không nói những lời như vậy, bây giờ, để thoát khỏi Tư Đồ Không thì cô không còn quan tâm tới điều gì nữa.

“Tình nhân?” Tư Đồ Không khẽ bật cười, cô ấy cũng mạnh miệng thật! Thế nhưng, nói như vậy cũng không sai, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Trong mắt Tư Đồ Không, đích thực cô là đẹp nhất! Đẹp tới mức anh ta không nỡ để người khác nhìn cô!

“Đúng vậy, tình nhân, không thể lộ mặt, trừ lên giường ra thì không cần làm việc gì khác.” Liễu Ảnh lạnh lùng nói. Hình như đúng là thời gian họ lên giường không hề ít, cũng giống tình nhân thật, chẳng vẻ vang gì, không cần phải kiêng dè.

“Em đã nhắc nhở anh rồi đấy.” Tư Đồ Không đi về phía Liễu Ảnh. Cô đã bị ép tới sát mép giường, vô thức lùi về phía sau, ngồi phịch xuống giường. Tư Đồ Không vẫn đang cố tình đi tới, chậm rãi khom người. Để tránh né anh ta mà cô phải bất lực ngả ra sau, gần như sắp nằm xuống giường…

Tư Đồ Không vẫn đang cố tình đi tới, chậm rãi khom người. Để tránh né anh ta mà cô phải bất lực ngả ra sau, gần như sắp nằm xuống giường…

“Anh muốn làm gì!” Liễu Ảnh có cảm giác không đỡ nổi cơ thể của mình nữa. Vào lúc sắp sửa ngã xuống mới kịp phản ứng lại, cô đẩy mạnh Tư Đồ Không ra, nhưng ngược lại còn bị anh ta túm lấy cổ tay, đè lên giường.

Tim Liễu Ảnh thoáng chốc như muốn nhảy ra ngoài, hô hấp cũng trở nên dồn dập. Vốn dĩ Tư Đồ Không chỉ muốn hù dọa cô một chút thôi, nào ngờ nhìn thấy lông ngực cô phập phông trước mắt lại khiến anh ta dần mất kiểm soát, muốn nhiều hơn nữa!

“Tư Đồ Không!” Liễu Ảnh tức đến nghẹn lời. Tư Đồ Không hơi nghiêng đầu, di chuyển tâm mắt, lấy lại bình tĩnh, mới ừ một tiếng.

“Anh tránh ra!” Liễu Ảnh không thích hành động này một chút nào. Giờ đây cô giống như cá thịt, còn Tư Đồ Không là dao thớt, phận cá nằm trên thớt thì còn có thể làm gì được. Vả lại, tư thế này quá nguy hiểm, Tư Đồ Không chỉ cần cúi đầu xuống là có thể hôn lên môi cô. Khoảng cách gần như vậy, không có cảm giác an toàn chút nào.
 
Chương 3577


Chương 3577

“Sao anh phải tránh ra?” Tư Đồ Không nhìn gò má ửng đỏ lên của cô, nở một nụ cười cợt nhả. Dáng vẻ bây giờ của Liễu Ảnh khiến anh ta cảm thấy vô cùng thích thú. Trong trái tim, ánh mắt cô toàn là anh ta, cũng chỉ có thể nghĩ về anh ta.

Liễu Ảnh tức điên mà không nói được gì, Tư Đồ Không lại càng nổi hứng thêm dầu vào lửa: “Khi nãy không phải anh đã nói rồi sao? Chúng ta là tình nhân mà, có nảy sinh chút chuyện thân mật cũng không có gì lạ chứ!”

“Chúng ta không phải!” Liễu Ảnh vội phủ định: “Anh đừng quên, thời hạn năm năm đã đến, quan hệ giữa chúng ta cũng tự động kết thúc rồi, anh đừng có mà đòi hỏi thái quá!” Chẳng lẽ Tư Đồ Không định đi ngược lại thỏa thuận hay sao? Rõ ràng ban nãy anh ta không hê có thái độ này!

“Chúng ta có thể cần nhắc gia hạn hợp đồng!” Tư Đồ Không trêu đùa nói. Dù sao bây giờ hai người cũng không thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ được. Việc gia hạn lần này có thể công khai, để Liễu Ảnh làm bạn gái chính thức, hoặc vợ của anh ta, đều không tồi!

“Anh đừng có mơ” Vành mắt Liễu Ảnh đỏ hoe. Hóa ra, Tư Đồ Không muốn sỉ nhục cô. Thỏa thuận năm năm đã chấm dứt, vậy mà anh ta còn nghĩ đến việc gia hạn? Giữa họ còn có gì để tiếp tục nữa? Chẳng lẽ mục đích của Tư Đồ Không là muốn cô tiếp tục làm tình nhân của anh ta? Vĩnh viễn cũng không thể lấy thân phận của một con người độc lập ra để chung sống hay sao?

Cô cũng là người, một người sống sờ sờ có suy nghĩ riêng của mình, không phải là vật sở hữu của anh ta! Gia hạn hợp đồng ư?

Muốn cô tiếp tục ký những điều khoản áp bức ngược đãi bản thân mình ư? Thế mà anh ta cũng thốt ra được! Năm xưa là do cô bần cùng mới phải làm như vậy, còn bây giờ, chẳng cần thiết nữa! Anh ta đã không còn gì để uy hiếp được cô nữa rồi!

“Anh đang mơ đây!” Tư Đồ Không cọ khẽ lên vành mắt Liễu Ảnh. Không ngờ cô đã khóc thật. Tại anh ta quá đáng sao? “Anh muốn ký hợp đồng với em, vì muốn em trở thành bạn gái của anh, quang minh chính đại đứng bên cạnh anh. Thân phận tình nhân kia anh cũng chán ngấy rồi. Rõ ràng em là bạn gái của anh, tại sao anh lại không thể tức giận, không thể ghen tuông, không thể quản lý em hả?”

Liễu Ảnh nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Không, cô im lặng. Con người anh ta từ đầu tới cuối chẳng nói được câu nào thật lòng, tất cả đều là dối trá. Sáng nắng chiều mưa, còn không phải vì muốn trêu đùa cô hay sao!

“Làm bạn gái anh đi! Chúng ta sẽ sống bên nhau thật hạnh phúc!” Tư Đồ Không nhẫn nại nói. Cả ngày hôm nay, chưa lúc nào họ nói chuyện tử tế được với nhau. Tất cả những điều Tư Đồ Không làm đều là vì muốn có được Liễu Ảnh. Bất kể là cuộc giao dịch ban đầu hay là lời thổ lộ của hiện tại, mục đích của anh ta chưa từng thay đổi.

“Tôi không muốn!” Liễu Ảnh dứt khoát từ chối, họ không cần thiết phải ở bên nhau nữa! Cô không thích anh ta, anh ta cũng không thích cô thì tại sao phải cưỡng ép? Vả lại, Tư Đồ Không đã sắp lấy vợ đến nơi, sao cô có thể không biết điều như vậy được.

Mỗi lần Liễu Ảnh từ chối, Tư Đồ Không đều rất tức giận, huống chỉ bây giờ, trông cô thực sự chẳng còn lưu luyến một chút tình cảm nào cả. Cô tuyệt tình như vậy càng khiến lửa giận trong lòng Tư Đồ Không dâng lên cuồn cuộn. Hơn nữa, tư thế bây giờ của hai người vô cùng mờ ám. Tư Đồ Không đang đè trên người Liễu Ảnh, hai người gần trong gang tấc, lời từ chối của cô vang lên ngay bên tai, dưới thân anh ta lại là cơ thể người con gái mềm mại ngát hương ấy, Tư Đô Không cảm giác mình sắp bị ép đến phát điên rồi. Anh ta vẫn nhẫn nại thỏa hiệp: “Vậy em muốn ở bên ai? Muốn gả cho ai? Em cũng không có người mình thích thì tại sao chúng ta không thử đến với nhau? Anh cũng sẽ không ép buộc em!”

“Ai nói tôi không có người mình thích?” Giọng điệu hùng hổ của Tư Đồ Không đã gây đả kích sâu sắc cho Liễu Ảnh. Cô không có người mình thích thì phải ở bên cạnh anh ta sao? Cô cũng đâu có thích anh ta! Nếu những người quen biết bên cạnh cô ai cũng nghĩ như vậy thì có phải cô có thể nhắm mắt chọn bừa một người chung sống cả đời hay không?
 
Chương 3578


Chương 3578

“Em thích ai!” Tư Đồ Không cảm giác như có thứ gì đó đang nổ tung! Liễu Ảnh có người mình thích sao? Năm năm qua cô luôn đi theo anh ta, bây giờ cũng không còn tình cảm với cái tên Bùi Dật Duy kia nữa, Liễu Ảnh còn thích ai chứ?

“Không cần anh phải lo!” Liễu Ảnh nói xong liền hối hận, cô không nên tranh cãi với anh ta như vậy, hoàn toàn không cần thiết.

Vả lại, chuyện cô có người mình thích hay không, người cô thích là ai thì có liên quan gì đến Tư Đồ Không!

“Vậy em muốn ai lo? Người em thích à? Là ai!” Tư Đồ Không giữ chặt cổ tay cô ấn sang hai bên. Lúc này, anh ta như dồn hết trọng lượng cơ thể mình đè lên người Liễu Ảnh, ánh mắt nhìn cô chăm chăm như thể muốn ăn tươi nuốt sống vào bụng.

“Liên quan gì tới anh? Dù sao tôi cũng không cần anh quản! Tư Đồ Không, anh có tư cách gì quản lý tôi hả?” Liễu Ảnh ra sức giãy giụa, cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, cổ tay không ngừng vặn vẹo.

“Sao anh lại không có tư cách quản lý em? Đừng quên, em là người phụ nữ của anh! Mà đã là người phụ nữ của anh thì đừng có mơ đến chuyện bỏ anh đi dễ dàng!” Tư Đồ Không hận không thể kéo cô đi đăng ký kết hôn ngay lập tức, trói cô lại bên mình, để cô vĩnh viễn không thể thoát khỏi lòng bàn tay anh ta.

“Đó là chuyện đã qua, là quá khứ rồi, chúng ta hiện giờ không có bất cứ mối quan hệ nào cả!” Liễu Ảnh căm ghét tột cùng cái suy nghĩ ngang ngược này của Tư Đồ Không. Chẳng lẽ chỉ vì trước kia hai người từng ở bên nhau mà bây giờ không thể tách rời được nữa? Quá khứ là quá khứ, sống chỉ nhìn về quá khứ thì có ý nghĩa gì?

“Em yên tâm, em từng là người phụ nữ của anh, thế nên không có kẻ nào dám tơ tưởng đến em nữa đâu! Em chỉ có thể là của một mình anh thôi! Rời xa anh ư, vĩnh viễn cũng đừng có mơ!” Tư Đồ Không dùng giọng điệu uy hiếp cô. Có phải anh ta đã quá nhân nhượng, nên cô mới sinh ra ý nghĩ chạy trốn kia hay không. Hay là do anh ta quá dịu dàng, mới khiến cô cho rằng có thể dễ dàng làm trái ý anh ta? Tại sao người con gái này cứ không chịu an phận, ngoan ngoãn ở bên anh ta cơ chứ? Cô chẳng cần làm gì hết, chỉ cần ở bên anh ta thôi mài “Tôi không phải của anh, tôi là của riêng tôi!” Liễu Ảnh không muốn làm món đồ trang trí trong tay Tư Đồ Không, cô nhấn mạnh một lần nữa: “Dù trước kia có là người phụ nữ của anh thì sau này sẽ không phải nữa, chúng ta không còn quan hệ gì nữa rồi!”

“Không còn quan hệ sao?” Tư Đồ Không nheo mắt, không còn quan hệ gì vậy chẳng phải đơn giản rồi sao? “Nếu đã không còn quan hệ gì, vậy anh không để bụng chuyện chúng ta lại phát sinh một chút “quan hệ” đâu. Như vậy, chúng ta sẽ lại có quan hệ với nhau, em sẽ không phải ngày đêm suy nghĩ đến việc rời khỏi anh nữa, đúng chứ?”

Tư Đồ Không ghé vào tai Liễu Ảnh, chậm rãi nói từng chữ, ngón tay đã nhuần nhuyễn cởi bỏ quần áo trên người cô: “Thực ra, lúc mới đến đây anh đã muốn có quan hệ với em rồi, nhưng lúc đó tâm trạng em không tốt, nên anh mới không đành lòng…”

Tư Đồ Không cứ tiếp tục làm từng chút một, mặc cho Liễu Ảnh chống cự, anh ta vẫn dễ dàng đè cô lại, một tay còn có thể rảnh rang: “Có điều, bây giờ anh cảm thấy không cần thiết nữa. Em luôn muốn rời khỏi anh, luôn muốn thoát khỏi mối quan hệ với anh. Nhưng sao em có thể nghĩ như vậy được? Em là của anh thì mãi mãi chỉ là của một mình anh mà thôi. Anh đã không muốn để em đi, thì cả đời này của em vĩnh viễn cũng không thể rời xa anh.”

“Tại sao, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?” Liễu Ảnh bật khóc nức nở. Nhiều năm qua, cô chưa từng để bản thân phải yếu đuối lấy một lần, nhưng chuyện xảy ra mấy ngày nay luôn khiến cô trong tình trạng suy sụp. Nguyên nhân cái chết của ba cô, chuyện của Bùi Dật Duy, còn cả sự bám riết không tha của Tư Đồ Không, giống như một con sói đói đang rượt đuổi, lúc nào cũng ở phía sau lưng nhìn cô chằm chằm. Cảm tưởng như chỉ cần một khoảnh khắc yếu đuối vào lúc này sẽ khiến cô bị nuốt chửng.

“Bởi vì anh yêu em, anh không thể sống thiếu em! Đừng rời xa anh!” Tư Đồ Không thấy cô khóc thì hốt hoảng dừng lại. Liễu Ảnh rất ít khi khóc, nước mắt của cô bây giờ tựa như mũi kim đâm vào tim anh ta buốt nhói. Tư Đồ Không khẽ hôn lên mắt cô, động tác trên tay cũng dừng lại. Anh ta không nỡ nhìn cô khóc, chỉ cần một tiếng khóc của cô là anh ta đã thấy đau lòng: “Đừng khóc nữa, hôm nay anh không làm gì cả, em đừng rời xa anh, cho anh một cơ hội có được không? Chuyện trước đây hãy để nó qua đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu!” Tư Đồ Không vụng về an ủi cô. Nước mắt của Liễu Ảnh như đê vỡ bờ, rơi xối xả, không cách nào lau cạn.
 
Chương 3579


Chương 3579

“Chúng ta cùng nhau sinh một đứa con, trai hay gái đều được, chúng ta và con sẽ mãi mãi ở bên nhau, có được không?” Tư Đồ Không ôn tồn phác họa ra khung cảnh hạnh phúc ấy. Anh ta muốn có một đứa con để giữ chân Liễu Ảnh, chỉ cần có con rồi, giữa hai người sẽ có nhiều khả năng hơn!

Tư Đồ Không ôn tồn phác họa ra khung cảnh hạnh phúc ấy. Anh ta muốn có một đứa con để giữ chân Liễu Ảnh, chỉ cần có con rồi, giữa hai người sẽ có nhiều khả năng hơn!

Anh ta muốn có một đứa con, không phải chỉ vì muốn níu giữ Liễu Ảnh, mà còn vì muốn cho Liễu Ảnh một danh phận, hay nói cách khác, để Liễu Ảnh đồng ý với việc anh ta cho cô một danh phận… Tư Đồ Không vẫn luôn hy vọng có một đứa con, đứa bé có thể giống Liễu Ảnh, anh ta có thể yêu thương nó thật nhiều, để họ có thể ở bên nhau mãi mãi.

Nước mắt Liễu Ảnh vẫn tuôn rơi không ngừng, một đứa con ư? Cuộc sống của cô còn chưa đủ châm chọc sao? Còn muốn có thêm một đứa con nữa để nhạo báng cô sao? Trước tiên chưa nói tới việc ông trời có muốn cho cô một đứa con không, riêng chuyện liệu cô có chấp nhận nổi đứa bé này không cũng là một vấn đề.

Một đứa con được sinh ra không phải nhờ tình yêu, một đứa trẻ không được chào đón thì tôn tại có ý nghĩa gì? Nếu Tư Đồ Không muốn có con thì có rất nhiều phụ nữ tình nguyện sinh con cho anh ta kia mà. Hà cớ gì cứ phải đeo bám lấy cô? Cô không muốn dính dáng chút nào với Tư Đồ Không cải!

Con cái ư? Lại càng mơ mộng hão huyền! Cô không thể để con mình đến với thế giới này để chịu khổ được! Nếu một ngày nào đó cô có con thì chắc chắn sẽ là vì tình yêu, là vì cả cô và ba đứa bé đều ngóng trông sự xuất hiện của đứa bé này! Cô muốn cho con mình một gia đình trọn vẹn, cô muốn cho con mình có một cuộc sống tốt thật tốt! Cô nhất định sẽ bảo vệ đứa bé này, ít nhất nó sẽ không giống cô, đến tự do cũng không có! Nếu nó giống cô thế này… thì cần gì phải tồn tại nữa đây?

“Tư Đồ Không, cứ như thế này đi, giữa chúng ta không có hy vọng gì cả, anh buông tha cho tôi đi. Tôi không có yêu câu gì với anh, không có bất cứ yêu câu nào hết. Nếu anh không muốn nhìn thấy tôi thì tôi sẽ rời khỏi đây, đi tới một đất nước khác ngay, vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa! Anh có thể lấy một người vợ hoàn hảo, sẽ có con như anh muốn. Anh sẽ có tất cả những thứ anh cần. Nếu không có tôi, anh có thể có được những thứ này! Hà cớ gì nhất định muốn tôi phải ở bên cạnh anh mới được?

Anh không cảm thấy tôi rất dư thừa sao?” Liễu Ảnh cầu xin.

Nếu không thể rời khỏi Tư Đồ Không thì dường như chỉ bằng một ánh mắt, cô đã nhìn thấy điểm cuối của cuộc đời mình. Khi ở bên cạnh Tư Đồ Không, cô không có tự do mà mình mong muốn, không có niềm vui, cũng chẳng có phiền não. Cô chỉ là một người phụ nữ phụ thuộc vào đàn ông, mà cô không thể chịu đựng nổi cuộc sống như thế. Đó không phải là cuộc sống cô muốn!

Tư Đồ Không không ngờ rằng mình đã nói nhiều như vậy mà Liễu Ảnh vẫn không hề có ý định thay đổi. Cô không có chút ham muốn nào với anh ta, không hề có khát khao chiếm giữ anh ta. Anh ta chẳng qua chỉ là một người có cũng được, không có cũng không sao, thậm chí không tồn tại lại càng tốt! Tư Đồ Không không cách nào tiếp nhận nổi chuyện này, anh ta không thể dễ dàng tha thứ cho việc Liễu Ảnh xem nhẹ mình. Anh ta bình tĩnh nhìn chăm chăm Liễu Ảnh, ánh mắt lạnh như băng, trong chớp mắt đã khiến người ta khó thở! Anh ta im lặng không nói một lời, lửa giận tích tụ trong lòng lan tràn. Người phụ nữ này tới giờ vẫn cương quyết, chỉ mong sao rời xa anh ta… Không sao, anh ta có cách!

“Anh không thể thả em đi đâu, ngoại trừ điều này ra, em muốn gì anh cũng đều có thể đồng ý với em!” Tư Đồ Không không muốn nói với Liễu Ảnh tiếp nữa, anh ta đứng dậy định bỏ đi.

“Tại sao? Lẽ nào anh yêu tôi rồi sao?” Liễu Ảnh đang cố ý, cô đang cô ý châm chọc Tư Đồ Không. Chuyện này không thể nào xảy ra, mà người đàn ông mang tên Tư Đồ Không này cũng sẽ không cho phép mình yêu cô. Nói cho cùng, tình cảm của hai người không bình đẳng, không hề có cái gọi là tình yêu đích thực.

“Đúng thế! Anh yêu em mất rồi, vậy nên mới không cho em đi!” Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Tư Đồ Không cũng không thể không thừa nhận rằng anh ta đã động lòng. Không biết từ khi nào, cũng không biết vì sao anh ta đã bắt đầu yêu Liễu Ảnh.

Cho dù không có thỏa thuận năm năm, anh ta cũng sẽ không để cô đi, bây giờ lại càng không.
 
Chương 3580


Chương 3580

“Ha!” Liễu Ảnh cười đây châm biếm. Cô nhìn Tư Đồ Không bằng ánh mắt không chứa bất kỳ cảm xúc nào. Yêu cô mất rồi? Cô có điên mới đi tin lời này! Tư Đồ Không lại thật lòng yêu một mặt hàng giao dịch sao, vậy thì tình cảm của anh ta đúng là không đáng một đồng!

“Em không tin?” Tư Đồ Không chợt cảm thấy hoảng hốt khi thấy ánh mắt của cô. Liễu Ảnh ơi Liễu Ảnh, cô thật sự biết cách khiến cho anh ta đau lòng. Cô không nói nửa lời nhưng chỉ cần một ánh mắt thôi đã làm anh ta không cách nào chịu đựng nổi!

“Tôi không tin! Anh có giỏi thì chứng minh cho tôi xem đi.” Liễu Ảnh giễu cợt nói. Cô đứng dậy muốn rời đi. Xem ra cô đã không thể ở lại nơi này nữa rồi, phải đi đâu đây? Liễu Ảnh suy tư.

Người bên cạnh đột nhiên kéo cô lại, rồi đè xuống giường. Ánh mắt anh ta như con sói đói hung ác nhìn cô chằm chằm, nhưng sâu thẳm bên trong ánh mắt đó chính là nỗi đau khổ cùng cực. Thế nhưng giờ đây, Liễu Ảnh đang đắm chìm với chuyện của mình, trong tiềm thức cô không tin rằng Tư Đồ Không yêu mình nên không nhìn ra, mà chỉ có thể nghe thấy giọng nói đáng sợ bên tai: “Được, tôi chứng minh cho em xem!”

Vừa mới dứt lời, Tư Đồ Không đã lập tức hôn Liễu Ảnh, điên cuồng xé rách quần áo Liễu Ảnh, chỉ nghe theo dục vọng của mình mình, mặc kệ sự phản kháng của cô…

Cũng không biết đã làm bao lâu, khi Liễu Ảnh tỉnh lại thì đêm đã khuya. Trong phòng im lặng như không hề có người sống. Rèm cửa đang kéo ra, ánh đèn bên ngoài chiếu rọi, liếc mắt đã thấy đủ loại màu sắc xa hoa trụy lạc. Trước sắc màu rộn ràng ấy, cõi lòng Liễu Ảnh lạnh lẽo như băng. Cuối cùng hai người họ vẫn phát sinh quan hệ, hơn nữa còn là trong tình huống đó. Liễu Ảnh nhớ lại, họ đã làm tình rất nhiều lần, cô đã không nhớ rõ những cảm giác lúc đó nữa, nhưng nhất định sẽ nhớ kỹ lần này, bởi vì lần hoan ái này không có yêu hận, không có dục vọng mà chỉ có phát tiết, đau đớn trên người dường như đang cào cấu vết sẹo nơi đáy lòng cô…

Tư Đồ Không vẫn chưa đi, anh ta đang ngồi bên mép giường hút thuốc. Vì Liễu Ảnh không thích nên đã rất lâu rồi anh ta không hút, nhưng hiện tại dường như chỉ có khói thuốc mới có thể khiến anh ta bình tĩnh lại. Hai người họ cuối cùng đã đi tới bước đường này… lần hoan ái này giống như một trò cười, anh ta dốc hết sức lực, đồn toàn bộ tình cảm nhưng Liễu Ảnh chỉ khóc thút thít, thậm chí cuối cùng cô không nói không rằng mà chỉ im lặng chấp nhận. Lần này tỉnh lại, Tư Đồ Không cảm nhận được Liễu Ảnh đã thay đổi rõ rệt. Gương mặt cô không có bất cứ cảm xúc nào nữa, không có yêu hận, không có vui sướng, mà chỉ bình thản nhìn anh ta. Cô không nói một lời, đôi mắt như mặt nước sâu thẳm, dường như vĩnh viễn không có ngọn gió nào có thể làm nó gợn sóng.

“Em đừng như vậy, em tùy tiện nói gì đó đi được không?” Tư Đồ Không không chịu nổi sự im lặng như vậy, Liễu Ảnh thế này cứ như một cái xác rỗng không có linh hồn.

Liễu Ảnh không nói không rằng, cô đứng dậy đi tới bên giường rồi kéo rèm cửa sổ lại. Căn phòng bỗng chốc trở nên u ám, không chút ánh sáng, chỉ còn sót lại vụn sáng le lói trên đầu điếu thuốc mà Tư Đô Không đang cầm trên tay. Cô ngồi trên cửa sổ, không nói lời nào.

“Liễu Ảnh, em đừng như thế được không?” Thậm chí giọng nói của Tư Đồ Không còn mang theo ý cầu xin. Anh ta cảm thấy mình thật sự sắp mất cô rồi. Nếu không phải bây giờ cửa sổ đang đóng, rèm cửa cũng đã kéo lại thì có khi anh ta đã nghi ngờ, phải chăng cô muốn nhảy thẳng xuống dưới hay không?

Liễu Ảnh dựa lưng vào tường. Giờ khắc này đến cả nước mắt cô cũng đã cạn khô, cũng không muốn khóc nữa. Cô đã không đủ sức để nghĩ cho người khác nữa, chuyện của người khác có liên quan gì tới cô đâu? Dù sao thì đến cả mình cô còn không cứu nổi, sao còn có tâm trạng đi quan tâm chuyện của người khác được đây? Tư Đồ Không chẳng qua cũng chỉ là một người ngoài mà thôi.

Tư Đồ Không không dám nhúc nhích, anh ta sợ hành động nào đó của mình sẽ kích thích cô, anh ta chỉ dám ngồi im tại chỗ, lặng lẽ chờ Liễu Ảnh lên tiếng.

Liễu Ảnh trầm mặc thật lâu, sau đó mới chậm rãi cất lời, giọng cô khàn khàn như không còn là của mình nữa: “Tôi không có chuyện gì muốn nói với Tổng giám đốc Tư Đồ cả, chuyện hôm nay có lẽ Tổng giám đốc Tư Đồ cũng đã cạn hứng rồi. Tôi sẽ coi như không có gì xảy ra, Tổng giám đốc Tư Đồ nên về đi thôi.” Liễu Ảnh bình tĩnh nói, không hề lên xuống giọng.

“Nghỉ ngơi cho khỏe, mai anh lại tới thăm em!” Tư Đồ Không sợ mình sẽ kích động Liễu Ảnh, bèn ngoan ngoãn đứng dậy định đi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom