Cập nhật mới

Dịch Mục Thần

Chương 140: Người áo đen huyền bí


Đại sư Diệu Thanh đã đích thân kiểm chứng thì khỏi phải bàn cãi nữa.

Có thể nói phương thức luyện chế Hối Khiếu Đan thật sự có tác dụng.

“Sở dĩ không thể đoán đây rốt cuộc có phải đan dược tam phẩm hay không, là bởi hiệu quả của Hối Khiếu Đan này có thể sánh với đan dược tam phẩm thượng phẩm. Nhưng dược liệu đế luyện chế đan dược này... lại có giá trị tương đương với dược liệu luyện chế đan dược nhị phẩm”.

Cái gì!

Thấy người chủ trì nói vậy, trong phòng đấu giá lại bùng nổ.

Một phương pháp luyện chế đan dược sánh ngang với đan dược tam phẩm, nhưng dược liệu cần thiết để luyện chế lại chỉ tương đương với đan dược nhị phẩm

Thế này...

Nếu không phải nghe thấy đích thân đại sư Diệu Thanh đã kiểm chứng, thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều sẽ hoài nghi không biết mình có đang nằm mơ hay không.

"Vì dược liệu cần thiết để luyện chế ra loại Hối Khiếu Đan này chỉ giống đan dược nhị phẩm, mà hiệu quả lại sánh ngang với đan dược tam phẩm, nên giá khởi điểm của phương thức này là một triệu linh thạch hạ phẩm”.

Một triệu!

Nghe thấy con số này, một số gia tộc nhỏ đã tiu nghỉu.

Số tiền này bằng số tích luỹ mấy chục năm của gia tộc họ, nên họ không bỏ ra được.

Hơn nữa dù họ dám bỏ tiền ra mua, cuối cùng e là sau buổi đấu giá, cũng sẽ có người cướp phương thức luyện chế này đi mất

Người có thể mua được phương thức luyện chế này chỉ có các gia tộc hạng hai và hạng nhất thôi.

“Một triệu một trăm!"

Người chủ trì vừa dứt lời, lập tức đã có người lên tiếng.

Đây là trưởng tộc của nhà họ Phong, một gia tộc hạng hai. Nhà họ Phong chủ yếu diễn vai võ phụ trong tuồng kịch ở thành Bắc Vân, nên cũng có chút danh tiếng.

“Phong Vô Hành, một triệu một trăm, ông tăng có tí teo thế thôi à?"

Người lên tiếng là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, để râu quai nón, ông ta cười lớn nói: “Một triệu năm trăm linh thạch hạ phẩm!"

“Đây là Miêu Thiên Hành, trưởng tộc nhà họ Miêu. Nhà họ cũng được liệt vào danh sách gia tộc hạng hai, xem ra lần này cũng định tranh giành đây”.

Thấy Miêu Thiên Hành lên tiếng, Phong Vô Hành chẹp miệng, ngồi xuống.

So với nhà họ Miêu thì nhà họ Phong kém hơn một bậc, nên không bì được.

“Ba triệu!"

Song khi bầu không khí đang im lặng, một giọng nói khá lạnh lùng chợt vang lên.

Cả đại sảnh im phăng phắc.

Ba triệu!

Từ một triệu năm trăm linh thạch hạ phẩm lên thẳng ba triệu, ra giá tăng vọt thế này chắc chỉ có bốn gia tộc lớn mới có thế làm được thôi.

Mọi người vội nhìn thì thấy người đó mặc một chiếc áo choàng đen che kín người, đầu cũng đội mũ đen, giọng nói rõ ràng đã cố tình thay đối, khiến người nghe không biết là nam hay nữ.

“Ba triệu năm trăm!"

Lúc này, trưởng tộc của nhà họ Tề cuối cùng đã không nhịn được nữa, lên tiếng,

Nhà họ Tẽ là gia tộc hàng đầu trong các gia tộc hạng hai, gia tộc họ chuyên buôn bán phàm khí.

Thứ nhà họ thiếu bây giờ chính là cường giá cảnh giới Linh Huyệt, và thu nhập từ đan dược.

Tại bốn gia tộc lớn, thu nhập từ việc bán thần binh và đan dược chiếm vị trí quan trọng trong thu nhập của cả gia tộc.

Nhà họ Tề đang thiếu thu nhập từ phương diện đan dược, khi có thể bổ sung được điểm này, nhà họ có thể sẽ trở thành gia tộc lớn thứ năm trong vòng năm năm.

“Năm triệu!”

Nhưng trưởng tộc nhà họ Tẽ là Tẽ Chính Sinh vừa nói dứt lời, người áo đen đó đã lại lên tiếng.

Năm triệu.

Từ ba triệu năm trăm linh thạch hạ phẩm lên thẳng năm triệu, khí phách này chỉ có bốn gia tộc lớn mới dám làm thôi.

Nhất thời, mọi người đều nhìn về phía người áo đen đó, để xem rốt cuộc là thần thánh phương nào.

“Năm triệu, còn ai ra giá cao hơn không?”

Nghe thấy giá năm triệu, người chủ trì cũng ngẩn người.

Năm triệu, mấy chục năm qua, thành Bắc Vân chưa bao giờ đấu giá được món linh đan hay thần binh nào với giá cao như vậy.

Lúc này, Điêu Chấn Vân và Uông Đông Vũ cũng trầm mặc, họ không thể không trầm mặc được.

Giờ con số đã lên đến năm triệu, nếu họ mua thì giá sẽ tăng gấp đôi, vậy là mười triệu. Mười triệu linh thạch hạ phẩm tương đương với một trăm nghìn linh thạch trung phẩm. Dù nhà họ Uông và nhà họ Điêu là hai trong bốn gia tộc lớn thì cũng không dám mạo hiểm như vậy.

Cuối cùng, Hối Khiếu Đan đã được bán với giá năm triệu linh thạch hạ phẩm cho người áo đen thần bí đó.

Điều này khiến cho bao người tiếc nuối mãi không thôi.

Hối Khiếu Đan gần như có thế đảm bảo giúp gia tộc phất lên nhanh chóng trong vài năm, vậy có ai không động lòng chứ?

Điều đó cũng có nghĩa là sẽ có một võ giả cảnh giới Linh Huyệt ra đời, vậy ai có thể bình tĩnh được đây?

Vì thế, sau khi Hối Khiếu Đan được bán đi, cả phòng đấu giá vẫn bàn tán sôi nổi.

“Khụ khụ, xin mọi người trật tự. Tiếp theo đây, chúng ta sẽ tiến hành đấu giá phương pháp luyện chế đan dược tam phẩm cuối cùng”.
 
Chương 141: Ngọc Cốt Đan


Người chủ trì lại bước lên bục đấu giá, nói: "Hi vọng sau khi ta nói phương thức luyện chế này ra, mọi người có thể giữ bình tĩnh”.

“Trước tiên, đan dược này đã được đại sư Diệu Thanh kiểm nghiệm, nó thuộc vào loại thượng thượng thừa trong các phương thức luyện chế tam phẩm, là đan dược tam phẩm cực phẩm, cho nên giá khởi điểm là ba triệu linh thạch hạ phẩm”.

“Ba triệu? Hét giá kinh thế!"

“Ba triệu cơ? Giá khởi điểm cao quá!”

“Đúng, xem ra chỉ có gia tộc hạng hai và bốn gia tộc lớn có thể tranh giành được thôi”.

Nghe thấy tiếng bàn tán của mọi người, người chủ trì lại nói: "Có thể bây giờ mọi người thấy không thể chấp nhận được cái giá này, nhưng hãy nghe ta nói về công dụng của nó đã”

“Như mọi người đã biết, thành Bắc Vân chúng ta sống dựa vào dãy núi Bắc Vân, số dược liệu và quặng sắt có được cũng từ đây mà ra. Mọi người đi vào dãy núi này, ít nhiều cũng sẽ gặp thú dữ, bị tấn công thì cụt tay què chân cũng là chuyện bình thường”

“Khi một võ giả mất đi một cánh tay hay một bàn tay thì gần như đã bị coi là tàn phế, cho nên đan dược. này có tên là Ngọc Cốt Đan. Nó là đan dược giúp võ. giả cụt tay chân có thể mọc lại, lưu thông máu huyết sản sinh xương cốt. Hơn thế nữa, xương thịt mới được sinh ra còn mạnh mẽ hơn trước đó gấp hàng chục lần”.

“Ngọc Cốt Đan!”

“Thay da đổi thịt, xương gấy lại mọc!”

“Trời ơi! Ta không nghe nhầm chứ!"

Bất chợt, cả phòng đều hô lên.

Vì loại đan dược này đúng là vượt xa Hối Khiếu Đan.

Trong một năm, có ít nhất hàng nghìn hàng vạn võ giả của thành Bắc Vân đi vào dãy núi Bắc Vân, trong đó có quá nửa người dù về được thì cũng gãy tay què cẳng.

Một võ giả như vậy thì sau này chỉ có thể thành một người tàn phế thôi

Ở nơi khác, tác dụng của Ngọc Cốt Đan cũng rất cữ, nhưng chắc chân sẽ không được chào đón bằng ở thành Bắc Vân.

Nên ba triệu linh thạch hạ phẩm không hề đắt chút nào.

Đáng, rất đáng!

Trưởng tộc của các gia tộc đang ngồi trên ghế tính toán. Bỏ ra ba triệu linh thạch hạ phẩm để mua phương thức luyện chế, sau đó dù mời thầy luyện đan ba sao tới luyện chế thì một viên đan dược cũng đủ kiếm được năm trăm nghìn hay thậm chí là một triệu linh thạch. Thương vụ này đúng là quá hời

“Được, bốn triệu. Phong Vô Hành ta trả bốn triệu. Mua được phương thức luyện chế này chẳng khác nào mua được về một núi vàng”

“Phong Vô Hành, có bốn triệu mà ông cũng đòi mua ư? Nhà họ Miêu ta trả năm triệu”.

“Năm triệu rưỡi!"

Lúc này, các gia tộc khác tại đây cũng không nhịn được nữa, bọn họ thật sự rất căn Ngọc Cốt Đan này.

Đan dược tam phẩm rất quý, nhưng cũng phải xem giá trị nữa

Giá trị của Ngọc Cốt Đan này chắc chắn hơn hẳn các đan dược tam phẩm khác.

“Hối Khiếu Đan, Ngọc Cốt Đan. Sư phụ, sau này, trò cũng sẽ luyện chế các đan dược này”, thấy các vị trưởng tộc hàng ngày điềm tĩnh đều đang phát điên trong phòng đấu giá, Diệu Tiên Ngữ không nhịn được nói.

Phương thức luyện chế đan dược này quá quý giá, bảo sao bọn họ không động lòng.

“Yên tâm, sau này sư phụ sẽ dạy con. Nhưng bây giờ, nếu con có thể luyện chế ra được năm trang phương thức luyện chế đan dược nhị phẩm mà ta đưa cho thì ta sẽ truyền tiếp cho con đan dược lợi hại hơn".

“Thật không ạ?”

Thấy Mục Vỹ nói vậy, hai mắt của Diệu Tiên Ngữ sáng lên.

Với một thầy luyện đan thực thụ mà nói, phương thức luyện đan luôn là hấp dẫn nhất,

Đến đại sư Diệu Thanh, khi nhìn thấy hai phương thức luyện chế đan dược tam phẩm này, cũng kinh ngạc hồi lâu.

Cuối cùng sau khi kiểm định phương thức luyện chế này không có vấn đề gì, đại sư Diệu Thanh đã định mua lại. Nhưng Mục Vỹ đồng ý tặng cho ông ấy, ông ấy ngại, không dám nhận, nên giờ mới có trò bán đấu giá này.

“Sáu triệu!”

Lúc này, trong phòng đấu giá, giá của Ngọc Cốt Đan đã tăng lên con số sáu triệu linh thạch hạ phẩm.

Số linh thạch này tương đương với tổng thu nhập một năm của bốn gia tộc lớn.

Nhưng có vẻ như con số này vẫn chưa hề có dấu hiệu ngừng tăng

Điêu Chấn Vân và Uông Đông Vũ đứng cạnh Thiệu Danh Ngự cũng không ngồi yên được nữa.

Với các gia tộc như bọn họ mà nói thì đan dược này đúng là có sức hấp dẫn trí mạng.

Nếu để các gia tộc hạng hai đỉnh cấp mua được, không đến hai năm, gia tộc bọn họ sẽ bị vượt mặt.

“Bảy triệu!"

Cuối cùng, Điêu Chấn Vân đã phải lên tiếng.

Theo Mục Vỹ đã giao hẹn trước đó, với giá bảy. triệu thì ông ta phải bỏ ra mười bốn triệu linh thạch hạ phẩm. Nhưng bây giờ, ông ta không còn để tâm đ ến chuyện đó nữa.

Mười bốn triệu, với tài năng của nhà họ Điêu ông ta thì không tới hai năm là có thể thu hồi về dựa vào Ngọc Cốt Đan này.

“Tám triệu!”

Uông Đông Vũ cũng không nhịn được nữa.

Sức mê hoặc của Ngọc Cốt Đan đúng là quá lớn.

“Hai người.., thấy Điêu Chấn Vân và Uông Đông Vũ đều tham gia, Thiệu Danh Ngự xám mặt. Nhưng ông ta còn chưa kịp nói hết câu, một tiếng hô lớn chợt vang lên.

“Ta trả chín triệu!”

Tiếng hô này vừa vang lên, cả phòng đấu giá lại im lặng.

Chín triệu là một con số trên trời.

Nhưng khi nhìn thấy người đưa ra cái giá này, mặt Thiệu Danh Ngự trắng bệch.

“Đại sư Cốc Hoắc!"

“Trưởng lão Cốc Hoắc!'

Thiệu Danh Ngự trợn mắt há mồm nhìn Cốc Hoắc, câm nín.

"Xin lỗi Thiệu trưởng lão!"

Cốc Hoắc nhìn Thiệu Danh Ngự, xin lỗi.

Cốc Hoác là thầy luyện đan ba sao, cũng là đại sư luyện đan nổi đình nổi đám của Thánh Đan Tông, đồng thời là trợ thú mà Thiệu Danh Ngự mời tới lần này.

Để trợ giúp nhà họ Điêu và nhà họ Uông đánh bại nhà họ Tần và nhà họ Mục.

Nhưng ai ngờ khi thấy Ngọc Cốt Đan, đại sư Cốc Hoắc cũng đã động lòng, hơn nữa còn đồng ý bỏ ra chín triệu linh thạch hạ phẩm.

“Thiệu trưởng lão, ta biết ông mời ta đến đây để làm gì. Nhưng lần này, lão phu buộc phải giành được phương thức luyện chế đan dược này!”

Cốc Hoắc nhìn Thiệu Danh Ngự với vẻ kiên định chưa từng có.
 
Chương 142: Tiêu Doãn Nhi


“Đại sư Cốc Hoắc, ông đã chắc chưa?”, Thiệu Danh Ngự nhìn Cốc Hoắc, rồi không nhịn được hỏi.

Cốc Hoắc rõ ràng là thầy luyện đan mà Thiệu Danh Ngự mời tới. Cốc Hoắc biết rõ Mục Vỹ đang gây trở ngại cho ông ta mà lại đi mua phương thức luyện đan của Mục Vỹ, đây chẳng là công khai gây thù chuốc oán với ông ta còn gì!

Đại sư Cốc Hoắc gật đầu một cách dứt khoát.

Ban nấy, ông ấy có thể nhẫn nhịn bỏ qua đan dược tam phẩm là Hối Khiếu Đan, nhưng Ngọc Cốt Đan này thì ông ấy không thể ngồi yên được nữa.

Thay da đổi thịt, xương gấy lại lành, đúng là đan dược thần kỳ!

"Hừ!”

Trông thấy vẻ mặt điên cường của Cốc Hoắc, Thiệu Danh Ngự hừ lạnh một tiếng, phất ống tay áo, xám mặt.

“Mục Vỹ, ngươi giỏi lắm! Cũng có chút thủ đoạn đấy!"

Thấy võ giả trong phòng đấu giá đều đã như phát điên, ý hận của Thiệu Danh Ngự với Mục Vỹ ngày một gay gắt.

“Mười triệu!"

Song, khi mọi người đang vô cùng kinh ngạc vì nghe thấy con số chín triệu, một giọng nói bình thản chợt vang lên.

Vẫn là người áo đen đó.

Mười triệu!

Tính cả năm triệu lúc trước thì người áo đen đó đã bỏ ra mười lăm triệu.

Bỏ ra mười lăm triệu để mua hai phương thức luyện chế đan dược tam phẩm, ngoài bốn gia tộc lớn ra, cả thành Bắc Vân này nào còn ai làm được như vậy nữa.

Mục Vỹ nhìn người đó, cảm thấy khá ngạc nhiên.

Đây chắc chẩn không phải người nhà họ Mục, cũng không phải người nhà họ Tân. Hắn đã nói chuyện trước với nhà họ Tần là không phải lo vẽ những phương thức luyện chế này rồi.

Theo lý mà nói thì cũng không thể nào là người nhà họ Điêu hay Uông. Lời hẳn nói là nâng giá cao gấp đôi ban nãy cũng chỉ là quyết định nhất thời thôi, nên Điêu Chấn Vân và Uông Đông Vũ không thể sắp xếp trợ thủ trước được.

Hơn nữa, một số tiền lớn thế này, nếu hai nhà họ có sai người đi làm thì những người đó cũng không đám quyết định liều lĩnh như vậy.

Mười triệu!

Cốc Hoắc cười khổ lắc đầu.

Mười triệu linh thạch hạ phẩm tương đương với một trăm nghìn linh thạch trung phẩm. Ông ấy có thể bỏ ra được số tiền này, nhưng sau này ông ấy sẽ nghèo rớt mùng tơi

“Thôi, chắc ta không có duyên rồi”, Cốc Hoắc lắc đầu, vẻ thất vọng trên gương mặt không thể che giấu.

Cuối cùng khi con số được nâng thêm một triệu nữa, cả phòng đấu giá đã lặng như tờ.

Mười triệu linh thạch hạ phẩm, những mười triệu đó.

Có số tiền này, có lẽ nhà họ Mục sẽ một bước lên tiên, trở thành gia tộc đứng đầu ở thành Bắc Vân trong ba năm nữa.

Nhưng điều khiến mọi người thấy hiếu kỳ hơn là người áo đen đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Mười triệu linh thạch hạ phẩm, chúc mừng vị khách quý này”.

Thấy không ai tăng giá nữa, người chủ trì đã ra quyết định cuối cùng.

Người áo đen bỏ ra mười lăm triệu để mua phương thức luyện chế Hối Khiếu Đan và Ngọc Cốt Đan, có thể nói là quá chịu chơi.

“Tiểu thư, mình bỏ ra mười lăm triệu để mua hai loại đan dược tam phẩm này có đáng không ạ?”, một cô gái cũng mặc một bộ đồ màu đen từ đầu xuống chân đứng cạnh người áo đen đó cất tiếng hỏi.

“Thế có là gì đâu!"

Giọng nói của người áo đen đó uyển chuyển dễ nghe, cô ấy khẽ nói: "Cha ta bắt ta phải lấy tên con riêng này cho bằng được, thì đương nhiên ta phải đến xem hắn ra sao rồi. Dù bây giờ, nhà họ Mục có thể coi là gia tộc đỉnh cấp ở đế quốc Nam Vân, nhưng bắt Tiêu Doãn Nhi ta gả bừa cho một tên vô dụng thì là điều không thể”.

“Hơn nữa, hẳn còn là một đứa con riêng, thân phận bất minh, sau này ta đến nhà họ Mục để mà bị bắt nạt à?”

Bắt nạt?

Nghe tiểu thư nhà mình nói vậy, nha hoàn mặc áo đen đó bĩu môi.

Nhà họ Tiêu là thế gia võ cổ nổi tiếng lừng lẫy của Đế Đô thành Nam Vân. Nếu tiểu thư nhà họ gả cho tên con riêng kia thật thì cũng chưa biết ai bắt nạt ai đâu.

"Đi thôi, đi xem Hối Khiếu Đan và Ngọc Cốt Đan này với ta. Để ta coi Mục Vỹ này có tài năng thật hay chỉ lừa phỉnh người khác”.

Tiêu Doãn Nhi cất bước, rời khỏi phòng đấu giá.

Khi buổi đấu giá kết thúc, trong phòng cũng đần im ẳng.

"Ha ha, trưởng tộc Điêu, trưởng tộc Uông, buổi đấu giá đã kết thúc rồi, tiếc quá nên chưa về được. hả?", thấy Uông Đông Vũ và Điêu Chấn Vân vẫn ngồi ở ghế chưa chịu về, Mục Vỹ cười lớn hỏi.

“Hừ! Mục Vỹ, đồ gian xảo, bớt giở trò đi”

“Hả? Trưởng tộc Điêu, ông nói thế là không được. Chỉ là ông không đấu giá được đan dược thôi mà. Chắc do tiềm lực kinh tế nhà họ Điêu không đủ mạnh, chứ có liên quan gì đến ta đâu!"

“Ngươi..”

Trông thấy vẻ mặt nghiêm túc của Mục Vỹ, Điêu Chấn Vân chỉ muốn đập chết hắn.

"Khụ khụ, trưởng tộc Điêu, thật ra ta vẫn còn phương thức luyện chế đan dược tam phẩm. Nếu ông có thể đồng ý một điều kiện của ta, Mục Vỹ ta sẽ tặng cho ông bằng cả hai tay luôn”

"Điều kiện gì?"

Điêu Chấn Vân gần như đáp lại ngay lập tức trong vô thức.

“Đơn giản thôi! Ông hãy đuổi Mục Phong Nguyên và Mục Phong Thanh ra khỏi nhà họ Điêu và cắt đứt sạch quan hệ từ đây, không bao giờ qua lại với họ nữa, ông thấy sao?"

“Không sao chăng gì cả!”

Điêu Chấn Vân còn chưa lên tiếng, Thiệu Danh Ngự ở bên cạnh chợt hô lên.

Ông ta thật sự tức nổ phổi rồi.

Mục Vỹ này biết rõ thân phận của ông ta, nhưng luôn phớt lờ, chỉ nói chuyện với Uông Đông Vũ và Điêu Chấn Vân, không thèm để ý gì đến ông ta cả.

Đây đúng là sự sỉ nhục trắng trợn nhất.

“Trưởng tộc Điêu, ông dạy dỗ kẻ hầu người hạ thế nào vậy? Tốt xấu gì ta cũng là thiếu trưởng tộc của nhà họ Mục, sao tên hạ nhân này dám ngông cuồng đến vậy?”
 
Chương 143: Suy đoán của Thiệu Danh Ngự


Mục Vỹ nhìn Thiệu Danh Ngự, sau đó bĩu môi, nói một cách khinh bi.

“Mục Vỹ, đây là Thiệu trưởng lão, trưởng lão nội môn của Thánh Đan Tông, ngươi không được thất

"Ồ... Thì ra là Thiệu trưởng lão. Thất lễ, thất lễ rồi! Dù ta chưa nghe nói đến ông bao giờ, nhưng đã là trưởng lão nội môn của Thánh Đan Tông thì chắc cũng nổi tiếng lắm nhỉ?”

“Ha ha.”

Nghe thấy câu nói này, Tiêu Doãn Nhi đang đứng ở góc phòng không nhịn được bật cười.

“Tiểu thư, người cười gì vậy ạ?”

“He he, ngươi không thấy tên này rất hài hước à?”, Tiêu Doãn Nhi cười hi hi nói: “Ngươi nhìn hẳn đi, rõ ràng hẳn biết Thiệu Danh Ngự đó, nhưng lại giả vờ không biết, tên này thú vị thật đấy!

“Dạ?”

Nghe tiểu thư nhà mình nói vậy, cô nha đầu ngạc nhiên hỏi: “Tiểu thư, không phải người thích tên con riêng này rồi chứ?”

“Ta thấy ngươi ngứa thịt rồi đấy”.

Tiêu Doãn Nhỉ hừ nói: “Một tháng trước, cha ta đột nhiên bảo ta đính hôn với hắn, rồi gả vào nhà họ Mục, ta cũng thấy rất kinh ngạc. Vì thế lần này, ta mới đến đây xem sao. Ta muốn tìm hiểu trước một chút, chờ tên này đến thành Nam Vân, ta sẽ dập tắt hỉ vọng của hắn”.

“Hừ! Tên này ở thành Bắc Vân mười năm mà mới là cảnh giới Ngưng Đan tầng thứ tám, đúng là cóc ghẻ đồi ăn thịt thiên nga! Phu quân tương lai của Tiêu Doãn Nhi ta phải là kẻ đứng trên vạn người, ít nhất cũng phải là thiên tài số một của đế quốc Nam Vân"

Tiêu Doãn Nhi nhìn bầu không khí náo nhiệt trong phòng đấu giá, rồi hừ nói.

“Mục Vỹ, Ngọc Cốt Đan và Hối Khiếu Đan này đều không phải do ngươi nghĩ ra đúng không?”, Thiệu Danh Ngự nhìn Mục Vỹ, hỏi dò.

“Đúng!”, Mục Vỹ cười lớn đáp: “Mà là ta mơ thấy, xong tỉnh dậy viết lại đấy”

Khốn kiếp!

Với hiểu biết của Thiệu Danh Ngự, Mục Vỹ không thể có những phương thức luyện chế này, nhưng rốt cuộc hắn lấy ở đâu ra?

Chỉ có một đáp án duy nhất thôi!

Khả năng cao là có một cường giả đứng phía sau Mục Vỹ, chắc người đó ít nhất cũng phải là thầy luyện đan sáu sao.

Lẽ nào là Mạt Vấn?

Chưa chắc! Với những gì mà ông ta biết thì dù Mạt Vấn là thầy luyện đan sáu sao, nhưng ông ấy cũng phải thấy kinh ngạc với biểu hiện xuất chúng của Mục Vỹ ở thành Bắc Vân.

Thậm chí ông ấy còn không tiếc hạ thấp thân phận thầy luyện đan sáu sao của mình để thỉnh giáo hắn và xưng hô với hắn là huynh đệ.

Điều này chứng tỏ Mục Vỹ đã gặp được vị cao nhân kia trước khi Mạt Vấn đến thành Bắc Vân.

Đây là lý do vì sao những ngày qua, ông ta chỉ để nhà họ Uông và nhà họ Điêu ra tay đối phó với nhà họ Mục, chứ không trực tiếp hành động.

Chẳng may thật sự có một cường giả tuyệt thế đứng sau Mục Vỹ, dạy hẳn luyện đan, luyện khí, tu luyện thì rắc rối to.

Nếu không phải vậy thì ông ta đã táng chết Mục Vỹ từ lâu rồi, với ông ta bốn gia tộc lớn ở thành Bắc.

Vân này chẳng là cái thá gì cả.

"Giỏi, giỏi lắm! Mục Vỹ, càng ngày ta càng có hứng thú với ngươi đấy”.

Thiệu Danh Ngự biết sẽ không moi được thông tin gì từ Mục Vỹ cả, nên từ bỏ luôn, phất tay áo rời đi.

Uông Đông Vũ và Điêu Chấn Vân cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi theo.

“Haizz, trưởng tộc Uông, trưởng tộc Điêu, bao giờ h đủ tiền, muốn mua phương thức luyện chế đan dược thì cứ tới tìm ta nhé!"

Mục Vỹ nhìn bóng lưng của Điêu Chấn Vân và Uông Đông Vũ rời đi, nói với theo.

Bộp bộp.

Đột nhiên phía sau vang lên tiếng vỗ tay, Mục Vỹ quay lại thì có hai bóng người xuất hiện trước mặt hắn

Hai người này đều cao khoảng một mét bảy, nhưng một người mặc áo bào đen trong số đó rõ rằng có địa vị cao quý, người đó ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đứng phía trước.

“Ha ha... Không biết ta có thể giúp gì cho hai tiểu thư xinh đẹp đây? Hai phương thức luyện chế đó không có vấn đề gì chứ?”

Mục Vỹ nhìn hai người đó, rồi cười lớn hỏi.

“Sao ngươi biết ta là nữ?”, Tiêu Doãn Nhi không ngờ mình còn chưa lên tiếng mà Mục Vỹ đã biết mình là con gái, nên vô thức bật hỏi.

Nhưng cô ấy lên tiếng thì đã bị lộ hoàn toàn rồi Mục Vỹ chỉ cười, chưa lên tiếng ngay.

"Mặc đồ đen kín từ đầu đến chân để người khác.

không biết là nam hay nữ, rõ ràng là muốn giấu giới tính, kiểu này phần lớn là nữ. Hơn nữa, hương thơm nữ tính nhàn nhạt trên người cũng khó mà giấu được, không thì chỉ có các đại lão gia mê nữ sắc mới có mùi hương này thôi".

Đương nhiên câu này thì hẳn chỉ nghĩ trong đầu thôi.

“Phương thức luyện đan không có vấn đề gì, nhưng ta rất muốn biết chúng có phải do ngươi viết hay không?”, bị nhận ra rồi, Tiêu Doãn Nhi bỏ luôn chiếc mũ màu đen trên đầu xuống.

Mái tóc dài đen nhánh như thác nước buông xuống, một gương mặt cực kỳ xinh đẹp xuất hiện.

Chiếc miệng nhỏ, gương mặt trái xoan, đôi mắt chớp động, lộ ra vẻ linh hoạt và giảo hoạt.

Chiếc áo choàng đen rơi xuống, một thân hình thiếu nữ với chiếc eo nhỏ, đường cong mềm mại hiện ra, một vóc dáng hoàn mỹ không còn gì để chê.

"Ực ực..."

Tiêu Doãn Nhi bỏ mũ và cởi áo, cô ấy mặc chiếc váy màu đen, thân hình xinh đẹp như đoá hoa sen màu đen nở rộ.

“Đúng là chẳng ra làm sao!”

Mục Vỹ đập một phát vào đầu Mặc Dương, hận rèn sắt không thành thép mắng.

“He he. thấy dáng vẻ đó của hai thầy trò Mục Vỹ, Tiêu Doãn Nhi không nhịn được cười

“Ta là Tiêu Doãn Nhi. Ta đã xem phương thức luyện đan rồi, rất thích hợp và thần kỳ, quả nhiên không hổ là con trai của trưởng tộc họ Mục”

Con trai của trưởng tộc họ Mục.

Đôi con ngươi của Mục Vỹ co lại khi nghe thấy câu này.

Người trưởng tộc này không phải là Mục Lâm Thần, nghĩa phụ của hắn, mà là người cha đã vứt bỏ hắn mười năm, trưởng tộc của nhà họ Mục ở đế quốc Nam Vân - Mục Thanh Vũ.
 
Chương 144: Lại liên hôn


“Cô là ai?”, Mục Vỹ gần như hỏi một cách cảnh giác ngay lập tức.

Ta là ai ư?

Nghe Mục Vỹ hỏi vậy, Tiêu Doãn Nhi bĩu môi, tỏ vẻ tức giận.

Cả đế quốc Nam Vân, có ai không biết Tiêu Doãn Nhi chứ.

Thành Bắc Vân đúng là cái nơi khi ho cò gáy, chậm phát triển.

"Tiểu thư nhà ta là thiên kim của trưởng tộc họ. Tiêu, đừng nói là ngươi không biết nhà họ Tiêu đấy nhá!"

Nhà họ Tiêu?

Mục Vỹ lại lắc đầu.

“Ngươi..”

“Thôi, Hoàn Nhi! Ta chỉ muốn biết ngươi lấy đâu ra Ngọc Cốt Đan và Hối Khiếu Đan này?”, đôi mắt của Tiêu Doãn Nhi sáng lên, cô ấy hào hứng hỏi

"Xin lỗi, ta đấu giá phương thức luyện chế ở Thánh Đan Các thì không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết chúng ở đâu mà ra”.

Mục Vỹ xua tay, sau đó kéo bàn tay nhỏ bé của Tân Mộng Dao lên, thong dong bỏ đi.

“Ngươi...”

Thấy Mục Vỹ hờ hừng với mình như vậy, Tiêu Doãn Nhi nhíu chặt hàng lông mày lại

“Tiểu thư, nô tì thấy tên này rượu mời không uống thích uống rượu phạt rồi. Hay chúng ta cứ đánh cho hắn thừa sống thiếu chết một trận, sau đó ép hắn trả lời cho xong”, cô nha đầu tên Hoàn Nhi không nhịn được tức giận nói.

“Đúng là ta hơi coi thường hắn rồi”, Tiêu Doãn Nhi hừ nói: “Để ta coi tên này rốt cuộc giỏi giang tới đâu!"

Từ nhỏ tới lớn, cô ấy luôn được cha mình yêu thương hết mực.

Nhưng lần này, cha cô ấy lại bảo cô ấy phải gả vào nhà họ Mục.

Nhà họ Mục và nhà họ Tiêu đều rất nổi tiếng ở đế quốc Nam Vân. Cô ấy gả vào nhà họ Mục đúng là môn đăng hộ đối, nhưng cha cô ấy lại bảo cô ấy lấy Mục Vỹ.

Mục Vỹ là ai? Cô ấy không hề biết.

Sau khi điều tra, cô ấy mới biết, Mục Vỹ lại là con riêng của trưởng tộc hiện tại của nhà họ Mục - Mục Thanh Vũ.

Ở đế quốc Nam Vân, con riêng có thân phận rất thấp kém.

Nhưng mặc cho cô ấy có phản đối ra sao, người cha luôn hết mực thương yêu cô ấy vẫn kiên quyết, không nghe cô ấy nói.

Bất đắc dĩ, cô ấy mới phải lén rời thành Nam Vân đến đây, để xem Mục Vỹ này rốt cuộc là thăn thánh phương nào.

Một đứa con riêng bị dòng tộc họ Mục vứt bỏ mười năm, tại sao đột nhiên lại được trưởng tộc họ Mục là Mục Thanh Vũ nhớ tới.

Còn cha cô ấy nữa, tại sao cứ bắt cô ấy phải đính hôn với tên con riêng này.

“Xem ra trước kia, ta thật sự xem nhẹ tên này rồi”, Tiêu Doãn Nhi nhìn bóng lưng Mục Vỹ rời đi, nghiến răng nói.

Với diện mạo của mình, cô ấy đi đến bất cứ đâu của đế quốc Nam Vân đều rất được chào đón.

Dù Mục Vỹ này không biết thân phận của cô ấy, nhưng thái độ của hắn với cô ấy thật sự quá lạnh nhạt.

Lễ nào hắn không thấy hiếu kỳ ư?

“Tiểu thư, giờ phải làm sao a?", Hoàn Nhi ở bên cạnh có vẻ hơi bực bội hỏi: “Nô tì thấy tên này đích thị là một tên đầu gỗ, hay chúng ta về đi ạ! Nhỡ bị trưởng tộc phát hiện thì lại bị cấm túc"

“Cấm túc thì làm sao?", Tiêu Doãn Nhi hừ nói: “Ta không thể vô duyên vô cớ gả cho một tên con riêng như thế được! Việc chung thân đại sự của Tiêu Doãn Nhi ta đương nhiên phải do ta quyết định”.

...

“Vỹ Ca, huynh sao thế?”, suốt từ lúc rời khỏi Thánh Đan Các, Tân Mộng Dao thấy Mục Vỹ cứ cau mày mãi nên hỏi.

“Không có gì!"

Mục Vỹ xua tay, thở dài, nói: “Dao Nhi, muội có biết nhà họ Tiêu không?”

“Có, nhà họ Tiêu là gia tộc lớn nổi danh ngang với nhà họ Mục các huynh đấy, nhà họ nổi tiếng ở đế quốc Nam Vân lắm!”

Nghe Mục Vỹ hỏi vậy, Tân Mộng Dao cười nói: "Vỹ Ca, huynh đang nghĩ tới cái cô Tiêu Doãn Nhi đó à? Nhìn cô ấy thì hình như là từ thành Nam Vân đến đây, lẽ nào huynh có liên quan đến cô ấy?”

Đây chính là chuyện mà Mục Vỹ đang lo lắng.

Có thể nói, trong trí nhớ của Mục Vỹ lúc trước, chỉ có sự dịu dàng và hiền từ của mẹ hắn dành cho hắn lúc nhỏ, nhưng những ký ức này rất mơ hồ.

Còn với cha thì Mục Vỹ của lúc trước chỉ có thái độ căm ghét.

Sau khi mẹ Mục Vỹ qua đời, gần như hẳn đã bị Mục Thanh Vũ, trưởng tộc của nhà họ Mục đó quẳng sang một bên, không thèm đoái hoài tới

Nhưng nếu bỗng dưng Mục Thanh Vũ đó nhớ mình còn một đứa con trai, hơn nữa trùng hợp lại có lúc gia tộc cần dùng tới thì ông ta mới nghĩ tới đứa con này.

Mà khi đó chuyện sẽ khác.

Ví dụ như... liên hôn!

Lúc trước, nghĩa phụ bảo hẳn liên hôn với Tân Mộng Dao, cũng là muốn củng cố mối quan hệ giữa hai nhà..

Mục Vỹ biết rõ càng là gia tộc lớn thì mối quan hệ giữa họ càng phức tạp, còn liên hôn chỉ là cách tốt nhất để củng cố quan hệ giữa các gia tộc với nhau thôi.

“Mong là huynh nghĩ nhiều.."

Mục Vỹ gãi đầu, rồi ôm Tân Mộng Dao vào lòng, cười nói: "Bây giờ, muội là một đại phú bà rồi đấy. Cả thành Bắc Vân này chắc không có ai giàu bắng ta nữa đâu, giờ muốn làm gì hả?”

“Muội không muốn làm gì hết, chỉ muốn ở bên cạnh huynh thôi!”

“Ở cạnh ta á? Ở cạnh để làm gì?”, Mục Vỹ cười he he, nụ cười càng lúc càng mờ ám, bàn tay cũng bắt đầu không an phân.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom