Cập nhật mới

Dịch Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời

Chương 1758


Chương 1758

Anh tùy tiện chọn một bộ âu phục may thủ công màu đen, trên khuôn mặt tuấn tú của Lưu Thiên Hàn, không hề có một nụ cười nào, cả người anh, nghiêm nghị đến mức dường như không phải đang tham gia một đám cưới vui vẻ, mà là như tham dự một đám tang.

Sau khi Nhạc Dũng biết anh sắp cưới Cung Tư Mỹ, anh ta là người đầu tiên phản đối, không chịu nổi sự ồn ào của anh ta, nên trực tiếp phân công anh ta đến một nơi khỉ ho cò gáy để công tác, bởi vì tín hiệu quá kém, mấy lần gọi điện cho anh ta, chưa lần nào gọi được.

Anh không khỏi nghĩ, nếu hôm nay Nhạc Dũng tham dự hôn lễ của anh, anh ta nhất định sẽ nhăn mặt, giống như đang khóc vì ai đóI Lưu Thiên Hàn cười nhạo chính mình, đám cưới này của anh, thực sự không mong muốn mời người ta đến xem, Cao Bắc Vinh và những người khác, đều kiên quyết phản đối, thậm chí còn hẹn nhau không tham dự, ngay cả Thịnh Vân Hiên, mỗi ngày nhìn thấy anh, cũng chỉ luôn nghiến răng tức giận.

Nhưng dù hồn lễ này có khiến người ta ghét bỏ đến mức nào, anh cũng phải năm tay Cung Tư Mỹ bước đi.

Người phụ nữ độc ác đó, đã gạt bỏ anh, anh muốn sống một cuộc sống tốt đẹp, cao cao tại thượng, cao quý đến mức không ai chạm được đến!

Bởi vì anh ấy hoàn toàn không quan tâm đ ến đám cưới này, nên Lưu Thiên Hàn hôm nay vô cùng nhàn nhã.

Điều anh không thích nhất, chính là sự thân mật giữa Nhan Nhã Tịnh và em trai Thiên Hàn, nhưng hôm nay, như thể đang tìm kiếm sự ngược đãi chính mình, anh lại có thể mở một mẩu tin nhàm chán trên truyền thông.

Người phóng viên viết bài này, nghe nói, là đã rung động trước ‘Không đổi”, và anh ấy đã may mắn được chứng kiến Nhan Nhã Tịnh và Lưu Thiên Hàn quen biết và yêu nhau, theo anh ấy, đó là tình yêu trường tồn cho đến chết.

Vuốt điện thoại từng chút một, nụ cười tự giêu trên môi Lưu Thiên Hàn càng lúc càng rõ ràng.

Em trai của anh ấy Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh, thực sự yêu nhau rất nhiều.

Đột nhiên, Lưu Thiên Hàn dừng tay lại, nhìn thấy bức ảnh trên màn hình, anh không thể rời mặt đi được nữa.

Đó là bức ảnh, trong bệnh viện, Nhan Nhã Tịnh bị người khác mưu hại, có người tạt axit lên người cô, em trai anh là Thiên Hàn liều mạng ôm cô vào lòng, bảo vệ cô khỏi bị axit ăn mòn da thịt.

Hình ảnh anh giải cứu Nhan An Mỹ bị bắt cóc ở ngôi làng nhỏ hiện lên trong đầu anh, hiện lên thật rõ ràng.

Thấy nguy hiểm sắp đến, anh ôm chặt Nhan Nhã Tịnh vào lòng, một bình axit sunfuric lớn, đổ lên lưng anh.

Anh thậm chí có thể cảm nhận được, cơn đau thấu ruột gan, do axit sunfuric ăn mòn da mình.

Con ngươi của Lưu Thiên Hàn đột nhiên co lại, đây rõ ràng là chuyện đã xảy ra giữa em trai anh là Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh, tại sao anh lại nhìn thấy nó?I Anh rốt cuộc là ai?I

Nếu anh là Lưu Thiên Hàn, tại sao trong tiềm thức anh lại nghĩ rằng anh là Lưu Gia Thành?

Nếu anh là Lưu Gia Thành, tại sao anh lại biết về một số quá khứ mà Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh đã trải qua? Cảm giác ấy, vẫn còn rất rõ ràng, như là, mới xảy ra ngày hôm qua! Chẳng lẽ, anh đối em trai Thiên Hàn của mình đố ky đến mức, trong tiềm thức, ước ao bản thân chính là em ấy?!

Càng nghĩ càng cảm thấy vô lý, Lưu Thiên Hàn đột nhiên ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ ngâầu.

Anh là Lưu Gia Thành, anh không thể nào không biết bản thân mình là ai được!

Anh đã hứa với bà nội sẽ cưới Cung Tư Mỹ, hôm nay, là ngày đại hỷ của họ, anh không nên nghĩ ngợi lung tung ở đây, mà nghe theo lời bà nội, tiến hành hôn lễ này, một _ cách viên mãn.
 
Chương 1759


Chương 1759

Theo phong tục ở Vân Hải, vào ngày cưới, chú rể sẽ đón cô dâu.

Nhưng vì Lưu Thiên Hàn thực sự không quan tâm đ ến đám cưới, bà nội Lưu không còn cách nào khác, ngoài việc nhờ Lưu Tầm đi đón Cung Tư Mỹ đến.

Nhìn thấy người đón mình đến hôn lễ là Lưu Tâm, sắc mặt Cung Tư Mỹ trở nên cực kỳ khó coi, cô ta thật không ngờ anh ngay cả việc đi đến lễ đường, mà còn lười như vậy!

Nhưng nghĩ đến hôm nay là một ngày tốt của mình, cô ta sẽ sớm trở thành mợ chủ Lưu danh chính ngôn thuận, khuôn mặt Cung Tư Mỹ, lại trở nên rạng rỡ.

Sắc mặt của cha mẹ nhà họ Cung trở nên khó chịu, mặc dù bà nội Lưu đã đi cùng họ suốt thời gian qua, cũng coi như cho họ đủ mặt mũi, nhưng Thịnh Vân Hiên và Lưu Quốc Dũng đều không tham dự hôn lễ!

Thịnh Vân Hiên và Phó Cẩn là bạn tốt, và bà cũng không muốn làm bà ấy khó xử.

Nhưng đêm qua, Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ đã khóc trước mặt bà.

Bà đã từng nhìn thấy Nhan An Mỹ khóc trước đây, nhưng bà chưa bao giờ thấy Nhan An Bảo khóc.

Theo như bà biết, cháu trai lớn của bà luôn là một cậu bé ngoan ngoãn, lễ phép và hơi lạnh lùng, khi nhìn thấy cháu khóc, tim bà đau như bị cắt ra khỏi lồ ng ngực.

Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ đã khóc và nói, tại sao anh là cha của họ , nhưng lại không muốn chúng và mẹ của chúng, mà muốn kết hôn với một người phụ nữ khác!

Nghe thấy tiếng khóc của Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, nước mắt của Thịnh Vân Hiên, không thể kiểm soát được mà lăn xuống.

Bà không đành lòng để những đứa cháu quý giá của mình phải khổ sở như vậy, nhưng, bà thực sự không thể ngăn đám cưới này lại được. Ị Bà đã nói chuyện với Lưu Thiên Hàn không biết bao lần, thái độ của anh quá kiên quyết, quá cứng đầu, với tư cách là một người mẹ, bà không thể thay đổi quyết định của anh.

Thịnh Vân Hiên vốn đã cảm thấy hổ thẹn với Nhan Nhã Tịnh, nghĩ đến những giọt nước mắt của hai đứa nhỏ, bà càng quyết †âm không tham dự hôn lễ.

Đây quả thực là ngày trọng đại nhất đối với đứa con trai quý giá của bà, về tình về lý, bà không thể không xuất hiện ở buổi lễ, nhưng bà cảm thấy, nếu mình tham dự buổi lễ này, sẽ là phản bội hai đứa nhỏ, phản bội lại Nhan Nhã Tịnh, bà sau này sẽ không còn mặt để đối mặt với họ trong tương lai.

Vì vậy, bà coi như là không biết không thấy, trước hôn lễ một ngày, liền đến Dung Thành du lịch.

Lưu Quốc Dũng vừa từ nước ngoài trở về, cũng chẳng nói đến lời thứ hai, thu dọn hành lý, cùng với vợ mình bỏ đi du lịch.

Đừng để dáng vẻ ngoài mặt chững chạc nhất ngôn cửu đỉnh của Lưu Quốc Dũng đánh lừa, nhưng trước mặt Thịnh Vân Hiên, bản chất ông ấy lại dính vợ như sam, ông ây biết rằng nếu cả hai đều không tham dự hôn lê, điều đó sẽ khiến Cung gia không vui, nhưng trên đời này, không ai quan trọng hơn vợ mình, cho dù là vì bà mà ông đắc tội với cả thế giới này, ông cũng chẳng quan tâm.

Cho đến tận lễ đường, Cung Tư Mỹ vẫn không nhìn thấy Lưu Thiên Hàn, khiến cô ta cảm bối rối vô cùng.

Khi người ta kết hôn, chú rể người ta bận rộn cả ngày, nóng lòng ôm cô dâu trong lòng mình, còn anh thì tốt rồi, đến mặt còn không ló ra nữa.

Nhưng dù vậy, cô ta cũng không thể mất bình tính với anh, cô ta sợ, anh mà nổi giận, cũng sẽ không thèm tham dự hôn lễ của bọn họ nữa, như vậy, cô ta nhất định sẽ trở thành trò cười cho cả thành phối!

“Tư Mỹ, sao cậu chủ thứ hai của Lưu gia còn chưa tới?” Chu Tịnh làm phù dâu cho cô ta không nhịn được mà hỏi.

‘Đúng vậy, tên cậu chủ thứ hai của Lưu gia này cũng thực sự quá thụ động rồi? Anh ta làm sao có thể để Tư Mỹ chúng ta bơ vơ ở đây?” Rosie cũng vẻ mặt khó hiểu hỏi.

Triệu Bảo Ngọc nhìn xung quanh, ‘Không chỉ cậu chủ Lưu! Tôi thậm chí còn không nhìn thấy bà chủ Lưu và ông chủ Lưu! Nhà họ Lưu thực sự quá đáng, họ xem Tư Mỹ của chúng ta thành cái gì vậy! Cậu chủ Lưu cứ cho cậu ta không đón Tư Mỹ của chúng ta thì thôi đi, nếu ngay cả hôn lễ còn không đến nữa, anh ta định đem Tư Mỹ của chúng ta biến thành bộ dạng gì chứ!”
 
Chương 1760


Chương 1760

Chu Tịnh, Rosie và Triệu Bảo Ngọc, đều đang phàn nàn về sự bất công Cung Tư Mỹ phải chịu, nhưng những lời này đến tai cô †a lại chói tai đến khó tả.

Hãy nhìn xem, một đám cưới mà chú rể chả có vẻ gì mặn mà, mọi người nhất định đang cười nhạo cô ấy!

Để cho mọi người biết rằng cô ta hôm nay chính là mợ chủ Lưu, Cung Tư Mỹ đã yêu cầu các phóng viên theo dõi cô trong suốt quá trình.

Hình ảnh đón dâu vừa rồi, đã bị các phóng viên chụp được, trong đoàn đón dâu không có chú rể, không biết giới truyền thông sẽ giễu cợt cô ta như thế nào.

Nếu anh còn không đến nữa, tất cả mọi người ở đây nhất định sẽ chế giễu cô ta là cô vợ bị bỏ rơi!

“Tư Mỹ, chẳng lẽ cậu chủ thứ hai của Lưu gia thật sự không đến sao?” Chu Tịnh vẻ mặt lo lắng, “Làm sao bây giờ Các phương tiện truyền thông đang chụp ảnh rần rần!

Vừa rồi nghe có rất nhiều người suy đoán, nói cậu thủ thứ hai Lưu gia hôm nay đã đào hôn rồi!”

“Anh ấy sẽ tới! Anh ấy nhất định sẽ tới!”

Cung Tư Mỹ nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: “Hôm nay là hôn lễ của chúng tôi, anh ấy không thể văng mặt!”

Rosie và Triệu Bảo Ngọc cũng lộ vẻ lo lắng, họ muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy khuôn mặt hung dữ của Cung Tư Mỹ, họ nhất thời, không biết nên nói như thế nào.

Nhận ra sự hớ hênh của mình, Cung Tư Mỹ hít sâu vài hơi, lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh tao nhã như ánh trăng sáng.

Cô chỉnh sửa lại chiếc váy cưới của mình, mỉm cười trang nhã trước ống kính, sau đó lấy điện thoại, gọi cho Lưu Thiên Hàn.

“Anh Gia Thành, buổi lễ sắp bắt đầu rồi, sao anh còn chưa tới?”

Khi cô hỏi câu này, Cung Tư Mỹ cảm thấy vô cùng lo lăng, cô thực sự lo lắng anh sẽ nói, hôm nay tôi sẽ không đến.

May mắn thay, những gì anh ấy nói là, “Tôi đang đến!”

Sau khi nghe Lưu Thiên Hàn nói xong, tất cả ngượng ngùng cùng xấu hổ trong lòng Cung Tư Mỹ đều biến mất, ngay cả, oán hận anh không đi đón cô ta, cũng đều biến mất.

Sẽ thật tuyệt nếu anh xuất hiện ở hôn lễ, chỉ cần anh ấy nắm tay cô ta, bước qua tấm thảm đỏ dài và hẹn ước cả đời, cô ta sẽ trở thành niềm ghen tị của tất cả phụ nữ ở Vân Hải, và sẽ không ai dám cười nhạo cô nữal Chỉ còn vài phút nữa là buổi lễ bắt đầu, lúc này Lưu Thiên Hàn mới thong dong đi đến.

Nhìn ánh mắt lãnh đạm của Lưu Thiên Hàn, khóe môi Cung Tư Mỹ, không khỏi nhẹ nhàng mỉm cười.

Tuy nhiên, khi cô ta nhìn kĩ bộ quần áo anh đang mặc, sắc mặt cô cũng đột nhiên biến sắc.

Anh thậm chí còn không mặc lễ phục ngày cưới!

Anh trời sinh là như là móc quần áo, mặc gì cũng đẹp, nhưng hôm nay là hôn lễ của bọn họ! Làm sao chú rể có thể không mặc lễ phục trong đám cưới!

Không có hoa cài áo của chú rể trước ngực, cộng với cả một thân toàn màu đen của anh, trông anh không giống một chú rể †ươi cười rạng rỡ, mà giống như đang dự tang lễ của người mình yêu.

“Anh Gia Thành, em giúp anh thay quần áo nhé?” nói rồi, Cung Tư Mỹ nhẹ nhàng nắm lấy tay Lưu Thiên Hàn.

“Không cần!” Lưu Thiên Hàn lập tức rút tay lại, vẻ mặt anh ta lãnh đạm đến mức chả có chút ấm áp tình người nào, dường như, Cung Tư Mỹ không phải người vợ mà anh muốn năm tay đi hết cuộc đời này, mà chỉ như một người qua đường chẳng quen biết gì.

Không chỉ Cung Tư Mỹ, mà mọi người ở đó đều chú ý đến cách ăn mặc của Lưu Thiên Hàn, nhưng vì thân phận của anh, mà không một ai dám trực tiếp chỉ trích anh †a, mà chỉ xôn xao bàn tán dưới khán đài.
 
Chương 1761


Chương 1761

“Cậu chủ thứ hai Lưu gia đang tham gia hôn lễ hay tang lễ vậy?”

“Tất nhiên là hôn lễ rồi! Hôm nay là ngày vui của cậu ấy với cô chủ Cung gia mài Chỉ là, cậu chủ thứ hai Lưu gia này hơi không bình thường nhỉ? Sao kết hôn mà lại không mặc lễ phục chứ?”

“Đúng đấy, ít nhất cũng phải cài một bông hoa trước ngực áo chứ? Các người xem, sắc mặt của cậu chủ thứ hai Lưu gia, cũng không được tốt lăm, nhìn như đi đưa tang ụ “Phì phì phì! Đừng ở đây nói linh tinh! Cậu chủ thứ hai Lưu gia mà nghe thấy, thì các người đừng hòng lăn lộn ở Vân Hải này nữa!”

“Mọi người đều nói cậu chủ thứ hai Lưu gia với cô chủ Cung gia lưỡng tình tương duyệt, theo lý mà nói thì cậu chủ thứ hai Lưu gia phải rất xem trọng hôn lễ hôm nay chứ, sao tôi thấy, cậu ta lại cứ có vẻ như muốn kháng cự vậy?”

“Đúng đấy! Đến lễ phục cũng không chịu mặc, thì cậu chủ thứ hai Lưu gia phải ghét cô chủ Cung gia đến nhường nào cơ chứ!”

Lúc Cung Tư Mỹ đến nói chuyện với Phó Cẩn, đã nghe thấy hết những lời nghị luận bàn tán của mọi người. Nụ cười trên môi cô ta, trở nên cứng ngắc.

Đúng vậy, anh thực sự rất ghét cô ta! Anh biết rõ anh làm vậy, sẽ khiến cho cô ta khó xử, nhưng anh vẫn chẳng hề để tâm.

Nếu như, đây là hôn lễ của anh với Nhan Nhã Tịnh, thì anh ấy nhất định sẽ không thờ ơ như vậy! Anh ấy sẽ, mang tất cả những thứ tốt nhất, đem đến trước mặt Nhan Nhã Tịnh!

Đúng rồi, trước đây, anh ấy suýt chút nữa đã cử hành hôn lễ với Nhan Nhã Tịnh.

Hơn nữa, mọi thứ trong hôn lễ đó, đều do anh đích thân chuẩn bị, đến cả váy cưới của Nhan Nhã Tịnh, cũng có một bộ là do anh ấy tự tay thiết kế.

Thân là chủ tịch của công ty đa quốc gia mỗi ngày anh ấy đều bận trăm công nghìn việc, nhưng vì muốn thấy Nhan Nhã Tịnh vui, mà anh ấy dùng thời gian quý báu của mình, tiêu hao vào những việc vụn vặt đó, anh phải thích Nhan Nhã Tịnh đến mức nào mới có thể làm vậy chứ!

Trái tim Cung Tư Mỹ vỡ vụn lòng thù hận biến cô ta trở thành một kẻ rắn rết độc ác, nhưng, cho dù anh có yêu Nhan Nhã Tịnh thế nào đi chăng nữa, thì bọn họ vấn không thể đến được với nhaul Anh là người đàn ông của Cung Tư Mỹ, những người phụ nữ khác, dù là ai cũng đừng hòng chạm đến người đàn ông của cô tai Cô ta hếch cao cằm, khoé môi Cung Tư Mỹ nở ra một nụ cười hoàn mỹ, bước qua thảm đỏ dài, nắm chặt lấy tay anh, cùng anh đứng trên khán đài cao, đón nhận lời chúc phúc của mọi người.

Để thể hiện tình cảm mặn nồng, Cung Tư Mỹ cố ý dựa người vào anh, cô ta rúc vào người anh như một chú chim nhỏ, ‘Anh Gia Thành, hôm nay, em thực sự cảm thấy rất vuil Cuối cùng thì em cũng trở thành cô dâu của anh rồi!”

Cô ta đưa tay, nhẹ nhàng vuốt v e bụng dưới của mình, “Con của chúng ta, hôm nay cũng thấy rất vui, hình như nó cử động nè, thấy cha mẹ nó kết hôn, nó nhất định đang rất thích thú đấy! Anh nói xem, có khi nào nó đang muốn chạy ra đây, làm người rải hoa cho hôn lễ của chúng ta không?”

“Ừ” Giọng điệu thờ ơ không quan tâm, chỉ có ý trả lời qua loa cho có, thực ra, anh vừa nấy không nghe cô ta vừa nói gì.

Tuy rằng trên khuôn mặt Lưu Thiên Hàn vẫn không nở nụ cười, nhưng nhận được lời đáp lại của anh ấy, Cung Tư Mỹ đã vô cùng vui mừng rồi, cô ta dụi cái đâu nhỏ của mình vào vai anh, thấy những ánh mắt ngưỡng mộ, ganh ty của những cô gái dưới khán đài, niềm hạnh phúc trong lòng cô ta càng được nhân lên gấp bội.

Có biết bao nhiêu cô gái muốn gả vào Lưu gia, trở thành mợ chủ Lưu cao quý cơ chứ!

Đáng tiếc, hôm nay đã định trước là ngày giấc mộng hào môn của bao cô gái tan vỡ, chỉ có Cung Tư Mỹ, mới là người chiến thắng cuối cùng!

Người dẫn chính cho hôn lễ đã lên khán đài, anh ta cầm micro đi đến trước mặt Lưu Thiên Hàn và Cung Tư Mỹ, dự định làm nóng bầu không khí.

“Các vị khách quý, các bạn bè thân mến, tại đây hôm nay, tôi muốn hỏi mọi người một câu, cô dâu của chúng ta có xinh đẹp không, chú rể của chúng ta có đẹp trai không?”

“Xinh đẹp!”
 
Chương 1762


Chương 1762

“Đẹp trail”

Tại nơi diễn ra hôn lễ tiếng reo hò, cổ vũ vang lên, phản ứng của quan khách khiến người dẫn chính hôm lễ vô cùng vừa ý, anh †a quay qua hỏi cô dâu chú rể bằng một vẻ mặt ngập tràn ý cười, “Vậy chú rể đẹp trai, cô dâu xinh đẹp, tôi có thể hỏi hai người một vấn đề không?

“Nghe nói trong tình yêu, thì luôn cần một người chủ động hơn, vậy trong mối tình của hai người, giữa cô dâu và chú rể của chúng ta, thì ai là người chủ động xuất kích, theo đuổi đối phương vậy?”

Có vẻ hôm nay Lưu Thiên Hàn dự định đã làm người xấu thì làm đến cùng, anh hoàn toàn không quan tâm đ ến câu hỏi của người dân chương trình.

Cung Tư Mỹ biết rằng anh sẽ không trả lời câu hỏi như vậy, cô ta không muốn để hội trường yên lặng quá lâu, nên nhanh chóng cầm lấy micro, “Tôi với anh Gia Thành…

cũng coi như là nhất kiến chung tình, lưỡng tình tương duyệt, vậy nên giữa chúng tôi, không có việc ai là người theo đuổi ai.”

“Vậy tôi hỏi thêm một câu nữa! Tôi nghe nói, hôn lễ của chúng ta hôm nay là song hỷ lâm môn! Trong bụng cô dâu xinh đẹp của chúng ta, còn có một tiểu bảo bối đáng yêu nữa. Mọi người nói con cái là tiểu thiên sứ của cha mẹ, vậy cô dâu xinh đẹp của chúng ta, định sinh cho chú rể đẹp trai của chúng ta bao nhiêu tiểu thiên sứ đây?”

Cung Tư Mỹ đưa mắt nhìn xuống, vẻ mặt ngượng ngùng, nhưng cô ta vấn thì thâm nói nhẹ vào micro, ‘Chắc là sinh thêm mấy đứa nữa, tôi với anh Gia Thành đều rất thích trẻ con.”

“Càng nhiều càng tốt!” Người chủ hôn cười lớn. ‘Cô dâu Cung Tư Mỹ và chú rể của chúng ta có gen tốt như vậy, không sinh thêm mấy đứa, thì thật lãng phí biết bao!

Vậy thì, từ hôm nay trở đi, cô dâu và chú rể của chúng ta, phải nỗ lực hơn rồi!”

Lời này của người dẫn chính vừa nói ra, dưới khán đài liền trở nên ồn ào, mọi người đều hò hét, muốn Cung Tư Mỹ và Lưu Thiên Hàn ba năm sinh hai đứa, mười năm sinh đủ một đội bóng.

Nhan Nhã Tịnh không hề ra nước ngoài.

Ban đầu, cô ấy vốn muốn nhanh chóng rời xa Lưu Thiên Hàn, nhưng thành phố này, có quá nhiều quá nhiều người và vật khiến cô ấy lưu luyến, cuối cùng, cô ấy vân không nỡ rời đi.

Anh ghét cô, không muốn nhìn thấy cô, nhưng cho dù như vậy, cô ấy vẫn muốn h đứng từ xa nhìn anh thêm một chút.

Yêu một người, thật hèn mọn mài Sức khoẻ của Nhan Minh Tự mấy ngày gần đây đang tốt lên, Nhan Nhã Tịnh ăn xong bữa sáng, liền đi thẳng đến phòng bệnh của cậu.

Khi cô ấy đi xuống cầu thang, nhìn thấy một người phụ nữ, chạy ra khỏi phòng bệnh của cậu với đôi mắt đỏ hoe.

Cô gái đó chạy quá nhanh, cũng vì cô ấy hoàn toàn đang đắm chìm trong thế giới của mình, nên không chú ý đến Nhan Nhã Tịnh.

Nhan Nhã Tịnh cảm thấy người phụ nữ này trông rất quen, nhưng cô không biết mình đã từng gặp cô ta ở đâu.

Khi bước vào phòng của Nhan Minh Tự, cô phát hiện ra chàng trai trẻ vốn có khuôn mặt thuần khiết và tao nhã, nay lại ngập tràn sự hận thù.

Cậu không mở mắt, thậm chí, ngũ quan cũng không lộ ra biểu cảm gì rõ ràng, nhưng Nhan Nhã Tịnh vẫn có thể cảm giác được, toàn thân cậu tràn ngập hận ý.

“Minh Tự, em làm sao vậy?” Nhan Nhã Tịnh chú ý tới tay của Nhan Minh Tự lại động đậy, dường như đang cố găng chịu đựng nín nhịn thứ gì đó trong lòng, trực chờ bùng phát.
 
Chương 1763


Chương 1763

Sau khi cô nhẹ nhàng năm lấy tay cậu, khuôn mặt anh tuấn đầy căng thẳng của cậu, cũng dần giãn ra từng chút một, trở lại dáng vẻ dịu dàng quen thuộc trước đây.

Khi Nhan Nhã Tịnh xoa bóp, châm cứu cho Nhan Minh Tự, cô sẽ bật TV trong phòng, cô biết rằng, cậu ít nhiều cũng có thể cảm nhận được tình hình bên ngoài, cô muốn cậu nghe tin tức nhiều hơn, để khi cậu ấy tỉnh dậy, cậu sẽ không hoàn toàn lạc lõng với xã hội.

Vừa mở TV lên, Nhan Nhã Tịnh đã nghe thấy giọng nói mà cô luôn mong nhớ, nhưng hiện tại, anh đang cùng Cung Tư Mỹ đang tổ chức hôn lễ.

Nhan Nhã Tịnh biết hôm nay là hôn lễ của anh và Cung Tư Mỹ, nhưng cô vẫn không có can đảm nhìn họ vui vẻ thân mật ân ái.

Trước đây, anh ấy từng hứa sẽ tố chức đám cưới hoành tráng cho cô, cô cũng cho rằng mình là người phụ nữ duy nhất trong đời anh, nhưng cuối cùng, vừa mới chớp mắt anh đã cưới người khác.

Nhan Nhã Tịnh lấy điều khiển đổi kênh, nhưng đổi mấy kênh liền, tất cả đều là truyền hình trực tiếp hôn lễ của bọn họ.

Người dẫn chính đã bước lên sân khấu, anh ta nhìn Lưu Thiên Hàn và Cung Tư Mỹ, một cách long trọng và tràn ngập ý vui của một đám cưới.

“Cô dâu xinh đẹp, xin hỏi, cô có đồng ý gả cho chú rể của chúng ta, bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, thành công hay khốn khó, vẫn sẽ nắm chặt tay anh ấy, không rời bỏ nhau không?!”

“Tôi đồng ý!” Cung Tư Mỹ không chút do dự đáp, trong đôi mắt xinh đẹp đó tràn đầy những gợn sóng rung động, đồng thời cô †a cũng nở một nụ cười đẹp ngất ngây lòng người.

Giọng nói của cô ấy, vẫn tiếp tục vang lên: “Tôi bằng lòng lấy anh Gia Thành! Nắm tay anh ấy cùng nhau già đi!”

Vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng dùng đầu ngón †ay móc vào tay Lưu Thiên Hàn.

Hành động âu yếm nhỏ như vậy, camera lại quay cận cảnh, tuy không thể coi là đan tay vào nhau, nhưng trong mắt người khác, đây lại là sự hứa hẹn ngầm vô cùng thân mật.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ Cung Tư Mỹ, người dân chính hôn lễ quay sang nhìn Lưu Thiên Hàn và hỏi: ‘Chú rể đẹp trai, xin hỏi, anh có bằng lòng cưới cô dâu của chúng tôi không, bất kể giàu sang hay nghèo khổ, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, dù thành đạt hay không có gì đều sẽ không quên tấm lòng thuở ban đầu, cùng cô ấy nắm tay, cùng nhau đến già chứ?”

Nhan Nhã Tịnh khoé mắt cay cay, vội vàng quay mặt đi, cô biết câu trả lời của Lưu Thiên Hàm, đương nhiên là đồng ý, nếu anh không muốn, thì sao lại tổ chức hôn lễ long trọng như vậy cho Cung Tư Mỹ chứt Anh, đúng là rất mong chờ đứa trẻ trong bụng Cung Tư MỹI Dù đã biết đáp án nhưng Nhan Nhã Tịnh vẫn không đủ can đảm nghe anh nói ba chữ “Tôi bằng lòng”, cô càng sợ anh nói lời yêu thương ngọt ngào với Cung Tư Mỹ, như vậy, sẽ khiến cho trái tim cô, cảm thấy vô cùng lạnh lo.

Vội vàng cầm lấy điều khiển, trực tiếp tắt TV, Nhan Nhã Tịnh xoay người, bước từng bước nặng nề đến bên Nhan Minh Tự, xoa bóp, châm cứu cho cậu.

“Minh Tự, tỉnh lại sớm nhé! Em lại sắp làm cậu rồi!”

“An Bảo và An Mỹ thực sự rất đáng yêu, chúng đều mong chờ em tỉnh lại đấy. Sau khi em tỉnh lại, gia đình chúng ta sẽ không bao giờ bị chia cắt nữa! Minh Tự, em phải nhanh chóng tỉnh lại!”

Không giống với Nhan Nhã Tịnh nghĩ, Lưu Thiên Hàn không hề lập tức trả lời rằng tôi đồng ý.

Người dẫn hôn lễ nói xong cũng đã qua mấy chục giây, mà anh vẫn không có ý định mở miệng đáp lại.

Sự im lặng của anh, lập tức khiến bầu không khí ở buổi lễ trở nên nghẹt thở, vốn dĩ, người dẫn chính buổi lễ có thể vui vẻ nói cười với anh và Cung Tư Mỹ, nhưng bây giờ, anh ta chỉ cảm thấy một luồng áp lực mạnh mẽ quấn chặt lấy toàn thân mình, khiến anh ta suýt nữa thở không ra hơi.

Người dẫn hôn lễ hít một hơi lạnh, đối mặt với ánh mắt thâm trâm của Lưu Thiên Hàn, anh ta đột nhiên có ý muốn bỏ chạy.

Nhưng nghĩ đến trách nhiệm của mình ngày hôm nay, anh ta vấn căn răng chịu đựng cho qua chuyện.
 
Chương 1764


Chương 1764

“Cô dâu của chúng ta thật xinh đẹp! Chú rể của chúng ta hoàn toàn bị vẻ đẹp của cô dâu xinh đẹp làm cho choáng ngợp, anh ấy kích động không nói nên lời luôn rồi!”

“Chú rể đẹp trai, đừng kích động, đừng căng thẳng!”

Bàn tay cầm micro của người chủ trì không ngừng run rẩy, thực ra, anh ta mới là người cảm thấy căng thẳng.

Anh hít mấy hơi thật sâu, mới ổn định được giọng nói, vốn muốn tiếp tục nói vài câu cho qua chuyện, nhưng lúc này đầu óc lại trống rỗng, chỉ có thể ngơ ngác lặp lại câu hỏi vừa rồi.

“Chú rể đẹp trai, anh có muốn cưới cô dâu xinh đẹp của chúng tôi không? Dù nghèo hay giàu, ốm đau hay khỏe mạnh…”

Cung Tư Mỹ căng thẳng đến mức tim suýt thì nhảy ra khỏi lồ ng ngực, cô ta nhẹ nhàng siết chặt tay anh, nhỏ giọng cầu xin, “Anh Gia Thành…”

Lưu Thiên Hàn, ánh mắt âm trâm khó lường, anh biết mình đã đồng ý lấy Cung Tư Mỹ, thì hôm nay, nên dứt khoát nói ra câu tôi đồng ý.

Nhưng giờ khắc này, anh giống như bị quỷ nhập, trong đầu anh hết lần này đến lần khác vang vọng, đó đều là, những âm thanh đêm qua, anh nghe thấy trong mơ.

“Nhan Nhã Tịnh, em có đồng ý gả cho anh không?”

“Anh Lưu, em đồng ý.”

“Em đồng ý!”

“Vợ à, anh yêu em, chỉ yêu mình em thôi.”

Cuối cùng, trong đầu anh, chỉ còn lại một câu, vợ à, anh yêu em, chỉ yêu mình em thôi.

Nhan Nhã Tịnh, anh yêu em, chỉ yêu mình em thôi.

Tại sao, anh yêu em nhiều như vậy, nhưng em lại coi anh như một kẻ thay thế, em còn nhân tâm g iết chết con của chúng taI Em xem, anh thực sự sỉ mê em rồi, anh bây giờ, có lúc còn nghĩ rằng bản thân mình là Thiên Hàn!

Nhan Nhã Tịnh, nhìn thấy anh vì em mà phát điên, vì em mà biến thành bộ dáng vô nhân tính này, em rất đắc ý đúng không!

Nhan Nhã Tịnh, em thật tàn nhẫn!

“Anh Gia Thành, hôm nay là hôn lễ của chúng ta, xin anh, đừng làm em khó xử, được không?”

Nghe thấy Cung Tư Mỹ thấp giọng van xin, Lưu Thiên Hàn cuối cùng, cũng từ từ tỉnh táo trở lại.

Anh ngẩng mặt lên nhìn Cung Tư Mỹ, khuôn mặt cô ở trước mắt anh dần biến thành khuôn mặt của Nhan Nhã Tịnh, cô ngượng ngùng nói với anh: “Anh Lưu, em bằng lòng!”

“Anh Lưu, em yêu anh, chỉ yêu mình anh…”

Mẹ kiếp anh Lưu gì đó! Mẹ kiếp Nhan Nhã Tinh!

Anh không muốn gặp Nhan Nhã Tịnh, càng không muốn nghe cô nói yêu em trai anh, lời nói của cô, là sự nhạo báng sâu sắc nhất đối với anh, anh trao cho cô cả trái †im, nhưng trong lòng cô chỉ có Thiên Hàn, trong lòng cô ấy, anh được coi là gì chứ?!

Ngay cả một cái rắm cũng không phải!

Giọng nói của Nhan Nhã Tịnh tiếp tục vang lên: “Anh hai, em chưa bao giờ yêu anh, từ đầu đến cuối, trong lòng em chỉ có Thiên ¡ñ Hàn.

“Trong lòng em chỉ có Thiên Hàn, chỉ có Thiên Hàn…”
 
Chương 1737


Chương 1737

Nếu như sớm biết được những chuyện sẽ xảy ra tiếp sau đây thì có đánh chết Cung Tư Mỹ cũng sẽ không làm nũng đòi bà nội Lưu ở lại, đáng tiếc là làm gì có ai có thể dự đoán được chính xác mọi chuyện sắp xảy ra chứ, cô ta chỉ có thể trả giá cho sự tự cho mình là thông minh của mình.

“Tôi xin lỗi?! “

Đối mặt với sự chỉ trách của công chúng, giọng nói của Lê Mặc không khiêm tốn cũng không ngạo mạn vang lên: “Tôi xin lôi? Xin lỗi ai chứ? Cao Chí Minh và Cung Tư Mỹ sao?! “

“Hai ” Trong giọng nói của Lê Mặc mang theo sự mỉa mai nồng đậm: “Tôi xin lỗi bịn họ sao? Xin lỗi cái gì chứ?! Tôi phải xin lỗi vì Cung Tư Mỹ và Cao Chí Minh hợp tác với nhau chiếm lấy tác phẩm của tôi, hay là tôi phải xin lỗi vì bọn họ nhốt tôi lại, khiến tôi cả đời không thể trông thấy được ánh mặt trời mà chỉ có thể liều mạng vẽ vời thiết kế cho bọn họ?”

“Hay lại là, tôi phải xin lỗi bọn họ khi bọn họ dùng bố mẹ tôi để uy hiếp tôi, khiến bố mẹ tôi phải chết nơi đất khách quê người, khiến tôi không thể nhìn mặt bố mẹ lần cuối?! “

“Lê Mặc nói gì vậy? Sao có thể như vậy được! Cô Cung và nhà thiết kế Cao sao có thể là người như vậy được? “

“Nhốt người ta lại, còn bắt bố mẹ người ta, loại hành vi này cũng ác độc quá đi! “

“Đúng vậy! Nếu như thật sự là như vậy thì Lê Măc thật sự cũng thảm quá đi thôi! “

Những lời chất vấn này lập tức bị thủy quân do Cung Tư Mỹ mua ép xuống mất: ‘Lê Mặc, anh đừng có mà ngậm máu phun người! Anh chính là chó ăn cắp! Đừng mơ cố ý hãm hại cô Cung và nhà thiết kế Cao để tẩy trắng cho mình! “

“Đúng! Chó ăn cắp đừng thật đáng xấu hổi Anh nên xin lỗi nhà thiết kế Caol “

“Anh nói vu oan cho cô Cung cũng nên xin lỗi cô ấy đi! Chó ăn cắp, xin lỗi! Mau xin lỗi đi”

Bị Lê Mặc bóc trần hành vi ác độc của mình và Cung Tư Mỹ ngay tại hiện trường, trên mặt Cao Chí Minh cũng không có một chút hoảng loạn nào: ‘Lê Mặc, hôm nay anh thật sự quá đáng rồi đó! Chuyện anh ăn cắp tôi đã xuống nước với anh rồi, nhưng xin anh đừng ngậm máu phun người! “

“Các vị ban giám khảo, Lê Mặc ăn cắp “Khuynh quốc khuynh thành” của tôi, chứng cứ đầy đủ, tôi cầu xin mọi người cho Cao Chí Minh tôi một lời công đạo! “

‘Ăn cắp đã đụng đến ranh giới thấp nhất của cuộc thi này, Lê Mặc, nếu như không thể chứng minh được anh không có ăn cắp thì anh chỉ có thể rút khỏi cuộc thi này! “

Ông Hàn có chút đáng tiếc mà nói, ông không ngờ được rằng ông coi trọng một người trẻ như vậy mà cuối cùng lại thật sự là chó ăn cắp!

Ông Hans cũng không nhịn được mở miệng: “Loại hành vi này của anh thực sự là quá sai rồi! Anh không chỉ phải rút khỏi cuộc thi mà còn phải xin lõi tất cả khán giả đã bị anh lừa gạt! Giới thiết kế thời trang chúng tôi không cần loại người bại hoại như anh! “

“Tôi nói rồi, tôi không có ăn cắp! ” Tâm mắt của Lê Mặc dần dần rơi trên người hai người mẫu của Cung Đình đang đứng một bên: “Tôi có thể chứng minh bản thân trong sạch! “

“Trong sạch? Lê Mặc chuyện anh ăn cắp đã chắc như đỉnh đóng cột rồi, anh còn có thể chứng minh mình trong sạch kiểu gì nữa?! ” Cao Chí Minh khinh thường mở miệng: “Anh lại định cắn người lung tung nữa có đúng không?! “

“Mời hai người mẫu của Cung Đình lên sân khấu! Tôi có thể chứng minh sự trong sạch của mình! ” Lê Mặc không thèm để ý đến Cao Chí Minh mà nói với dưới khán đài.

Hai người mẫu của Cung Đình không biết Lê Mặc rốt cuộc định làm gì, nhưng ở trong tình huống như thế này, bao nhiêu người đang nhìn vào, bọn họ cũng không thể không lên sân khấu.

Sau khi hai người mâu lên sân khấu, Lê Mặc không nhanh không chậm đi đến trước mặt hai người họ, sau đó tóm lấy một trong hai tà váy dài trên người người mẫu, lật mặt lót bên trong ra cho mọi người nhìn.

“Chiếc váy này còn là tự tay tôi may nói Hình thêu trên đó không phải là thêu Tô Châu hay thêu Thục mà chúng ta thường thấy, mà là do tôi đã kết hợp tinh hoa của thêu Tô Châu và thêu Thục tự tạo nên một kiểu thêu hai mặt, một mặt là tranh, một mặt là chữ. “

“Mà xé đi lớp lót này thì có thể nhìn thấy chữ trên tà váy! “
 
Chương 1738


Chương 1738

Giọng nói của Lê Mặc không lớn nhưng tâm trí của tất cả mọi người đều lại không tự chủ được mà bị anh cuốn đi theo.

Nhìn thấy lớp lót trên tà váy, lồ ng ngực Cao Chí Minh không hiểu sao àm có chút hoảng loạn, anh ta cũng đã từng chú ý đến lớp lót trên tà váy này, nhưng anh ta vẫn cứ nghĩ răng lớp lót này chỉ là để trang trí mà thôi, không ngờ đến rằng bên trong còn có dụng ý khác!

Anh ta không nhịn được mà năm chặt tay lại, không biết vì sao mà lòng bàn tay đã ra rất nhiều mồ hôi.

Anh ta nghiến răng hét lên với Lê Mặc: “Thêu hai mặt cái gì chứ! Lê Mặc, anh đừng ở đây yêu ngôn hoặc chúng! Ăn cắp chính là ăn cắp! Cho dù miệng anh nó hoa mỹ thế nào đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được sự thật là anh ăn cắp! “

Lê Mặc dường như là không cảm thấy cơn phần nộ của Cao Chí Minh, anh ung dung quay mặt sang nhìn anh ta, cười như không cười mà nói: “Nhà thiết kế cao, nếu như là tôi ăn cắp thì bộ trang phục này là thiết kế của anh rồi, xin hỏi mặt sau của tà váy này thêu chữ gì vậy?! “

“Đây…

Cao Chí Minh biểu tình cứng ngắc, anh ta thật sự không biết bên trong thêu chữ gì.

“Khuynh quốc khuynh thành” có yêu cầu cao về kỹ năng thêu thùa, người thêu bình thường căn bản là không thể nào thêu ra được kết quả khiến người ta vừa lòng, vậy nên hai bộ tranh phục mà anh mang đến tham dự cuộc thi vần là hai bộ mà Lê Mặc tự tay may năm đó.

Anh ta bảo quản hai bộ trang phục này rất cẩn thận, bởi vì anh ta biết hai bộ tranh phục này có thể khiến cho danh tiếng của anh nâng lên một tầm cao mới.

Sợ hai bộ trang phục này bị tổn hại, anh ta đến cả sờ cũng không dám sờ mạnh, ai mà biết được xé lớp lót bên trong đi thì mặt sau tà váy sẽ thế nào chứt Có điều, khả năng ứng biến của Cao Chí Minh vẫn khá nhanh đó, trong chớp mắt liền nhớ lại chuyện này.

Hai bộ trang phục này có tên là ‘Khuynh quốc khuynh thành”, chữ ở bên trong tất nhiên cũng là khuynh quốc khuynh thành rồi! Nếu như đến chữ ở bên trong anh cũng đoán đúng rồi thì anh lại muốn xem xem, Lê Mặc còn dùng cách nào để tẩy đi được tội danh ăn cắp trên người anh được nữal Nghĩ như vậy, Cao Chí Minh không khỏi kiêu ngạo nhếch khóe môi lên: “Bộ trang phục mà tôi tự tay làm sao có thể không biết chữ ở bên trong được chứ! Chữ ở bên trong chính là…khuynh quốc khuynh thành!

Vốn dĩ hiện trường có không ít khán giả âm thầm đổ mồ hôi lạnh thay cho Cao Chí Minh, nhưng hiện tại nhìn thấy dáng vẻ tự tin như vậy của anh ta thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói một cách thản nhiên bình tĩnh như vậy thì tất nhiên là biết rõ bí mật bên trong bộ trang phục này!

Cũng đúng, trang phục người ta tự thiết kế, tự tay may ra nó thì chữ bên trong là gì còn có thể không biết sao! Loại hành vi rảnh rồi sinh nông nổi này của Lê Mặc chính là đang tự bêu xấu mình] Thực ra người căng thẳng nhất ở hiện trường là Cung Tư Mỹ, nghe Lê Mặc nói vậy trái tim của cô ta đã suýt chút nhảy ra khỏi lồ ng ngực.

Hôm nay cô ta mời bà nội Lưu đến đây là để chứng kiến Nhan Nhã Tịnh xấu mặt, vậy mà đến cuối cùng, người bị xấu mặt sao có thể biến thành bản thân cô được chứi Cô ta chỉ sợ Cao Chí Minh đoán sai dòng chữ bên trong khiến toàn bộ kế hoạch của bọn họ đều bị đổ vỡ. Có điều khi nhìn thấy dáng vẻ “mọi thứ đều nằm trong tầm tay”

của anh ta thù trong lòng cô đã dần bình tĩnh trở lại.

Cao Chí Minh cất giấu ‘Khuynh quốc khuynh thành” lâu như vậy chắc chắn là hiểu rõ bộ trang phục này, làm sao anh ta có thể không biết chữ bên trong là gì được chứt Lê Mặc lại không có nói Cao Chí Minh nói sai, tâm mắt của anh từng chút bay xa, dường như là nhớ đến một đoạn thời gian vừa ấm áp lại ngọt ngào.

Giọng nói của anh cũng mang vẻ hoài niệm sâu sắc: “Tôi từng thích một cô gái, cô ấy đã từng là nữ thần trong trai tim tôi, sau này, cô ấy là tình yêu chân thành một đời này trong lòng tôi.”
 
Chương 1739


Chương 1739

“Tên của cô ấy, tôi nghĩ chắc hẳn mọi người đều đã nghe qua. Cô ấy tên là… Liễu Đào.

Vừa nói tay Lê Mặc vừa ra sức xé lớp lót trên tà váy của bộ trang phục trên người người mâu đứng bên cạnh anh.

Chỉ là xé đi lớp lót, không có mạo phậm gì đến người mẫu, cũng không thể nào bị lộ được, có điều lúc này đây, mọi người đã có thể nhìn thấy chữ ở mặt bên trong tà váy.

Trong rồng bay phượng múa mang theo sự thâm tình quyến luyến khó nói thành lời.

Hai chữ rất đơn giản, tất cả mọi người ở trường quay đều đọc hiểu được.

Liễu Đào.

Nhìn hai chữ lớn thêu trên mặt trong tà váy, đôi mắt của Lê Mặc không kiềm chế được trở nên ẩm ướt, anh không nhịn được mà nghĩ đến vào thời điểm anh túng quần nhất thì người con gái trong sáng lương thiện đó đã tặng cho anh một lon nước lạnh, xoá tan đi nguy cơ tôn nghiêm bị chà đạp của anh.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Liễu Đào trời sinh có tính cách lạnh nhạt, lúc nào cũng một bộ lạnh nhạt không thích tiếp xúc với người khác, nhưng thực ra anh biết, cô là một cô gái tốt nhất trên thế gian này, dưới vẻ ngoài lạnh lùng của cô là một trái tim trẻ con.

Chỉ là trái tim của cô đã bị một người đàn ông không biết quý trọng mà tùy ý chà đạp nó.

Anh nghĩ, nếu như anh có thể theo đuổi cô sớm hơn một chút, trở nên lớn mạnh sớm hơn một chút thì có lẽ tất cả mọi thứ đều sế có một kết quả khác hay không.

Phí Nam Châu nhìn hai chữ bên trong tà váy, ngón tay của anh ta không kiềm chế được mà năm chặt lại, mặc dù biết rõ Liễu Đào không thích Lê Mặc nhưng trái tim của anh vần chua sót đến hít thở không thông, sau đó lại là nỗi đau đơn không sao nguôi ngoai đi được, ăn dấm cũng được, hoài niệm cũng vậy, cô sẽ không bao giờ quay lại được nữa.

Tâm mắt của Lê Mặc và Phí Nam Châu gặp nhau trong khoảng không.

Tóc trăng trên đầu Phí Nam Châu lại nhiều hơn trước đây rất nhiều, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì đến khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như ngọc của anh.

Lê Mặc biết, cái chết của Liễu Đào khiến Phí Nam Châu đau khổ muốn chết, nhưng anh vẫn không cách nào tha thứ cho anh †a được.

Người đó đã không còn nữa, tất cả hối hận tự trách còn có ý nghĩa gì nữa chứ! Đến cùng vấn là do Phí Nam Châu tự tay hủy hoại côI Nhìn thấy mấy chữ bên trong tà váy, khuôn mặt đắc ý của Cao Chí Minh trong chớp mắt biến trở nên đen sì, anh ta làm sao cũng không nghĩ đến được trên tà váy lại là tên của một người phụ nữ cơ chứ!

“Chữ trên tà váy vậy mà đúng là không phải khuynh quốc khuynh thành kìa! Chẳng lẽ ngươi ăn cắp ý tưởng thật sự không phải Lê Mặc mà là nhà thiết kế Cao sao?”

“Lúc nấy chúng ta hình như đã vu oan cho Lê Mặc rồi! Tôi thấy người ăn cắp ý tưởng chính là nhà thiết kế Cao mới đúng!”

“Sáng tỏ rồi! Chó ăn cắp chắc chắn là Cao Chí Minh! Bộ váy này nếu như thật sự là anh ta thiết kế thì sao có thể đến cả chữ bên trong là gì cũng không biết được chứ?!”

“Không nhìn ra nha! Lúc nấy anh ta còn lời lẽ chính nghĩ mà buộc tội Lê Mặc ăn cắp!

Trời ạ, sống một đời người toàn nhờ vào diễn xuất!”

Nghe những lời nghị luận sôi nổi của khán giả ở hiện trường, sắc mặt Cao Chí Minh càng khó coi hơn, nhưng anh ta cũng không phải tên ngu ngốc chưa trải qua sóng gió trắc trở gì, anh ta hít sau một hơi để bản thân mình bình tĩnh lại.

Có thể làm ra thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để chiếm lấy tác phẩm của Lê Mặc thành của mình thì Cao Chí Minh tất nhiên có sự không biết xấu hổ của anh ta.

Tối nay anh ta tính toán dùng triệt để kỹ năng không biết xấu hổ này của mình.

Anh ta hắng giọng nói: “Xin lỗi nha, thời gian qua lâu quá rồi nên tôi cũng quên mất bên trong tà váy thêu chữ gì mất rồi! Bây giờ tôi nhớ lại rồi, chữ tôi thêu ở bên trong tà váy là Liễu Đào. “
 
Chương 1740


Chương 1740

“Mọi người đều biết đó, Liễu Đào là nữ thần quốc dân, năm đó cô ấy cũng là nữ thân trong lòng tôi. Tôi là một tên thẳng nam thẳng hơn cả sắt thép, ngày ngày nhớ đến nữ thần của mình, đến cả lúc thiết kế trang phục cũng thích thêu tên cô ấy lên trên đó.

“Có điều đàn ông đều là kiểu người thay đổi nhanh chóng, sau này tôi lại có nữ thần khác rồi nên là đã quên mất chuyện này! “

Nụ cười trên mặt Lê Mặc càng thêm giêu cợt cùng khinh thường, mức độ không biết xấu hổ của Cao Chí Minh lại một lần nữa làm mới tam quan của Lê Mặc, anh thật sự không ngờ đến rằng anh ta vậy có còn có mặt mũi nói ra cái cớ như vậy.

Quay về đến phòng nghỉ thay xong trang phục ra, Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh nhìn màn hình LCD trong phòng mà muốn đập nát bản mặt dối trá của Cao Chí Minh kia.

Có điều bọn họ đã đồng ý với Lê Mặc, chuyện của tối ngày hôm nay sẽ để cho anh ấy xử lý, nên hai người bọn cô cũng không có hành động hấp tấp gì.

Lê Mặc chịu khổ nhiều năm như vậy, bố mẹ của anh cũng chết không rõ nguyên nhân, có những khoản nợ cũng nên tính toán rõ ràng rồi!

Lời của Cao Chí Minh đã đến đến không ít tiếng hô hào của mấy người đàn ông ở hiện trường, quả thực, hầu hết đàn ông đều dê thay đổi, phụ nữ xung quanh họ cả đời này cũng chưa chắc đã chỉ là một người huống chỉ là những minh tinh mà họ đã từng theo đuổi hay nữ thần mà họ đã từng yêu thầm!

Hơn nữa, bộ trang phục này cũng được làm tận mấy năm trước rồi, quên mất mình đã thêu cái gì trên đó thì cũng là chuyện bình thường thôi.

‘Lê Mặc, không ngờ rằng anh cũng thích Liễu Đào! Khẩu vị của chúng ta thật sự cũng khá giống nhau đó, chẳng trách anh cứ suốt ngày muốn ăn cắp thiết kế của tôi tôi! “

Nghe tên của Liễu Đào phát ra từ miệng Cao Chí Minh, trong lòng Lê Mặc khó chịu đến cực điểm, anh muốn đấm nát cái mồm của Cao Chí Minh để anh ta đừng làm bẩn tên của cô, nhưng nghĩ đến kế hoạch tối nay của mình thì cuối cùng anh vần là nhịn xuống cục tức này.

“Cao Chí Minh, tôi với anh rốt cuộc ai mới là người ăn cắp, ngay lập tức sẽ có kết quả thôi! “

Nói xong, tay Lê Mặc lại dừng sức xé nốt lớp lót tà váy trên người người mẫu còn lại.

Anh giơ phần bên trong tà váy lên để mọi người có thể dễ dàng nhìn rõ chữ bên trên đó: ‘Lê Mặc. Chữ ở trên đây là tên Lê Mặc của tôi. “

“Chữ trên tà váy vừa nấy anh còn có thể ngụy biện, Cao Chí Minh, lần này tôi xem anh còn ngụy biện thế nào được nữa?! Anh đừng nói là anh yêu thầm Liễu Đào xong thì quay sang yêu thầm Lê Mặc tôi sau đó âm thầm thêu tên tôi lên bên trong tà váy đó chứt “

Lê Mặc nhếch khóe môi thành một nụ cười châm chọc: “Tôi tự nhận Lê Mặc mình không có sức mê hoặc lớn như vậy, có thể khiến nhà thiết kế Cao thần hồn điên đảo! “

Hiện trường cười ầm lên.

Bị Lê Mặc diss như vậy, mặt Cao Chí Minh xanh mét xám xịt, nghe thấy tiếng cười không thể kiềm chế của khán giả tại hiện trường, khuôn mặt của anh ta càng trở vặn vẹo như thiêu như đốt.

Cao Chí Minh vẫn còn muốn ngụy biện cho bản thân nhưng hiện tại chân tướng đã rõ rành như vậy rồi, chỉ cần đầu óc của khán giả ở hiện trường không vấn đề gì thì đều có thể nhìn rõ được không phải là Lê Mặc ăn cắp ý tưởng của anh ta mà là anh ăn cắp của Lê Mặc!

Anh ta tính toán mọi đường đi nước bước, đến cuối cùng lại hại cho chính bản thân mình không còn cơ hội trở mình nữa!

Giọng nói của Lê Mặc vẫn còn đang vang lên, bởi có sự tự tin mà trên khuôn mặt đẹp.

trai kia của anh lại càng thêm sáng sủa rực rõ: ‘Nhà thiết kế Cao, nếu như anh thật sự yêu thầm tôi thì chỉ sợ phải khiến anh thấy vọng rồi, tôi không có hứng thú với đàn ông!”
 
Chương 1741


Chương 1741

Tiếng cười của khán giả ở hiện trường càng thêm lớn hơn, càng nhiệt liệt hơn đó chính là tiếng võ tay.

Rõ ràng có thể thấy được, mọi người đều đang tán thưởng cho Lê Mặc, lời này của anh nhẹ nhàng mà hài hước, trong đó còn mang theo ý trêu trọc rõ ràng, nhưng trong lời nói đùa đó anh lại khiến Cao Chí Minh rơi vào vạn kiếp bất phục.

Sẽ không có ai tin lời nói đùa này của anh mà cảm thấy Cao Chí Minh thật sự nhìn trúng anh rồi thêu tên anh trên bộ tranh phục này cả, mọi người sẽ chỉ cảm thấy đây vốn dĩ là trang phục do Lê Mặc thiết kết Chiêu vừa ăn cướp vừa la làng này của Cao Chí Minh làm cho thủy quân mà Cung Tư Mỹ thuê đến cũng phải ghê tởm luôn rồi!

“Cao Chí Minh, đến tận bây giờ anh còn muốn nói Lê Mặc ăn cắp ý tưởng của anh sao? ” Phí Nam Châu vấn luôn trâm mặc cuối cùng cũng mở miệng: ‘Vừa ăn cắp vừa la làng, đến chết cũng không chịu hối cải, anh mới thật sự là nỗi xấu hổ của giới thiết kết “

Phí Nam Châu mặc dù còn trẻ nhưng sức ảnh hưởng trên thế giới của anh không thua kém những bậc thầy trong giới thiết kế thời trang chút nào, anh vừa mở miệng, mọi người đều không hẹn mà cùng đứng về phía Lê Mặc, đồng loạt khinh thường Cao Chí Minh.

Cao Chí Minh đã quen với việc được hàng vạn người theo đuổi cung phụng, bây giờ đột nhiên lại bị nhiều khán giả ăn dưa mà mình khinh thường khinh bỉ như vậy, sắc mặt của anh ta khó coi đến tột cùng.

Anh ta nhìn Cung Tư Mỹ một cái, muốn tìm sự giúp đỡ từ phái cô ta, nhưng cô ta lại không có chút ý định để ý đến anh tẹo nào, vậy nên anh ta chỉ có thể gắng gượng giấy dụa đến cùng.

“Phí đại sư, anh đừng hiểu lâm! Tôi thật sự không có ăn cắp! Người ăn cắp là Lê Mặc!

Là do anh ta…anh ta đố ky với tôi, anh ta muốn hãm hại tôi, anh ta đã đổi mất trang phục dự thi của tôi trước khi cuộc thi bắt đầu! Đúng vậy, anh ta đã đổi mất trang phục dự thi của tôi! Bên trong tà váy trang phục dự thi của tôi quả thực cũng có thêu chữ, nhưng chữ mà tôi thêu thật sự là khuynh quốc khuynh thành! “

“Phí đại sư, anh phải tin tưởng tôi! Mọi người hãy tin tưởng tôi, tôi dùng nhân phẩm của mình để đảm bảo tôi thật sự không có ăn cắp! “

Lời ngụy biện của Cao Chí Minh cũng coi như là có tình có lý, đáng tiếc là hành động xé lớp vải lót của Lê Mặc vừa nấy quá chấn động lòng người, căn bản là sẽ không có ai tiếp tục tin anh ta nữa.

Đổi mất trang phục dự thi của anh ta?

Mọi người cũng đâu phải kẻ ngốc, nếu như trang phục thật sự bị đổi mất thì cho dù trang phục mà Lê Mặc làm giả thay thế mất có giống thật đến đâu đi chăng nữa thì là người thiết kế và làm ra bộ trang phục đó thì Cao Chí Minh làm sao có thế đến cả thật giả cũng không phân biệt được!

Hơn nữa, mặc dù Cao Chí Minh giữ gìn bộ trang phục này khá cẩn thận nhưng vừa nhìn cũng có thể nhìn ra nó đã có chút cũ rồi, thời gian để làm ra chắc chắn không phải gần đây, Lê Mặc làm sao có thể phòng ngừa chu đáo như vậy, mấy năm trước đã đổi mất quần áo của anh ta rồi saol Điều này chỉ có thể có một loại khả năng đó là những bản thảo thiết kế trên máy tính của Cao Chí Minh đều là trộm từ chỗ Lê Mặc!

“Một tên ăn cắp thì có thể có nhân phẩm gì chứ? ” Daniel khinh thường nhìn Cao Chí Minh một cái: ‘Loại người cặn bã của giới thiết kế như anh tham gia cuộc thi này quả thực chính là một sự sỉ nhục! “

“Thật là không thể tưởng tượng nổi! Một tên ăn cắp vậy mà lại còn có thể chỉ trích người khác ăn cặp một cách tự tin như vậy! ” Ông Hans không dám tin mà nhìn Cao Chí Minh nói: ‘Cao Chí Minh, anh thật sự khiến người ta thất vọng! “

Ông Hàn nặng nề thở dài một hơi: “Cao Chí Minh, anh đã làm sai chuyện thì nên tích cực sửa sai chứ không phải đùn đẩy trách nhiệm, loại thái độ chết cũng không chịu nhận tội này của anh chỉ khiến người khác càng coi thường anh thêm thôi! Tôi cho anh thêm một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc là anh ăn cắp hay là Lê Mặc ăn cắp?! “

“Ông Hàn, các vị giám khảo, mọi người thật sự phải tin tưởng tôi, người ăn cắp thật sự không phải là tôi, là Lê Mặc! “

Thấy đã đến nước này rồi mà Cao Chí Minh vân căn chặt không chịu nhận tội, ông Hàn không thể nào áp chế sự thất vọng trong mắt được nữa, trong mắt ông khi nhìn anh †a cũng nhiều thêm vài phần lạnh lùng: “Tôi đề nghị ban tổ chức hủy bỏ tư cách dự thi của Cao Chí Minh! Cuộc thi của chúng ta có thể chấp nhận tác phẩm chưa hoàn hảo nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ dung túng cho những thí sinh thiếu nhân phẩm nặng nề đến phá hoại bầu không khí của cuộc thi! “
 
Chương 1742


Chương 1742

“Tôi cũng yêu cầu hủy tư cách tham dự cuộc thi của Cao Chí Minh, không chỉ vậy, tôi còn hy vọng anh ta có thể xin lỗi Lê Mặc! ” Phí Nam Châu nói: “Còn có, xin lỗi Liễu Đào! “

Vừa rồi khi Cao Chí Minh nhắc đến Liễu Đào thì trong lời nói tràn đầy sự phù phiếm, cho dù là cô đã không còn nữa, đã không còn nghe thấy được những âm thanh này, nhưng anh cũng không cho phép bất cứ kẻ nào dùng giọng điệu như vậy khi nhắc đến côi “Tôi cũng yêu cầu hủy tư cách dự thi của Cao Chí Minh, đồng thời anh ta phải xin lỗi tất cả mọi người! ” Ông Hans và Daniel cũng phụ họa nói.

Nghe lời nói của các vị giám khảo dưới khán đài, Cao Chí Minh biết hôm nay cho dù anh có làm thế nào đi chăng nữa thì cũng không cách nào lật người được nữa rÖI.

Nhưng xin lỗi Lê Mặc thì anh ta thật sự không làm được!

Ở trước mặt Lê Mặc, anh vẫn luôn là bộ dáng cao cao tại thượng, anh làm sao có thể xin lỗi con kiến mà mình giãm dưới chân được chứ “Cao Chí Minh, xin lỗi tôi! Xin lỗi Liễu Đào!

” Lê Mặc bước lên trước một bước, khuôn mặt đẹp trai sáng sủa của anh giống như hiện lên những con dao sắc bén: “Anh càng phải xin lỗi bố mẹ tôi! Anh nói đi, bố mẹ tôi rốt cuộc làm sao mà chết?! Tro cốt của bọn họ rốt cuộc bị anh giấu ở đâu?! “

‘Lê Mặc, anh đang ăn nói lung tung cái gì vậy! Bố mẹ anh làm sao mà chết thì sao tôi biết được chứt “

Cao Chí Minh nghiến răng hét lớn: “Anh vu oan tôi ăn cắp ý tưởng, còn vu oan tôi giết hại bố mẹ anh, Lê Mặc, con người anh sao lại bẩn thỉu như vậy! “

“Bẩn thỉu?! Cao Chí Minh, người bẩn thỉu thật sự là anh và Cung Tư Mỹ! Hai người các người có dám thề với trời rằng nhiều thiết kế mà Cung Đình cho ra mắt đều là do anh thiết kế?! Uống máu của tôi, chiếm lấy tác phẩm của tôi, loại mùi vị này ra sao vậy? “

Lê Mặc quay mạnh mặt qua, nhìn chằm chằm Cung Tư Mỹ không dời mắt, lạnh giọng chất vấn: “Gô Cung, loại mùi vị này ra sao?I “

Vừa nấy việc Cao Chí Minh ăn cắp được xác định, sắc mặt của Cung Tư Mỹ vốn dĩ đã rất khó coi rồi, hiện tại lại bị Lê Mặc chất vấn như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn như tình đầu của cô ta lại càng biến thành màu gan heo.

Ánh mắt bất mãn của bà nội Lưu cũng rơi trên mặt Cung Tư Mỹ, trong đôi mắt nhìn cô ta của bà mang theo sự dò xét rõ ràng, giọng nói cũng không tự chủ mà cao lên một chút.

Tiểu Mỹ, cậu ta nói đều là thật sao? Các cháu thật sự đã chiếm tác phẩm của cậu †a, lại còn làm hại đến bố mẹ của cậu ta sao?! “

“Cháu không có! ” Cung Tư Mỹ ra sức lắc đầu: ‘Bà nội, cháu không biết! Cháu thật sự không biết gì hết! “

Cung Tư Mỹ hối hận rồi, vừa rồi bà nội Lưu muốn rời đi cô không nên giữ bà lại. Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận, cho dù cô ta có hối hận thế nào đi chăng nữa thì hiện tại đều đã muộn rồi.

Điều duy nhất mà cô ta có thể làm đó là triệt để vứt bỏ Cao Chí Minh sang một bên, để một mình anh ta gánh tất cả tội danh bẩn thỉu!

Cung Tư Mỹ vừa dứt lời thì giọng nói nghiêm khắc của bà nội Lưu lại vang lên trong không trung: “Tiểu Mỹ, cháu có dám nói, cháu thật sự không biết gì về việc Cao Chí Minh hãm hại Lê Mặc?! “

Mặt Cung Tư Mỹ càng lúc càng đỏ, bây giờ người duy nhất ở Lưu gia ủng hộ cô ta chính là bà nội Lưu, nếu đến cả bà cũng không ưa cô ta nữa, chắc chắn những ngày tháng sau này của cô ta, sẽ rất khó sống.

Hơn nữa, ngày mốt là hôn lễ của cô ta và Lưu Thiên Hàn, mấy ngày này nhất định không thể xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn!

Cô ta nghiến chặt răng, cố gắng che giấu sự oán hận trên mặt, bày ra bộ dáng đáng thương, giọng đầy ủy khuất mà nói: “Bà nội, bà thực sự hiểu lầm con rồi, con thật không ngờ Cao Chí Minh lại ăn cắp ý tưởng, cũng không nghĩ tới hôm nay anh ta sẽ hãm hại Lê Mặc!”
 
Chương 1743


Chương 1743

“Bà nội, con biết, chuyện xảy ra ngày hôm nay là lỗi của Cung Đình, là do con quản lý Cung Đình không tốt, mới để Cao Chí Minh ở trên sân khấu làm ra chuyện mất mặt như vậy! Nhưng bà ơi, bà có muốn tin con hay không, thì con cũng phải nói, con không có thông đồng với anh ta chuyện này con hoàn toàn không biết!

“Cao Chí Minh là một nhà thiết kế mà con rất coi trọng, anh ta được Cung Đình tiêu một số tiền lớn mời về, nếu như con biết anh ta chỉ là tên chuyên ăn cắp ý tưởng, thì làm sao có chuyện con lại tiêu tốn nhiều tiền tài nhân lực cho anh ta như vậy chứi “

“Bà nội, con thật sự bị anh ta lừa, đến bây giờ con vấn không thể tin được, thuộc hạ th@n tín của con, lại làm chuyện hèn hạ như vậy!”

Bà nội Lưu nghi hoặc nhìn Cung Tư Mỹ, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng cô †a.

Cung Tư Mỹ ngày mốt sẽ gả vào nhà họ Lưu, thể diện của cô ta, cũng coi như là thể diện của nhà họ Lưu, nếu cô ta thật sự thông đồng với Cao Chí Minh, không chỉ thể diện cô ta không còn, mà thể diện của Lưu gia cũng không còn.

Vì vậy, bất kể cô ta có làm sai chuyện gì sai hay không, thì người ngoài cũng phải tin răng, tất cả lỗi lầm, đều là của Cao Chí MinhI Thể diện của Lưu gia, không ai được phép tổn hại!

Tuy bà lựa chọn bảo vệ cho Cung Tư Mỹ, nhưng sau chuyện hôm nay, thiện cảm của bà nội Lưu đối với cô ta cũng giảm đi vài phân.

Thông đồng với Cao Chí Minh, đúng là con người Cung Tư Mỹ không có tý đạo đức nào, mà cứ cho là cô ta không can dự vào chuyện này, thì cũng thể hiện được khả năng quản lý của cô ta tệ hại đến mức nào.

Dù là ở khía cạnh nào, thì cũng khiến bà nội Lưu khó chấp nhận.

Bà thích những những cô gái ngoan ngoãn và dê thương, nhưng nếu là người vợ cho đứa cháu yêu quý của bà, thì đó phải là một người xét cả vê mặt đạo đức lần năng lực, đều phải xứng đôi vừa lứa với cháu trai yêu quý của bà.

Không thể nghỉ ngờ, chuyện xảy ra tối nay, khiến bà cực kì thất vọng về Cung Tư Mỹ.

Nhưng mà, nghĩ đến cô ta là con cháu của nhà họ Cung, lại nghĩ đến gia tộc cao quý thần bí kia, sắc mặt bà nội Lưu nhìn Cung Tư Mỹ liền dịu đi mấy phần.

Cho dù Cung Tư Mỹ không có năng lực hay đạo đức, nhưng với mỗi chuyện cô ta là con cháu của Cung gia, thì cô ta chính là người thích hợp nhất trên đời này cho cháu trai yêu quý của bài Lúc đầu, bà không tài nào thu phục được lão già bướng bỉnh của gia đình, mới đồng ý hôn ước giữa Lưu Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh, trên thực tế, bà thực sự coi khinh xuất thân của Nhan Nhã Tịnh, nhưng xuất thân của Cung Tư Mỹ, khiến bà thực sự rất vừa lòng.

“Bà nội, bà không tin con sao?” Cung Tư Mỹ đáng thương cố ứa ra một giọt nước mắt, “Bà nội…

Bà nội Lưu nhẹ nhàng siết chặt tay Cung Tư Mỹ, “Tư Mỹ, bà nội tin tưởng con!

Chuyện này một mình Cao Chí Minh làm, không liên quan gì đến con! Con đừng suy nghĩ nhiều, cứ chuẩn bị làm sao để làm cô dâu xinh đẹp nhất trên đời là được!”

Sau khi nghe những lời của bà nội Lưu, Cung Tư Mỹ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cửa ải bà nội Lưu, thế này coi như là đã qual Tuy nhiên, cô ta vấn khó chịu đến mức gần như phát điên, cô ta ngày đêm tính kế, để đánh bại Nhan Nhã Tịnh, nhưng không ngờ, kết cục cô ta phải đối mặt lại là việc Cao Chí Minh đạo ý tưởng, thể diện của Cung Đình thì vứt cho chó gặm!

Cao Chí Minh đã bị nhân viên bảo vệ đuổi khỏi hội trường thi đấu, trận chung kết lần này sẽ được truyền hình trực tiếp, sợ rằng hành vi đạo ý tưởng của anh ta đã bị cả thế giới biết đến, sự nghiệp của anh ta, sẽ hoàn toàn bị hủy hoại!

Cao Chí Minh có thể nói là chính là chiêu bài của Cung Đình, sự nghiệp anh ta bị hủy hoại, thì Cung Đình cũng coi như là thân bại danh liệt đến hơn nửa.

Mà lời trăng trối trước khi mất của ông nội…

Vì Cao Chí Minh giờ coi như vất đi, trong một thời gian ngắn thì Cung Đình khó mà phục hồi lại như cũ được, muốn đạt được mục tiêu mà ông nội cô ta đặt ra cho cô ta trước khi qua đời, lại càng khó hơn, nhưng dù khó đến đâu, thậm chí nếu cô ta phải dẫm đạp lên trên xương máu của người khác, cô ta cũng phải khiến Cung Đình trở thành thương hiệu thời trang đỉnh cao nhất, để tên tuổi Cung Tư Mỹ vang danh khắp nơi!
 
Chương 1744


Chương 1744

Sau khi Cao Chí Minh bị phát hiện là đạo ý tưởng, rất nhiều người đã xin lỗi Lê Mặc vì trước đó hiểu lầm anh.

Lê Mặc cười hào phóng tỏ ra không để tâm điều đó, điều này khiến mọi người cảm thấy yêu mến anh ấy hơn.

Cung Tư Mỹ cũng lên sân khấu để bày tỏ lời xin lỗi sâu sắc với Lê Mặc, và cô ta đương nhiên đổ hết tội lỗi cho Cao Chí Minh.

Những gì Cao Chí Minh đã làm tối nay đã khiến Cung Đình bị cộng đồng mạng ném đá, nhưng lời xin lỗi của Cung Tư Mỹ, cũng nhận được rất nhiều sự ủng hộ, nhiều người cảm thấy rằng cô ta cũng là một nạn nhân.

Không ngờ nhà thiết kế được mời đến với giá tiền khủng hóa ra lại là chỉ là tên chuyên ăn cắp ý tưởng, thật xấu hổ biết baol Nhiều cư dân mạng đã để lại lời bình trên mạng, nói rằng cô Cung chính là nạn nhân lớn nhất, thực sự rất muốn ôm cô Cung để an ủi.

Nhìn thấy những bình luận ủng hộ trên mạng ngày càng nhiều, khóe môi Cung Tư Mỹ không tự chủ nhếch lên.

Trong cái rủi có cái may, Cung Tư Mỹ cô, sao có thể dễ dàng thua vậy được!

Mọi người đều cho rằng, Cao Chí Minh bị loại, thì Lê Mặc giành chức vô địch là điều chắc chắn, tiếp theo đây chắc chắn là giờ phút trao giải.

Thật bất ngờ, Lê Mặc đột nhiên cầm micrô lên và nói: “Thật xin lỗi, vì tôi đã để mọi người xem một trò hề. “Khuynh quốc khuynh thành” thực ra không phải là bài dự thi thực sự của tôi. Nó xuất hiện ở đây chỉ để vạch trần hành vi tội ác của Cao Chí Minht”

“Bài dự thi thực sự của tôi, gồm có hai nhóm, là “Không đổi” và “Hồi sinh’!”

Khi giọng nói của Lê Mặc vừa dứt, hiện trường lập tức vang lên tiếng nhạc kéo dài, dưới ánh đèn, Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh thẳng lưng, bước từng bước lên sàn Catwalk.

Những tiếng kêu kinh ngạc nối tiếp nhau vang lên trong khán trường, khoảnh khắc hai người họ xuất hiện trên sân khấu, ngay cả những người phụ nữ có mặt tại nơi đó, cũng phải dán mắt vào họ.

Không đổi.

Đến chết cũng không đổi.

Bộ váy mà hai người họ khoác lên người, vẫn như cũ mang đậm màu sắc văn hóa của nước C.

Thiết kế của phần thân trên, rất giống với sườn xám không tay, cổ áo trắng tỉnh khôi, ôm lấy cổ thiên nga của họ, hàng cúc cùng màu, uốn lượn theo khuôn ngực của họ, không nghỉ ngờ gì nữa, thiết kế của phần thân trên thể hiện sự giữ gìn bảo thủ, nhưng loại thiết kế này, lại tỏa đầy vẻ đẹp của sự cấm kí.

Khiến người ta chỉ muốn giật văng hàng cúc kia, đắm chìm vào vẻ đẹp ở bên trong.

Phần thân trên của váy, là màu trăng tinh khiết, trong khi phần th@n dưới của váy, giữa màu trăng như tuyết, được điểm xuyết bởi màu đỏ rực rỡ.

Tầng tầng lớp lớp màu đỏ, nhìn như lông vũ, nhưng thực ra lại càng giống cánh hoa hơn.

Thoạt nhìn, những mảnh vải đỏ đang như muốn tung bay đó, nhìn thì giống như được dán lên, sau khi nhìn kỹ hơn, mới phát hiện ra rằng, những mảnh vải đỏ đó là được thêu lên.

Và những lớp cánh hoa này, dưới ánh đèn lung linh, uyển chuyển uốn lượn, tạo thành một bài thơ.

“Đào tơ mơn mơn xinh tươi, Hoa hồng đơm đặc dưới trời xuân trong, Hôm nay nàng đã theo chồng, Nên bề gia thất ấm nồng thuận vui…”
 
Chương 1745


Chương 1745

Trên trên người Tô Thu Quỳnh, cũng là một bài thơ khác.

“Khi xưa tiến bước ra đi, Nhành cây dương liễu xanh như thuở nào, Mà nay quay bước đến nơi, Mưa bay tuyết phủ mịt mù lối đi…

Mọi người đều nhìn đến chăm chú, không ngờ rằng, những bài thơ cổ khi được tô điểm lên trang phục, lại có thể đẹp đến Vậy.

Khi mọi người đang đắm chìm đến không dứt ra trong vẻ đẹp của dân tộc, thì một tràng nhạc cuồng nhiệt vang lên, Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ nắm tay nhau bước lên sân khấu.

Hồi sinh.

Ngay cả khi họ không biết tên của những bộ trang phục này, nhưng khoảnh khắc mọi người nhìn thấy Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, thì xuất hiện trong đầu họ, chính là từ này.

Màu hồng nhạt, cùng màu xanh lá đầy sức sống, sự kết hợp này, đúng là hài hòa đến khó tả.

Giống như, khi băng tuyết tan, mùa xuân đến, vạn vật hồi sinh lại.

Mọi đau khổ, rồi cũng sẽ qua, và thứ thoát ra từ chiếc kén, chính là sức sống mãnh liệt.

Sức sống dồi dào như vậy, ngay lập tức, như thắp sáng cả khán trường, cậu bé tràn đầy sức sống, bước đi trên sàn diễn đầy tiêu sái, khiến mọi người ở đó, dường như đều ngửi thấy hơi thở thơm mát của cỏ xanh.

Lê Mặc yêu nhất bản sắc nước G, và không còn nghỉ ngờ gì nữa, những bộ quần áo trẻ em này, anh ấy vân sử dụng thiết kế mang đậm bản sắc dân tộc.

Nhan An Bảo đang mặc trên người, là bộ quần áo Đường cách tân, thiết kế của Đường phục và Âu phục khi kết hợp với nhau, cộng thêm với màu hồng nhạt cùng màu xanh nhẹ vô cùng kén người mặc, khi mặc lên người cậu bé, lại không hề có sự nữ tính, hay tạo ra sự ngột ngạt, mà rất hợp với khuôn mặt nhỏ luôn lạnh lùng và thờ ơ của cậu bé, nhưng cũng có vài phần ấm áp.

Cậu bé giống như một chàng thiếu niên bước ra từ màn mưa sương mù ở Giang Nam, nhưng chỉ là, trên người cậu bé, lại có sự chính trực và dũng cảm của một người đàn ông phương bắc, môi cậu bé gần như không cử động, nhưng dường như ị lại giống như đang ngâm những câu nói đầy hào hùng của những thiếu niên nước ©, hiên ngang khí phách, tài hoa phong độ.

Nhan An Mỹ đang mặc trên người, là một bộ Hán phục cách tân, thân trên là kiểu thiết kế Hán phục thông thường, nhưng th@n dưới đã được đổi thành quần ống rộng, trên ống quần được thêu lên trên, là một đôi bướm hồng, khi cô bé đi, như có một đôi bướm hồng tung cánh bay lượn, dường như còn phảng phất hương thơm của ngàn hoa.

Mặc dù bình thường Nhan An Mỹ thích tỏ ra dễ thương và thích làm nũng, nhưng thực ra trên người cô bé luôn tỏa ra một khí chất cực ngầu, khi cô bé mặc chiếc quần ống rộng này, cô bé vừa có sự ngọt ngào của một bé gái, nhưng lại vừa có khí chất của một người chị cả, hai kiểu khí chất này khi được kết hợp trên người cô bé, hài hòa vô cùng.

Phải nói rằng, Nhan Nhã Tịnh, Lê Mặc và Tô Thu Quỳnh, đều rất có đầu óc kinh doanh, họ đã tận dụng trận chung kết này để ra mắt nhãn hiệu quần áo trẻ em với tên “Dưới trướng Nhân Gian”, ngẫm nghĩ thì sẽ hiểu được rằng, sau khi Nhân Gian giành chức vô địch, nhãn hiệu quần áo trẻ em này của Nhân Gian , nó sẽ nổi tiếng biết baol Cùng với việc Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ một cặp người mẫu rất ưa nhìn này, nhãn hiệu quần áo trẻ em của Nhân Gian, chắc chắn sẽ nổi danh như cồn.

Trận chung kết cuộc thi đang được phát sóng trực tiếp, hiện tại, rất nhiều cư dân mạng đã điên cuồng réo tên Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ trong khu vực bình luận, các bậc cha mẹ có con đang tranh nhau đăng nhập vào trang web chính thức của Nhân Gian, muốn vì con của họ, giành lượt mua hàng đầu tiên của bộ quần áo trẻ em này.

Trong xã hội ngày nay, cái đẹp chính là công lý, sau khi Nhan Nhã Tịnh, Tô Thu Quỳnh, Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ lên trên sân khấu, trang web chính thức của Nhân Gian, đã bị sập nhiều lần, do quá nhiều người truy cập, cho dù nhân viên kĩ thuật đã cố gắng khôi phục trang web, nhưng trang web vần sập rất nhiều lần.

Có thể thấy rằng, những bộ trang phục mà Nhân Gian tham gia cuộc thi, đã thu hút bao nhiêu ánh nhìn của mọi người, Nhân Gian tiếp theo đây, chắc chắn sẽ có doanh số bán hàng khủng.
 
Chương 1746


Chương 1746

Nhìn thấy bốn người tự tin bước đi trên sân khấu, Cung Tư Mỹ tức giận đến biến sắc mặt.

Nhan An Bảo, Nhan An Mỹ…

Không giết chúng sớm, đúng là sai lầm lớn nhất!

Nếu sớm biết hai đứa nhóc này lại có thể ở nơi này tác oai tác quái như vậy, cô ta sớm đã giết chúng đến cả trăm ngàn lần rồi!

Đúng là dưới trướng Cung Đình cũng có thương hiệu quần áo trẻ em của mình, nhưng cho dù họ đã đầu tư rất nhiều chỉ phí quảng cáo vào thương hiệu quần áo trẻ em, nhưng vần không thể nào lên hồn.

Thật bất ngờ, Nhân Gian không cần chỉ bất kỳ khoản phí quảng cáo nào, mà lại có thể nổi danh như thết Điều này, cô ta làm sao có thể cam lòng!

Tuy nhiên, Thịnh Vân Hiên và bà nội Lưu vấn ở đây, cho dù trong lòng đang tức giận đến mấy, cô ta vẫn phải cố gắng giữ vẻ ngoài điềm tĩnh và tao nhã.

Cô ta biết điều mà bà nội Lưu quan tâm nhất chính là thể diện của nhà họ Lưu, bình thường thì những người đứng đầu của một gia tộc giàu có như vậy, đều có suy nghĩ bảo thủ, bà nội Lưu nhất định không chấp nhận việc Nhan Nhã Tịnh đưa Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ ra mắt công chúng như thế này!

Nghĩ đến đây, Cung Tư Mỹ vội vàng quay mặt đi, nở nụ cười quyến rũ nói với bà nội Lưu: “Bà nội, An Bảo và An Mỹ thật dễ thương! Nhan Nhã Tịnh dân bọn chúng cùng đi diễn như thế này, lẽ nào là cũng muốn chúng sau này làm người mẫu?”

Cung Tư Mỹ thầm nghĩ, bà nội Lưu là người luôn quan trọng thể diện như vậy, sao có thể cho cháu chắt của mình làm người mẫu chứ!

Dù làng giải trí có thể khiến người ta đạt được vinh hoa phú quý, nhưng những gia tộc giàu có quyền thế này vẫn rất coi thường người trong làng giải trí, theo quan điểm của họ, diễn viên, người mẫu đều là chỉ là những kẻ mua vui rẻ tiền!

Sau khi nghe những gì cô ấy nói, bà nội Lưu không bị Nhan Nhã Tịnh chọc tức chết mới lại Bà nội Lưu càng ghét Nhan Nhã Tịnh, thì tình thế sẽ càng có lợi cho cô ta, thậm chí, có thể mượn tay bà nội Lưu để khiến Nhan Nhã Tịnh không còn chỗ đứng ở Vân Hải!

Cung Tư Mỹ vốn tưởng rằng, nghe xong lời của cô, bà nội Lưu sẽ tức giận bừng bừng, không ngờ, trên mặt bà lại lộ ra vẻ tươi sáng như trẻ con hiếm thấy.

Bà âu yếm nhìn Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, “Con cháu của Lưu gia chúng ta, đúng là thật sự rất xinh đẹp!”

Cung Tư Mỹ, “…

Vẻ giận dữ đập bàn, đôi tay xé xác Nhan Nhã Tịnh đâu? Tại sao hôm nay bà nội Lưu lại không như bình thường mà làm vậy chứ?!

Cung Tư Mỹ nghiến răng: “Đúng vậy, An Bảo và An Mỹ của nhà chúng ta rất đẹp!

Nhưng mà, bà ơi, chúng đang làm người mẫu…”

Làm người mẫu quá rẻ mạtI “Không ngờ Nhan Nhã Tịnh lại có đầu óc kinh doanh như vậy! Trước đây, bà thực sự đã đánh giá thấp cô ấy!” Bà nội Lưu nhìn Nhan Nhã Tịnh với ánh mắt đầy yêu thích, “Chà, tung ra nhãn hiệu quần áo trẻ em vào thời điểm này quả thực là chính là cách tiếp thị tốt nhất!”

“Hơn nữa, người mẫu mà cô ấy chiêu mộ được, thực sự rất tốt! Quần áo đẹp như Vậy, ngoại trừ con cháu của Lưu gia chúng †a, thì còn ai có thể mặc đẹp như vậy!”

Lúc này trên mặt bà nội Lưu vẫn còn có một nửa sự nghiêm nghị của một người đứng đầu gia tộc, nhưng trên mặt bà trong tìm bà, lại tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương “Đúng vậy, An Bảo và An Mỹ của nhà chúng ta thực sự rất đẹp, bất kể nhìn thế nào cũng thấy đẹp!” Thịnh Vân Hiên nói với vẻ mặt hài lòng, “Thật là những đứa trẻ xinh đẹp! Chỉ có Thiên Hàn và Nhã Tịnh nhà chúng ta mới có thể sinh ra những đứa con xinh đẹp như vậy. !”
 
Chương 1747


Chương 1747

Sau khi nghe những lời của Thịnh Vân Hiên, bà nội Lưu khẽ gật đầu, mặc dù bà vân không hài lòng với Nhan Nhã Tịnh lắm, nhưng những đứa trẻ thật đáng yêu!

Vẻ ngoài dễ thương của hai đứa trẻ, đã làm tan chảy trái tim sắt đá của bà.

Nhìn thấy sự đối đáp giữa Thịnh Vân Hiên và bà nội Lưu, Cung Tư Mỹ tức giận đến mức sắp nổ tung.

Vậy Thiên Hàn và Nhã Tịnh có thể sinh ra những đứa con xinh đẹp như vậy?!

Chẳng lẽ, đứa con trong bụng cô ta, không đẹp saol Cung Tư Mỹ tức giận đến không muốn nói với bọn họ một câu nào nữa.

Việc Cao Chí Minh bị loại và Lê Mặc giành chức vô địch, là điều chắc chắn, nhưng Nhan Nhã Tịnh vẫn hơi lo lắng.

Nếu Lưu Thiên Hàn cho họ 0 điểm, hoặc những điểm cực thấp, ngay cả khi họ giành được chức vô địch, điều đó vẫn rất xấu hổ.

Khi điểm số của Nhân Gian được công bố, Nhan Nhã Tịnh vô cùng lo lăng, ánh mắt cô, dán chặt vào Lưu Thiên Hàn trong giây lát, anh dường như đã chú ý đến ánh mắt của cô, nhếch môi giêu cợt cô.

Đối mặt với ánh mắt giều cợt của Lưu Thiên Hàn, trong lòng cô, tự nhiên có dự cảm không lành.

Thật bất ngờ, không có điểm 0, không có điểm cực thấp, năm giám khảo cho điểm, đều là điểm tối đa.

Điểm khán giả cho anh ấy đa số đều là điểm tuyệt đối, ngay cả những người do Cung Tư Mỹ thuê để chuyên ném gạch đá, cũng cho anh ấy điểm cao khoảng 98 99 điểm.

Khi tỷ số được công bố, Lê Mặc rơm rớm nước mắt, nhưng cuối cùng, anh ấy vẫn không rơi nước mắt.

Đây là, tất cả mọi người đang khẳng định với anh ấy, Lê Mặc anh, cuối cùng cũng không phải dành cả đời ở cái nơi lạnh lẽo u ám, ánh sáng không chiếu tới.

Anh ấy vân có thể đứng lên một lần nữa, tỏa sáng rực rỡ, để những người làm tổn thương anh ấy, phải từng chút từng chút trả giá đắt một chút, và bọn họ sẽ không bao giờ có thể quay lại phản kích!

Khoảnh khắc nhận thưởng, Lê Mặc không khóc, nhưng khi ánh mắt anh ấy, nhìn vào quần áo của Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh, nước mắt anh ấy, không tự chủ được mà lăn dài.

Anh ấy đã giành được giải thưởng, con đường tương lai của anh ấy, sẽ ngày càng rộng mở, cuối cùng anh ấy đã đứng trên đỉnh cao của giới thiết kế thời trang, nhưng người phụ nữ trong lòng anh ấy, lại không thể nhìn thấy khoảnh khắc vinh quang này của anh ấy.

Nhưng cho dù cô ấy không nhìn thấy, thậm chí, trong lòng cô ấy, anh chỉ là một người qua đường tâm thường, anh vẫn sẽ không ngừng nỗ lực, anh sẽ, đặt tất cả giải thưởng chiến tích của mình trước mộ cô, nói với cô răng, anh đang rất tốt, và anh ấy sẽ ngày càng tốt hơn nữa.

Và anh ấy cố găng để trở nên tốt như thế này, là vì cô ấy.

Không đổi.

Tình yêu đơn phương này, chính là thứ cả đời này của anh sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng anh không bao giờ hối hận về nó.

Đôi mắt anh nhòa đi vì nước mắt, tâm nhìn của Lê Mặc dần trở nên mờ nhạt, thời gian trôi qua, thế sự xoay vần, anh sẽ không bao giờ quên, khi anh cô độc nhất, dáng vẻ duyên dáng của người phụ nữ đưa cho anh chai nước lạnh.

Liễu Đào, quần áo trẻ em ra mắt của Nhân Gian chúng ta, được gọi là Hồi sinh.

Anh cũng hy vọng rằng em, trải qua nhiều sóng gió, em cũng sẽ được hồi sinh.

Lê Mặc luôn hy vọng rằng, ở một không gian nào đó, ở một thế giới nào đó, Liễu Đào có thể được tái sinh.

Và điều ước của anh ấy, cuối cùng sẽ thành hiện thực.

Như Nhan Nhã Tịnh dự đoán, sau khi đội Nhân Gian giành chức vô địch, trên mạng, quần áo của Nhân Gian, đều bị người ta dành mua điên cuồng.

Ngay cả những hàng dự kiến bán, cũng bị giành hết suất mua.
 
Chương 1748


Chương 1748

Trang web chính thức của Nhân Gian, vấn đang trong tình trạng sập nhiều lần, cho đến khi Nhan An Bảo ra tay, nó đã ngừng sập hết lần này đến lần khác.

Sau khi Nhan Nhã Tịnh mang thai cơ thể cô vốn rất mệt mỏi, hơn nữa sau trận chiến tối nay, cô mệt mỏi đến không thể duõi thẳng eo.

Cô thực sự muốn nằm trên giường ngủ đến không biết trời đất, nhưng tối nay người bạn thân Rosie đang ở nước ngoài của cô sế trở về nước, cô và Tô Thu Quỳnh phải đến sân bay đón cô ấy.

Rosie cô gái này, chính là một điển hình cho kiểu người năng lượng tràn trề, sau khi ngồi trên máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, cô ấy không cảm thấy mệt mỏi chút nào, sau khi ném vali vào xe, cô ấy nhất quyết kéo Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh đi quẩy, gột sạch gió sương trên người cô ấy.

Ba người họ đã không gặp nhau gần một năm, vì vậy tất nhiên Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh không thể để cô ấy một mình đi Lam Điều.

Mấy người ngồi trong chiếc xe của Lâm Tiêu, đến Lam Điều để ăn chơi đã đời.

Rosie nói rằng, cô ấy cũng mời hai người bạn cũ đến lần quẩy này, Nhan Nhã Tịnh cũng không nghĩ nhiều về điều đó, nhưng khi hai người bước vào hộp đêm, Nhan Nhã Tịnh liền sửng sốt.

Cô không bao giờ nghĩ rằng, hai người bạn cũ mà Rosie đang nói đến, lại là Qung Trí Cương và Cung Tư Mỹ.

Điều khiến Nhan Nhã Tịnh bối rối hơn nữa, là chỉ trong vài phút nữa, Lưu Thiên Hàn cũng sẽ đến hộp đêm này tư cách là người thân của Cung Tư Mỹ.

Rosie là người lai, cô ấy lớn lên ở nước ngoài, tư tưởng tương đối cởi mở, cô ấy chính cô bạn thân luôn thích tặng cho Nhan Nhã Tịnh những kiểu quần áo kì lạ.

Rosie và nhà họ Cung là bạn thâm giao, cô ấy biết Cung Tư Mỹ và Cung Trí Cương từ khi còn nhỏ, nhưng mối quan hệ của cô ấy với họ, không tốt bằng Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh.

Sau khi trao đổi vài câu chào hỏi xã giao với Cung Tư Mỹ, cô ấy ngồi giữa Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh, liếc nhìn Lâm Tiêu đang ngồi bên cạnh, biết rằng Tô Thu Quỳnh đã kết hôn, cô ấy nắm lấy tay cô , tỏ vẻ bí ẩn hỏi: ” Thu Quỳnh, quần áo tớ tặng cho cậu, cậu đã mặc chưa vậy?”

“Phụt..”

Tô Thu Quỳnh vừa nhấp một ngụm đồ uống, nghe được những lời Rosie nói, suýt nữa thì nghẹn chết.

““Rosie à, cậu đổi chủ đề khác được không?” Tô Thu Quỳnh ho khan một tiếng, nếu mà ở nơi này bàn luận về loại quần áo: í đó, thì ngại chết mất.

Tuy nhiên, Lâm Tiêu lại tỏ ra hứng thú đến bộ quần áo mà Rosie đang nói đến, anh ta nhướng cặp lông mày ngạo nghề, vô cùng hứng thú hỏi Tô Thu Quỳnh: ” Thu Quỳnh, quần áo gì vậy?”

Sau khi nghe câu hỏi của Lâm Tiêu, Tô Thu Quỳnh đỏ mặt đến mức cô ước mình có thể tìm một cái lỗ trên mặt đất rồi chui xuống, buổi tối, cùng Lâm Tiêu thảo luận về loại quần áo đó, liệu có ổn không?

Sao lại có cảm giác như đưa cừu vào hang cọp!

Nhìn thấy bộ dạng của Tô Thu Quỳnh, Lâm Tiêu đã đoán được Rosie đang nói đến loại quần áo gì.

Đôi mắt màu xanh đậm của anh ấy, lập tức trở nên vô cùng trầm mặc nghĩ về hình ảnh Tô Thu Quỳnh đứng trước mặt anh ấy trong bộ quần áo như vậy, thực sự khiến anh khó mà cưỡng lại.

“ Thu Quỳnh, trở về… mặc cho anh xem đi.”

Thanh âm của Lâm Tiêu trầm thấp khàn khàn, như khiến người khác muốn phạm tội với anh, Tô Thu Quỳnh đỏ mặt như cà chua, cô muốn đập cho tên đàn ông không cần mặt mũi này tỉnh ra, nhưng lại bị anh bá đạo kéo vào trong lòng, thân mật với co.

Rosie không muốn làm phiền đôi trẻ mặn nồng, nên cô ấy rời mắt khỏi khuôn mặt điển trai của Lâm Tiêu, nắm lấy tay Nhan Nhã Tịnh.
 
Chương 1749


Chương 1749

“Nhã Tịnh, quần áo tớ đưa cho cậu, cậu đều mặc hết rồi đúng không?” Rosie đảo mắt một vòng, ‘Sao mà, bạn trai của cậu không đến?”

Ngay khi Nhan Nhã Tịnh định nói, tớ không có bạn trai, Lưu Thiên Hàn đã đẩy cánh cửa hộp đêm và bước vào, lời cô định nói, đột nhiên liên kẹt lại ở cổ họng.

“Nhã Tịnh, không lẽ cậu vẫn còn độc thân?”

Rosy hoài nghi nhìn Nhan Nhã Tịnh, “Những người đàn ông này lẽ nào mù rồi sao?! Cậu đẹp như vậy, lại có thể không thể tìm được bạn trai sao?!”

“Rosie, tớ…”

Nhan Nhã Tịnh chưa kịp nói xong, bàn tay †o lớn của Cung Trí Cương đã bao lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn như ngọc của cô, anh †a nhìn thoáng qua Lưu Thiên Hàn với vẻ khó đoán, sau đó thong thả nói với Rosie: “Quả thật có người mù, nhưng mà, mắt của tôi tốt!”

Rosie không ngu ngốc, sau khi nghe những lời của Cung Trí Cương, lại nhìn thấy bàn tay của anh ấy đang ấp lên đôi bàn tay nhỏ nhăn của Nhan Nhã Tịnh, cô ấy lập tức hiểu ra, “Anh Cung, anh … anh và Nhã Tịnh yêu nhau?!”

“Ôi F*ck!” Rosie kích động đến mức chửi thề, “Anh Cung, tên ế nhà anh, truyền thông nước ngoài còn đưa tin anh thích đàn ông, không ngờ, anh không thích đàn ông, thế mà lại yêu Nhã Tịnh của chúng tôi! “

Nhan Nhã Tịnh trợn tròn mắt không nói nên lời, cái gì là thế mà lại yêu cô! Nói cứ như chỉ những những người có khẩu vị nặng, mới chịu yêu cô vậy!

Cảm giác như nhiệt độ trong hộp đêm lập tức giảm xuống vài độ, cô vô thức ngẩng mặt lên, bắt gặp đôi mắt đục ngàu của Lưu Thiên Hàn.

Ánh mắt anh, dán chặt trên bàn tay Cung Trí Cương đang đặt trên mu bàn tay cô, sắc lạnh như dao, cứ như suýt chút nữa thì cắt đứt mu bàn tay anh ta vậy.

Đầu ngón tay Nhan Nhã Tịnh run lên, cô vô thức muốn giằng tay ra khỏi lòng bàn tay Cung Trí Cương, nhưng sau khi cố gắng dùng sức, cô mới cảm thấy rằng, hành động của mình, thực sự nực cười.

Cô như thế này lại đang muốn làm gì!

Anh sắp cưới Cung Tư Mỹ, sao cô lại để ý ánh mắt anh nhìn cô chứ!

Huống chỉ, theo như anh nghĩ, cô và Cung Trí Cương là một đôi, cô nên ở trước mặt anh, thân mật với Cung Trí Cương thì mới đúng!

Mặc dù, trong lòng cô thật sự không thể cùng Cung Trí Cương thân mật được.

Kìm nén sự hoảng loạn muốn chạy trốn của mình, Nhan Nhã Tịnh hếch cằm lên, nhìn thẳng vào mắt Lưu Thiên Hàn với ánh mắt quang minh chính đại.

Giọng nói phấn khích của Rosie tiếp tục, “Này, anh Cung, tôi có thể phỏng vấn anh không? Cảm giác ở bên một người phụ nữ như thế nào? Có tốt hơn nhiều so với ở bên một người đàn ông không?”

“Không không, tôi sai rồi, anh Cung, đúng hơn là anh chưa từng qua lại với đàn ông.

Để tôi tiếp tục phỏng vấn anh, cảm giác ở bên Nhã Tịnh của chúng tôi như thế nào?

Có cảm giác giống như mưa lớn sau ngày hạn, cây khô mọc mầm mới không?”

“Khụ khu…

Nhan Nhã Tịnh suýt chút nữa bị chính nước bọt của mình làm nghẹn chết, Rosie làm cái trò ẩn dụ gì thế này, nói cứ như cô và Cung Trí Cương cả ngày làm chuyện không trong sạch rồi!

Khi cô ấy ngẩng mặt lên, cô ấy thấy rằng đôi mắt của Lưu Thiên Hàn đang tối säm lại.

Cô ấy khẽ khàng rút tay khỏi tay Cung Trí Cương, và nhẹ nhàng kéo Rosie, bảo cô ấy đừng nói những điều linh tinh nữa.

Rosie hoàn toàn không cảm thấy sự khó chịu của Nhan Nhã Tịnh, cô ấy cảm thấy rằng việc cô nhắc khéo cô ấy như thế này, như là đang khích lệ cô ấy.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom