Cập nhật mới

Dịch Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

Chương 500: Ếch ngồi đáy giếng


Đến khi tan làm, Triệu Tứ Hải lập tức gọi cho vợ Dương Duyệt để thông báo tin vui này.

“Thật sao? Tứ Hải, lần này anh thật sự sắp phất lên rồi!”

Dương Duyệt đột nhiên trở nên kích động.

Dương Cảnh Đào đang ở bên cạnh uống cà phê, thấy thế thì nghi hoặc hỏi:

“Tứ Hải nói gì mà con kích động thế?”

Dương Duyệt vui mừng nhìn Dương Cảnh Đào nói:

“Bố, bố biết Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương đúng không? Đó là hội nghị mà chỉ những người có tên tuổi lớn thực thụ mới được tham gia. Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương lần này, Tứ Hải được tham gia với tư cách trợ lý của sếp!”

“Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương? Tứ Hải được tham gia?”

Dương Cảnh Đào xem TV và đọc báo nên cũng biết sắp diễn ra Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương, ông ta lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

“Đúng là Tứ Hải, ẩn dật nhiều năm, cuối cùng cũng hoá thân thành rồng! Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương này là cơ hội để nó nhảy vọt! Nhà họ Dương cũng sắp lên như diều gặp gió rồi! Tứ Hải đúng là con rể tốt của bố, bảo Tứ Hải về thẳng nhà Tiểu Lệ đi, chúng ta cùng chúc mừng!”, Dương Cảnh Đào kích động toàn thân run rẩy.

Dương Duyệt gật đầu, lập tức thông báo cho Triệu Tứ Hải.

“Thông báo cho Tiểu Khiết nữa, bảo con bé tối nay tới cùng ăn bữa cơm”.

Dương Cảnh Đào lại nói, trong lòng ông ta đã có kế hoạch, lần trước ở biệt thự núi Vân Mộng, ông ta bị Lâm Hàn đuổi ra ngoài trước mặt bao nhiêu họ hàng, cực kỳ mất mặt.

Đến bây giờ Dương Cảnh Đào vẫn còn tức giận, nhưng đó đúng là nhà Lâm Hàn, ông ta cũng không có cách nào.

Lần này là cơ hội tốt để ông ta thể hiện uy phong trước mặt Lâm Hàn.

“Hừ, mua được biệt thự ở núi Vân Mộng thì thế nào? Không có năng lực thì sớm muộn cũng sẽ gục ngã, tên vô dụng đó làm sao được như con rể Tứ Hải của mình, sự nghiệp đi lên, sau này còn lo không mua được biệt thự sao?”, Dương Cảnh Đào cười giễu.



Nhà họ Hạ, thành phố Dư Hàng, tỉnh Chiết.

Hạ Minh Hạo vừa nhận được tin nhắn của Lâm Hàn, nhưng ông ta không tin lắm.

Là người nhà họ Hạ, đương nhiên Hạ Minh Hạo biết được nhiều thông tin hơn người bình thường, hơn nữa ông ta cũng có hiểu biết về Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương này.

Nhìn bề ngoài, Hội nghị thượng đỉnh này chỉ cần công ty quan trọng, có tầm ảnh hưởng kinh tế là có tư cách tham gia, nhưng Hạ Minh Hạo biết thực ra không đơn giản như vậy, nó liên quan đến mạng lưới lợi ích khổng lồ.

Người bình thường có thể được ngồi ghế ngoài tham dự, nhưng vị trí đài chính thì nghĩ cũng đừng nghĩ, ngoài ban tổ chức thì những người khác đều không có tư cách.

Cũng như nhà họ Hạ, biết nhiều tin tức chi tiết như vậy nhưng cũng không có tư cách vào đài chính, cùng lắm chỉ có thể ở ghế ngoài.

Chứ đừng nói đến việc đưa người vào đài chính, đây là chuyện không thể nào.

Điều mà nhà họ Hạ không làm được, Lâm Hàn có thể làm được sao?

“Minh Hạo, có chuyện gì thế?”

Một người đàn ông trung niên, da mặt ngăm đen, chắp tay sau lưng đi vào, toàn thân toát ra vẻ uy nghiêm.

“Gia chủ!”

Nhìn thấy người đàn ông này, Hạ Minh Hạo lập tức đứng dậy khỏi ghế, vẻ mặt kính cẩn.

Người đàn ông này chính là Hạ Đạt, người đứng đầu nhà họ Hạ, một trong ba thế gia lớn ở Hoa Đông!

“Gia chủ, không có gì, một đối tác đang bốc phét với tôi thôi ấy mà”, Hạ Minh Hạo đáp.

“Bốc phét? Bốc phét cái gì, nói tôi nghe xem”.

Hạ Đạt bật cười, mặc dù Hạ Minh Hạo là chi thứ của nhà họ Hạ, địa vị trong gia tộc không cao, nhưng làm việc rất đáng tin, ấn tượng của Hạ Đạt về Hạ Minh Hạo luôn rất tốt.

Vẻ mặt Hạ Minh Hạo trông có vẻ hơi lúng túng, nhưng ông ta vẫn trả lời:

“Một người nổi tiếng trên mạng không biết trời cao đất rộng, có chút tiền nên đầu tư vào Giải trí Tinh Quang của chúng ta. Vừa nãy cậu ta gửi tin nhắn cho tôi, nói sẽ để Giải trí Tinh Quang chúng ta lên kế hoạch và chọn người, cùng cậu ta tham dự Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương, hơn nữa còn là vị trí đài chính. Đúng là bốc phét không cần nghĩ trước!”

Hạ Đạt nghe vậy thì cau mày, sở dĩ vừa nãy ông ta vui như vậy là vì năm nay nhà họ Hạ phát triển tương đối tốt.

Bên Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương vừa đồng ý đơn đăng ký tham gia của ông ta, nhưng chỉ ngồi ở ghế ngoài. Dù là ghế ngoài thì cũng đã thể hiện thân phận, địa vị.


Thế mà bây giờ còn có một tên vắt mũi chưa sạch không biết từ đâu chui ra nói những lời ngông cuồng như vậy!

Tham dự Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương, còn ngồi vị trí đài chính, không là lời ngông cuồng thì là gì?

“Hừ! Đúng là không biết tốt xấu, Minh Hạo, sau này đừng hợp tác với loại người này, loại người này đã định sẵn chỉ có thể là ếch ngồi đáy giếng thôi!”

Hạ Đạt lạnh lùng nói, chắp tay sau lưng bước ra ngoài, đối với loại người này, Hạ Đạt không muốn để tâm.



Cùng lúc đó, Dương Cảnh Đào dẫn Dương Duyệt và Dương Khiết cùng đến cổng biệt thự núi Vân Mộng.

Đúng lúc Dương Lệ từ công ty về, tình cờ thấy.

“Bố, chị, sao mọi người lại tới đây?”, Dương Lệ xuống xe rồi hỏi.

Dương Cảnh Đào hừ lạnh một tiếng, nhớ lại chuyện lần trước ở biệt thự này là lòng lại bốc hoả.

“Sao? Tôi là bố cô mà cũng không được đến nhà con gái mình à?”, Dương Cảnh Đào lạnh lùng nói.

“Bố, con không có ý đó, sao lại không hoanh nghênh bố chứ? Bố xem, bố không báo trước nên con không chuẩn bị gì hết, biết trước thì con đã mua ít thức ăn rồi”.

Dương Lệ xấu hổ nói, lần trước Lâm Hàn đuổi họ đi, Dương Lệ cảm thấy Dương Cảnh Đào quá đáng quá nên cũng không ngăn cản, làm như không thấy. Nhưng dù sao cũng là bố mình, nên khó tránh khỏi có chút áy náy.

Dương Duyệt ở bên cạnh cố ý ho khan một tiếng, nói kiểu cà khịa: “Lần này mọi người tới chỗ em chủ yếu là để chúc mừng Tứ Hải. Lần này con đường làm quan của Tứ Hải rộng mở rồi, sau này sẽ không bị người nào đấy thầm coi thường sau lưng nữa”.

“Sự nghiệp của anh rể có tiến triển rồi ạ? Chúc mừng anh chị, mọi người mau vào ngồi đi”, Dương Lệ hoàn toàn không nghe ra ý khác trong lời Dương Duyệt, cô chân thành nói.

Còn Dương Khiết, cô có chút khó chịu khi thấy Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt cứ nhằm vào Dương Lệ, đồng thời cũng hơi tò mò hỏi:

“Bố, chị, anh rể có chuyện gì thế? Sao nhìn hai người cứ như nhặt được nhiều tiền lắm ý?”

“Hừ! Đâu chỉ là nhiều tiền? Tứ Hải không giống như ai đó, có chút tiền mua biệt thự liền đắc ý. Tiểu Khiết, bố nói con nghe, sau này đừng tìm chồng như Lâm Hàn, nếu tìm thì tìm người như Tứ Hải ấy. Không, bằng một nửa Tứ Hải thôi cũng đủ rồi. Cùng chờ xem, biệt thự gì đấy, sau này với Tứ Hải cũng chẳng là gì!”

Dương Cảnh Đào đắc ý, nhưng không nói rõ ràng, cố ý tỏ vẻ thần bí.

Sau đó mọi người cùng vào biệt thự.

Thấy Dương Cảnh Đào đến, Lâm Hàn nhíu mày, nhưng thấy Dương Lệ đứng bên cạnh nên anh không nổi nóng.

Còn Dương Cảnh Đào vào nhà thấy Lâm Hàn không chào hỏi mình, không nói một lời thì lòng rất bất mãn, Lâm Hàn so với con rể cả Triệu Tứ Hải thì ngoại hình hay lòng hiếu thuận đều kém xa.

“Lâm Hàn, nói thế nào tôi cũng là bố vợ cậu, mặc dù quan hệ giữa chúng ta không hoà hợp, nhưng tôi đến mà ngay cả một câu cậu cũng không chào hỏi à?”

Dương Cảnh Đào liếc nhìn Lâm Hàn, lạnh lùng lên tiếng.

“Hoan nghênh? Tôi chưa bao giờ chào đón sự xuất hiện của ông”.

Lâm Hàn lườm ông ta rồi thờ ơ nói.
 
Chương 501: Chào đón


“Cậu…”

Dương Cảnh Đào tức giận không nói nên lời.

“Bố, bố bớt nói lại một chút không được sao?”

Dương Lệ kéo Dương Cảnh Đào lại, sắc mặt không tốt lắm, trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc súng, ước chừng nếu không ngăn lại thì hai người họ sẽ thật sự cãi nhau.

“Bố, không phải bố nói muốn chúc mừng anh rể sao? Sao đến giờ bố vẫn chưa nói cho chúng con biết là có chuyện gì?”, Dương Khiết thấy tình hình không ổn nên cũng vội chuyển chủ đề.

Nhắc đến Triệu Tứ Hải, vẻ mặt Dương Cảnh Đào lập tức tràn đầy niềm vui:

“Chuyện này bố sẽ nói sau, đợi Tứ Hải đến sẽ giải thích cặn kẽ cho các con, lúc đó các con sẽ hiểu”.

“Lần này Tứ Hải nhà ta có thể nói là cá chép hoá rồng, đời này Dương Duyệt con đã lựa chọn sáng suốt, kết hôn với người chồng như Tứ Hải!”, Dương Duyệt cũng rất đắc ý.

Sau đó mọi người cùng vào phòng khách ngồi, bắt đầu trò chuyện.

Đương nhiên Lâm Hàn không có hứng thú tán gẫu với họ, nếu không phải vì nể mặt Dương Lệ, anh đã đuổi họ ra ngoài rồi.

Nhưng nếu đã đến thì các phép xã giao cơ bản vẫn cần thiết.

Lâm Hàn tìm dì Hà:

“Dì Hà, dì chuẩn bị ít đồ ăn đi, làm tươm tất một chút nhé”.

“Tôi biết rồi cậu Lâm”, dì Hà cung kính trả lời.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, sau đó về phòng nghỉ ngơi.

Không bao lâu trời đã tối hẳn, Triệu Tứ Hải từ công ty đến thẳng biệt thự núi Vân Mộng.

Nghe thấy tiếng xe hơi bên ngoài, mắt Dương Cảnh Đào sáng lên:

“Các con nghĩ có phải Tứ Hải về không? Chúng ta mau ra chào đón đi”.

Dương Lệ khẽ cau mày: “Bố, làm gì có bố vợ nào đích thân ra đón con rể chứ? Không cần thiết đâu”.

“Sao lại không cần? Không lâu nữa Tứ Hải cá chép hoá rồng, trở thành rồng phượng giữa thiên hạ, con muốn nghênh đón cũng không có tư cách đâu!”, Dương Cảnh Đào trừng mắt nhìn Dương Lệ.

Dương Duyệt ở bên cạnh cũng nói:

“Đúng thế, Tứ Hải nhà ta lần này thật sự gặp cơ hội lớn. Cùng là con rể, nhưng Lâm Hàn với Tứ Hải cách nhau quá xa, đương nhiên cũng không thể đối xử giống nhau”.

Dương Lệ bất lực, mấp máy môi nhưng không nói thêm lời nào.

“Còn ngây ra đó làm gì? Mau ra đón Tứ Hải với bố đi! Tiểu Lệ, có phải con ở cùng Lâm Hàn lâu ngày nên cũng trở nên giống nó, không biết phép tắc nữa rồi đúng không?”, khi nói câu này, Dương Cảnh Đào đã đứng lên.

Dương Khiết thấy thế thì vội kéo Dương Lệ đứng lên.

Dương Cảnh Đào lại nói: ‘Còn không bảo thằng chồng vô dụng của con ra đón Tứ Hải đi? Sau này Tứ Hải ăn nên làm ra, đến lúc đó còn phải dựa vào nó đấy! Lâm Hàn kia thật sự cho rằng mình có vài đồng là thành người giàu nhất à?”

“Bố, chồng con đang nghỉ ngơi. Chúng ta đều là người một nhà, không cần phải long trọng quá thế chứ?”, sắc mặt Dương Lệ không tốt lắm.

Dương Cảnh Đào hừ lạnh một tiếng, cũng lười nói thêm, bước ra ngoài cửa, những người khác cũng đi theo sau.

“Tứ Hải, con đến rồi à!”

Dương Cảnh Đào nhìn thấy Triệu Tứ Hải xuống xe, khuôn mặt lập tức tràn đầy vui mừng, ánh mắt khen ngợi, thậm chí còn có cả… ý nịnh nọt!

Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Tứ Hải thấy vẻ mặt này của bố vợ, trong lòng mừng thầm nhưng ngoài mặt vẫn nói:

“Bố mau vào đi, con là con rể sao có thể để bố ra đón?”

“Haha, có người con rể như con bố vui lắm, tốt hơn nhiều so với Lâm Hàn!”, Dương Cảnh Đào nói ngay.

“Tứ Hải, lần này anh giỏi lắm!”, Dương Duyệt ở bên cạnh giơ ngón tay cái lên.

Mà sắc mặt Dương Lệ thì không được tốt lắm, thái độ của Dương Cảnh Đào với Lâm Hàn thật sự khiến cô khó chịu.

Chẳng mấy chốc đoàn người đã vào phòng khách ngồi.

Dương Cảnh Đào vừa ngồi xuống, nhìn quanh không thấy Lâm Hàn đâu thì cau mày quát:

“Lâm Hàn, Tứ Hải đến rồi mà cậu còn không mau ra nghênh đón? Đây là thái độ tiếp khách của cậu à?”

Giọng Dương Cảnh Đào rất lớn, Lâm Hàn vừa ngủ đã bị đánh thức, anh có chút bất đắc dĩ bước ra khỏi phòng, vào phòng khách.

Dương Cảnh Đào nhìn thấy Lâm Hàn thì hừ lạnh:

“Lâm Hàn, trời còn chưa tối đã đi nghỉ à? Anh rể cậu tới mà cũng không ra chào hỏi, tiếp đón?”

Trong lòng Triệu Tứ Hải rất đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:

“Bố, đều là người một nhà cả, không cần phải vậy đâu”.


Một lúc sau, khi mọi người đã ngồi xuống, dì Hà bắt đầu dọn cơm ra bàn.

Dương Cảnh Đào vừa ăn vừa nhìn Triệu Tứ Hải:

“Tứ Hải à, nào, con nói chi tiết cho mọi người nghe lần này con đạt được tiến bộ gì trong sự nghiệp của mình”.

“Lần này con khá may mắn”.

Triệu Tứ Hải ho khan, nhìn mọi người xung quanh một lượt:

“Mọi người đều biết Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương đúng không? Đây là hội nghị thượng đỉnh lớn, thông thường những người có tác động đáng kể đến nền kinh tế của một khu vực nhất định mới được tham gia, hơn nữa chỉ được ngồi ở ghế ngoài”.

“Mà lần này, quý nhân phía sau ông chủ Phùng dẫn theo ông chủ con tham gia hội nghị thượng đỉnh, còn là vị trí đài chính. Điều quan trọng hơn là ông chủ Phùng coi trọng con, quyết định đưa con cùng đi!”

Nghe thấy những lời này, mọi người trên bàn ăn đều sáng mắt lên:

“Giỏi lắm Tứ Hải, còn trẻ như thế đã được tham dự hội nghị lớn thế này, còn được ngồi ở vị trí đài chính, sau này thành tựu không thể đo lường được nhé!”, Dương Cảnh Đào vui vẻ nói.

“Đâu có, đâu có, lần này con cũng chỉ là may mắn hơn thôi”, Triệu Tứ Hải xua tay, vẻ mặt đắc thắng.

Dương Duyệt nói: “Tứ Hải à, anh phải nắm chắc cơ hội này, đến lúc phất lên, em cũng được hưởng phúc theo”.

“Đó là đương nhiên”.

Triệu Tứ Hải vỗ ngực:

“Vợ à, khi nào kiếm được nhiều tiền, anh sẽ mua cho em một… à không, hai căn biệt thự núi Vân Mộng, mua xe sang cho em, Maserati, Lamborghini gì đó. Chỉ cần em thích thì đều mua hết!”

“Ừm, ừm!”

Dương Duyệt cực kỳ hạnh phúc.

Lâm Hàn hơi bất ngờ, thì ra Dương Cảnh Đào mở tiệc ăn mừng là vì chuyện này.

“Sự nghiệp của anh rể có được thành tựu, chúc mừng anh nha!”, Dương Khiết cũng cười nói.

“Chúc mừng anh rể!”

Dương Lệ ngập ngừng một chút rồi vẫn chúc mừng, thấy Triệu Tứ Hải thành công trong sự nghiệp, cô cũng thật sự thấy vui thay.

“Đều là người một nhà, không cần khách sáo thế!”, Triệu Tứ Hải xua tay.

“Hửm? Lâm Hàn, chúng tôi đều chúc mừng Tứ Hải rồi, sao cậu không nói gì? Lẽ nào cậu thấy Tứ Hải có tiến bộ trong sự nghiệp, lòng cậu ghen tỵ, không vui?”

Thấy Lâm Hàn cứ im lặng, Dương Cảnh Đào cau mày.

Lâm Hàn thờ ơ nói: “Không phải tôi không vui”.

“Không có? Vậy cậu bày ra bản mặt thối đó làm gì? Sau này Tứ Hải là nhân vật tầm cỡ, bây giờ đến nhà cậu ăn cơm là nể mặt cậu đấy!”, Dương Cảnh Đào lườm anh.

“Bố, được rồi, được rồi, hôm nay là ngày vui, bố cứ nhắc đến những người không vui làm gì?”, Dương Duyệt ở bên cạnh nói.

Dương Cảnh Đào gật đầu, rồi lại nhìn Lâm Hàn:

“Lâm Hàn, nói thật, làm bố vợ cậu, đôi lúc tôi nhìn cậu mà cũng sốt ruột. Vì tôi phát hiện thời gian này cậu chẳng có tiến bộ gì, mặc dù kiếm được chút tiền, có tài sản đứng tên mình, nhưng sự nghiệp… tôi thật sự không nhìn thấy gì”.

“Lâm Hàn, hay là cậu bảo Tứ Hải nói với ông chủ Phùng Thạch của nó, cậu cũng đi theo tham dự Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương cho biết. Đỡ phải suốt ngày ngồi ở nhà ếch ngồi đáy giếng, tưởng mình có biệt thự là ngon, ra ngoài nhìn xem người giàu có chân chính là như thế nào”.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom