Cập nhật mới

Dịch Song Bích

Chương 240: Ngoại truyện thịnh thế (2)


Tất cả mọi cảm xúc của Minh Hoa Thường bị cắt ngang, nàng cạn lời nhìn Giang Lăng: “Nhìn cái đầu ngươi đó. Đã bao lớn rồi, có thể chững chạc lên một chút không?”

“Ta không chững chạc hả?” Giang Lăng ưỡn ngực, nói như thật: “Ta ở Kiếm Nam đạo chính là người anh tuấn tiêu sái văn võ song toàn có tiếng đấy, từ người già tám mươi tuổi cho đến trẻ con tám tuổi, có ai mà không biết Tiết độ phó sứ tuấn tú lịch sự, thông minh chững chạc đâu, có gọi là đệ nhất mỹ nam Đại Đường cũng không đủ nữa là.”

Minh Hoa Thường ra vẻ cao thâm mà giội cho hắn ta một gáo nước lạnh: “Đừng đội cái mũ này cho mình nữa. Người trước đó chủ động xưng mình là đệ nhất mỹ nhân Đại Đường có kết cục gì? Ngươi vẫn còn nhớ chứ?”

Giang Lăng nghẹn lời, hắn ta trông thế này mà lại bị Minh Hoa Thường chặn họng nữa rồi. Nhậm Dao lạnh nhạt liếc Giang Lăng một cái rồi nói: “Chàng còn không biết xấu hổ mả tự xưng là chững chạc hả? Năm Thiên Bảo thứ hai, khi ta đuổi kịp chàng ở Cẩm Giang, chàng khóc tới nỗi nào mà chính chàng còn không rõ nữa sao?”

Giang Lăng nghe xong thì cuống lên: “Sao nàng lại nhắc đến những chuyện này!”

Minh Hoa Thường nhận ra là có chuyện để nàng hóng, vội vàng ló đầu ra: “Sao vậy, sao vậy?”

Giang Lăng vội vàng điều khiển ngựa chen đến bên cạnh Nhậm Dao, cố gắng gạt xe ngựa của nàng ấy ra, Minh Hoa Thường dùng cả hai tay để lay Giang Lăng, nhưng mấy năm qua Giang Lăng đã tiến bộ lên rất nhiều, Minh Hoa Thường hoàn toàn không thể kéo hắn ta lại được. Minh Hoa Thường cả kinh, tiêu rồi, lẽ nào sau này nàng trở thành người đứng thứ nhất từ dưới đếm lên rồi à?

Thực lực nàng không đấu lại được, lập tức thay đổi sách lược, căng cuống họng gọi “cứu binh”: “Nhị huynh ơi!”

Lý Hoa Chương luôn đi theo không gần không xa, hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, giục ngựa tiến lên, ép Giang Lăng ra ngoài một cách vô cùng dễ dàng.

Giang Lăng xông khắp trái phải cũng không phá được vòng vây của Lý Hoa Chương, lo lắng nói: “Nhậm Dao, không được nói!”

Nhậm Dao mặc kệ hắn ta, khoan thai đi bên cạnh cửa sổ xe, kể lại chuyện xấu năm đó của Giang Lăng cho Minh Hoa Thường nghe: “Hẳn là muội còn nhớ, năm Thiên Bảo thứ hai, Thái Bình Công chúa dính líu đến phát động mưu phản, bị Hoàng thượng phát binh bắt được, ban chết tại nhà, thân tín của Thái Bình Công chúa cũng đều bị lưu đày. Giang An Hầu đứng mũi chịu sào, dẫn theo cả nhà đi đày ở Lĩnh Nam. Mà lúc đó đang là thời điểm quan trọng để ta thăng lên làm Tiết độ sứ, không biết đầu óc Giang Lăng nghĩ gì, cảm thấy nếu mình còn ở lại nữa thì sẽ làm liên lụy đến ta, thế là trong đêm khuya, tự dắt ngựa từ doanh trại, lén lút bỏ chạy. Lúc ta tuần tra ban đêm, nghe tiểu binh nói có người rời đi, ta còn tưởng là lính đào ngũ nữa kìa. Ta vội vàng cưỡi ngựa đuổi theo, sau đó thì thấy một cái bóng đen dắt ngựa ở bên bờ Cẩm Giang, không hề cưỡi, cứ vừa đi vừa khóc.”

Minh Hoa Thường không hề nể mặt mà cười to một trận, sau đó hỏi: “Có phải hắn ta cố ý không? Cố ý chờ tỷ đuổi theo hắn ta ấy!”

Giang Lăng ngại ngùng tới nỗi mặt đỏ rần rần lên, lớn tiếng bảo vệ sự trong sạch của mình: “Không có! Ta chỉ ra ngoài giải sầu thôi, gió Cẩm Giang lớn, cát bay vào mắt ta, vừa hay lúc đó ta đang xuống ngựa dụi mắt thôi!”

Hắn ta càng giải thích, Minh Hoa Thường càng cười lớn tiếng hơn. Nhậm Dao nhún vai, không nhắc đến chuyện hắn ta muốn rời đi thật hay không, cũng đổi sang giọng điệu cười đùa, bắt đầu trêu chọc: “Ta thấy hắn chạy đến tận nửa đêm rồi mà cũng chỉ chạy được hai mươi dặm, sau khi về đã bảo hắn đi theo doanh trại kỵ binh luyện tập một tháng.”

Minh Hoa Thường lớn tiếng bàn luận và cả chế giễu Giang Lăng, vẻ mặt Giang Lăng trông như là “không còn hy vọng sống”, cuối cùng, vẫn nhờ có Lý Hoa Chương nhìn không nổi nữa, bèn hỏi: “Các ngươi định ở nơi nào? Đã chuẩn bị nơi ở chưa?”

Nhậm Dao nói: “Không cần lo lắng cho bọn ta, triều đình có trạm dịch cho quan mà, nếu không được thật thì ta sai người dọn dẹp phủ Bình Nam Hầu một chút.”

Năm Cảnh Long thứ hai, khi Vi Hậu cầm quyền, Nhậm Dao vì không muốn khuất phục Vi Hậu mà khiến Vi Hậu giận dữ, niêm phong phủ Bình Nam Hầu. Nhậm Dao đi đày đến ải Kiếm Môn, sau đó lại đi từ ải Kiếm Môn đến Ích Châu, từng bước một trở thành Kiếm Nam Tiết độ sứ. Mặc dù nàng ấy thăng chức cao nhưng vì rời xa Trường An, trong kinh không có ai, phủ Bình Nam Hầu cũng không khôi phục lại vinh quang ngày xưa, vẫn là một mảng tiêu điều.

Lý Hoa Chương nói: “Cuối năm rồi, rất nhiều sứ giả phiên bang vào kinh thành, trạm dịch người đến người đi, không an toàn. Các ngươi đã rời kinh nhiều năm, phủ Bình Nam Hầu thì lại không thể dọn dẹp sạch sẽ được chỉ trong một thời gian ngắn, chi bằng khoảng thời gian này các ngươi ở tạm trong phủ Ung Vương đi, ta và Thường Thường về phủ Trấn Quốc Công ở.”

Nhậm Dao thầm than, Lý Hoa Chương vẫn là Lý Hoa Chương đó, suy nghĩ chu đáo, bình tĩnh thản nhiên giải quyết nhu cầu thay cho người bên cạnh. Nhậm Dao và Giang Lăng từ chối hai câu, nhưng Lý Hoa Chương và Minh Hoa Thường cứ khăng khăng mời bọn họ qua đó ở, Nhậm Dao cũng không khách sáo nữa, chắp tay nói: “Vậy thì cảm ơn hai người.”

“Cảm ơn gì chứ.” Minh Hoa Thường cười híp mắt, vui sướng nói: “Ta đang lo ngày mốt chính là triều hội, bọn ta không ở lại được mấy ngày, không có thời gian ở bên phụ thân tỷ tỷ đó, vừa hay có thể về phủ Trấn Quốc Công, có thể tiết kiệm thời gian đi đường. Hôm qua ta đã gửi thư cho tỷ tỷ rồi, nói là hôm nay bọn ta sẽ đến, tỷ ấy đã chuẩn bị tiệc đón gió cho bọn ta, tối nay hai người cũng đến đi, lần trước ở Thương Châu hai người còn nợ nửa vò rượu chưa uống hết đó!”

Nhậm Dao nghe được địa danh vừa quen thuộc lại xa lạ này, thổn thức không thôi. Đây là chuyện vào lần gặp mặt gần đây nhất của bọn họ, đã là chuyện của tám năm trước rồi.

Khi đó, bảy người họ vừa giải quyết xong biến cố Quân Châu, áp giải Tiêu Vương đến nơi ở của Lý Hoa Chương tại Thương Châu để nghỉ ngơi lấy lại sức. Ngày đó đúng vào ngày giao thừa, bọn họ vui vẻ ầm ĩ đón năm mới cùng nhau. Ngày hôm sau Nhậm Dao phải vội vã về kinh phục mệnh, chưa kịp tạm biệt Minh Hoa Thường là đã đi rồi. Ban đầu Nhậm Dao tưởng rằng nàng ấy sẽ luôn ở Trường An, còn Minh Hoa Thường thì sớm muộn gì cũng sẽ quay về, hai người sẽ có thể gặp lại nhau nhanh thôi. Không ngờ là thế sự trêu người, nàng ấy và Giang Lăng đi Kiếm Nam, Minh Hoa Thường và Lý Hoa Chương đi U Châu, một lần từ biệt lại chính là nhiều năm ròng rã.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Nhậm Dao ngại ngùng nói: “Vậy thì cũng phiền cho Minh đại nương tử quá. Chi bằng chọn ngày, chúng ta đặt quán rượu rồi tụ họp một chút đi nhé?”

“Chọn ngày không bằng gặp ngày mà, hôm nay được!” Minh Hoa Thường kiên trì nói: “Việc này có gì đâu mà phiền, nếu như hai người không đến, tỷ tỷ của ta mới giận đó. Hôm nay có rượu hôm nay sau, đừng chờ chọn ngày nữa, bây giờ chúng ta đi luôn.”

Giang Lăng nghe xong thì cười to, nói: “Sảng khoái. Nhậm Dao, ngày mai chúng ta phải vào cung gặp vua, báo cáo công tác, chỉ sợ là sẽ có rất nhiều cuộc xã giao mà chúng ta không thể từ chối được, chưa chắc đã nhàn rỗi được như hôm nay. Chọn ngày không bằng gặp ngày, đi đi.”

Họ đã thuyết phục Nhậm Dao thành công, mấy người chuyển đầu ngựa, đi về phía phủ Trấn Quốc Công.

Trong phủ Trấn Quốc Công, thỉnh thoảng Minh Vũ Tễ lại muốn ra ngoài nhìn một cái, chỉ hận sao mình không có thiên lý nhãn để có thể nhìn thấy tình hình ở cổng thành. Tô Hành Chỉ đang bận rộn chuyện tiệc đón gió, y thấy nàng ấy “mất hồn mất vía” như thế thì nói: “Vũ Tễ, đừng vội, Ung Vương và Ung Vương phi nói hôm nay đến, bọn họ vào thành là chắc chắn sẽ đi thẳng đến phủ Trấn Quốc Công luôn, chắc là bây giờ đang có chuyện gì đó khiến họ chậm trễ trên đường. Nàng kiên nhẫn một chút.”

Minh Vũ Tễ “hừ” một tiếng, lạnh nhạt nói: “Chàng nói thì nghư thoải mái lắm. Bọn họ ở trên đường đã xảy ra chuyện gì rồi? Sao vẫn chưa tới?”

Đang nói thì nha hoàn vui mừng hớn hở xông vào, hô to: “Đại nương tử, lang quân, nhị nương tử và Ung Vương về rồi!”

Minh Vũ Tễ “Ồ” một tiếng rồi xoay người, lập tức đi ra ngoài. Tô Hành Chỉ thấy nàng ấy không mặc áo khoác thì vội nói: “Vũ Tễ, chờ đã, bên ngoài lạnh!”

Tô Hành Chỉ nhanh chóng đuổi theo ra ngoài, khoác thêm áo cho Minh Vũ Tễ, vừa hay chạm mặt với người vừa bước vào trong. Thì ra là không chỉ có mỗi Minh Hoa Thường và Lý Hoa Chương về, mà bọn họ còn dẫn theo khách đến, Minh Hoa Thường vừa thấy Minh Vũ Tễ là chạy đến ngay, không quên kéo theo Nhậm Dao, líu ríu nói chuyện mãi không ngừng lại được. Cuối cùng Lý, Hoa Chương không thể không nhắc nhở: “Thường Thường, ở ngoài lạnh, vào nhà rồi hẵng nói.”

Bấy giờ Minh Hoa Thường mới nhớ ra là bọn họ vẫn còn đang đứng ở cửa, nàng kéo Minh Vũ Tễ bên trái, kéo Nhậm Dao bên phải, ba người đi ở phía trước, nói chuyện khí thế ngất trời, quên hết mọi thứ. Nhóm lang quân đi theo phía sau, có vẻ vô cùng im lặng.

Ban đầu Giang Lăng còn thử nói xen vào, nhưng thật sự là Minh Hoa Thường nói quá nhanh và cứ luôn miệng nói, hắn ta không xen vào được, chỉ có thể bỏ cuộc. Thật ra, khi Tô Hành Chỉ thấy Giang Lăng và Lý Hoa Chương, y cũng có xúc động, chỉ là không giỏi biểu đạt giống như nữ tử, ngàn vạn lời cảm thán cuối cùng chỉ có thể hóa thành một câu hỏi thăm: “Đã lâu không gặp. Mấy năm qua vẫn ổn cả chứ?”

Trong Lý Hoa Chương là trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn nói: “Khá tốt. Mấy năm qua đã phiền huynh và đại nương tử chăm sóc Trấn Quốc Công rồi.”

Tô Hành Chỉ nói: “Đây là việc ta nên làm, Ung Vương không cần phải nói lời cảm ơn.”

Năm Thiên Bảo thứ ba, Minh Vũ Tễ và Tô Hành Chỉ thành hôn. Minh Vũ Tễ muốn chăm sóc phụ thân, không chịu rời khỏi phủ Trấn Quốc Công, Tô Hành Chỉ bèn chuyển vào Minh gia, để nàng ấy có thể sống trong hoàn cảnh quen thuộc của mình, về phần người bên ngoài bàn luận về mình thế nào, Tô Hành Chỉ không hề để tâm.

Lúc đó Minh Hoa Thường và Lý Hoa Chương ở U Châu, không thể về Trường An tham gia hôn lễ, chỉ có thể gói một phần quà to rồi gửi về thay cho lời chúc mừng. Mấy năm qua Lý Hoa Chương ở bên ngoài, rất nhiều chuyện trong phủ Trấn Quốc Công đều nằm ngoài tầm tay, toàn bộ đều nhờ có Tô Hành Chỉ ra mặt dàn xếp. Mà Tô Hành Chỉ cũng không nhân cơ hội mà nắm giữ tài sản, sản nghiệp của Minh gia, tất cả mọi việc của Công phủ, cho dù là nội trạch hay ngoại viện thì đều là do Minh Vũ Tễ quản lý, chỉ có rất ít các trường hợp chính thức yêu cầu có nam tử, Tô Hành Chỉ mới đi cùng Minh Vũ Tễ.

Hơn nữa, Lý Hoa Chương còn biết rằng, mặc dù Tô Hành Chỉ ở trong phủ Trấn Quốc Công, nhưng thật ra y không hề tiêu tiền của Công phủ, tất cả chi tiêu đều theo bổng lộc của mình. Dù sao thì quan viên Đại Đường cũng nhận được đãi ngộ khá tốt, Ngự sử đài là cận thần của thiên tử, bổng lộc không hề ít. Y gánh cái danh ở rể, lại còn tiêu tiền của mình nữa, có thể nói là “không chỉ thiệt thòi bên ngoài mà còn lỗ bên trong”. Có lẽ đúng như y nói, không phải là y muốn “thơm lây” từ phủ Trấn Quốc Công, chỉ là y muốn ở bên cạnh Minh Vũ Tễ mà thôi.

Sau khi mở đầu câu chuyện, Lý Hoa Chương hỏi đến tình hình phủ Trấn Quốc Công trong mấy năm qua, không thể tránh khỏi việc đề cập đến cục diện chính trị trong Trường An. Nói đến quan trường, ba nam nhân có thể nói đôi ba câu. Khác với các nương tử tiếp xúc tay chân thân mật khắng khít, bầu không khí nói chuyện không gần không xa thế này là mức độ mà bọn họ đều cảm thấy thoải mái.

Chẳng mấy chốc đã đến viện chính, Minh Hoa Thường xách váy, chạy vào thỉnh an Trấn Quốc Công: “Cha ơi!”

Người chưa tới mà đã nghe thấy tiếng trước rồi, Trấn Quốc Công nghe thấy giọng nói không thể quen thuộc hơn được nữa, mũi ông bất giác ê ẩm: “Thường Thường.”

Minh Hoa Thường nhào đến bên cạnh Trấn Quốc Công, khi thấy sắc mặt phụ thân hồng hào, nét mặt bình thản, cuối cùng thì bấy giờ sự lo lắng theo nàng suốt cả đoạn đường mới lắng lại.

Minh Hoa Thường vội hỏi: “Cha ơi, bệnh ở chân của cha còn nghiêm trọng không?”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

“Vẫn ổn.” Trấn Quốc Công nói một câu cho qua chuyện. Thật ra là rất tốt thật. Mấy năm nay có Minh Vũ Tễ, Tô Hành Chỉ phụng dưỡng bên cạnh, mặc dù tiểu nữ nhi và một nhi tử khác không ở bên, nhưng thương đội qua lại thường xuyên mang đến tin tức từ U Châu về, hiền danh của U Châu Tiết độ sứ đã truyền đến tận Trường An, Trấn Quốc Công biết tất cả con cái của ông đều ổn thì tâm tình ông vui sướng, mỗi ngày chỉ trồng hoa nuôi chim, sống vô cùng nhàn hạ thoải mái, trông ông còn trẻ hơn so với mấy năm trước nữa kìa.

Sau khi Trấn Quốc Công và Minh Hoa Thường ôn chuyện xong thì những người khác mới lần lượt tiến lên thỉnh an. Trấn Quốc Công nhìn tiểu nữ nhi đã xuất giá nhiều năm nhưng thần thái vẫn như thiếu nữ, Lý Hoa Chương dáng người thẳng tắp, có vẻ còn chín chắn hơn khi xưa, Nhậm Dao như đã “lột xác”, cùng với Giang Lăng trông đã khác hoàn toàn nhưng ánh mắt vẫn không hề khác chàng Thế tử Hầu phủ ngây thơ vui vẻ năm đó, ông vô cùng xúc động.

Lần đầu gặp mặt cứ như mới hôm qua, đến bây giờ Trấn Quốc Công vẫn còn nhớ khuôn mặt trẻ tuổi non nớt nhưng lại không hề e ngại điều gì của những thiếu niên thiếu nữ này, thế mà, chỉ mới chớp mắt thôi, bọn nó đều đã trưởng thành, làm đại quan biên giới có thể một mình gánh vác một phương, là trụ cột vững vàng của triều đình.

Thật là tốt biết bao.

Hốc mắt Trấn Quốc Công ươn ướt, ông không muốn bọn trẻ mất hứng nên dứt khoát nén nước mắt lại, sau đó hỏi: “Ta nhớ đám các con còn một người nữa mà, nó đâu?”

Bầu không khí trong phòng như ngưng đọng lại, Tô Hành Chỉ nói: “Phụ thân, người đang nói đến Tạ Tế Xuyên à? Tạ tướng bây giờ bận rộn chính vụ, chỉ e là chưa chắc đã có thời gian.”

“Hắn ta có thể bận đến mức nào cơ chứ.” Giang Lăng vẫn mang dáng vẻ vui vẻ lại “mất não” đó, tràn trề tự tin mà nói: “Ta viết thiệp mời hắn ta, ta không tin hắn ta dám không nể mặt ta.”

“Chàng tỉnh lại đi.” Nhậm Dao lạnh lùng đập nát sự tự tin của hắn ta, nàng ấy nói: “Cứ để Lý Hoa Chương mời đi. Hắn sẽ không nể mặt chàng đâu, thật đấy.”

Giang Lăng không phục cho lắm, đang muốn lý luận thì Lý Hoa Chương đã nói: “Trên đường ta đã phái người đưa tin đến Tạ phủ rồi, nhưng người gác cổng nói hắn ta đang ở Trung thư tỉnh nghị sự, bây giờ không có trong phủ, truyền tin bằng miệng thì chưa chắc có thể truyền vào trong cung được. Vốn dĩ cũng là do chúng ta mời đột ngột, nếu hắn ta không đến được thì thôi, lần sau mở tiệc riêng chiêu đãi hắn ta sau.”

Uổng công bọn họ còn đang tranh luận xem làm sao để mời Tạ Tế Xuyên, thì ra Lý Hoa Chương đã lặng lẽ xử lý xong rồi. Minh Vũ Tễ nói: “Vậy thì được, chung quy lại vẫn là chính vụ quan trọng, không tới được cũng không sao. Tiệc đón gió được bày ra xong rồi, chúng ta đi đến phòng khách trước đi nhé?”

Nhậm Dao do dự: “Sao không chờ Tạ Tế Xuyên nữa?”

Trấn Quốc Công nói: “Đường đi từ Kiếm Nam và U Châu đến Trường An không được xem là bằng phẳng, các con đi đường nhiều ngày như vậy, xe ngựa mệt mỏi, đường đi lại lạnh, chỉ e là cũng đã thấy đói bụng rồi. Phần cơm của Tạ tướng thì bảo phòng bếp lấy riêng ra, các con ăn bữa cơm trước đi đã.”

Trấn Quốc Công đã nói vậy rồi, những người khác không dị nghị gì, nhanh chóng di chuyển đến phòng khách. Trấn Quốc Công biết rõ đám trẻ này lâu ngày gặp lại, chắc chắn là có rất nhiều lời muốn nói, ông chỉ tuỳ tiện ăn hai miếng rồi lấy lý do là mệt để rời đi trước. Sau khi Lý Hoa Chương đưa Trấn Quốc Công về thì mới cho người bưng rượu lên.

Vì bệnh ở chân nên Trấn Quốc Công đã bị “kiêng rượu” rất nhiều năm, Lý Hoa Chương vô cùng chu đáo, nơi nào có Trấn Quốc Công thì không thể xuất hiện một giọt rượu nào, để tránh cho Trấn Quốc Công “tức cảnh sinh tình”.

Đám thị nữ bưng vò rượu lên, nối đuôi nhau đi vào, trên bàn cũng đã bày ra dụng cụ pha rượu đặc biệt tinh xảo. Giang Lăng ở Kiếm Nam đã lâu, đột nhiên thấy chén rượu vàng nhỏ nhắn tinh xảo như vậy thì có phần không quen: “Cầm chén nhỏ như vậy để uống à?”

Minh Hoa Thường cười khúc khích, nói: “Thật ra ta cũng thấy không quen cho lắm, dân phong U Châu nhanh nhẹn dũng mãnh, mỗi lần uống rượu đều uống bằng bát. Chúng ta cũng đừng chú ý nhiều như vậy, cứ mang vò rượu lên luôn đi, ai muốn uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu, muốn uống thế nào thì uống thế ấy.”

“Được đó, vừa hay chúng ta cũng có thể đỡ mất công rửa thêm mấy cái chén.” Minh Vũ Tễ dặn dò: “Lấy vò rượu đến đây.”

Một vò rượu nhanh chóng được đặt trên bàn Giang Lăng, Giang Lăng ngửi một cái, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu rồi: “Thế này mới thoải mái. Rượu Trường An ấy à, chung quy lại thì vẫn nhẹ quá, hôm khác mời các ngươi uống Kiếm Nam Thiêu Xuân mà bọn ta mang tới.”

Minh Hoa Thường nhướng mày, không thể nào hiểu nổi: “Các ngươi đi ngàn dặm xa xôi vào kinh mà còn mang theo rượu à?”

“Sao nào?” Giang Lăng thấy rất đương nhiên: “Các ngươi đi đường mà không mang theo nước hả?”

Ôi chao, lại ra vẻ đây này, Minh Hoa Thường nghe thế thì nói ngay: “Leo lên ngựa cầm bình rượu sữa uống, ta xem các ngươi có thể uống được bao nhiêu.”

Giang Lăng vừa nghe đến rượu sữa, rượu được làm từ sữa, vậy thì không giống như uống nước, thế là sự tự tin trong hắn ta bành trướng lên. Nhưng Nhậm Dao lại biết chừng mực, vội vàng quát bảo tên trẻ trâu vô tri không biết sợ này ngừng lại: “Đừng nghe hắn khoác lác, hắn uống không được bao nhiêu mà còn thích cụng rượu với người ta, trong Kiếm Nam quân không có ai muốn uống với hắn hết. Rượu sữa là rượu của Mông Ngột, hắn liếm một cái là ngã ra ngưy, đừng để lãng phí rượu ngon.”

Cảm giác hình tượng quá mạnh mẽ, Minh Hoa Thường cười rất lớn tiếng, Giang Lăng tức giận nói: “Nàng đang phỉ báng ta! Ai nói thế, mang lên đây, ta có thể uống!”

Trong phòng khách đang ồn ào ầm ĩ, đột nhiên người hầu vào bẩm báo có khách đến, người trong phòng như có cảm giác gì đó, đều nhao nhao quay đầu lại.
 
Chương 241: Ngoại truyện thịnh thế (3)


Lại là một lần cuối năm, bầu trời đã âm u cả ngày trời rồi, cuối cùng thì bây giờ cũng chịu thả tuyết rơi. Người đến mặc áo xanh, người hầu ở bên cạnh che dù cho hắn ta, hắn ta bước lên bậc thang, đứng ở cửa ra vào phủi tuyết trên người. Sau khi khôi phục lại vẻ không nhiễm bụi trần, cuối cùng hắn ta mới hài lòng, ngước mắt nhìn vào phòng, hơi nhướng mày lên: “Nhiều người ở đây như vậy, lại mời ta cuối cùng à?”

Lý Hoa Chương đã đứng dậy chào đón, hắn lên tiếng: “Sao lại như vậy được, ta và Nhậm Dao vô tình gặp nhau ở cổng thành, mà phủ Trấn Quốc Công là nhà mẹ đẻ của bọn ta, không cần mời.”

Tạ Tế Xuyên động đậy đuôi mày, rồi nói: “Nói vậy, các ngươi đều không cần phải mời, ta mới là người ngoài duy nhất.”

Lý Hoa Chương bỏ cuộc, hắn ta phiền thật đó, dù đã làm Tể tướng rồi mà vẫn cứ ăn nói quái gở như vậy. Lý Hoa Chương nói: “Phần cơm của ngươi đã được chuẩn bị riêng rồi, vẫn còn nóng đó, ngươi ăn mấy miếng lót dạ rồi hẵng uống rượu?”

“Nếu không thì sao?” Tạ Tế Xuyên nói: “Ngươi còn định để ta ăn đồ nguội lạnh à?”

Lý Hoa Chương mím môi, đang thấy hối hận vì mời hắn ta.

Tạ Tế Xuyên đến, Giang Lăng nhìn hai bên rồi cười nói: “Tạ tướng, có cần bọn ta nhường chỗ cho ngươi không?”

Thứ tự ghế ngồi trên bàn tiệc được chú trọng rất nhiều, bên trên làm đầu, bên dưới là phụ, bên trái là đầu, bên phải là phụ. Bây giờ Tạ Tế Xuyên là Trung thư Thị lang chính nhị phẩm, mặc dù Lý Hoa Chương và Nhậm Dao đều là Tiết độ sứ tòng nhất phẩm, nhưng lấy quy tắc quan trường mà nói, Tạ Tế Xuyên là người cao nhất ở đây, nên ngồi chỗ đầu tiên bên trái, vậy thì có nghĩa là tất cả mọi người đều phải dời xuống một ghế.

Tạ Tế Xuyên lấy khăn, cẩn thận lau chiếc bàn ở cuối cùng chưa được dùng, không hề ngẩng đầu lên mà nói: “Không.”

Giang Lăng chợt cảm nhận được một sự ghét bỏ vô cùng nồng đậm, hắn ta sờ lên mũi, nói: “Hóa ra là dù có làm Tể tướng rồi thì tính cách cũng vẫn không hề thay đổi, ngươi vẫn lịch sự và chú trọng nhiều thứ như vậy. Cái bàn sạch mà, rốt cuộc là ngươi đang lau gì vậy?”

Bọn họ chính thức quen biết nhau vào năm Thánh Lịch đầu tiên, bây giờ đang là năm Thiên Bảo thứ sáu, đã qua mười một năm rồi. Trong mấy năm đó, hoàng vị đã đổi tận năm vị Hoàng đế, Trường An trải qua khoảng mười lần chính biến to nhỏ, niên hiệu thay rồi lại đổi. Vận mệnh của mấy người họ cũng lên lên xuống xuống dữ dội theo vương triều, rất nhiều chuyện đều đã thay đổi, từ Lạc Dương đến Trường An, từ vô danh cho đến quyền thế hiển hách rồi lại đột nhiên rơi xuống, và cho đến bây giờ, bọn họ đã chìm nổi khoảng mười năm trong quan trường, có người đến biên cương phía Bắc, có người đến biên thùy Tây Nam, cũng có người chọn ở lại Trường An bước lên làm tướng. Bảy người trời Nam đất Bắc, sẽ khó lòng gặp lại.

Nhưng cũng có vài việc chưa bao giờ thay đổi, ví dụ như Giang Lăng vẫn không hiểu tại sao Tạ Tế Xuyên lại phải chú trọng nhiều thứ vớ vẩn như vậy, ví dụ như Tạ Tế Xuyên vẫn luôn cảm thấy mình không thể “đánh đàn” cho Giang Lăng nghe được.

Trâu còn có văn hóa hơn cả hắn ta.

Cuối cùng thì Tạ Tế Xuyên cũng đã lau cái bàn sạch tới mức độ mà hắn ta thấy hài lòng, rồi ngồi xuống như thể là ban ơn cho người ta vậy. Minh Vũ Tễ không mấy kinh ngạc, nàng ấy bảo thị nữ đưa dụng cụ ăn và uống rượu lên. Tạ Tế Xuyên cụp mắt nhìn thị nữ đặt nguyên một vò rượu to lên bàn hắn ta, sau đó hắn ta nhướng mày, hỏi: “Đây là đồ dùng để… uống?”

Giang Lăng nhiệt tình giải đáp nghi hoặc cho hắn ta: “Đúng vậy, nếu không thì còn có thể làm gì nữa đây?”

“Ồ.” Tạ Tế Xuyên lạnh nhạt đáp một tiếng, nói: “Ta tưởng là để cho ngựa uống.”

Sau Lý Hoa Chương, Giang Lăng cũng hối hận vì mình đã mời Tạ Tế Xuyên đến.

Minh Hoa Thường cười tủm tỉm giảng hòa: “Tạ huynh, Thiêu Xuân của Kiếm Nam, rượu sữa của U Châu, còn có Tây Thị Khang của Trường An, huynh muốn uống cái nào?”

Tạ Tế Xuyên không hề do dự: “Tây Thị Khang.”

Giang Lăng ồ lên một tiếng, mấy người ở đây ai uống rượu của người nấy, đều không hiểu vì sao mấy người kia không biết nhìn hàng. Giang Lăng không tin tà ma, cứ muốn uống rượu sữa, Minh Hoa Thường có lòng tốt rót cho hắn ta đầy chén. Giang Lăng vừa “gà” vừa thích uống, uống một hơi cạn sạch, sau đó thì “nổi điên” ngay trong phòng.

Mọi người không thể không dời vị trí để tránh né hắn ta, chẳng mấy chốc mà chỗ ngồi đã hỗn loạn, không ai phân biệt được rốt cuộc rượu mình uống là gì.

Minh Hoa Thường tích cực mời rượu, nhưng bản thân nàng thì lại không uống một ngụm nào. Chẳng mấy chốc, nàng đã chống cằm, vô cùng nhàm chán mà thưởng thức biểu hiện khi say của từng người.

Giang Lăng thì thần trí không rõ sớm nhất, đang ôm Nhậm Dao khóc hu hu, nói mình không thể song toàn trung hiếu, cả nhà Giang An Hầu đi đày đến Lĩnh Nam, hắn ta ở lại Kiếm Nam sẽ liên lụy Nhậm Dao vân vân. Đúng thật là rượu Mông Ngột rất mạnh, Nhậm Dao uống mấy chén xong thì cũng có chút chếnh choáng, cả giận nói: “Chàng muốn chạy mà còn không chịu chạy nhanh lên một chút, ta là người sợ bị người khác liên lụy ad? Nhậm gia ta, dù là chức quan hay địa vị thì đều dựa vào chiến công thực sự mà kiếm được, không thơm lây từ ai, cũng không sợ người thân làm liên lụy mình.”

Hai người họ đều say rồi, đều quên mất rằng chuyện phủ Giang An Hầu đi lưu đày đã trôi qua lâu, Nhậm Dao vẫn được phong là Tiết độ sứ, mà cả nhà Giang An Hầu cũng vẫn ở Lĩnh Nam, có thể thấy được rằng, đương kim Hoàng đế hiểu hết mọi sự, không phải là một người đa nghi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng tha cho người phạm lỗi.

Về phần Giang Lăng, việc hắn ta từng nói nhường vị trí thế tử ấy, bây giờ Giang An Hầu còn khó mà giữ được, nói gì đến thế tử đây? Chuyện thế tử cứ kéo dài như vậy, còn sau này, rốt cuộc là nên làm thế nào thì còn phải xem tâm ý của Hoàng đế nữa.

Giang Lăng vừa gạt lệ vừa nói: “Thật ra năm đó, khi rời khỏi Ích Châu, ta vô cùng tuyệt vọng, ta cho rằng chúng ta cứ thế mà kết thúc rồi. Rõ ràng là khó khăn lắm chúng ta mới có thể ở bên nhau, mà cuối cùng ta lại là kẻ phản bội. Không ngờ nàng lại đuổi theo, không trách cứ ta, còn giúp ta che giấu tổ mẫu. Lúc đó ta đã thề với lòng ta rằng, trừ phi nàng không cần ta nữa, nếu không thì đời này ta sẽ không bao giờ rời xa nàng.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Nhậm Dao cũng đỏ mắt, nhân lúc ngà ngà say mà nói: “Chàng sẽ không hối hận thật sao? Mọi chuyện đều nghe theo ta, làm trễ nãi tương lai của chính chàng. Với tài năng của chàng thì chàng hoàn toàn có thể tự thân đảm đương một phía.”

“Ta không muốn một mình một phía đâu.” Giang Lăng to mồm, tức giận vẫy vẫy tay, dùng khí thế mạnh mẽ nhất để nói ra những lời nói mềm mại nhất: “Đời này ta chỉ muốn làm một công tử bột không có tiền đồ, trước kia ta nghe lời cha ta, sau này ta nghe lời nàng!”

“Nhưng, về phần những người bàn luận sau lưng chàng, chàng không để ý đến những lời họ nói thật sao?”

Bản thân Giang Lăng cũng có tước vị, nhưng hắn ta lại cưới một thê tử làm Tiết độ sứ, hơn nữa, còn làm Phó sứ cho thê tử mình, người qua đường không biết rõ nên chẳng ai biết họ sẽ nói ra bao nhiêu lời khó nghe sau lưng hắn ta. Nhưng Giang Lăng lại không thèm để ý, hờ hững mà nghiêm túc nói: “Vậy thì có gì đâu, trên đời này, có thể có rất nhiều thế tử Giang An Hầu, nhưng chỉ có một Bình Nam Hầu mà thôi. Nàng làm Kiếm Nam Tiết độ sứ chính là chuyện có ý nghĩa nhất trên đời này.”

Giang Lăng và Nhậm Dao đã say rượu, giờ đây, họ tỏ bày tâm tình mình với đối phương, giọng nói của họ to lớn, cả nửa phòng đều chỉ toàn là tiếng của bọn họ, so ra thì, một cặp khác lại chính là phiên bản im lặng của cặp đôi này. Minh Vũ Tễ không uống được mấy chén, nhưng tác dụng chậm của rượu còn mạnh hơn nàng ấy tưởng tượng nhiều, ánh mắt nàng ấy hơi mơ hồ, Tô Hành Chỉ thấy thế thì nói trước một tiếng với Minh Hoa Thường rồi y ra ngoài trước một chút, sau đó thì lẳng lặng đi đến phòng bếp làm canh giải rượu cho nàng ấy. Tô Hành Chỉ đi vô cùng lặng lẽ, nhưng Minh Vũ Tễ như có “thuận phong nhĩ” vậy, cứ nhất quyết nói muốn đi theo. Tô Hành Chỉ ra hiệu cho các nha hoàn không cần cản, Minh Vũ Tễ đi theo y tới tận phòng bếp, giống như là cái đuôi của y vậy. Nàng ấy không nói lời nào, cũng không làm ầm làm ĩ, chỉ yên lặng đứng bên bếp lò nhìn Tô Hành Chỉ đun nước nấu canh.

Người ta đều nói, rượu phẩm tức nhân phẩm, nhưng chẳng thà cứ nói rằng con người ta khi say rượu thì sẽ rơi vào trạng thái khiến mình thoải mái nhất, có vậy thì mới có các kiểu say rượu rồi “nổi điên”, nói ra những lời cất giấu nơi đáy lòng. Đi theo sau Tô Hành Chỉ chính là trạng thái an toàn nhất, thoải mái nhất đã bén rễ sâu trong trí nhớ Minh Vũ Tễ.

Lý Hoa Chương nhìn thấy Minh Hoa Thường nhìn chằm chằm ra bên ngoài thì hỏi: “Sao vậy, chóng mặt à?”

Minh Hoa Thường lắc đầu, ngoái lại nhìn rồi cười gian xảo: “Không có chóng mặt, căn bản là ta không hề uống mà.”

Lý Hoa Chương hiểu ra, lại cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Vậy mà nàng lại rót rượu cho người khác nhiều như vậy. Ban ngày nàng đã mệt rồi, về nghỉ ngơi trước đi, ta đưa Nhậm Dao và Giang Lăng về phòng.”

Minh Hoa Thường yên tâm ném “hậu quả” rối rắm của mình sang cho Lý Hoa Chương, nói: “Vậy ta đi tìm phụ thân nói chuyện đây, chàng sắp xếp xong thì đến chỗ phụ thân tìm ta nhứ.”

“Đã trễ thế này, có lẽ phụ thân đã ngủ rồi.”

“Ông ấy chưa ngủ đâu.” Minh Hoa Thường nói: “Dù đã ngủ rồi thì có gọi dậy cũng không sao.”

Tạ Tế Xuyên ở bên cạnh nghe được thì cạn lời mà nhìn bọn họ. Minh Hoa Thường quả đúng là đứa con có hiếu.

Lý Hoa Chương cố gắng bảo vệ giấc ngủ của Trấn Quốc Công, nhưng lại thất bại, chỉ có thể chấp nhận, đưa Minh Hoa Thường đi đến viện chính. Sau khi quay lại thì ma men đầy phòng vẫn còn đang chờ hắn xử lý.

Lý Hoa Chương đỡ Giang Lăng dậy trước, nhưng Giang Lăng cứ hoa tay múa chân, vô cùng “khó chơi”, thật sự là Lý Hoa Chương không thể kiểm soát nổi, hắn không thể nhịn được nữa mà nhìn sang Tạ Tế Xuyên: “Phụ một tay đi.”

Tạ Tế Xuyên khoanh tay, ra vẻ kiêu căng ghét bỏ lắc đầu: “Cả người chỉ toàn là mùi rượu thối, ta không làm đâu.”

“Vậy ngươi đứng đây nhìn à?”

“Nếu không thì sao? Lẽ nào ta nên nằm nhìn hả?”

“Ta sẽ nằm!” Không biết là Giang Lăng đã hiểu ra thành cái gì nữa, mạnh mẽ tránh ra khỏi tay Lý Hoa Chương, nhanh nhẹn nằm trên mặt đất, thậm chí là hai tay hắn ta còn đặt lên bụng, trông như là bé ngoan vậy: “Phụ thân, con nằm xong rồi.”

Lý Hoa Chương: “…”

Tạ Tế Xuyên: “…”

Lý Hoa Chương bỏ cuộc, nói: “Ta tiễn ngươi ra ngoài trước đã, để hắn nằm dưới đất cho tỉnh rượu đi.”

Tạ Tế Xuyên ưu tư gật đầu, nhìn Giang Lăng dưới đất, muốn nói rồi lại thôi, thôi rồi lại muốn nói, cuối cùng, hắn ta chỉ nhắc nhở: “Ngày mốt là triều hội năm mới, đến lúc đó sẽ có rất nhiều sứ giả dị vực, quân vương phiên bang đến đây, đây là mặt mũi của triều đình, không thể xảy ra sai sót gì được. Ngày mai, dù có phải hạ độc thì cũng phải khiến cho hai người họ tỉnh rượu, dù sao thì cũng không thể để hắn ta đi khắp triều hội gọi người ta là “cha” được.”

Lý Hoa Chương thở dài: “Ta biết rồi. Rượu ta mang tới chỉ mạnh thôi chứ không phải là không sạch sẽ, chỉ là do hắn ta uống nhiều quá thôi, vẫn chưa đến mức phải hạ độc cho tỉnh rượu.”

Tạ Tế Xuyên lạnh lùng “ha” một tiếng: “Hy vọng vậy.”

Lý Hoa Chương và Tạ Tế Xuyên lần lượt đi ra khỏi phủ Trấn Quốc Công, bên ngoài đã có xe ngựa đang chờ Tạ Tế Xuyên. Tạ Tế Xuyên dừng trước ghế đẩu, bất giác dừng lại rồi quay đầu lại mà nói: “Năm đó, khi rời kinh, ngươi nói thịnh thế sẽ về. Triều hội ngày mốt, ngươi có thể xem thử xem, thịnh thế mà ngươi kỳ vọng, có phải là mang dáng vẻ này hay không.”

Tạ Tế Xuyên nói xong, không chờ Lý Hoa Chương trả lời mà đã lên xe ngay rồi. Đợi đến mùng Một, bọn họ sẽ có câu trả lời.

Người đánh xe hành lễ với Ung Vương, sau đó thì thuần thục trèo lên xe, chạy về phía Tạ phủ. Xe ngựa lắc lư chạy ra đến đầu phố, xe rẽ một cái, không còn nhìn thấy phủ Trấn Quốc Công phía sau nữa. Vị Tể tướng trẻ tuổi nhất từ khi lập triều đến nay ở trong xe bỗng nói: “Dừng xe.”

Người đánh xe vội vàng kéo dừng, khó hiểu nói: “Tướng công, làm sao vậy?”

Tạ Tế Xuyên không trả lời, mà hắn ta vén rèm đi xuống xe, rồi nói: “Dắt một con ngựa đến đây. Ngươi về phủ trước đi, ta tự cưỡi ngựa về.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Người đánh xe kinh ngạc, không biết tại sao hôm nay Tạ tướng lại có nhã hứng vậy. Tạ Tế Xuyên lại không nói gì nữa, hắn ta cầm dây cương, nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa. Tạ Tế Xuyên thấy vô cùng hài lòng, dù cho chính vụ bận rộn, lâu rồi không cưỡi ngựa, nhưng cũng không hoàn toàn hoang phế.

Vậy thì tốt, việc này giống như là đang xác minh lại vậy, quả nhiên là hắn ta không cách năm tháng thiếu niên đó quá xa.

Gió lạnh thổi vào mặt, Tạ Tế Xuyên nhẹ nhàng quát một tiếng, phóng ngựa phi nhanh trên con đường đêm khuya không người của Trường An. Ba mươi tám con đường lớn ngang bằng dọc thẳng, cung Cửu Trọng cao cao tại thượng, gần như không thay đổi gì từ cổ chí kim. Tạ Tế Xuyên cảm nhận được làn gió đêm thổi mạnh vào mặt, bỗng nhiên, hắn ta như được quay về năm Thánh Lịch thứ hai, khi mà hắn ta, Minh Hoa Thường, Nhậm Dao và Giang Lăng phóng ngựa ở Trường An, bị Lý Hoa Chương đưa giấy phạt.

Hôm nay, khi nghe thấy người hầu truyền tin đến, thật ra hắn ta đã do dự. Dù sao thì cũng đã mấy năm không gặp rồi, hắn ta lo lắng bọn họ đã trở nên láu lỉnh lão luyện, trở nên dung tục đến độ khiến hắn ta không thể chịu được. Nhưng, điều mà hắn ta sợ nhất là, mấy người họ vẫn thân thiết như ngày hôm qua, chỉ xa cách, khách sáo với riêng mình hắn ta.

Một người không có cách nào tưởng tượng ra được thứ mà mình không có, giống như hắn ta lớn lên ở Tạ gia, không có cách nào có thể tưởng tượng ra được rằng, trên thế gian này vẫn tồn tại thứ tình cảm không mong hồi báo, không hỏi xuất thân, dù thời gian có trôi qua bao lâu, không gắng sức níu lấy nhưng vẫn kiên cố như vàng. Nhưng khi hắn ta quyết định đánh cược và bước vào phủ Trấn Quốc Công, lần đầu tiên làm một việc mà thậm chí là bản thân hắn ta còn không nắm chắc, thì bấy giờ hắn ta mới phát hiện ra, thật ra bước khó khăn nhất lại nằm ở chính bản thân hắn ta.

Khi hắn ta dũng cảm bước ra thì sẽ phát hiện ra rằng, thật ra, chân tình mà hắn ta quý trọng, khát vọng nhưng lại vờ như không để ý, vẫn luôn còn nơi đó.

Tiếng gió thổi vù vù bên tai, nhưng cẩn thận nghe, thì lại như tiếng cười tùy ý của thiếu niên thiếu nữ.

Thiếu niên Trường An du ngoạn, cười uống một chén rượu, giết người giữa thành đô [*].

[*] Câu đầu tiên là 长安少年游侠客: Trường An thiếu niên du hiệp khách: Câu đầu của bài thơ “Lũng Đầu ngâm (陇头吟)” của Vương Duy.

Hai câu sau là 笑尽一杯酒, 杀人都市中: Tiếu tận nhất bôi tửu, sát nhân đô thị trung: Hai câu trong bài thơ “Kết khách thiếu niên trường hành (结客少年场行) của Lý Bạch.

Thời gian dần trôi, thế sự biến đổi khôn lường, dung nhan lại già đi, nhưng khí phách thiếu niên vẫn mãi mãi không phai màu.



Năm Thiên Bảo thứ bảy, mùng Một Tết.

Kê nhân mặc đồ đỏ đợi ngoài Thừa Thiên Môn, mặt trời mới lên ở hướng Đông, ánh mặt trời báo sáng, vệ sĩ kêu tiếng gà gáy thật dài, cửa cung điện giống như cửa của Cửu Trùng Thiên lần lượt mở ra, sứ thần vạn nước bước lên bậc thang cẩm thạch theo tiếng trống giống như thủy triều, lạy chầu Hoàng đế Đại Đường.

Áo đỏ tựa nước, nhìn từ xa như ánh bình minh, có thể tranh nhau phát sáng với mặt trời.

Lý Hoa Chương làm U Châu Tiết độ sứ, đứng hàng đầu trong nhóm thần tử ngoại châu, bên cạnh hắn là Kiếm Nam Tiết độ sứ Nhậm Dao và Phó sứ của nàng ấy, Giang Lăng.

Lý Hoa Chương cố gắng tìm kiếm xem Tạ Tế Xuyên đang đứng ở đâu, nhưng bóng người đông đảo, vương thần sứ giả mũi cao mắt sâu, áo mũ khác nhau chặn đứng tầm nhìn, thật sự là có quá nhiều người, nhất thời không có cách nào có thể phân biệt được ai với ai.

Lý Hoa Chương thu ánh mắt lại, lẳng lặng tập trung vào lễ nghi triều hội. Tầng tầng mây đỏ ở phía trên, vị Hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên long tọa, tiếp nhận vạn người triều bái.

Triều hội có yêu cầu lễ nghi, Lý Hoa Chương chưa từng ngẩng đầu lên nhìn, nhưng hắn biết, chắc chắn là Hoàng đế đã nhìn thấy hắn.

Đoạn đối thoại của hắn và Duệ Tông năm đó vẫn còn vang vọng bên tai, hắn vì muốn làm lắng lại cuộc chiến Thái tử mà tự xin đi U Châu. Duệ Tông hỏi hắn khi nào về.

Hắn đáp, thịnh thế sẽ về.

Sau đó, có lẽ là những lời này đã truyền đến tai Thái tử. Sau khi Thái tử đăng cơ thì vẫn luôn chăm lo quản lý, tạo điều kiện cho mọi người phát biểu ý kiến, đông đảo hạt giống mà Tắc Thiên Hoàng đế gieo xuống cuối cùng cũng đã có đất để nảy mầm, hiền tài xuất hiện, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, sức mạnh quốc gia của Đại Đường tăng lên, giá gạo hạ xuống đến mười ba đồng một đấu.

Mấy đời người có tri thức truyền thừa, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

Mà hắn, vào mấy năm sau đó, làm U Châu Tiết độ sứ, dẫn theo thê tử về kinh chầu mừng.

Phía trên, quan lễ lên tiếng hô theo lễ nghi, Lý Hoa Chương cùng với những người mang những màu da khác nhau, ngôn ngữ khác nhau, tín ngưỡng khác nhau, cùng hạ bái: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Cấm cung cửa trời bày cung điện, muôn nước áo quan vái thượng hoàng [*]. Điều quý giá của Đại Đường không phải là Hoàng đế họ Lý hay họ Võ, không phải huyết thống người cầm quyền cao quý đến mức nào, cũng không phải là quan viên xuất thân thế gia, tam công ngũ vọng. Mà quý ở chỗ, cởi mở bao dung, cho dù người đó mang màu da nào, thuộc chủng tộc nào thì cũng đều có thể tự do đi lại trên đường phố Trường An; quý ở chỗ, nữ tử ung dung xinh đẹp, tự tin hào phóng; quý ở chỗ, khắp các chùa chiền quán rượu đều có thể thấy các câu thơ hay được dán dày đặc.

[*] 九天阊阖开宫殿, 万国衣冠拜冕旒: Cửu thiên xương hạp khai cung điện, vạn quốc y quan bái miện lưu. Trích từ bài thơ “Hòa Cổ Xá Nhân Tảo Triều Đại Minh Cung Chi Tác (和賈舍人早朝大明宮之作)” của Vương Duy.

Quý ở chỗ, dù đến thời khắc đen tối nhất, vẫn có một đám người sẵn lòng dâng hiến vì lý tưởng.

Điều mà đời ta phấn đấu quên mình để duy trì, cũng là một Đại Đường như vậy.

Nguyện cho mặt trời mãi không bao giờ lặn trên lãnh thổ Đại Đường.

— HẾT —
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom