Cập nhật mới

Dịch Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi

Chương 875


Chương 875

Hắn không giống như đang nói đùa, bộ dáng lấy điện thoại ra nhưng đã bị Giang Nguyệt nhanh chóng ngăn lại:

“Tôi không có ý này!”

Tiêu Kỳ Nhiên nghiêm túc: “Vậy ý của em là gì?”

Anh nghiêm túc hỏi, nhưng Giang Nguyệt lại không biết trả lời thế nào, cô suy nghĩ một lúc mới nói:

“Bởi vì hầu hết con gái đều thích những thứ này nên tặng cũng không có gì sai, nhưng điều đó cũng thể hiện rằng anh chưa thật sự dụng tâm vào.”

Đúng vậy, Tiêu Kỳ Nhiên làm sao cần phải tốn tâm tư để làm hài lòng phụ nữ? Anh chỉ cần đứng ở nơi đó, đủ loại phụ nữ sẽ lao đến để anh thoải mái lựa chọn.

Nhưng Tiêu Kỳ Nhiên kiên nhẫn nghe cô nói xong, cũng không có bởi vì cô cố tình gây sự mà mất kiên nhẫn, chỉ khẽ gật đầu:

“Vậy lần sau tôi sẽ nghĩ ra một số quà tặng mới mể hơn để làm hài lòng em nhé.”

Trời đất! Làm sao anh có thể nói những lời này một cách bình tĩnh như vậy?

Tai Giang Nguyệt nóng lên, rũ mi mắt xuống, đưa tay xoa xoa lỗ tai.

“Lạnh không?” Tiêu Kỳ Nhiên chú ý tới động tác của Giang Nguyệt, còn tưởng rằng cô bị gió lạnh thổi, trầm giọng nói:

“Mau trở về đi, đừng để bị cảm lạnh, lát nữa không phải còn có biểu diễn sao?”

Giang Nguyệt vẫn ôm bó hoa, bĩu môi, lại có chút không nỡ rời đi.

Thấy cô đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên trầm xuống, cúi đầu cười cười, nửa ra lệnh nửa dỗ dành cô: “Lại đây.”

Giang Nguyệt ngoan ngoãn ôm hoa đi về phía hắn hai bước.

Một giây sau, cô đã bị Tiêu Kỳ Nhiên ôm thật chặt.

“Ôm một chút, coi như là phần thưởng của tôi đứng chờ em trong gió lạnh lâu như vậy đi.”

Giang Nguyệt suýt chút nữa quên hô hấp, tim đập thình thịch, nhẹ giọng phàn nàn: “Sao có thể có người tự đòi khen thưởng hả?”

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng cô cũng không có giãy dụa, để mặc cho anh ôm.

Tiêu Kỳ Nhiên không có ý định ảnh hưởng đến công việc của Giang Nguyệt. Vì thế chỉ ôm vài giây rồi thả cô ra. Nhưng khi ngẩng đầu lại nhìn thấy Thịnh Sóc Thành đứng cách bọn họ mấy mét, mặt không chút thay đổi nhìn bọn họ.

Giang Nguyệt cũng quay đầu lại, khi nhìn thấy Thịnh Sóc Thành, trái tim không hiểu sao căng thẳng, nhanh chóng lui về phía sau vài bước, bảo trì khoảng cách với Tiêu Kỳ Nhiên.

Không biết vì sao, cô bỗng nhiên có một loại hoảng loạn khi còn đi học lén lút yêu đương bị người lớn trong nhà bắt gặp:

“… Chào chú Thịnh.”

Thịnh Sóc Thành đi qua, đứng giữa hai người.

Tiêu Kỳ Nhiên trấn định hơn Giang Nguyệt, cung kính chào hỏi: “Thịnh tổng.”

Ánh mắt Thịnh Sóc Thành từ trên mặt anh dời đi, chậm rãi mở miệng, ngữ khí không mặn không nhạt: “Tôi tới tìm Giang Nguyệt.”

Hàm ý là muốn đuổi Tiêu Kỳ Nhiên đi.

 
 
Chương 876


Chương 876

Trương Nghị từ phía sau đi lên, khách khí nói với anh: “Tiêu tổng, mời.”

Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng đầu nhìn Giang Nguyệt, thấp giọng nói một câu: “Buổi tối tôi đến đón em.”

Giọng điệu thuần thục giống như một người bạn trai đầy trách nhiệm.

Tiêu Kỳ Nhiên nói xong, liền lễ phép gật đầu với Thịnh Sóc Thành, sau đó rời đi.

Tầm mắt Giang Nguyệt vô thức lướt qua Thịnh Sóc Thành, dõi theo lưng Tiêu Kỳ Nhiên.

Thịnh Sóc Thành: …

Vì lý do nào đó, ông không hiểu sao lại có một loại ảo giác mình là kẻ xấu đi đánh uyên ương vậy.

Sau khi Tiêu Kỳ Nhiên đi, Giang Nguyệt còn ôm bó hoa tươi trong ngực, có chút luống cuống tay chân, giống như một đứa trẻ đã làm sai điều gì.

Trong lòng cô thầm nghĩ: Tại sao Thịnh Sóc Thành lại tự nhiên đến gặp cô?

Thịnh Sóc Thành ho khan hai tiếng, ánh mắt đảo qua Trương Nghị, nói với Giang Nguyệt:

“Biết chút nữa cô còn bận nên tôi cũng không làm chậm trễ việc của cô.”

Trương Nghị lập tức đi lên phía trước, từ trong túi áo lấy ra một tấm thiệp mời màu trắng viền vàng, hai tay đưa cho Giang Nguyệt:

“Đây là thư mời tham dự Liên hoan nghệ thuật hàng năm ở Vienna.”

“Thời gian là tuần sau, Giang tiểu thư có thể xem lịch trình sắp xếp. Nếu cô như cảm thấy hứng thú, có thể thay Thịnh tổng tham dự, toàn bộ chi phí của hành trình đều sẽ được thanh toán.”

Giang Nguyệt nhận lấy thiệp, không cần hỏi cũng biết, đây không phải sự kiện người bình thường có thể tham dự.

Đối với chuyến đi Vienna được sắp xếp đột ngột này, Giang Nguyệt vừa mừng vừa ngạc nhiên:

“Sao lại đột ngột như vậy?”

“Không tính là đột ngột.” Thịnh Sóc Thành nhàn nhạt nói: “Năm nào họ cũng mời tôi qua, đáng tiếc năm nay tôi có chút bận rộn, không có thời gian.”

Giang Nguyệt chợt nhớ tới, trước đó đã nghe Đỗ Thời Minh nói, đoàn kịch Bách Kiều có kế hoạch lưu diễn nước ngoài, chắc hẳn trọng lượng của đoàn kịch nói vẫn rất nặng, mới được mời tham gia sự kiện như vậy.

“Có có thời gian không?” Thịnh Sóc Thành sửa sang lại cà vạt, chậm rãi: “Đỗ Thời Minh đã được điều về Bắc Thành. Cuối tuần tôi có một người bạn cũ rất quan trọng muốn tới ôn chuyện với tôi. Vì vậy hy vọng cô có thể giúp tôi tham dự sự kiện này.”

Rõ ràng là cơ hội học tập và thăng tiến cực kỳ khó có được, nhưng Thịnh Sóc Thành lại muốn nói như một loại thỉnh cầu đối với cô, để cô bớt lo lắng không cần thiết.

Ông thực sự đối với cô rất tốt!

“Được rồi, thời gian không còn sớm.” Thịnh Sóc Thành rũ mắt xuống, liếc nhìn đồng hồ, biết đã gần đến giờ biểu diễn của Giang Nguyệt:

“Cô cứ làm việc trước đi, lát nữa suy nghĩ xong thì trả lời tôi cũng được.”

Thậm chí còn cho cô đủ thời gian để suy nghĩ.

Giang Nguyệt thật cẩn thận cất lại thư mời, vừa cảm tạ vừa trịnh trọng trả lời: “Không cần suy nghĩ. Tôi rất nguyện ý tham gia. Cám ơn ngài đã cho tôi cơ hội này.”

Cô không phải là người không biết thức thời, nếu có người cho cô cơ hội học tập và tiến bộ, cô không có lý do gì để lùi bước.
 
Chương 877


Chương 877

Sau một ngày bận rộn ở đoàn kịch, đợi đến tối Giang Nguyệt vừa bước ra khỏi cổng đã thấy Tiêu Kỳ Nhiên đứng ở cổng đợi mình, cô mới hoảng hốt nhớ tới, buổi sáng quả thật có người nào đó đã nói buổi tối sẽ đến đón cô.

Thời gian tan ca của đoàn kịch luôn không chắc chắn, Tiêu Kỳ Nhiên lại xuất hiện ở đây đúng giờ khiến cô rất ngạc nhiên.

Trên mặt cô hiện lên vẻ ngơ ngác, cô bước tới gần anh: “Anh đợi bao lâu rồi?”

“Không lâu lắm, vừa mới tới.” Tiêu Kỳ Nhiên tao nhã trả lời.

Hôm nay anh ăn mặc không tính là trang trọng, một chiếc áo sơ mi giản dị cùng với quần tây. Một chiếc cà vạt hẹp màu đỏ sậm có hoa văn hình học. Trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ được thiết kế riêng kia, làm cho người ta có cảm giác tổng thể rất trẻ trung.

Có lẽ là do bộ quần áo hôm nay anh mặc, trông anh thân thiện hơn bình thường, không hề có cảm giác xa cách.

Lúc đi qua, Giang Nguyệt nghe thấy tiếng phụ nữ nhỏ giọng thảo luận về Tiêu Kỳ Nhiên, bàn tán muốn tiến lên xin phương thức liên lạc của anh.

Nhìn thấy Giang Nguyệt xuất hiện, bọn họ mới nhanh chóng giải tán.

“Anh Tiêu hình như rất được hoan nghênh, ngay cả các cô gái nhỏ cũng tranh nhau xin thông tin liên lạc nha.”

Giang Nguyệt nhất thời nghĩ đến một câu như vậy, lúc nói ra miệng mới phát giác bại lộ điểm chú ý của mình.

Tiêu Kỳ Nhiên nghe ra ý tứ của cô, nhếch môi cười: “Có được hoan nghênh đến đâu, cũng kém Giang tiểu thư mà.”

Anh cố tình đáp lại theo cách nói của cô: “Bìa quảng cáo của Giang tiểu thư tràn ngập, có vô số fan nam xin chữ ký.”

“Đàn ông tốt không nhắc đến bản lĩnh của mình trong quá khứ.” Giang Nguyệt mỉm cười, không muốn so sánh với anh ta ở đây.

Sau khi lên xe, Giang Nguyệt nhìn Tiêu Kỳ Nhiên đang ngồi cùng cô ở hàng ghế sau, ho nhẹ vài cái:

“Gần đây anh có vẻ không bận lắm nhỉ.”

“Công việc không quá bận rộn.” Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Em chê tôi xuất hiện quá thường xuyên, cảm thấy phiền à?”

Giang Nguyệt dừng một chút, cảm thấy giọng điệu nói chuyện của anh quá chua xót, lại khiến cô chợt đau lòng, vì thế vội vàng phủ nhận:

“Tôi không có ý này.”

Lúc này Tiêu Kỳ Nhiên mới trầm giọng nói: “Vậy thì tôi có thể gặp em thường xuyên không?”

Anh hận không thể nhìn thấy cô từ sáng đến tối, mỗi phút mỗi giây đều có thể gặp mặt, thời thời khắc khắc cũng có thể ở cùng một chỗ.

Nhưng anh sợ làm cô sợ hãi, vì vậy anh không nói.

Cô là một người đã từng bị anh làm tổn thương, nếu quá hung hăng chỉ sợ sẽ khiến cô sợ tới mức thu mình vào trong vỏ, không bao giờ để ý đến anh nữa.

Mặc dù anh sợ mất cô, nhưng lại lý trí rõ ràng, anh cần phải từ từ.

Anh và cô, tất cả đều phải từ từ.



Xe chạy đến nhà hàng đã đặt trước, Tiêu Kỳ Nhiên mở cửa xe cho Giang Nguyệt xuống, nhất cử nhất động đều vô cùng ôn nhu săn sóc.
 
Chương 878


Chương 878

Bàn cũng đã được đặt sẵn, lưng Tiêu Kỳ Nhiên tựa vào thành ghế, tư thế ngồi đoan chính tao nhã, rũ mắt nhìn người phụ nữ ngồi đối diện gọi đồ ăn, trong lòng bình yên đến khó tả.

Giang Nguyệt gọi món xong, đóng lại thực đơn đưa cho người phục vụ: “Chỉ có vậy thôi, cám ơn.”

Trong bữa ăn, cả hai rất ít nói chuyện.

Giữa chừng điện thoại di động của Tiêu Kỳ Nhiên vang lên một lần, nhưng anh không bắt máy, anh không muốn những chuyện khác phá hỏng buổi hẹn hò hiếm hoi của mình.

Giang Nguyệt thức thời hỏi anh: “Là chuyện công việc?”

Tiêu Kỳ Nhiên gật gật đầu, nặng nề mở miệng: “Không phải chuyện gì quan trọng, không cần để ý đâu.”

Giang Nguyệt biết, đây chỉ là lời ngụy biện của anh.

Tiêu Kỳ Nhiên rất bận rộn, bận rộn đến mỗi một phút đều đáng giá ngàn đô. Mỗi ngày đều có hội nghị cùng công việc vây quanh anh. Nhất là khi hiện tại anh đã lên làm người đứng đầu Tiêu thị, rất nhiều chuyện phải đích thân anh tự mình xử lý.

Càng như vậy, Giang Nguyệt càng cảm thấy áy náy trong lòng, luôn cảm thấy chính mình ảnh hưởng đến công việc của anh:

“Anh có việc thì cứ làm, tôi không ngại đâu.”

Lúc này, điện thoại di động của Tiêu Kỳ Nhiên lại vang lên, đối phương thông báo cho anh cuộc họp rất nhanh sẽ bắt đầu.

“Tôi có thể tổ chức một cuộc họp không?” Tiêu Kỳ Nhiên ngẩng đầu nhìn Giang Nguyệt, nhẹ giọng hỏi.

Người ở đầu dây bên kia: “…”

Thật khó để tưởng tượng lúc này Tiêu tổng đang ngồi với ai, mà lại dùng giọng điệu ôn nhu hỏi như vậy, còn phải được đối phương đồng ý mới được.

Giang Nguyệt gật đầu, ra hiệu anh không cần để ý đến cô. Cô ăn cũng xong rồi, cầm lấy tạp chí đặt trên bàn nhà hàng bắt đầu lật xem.

Tiêu Kỳ Nhiên đã bắt đầu cuộc họp, Giang Nguyệt thì ngồi trên ghế lật xem tạp chí, bỗng nhiên nhớ tới hôm nay Thịnh Sóc Thành đưa cho cô thiệp mời.

Cô lấy thiệp mời ra, đọc dòng chữ màu bạc trên đó, thầm ghi nhớ địa điểm và thời gian trong lòng.

Sợ không đủ, cô lại lấy điện thoại di động ra bắt đầu tìm kiếm phong tục tập quán ở Vienna, còn có những lưu ý liên quan đến tiết mục kịch nói.

Đến khi Tiêu Kỳ Nhiên họp xong, anh mệt mỏi cất điện thoại di động, ấn mi tâm, liếc thấy thiệp mời màu trắng bên tay phải Giang Nguyệt.

Anh bình tĩnh thu hồi tầm mắt, bưng ly lên uống một ngụm nước làm dịu cổ họng, lúc này mới như lơ đãng, bình tĩnh hỏi cô: “Em định tham dự sự kiện gì à?”

Giang Nguyệt ngẩng đầu, lúc này mới chú ý tới thiệp mời của mình bị nhìn thấy, cũng không giấu diếm, đẩy tấm thiệp về phía anh:

“Sáng nay chú Thịnh đưa cho tôi thiệp mời tham sự Liên hoan ở Vienna.”

Ngón tay Tiêu Kỳ Nhiên mở tấm thiệp ra, trong lòng hiểu rõ, thản nhiên mở miệng:

“Sáng nay mới đề cập à?”

“Ừ, tuy rằng rất đột ngột, nhưng tôi muốn đi tham quan.”

Nhắc đến chuyện này, Giang Nguyệt cuối cùng cũng tỏ ra hào hứng và mong chờ:

“Tôi rất muốn đi xem tác phẩm của những bậc thầy, càng muốn xem những diễn viên kịch xuất sắc đó, họ diễn xuất xuất sắc như thế nào.”
 
Chương 879


Chương 879

Cô luôn hào hứng với nghệ thuật biểu diễn.

Nghe Giang Nguyệt nói xong, Tiêu Kỳ Nhiên gật đầu, bày tỏ quan điểm của mình: “Ư, học hỏi thêm là điều tốt, nhưng hãy nhớ giữ an toàn.”

Anh trả thiệp mời lại cho cô: “Khi nào em đi? Đi bao lâu?”

“Ngày 23 tháng này, chắc khoảng một tuần.”

Hôm nay đã là ngày 19, cô nói thêm: “Mấy ngày này tôi phải thu dọn hành lý và chuẩn bị để khởi hành.”

Ý trong lời nói là anh không cần lãng phí thời gian nữa để đến gặp cô nữa.

“Đã rõ.” Tiêu Kỳ Nhiên gật đầu, cũng không biểu đạt bất kỳ thái độ hay ý nghĩ gì nữa.

Giang Nguyệt cảm thấy có chút trống rỗng.

Cô cũng biết, từ khi Tiêu Diễn Chi nói rõ ràng với cô rằng anh muốn quang minh chính đại theo đuổi cô, bình đẳng và công bằng, thái độ và cảm xúc của cô đối với anh cũng bắt đầu có chuyển biến.

Khi làm tình nhân, cô phải nhu thuận ngoan ngoãn, không nên có tính tình và cảm xúc, cũng không thể biểu hiện ra ngoài. Mà bây giờ nàng lại luôn giở trò nóng nảy vô cớ và vớ vẩn.

Ví dụ như bây giờ, ít nhất anh cũng nên tỏ ra miễn cưỡng một chút, hoặc là thuyết phục cô ở lại chứ?

Nhưng Tiêu Kỳ Nhiên chỉ dùng khăn giấy lau qua khóe miệng, bình tĩnh hỏi cô: “Em ăn xong chưa?”

Cô tức giận trả lời: “Anh có thể đi rồi.”

Trên đường đưa cô trở về, hai người một đường không nói lời nào.

Đợi đến khi xe sắp chạy đến dưới lầu, Giang Nguyệt cảm thấy có chút buồn bực không vui, nhưng lại cảm thấy mình quá mức giả tạo.

Vì vậy, khi xuống xe, cô nói: “Tôi xuống xe đây, anh nghỉ ngơi sớm đi, chúc ngủ ngon.”

Có vẻ như ngày hôm nay sẽ phải kết thúc ở đây.

Tiêu Kỳ Nhiên bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Có phải mấy ngày tới sẽ không thể gặp được em không?”

Giang Nguyệt sửng sốt: “… Ừ, chắc vậy!”

Tiêu Kỳ Nhiên: “Vậy tôi muốn đòi một thứ.”

Không gian trong xe rất lớn, nhưng không khí lại rất loãng.

Tiêu Kỳ Nhiên nhướng mày, nhìn Giang Nguyệt một cách nghiêm túc: “Nếu như vậy, tôi muốn đòi em một thứ.”

“Cái gì…”

Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên kề sát vào cô, cúi xuống, ngay sau đó một nụ hôn rơi xuống môi cô.

Chỉ lướt qua rồi ngay lập tức rời đi.

Giang Nguyệt chớp chớp mắt, nhìn khuôn mặt người đàn ông gần trong gang tấc, nhất thời không biết phải nói gì.

“Bởi vì sẽ quá lâu không gặp, cho nên tôi muốn đòi em một nụ hôn.” Anh bất đắc dĩ nói: “Hy vọng em sẽ không cảm thấy khó chịu.”

Giang Nguyệt: “… Bây giờ anh nói có phải là quá muộn rồi không?”

“Vậy bây giờ xin lỗi cũng được.” Tiêu Kỳ Nhiên nhếch môi: “Dù sao thứ tôi muốn, tôi đã có rồi.”
 
Chương 880


Chương 880

… Đồ vô lại!

Giang Nguyệt nhíu mày, tức giận trừng mắt nhìn anh: “Tôi muốn về nhà!”

Lúc cô nói chuyện mang theo chút nóng nảy, có vẻ đặc biệt đáng yêu, Tiêu Kỳ Nhiên cười cười, lặng lẽ nhìn cô vài giây, nhỏ giọng nói:

“Lúc không thể nhìn thấy em tôi sẽ rất nhớ em.”

Anh ta dường như có thể đọc được suy nghĩ, và trực tiếp nói những gì Giang Nguyệt muốn nghe nhất suốt cả chặn đường đến giờ.

Giang Nguyệt hít sâu một hơi, trong lòng lại dâng lên một cỗ ấm áp, cô rũ mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ nhỏ giọng nói:

“Tôi sẽ nhanh chóng trở về.”

Giang Nguyệt vốn là diễn viên ưu tú nhất, quản lý cảm xúc và biểu cảm cũng là hạng đỉnh cao, hiếm khi mắc khuyết điểm.

Thế nhưng giờ phút này lại hoàn toàn quên mất thói quen nghề nghiệp của mình, tâm tình chân thật biểu lộ không sót một chút, lời nói ra miệng cũng hoàn toàn không phòng bị.

Anh sẽ nhớ cô khi anh không thể nhìn thấy cô.

Mà cô cũng sẽ nhanh chóng trở về, bởi vì không muốn để cho anh nhớ nhung quá lâu.

“Sao thế? Là bởi vì em muốn gặp tôi à?” Tiêu Kỳ Nhiên bình thản hỏi.

Hắn giả ngu, rõ ràng biết rõ lời nói của cô giờ phút này đều là đang lờ mờ biểu đạt tình ý, nhưng vẫn muốn chính miệng cô thừa nhận.

Thật xấu xa!

Giang Nguyệt chỉ cảm thấy dái tai nóng như bị lửa đốt, mặt cũng nóng theo.

Cô cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, chỉ muốn chạy trốn, mở cửa xe chạy ra ngoài:

“Tôi đi trước, tạm biệt!”

Tiêu Kỳ Nhiên lẳng lặng nhìn Giang Nguyệt rời đi, sau khi xác định cô sẽ không quay lại, anh mới chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu dưỡng thần.

Mấy ngày nay anh cũng không tính là dễ dàng.

Kể từ khi tiếp nhận Tiêu Thị từ trong tay Tiêu Viễn Phong, tuy rằng từ nay lời nói của anh có quyền quyết định mọi chuyện, nhưng nó cũng kéo theo vô số nhiệm vụ chính thức.

Mỗi một quyết định đều phải thông qua anh, vô cùng bận rộn.

Có mấy cuộc họp phải bay sang châu Âu, cũng bị hắn tạm thời tìm lý do từ chối, tận lực rút ngắn phạm vi hoạt động xuống mức tối thiểu.

Nhưng bây giờ xem ra, đi một chuyến cũng không phải là không được.



Nghỉ ngơi vài ngày, Giang Nguyệt lại thu dọn hành lý cho chuyến bay đi châu Âu một chút. Vì lý do công việc nên chị Trần không thể đi cùng Giang Nguyệt được, dự định để Tĩnh Nghi đi cùng. Nguyên nhân là Tĩnh Nghi đã học tiếng Đức ở trường đại học.

Mặc dù tiếng Anh của Giang Nguyệt không tệ, đủ để giao tiếp với mọi người. Nhưng ngôn ngữ chính thức của Vienna là tiếng Đức. Để phòng ngừa thì Tĩnh Nghi là lựa chọn tốt nhất.

Biết được nguyên nhân, Tiểu Diệp liền hối hận không thôi: “Nếu biết sớm vậy thì lúc đại học em đã học thêm vài ngôn ngữ rồi.”

Tĩnh Nghi nhiệt tình an ủi cô: “Chị Tiểu Diệp, chị có thể chờ em trở về rồi sẽ dạy chị nha.”
 
Chương 861


Chương 861

Trong một bàn đầy diễn viên và minh tinh, Tiêu Kỳ Nhiên ngồi ở chính vị thực sự rất lạc lõng với xung quanh. Khí thế bức người làm cho người ta không dám đến gần, những người khác ngay cả âm thanh nói chuyện cũng nhỏ đi rất nhiều.

Bên trái của anh là Ứng Thừa Kỳ, ghế bên phải trống rỗng, ai cũng không dám đi qua ngồi.

Những chiếc ghế khác đều đã được lấp đầy, nhưng chiếc ghế đó dường như được cố ý dành riêng, trông đặc biệt đột ngột.

“Giang Nguyệt, mau tới đây.” Ưng Thừa Kỳ nhìn thấy Giang Nguyệt đẩy cửa đi vào, lập tức nhiệt tình vẫy tay với cô: “Chỉ còn thiếu một mình cô, ngồi cạnh Tiêu tổng đi.”

Nụ cười của Giang Nguyệt treo trên mặt, ánh mắt từng chút từng chút chuyển đến trên người người đàn ông.

Đối phương chỉ chào hỏi bằng ánh mắt khi cô bước vào cửa, sau đó chậm rãi cúi đầu lấy khăn tay lau tay, bình thản giống như quan hệ giữa hai người chỉ là quen biết.

Giang Nguyệt cứng người chỉ trong giây lát, lại nở nụ cười vô cùng rạng rỡ, hào phóng đi tới:

“Xin lỗi, trên đường có chút kẹt xe.”

Tốc độ chuyển đổi của cô rất nhanh, hầu như không để lộ một chút sơ hở nào.

Cô không tẩy trang, thậm chí quần áo còn chưa kịp thay, vẫn là sườn xám màu tím đậm vừa rồi khi diễn kịch, mỗi lời nói và hành động đều có nét nữ tính cổ điển.

Sườn xám bó sát, vải ôm sát người làm nổi bật eo cô mảnh khảnh hơn, mông càng cong hơn.

Trong ánh mắt mọi người đều có kinh phục, Tiêu Kỳ Nhiên thì trầm ánh mắt, động tác lau tay thoáng dùng sức, bình tĩnh đặt chiếc khăn sang một bên.

Đến khi Giang Nguyệt ưu nhã ngồi bên cạnh, anh mới nghiêng người lấy áo vest khoác trên ghế xuống, chậm rãi đưa qua: “Phòng hơi lạnh, khoác vào đi.”

Giang Nguyệt sẽ không ở trong trường hợp như vậy lạnh lùng, lúc này sẽ có vẻ rất không có EQ.

Vì thế cô đưa tay tiếp nhận, nhỏ giọng nói một câu “Cảm ơn”.

Tương tác giữa hai người vừa phải, không quá nhiều nhưng chắc chắn không thể nói là thân thiết.

Thật ra giọng nói của bọn họ cũng không lớn, nhưng tất cả mọi người đều chú ý tới bên này, đương nhiên thấy được động tác hai người đưa quần áo.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều trở nên mập mờ.

Tin tức phim bị từ chối phát hành đã được thông báo nội bộ ngay lập tức, vì vậy tất cả mọi người cũng nhận được tin dữ “Hủy chiếu”. Nhưng bây giờ lại vô cớ tái chiếu thì ai cũng vui mừng, nhưng tại đồng thời tò mò về lý do.

Hôm nay vừa thấy, trong lòng mọi người đều rõ ràng.

Sợ rằng vì để tư bản ra mặt giúp đỡ, người nào đó “vị tha” bán đứng thân thể, đổi lấy tư cách phát sóng.

Tuy rằng không ai mở miệng, nhưng ánh mắt khinh bỉ cùng chán ghét vẫn không kiềm chế được, như có như không ném lên người Giang Nguyệt.

Nữ diễn viên ngồi phía xa thậm chí còn bắt đầu nhỏ giọng bàn tán: “Thảo nào trong thời gian quay phim lại thường xuyên đến thăm đoàn. Bây giờ ngay cả che giấu cũng lười giả vờ.”

“Người ta quả nhiên là có chút công phu, nếu không có thể giữ được một pho tượng Đại Phật như vậy?”

“Chậc chậc, công phu này tôi cũng không học được.”
 
Chương 862


 

Chương 862

“Đó là vì cô không có bản lĩnh và vị tha như người ta.”

“Bản lĩnh? Vị tha? Lời này cũng không dám nói, bản lĩnh này có gì đẹp mặt.”

“…”

Lời trong lòng mọi người không nói ra, ngoài miệng nói những lời không quan trọng, nhưng ý tứ trong lời nói đều nghe ra được.

Tiêu Kỳ Nhiên cũng nghe thấy một vài từ, không vui nhíu mày.

Sắc mặt Ứng Thừa Kỳ cũng không tốt lắm. Nhưng hắn cũng chỉ là đạo diễn, không quản được nghị luận của những người khác, chỉ có thể ho khan vài tiếng, nâng ly rượu lên:

“Được rồi, được rồi, tất cả mọi người đều đến đông đủ, cùng nhau cụng ly đi.”

Tiếng thảo luận dần dần lắng xuống, tất cả mọi người nâng ly rượu lên, ngoài miệng hô “Cạn ly”, nhưng đồng thời đều tránh miệng ly của Giang Nguyệt, không muốn có tiếp xúc.

Giống như đang tránh một số bệnh dịch khủng khiếp.

Nó giống như tránh một bệnh dịch hạch khủng khiếp.

Tiêu Ân Tuấn gần như cau mày, quay đầu nhìn về phía Giang Yến Ly bên cạnh.

Bản thân cô ngược lại rất hào phóng, hô “cạn ly” với mọi người một cách rạng rỡ và thờ ơ, rồi uống cạn như không có chuyện gì xảy ra.

Dửng dưng, dường như cô không cảm nhận được sự khác thường của mọi người.

Sau khi mọi người bắt đầu động đũa, Giang Nguyệt mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô hầu như không ăn gì, ngoại trừ đĩa salad bên cạnh, cũng không gắp bất kỳ món ăn nào khác.

Cô đương nhiên cũng không có bỏ qua ánh mắt đến từ Lục Triển Ti bên kia.

Cơm nước xong xuôi, Ứng Thừa Kỳ nói một chút về sự sắp xếp tuyên truyền của tiếp theo của bộ phim, cảm tạ Tiêu Kỳ Nhiên ra sức trợ giúp. Mọi người lại cụng ly một trận rồi mới giải tán.

Chờ khi mọi người chuẩn bị rời khỏi chỗ ngồi, Lục Triển Tì vẫn rất yên tĩnh bỗng nhiên mở miệng:

“Giang Nguyệt, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Lời này vừa nói ra, những diễn viên khác đứng dậy đều sửng sốt, ngay cả những người đã ra khỏi phòng cũng không khỏi tò mò muốn quay lại xem trò vui.

Giang Nguyệt không nhúc nhích, Ứng Thừa Kỳ lo lắng chọc giận Tiêu Kỳ Nhiên, vội vàng nói:

“Những người khác có thể về rồi, Triển Ti ở lại, tôi còn có việc khác cần bàn bạc với nam nữ chính của bộ phim.”

Mặt mũi đạo diễn luôn phải cho, lần này những người khác cũng không có gan ở lại, chỉ có thể nén lòng hiếu kỳ đi ra ngoài.

Vì thế trong phòng chỉ còn lại bốn người Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt, Ứng Thừa Kỳ và Lục Triển Ti.

“Tiêu tổng, anh có thể tránh đi một chút không?”

Lúc này, ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên mới dần dần nâng lên, đầu tiên là nhìn thoáng qua Giang Nguyệt, sau đó bình tĩnh nói: “Tôi đi toilet một chút.”

Hắn không có ở lại, nhưng cũng không nói muốn đi, chỉ là tạm thời rời đi.

Tiêu Kỳ Nhiên vừa mới đi ra ngoài, Lục Triển Ti hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói:

“Giang Nguyệt, tôi đã nói rồi, cô không nên là người như vậy.”

Nhìn bộ dáng Lục Triển Ti đè nén lửa giận, Giang Nguyệt chỉ cảm thấy dở khóc dở cười:
 
Chương 863


Chương 863

“Anh Lục cảm thấy tôi nên là người như thế nào?”

“Nếu là vì một bộ phim, cô không cần!” Lục Triển Ti nắm chặt tay, cực kỳ đau lòng:

“Cho dù cô không làm như vậy, cũng không ai trách cô, cô cần gì phải…”

“Tôi không cần phải làm gì?” Giang Nguyệt cười một tiếng: “Anh Lục, phiền anh nói rõ một chút, tôi nghe không hiểu câu nói của anh.”

Lục Triển Ti nhìn cô giả vờ không hiểu, tức giận chỉ vào bộ vest thủ công treo trên lưng ghế:

“Cô còn muốn tôi nói cái gì nữa đây? Giang Nguyệt, nếu cố cứ nhất định phải ti tiện như vậy, thật sự là tôi đã nhìn lầm cô rồi.”

Bộ dạng tràn ngập sự phẫn nộ chính đáng của anh ta khiến Giang Nguyệt chỉ muốn cười.

Con người chỉ tin vào những gì họ muốn tin tưởng, vô năng khi dễ những người trong phạm vi tiếp nhận của họ.

Nếu hắn thật sự để ý cái gì, vì sao không cùng Tiêu Kỳ Nhiên nói chuyện?

Tất cả là lỗi ở sự ô uế của phụ nữ chứ không ai trách đàn ông?

“Tôi sao lại ti tiện?” Giang Nguyệt yên tĩnh, thờ ơ: “Anh cho rằng tôi và Tiêu Kỳ Nhiên đã lên giường với nhau, cho nên bộ phim mới thuận lợi được tái chiếu?”

Lục Triển Ti nghẹn lại, một lúc sau anh ta rất cứng ngắc nói: “Chu Nhược Oánh sẽ không làm như vậy, Chu Nhược Oánh sẽ không phản bội tôi.”

“Anh Lục, lần trước tôi đã nói rồi, anh vẫn chưa thoát được vai!” Giang Nguyệt ôm cánh tay, nhận thấy hôm nay mình ăn mặc quả thật ít, da thịt lạnh lẽo:

“Chu Nhược Oánh sẽ không phản bội Tông Trì, cô ấy tình nguyện bị bắn chết cũng không muốn chịu nhục, bởi vì cô ấy yêu Tông Trì.”

“Nhưng phim quay xong rồi, tôi là Giang Nguyệt, anh Lục.” Cô không còn muốn giải thích gì nữa: “Tôi không thuộc về anh, chuyện tôi làm cũng không liên quan gì đến anh.”

Cô cảm thấy càng nói càng nhàm chán, trong giới này đã mục nát rồi.

Rốt cuộc đến khi nào, phụ nữ mới không trở thành vật sở hữu của đàn ông nữa? Đến khi nào mới có thể hoàn toàn thuộc về chính mình, sống mà không bị chỉ trích hay phán xét?

Hôm nay tâm tình đã rơi xuống đáy, tinh lực cũng đã đến cực hạn.

Giang Nguyệt thậm chí không có ý định đợi Tiêu Kỳ Nhiên trở lại, đứng dậy đi về phía cửa.

Ứng Thừa Kỳ rốt cục cũng nói ra một câu cuối cùng: “Triển Ti, sở dĩ lần này Tiếu tổng ra tay giúp đỡ, là vì tôi đã đi nói chuyện với anh ta. Chúng tôi cùng nhau thương lượng phương thức xử lý, một chút cũng không liên quan đến Giang Nguyệt. Sao cậu lại có thể…”

Lục Triển Ti lúc này mới biết được chân tướng, sửng sốt: “Cái gì? Sao anh không nói sớm hơn?”

Hắn bối rối quay đầu đuổi theo Giang Nguyệt, lại đụng phải Tiêu Kỳ Nhiên. Sắc mặt đối phương cực lạnh, vô cùng lãnh đạm nhìn hắn.

Người đàn ông mặc âu phục giày da đứng trước mặt, giống như một bức tường thật dày.

Lục Triển Ti kinh ngạc hai giây, giọng điệu đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Tiêu tổng, xin nhường đường.”

Tiêu Kỳ Nhiên không động đậy, vẫn chắn trước mặt hắn, ngữ khí ngắn gọn: “Giang Nguyệt không muốn gặp anh.”

“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.” Lục Triển Ti nhìn Tiêu Kỳ Nhiên, đột nhiên trở nên cảnh giác:

“Tiêu tổng, anh không có quyền đưa ra quyết định thay cô ấy.”
 
Chương 864


Chương 864

Anh ta thẳng lưng, nghiêm túc cảnh cáo: “Xin hãy tôn trọng Giang Nguyệt.”

“Vừa rồi anh cũng đã tôn trọng cô ấy đó à?” Tiêu Kỳ Nhiên híp mắt lại, ngậm một điếu thuốc vào miệng, bật lửa vừa đốt lên liền rít một hơi, nhả khói ra:

“Lúc anh không biết chân tướng, bừa bãi vu khống cô ấy. Sao lúc đó không nói tôn trọng cô ấy?”

Lục Triển Ti á khẩu không nói nên lời.

Suy nghĩ một chút, anh ta lại nói: “Tôi sẽ gặp và xin lỗi cô ấy vì chuyện vừa rồi.”

Mặt của Tiêu Kỳ Nhiên vẫn vô cảm như cũ: “Anh cảm thấy cô ấy sẽ tha thứ cho anh sao? Lúc nói ra miệng, sao không nghĩ tới hậu quả?”

Lời nói của anh vẫn không chút lưu tình: “Anh là tiền bối mà Giang Nguyệt kính trọng, là đàn anh trong ngành của cô ấy. Anh có bao giờ nghĩ đến lời của mình sẽ có bao nhiêu tổn thương đối với cô ấy không?”

Mấy câu này khiến Lục Triển Ti không còn mặt mũi đối mặt với Giang Nguyệt.

Tiêu Kỳ Nhiên không phải cất công quay lại đây để thuyết giảng cho Lục Triển Ti, hắn đi vào lấy âu phục đi ra rồi mới chậm rãi nói:

“Nhưng có một câu anh nói đúng, tôi ra tay hỗ trợ, đúng thật là chỉ vì Giang Nguyệt.”

Lục Triển Ti ngẩn ra.

“Nhưng không giống như anh đã nghĩ!” Khi nói ra lời này, Tiêu Kỳ Nhiên không còn cảm giác cao siêu và xa cách nữa, giọng điệu rất thẳng thắn: “Tôi chỉ muốn cô ấy được vui vẻ.”

Tiêu Kỳ Nhiên nói xong, vội vàng rời đi.

Khi anh ra đến ven đường, Giang Nguyệt vẫn còn ngồi xổm ở trước cửa khách sạn đếm xe. Cô nhìn từng chiếc xe chạy nhanh qua trước mặt mình, lâm vào trạng thái ngẩn người.

Cô cũng không phải cố ý chờ Tiêu Kỳ Nhiên, mà là bởi vì giờ này là giờ cao điểm, bắt taxi cần phải chờ lâu.

“Còn chưa đi?”

Tiêu Kỳ Nhiên đi tới, ngồi xổm xuống theo Giang Nguyệt, hỏi cô có lạnh không.

Giang Nguyệt quay đầu nhìn Tiêu Kỳ Nhiên một cái, rồi lại không coi ai tiếp tục đếm xe.

Bị anh cắt ngang như vậy, cô cũng quên mình đã đếm đến bao nhiêu rồi.

“Đứng lên đi, tôi đưa em về.” Anh cúi người lại gần, ngữ khí bình thản, không cho cô có cơ hội cự tuyệt.

Giang Nguyệt vẫn bất động, vì thế Tiêu Kỳ Nhiên đưa tay kéo tay cô, lại bị cô né đi.

Giang Nguyệt đột nhiên mở miệng, thản nhiên nói: “Vừa rồi ở trên bàn ăn anh cũng đã thấy, bọn họ cho rằng tôi là ‘anh hùng cống hiến’, vì bộ phim được chiếu mà không từ thủ đoạn.”

Thần sắc Tiêu Kỳ Nhiên ngưng trọng, sau đó đơn giản trả lời: “Em không có.”

“Có đôi khi sự thật không quan trọng như vậy.” Giang Nguyệt hời hợt trả lời: “Anh có thể bịt miệng bọn họ, khiến bọn họ không nói như vậy. Nhưng anh có thể thay đổi bộ não của bọn họ, để cho bọn họ không nghĩ như vậy nữa sao?”

Cô vỗ vỗ đầu gối, đứng lên, nhìn về phía Tiêu Kỳ Nhiên đang theo cô đứng lên: “Anh đưa cho tôi một cái áo khoác, bọn họ cũng có thể thỏa sức tưởng tượng.”

“Đối với hầu hết mọi người, tôi có thể có tài nguyên tốt, phát ngôn tốt, hợp đồng hợp tác tốt, không phải vì con người tôi tài giỏi xuất sắc gì, mà là tôi ở một phương diện nào đó có ‘chỗ hơn người’.”

Dưới ánh đèn đường, cô đang mỉm cười, nhưng trong đáy mắt có thể thấy rõ sự mất mát.
 
Chương 865


Chương 865

Giang Nguyệt cười tự giễu: “Dù cho tôi làm cái gì, bọn họ cũng sẽ cảm thấy tôi phải đi đường tắt nào đó, tóm lại không thể dựa vào chính mình, càng không thể là vinh quang.”

Tiêu Kỳ Nhiên dừng một chút, nghe ra cô đơn cùng bất lực trong lời nói của cô, bình tĩnh mở miệng:

“Cho nên em mới muốn trở thành ảnh hậu như vậy.”

Nụ cười treo trên mặt Giang Nguyệt trong nháy mắt cứng lại.

Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu, ngữ khí bình thản, là một loại thờ ơ, giống như rất hiểu cô:

“Cho nên mỗi lần quay phim em đều rất nghiêm túc. Đối với diễn xuất cũng rất cầu toàn. Đều là vì muốn chứng minh thực lực của mình.”

Sao anh lại có thể không biết những điều này?

Mỗi lần cô giành được giải thưởng, nụ cười trên mặt cô là chân thành nhất.

Đang là ban đêm, Giang Nguyệt chỉ mặc một bộ sườn xám, hiện tại thân thể đang run rẩy.

Nhưng cô vẫn ngang ngạnh ưỡn thẳng lưng, cằm nâng rất cao, cực kỳ giống khổng tước cao ngạo, không để ai nhìn thấy vẻ yếu ớt của mình.

Tiêu Kỳ Nhiên rũ mắt nhìn Giang Nguyệt trong chốc lát, trực tiếp khoác áo vest lên vai cô, bao bọc hơn nửa thân thể cô.

Bàn tay anh giúp cô kéo cổ áo, che đi vị trí trước ngực cô, ngăn không cho gió thổi vào.

“Em đã rất ưu tú rồi.” Giọng anh trầm như giếng cổ, ánh mắt sâu lắng giúp cô phơi bày thành tích:

“Vừa ra mắt đã nhận được hai giải thưởng nghệ sĩ mới. Bộ phim đầu tay “Bông hồng gai” được công chiếu, liền trực tiếp giành quán quân phòng vé năm đó. Trong vòng một năm trở thành người dẫn đầu lưu lượng truy cập của ngành. Năm ngoái, em lại vừa giành giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Đây đều là vinh quang của em.”

“Lúc trước khi bộ phim “Tú Nương” chưa được công chiếu, các nhà thẩm định trong nước đều dự đoán em có thể dùng bộ phim này để giành được danh hiệu ảnh hậu.”

Giang Nguyệt nghe xong, mắt lại có chút chua xót.

Tiêu Kỳ Nhiên nhớ rõ tất cả.

Ngay cả một số dự đoán về hướng gió của cô trong ngành giải trí cũng được chú ý, điều này làm cô ngạc nhiên.

“Sao anh lại có thể nhớ rõ như vậy…”

Tiêu Kỳ Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt của Giang Nguyệt: “Không phải em đã nói rằng em muốn trở thành diễn viên giỏi nhất cả nước sao?”

Đã quá lâu rồi!

Lâu đến nỗi ngay cả bản thân cô cũng sắp quên những lời này đã nói với Tiêu Kỳ Nhiên từ khi nào.

Có thể là lần đầu tiên gặp mặt. Cũng có thể là lần đầu tiên cô giành được giải thưởng diễn viên mới. Tóm lại, cô làm diễn viên càng lâu, lại càng không đủ can đảm để nói những lời này.

“Nhưng bây giờ tôi mới hiểu được, chỉ là tôi tự cao tự đại mà thôi.” Giang Nguyệt quay mặt đi, khẽ nhếch môi:

“Tôi ngu ngốc, tôi yếu đuối. Lại rất quan tâm đến ánh mắt của người khác. Tôi không thích hợp để ở trong ngành này.”

“Giang Nguyệt, không ai nói cho em biết sao? Khi em nói dối lòng, sẽ có thói quen dày vò góc áo.”
 
Chương 866


Chương 866

Giang Nguyệt giật mình, lập tức cúi đầu, phát hiện tay mình đang vô ý thức đùa nghịch nút cuối cùng trên âu phục của anh, không cách nào che giấu động tác nhỏ của mình trước mặt anh.

Cô hốt hoảng buông ra, lại cảm thấy có chút muốn che đậy, vì thế giận dỗi nói: “Tôi chỉ muốn cài lại khuy áo thôi, trời lạnh quá.”

Tiêu Kỳ Nhiên lặng lẽ mỉm cười, cũng hùa theo ý cô mà nói: “Nếu trời lạnh như vậy, hay là em lên xe ngồi đi. Trên xe có hệ thống sưởi.”

Đứng ở ven đường một lát, chóp mũi Giang Nguyệt đã đỏ bừng vì lạnh. Cô biết mình sẽ không bắt được xe, vì thế một tay nắm cổ áo vest, một tay xách làn váy, bước đến ngồi vào xe của anh.

Tiêu Kỳ Nhiên cũng ngồi vào theo, đóng cửa xe lại.

Chiếc xe khởi động động cơ rồi chạy đi.

Trên đường đi, cả hai đều không đề cập đến chủ đề vừa rồi. Sau khi xe chạy được vài phút, Tiêu Kỳ Nhiên mới chậm rãi mở miệng:

“Lần trước giữa em và Thịnh Sóc Thành xảy ra chuyện gì? Có tiện nói cho tôi nghe không?”

Hệ thống sưởi trong xe thật sự rất đầy đủ, không quá mấy phút Giang Nguyệt liền cảm thấy trên người nóng lên, cô cởi áo vest trên người ra, hít mũi một cái:

“Đã giải quyết xong rồi.”

“Đã giải quyết xong rồi.” Giang Nguyệt rũ mắt xuống, giải thích qua loa:

“Tôi xúc động nói sai lời, cũng may là ngài ấy không để ý đến lời nói bậy bạ của tôi. Tha thứ cho tôi.”

Cô không nói chi tiết, Tiêu Kỳ Nhiên cũng không truy hỏi, chỉ gật đầu: “Giải quyết được là tốt rồi.”

Vẻ mặt anh thản nhiên, không hỏi thêm bất cứ chi tiết nào về tình huống của cô, thấp giọng nói:

“Sau này nếu em bị bắt nạt, có thể nói với tôi, tôi sẽ xử lý giúp em.”

“Anh còn không biết nguyên nhân.” Giang Nguyệt hít một hơi, chóp mũi vẫn đỏ như cũ, ngay cả nói chuyện cũng có chút giọng mũi:

“Lỡ như tôi là người sai trước thì sao? Nếu tôi bắt nạt người khác thì sao? Nếu tôi gây ra họa thì sao?”

Tiêu Kỳ Nhiên liếc mắt nhìn cô một cái, khoác lại bộ âu phục cô cởi ra lên khuỷu tay, nâng khóe môi lên:

“Vậy thì tôi vẫn sẽ đứng về phía em vô điều kiện.”

Giờ phút này, ánh mắt của anh bình tĩnh giống như một dòng nước sâu: “Em muốn làm gì thì cứ làm, còn lại đều giao cho tôi.”

Đây không phải là lần đầu tiên anh nói những lời này.

Cô nói cô muốn trở thành một diễn viên, vì vậy anh thành lập Giang San, cung cấp cho cô cơ hội quay phim và diễn xuất, để cô có thể yên tâm diễn xuất trong giới giải trí hỗn loạn này.

Lúc trước đã nghe anh nói một lần, nhưng bây giờ nghe lại, Giang Nguyệt vẫn có cảm giác không chân thực.

Loại cảm giác được người khác nâng niu che chở này, cô vẫn luôn cảm thấy chỉ là ảo giác.

Giang Nguyệt kinh ngạc, hốc mắt đột nhiên nóng lên, vì che giấu cảm xúc, cô lập tức cúi đầu, hai tay đan xen lên đầu gối, mỉm cười nói: “Tiêu tổng thật biết nói đùa.”

“Chuyện quan trọng tôi chưa bao giờ nói đùa.” Nói xong, Tiêu Kỳ Nhiên lại không hài lòng sửa lại cách xưng hô của cô: “Tôi nói rồi, sau này đừng gọi tôi là Tiêu tổng.”

Anh không thích cách xưng hô của cô đối với anh, rất xa lạ.

Nhưng càng như vậy, Giang Nguyệt lại càng không muốn làm theo ý anh, ngẩng đầu kiên định nhìn anh: “Nếu như tôi nhất định muốn gọi như vậy thì sao?”
 
Chương 867


Chương 867

“Tôi sẽ có biện pháp.” Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt thanh tú to bằng lòng bàn tay của cô, đùa giỡn nhếch môi, trong lòng đã có chủ ý:

“Em thử xem.”

“Tiêu tổng. Tiêu…”

Trước khi cô có thể nói hết âm thanh của từ thứ hai, anh đã cúi đầu hôn cô.

Đầu tiên là Giang Nguyệt mở to hai mắt, sau đó phát ra một tiếng kêu nhỏ. Bất ngờ không kịp đề phòng nâng mắt lên, tầm mắt trực tiếp đụng vào trong mắt đen sâu thẳm của anh, thâm trầm đến mức cô suýt nữa quên cả hô hấp.

Nửa người trên của Tiêu Kỳ Nhiên hơi nghiêng về phía Giang Nguyệt, lòng bàn tay giữ chặt vòng eo thon như đồng hồ cát của cô, nhưng không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng đè lên cô.

Nụ hôn của anh đến bất ngờ, nhưng cũng rất kiềm chế.

Hầu như không có thêm sự xâm nhập nào nữa, anh nhanh chóng buông môi cô ra, chỉ là thân thể vẫn bị anh giữ chặt, nhiệt độ trên đầu ngón tay anh xuyên qua sườn xám truyền đến da thịt cô.

Cơ thể Giang Nguyệt mềm nhũn, nhịp tim đã bị rối loạn, sau khi bị buông ra hô hấp cũng dồn dập, ngực phập phồng.

Tiêu Kỳ Nhiên ngữ khí chậm rãi, nhưng đã khàn khàn: “Hiện tại em nên gọi tôi như thế nào, hả?”

Giọng điệu hơi ra lệnh của anh đã chạm đến tâm lý nổi loạn của Giang Nguyệt, cô lại không sợ chết tiếp tục hô:

“Tiêu tổng, Tiêu…”

Một nụ hôn lại hạ xuống!

“Có nghe lời không? Gọi tôi là gì?”

Lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, vành tai xấu hổ của Giang Nguyệt bắt đầu nóng lên, thanh âm yếu ớt gần như không thể nghe thấy, giống như đang giương cờ trắng đầu hàng:

“Tiêu Kỳ Nhiên.”

Tiêu Kỳ Nhiên cuối cùng cũng hài lòng, bàn tay to lưu luyến bên hông cô một giây cuối cùng, mới không nỡ mà buông ra.

Chỉ được nếm thử chút tư vị, quả thực quá thống khổ.

Cùng lúc đó, trong mắt Giang Nguyệt mơ hồ, nửa nghi hoặc nửa mê man nhìn hắn. Sự kiềm chế của anh khiến cô còn chưa lấy lại tinh thần.

“Hôn chưa đủ à?” Hai người đã từng là bạn tình thân cận nhất, anh đương nhiên quen thuộc với ánh mắt của cô, vì thế cười trêu chọc: “Còn muốn?”

Giang Nguyệt ý thức được tâm tình của mình, nhất thời bừng tỉnh, trong lòng dâng lên một cảm giác xấu hổ cùng khó chịu, cô hoảng hốt vội vàng tìm cớ: “Tôi muốn anh lập tức đưa tôi về.”

Tiêu Kỳ Nhiên nhàn nhạt đáp: “Đã ở dưới nhà của em rồi.”

Giang Nguyệt: “Làm sao có thể, vừa rồi còn ở…”

Cô còn chưa nói xong, quay đầu đã nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc ngoài cửa xe, chính là tầng dưới căn hộ của cô.

Không biết từ khi nào, chiếc xe đã dừng lại.

Nói cách khác, trong khi xe chạy họ vẫn luôn hôn nhau!
 
Chương 868


Chương 868

“Hình như em rất thích, thậm chí quên mất thời gian?” Khóe môi Tiêu Kỳ Nhiên lộ ra ý cười, đối với một ít động tác nhỏ của cô đã quen thuộc như lòng bàn tay:

“Nếu em không ngại thì chúng ta có thể tiếp tục.”

Giang Nguyệt xấu hổ ấn đầu ngón tay vào lòng bàn tay, không muốn thừa nhận vừa rồi mình mất bình tĩnh. Cô trừng mắt nhìn anh như đang phát tác tính khí trẻ con, tức giận mở cửa xe bước xuống, còn không quên lễ phép nói một câu:

“Tạm biệt!”

Ngay cả mỗi một bước lúc rời đi đều dậm chân rất mạnh, như thể đang trút giận.

Cô tức giận, cô xấu hổ, cô ngang ngược, cô rơi nước mắt.

Nhất cử nhất động của cô đều sống động, không còn giống như một con búp bê mặc người thao túng, chỉ biết mỉm cười cùng gật đầu, mà rốt cục bắt đầu có máu có thịt.

Đây mới là Giang Nguyệt!

Cô ấy nên được lấp đầy cảm xúc, phong phú, xinh đẹp.

Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng dáng Giang Nguyệt biến mất ở hành lang, sau đó chậm rãi lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho người vừa rời đi:

[Ngủ sớm một chút.]

Một dấu chấm than màu đỏ nhanh chóng hiện lên trên màn hình.

Tiêu Kỳ Nhiên: “…”

Nụ cười của anh nhanh chóng chìm xuống, híp mắt, lạnh lùng hỏi mượn điện thoại di động của tài xế, không chút do dự gọi cho Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt vừa bước vào cửa nhà, điện thoại di động của cô liền rung lên, cô vừa bắt máy đã nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói lạnh lùng:

“Nguyệt Nguyệt, kéo tôi ra khỏi danh sách chặn.”

Rõ ràng là ngữ khí rất lạnh lùng, nhưng nghe có vài phần đáng thương.

Giang Nguyệt cũng mới chợt nhớ tới, lúc trước cô nhất thời tức giận mà chặn số Tiêu Kỳ Nhiên.

Nghĩ đến Tiêu Kỳ Nhiên vì chuyện này mà đặc biệt gọi đến, Giang Nguyệt cảm thấy có chút dở khóc dở cười.

Cô một tay cầm điện thoại, một tay đổi giày: “Tại sao phải bỏ chặn? Anh cho tôi một lý do đi.”

“Nếu tôi nói là ‘để tôi theo đuổi em’ thì lý do này có hợp lý không?” Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh hỏi.

Giang Nguyệt hít sâu một hơi, cố gắng không bị lời nói của anh ảnh hưởng, bình tĩnh đáp: “Không đủ.”

Xem ra, chính là không quá hài lòng.

Tiêu Kỳ Nhiên lo lắng cô sẽ cúp máy, vì thế lại suy nghĩ hai giây, lập tức bổ sung:

“Vậy thì còn cần phải nói về việc phát hành bộ phim. Các tin tức liên quan tôi phải báo cho em.”

Có bao nhiêu công việc cùng hạng mục cần phải làm, lại để cho chủ tịch của tập đoàn Tiêu thị phải tự mình thông báo cho cô?

Giang Nguyệt trong lòng cũng hiểu, đây là lý do chính đáng duy nhất mà Tiêu Kỳ Nhiên có thể nghĩ ra, vì vậy cô cũng không làm khó anh nữa, rất nghiêm túc nói:

“Vậy thì cho anh một thời gian thử việc trước, sau này thì phải xem biểu hiện của anh.”

Tiêu Kỳ Nhiên: “… Được.”
 
Chương 869


Chương 869

Tiêu Kỳ Nhiên thế nào cũng không nghĩ tới, có một ngày, ngay cả anh cũng cần phải trải qua thời gian thử việc.

Ban ngày, câu lạc bộ Wild Berry có rất ít người. Đến tối mới mở cửa nên nhân viên trong câu lạc bộ sẽ tương đối rảnh rỗi, một số người làm ca đêm hiện tại còn đang ngủ bù.

Ngu Vãn chọn đến vào ban ngày.

Cô ta chào hỏi người của câu lạc bộ trước, lại cam đoan với vệ sĩ nhiều lần nhiều nhất là năm phút, lúc này mới đi vào ký túc xá nhân viên của câu lạc bộ.

Mùi bên trong thật sự không thể nói là dễ ngửi. Có mùi rượu, mùi hôi thối và những mùi khó tả khác, kèm theo một luồng khí nóng phả vào mặt.

Ngu Vãn theo bản năng nhíu mày, đi tới cửa ký túc xá của Tần Di Di.

Ngu Vãn hít sâu một hơi, nở một nụ cười dịu dàng rồi gõ cửa. Mở cửa là một người đàn ông ở trần, nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi:

“Cô tìm ai?”

Ngu Vãn nhịn chán ghét xuống, mỉm cười nói: “Tôi tìm Tần Di Di.”

“À, cô ấy vẫn còn ngủ.” Người đàn ông tùy tiện trả lời một câu, sau đó quay đầu hướng bên trong không chút do dự hét lên:

“Móng vuốt nhỏ, có người tìm em.”

Một lúc sau Tần Di Di mới đầu tóc rối bù đi ra, trên người mặc váy lượm thượm.

Ngu Vãn vẫn duy trì nụ cười khéo léo như cũ: “Tần tiểu thư, cô còn nhớ tôi không?”



Sau khi cuộc trò chuyện ngắn ngủi năm phút kết thúc. Lúc Ngu Vãn từ trong ký túc xá đi ra còn cảm thấy dở khóc dở cười.

Hóa ra cái tên mà Tần Di Di chưa kịp nói ra miệng ngày đó, lại là Giang Nguyệt.

Làm sao có thể là Giang Nguyệt?

Ngu Vãn không nhịn được cười khẩy một tiếng. Cô ta cảm thấy Tần Di Di sau khi chịu trừng phạt, thần kinh đã có vấn đề rồi.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Giang Nguyệt, Ngu Vãn đã biết rõ người trước mặt chỉ là người thay thế.

Theo ngôn từ trong tiểu thuyết, cô là ánh trăng trắng mà nam chính khao khát, còn Giang Nguyệt chỉ là một bản sao cực kỳ giống với cô mà thôi.

Bất kể là về nghề nghiệp, khí chất hay phong cách, tất cả đều giống cô.

Cho dù những gì Tần Di Di nói là sự thật, Tiêu Kỳ Nhiên thực sự coi trọng Giang Nguyệt như vậy, thì điều đó càng có thể chứng minh rằng trong lòng hắn vẫn có cô.

Nếu không, cần gì phải quan tâm đến một người thay thế như vậy?

Lúc đứng ở ven đường chờ xe, Ngu Vãn nhàm chán mở điện thoại di động lên. Trong đầu chợt lóe, cô nhập tên Giang Nguyệt và Tiêu Kỳ Nhiên vào ô tìm kiếm.

Kết quả tìm kiếm lên tới mấy chục ngàn.

Ngu Vãn sửng sốt một lát, bỗng nhiên đáy lòng sinh ra vài phần khẩn trương.

Có hàng trăm bức ảnh, toàn bộ đều là hình ảnh Giang Nguyệt và Tiêu Kỳ Nhiên xuất hiện như một cặp đôi.
 
Chương 870


 

Chương 870

Có ảnh hai người đi thảm đỏ. Có ảnh chụp chung với nhau. Còn có lúc tham gia tiệc riêng tư, hai người nắm tay nhau.

Nhìn qua chỉ là xã giao bình thường, hai người cũng không có ở nơi công cộng có hành động vượt quá giới hạn. Thế nhưng bầu không khí giữa hai người họ khiến mọi người cảm thấy có gì đó rất ngọt ngào.

Mỹ nam mỹ nữ, chỉ cần đứng cùng nhau tham gia sự kiện thôi cũng thấy vô cùng ăn ý.

Máu của Ngu Vãn chảy ngược trong giây lát.

Vừa lật xem những bức ảnh do cư dân mạng sưu tầm được, cô vừa tự an ủi mình, Giang Nguyệt trước đây là nghệ sĩ của Giang San, cùng Tiêu Kỳ Nhiên tham dự sự kiện là bình thường, mấy thứ này chẳng qua chỉ là tự suy diễn tưởng tượng của fan ship hai người bọn họ.

Cho đến khi Ngu Vẫn tìm được một bức ảnh rất mơ hồ. Trong ảnh chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của người đàn ông, còn có bóng lưng của một người phụ nữ.

Hai người trong ảnh đang hôn nhau.

Người đàn ông rõ ràng hôn đến mất khống chế, tay đặt trên eo và vai của người phụ nữ trước mặt, hận không thể hòa cô ấy vào trong cơ thể.

Bóng đêm quá tối, hơn nữa khoảng cách chụp quá xa, không dễ nhận ra khuôn mặt nghiêng của Tiêu Kỳ Nhiên, mặt của người phụ nữ càng không thể nhìn rõ.

Nhưng từ vóc dáng ưu việt của người phụ nữ kia, ngoại trừ Giang Nguyệt ra, không có khả năng nào khác.

Blogger đăng tải bức ảnh này tỏ ra vô cùng thích thú, kèm theo đó là dòng chữ:

“Thật không ngờ, đêm nay hai người bọn họ lại tay trong tay hẹn hò ở công viên giải trí. Đường này tuyệt đối ngọt! Tôi ăn trước đây!”

Nếu bức ảnh này chụp được khuôn mặt chính diện, chắc chắn là một làn sóng nhiệt lớn. Nhưng bởi vì nhà gái không chụp được mặt, hơn nữa không biết vì sao lại bị giảm độ tương tác, bình luận cùng lượt like rất ít.

Ngu Vãn phóng to ảnh chụp, sau khi xác định người trong ảnh, ngay cả tay cũng bắt đầu run lên.

Cô cho tới bây giờ chưa từng thấy Tiêu Kỳ Nhiên nghiêm túc hôn ai như vậy. Ngay cả lúc cô và anh yêu nhau, Tiêu Kỳ Nhiên cũng chưa bao giờ hôn cô, hơn nữa anh luôn giữ khoảng cách lịch sự và nhã nhặn với cô.

Ngu Vãn cho rằng tính tình cao lãnh như Tiêu Kỳ Nhiên, thì tình yêu của hắn cũng sẽ là khắc chế, bảo thủ, tao nhã.

Nhưng trong ảnh, hắn lại giống như giải trừ phong ấn, không còn lãnh đạm cùng lạnh lùng thường ngày, mà chỉ có vô vàn đòi hỏi và cướp đoạt.

Cô thậm chí chưa bao giờ thấy Tiêu Kỳ Nhiên như vậy.

Ngu Vãn che miệng, vội vàng thoát khỏi giao diện, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Tiêu Kỳ Nhiên hôn Giang Nguyệt.

Tay chân lạnh ngắt, cô không ngờ người bị mình loại trước lại là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình!

Ngu Vãn cúi đầu bỏ điện thoại di động vào trong túi, đột nhiên một giọng nam rất quen thuộc truyền vào tai, làm cô sợ hãi đến nỗi tóc gáy dựng thẳng lên, ngẩng đầu lên…

“Baby, thật không ngờ tới có thể gặp em ở chỗ này!”

Là Thượng Trạch Văn!

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt kia, Ngu Vãn gần như mất giọng. Ngay cả chân cũng bắt đầu nhũn ra, cô hoảng sợ nhìn hắn. Bởi vì quá mức sợ hãi mà không thể phát ra âm thanh nào, chỉ có thể gắt gao nhìn chằm chằm hắn.
 
Chương 871


Chương 871

“Đừng dùng ánh mắt kia nhìn tôi, baby.” Thượng Trạch Văn nhìn Ngu Vãn sợ tới mức run rẩy, tâm tình rất tốt, thấp giọng ám chỉ cô:

“Em biết đó, tôi sẽ rất có cảm giác!”

Hắn là một tên biến thái, ác ma, điên rồ!

“Thả lỏng đi.” Thượng Trạch Văn nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, chỉ cảm thấy thú vị:

“Lâu rồi tôi không chạm vào em, có nhớ daddy không?”

Giọng nói của hắn rất gợi cảm, từ tiếng Anh được thốt ra giữa môi rất có trọng âm, nhưng đối với Ngu Vãn, nó chẳng khác gì lời thì thầm của ma quỷ, làm cho cô không được an bình.

“Thượng Trạch Văn, chúng ta đã ly hôn rồi!” Ánh mắt Ngu Vãn bởi vì quá mức khủng hoảng mà đỏ bừng, huyệt thái dương đau nhói:

“Tôi đã về nước rồi, đừng dây dưa với tôi nữa!”

“Thỏ trắng nhỏ chạy bao xa thì vẫn là thỏ trắng thôi.”

Ngón tay Thượng Trạch Văn chạm tới trán Ngu Vãn, lại di chuyển xuống từng chút một, chạm vào chóp mũi, cánh môi, cổ của cô, cuối cùng dừng lại trước ngực cô, vẽ một đường.

Nơi bị hắn đụng qua, có cảm giác nóng rực.

“Vốn là tôi định đi bắt con thỏ trắng nhỏ về, nhưng lần này may mắn lại gặp được một con khác càng đáng yêu hơn.”

Thương Trạch Văn đột nhiên dừng tay lại, thâm ý nhìn cô: “Baby, tôi rất tốt bụng với con thỏ nhỏ đã chơi chán. Nếu em chịu giúp tôi, tôi sẽ thả em về tự nhiên.”

Nghe được hàm ý trong lời nói của hắn, Ngu Vãn nặng nề thở phào nhẹ nhõm, ngắn ngủi hiểu rõ.

Cô biết, đây là Thượng Trạch Văn đã tìm thấy một con mồi mới.

Ngu Vãn cực kỳ bình tĩnh hỏi hắn: “Là ai?”

Ngu Vãn bình tĩnh hỏi: “Là ai?”

Thượng Trạch Văn lấy điện thoại từ trong túi ra, tùy tiện nhấn hai cái, phóng to một tấm ảnh:

“Em có biết cục cưng này không?”

Trong ảnh, Giang Nguyệt mặc váy dài màu đỏ rực, xinh đẹp động lòng người.

Ánh mắt Ngu Vãn nhìn chằm chằm người trên màn hình, giọng điệu có chút không chắc chắn:

“Anh xác định là cô ấy?”

“Baby, xem ra hai người có quen biết rồi.” Thượng Trạch Văn phát hiện ra cái gì đó, cười một tiếng: “Quả nhiên, em luôn có thể khiến tôi kinh ngạc.”

Để tránh cho Thượng Trạch Văn lại cảm thấy hứng thú với mình, Ngu Vãn vô cảm lui về phía sau, hỏi hắn:

“Nếu như anh chiếm được cô ấy thì sẽ không bao giờ quấy rầy tôi nữa đúng không?”

Thương Trạch Văn nhếc môi: “Tôi luôn giữ lời, baby.”



Hôm nay là cuối tháng, lúc Giang Nguyệt từ đoàn kịch đi ra đi ngang qua cửa hàng hoa, đúng lúc nhìn thấy hoa hồng bày bán nên mua một bó.

Tuy rằng giảm giá, nhưng những nụ hoa vẫn còn rất đầy đặn. Chủ tiệm còn cố ý phun nước lên trên, thoạt nhìn càng thêm kiều diễm.
 
Chương 872


Chương 872

Giang Ly càng ngắm càng cảm thấy ưng ý. Trên đường trở về còn chụp ảnh, đăng lên trang cá nhân chia sẻ cuộc sống.

Chẳng bao lâu đã có tương tác trong khu vực bình luận:

[Kiều Cẩn Nhuận: Hoa rất đẹp, làm nổi bật người cầm hoa.]

[Tĩnh Nghi: Một bó hoa thật lớn. Những cánh hoa có thể được ngắt ra và rắc vào chậu để ngâm chân nha.]

[Tiểu Diệp: Có thể làm bánh hoa hồng không? Như vậy thực tế hơn một chút so với ngâm chân đó.]

[Tĩnh Nghi: Chị Tiểu Diệp, đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc ăn chứ.]



Giang Nguyệt ngồi trên xe, xem bạn bè like và bình luận sao, bỗng nhiên thấy một bình luận rất bắt mắt.

[Tiêu Kỳ Nhiên: Ai tặng?]

Giang Nguyệt ngẩn ra, nhìn thấy hai chữ ngắn gọn này, trong lòng không hiểu sao lại hoảng hốt, bên tai vô cớ vang lên giọng chất vấn trầm thấp của hắn.

Cô sững sờ vài giây, sau đó làm mới lại lần nữa, bình luận kia thế nhưng đã bị xóa.

Ngay sau đó, người kia bình luận lại: [Lần sau, tôi cũng sẽ gửi hoa tặng em.]

Giang Nguyệt nhịn không được bật cười.

Lời nói và hành động thận trọng của hắn thoạt nhìn rất đáng yêu, dường như sợ chọc Giang Nguyệt tức giận nên phải thật cẩn thận.

Về đến nhà, Tĩnh Nghi cũng hỏi Giang Nguyệt là ai tặng hoa. Sau khi nhận được đáp án, cô nàng còn có chút thất vọng:

“Em còn mong là của Tiêu tổng tặng.”

“Vì sao lại hy vọng là Tiêu tổng tặng?” Giang Nguyệt tò mò hỏi cô.

Tĩnh Nghi thẳng thắn: “Bởi vì Tiêu tổng đối với chị rất không tốt, nên em sẽ có lý do chính đáng đem hoa của anh ta tặng đem đi làm nước ngâm chân cho chị.”

Giang Nguyệt không khỏi bật cười.

Sau bữa tối, cô cắm hoa vào bình và trở về phòng ngủ.

Nằm trên giường trong phòng ngủ, Giang Nguyệt ôm gối ôm, trong tay cầm điện thoại di động ngẩn người.

Không biết cảm hứng từ đâu, cô lại cập nhật trạng thái tạm thời ‘Ngày mai sẽ có hoa chứ?’. Sau đó, cô tắt điện thoại và đi ngủ.

Kết quả là sáng hôm sau, khi đến đoàn kịch, Giang Nguyệt nhìn thấy trên bàn trang điểm của cô đã đặt sẵn một bó hoa hồng Joseph’s Coat.

Một tấm thiệp được kẹp giữa lớp giấy gói bó hoa, trên đó viết một câu ngắn gọn: [Là hoa hồng được không?]

Dường như đang trả lời câu hỏi “Ngày mai sẽ có hoa chứ?” của cô đêm qua.

Nét chữ quen thuộc và sắc nét, Giang Nguyệt đương nhiên biết đối phương là ai.

“Chị Giang Nguyệt, bạn trai chị tặng à?”

Có diễn viên đoàn kịch đi tới trêu ghẹo cô, Giang Nguyệt vốn muốn thẳng thừng phủ nhận, nhưng lại cảm thấy không cần thiết, vì thế chỉ cười trừ.

 
 
Chương 873


Chương 873

Điện thoại di động vang lên, chuỗi số quen thuộc kia đột nhiên nhảy lên màn hình, cô do dự một lát, bắt máy.

Tiêu Kỳ Nhiên trực tiếp hỏi cô: “Em đã nhận được hoa chưa?”

Giang Nguyệt: “Hoa gì?”

“Hoa Hồng Joseph’s Coat, sáng nay tôi cho người đưa tới, em không nhận được à?”

Giang Nguyệt nghe ra sự khẩn trương trong giọng nói của anh, vì thế cố ý trêu chọc: “Bó nào là anh tặng? Ở đây có ba bó lận.”

Rất tốt, vậy mà lại có ba bó!

Ngữ khí Tiêu Kỳ Nhiên lạnh xuống, trầm mặc một lát, trong lòng có chút phiền não, nhưng lại giả vờ thoải mái hỏi cô:

“Ba bó hoa này em định xử lý như thế nào?”

Giang Nguyệt cười tủm tỉm nói lung tung: “Một bó cho Tĩnh Nghi dùng để ngâm chân, một bó cho Tiểu Diệp dùng làm bánh hoa tươi.”

“Vậy còn bó cuối cùng?” Tiêu Kỳ Nhiên không từ bỏ ý định, hỏi tiếp.

Giang Nguyệt suy nghĩ một chút, cố ý kéo dài giọng điệu: “Còn có một bó không biết là ai tặng, tôi chuẩn bị vứt đi.”

Tiêu Kỳ Nhiên: …

Không biết vì cái gì, anh có một loại dự cảm mãnh liệt, bó hoa bị vứt đi chính là bó mà anh tặng.

Anh bình tĩnh nói: “Ra đây đi, tôi đưa tận tay cho em.”

Giang Nguyệt dừng một chút, vốn chỉ là muốn cùng anh đùa giỡn vài câu, nhưng không nghĩ tới anh lại đột nhiên nghiêm túc:

“Không cần. Lát nữa tôi còn có việc…”

“Chỉ năm phút thôi, tôi đợi em ở cửa đoàn kịch.”

Là giọng điệu không thể từ chối.

Im lặng vài giây, Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu: “Tôi ra ngay.”

Giang Nguyệt cúp điện thoại, ngồi trước bàn trang điểm soi gương một chút, xác định mình không có vấn đề gì mới đứng dậy đi ra ngoài.

Vừa đến cửa, cô đã thấy Tiêu Kỳ Nhiên đứng dưới gốc cây lớn ở bên ngoài.

Anh mặc một chiếc áo len cổ cao, quần dài màu đen, dáng người cao lớn, cực kỳ nhàn nhã đứng ở nơi đó, thỉnh thoảng cúi đầu liếc mắt nhìn đồng hồ.

Trang phục rất đơn giản, nhưng khí chất thật sự là xuất chúng, chỉ là đứng ở nơi đó cũng làm cho người ta rất khó bỏ qua.

Anh giống như một người đàn ông đang yêu, kiên nhẫn chờ đợi người con gái mình yêu xuất hiện.

Khóe môi Giang Nguyệt không biết vì sao lại cong lên, ngay cả chính bản thân cô cũng không ý thức được mình đang bước nhanh về phía anh.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, Tiêu Kỳ Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô,

Chút nữa Giang Nguyệt có vở kịch phải diễn nên cô đã sớm thay xong trang phục.

Giang Nguyệt cũng không tính là thấp, nhưng ống tay áo thật dài khiến cô trông nhỏ nhắn, trong lòng còn cầm bó hoa hồng vừa rồi được tặng.
 
Chương 874


Chương 874

Cô vốn rất bình tĩnh tự nhiên, nhưng khi nhìn thấy gương mặt anh, trong lòng vẫn khó tránh khỏi hỗn loạn, ngay cả bước đi cũng không được tự nhiên.

Cho đến khi đến trước mặt Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt cảm nhận được ánh mắt của anh, vì vậy mím môi liên tục:

“Sao anh lại ở chỗ này đợi tôi?”

Ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên nhìn cô rất nghiêm túc, đáp: “Muốn gặp em.”

Giọng điệu của anh quá mức thoải mái, nhưng tim Giang Nguyệt đập thình thịch, cánh tay không khỏi siết chặt một chút, giấy gói phát ra âm thanh:

“Lát nữa tôi còn có buổi diễn.”

“Ừ, tôi biết.” Tiêu Kỳ Nhiên gật đầu: “Chỉ muốn thử vận may, xem có thể gặp được em hay không.”

Tiêu Kỳ Nhiên không nói, thật ra lúc nãy khi Giang Nguyệt đi vào đoàn kịch, anh cũng đã nhìn thấy cô.

Thế nhưng anh vẫn không khống chế được muốn nhìn cô ở cự ly gần hơn.

Chỉ là mấy ngày không gặp, nỗi nhớ nhung của anh đã bắt đầu thành bệnh, giống như sóng nhiệt, cơ hồ muốn đem hắn nuốt chửng.

Giang Nguyệt cúi đầu, chỉ cảm thấy ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng, vành tai cô đỏ lên, trầm mặc hồi lâu mới hỏi:

“Vì sao lại tặng hoa cho tôi?”

Đáy mắt Tiêu Kỳ Nhiên Thâm Thúy, môi mỏng khẽ nhếch lên, ôn nhu dỗ dành cô:

“Không phải hôm qua em đăng trạng thái hỏi ‘Ngày mai sẽ có hoa chứ?’ sao?”

Một loại cảm xúc quấn quanh ngực Giang Nguyệt. Giống như giờ khắc này cô mới chợt nhận ra Tiêu Kỳ Nhiên vẫn luôn âm thầm chú ý đến cô.

Cẩn thận đến mức ngay cả cô cập nhật trạng thái gì cũng rất rõ ràng.

Câu nói trên tấm thiệp kia, thì ra thật sự là đang trả lời cô.

Bởi vì cô hỏi “Ngày mai sẽ có hoa chứ?” nên anh đã nghiêm túc phản hồi cô: “Hoa hồng có được không?”

Loại cảm giác này rất vi diệu. Thật giống như là tâm tư lơ đãng của mình, bị anh dốc lòng nhìn thấu, hơn nữa còn cẩn thận sắp xếp chúng cho cô.

“Vậy hai bó còn lại là ai tặng?” Tiêu Kỳ Nhiên khẽ cau mày, chậm rãi giải thích: “Tôi không có ý gì khác, chỉ là tò mò thôi.”

Đó chỉ là những lời vô tình của Giang Nguyệt, không ngờ anh lại nghiêm túc cho là thật, cô dở khóc dở cười đành phải nói thật:

“Không có hai bó khác, chỉ có một bó này.”

“Vậy bó hoa này sẽ làm thành bánh hoa, hay là dùng để ngâm chân?” Tiêu Kỳ Nhiên hỏi tiếp.

Giang Nguyệt bại trận: “Không làm gì cả, cứ cắm vào bình thôi.”

Câu trả lời này làm cho Tiêu Kỳ Nhiên hài lòng, anh nhìn cô thật sâu: “Nếu em thấy hoa hồng nhìn chán rồi, lần sau tôi có thể tặng loại hoa khác, chỉ cần em thích. ”

Giang Nguyệt nhìn anh, trong lòng biết bầu không khí hiện tại không thể lãng mạn hơn, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu sát phong cảnh:

“Có phải con trai theo đuổi con gái đều là như vậy? Tặng hoa và nước hoa, hoặc là túi xách hàng hiệu?”

Tiêu Kỳ Nhiên nhất thời không hiểu ý tứ của cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Em muốn nước hoa hay túi xách? Tôi bảo Tiết An đi mua ngay bây giờ.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom