Cập nhật mới

Dịch Tim Đập Thình Thịch - Tửu Tiểu Hi

Chương 93


      Kỷ Du Thanh từ trong phòng Đường Nghiên đi ra, phát hiện đèn trong phòng khách đã tắt, mọi thứ tối om, chợt có một ánh nến lóe lên chiếu ra hai khuôn mặt tươi cười cùng tiếng hát truyền đến: " mừng ngày sinh nhật của cô, mừng ngày sinh nhật vui vẻ, mừng ngày đó cô sinh ra đời...."

  Trong toàn bộ quá trình, phản ứng của Kỷ Du Thanh cực kỳ bình tĩnh không có vẻ gì là mừng đến rơi nước mắt như trên phim.  "Cô Kỷ, chúc mừng sinh nhật!" Đường Nghiên nói.

  "Chúc mừng sinh nhật chị !" Bội Văn phụ họa thêm một câu.  Ngay sau đó, đèn trong phòng khách được bật lên trước mắt cũng trở nên sáng sủa hơn, Đường Nghiên bưng chiếc bánh ngọt trong tay, Bội Văn từ chỗ công tắc đèn tiến tới chủ động hỏi: " có phải chị rất ngạc nhiên đúng không?"

  "Đúng... thật ngoài ý muốn." Kỷ Du Thanh lẩm bẩm nói: " hóa ra tối nay hai người là chuẩn bị cái này?."

  Đường Nghiên xấu hổ nhướng mày: "Cô Kỷ, cô không trách con đã nói dối cô chứ?"

  "Không, không, sao có thể chứ" Kỷ Du Thanh cười xấu hổ, suy nghĩ của cô còn chưa hoàn toàn thoát ra được khỏi cuốn nhật kí.

  "Hai người đừng đứng nữa,  mau thổi nến và ước nguyện đi." Bội Văn ở bên cạnh thúc giục.

  Đường Nghiên gật đầu, đặt bánh ngọt lên bàn ăn, ngẩng đầu nói với Kỷ Du Thanh: "cô Kỷ, hãy ước một điều đi."

  Trước mặt mọi người Kỷ Du Thanh chắp hai tay trước ngực một lúc sau đó thổi tắt ngọn nến, mở mắt ra: " xong rồi".

  Kỷ Du Thanh không phải là người thích tổ chức sinh nhật, cô thường không thể nhớ được ngày sinh nhật của mình trừ khi có người nhắc đến, đối với cô, ngày sinh nhật chỉ là một ngày nào đó trong năm mà thôi.

  Sau đó, Bội Văn lấy quà sinh nhật của mình ra đưa đến trước mặt Kỷ Du Thanh, " chị, quà sinh nhật".

  Kỷ Du Thanh gật đầu, yên lặng nhận lấy, chuẩn bị cất sang một bên Bội Văn thấy vậy liền vội vàng hỏi: " sao chị không mở ra thử, để e xem có vừa không."

  Kỷ Du Thang mở ra, thấy một đôi giày cao gót được làm tinh xảo không tì vết, cô hơi mím môi nói: "Trông rất đẹp, chị rất thích."  "Mau thử đi" Bội Văn cười nói: "Xem có vừa không."

  Kỷ Du Thanh ngồi xuống, từ trong hộp quà lấy ra đôi giày cao gót, thoải mái mang vào rồi nói: "Năm nào em cũng tặng giày cho chị, chắc chắn kích thước sẽ đúng rồi."

  Nghe đến đó Đường Nghiên chủ động đứng dậy, có chút sốt ruột: "Cô Kỷ, con cũng đã chuẩn bị quà cho cô."  "Con cũng có quà?" Kỷ Du Thanh ngẩng đầu vẻ đầy nghi hoặc.  "Đúng vậy!" Đường Nghiên gật đầu, quay người hưng phấn chạy ra cửa, lấy ra một bó hoa hồng lớn giấu ở cửa ra vào, ánh mắt Kỷ Du Thanh cứ dõi theo nàng nhưng cô không nói ra được trong lòng cô đang có cảm giác gì.

  Hoa hồng đỏ diễm lệ, dưới ánh đèn càng rõ ràng hơn giống như ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt trái tim Kỷ Du Thanh  Cô ngơ ngác nhìn bó hoa, như thể đang nhìn, nhưng cũng như không nhìn, không nói một lời vẻ mặt vô cảm.

  Bầu không khí có chút xấu hổ, Bội Văn cùng Đường Nghiên liếc nhìn nhau, cả hai cũng không biết nên nói cái gì trong tình huống này, Đường Nghiên cùng lúc cũng lấy đồ từ túi ra đưa đến trước mặt cô nhỏ giọng nói: " cô Kỷ, còn cái này."

  Kỷ Du Thanh phục hồi tinh thần, dừng một chút, chậm rãi đưa tay tiếp nhận, cố gắng bình tĩnh lại hỏi: "Đây là cái gì?"  "Là một chiếc vòng cổ." Đường Nghiên nói.

  Bội Văn còn nói thêm: " cái này tốn không ít, Đường Nghiên rất có lòng đó."

  Kỷ Du Thanh mở hộp quà hình vuông nhỏ ra nhìn thoáng qua, trong hộp đựng dây chuyền chỉ có một chiếc vòng cổ, cô thuận miệng hỏi: "Đây là một đôi à?"

  Đường Nghiên ngượng ngùng gãi gãi đầu: " con thấy rất đẹp nên mua một đôi, cô một cái, con một cái."

  Kỷ Du Thanh chỉ nhìn thoáng qua rồi đóng hộp lại, đặt nó sang một bên, Bội Văn thấy vậy không khỏi tò mò, "Chị, chị không đeo vào à?"

  Kỷ Du Thanh bình tĩnh trả lời: "Tạm thời cứ để vậy đi."  Đường Nghiên đứng đó hai tay xoắn vào nhau, không biết tại sao cô Kỷ hôm nay có vẻ khong được vui lắm, chẳng lẽ là tức giận nàng nói dối sao, trong lòng Đường Nghiên rất khó chịu.

  Bội Văn ở đây cũng có cảm giác không được thoải mái, tối nay có gì đó không đúng, ít nhất là không giống trong tưởng tượng của cô, nên cô đành đứng dậy cáo lui: "ừm, hơi muộn rồi, em phải về trước đây."

  Kỷ Du Thanh đứng dậy, Bội Văn liền xua tay: "Chị, không cần tiễn, không cần tiễn." Nói xong nhìn về phía Đường Nghiên, cho nàng một ánh mắt, " Đường Nghiên, vừa nãy không phải em còn đồ ở dưới xe tôi chưa lấy sao?"

  Đường Nghiên trong nháy mắt hiểu ra, nhanh chóng đáp lại.  Hai người cùng nhau đi ra ngoài, đứng ở ngoài hành lang thì thầm với nhau.

  "Em cảm thấy cô Kỷ không vui lắm, là không thích quà em tặng sao?" Đường Nghiên giọng điệu không tự tin hỏi.

  Bội Văn đỡ cằm, cũng là không thể giải thích được, "Có lẽ là không, chị ấy không phải là người như thế, mà ở công ty cũng không có vấn đề gì, tôi thật sự không nghĩ ra được lí do, như vậy đi Đường Nghiên, trước tiên đừng vội cứ từ từ xem thế nào rồi tính tiếp."  Bội Văn chỉ có thể an ủi nàng như thế này trước.  Đường Nghiên gật đầu, "Dù thế nào đi nữa, hôm nay em vẫn muốn cảm ơn chị Bội Văn vì đã cùng em đi bộ lâu như vậy, làm chị tốn thời gian rồi."  " Nghe em nói kìa, tôi nhiệt tình như vậy cũng là hy vọng điều tốt tới hai người" Bội Văn đưa tay vỗ vỗ vai nàng, " được rồi, tôi về đây, em cũng nên đi vào đi."  Đường Nghiên vẫn đứng tại chỗ nhìn Bội Văn rời đi mới quay trở lại nhà.  Kỷ Du Thanh đang thu dọn bánh ngọt thấy Đường Nghiên quay lại liền hỏi: "Cô ấy đã đi rồi à?"  Đường Nghiên gật đầu, nhưng không nhịn được hỏi: "cô Kỷ, cô không... ăn bánh sao?"      Kỷ Du Thanh tay dừng lại, "buổi tối cô không thích ăn đồ ngọt, để trong tủ lạnh ngày mai ăn đi, con có muốn ăn một miếng không?"  Đường Nghiên cũng xua tay, hỏi tiếp: "Cô Kỷ ăn tối chưa ạ?"  "Có ăn qua rồi." Kỷ Du Thanh đáp: "Con còn chưa ăn cơm sao?"  "Con cũng ăn rồi!" Đường Nghiên vội vàng trả lời, kỳ thật nàng bận cả tối cũng chưa ăn gì, nhưng hiện tại tình hình thế này nàng ngại nói ra, nàng sợ phiền toái cô Kỷ muốn làm đồ ăn cho nàng.  Kỷ Du Thanh nhẹ nhàng gật đầu, "Nếu không có chuyện gì thì đi tắm đi, về phòng nghỉ ngơi sớm." Nói xong cô quay người cất bánh ngọt, đang định quay về phòng.  Đường Nghiên liếc nhìn hộp dây truyền ở góc bàn, lo lắng hô lên : " cô Kỷ, vòng cổ..."  Kỷ Du Thanh dừng lại, xoay người, vươn tay cầm lên, rồi đi thẳng vào phòng mình mà không quay đầu lại.  Đường Nghiên ngơ ngác đứng ở nơi đó, khóe miệng nhếch lên, lông mày nhíu lại, trong lòng nàng thực sự có cảm giác tủi thân.  Vì sao tối nay cô Kỷ lại như vậy, trong trí nhớ của nàng cô chưa bao giờ như vậy, cô luôn luôn dịu dàng, hòa ái, luôn nhìn về phía nàng cười vui vẻ cơ mà.  Sau khi trở về phòng, nàng vô cùng ảo não vò đầu bứt tóc, tự hỏi chính mình vô số lần vì cái gì, vì sao rồi xảy ra vấn đề ở đâu.  Nàng thực sự sợ hãi, sợ cô Kỷ sẽ không bao giờ cười với nàng nữa.  Lúc này chị Bội Văn gửi tin nhắn cho nàng hỏi thăm tình hình.  Đường Nghiên cầm điện thoại lên gõ tin nhắn trả lời, trong lòng vô cùng không vui.  [Không có gì thay đổi cả, chắc cô Kỷ ghét em rồi.]  Bội Văn an ủi nàng nói: [Đừng lo lắng, cũng đừng suy nghĩ nhiều, có lẽ chị ấy đã xảy ra chuyện gì đó đợi chị ấy ổn định lại tâm tình, đừng vội.]  Xem ra hiện tại cũng chỉ đành như vậy.  Đường Nghiên hít một hơi thật sâu, đặt điện thoại xuống, nàng đứng dậy tìm nhật kí trong cặp nhưng không thấy, nghĩ lại thì hình như cả tuần vừa rồi nàng không có viết nhật kí, có thể tuần vừa rồi đã quên mang đi.  Nghĩ đến đây, Đường Nghiên vội vàng đi đến bàn học của mình, không nghĩ tới vừa mở ngăn kéo ra cuốn nhật ký đã xuất hiện trước mắt nàng.  Hóa ra là ở đây.  Đường Nghiên cầm cuốn nhật ký lên, bìa có vẻ hơi ướt, nhưng nàng cũng không suy nghĩ nhiều mà vội vàng lật sang trang mới nhất, lấy bút ra viết ra mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay cùng cảm xúc của mình.  Kỷ Du Thanh trở về phòng, liếc nhìn hộp vòng cổ trong tay, giây tiếp theo, cô cúi người mở ngăn kéo phía dưới, nhét vào, không mở ra nhìn lần thứ hai.  Cô lấy bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm, đứng trước gương từ từ cởi áo sơ mi ra, trên xương quai xanh có thể lờ mờ thấy một chiếc vòng cổ cuối cùng có thể thấy hoàn toàn  Kỷ Du Thanh đưa tay chạm vào mặt dây chuyền đây chính là chiếc vòng cổ Mễ Nhã tặng khi lần đầu gặp ĐƯờng Nghiên, không ngờ mình cô đã đeo lâu như vậy cũng chưa từng tháo ra.  Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve những hoa văn tinh xảo trên mặt dây chuyền, cô dùng tay kia che ngực lại. Giây tiếp theo, cô nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, sự tình đến bước này trách nhiệm lớn nhất là ở cô.  Cô không có cách nào giải thích với Đường Huệ, cho nên phải ngăn chặn ngay lúc này.  Nghĩ đến đây, cô đột nhiên mở mắt ra tháo chiếc vòng cổ cùng kiểu dáng với Đường Nghiên ra khỏi cổ.

 
Chương 94


    Tắm rửa xong, Kỷ Du Thanh lau tóc, từ phòng tắm đi ra phòng ngủ, chiếc vòng cổ đã cởi ra đang cầm trên tay cô đi đến hộp để trang sức đặt nó vào rồi cất trong ngăn kéo.  Ngồi bên giường một lúc, Kỷ Du Thanh cầm cốc nước ra khỏi phòng ngủ, rót cho mình một cốc nước ấm rồi quay lại uống vài ngụm, đặt xuống rồi ngồi lên giường, trong lòng cô đang rất loạn .  Cùng lúc đó Đường Nghiên ngồi trong phòng tối đen, thu lại một góc mặt hướng  ra ngoài cửa sổ như thế nào cũng không ngủ được.  Lúc này, màn hình điện thoại di động trên bàn đầu giường sáng lên, ánh sáng chói mắt khiến nàng vô thức tránh ánh sáng một lúc mới đưa tay ra với lấy điện thoại, là tin nhắn của cô Kỷ, Đường Nghiên vội vàng mở ra xem  Cô Kỷ: [ Chắc hẳn hôm nay con đã tốn rất nhiều tiền để chuẩn bị những thứ này cho cô.]  Đường Nghiên nuốt nước bọt, kìm nén niềm vui, trả lời:[ Không, không tốn nhiều tiền, chỉ cần cô Kỷ thích là được.]  Kỷ Du Thanh nhìn thấy câu trả lời này, trong lòng cô sao có thể không hiểu rằng trước đó nàng đã tốn hết tiền để chuẩn bị món quà sinh nhật này cho chính mình. Giá cả hai cái, cộng thêm bánh ngọt và hoa hồng vào buổi tối, học bổng của Nghiên Nghiên hoàn toàn không đủ, vậy nhất định Bội Văn đã cho nàng mượn tiền.  Kỷ Du Thanh hít sâu một hơi, lại gửi một tin nhắn hỏi: [ Con không nên tặng cô chiếc vòng cổ đắt tiền như vậy vào lúc này.]  Đường Yên nhìn chằm chằm  vào tin nhắn, ánh sáng mờ nhạt của màn hình điện thoại phản chiếu trên khuôn mặt của nàng cô Kỷ... hay là cô ấy không thích chiếc vòng cổ đó? Quá nhiều tiền? Lúc đó, Đường Nghiên không thể nói trong lòng mình có cảm giác gì, giống như là chưa râ trận mà đã thua vậy.  nàng cắn môi dưới, gõ trả lời:[ Con chỉ muốn cô Kỷ có một sinh nhật vui vẻ, bởi vì con nghe chị Bội Văn nói mấy năm rồi không có tổ chức sinh nhật, cô Kỷ đừng buồn được không. ( đáng thương.jpg)]  Một phút sau, Kỷ Du Thanh lại trả lời: [ Nghiên Nghiên, cô không muốn con tiêu số tiền này cho cô, học bổng khó khăn lắm mới đạt được, con nên đầu tư cho bản thân.]Đường Nghiên: [ Con hiểu rồi.]  Đường Nghiên mím chặt mối, trong lòng thực khó chịu, quả nhiên là cô Kỷ không thích.  Khoảng mười phút sau, tưởng rằng cô Kỷ sẽ không nhắn nữa, bỗng điện thoại lại nhận được thông báo, mở ra là thông báo chuyển khoản, là hai mươi nghì tệ chuyển vào tài khoản của nàng.  Kỷ Du Thanh lại gửi một tin nhắn: [ Đem tiền trả lại cho Bội Văn, còn thừa thì giữ lại làm sinh hoạt phí.]  Đường Nghiên không dám chậm trễ, khi nhận được tiền, cô lập tức chuyển hơn năm nghìn tệ cho chị Bội Văn, hơn nửa đêm đột nhiên điện thoại kêu vang khiến nàng giật mình tim đập nhanh.  "Này, Đường Nghiên, chuyện gì vậy? Tại sao em lại chuyển tiền cho tôi?" Bội Văn gọi điện tới hưng binh vấn tội.  Đường Nghiên hạ thấp giọng, không quá có tinh thần: " Là trả tiền em vay chị đó".  "Trả lại cho tôi, em lấy tiền ở đâu?" Bội Văn hỏi.  "Ừ... là tiền cô Kỷ đưa cho em, cô ấy bảo em phải nhanh chóng trả lại cho chị."  "A..." Bội Văn bên kia rất kinh ngạc: "Sao lại như thế được, tôi luôn cảm thấy trong lòng chị ấy có em mà, hay là có chuyện gì khác?"  Đường Nghiên lắc đầu, một tay che miệng, sợ giây tiếp theo sẽ khóc lên, cố gắng đè nén nỗi buồn trong lòng, vội vàng kìm nén nước mắt nói: "em không biết, chị Bội Văn em muốn ngủ, không nói với chị nữa, em cúp máy đây."  Nói xong, Đường Nghiên nhanh chóng đặt điện thoại xuống, che miệng không cho âm thanh phát ra, ngồi ở đầu giường tối tăm nước mắt rơi xuống cổ tay nàng, tạo thành vệt nước nhỏ.  Sáng thứ bảy, Đường Nghiên ngủ dậy muộn, có lẽ hôm qua nàng thức quá muộn, sáng ra vẫn không có tinh thần, rửa mặt xong đi ra ngoài thì trong nhà không một bóng người, trên bàn ăn đã có đồ ăn được chuẩn bị sẵn còn có thêm một tờ giấy nhắn.  Lời nhắn là cô Kỷ viết, chữ viết ngay ngắn rõ ràng có thể thấy được cá tính riêng của cô trong từ nét chữ.  "Cô đến công ty, bữa sáng đã bày sẵn trên bàn, nếu trời lạnh, con hãy hâm nóng lại bằng lò vi sóng."  Đường Nghiên im lặng bóp nhăn tờ giấy, kéo ghế ngồi xuống, nàng giống như người mất hồn, bữa sáng đã nguội rồi, lại không muốn đứng dậy hâm nóng, liền cứ thế đưa vào miệng một cách máy móc.  Nếu là buổi sáng cuối tuần bình thường trước đây cô Kỷ nhất định sẽ không đến công ty, nhất định sẽ ở nhà cùng nàng hoặc sẽ đưa nàng ra ngoài.  Nghĩ tới đây, Đường Nghiên chỉ cảm thấy trong lòng càng ngày càng khổ tâm, tương phản mạnh mẽ đến mức nàng không thể tiếp thu được, nghĩ một lúc nước mắt lại chảy xuống hòa vào cùng đồ ăn trong miệng.  Cô Kỷ bây giờ thà đi làm cũng không muốn ở cạnh nàng.  Nếu bạn thích một ai đó, bên trong bạn luôn nhạy cảm, ngay cả một thay đổi nhỏ nhất trong hành động của người kia cũng có thể kích thích đến bạn dù vui hay khó chịu.  Có lẽ cô Kỷ thật sự đang bận việc gì đó ở công ty, Đường Nghiên tự an ủi trong lòng, nhanh chóng bưng bát cháo lên, húp một ngụm lớn.  Vừa ăn xong bát cháo, ngoài cửa có tiếng chuông vang lên, là có người đến đây  Đường Nghiên vội vàng đặt bát xuống, đứng dậy mở cửa, mưa phùn theo gió bay vào cánh tay nàng, hơi lạnh, đứng ở cửa là Bội Văn trên tay là một đống đồ lỉnh kỉnh.  "Chị Bội Văn", Đường Nghiên ngạc nhiên giây lát.  "Chào buổi sáng, em ở nhà một mình sao?" Bội Văn nhìn xung quanh hỏi?  Đường Nghiên gật đầu.  "A, thế mà tôi lại đoán đúng." Bội Văn kinh ngạc nhưng với giọng điệu như đã đoán được.  "Chị..

cũng biết cô Kỷ không ở nhà?" Đường Nghiên tò mò hỏi.  "Ngày hôm qua xấu hổ như vậy, dùng chân cũng có thể đoán ra sáng sớm chị ấy sẽ ra ngoài, sau đó là nói cho em biết do ở công ty có việc, đúng không, nhất định là vậy rồi." Bội Văn nói chắc nịch.  Đường Nghiên lắc đầu, "Cô ấy không tự mình nói với em, mà là để lại giấy nhớ nói vậy."  "Không có gì lạ." Bội Văn chắp hai tay lại, mím môi nói: "Quên đi, vào trước rồi nói, hai hôm này trời mưa chán muốn chết."  Sau khi vào nhà, Đường Nghiên trước tiên tới bàn ăn dọn dẹp, " ăn cơm chưa, tôi mua đồ ăn đến đây". Bội Văn trên tay xách túi to túi bé đi tới, thấy vậy mới hô to, " đừng nói bây giờ em mới ăn sáng nhé?"  Đường Nghiên gật đầu, vừa dọn dẹp vừa nói: "Vâng, sáng nay e dậy muộn."  "Không sao, cứ để ở đây trước đi, lát đói thì hâm lại", nói xong cô đi đến sô pha đang định ngồi xuống lại ngẩng đầu hỏi, " có gì uống không?"  Đường Nghiên dừng một chút, nhanh chóng trả lời: "Có, Chị Bội Văn muốn uống gì, có cà phê, nước trái cây, sữa.."  "Cà phê đi, đêm qua ngủ không ngon, đầu óc có hơi hỗn độn, em biết pha cà phê không?" Bội Văn lại lo lắng hỏi.  "Có, cô Kỷ có dạy qua", nói xong, Đường Nghiên quay người đi làm, pha cà phê xong nàng mang tới, hai người ngồi trò chuyện.  Bội Văn trước tiên nhấp một ngụm cà phê rồi khen nàng pha ngon.  Đường Nghiên vẫn là nhịn không được hỏi: " chị Bội Văn, làm thế nào mà chị đoán được hôm nay cô Kỷ sẽ đến công  ty?"  "Dựa trên những gì tôi biết về chị ấy ~ Em không biết môn chuyên ngành ở đại học chị đã chọn tâm lí đấy, tôi nhìn mặt đoán ý khá chuẩn".  Đường Nghiên nghe xong, tuyệt vọng cúi đầu: "Em luôn cảm thấy cô Kỷ đã biết điều gì đó, đáng lẽ hôm qua em không nên mua bó hoa hồng kia, cô Kỷ nhất định đã đoán ra điều gì".  Đường Yên vừa nói vừa siết chặt nắm đấm, đánh vào chân mình, trong lòng tràn đầy hối hận.  "Này này, đừng như vậy." Bội Văn nhanh chóng ngăn nàng lại, "Đó không nhất thiết là vấn đề với hoa hồng phải không? Em có để lại dấu vết nào ở đâu đó không, chẳng hạn như vòng kết bạn, hoặc blog cá nhân hoặc thứ gì đó?"Đường Nghiên lắc đầu: "Không có."  "Thật kỳ lạ, nói một cách logic, không có lý do gì chị ấy lại đột nhiên hành động như vậy." Bội Văn cũng không thể đoán ra được.  Hai người đang ngồi trên ghế sô pha, đồng thời cúi đầu lâm vào trầm tư, vẻ mặt khá nghiêm túc và đờ đẫn.  Lúc này, Đường Nghiên đột nhiên vỗ đùi cô: "Em nhớ ra rồi còn có nhật ký của em."  "Nhật ký, đó là gì? Em vẫn còn viết nhật ký á" Bội Văn ngạc nhiên.  "Kể từ khi đến Hoa Đô, mỗi ngày em đều ghi lại cuộc sống của mình, chỉ là dạo trước  hơi bận việc học nên đã để quên ở nhà một tuần, nên có thể cô Kỷ đã nhìn thấy, trong đó em đều viết ra tình cảm của mình mà không phải một hai trang."  Đường Nghiên đột nhiên nhận ra điều đó, nháy mắt đã nghĩ ra lí do.  Bây giờ nghĩ lại, Đường Nghiên chợt hiểu tại sao thái độ của cô Kỷ đối với nàng rõ ràng khác hẳn mới từ tối qua, nghĩ cô đã đọc tất cả những tình cảm thầm kín của mình đối với cô khiến nàng vừa ngượng ngùng vừa lo lắng.  "Nếu nói như vậy, cũng khó trách, khẳng định là nguyên nhân này mà cũng chỉ có thể là nguyên nhân này, đối với hiểu biết của tôi với chị ấy thì chị ấy không thể đối mặt với đứa nhỏ mà mình chăm sóc lại thầm thích mình được, nếu đổi lại là tôi khẳng định cũng không thể chấp nhận ngay được." Bội Văn tặc lưỡi nói  Thấy Đường Nghiên ngơ ngác im lặng, Bội Văn tiếp tục nói: "Mà nghĩ lại, mẹ em là bạn của chị ấy, cho nên chị ấy nhất định sẽ xấu hổ vô cùng, tôi bắt đầu có thể hiểu được."  Đường Nghiên cúi đầu, mím môi: "em quá bất cẩn."  Nàng không nên để nhật kí ở nhà, cũng không nên viết ra tình cảm của mình, chỉ là nàng muốn có một nơi chút hết tâm sự, nàng cũng không nên để cô Kỷ phát hiện ra sớm như vậy.  Nàng không có dũng khí để nói lời yêu với cô, càng không có năng lực mà đưa ra lời hứa hẹn gì cả.  Nhưng chuyện thì đã xảy ra rồi, không còn chỗ để quay lại và hối tiếc nữa.  Điều mà Đường Nghiên lo sợ nhất bây giờ là cô Kỷ sẽ đuổi nàng đi, từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ với nàng, càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ lại càng thấy khó thở.

 
Chương 95


 "Vấn đề này rất khó giải quyết", Bội Văn đặt cốc cà phê trong tay xuống, hai tay chắp trên đầu gối ngồi trên ghế sofa, liếc nhìn Đường Nghiên đang cau mày, " nếu không thì thế này đi, để tôi giúp em thử thăm dò ý tứ chị ấy xem sao."  "Đừng!" Đường Nghiên ngẩng đầu không chút do dự từ chối, "tốt nhất là không nên, nếu như nhận được câu trả lời cụ thể thì hy vọng cuối cùng của em cũng tan biến mất."  "Vậy... tiếp theo em có kế hoạch gì không?" Bội Văn hỏi.  Đường Nghiên bối rối lắc đầu, "em không biết, không có kế hoạch gì cả, đến bước nào hay bước đấy đi."  Bội Văn kêu gào trong bụng không nhịn được phải nói với Đường Nghiên: "Thôi đi ăn gì đã đi, tôi đói lắm rồi."  Đường Nghiên không có cảm giác thèm ăn, liền đứng dậy nói: "Chị Bội Văn để em hâm nóng đồ ăn cho chị nhé."  "Được."  Công ty vào cuối tuần so với ngày thường thì không có nhiều người, đa số những người ở đây là những phòng ban bận rộn buộc phải tăng ca, hoặc là những người có nhiều gánh nặng tranh thủ tăng ca để kiếm thêm chút tiền.  Có người gõ cửa văn phòng, Kỷ Du Thanh không ngẩng đầu lên nói: "Mời vào."  Là trợ lý trực ban, mang theo cơm trưa tiến vào để trên chỗ nghỉ trong phòng, sau đó nhẹ nhàng nói: " Kỷ tổng, cơm trưa đã chuẩn bị ạ".  Kỷ Du Thanh vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính tay múa trên bàn phím lạch cạch, không thèm liếc một cái nói: "Được rồi, ra ngoài đi."  Mười phút sau, cô viết xong email và bấm gửi đến địa chỉ email của công ty đối tác. Sau đó cô ấy đứng dậy và vươn vai, với chức vụ của cô cơm nước đều sẽ có người chuẩn bị nếu công việc lu bu không thể ra ngoài cô sẽ ăn, nếu không bận gì thì cô sẽ đi ra ngoài.  Kéo ghế ra ngồi xuống, trước mặt cô là một bữa trưa thịnh soạn trên chiếc bàn tròn nhỏ, gồm một đĩa thịt, một đĩa rau, một canh, trái cây theo mùa và cơm trắng.  Kỷ Du Thanh đưa tay gỡ đũa ra, chợt nhớ tới Nghiên Nghiên không biết đã ăn cơm hay chưa, buông đũa xuống cầm di động lên tìm đến liên lạc của nàng, rồi lại đặt điện thoại xuống, bắt bản thân mình không suy nghĩ đến nàng nữa, sau đó cô ăn qua loa vài miếng cho xong.  "Em có chắc là không muốn ăn một ít không? Đồ ăn của nhà hàng này thực sự rất ngon, thử món vịt này đi." Bội Va đặt một chiếc chân vịt lớn nướng tiêu hồng bóng lưỡng vào bát trước mặt nàng  Đường Nghiên không thể từ chối, liền cầm lên cắn một chút rồi lại đạt xuống.  "Sao vậy, em không thích sao?" Bội Văn tò mò hỏi.  Đường Nghiên cố gắng cười lắc đầu: "Không phải, rất ngon, chỉ là emăn không vào."  "Này có ý gì, mới gặp chút chuyện thế đã suy sụp rồi sao? Như vậy tôi đã xem trọng em quá rồi Đường Nghiên", Bội Văn vui vẻ ăn, nói tiếp: " em phải biết rằng sau em có tôi hỗ trợ cơ mà."  Đường Nghiên dừng một chút, đột nhiên hỏi: "Chị Bội Văn... tại sao chị lại muốn giúp em như vậy?"  Bội Văn nghiêm mặt lại, ngẩng đầu nhìn nàng.  Đường Nghiên tiếp tục nói: "Em nhớ trước đây chị từng nói với em rằng chị từng thích cô Kỷ, tại sao... tại sao chị lại từ bỏ?"  Bội Văn chậm rãi đặt đũa xuống, ngượng ngùng cười, sau khi nuốt miếng thức ăn cuối cùng, cô nói: "Bởi vì tôi đã cố gắng, nhưng cuối cùng cũng hiểu rằng mối quan hệ thân thiết nhất giữa tôi và chị ấy chỉ có thể là bạn bè." Cô dừng một chút lại nói thêm, "Nhưng em thì khác."  "Tại sao em lại khác?" Đường Nghiên không hiểu.  Bội Văn dường như không muốn giải thích quá nhiều, liền cầm hộp cơm với đũa lên, mỉm cười với nàng: "Đến lúc đó em sẽ hiểu."Bội Văn ở lại đây với Đường Nghiên cho đến buổi chiều, trước khi đi, Đường Nghiên nói muốn tiễn cô, thuận tiện vứt rác luôn, nàng không thích mọi thứ bừa bộn vì cô Kỷ thích sạch sẽ.  Mang theo hai túi rác màu đen, Đường Nghiên đi ra khỏi nhà, trời vẫn còn mưa phùn, sau khi nhìn chị Bội Văn lái xe đi, Đường Nghiên một mình đi vứt rác trong khu tập trung, còn phải phân loại rác, Đường Nghiên khi mới tới đây đã phải mất một thời gian mới học được cách phân loại.  Sau khi vứt rác trở về, nàng tình cờ đi ngang qua hồ nước nhân tạo trong khu dân cư, Đường Nghiên đột nhiên muốn đi dạo xung quanh để thư giãn. Đường Nghiên đến đây đã gần một năm, đã phát sinh rất nhiều chuyện đều là những chuyện khắc sâu vào tâm trí nàng.  Những hạt mưa rơi trên mặt hồ, tạo thành những gợn sóng nhỏ, có rất nhiều người cầm ô đi ngang qua họ đều nhìn Đường Nghiên một cách kỳ quái.  Mưa dần nặng hạt hơn, Đường Nghiên vì đi đường vòng nên khá xa đành phải chạy về nhưng kết qur vẫn là ướt hết.  Cơn mưa phùn biến thành mưa lớn từ trên trời trút xuống Đường Yên dùng khăn khô lau tóc nhìn chằm chằm vào cơn mưa nặng hạt ngoài cửa sổ, đã đến thời gian tan làm, thế nào mà cô Kỷ vẫn chưa về.  Nghĩ đến đây, Đường Nghiên đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng bỏ khăn tắm xuống chạy ra ngoài

Cô Kỷ chuẩn bị tan sở, nàng phải nhanh chóng chuẩn bị bữa tối, lấy đồ trong tủ lạnh ra, sơ chế nguyên liệu, làm việc lưu loát liên tục.  Bầu trời bên ngoài dần tối sầm, có tiếng mở cửa từ bên ngoài chắc chắn là cô Kỷ đã về.  Đường Nghiên đang nấu ăn, hồi hộp đến mức nín thở.  Kỷ Du Thanh buông ô xuống, ở cửa thay giày, vừa vào cửa liền ngửi thấy một  mùi thơm, tò mò đi tới, Đường Nghiên ngẩng đầu mỉm cười nói: "Cô Kỷ, bữa tối sẽ xong sớm thôi."  Kỷ Du Thanh gật đầu, thờ ơ hỏi: "Buổi trưa có ăn cơm không?"  "Có ăn một chút ở nhà cùng chị Bội Văn ạ." Đường Nghiên nói thật.  "Hôm nay Bội Văn tới đây sao?" Kỷ Du Thanh hỏi.  "Chị ấy mua đồ ăn tới, nhưng cô Kỷ không có ở nhà."  Kỷ Du Thanh không nói nữa, xách túi trở về phòng, Đường Nghiên không dám lơ ​​là, đặt từng món ăn mình đã nấu lên bàn ăn, thuận tiện còn chuẩn bị tốt bát cùng đũa.  Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, cô Kỷ cũng không có ý định ra khỏi phòng, vươn cổ nhìn xung quanh, đang lưỡng lự có nên đi tới gọi cô lần nữa hay không, thì cô mặc đồ ở nhà thoải mái, từ trong phòng đi ra  Đường Nghiên vội vàng nói: "Cô Kỷ, đã đến giờ ăn tối rồi!"  Kỷ Du Thanh cũng không từ chối, đi tới bàn ăn ngồi xuống, bưng cơm Đường Nghiên đưa cho lên, nhìn thấy vậy, Đường Nghiên cũng bưng bát ăn, trôi qua vài phút hai người một câu cũng chưa nói.  Trong lòng Đường Nghiên đánh trống, [ thùng, thùng, thùng] vô cùng rõ ràng, lúc này nàng càng tin chắc cô Kỷ đã biết bí mật của mình.  Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa, Đường Nghiên đặt bát đũa xuống, đang định đứng dậy, Kỷ Du Thanh nói: "Ngồi xuống ăn đi, để cô đi xem."  Sau khi Kỷ Du Thanh đứng dậy đi về phía cửa, Đường Nghiên cũng tò mò ngoảnh đầu lại muốn xem ai lại đến vào giờ này.  Kỷ Du Thanh đứng ở cửa nhìn qua màn hình theo dõi, không nghĩ lại là cô ấy, cuối cùng vẫn mở cửa ra  "Sao cô lại tới đây?"  Thẩm Du Âm người ướt đẫm, thoạt nhìn trông cực kì sa sút: "Có một điều tôi nghĩ tôi cần phải nói với chị, bố sắp chết, mẹ tôi đang hợp tác với người ngoài để chuyển nhượng tài sản, chị không thể cứ trơ mắt nhìn tài sản của Thẩm gia chúng ta rơi vào tay người ngoài như vậy được."  Kỷ Du Thanh khẽ cười một tiếng, khoanh tay nhìn cô:"Cô quên mất, tôi không phải người Thẩm gia." Nói xong chuẩn bị đóng cửa lại, cô căn bản không có hứng thú với những chuyện nhỏ nhặt này.  Thẩm Du Âm vội vàng đưa tay chặn cô lại, lo lắng hét lên: "Ba, ống ấy suốt ngày đều nghĩ đến chị, suốt ngày gọi tên chị, cố chống hơi tàn để được gặp chị, coi như không phải vì chị thì cũng vì mẹ chị, tài sản của thẩm gia bà ấy cũng có một phần phải không."  "Nói xong chưa?" Kỷ Du Thanh lạnh lùng hỏi.  Thẩm Du Âm im lặng rút tay ra, thấp giọng nói: "Đừng để đến khi mất đi rồi mới hối hận."  Bang!  Cánh cửa đóng lại.  Kỷ Du Thanh bước vào, Đường Nghiên nhìn chằm chằm vào cô một lúc như thể cô đang có tâm trạng không tốt, giọng nói vừa rồi của người bên ngoài nghe quen quen là ai vậy? Kỷ Du Thanh cũng không tiếp tục ăn cơm mà lập tức trở về phòng mình.  Nhìn bàn ăn vắng tanh, Đường Nghiên cảm thấy đầu đau như búa bổ, sau khi vội vàng ăn xong miếng cuối cùng, nàng liền dọn dẹp mọi thứ.  Kỷ Du Thanh ngồi ở đầu giường, cầm trong tay một khung ảnh của cô và mẹ, lẩm bẩm một mình: "Mẹ, nếu là mẹ, mẹ sẽ làm thế nào?"  Đêm đã khuya.  Kỷ Du Thanh mặc bộ đồ ngủ đi ra phòng khách, pha cho mình một tách cà phê đen không đường, uống vài ngụm rồi di chuyển đến phòng làm việc, đặt cà phê lên bàn, bật máy tính lên xem tình hình gần đây của công ty cha của cô.  Thông tin cho thấy trong khoảng sáu tháng qua, công ty đã trải qua những đợt thay đổi nhân sự rất thường xuyên, nhiều lãnh đạo kỳ cựu đã bị sa thải cũng có nhiều ý kiến ​​​​khác nhau về kế hoạch kế thừa của cha cô và vô số thông tin khác.  Nghĩ lại lời Thẩm Du Âm buổi tối tới nói, Kỷ Du Thanh đoán có thể sẽ xảy ra chuyện lớn.  Cô đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính thì một tiếng ho yếu ớt vang lên từ căn phòng cách đó không xa, vô cùng rõ ràng trong màn đêm tĩnh lặng.  Đường Nghiên đã tắm rửa sớm rồi đi ngủ, nhưng cơn ho đột ngột khiến nàng không tiến vào giấc ngủ được, nàng cố gắng quấn chăn thật chặt cho ấm người mãi mới có thể thiu thiu một chút thì cổ họng lại khó chịu, khiến nàng một lần nữa phải ho lên cho giảm bớt sự khó chịu.Kỷ Du Thanh dừng động tác để nghe kĩ hơn, xác định là âm thanh từ phòng Đường Nghiên truyền đến liền đứng dậy đến chỗ hộp thuốc, từ bên trong lấy ra thuốc cảm đi đến trước phòng Đường Nghiên gõ cửa lên tiếng hỏi: " Con đã ngủ chưa?"  Đường Nghiên kinh ngạc đến mức lập tức nhảy xuống giường, xỏ dép đi mở cửa, Kỷ Du Thanh đứng ở bên ngoài, đưa thuốc cho nàng, vẫn như trước lạnh lùng hỏi: " làm gì mà lại để bị cảm như vậy?"

 
Chương 96


Có lẽ là do cảm lạnh, hoặc là do khí huyết dâng trào khiến mặt nàng đỏ bừng, Đường Nghiên ngập ngừng trả lời: "buổi chiều ra ngoài đổ rác con bị mắc mưa."  "Muốn đi khám bác sĩ không?" Kỷ Du Thanh lại hỏi, giọng điệu không lạnh lùng cũng không thờ ơ.  Đường Nghiên vội vàng lắc đầu: "Không, không, con nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi."  Kỷ Du Thanh mím môi, không tự nhiên đưa cho nàng thuốc trong tay, "Uống đi rồi đi ngủ."  "Vâng!" Đường Nghiên đưa tay vui vẻ nhận lấy, ngoan ngoãn.  "Ừm, vậy con đi ngủ sớm đi." Kỷ Du Thanh nói xong, xoay người rời đi, Đường Nghiên cúi đầu nhìn thuốc trong tay, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn, cô Kỷ vẫn là quan tâm nàng cũng không có ý định đuổi nàng đi.  Kỷ Du Thanh ngơ ngác quay về phòng ngủ, hoàn toàn quên mất trong phòng làm việc có một chiếc máy tính đang chờ cô đến làm việc, tại sao từ khi biết được bí mật của con bé, cả người cô đều trở nên kì lạ, giống như thời điểm ở trước mặt nàng cô đều cảm thấy mất tự nhiên, nhất là khi cô muốn giữ khoảng cách với nàng.  Cô rốt cục là bị làm sao vậy?  Không thể không nói, loại thuốc cảm này quả nhiên có hiệu quả, vừa rồi Đường Nghiên còn ho khó ngủ, giờ đã có thể ngủ ngon, tần suất ho cũng giảm đi rất nhiều.  Cảm ơn thuốc của cô Kỷ, nàng tựa đầu vào gối, hài lòng nhắm mắt lại.  *  "Con đã đi đâu!" Trong phòng khách trang trí lộng lẫy, một người phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy ngồi thẳng, tư thế uy nghiêm, giọng điệu đầy sự chất vấn.  Thẩm Du Âm từ cửa chính không vội vàng đi vào, đưa tay cầm lấy khăn khô người giúp việc đưa tới, một bên lau tóc, một bên hỏi:"Sao vậy?"  "Bên ngoài trời mưa to như vậy, mà con còn cư xử như vậy, càng ngày con càng không nghe lời," Người phụ nữ nói  "Không phải vì con vui sao?" Thẩm Du Âm tranh luận với người phụ nữ như mọi khi, đang định đi lên lầu về phòng thì người phụ nữ đứng dậy khỏi ghế, nắm lấy cánh tay cô, "con không vào hỏi thăm bố sao?"  "Đã muộn rồi, ngày mai hãy gặp đừng quấy rầy ông ấy nghỉ ngơi." Thẩm Du Âm thản nhiên nói.  Người phụ nữ lập tức hạ giọng nhắc nhở: "Cha con không còn bao nhiêu ngày nữa, tại sao con không xuất hiện nhiều hơn trước mặt ông ấy để có thể nhận được nhiều tài sản thừa kế hơn?"  Mở miệng đều là tiền, trong một năm qua chủ đề giữa hai mẹ con cô luôn xoay quanh vấn đề thừa kế. Đôi khi Thẩm Du Âm thực sự nghi ngờ lúc trước mẹ cô vì tiền cha mới chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác.  Thẩm Du Âm cười lạnh, ngẩng đầu nhìn bà: " Không phải mẹ muốn biết con đã đi đâu sao, mẹ con sẽ nói cho mẹ biết, con là đi tìm Kỷ Du Thanh, con đem hết mọi chuyện mẹ làm sau lưng ba nói cho chị ta biết đấy,"  "Mày!" Người phụ nữ trung niên không nói hai lời tát vào mặt cô, "mày có biết mình đang làm gì không, tao làm tất cả không phải vì mày sao?"  Thẩm Du Âm một tay che mặt, ánh mắt lạnh lùng đã nhìn thấu hết thảy, cô phản bác: "vì con, con thấy là vì mẹ thì đúng hơn."  "Mày!" Người phụ nữ giơ tay lên định tát cái thứ hai.  Thẩm Du Âm lúc này không hề sợ hãi, trừng mắt nhìn bà nói: " Mẹ đánh đi, đánh chết con đi rồi mẹ sẽ không có một đồng tài sản nào đâu."  Người phụ nữ tức giận buông tay xuống, giọng điệu đột nhiên dịu đi rất nhiều: "Mẹ không cố ý đánh con, vừa rồi mẹ quá thiếu kiên nhẫn, Du Âm, Du Âm à!"  Thẩm Du Âm không muốn nói chuyện nữa liền vội vàng lên lầu.  Thẩm Du Âm từ nhỏ đã biết một điều, ngoài mẹ cô, cha cô còn có một người phụ nữ, bởi vì cô còn nhỏ và ngu dốt nên mẹ cô đã dạy cô rằng người phụ nữ kia là kẻ xấu đã phá hoại gia đình cô.  Nên từ nhỏ cô cư xử với mẹ con Kỷ Du Thanh không hề tốt chút nào, thẳng đến khi cô vô tình biết được chân tướng mọi việc, cô liền đi tìm mẹ mình đối chất thì mẹ cô nói như không có chuyện gì  "Là do người phụ nữ đó lớn tuổi không giữ được chồng, cái này không thể trách mẹ, trách thì chỉ trách cha con thích mẹ tuổi trẻ xinh đẹp."  Vào thời điểm đó, Thẩm Du Âm cảm thấy mình như sụp đổ, những thứ cô có được, sự an nhàn sung sướng, tất cả đều là cướp từ trong tay người khác.  Trong lòng cô có những cảm xúc khó tả đối với người chị cùng cha khác mẹ Kỷ Du Thanh, người mà cô chỉ gặp vài lần, kỳ thật sâu trong đáy lòng cô cảm thấy áy náy, nhưng lại không cảm lòng ở trước mặt chị ấy chịu thua.  Cảm giác tội lỗi này ngày càng mãnh liệt, mặc dù cô đã dùng cuộc sống sa hoa làm tê liệt cảm giác này nhưng mỗi lần sau khi say tỉnh lại, thì cảm giác tội lỗi càng ngập tràn, càng lúc càng lớn.  Cô cứ thế sống như một cái xác không hồn, trì trệ, mẹ cô không những không hiểu cô mà còn lợi dụng cô làm công cụ để chiếm đoạt tài sản của cha cô, cô thực sự không phân biệt được là mẹ cô có yêu thương cô hay không hay chỉ nhằm vào mục đích khác.  Nhìn thấy sức khỏe của cha ngày càng sa sút, Thẩm Du Âm cuối cùng cũng cảm thấy mình không thể tiếp tục như thế này nữa, cô phải làm gì đó để cho mình sau này không hối hận.  Kỷ Du Thanh có thể thoát ly xuất thân gia tộc, tự mình lập nghiệp, vậy tại sao cô không thể, chẳng lẽ cô cả đời chỉ là kẻ ăn trộm rồi sống cuộc sống sung sướng hay sao?  Vì thế Thẩm Du Âm đã lấy hết can đảm đi đến của nhà Kỷ Du Thanh.  Nếu như lần đầu cô đến là do mẹ bắt cô đi để lấy lòng cha, thì lúc này cô đi hoàn toàn là do ý muốn của mình.Sáng sớm hôm sau.  Kỷ Du Thanh chuẩn bị đồ, vội vàng gọi điện thoại rồi ra khỏi phòng, "Được rồi, lát nữa đến công ty chúng ta nói chuyện sau."  Không ngờ vừa cúp điện thoại ngẩng đầu đã nhìn thấy Đường Nghiên cũng vừa dậy bước ra khỏi phòng.  "Chào buổi sáng cô Kỷ."Đường Nghiên chủ động chào hỏi: "cô lại đến công ty à?"  "Ừ... Công ty có chút việc khẩn cấp." Kỷ Du Thanh đáp lại, sau đó lại hỏi một câu kỳ lạ: "Sao giọng nói của con nghe có vẻ kỳ quái?"  Đường Nghiên sững sờ một lúc, đang suy nghĩ kỳ quái chỗ nào thì đã thấy cô Kỷ tiến tới đặt tay lên trán nàng.  Vẻ mặt cô nghiêm túc, bàn tay mát lạnh, mềm mại còn thơm nữa.  "Sao nóng thế?"Kỷ Du Thanh buông tay xuống, vẻ đanh lại hỏi: "Tối qua có uống thuốc không?"  "Có...có ạ." Đường Nghiên trả lời, nghe thì quả thật giọng nói có chút lạ thật.  Một giây tiếp theo, Kỷ Du Thanh lại đưa tay sờ trán Đường Nghiên, tay còn lại đặt lên trán cô để so sánh, sau đó nói: " Đến bệnh viện kiểm tra đi."  "Không, không sao đâu, con chỉ cần uống thêm một ngày thuốc là sẽ ổn thôi."  "Không được, vấn đề sức khỏe của con không thể đùa giỡn được."Kỷ Du Thanh nghiêm túc nói, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi điện, "Tiểu Lý, hiện tại tôi có việc không đến được, cô cứ sửa lại hồ sơ đi rồi gửi qua mail cho tôi, ừ, cứ vậy đi." Nói xong vội cất điện thoại luôn.  Đường Nghiên vừa nghe xong, cảm giác như mình làm hỏng chuyện liền nói, " cô Kỷ, cô không cần để ý đến con, đừng làm chậm trễ công việc."  "Không được, hiện tại con phải cùng ta đi bệnh viện!" Vẻ mặt Kỷ Du Thanh rất nghiêm túc, giống như chỉ cần Đường Nghiên cãi một câu nữa thì cô sẽ tức giận ngay lập tức  "Được rồi... được rồi..." Đường Nghiên nhẹ giọng lẩm bẩm, đang định nói gì đó, thì Kỷ Du Thanh người đang rất sốt ruột không để ý gì liền cầm tay nàng kéo ra cửa.  Đường Ngiên sợ ngây người, không ngờ còn có lúc bị như vậy.

———————————————————————————   Các bác ôi, dạo này wp lại dở chứng rồi tôi không vào được bằng máy tính nên làm trên điện thoại, vì thế có thể hơi khó đọc chút các bác thông cảm nhá.


 
Chương 97


  Ra đến cửa rồi Kỷ Du Thanh mới lúng túng, vội vàng buông tay Đường Nghiên ra, trên mặt có chút mất tự nhiên, thúc giục: "Mau mang giày vào rồi đến bệnh viện."

  "Ồ!" Đường Nghiên không nói gì, từ trong tủ giày lấy giày ra, ngồi lên ghế thay giày, xen của cô vang lên tiếng mở khóa, nàng sợ đối phương phải chờ lâu nên không dám chậm trễ nên cũng nhanh chóng đứng dậy vội vàng đóng cửa rồi ra ngoài.

  "Bên ngoài có thật nhiều xe." Đường Nghiên thở dài nhìn xe xếp hàng dài.

  "Cuối tuần chính là như vậy, cô cũng chọn một con đường không quá tắc nghẽn." Kỷ Du Thanh đáp.

  Ngoài tình trạng ùn tắc giao thông trên đường, các bệnh viện còn đông đúc vào cuối tuần, đặc biệt là ở sảnh bệnh viện, bạn có thể thấy dòng người đông đúc khi bước vào, có người lớn, trẻ em, người già, đàn ông và phụ nữ, ùn ùn. với đủ loại giọng nói khác nhau từ khắp mọi miền đất nước cùng với tiếng trẻ con khóc lớn rất ồn ào.

  Đường Nghiên chưa bao giờ tự mình đăng ký, nàng luôn cảm thấy quá trình này rất phức tạp, hôm nay nàng đi theo cô Kỷ lại cảm thấy không quá khó khăn, sau khi đăng ký Kỷ Du Thanh dẫn nàng lên lầu đến phòng khám ngoại trú, lúc này Đường Nghiên mới biết là cô Kỷ cho nàng khám dịch vụ chuyện gia, nàng cảm thấy chỉ làm cảm nhẹ chút thôi làm như vậy có phải chuyện bé xé ra to không.

  Sau một loạt các kiểm tra, xét nghiệm, loại trừ cảm do virus, nên chỉ truyền cho Đường Nghiên rồi kê thuốc cho đi về

  Đường Nghiên đang truyền nước, có lẽ một lát nữa sẽ không xong, nàng liếc nhìn cô Kỷ đang cúi đầu ngồi trên chiếc ghế gần đó, gõ gõ trên điện thoại di động giống như đang xử lí công việc, nhất thời Đường Nghiên cảm thấy trong lòng có chút áy náy.

  "Cô Kỷ, con ở đây không có chuyện gì, truyền xong con có thể tự bắt xe về, cô cứ đi làm việc của mình đi."

  Kỷ Du Thanh nghe xong liền ngẩng đầu nhìn nàng, tim đập mạnh một chút rồi trả lời nàng: "Cô không vội, đợi con truyền xong đi."nói xong cô liếc nhìn chai nước một chút.

  Đường Nghiên mím môi không nói gì nữa, một lúc sau, Kỷ Du Thanh cúi đầu nói: "Có lẽ gần đây cô sẽ có chút bận."

  "Không sao, không sao, cô Kỷ cứ bận đi, con có thể tự lo được." Đường Nghiên nhanh chóng nói.

  "Cô sẽ không ở nhà nhiều, cuối tuần con không cần về, đỡ phiền toái phải chạy đi chạy lại" Kỷ Du Thanh nói thêm

  "Không phiền toái." Mặc dù sống ở ký túc xá sẽ thuận tiện hơn, nhưng Đường Nghiên nghĩ một khi chuyện này bắt đầu thì có thể cô Kỷ sẽ thật sự đuổi nàng đi, " con có thể tự xử lý tốt, cô Kỷ không cần lo lắng cho con", Đường Nghiên kiên trì.

  Cứ như vậy, Kỷ Du Thanh cũng không nói thêm gì nữa.

  Sau khi truyền và uống thuốc xong, Kỷ Du Thanh mua cơm ở một nhà hàng trên đường về, còn chưa kịp ăn miếng nào cô đã vội vàng lấy chìa khóa lái xe ra ngoài, để lại Đường Nghiên một mình ngồi trên bàn ăn.

  Bởi vì cô Kỷ đã mua cơm nên Đường Yên không muốn lãng phí đành ép mình ăn hết chỗ cơm, uống thuốc rồi đi nghỉ ngơi, có lẽ do tác dụng của thuốc nên rất nhanh nàng đã chìm vào giấc ngủ.

  Kỷ Du Thanh một mình lái xe đến chỗ mẹ cô, cô nói hai người chăm sóc bà cụ rời đi, cô muốn một mình chăm sóc bà cụ lúc này.

  Bên mặt hồ yên tĩnh, bà cụ đang ngồi trên ghế nhìn ra hồ, đang lẩm bẩm điều gì đó nhưng không ai hiểu bà đang lẩm bẩm điều gì.

  Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô nói: "Mẹ ơi, nếu là mẹ, mẹ sẽ làm gì?"

  Bà lão vốn luôn im lặng đột nhiên mất bình tĩnh, hét lên: "Đừng trộm đồ của tôi, không ai được phép trộm đồ của tôi!"

  Kỷ Du Thanh nhất thời sợ hãi, nhanh chóng an ủi bà: "Không có trộm đồ của mẹ, không có."

  Phải mất một lúc bà mới bình tĩnh lại, Kỷ Du Thanh trầm ngâm rồi như bông nhiên trong đầu đã có đáp án, cô nhìn sườn mặt bà cụ, " mẹ con biết phải làm gì rồi".

Những thứ mẹ cô đã mất, cô phải giúp bà lấy lại.

  Trước đây, Kỷ Du Thanh vẫn cảm thấy không làm sao cả, mọi việc của Thẩm Gia đều không liên quan đến cô, nhưng mẹ cô thì khác người đó nợ mẹ cô nhiều như vậy, cô không cam tâm, những gì cô làm đều là vì mẹ chứ không phải vì cô.

  *

  "Phu nhân, phu nhân, có khách đến ạ." Một người giúp việc vội vàng chạy vào.

  Người phụ nữ đang làm đẹp, nằm trên ghế dài hét lên: "Gấp cái gì chứ, rốt cuộc là ai?"

  Khi đang nói thì bên ngoài truyền đến âm thanh xôn xao.

  Kỷ Du Thanh nhờ người đỡ mẹ cô ra khỏi xe, ngồi vào xe lăn, cô chống tay lên lưng ghế, ngẩng đầu nhìn xung quanh, nơi này đã rất lâu rồi mới đến.

  Thẩm Du Âm ở trong phòng trên lầu nghe thấy tiếng động liền đứng dậy đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, khi nhìn thấy vô cùng kinh ngạc liền thay đồ đi xuống lầu.

  Người phụ nữ bước ra nhìn thấy vị khách đến cũng là sợ ngây người, sắc mặt lộ rõ vẻ không vui, giọng điệu cũng không mấy thiện ý: " Không phải cô nói đời này sẽ không bao giờ...đặt chân vào ngôi nhà này nữa sao?"


  Kỷ Du Thanh khẽ mỉm cười, đơn giản nói: "Tôi chỉ đưa mẹ tôi đến đây để gặp lại một người bạn cũ, ai nói là về nhà."

  Người phụ nữ nghe thấy vậy không chịu yếu thế, khoanh tay ra vẻ: "A! đúng, suýt nữa tôi đã quên , mấy năm trước đây đã không còn là nhà của cô rồi."

  Tư thế của người phụ nữ hiển nhiên là không muốn cho hai mẹ con Kỷ Du Thanh bước vào, đúng lúc này, Thẩm Du Âm từ trong chạy ra đứng trước cửa nói: " Ba gọi haii người vào."

  Người phụ nữ kinh ngạc quay người lại, vậy mà đứa con gái của mình khuỷu tay lại chĩa ra ngoài, bà hét lên: " Thẩm Du Âm, con làm cái gì vậy!"

  Thẩm Du Âm lười để ý đến bà, tiếp tục nói: "Ba đã biết hai người tới rồi, ông ấy đang đợi trong phòng."

  Ba của hai người đang phải thở máy, tuy rằng không thể mở miệng nói chuyện, nhưng thần trí vẫn là tỉnh táo nên mẹ của Thẩm Du Âm không giám làm gì quá mức, dù sao ông ấy chưa tắt thở thì di chúc vẫn có thể bị thay đổi.

  Vì vậy, bà chỉ có thể không tình nguyện tránh đường cho mẹ con Kỷ Du Thanh người mà bà ghét nhất trên đời này đi vào,

  Kỷ Du Thanh không chút do dự đẩy mẹ cô đi vào.

  Sau khi bước đến trước mặt Thẩm Du Âm, Kỷ Du Thanh nói với Thẩm Du Âm: " Sao cô có thể giúp người ngoài đối phó với mẹ cô như vậy chứ?"

  Thẩm Du Âm tỏ ra vô tội nhún vai, "Mẹ, không phải mẹ bảo con tìm họ đến gặp ba lần cuối sao, dều là do mẹ dặn dò."

  "Mẹ không cho phép con..." Người phụ nữ hít một hơi thật sâu, không muốn gây ra quá nhiều rắc rối trước mặt nhiều người " mau lên phòng đi, hôm nay cấm, không được ra ngoài."

  "Con đến phòng của ba." Thẩm Du Âm trợn mắt xoay người vào trong.

  Người phụ nữ tức sắp chết, mẹ con nhà kia đột nhiên xuất hiện như vậy giống như một đòn cảnh cáo, thức tỉnh bà đang đối mặt với một kẻ thù rất mạnh, nhưng làm sao bà già đó vẫn chưa chết vậy.

  Lần cuối nhìn thấy người đàn ông này vẫn còn một than thể cường tráng khỏe mạnh, Kỷ Du Thanh không nghĩ tới người đàn ông uy phong lẫm liệt, hô mưa gọi gió như vậy bây giờ lại nằm đây thoi thóp suy nhược như vậy.

  Cô đứng đó, đẩy xe lăn của mẹ, luôn giữ khoảng cách với giường bệnh, ông cụ trên giường hiển nhiên rất kích động khi nhìn thấy cô, đôi mắt ươn ướt, vươn một bàn tay xương xẩu ra, cố gắng vươn đến gần hơn. .

  Tâm trạng của Kỷ Du Thanh hiện giờ rất phức tạp, người đàn ông này trước đây khiến cô phải hận bao nhiêu thì bây giờ lại đáng thương bấy nhiêu, cuối cùng cảm tính vẫn áp đảo lí trí, cô không đành lòng, đẩy xe lăn đến gần hơn, cuối cùng tay ông cụ rốt cục cũng chạm đến tay mẹ cô, nhưng mẹ cô hoàn toàn không nhớ gì, bà không có gì khó chịu cũng không từ chối cái nắm tay này của ông.

  Nếu hôm nay không phải ở trước mặt nhiều người như vậy Kỷ Du Thanh rất khó có thể cam đoan mình không chế được cảm xúc và sử lí mọi chuyện một cách đàng hoàng như vậy.

  Hôm nay ông cụ nhìn thấy hai người cảm xúc vô cùn kích động, nước mắt cứ vậy rơi xuống, ý tá thấy vậy một bên lau cho ông một bên trấn an ông bình tĩnh một chút.

  Kỷ Du Thanh ngẩng đầu nhìn trần nhà, cố gắng kiềm chế điều gì đó, một lúc sau, cô khụt khịt nói: "tôi đã làm hết những gì nên làm rồi." Nói xong cô cúi đầu nhìn mẹ, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, chúng ta quay trở lại thôi."

  Thẩm Du Âm nghe xong liền vội vàng hỏi: "Sao không ở lại thêm một lát, thật khó ba mới gặp được hai người."

  Kỷ Du Thanh quay người đi, lạnh lùng nói: "Không được."

 
Chương 98


  "Susan, cuộc gặp với luật sư Vương đã sắp xếp chưa? Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi sẽ qua đó". Kỷ Du Thanh một bên nói chuyện điện thoại một bên vội cầm túi da đi ra ngoài.

  Vừa bước ra thì gặp Đường Nghiên đang mặc đồ ngủ cũng bước ra từ phòng ngủ, nàng chạy nhanh tới hỏi: " cô Kỷ, cô không ăn cơm trưa sao?"

  "Ừ." Cô gật đầu mà không nói thêm gì, người đã đến cửa, Đường Nghiên nhìn cô chưa nhìn bao lâu thì cô Kỷ đã bước ra ngoài.

  Đã là tuần thứ hai như vậy rồi, Đường Nghiên yên lặng tự thuyết phục mình rằng không sao cả, cô Kỷ bận rộn như vậy, làm sao có thời gian ở nhà mỗi ngày với nàng được, người trưởng thành có rất nhiều việc phải giải quyết.

  Bữa trưa cho một người khá đơn giản, Đường Nghiên làm đồ ăn từ nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh, ba loại rau củ, cà tím khoai tây, đậu đũa xào cùng với nhau, trước đây khi ở quê món đầu tiên nàng nấu được và cũng là những món ăn thường xuyên là những loại rau theo mùa, Đường Nghiên không biết làm những món thịt cao cấp như cô Kỷ.

  Sau khi nấu một ít cơm, nàng đặt một bát cơm và một đĩa rau lên bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống, mặc dù chỉ có một mình nhưng cũng có cảm giác rất nghi thức.

  Phòng ăn hướng ra cửa sổ, phòng khách rộng của nhà cô Kỷ thông gió nam bắc, nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, hôm này thời tiết rất tốt.

  Đường Nghiên ở một mình, cũng không nấu nướng nhiều để tránh lãng phí, nên rất nhanh nàng đã ăn sạch sẽ sau đó đứng dậy đi tới bồn rửa chén rửa sạch rồi cất đi.

Bên kia, Kỷ Du Thanh đang trên đường đi fawpj luật sư thì nhận được điện thoại của Thẩm Du Âm, lời nói rất ngắn gọn: "Tôi sẽ không làm tốn quá nhiều thời gian của chị, nhưng có một số thứ có lẽ chị sẽ cần dung đến."

  Hai người tạm thời gặp nhau tại một quán cà phê gần đó, quán cà phê Kỷ Du Thanh chưa bao giờ đến, đến nơi Thẩm Du Âm đã đợi sẵn ở đó, đây cũng là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt, ngoài việc hai người có vẻ ngoài có vài phần tương tự nhau ra thì không có thêm cử chỉ nào thể hiện là hai chị em, hai người vô cùng mất tự nhiên.

  Thẩm Du Âm ngồi ở phía trong đã gọi hail y cà phê, Kỷ Du Thanh tới sau, đầu tiên là kéo ghế ngồi xuống cứ thế hai người đối diện nhau, không khí có phần xấu hổ, để giảm bớt sự xấu hổ này Thẩm Du Âm trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, cô lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ đẩy đến trước mặt Kỷ Du Thanh.

  "Những thứ trong này đều là vô tình tôi có được trong mấy năm qua, nếu chị cần đưa mẹ tôi ra tòa thì chắc sẽ cần đến."

  Kỷ Du Thanh nghi hoặc đưa tay lấy tập hồ sơ, mở ra lật xem hai lần, cô khá là kinh ngạc với những gì nhìn thấy bên trong, sau đó yên lặng niêm phong lại, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: Tại sao em muốn giúp tôi?"

  Thẩm Du Âm nhún vai, vẻ mặt không quan tâm, "Cứ coi như tôi nhàn rỗi không có việc gì làm đi."

  Thẩm Du Âm dừng một chút, lấy tiền trong túi ra đặt lên bàn, cô gọi người phục vụ đi ngang qua: "Tính tiền!" sau đó cô đứng dậy, đeo túi lên vai cũng không nhìn thẳng mặt Kỷ Du Thanh mà nói " tôi còn có việc, đi trước."

  Nói xong, cô sải bước về phía trước vội vàng rời khỏi quán cà phê.

  Kỷ Du Thanh cầm tập hồ sơ trầm ngâm một lát, sau đó không nói một lời cất vào trong túi, đứng dậy rời quán cà phê, trên đường ra xe, cô gọi điện cho luật sư mà cô đã chỉ định để nói qua việc vừa rồi. Rằng cô nắm trong tay bằng chứng quyết định có thể đánh bại đối thủ bằng một chiêu.

  Đương nhiên Kỷ Du Thanh không ngờ rằng Thẩm Du Âm sẽ giúp mình, thật sự là rảnh rỗi sao? Chỉ có kẻ ngốc mới tin như vậy, đống ảnh này đã đủ chứng minh mấy năm qua đã tốn khong ít công sức, nhưng vì gì mà cô ấy lại làm như vậy, Kỷ Du Thanh tạm thời không thể nghĩ nhiều được, bây giờ chỉ có một điều duy nhất cô nghĩ là làm thế nào để giải quyết mọi chuyện, cô không có nhiều thời gian lắm.

  Đối với Đường Nghiên, mỗi cuối tuần trở về là khoảng thời gian nàng mong chờ nhất hạnh phúc nhất. Nhưng khy cô Kỷ không còn ở bên cạnh, khoảng thời gian này cũng trở thành khoảng thời gian khó khăn nhất.

  Thời gian từng giây trôi qua, cuối cùng đã là năm giờ chiều, Đường Nghiên làm xong bài tập trên máy tính, nhìn thời gian, sao cô Kỷ vẫn chưa về.

  Nghĩ đến đây, nàng cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, kích động gửi tin nhắn cho cô.

  Đường Nghiên: [cô Kỷ, bữa tối cô muốn ăn gì để con chuẩn bị.]

  Một phút, hai phút, ba phút trôi qua...

  Đường Nghiên cầm điện thoại di động bằng cả hai tay, từ hưng phấn trở nên chán nản, mấy ngày nay cô Kỷ không trả lời tin nhắn của nàng nhiều hoặc là tin nhắn nàng gửi từ sang nhưng đến đêm cô mới trả lời lại, cũng có khi vài ngày sau mới trả lời, Đường Nghiên lúc này cảm nhẫn sâu sắc rằng nếu thích một ai đó thì sẽ luôn bị dắt mũi.

  7h25 tối, Đường Nghiên nhận được tin nhắn trả lời của cô Kỷ khiến nàng vô cùng ngạc nhiên.

  Khi mở điện thoại ra kiểm tra, nụ cười trên mặt nàng lập tức trở nên cứng đờ.

  Cô Kỷ: [Tối nay con tự ăn đi, cô có việc phải làm.]

  Đường Nghiên mím môi, đặt điện thoại xuống, một mình đi đến phòng bếp, nghĩ đến việc lại phải nấu ăn một mình, cô cảm thấy mệt mỏi nên đành bỏ bữa tối, tuyệt vọng trở về phòng.

  Bảy giờ rưỡi, có một cuộc gọi đến, phá vỡ sự im lặng trong căn phòng trống rỗng.

  "Tiểu Vân." Khuôn mặt rũ xuống của Đường Nghiên dịu đi một chút.

  "Cậu đã ăn gì chưa? Cùng nhau ăn tối nhé, mình đang ở gần đó." Triệu Tiểu Vân vừa nhìn trái phải để qua đường vừa nói chuyện.

  "...Được rồi, mình sẽ ra ngay." Đường Nghiên đồng ý.

  "Này, không đúng nha, trước không phải nên hỏi cô Kỷ một tiếng sao, sao hôm nay lại đồng ý luôn vậy." Tiểu Vân hỏi

  Đường Nghiên ngượng ngùng cười nói: "Cô Kỷ không ở nhà, hôm này chỉ có mình mình thôi."

  "Vậy à, thôi lát gặp nhau ở chỗ cũ nhé."

  "Được, gặp lại sau."

  Cúp điện thoại sau, Đường Nghiên hít sâu một hơi, đơn giản cột lại mái tóc dài, cầm điện thoại đi ra ngoài.

  Sau khi nàng và Tiểu Vận gặp nhau tại địa điểm đã hẹn trước Triệu Tiểu Vân nhìn xung quanh, gần như không nhận ra cô, "sao cậu lại mặc như vậy ra ngoài, quá xuề xòa rồi."

  Đường Nghiên gãi gãi đầu, "cả ngày mình đều không có ra ngoài, đêm khuya cũng lười thay quần áo."

  "Có như vậy cũng không thể cứ mặc đồ ngủ chạy ra ngoài được, là con gái nên chưng diện một chút chứ." Triệu Tiểu Vân vẻ mặt ghét bỏ nói.

  Đường Nghiên cười nhẹ, vỗ vỗ vai cô giục: "Đi ăn thôi, đi ăn thôi."

  Cuối xuân đầu hè, buổi tối rất mát mẻ, thời tiết không lạnh cũng không nóng, ngồi ở một quán ăn ven đường ăn salad dưa chuột với đậu nành Nhật, một vài món ăn kèm, giá cả phải chăng. Rất thoải mái.

  Triệu Tiểu Vân rót cho mình một cốc bia, rồi tự lẩm bẩm nói hô nay chỉ uống một chai này, vì nếu uống nhiều người kia ở nhà sẽ không vui, Đường Nghiên nghe xong tò mò hỏi: "Gần đây cậu và học tỷ thế nào?"

  "Rất tốt", Triệu Tiểu Vân xấu hổ cúi đầu trả lời.

  Đường Nghiên thấy vậy không tiếp tục hỏi nữa im lặng ăn cơm. Một lúc lâu sau, Triệu Tiểu Vân mới giật mình ngẩng đầu nhìn nàng hỏi: "Nghiên Nghiên, hôm nay sao mình cảm thấy cậu rất kỳ quái."

  "Kỳ quái?" Đường Nghiên thoải mái ném một hạt đậu phộng vào miệng rồi nói "làm gì có."

  "Có phải cậu có tâm sự không?" Triệu Tiểu Vân tiếp tục hỏi.

  "Mình rất vui vẻ, thoải mái, không phải lo nghĩ gì thì có tâm sự gì chứ?" nói xong nàng cười lên hai tiếng.

  Nếu không phải là bạn từ nhỏ của nàng thì Triệu Tiểu Vân đã tin những lời này rồi..

  "Đúng rồi, cậu biết không, mình nghe Thẩm Du Âm nói cô Kỷ của cậu đang giải quyết việc gia đình đấy." Đột nhiên Triệu Tiểu Vân nói đến việc này.

  Đường Nghiên dừng lại động tác, có chút kinh ngạc: "Việc nhà?" Theo như nàng biết, ngôi nhà đó luôn là điểm khó nói của cô Kỷ nên bình thường hai người không bao giờ nhắc đến cả.

  "Mình nghe nói là..." Triệu Tiểu Vân do dự, " cha của cô Kỷ và Thẩm Du Âm có vẻ sắp chết nên lần này chính là việc phân chia tài sản."

  Lúc này Đường Nghiên mới ý thức được, đây chính là lý do tại sao mấy ngày nay cô Kỷ bận rộn như vậy, ấy vậy mà trong lòng nàng có chút vui mừng.

  "Đường Nghiên, cậu cười cái gì vậy?" Triệu Tiểu Vân dời tầm mắt thì lại thấy khuôn mặt tười cười của Đường Nghiên

  "Không, không có gì." Đường Nghiên thu lại nụ cười làm bộ như không có chuyện gì.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom