"Cho nên đã bảo cậu đừng có giẫm rồi mà." Gilbert thấm thía nói với Lý Hoài Lâm vừa bị cơ quan đập bay chạy về.
"Cái này quả thực là gian lận a, tại sao lại cho cái rương báu trước rồi đập một vồ gỗ vào mặt a, cái này bảo tôi đoán kiểu gì?" Lý Hoài Lâm nói.
"Cho nên đã bảo là bẫy rồi mà…" Gilbert cười cười nói, "Được rồi có sao không?"
"Xem thử bẫy sát thương cố định 1000 điểm, cũng không có vấn đề gì lớn." Lý Hoài Lâm nói.
"Không sao thì đi thôi." Gilbert gật đầu.
"Khoan… khoan…" Lý Hoài Lâm lại nói.
"Lại sao nữa?" Gilbert quay đầu.
"Đây không phải còn cái rương báu sao?" Lý Hoài Lâm chỉ vào cái rương gỗ vừa rơi xuống đất nói.
"…" Gilbert sắp trợn trắng mắt rồi, "Cái này trăm phần trăm là bẫy rồi, không cần đoán nữa."
"Tôi thấy không phải đâu, anh xem tôi mở bẫy, đã trúng một phát rồi, bây giờ cái này coi như là phần thưởng chứ." Lý Hoài Lâm nói, "Hơn nữa có cái rương báu trên đất, anh không mở không thấy khó chịu trong lòng sao?"
"Cậu đây lại là sở thích gì vậy, cái này quá khả nghi rồi nhỡ mở ra bay ra mấy chục mũi tên các kiểu chẳng phải thảm sao?" Gilbert lại nói.
"Nhỡ mở ra phát hiện một đống lớn tiền vàng, thế chẳng phải lời to." Lý Hoài Lâm nói.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, đoạn đối thoại này nghe quen quen a, vừa nãy cậu hình như cũng nói thế, sau đó cậu bị một vồ gỗ đập bay." Gilbert nói.
"Hay là tôi mở thử xem?" Lý Hoài Lâm lại hỏi.
"…" Gilbert ngây ngốc nhìn Lý Hoài Lâm một cái, sau đó lùi lại hai bước, "Mời… không cần khách sáo với tôi."
"…" Lý Hoài Lâm nhìn Gilbert đứng cách mình xa tít, "Động tác của anh đã biểu thị anh khá là không tin tưởng phán đoán của tôi a."
"Đúng vậy, khá không tin tưởng, tôi chỉ cầu cái bẫy này động tác nhỏ một chút, đừng liên lụy đến tôi." Gilbert nói.
"Quá mẹ nó làm tôi đau lòng rồi, đến đây, cho anh xem kỹ năng thần vận (may mắn) của tôi." Lý Hoài Lâm vừa nói vừa mạnh mẽ mở nắp rương báu.
Kết quả rương báu vừa mở, một luồng kim quang bắn ra tứ phía, chiếu cho Lý Hoài Lâm bên này không mở nổi mắt.
"Cái này không thể nào!" Gilbert vẻ mặt kinh ngạc nói.
"Vãi chưởng, thật sự có bảo vật! Hơn nữa thật sự mù mắt chó của tôi rồi!" Lý Hoài Lâm cũng chấn kinh.
"Cậu không phải đoán là bảo vật sao, cậu kinh ngạc cái gì?" Gilbert nói.
"Có ma mới để bảo vật trong cái rương báu kiểu này a, nhìn kiểu gì cũng là bẫy a, người thiết kế chỗ này có phải não bị úng nước không a." Lý Hoài Lâm hét lên.
"Cho nên tôi mới hỏi cậu ngay từ đầu cậu giẫm điên cuồng mục đích rốt cuộc là gì a." Gilbert nói, nói xong đột nhiên ngẩn ra, "Bên trong là cái gì? Sao tôi nghe thấy tiếng 'tít tít tít'."
"Đúng vậy, tôi cũng nghe thấy, tôi xem nào…"
Lời của Lý Hoài Lâm còn chưa nói xong, liền nghe thấy rương báu trước mặt phát ra một tiếng nổ lớn "Bùm", nổ tung…
Cả lối đi "Uỳnh" một tiếng rung chuyển, cát đá bay tứ tung, bức tường vốn đã không kiên cố lắm cũng rơi xuống mấy viên gạch đá.
"Khụ khụ khụ…" Gilbert phủi bụi bay tứ tung, nhặt cây đuốc bị thổi tắt bên cạnh lên châm lại, sau đó nhìn quanh, "Hoài Lâm, còn sống không?"
"Vãi cả chưởng." Lý Hoài Lâm từ từ đi về phía Gilbert, vừa đi vừa nói, "Người thiết kế cái bẫy này quả thực là thần nhân a, thế mà lừa được tôi hai lần, quả nhiên lợi hại."
"Lợi hại cái lông ấy, người bình thường đều sẽ không mắc lừa được không?" Gilbert không nhịn được nói, "Hơn nữa tôi còn nhắc cậu là bẫy rồi được không?"
"Không phải quân ta không cố gắng, thực sự là quân địch quá xảo quyệt, anh nói thiết lập bẫy như vậy, làm sao có thể tránh được." Lý Hoài Lâm sắc mặt trầm trọng nói.
"Hoàn toàn có thể tránh được a, tôi đã bảo cậu đừng giẫm rồi." Gilbert nói.
"Xem ra đối thủ của chúng ta không đơn giản a." Lý Hoài Lâm gật đầu, bộ dạng như gặp được đối thủ.
"Đối thủ của chúng ta hoàn toàn là một tên thiểu năng a." Gilbert thực sự sắp bị Lý Hoài Lâm làm cho sụp đổ rồi, hít sâu một hơi, "Được rồi được rồi, lần này cậu chắc là không còn gì chơi nữa rồi chứ, chúng ta có thể đi tiếp chưa?"
"Ừm… vẫn chưa đã thèm a…" Lý Hoài Lâm nói.
"Cậu quả nhiên là cố ý đúng không." Gilbert nói.
"Làm sao có thể, tôi đã bảo quân địch quá xảo quyệt rồi." Lý Hoài Lâm ngụy biện.
"Được rồi được rồi, đi trước đi trước…" Gilbert ôm trán.
Tiếp tục đi về phía trước, dọc đường vẫn vô cùng thuận lợi, thỉnh thoảng có một hai con Ma Hóa Tác Chiến Khôi Lỗi không có mắt nhảy ra, cũng bị Gilbert một đao giải quyết.
"Hoài Lâm, hình như lại rơi cái gì đó." Không biết là Gilbert mắt tinh hay thế nào, tóm lại cứ quái rơi đồ là Gilbert nhìn thấy.
"Lại là cái gì? Không phải lại là cái Hắc Hạch Tâm Chưa Dùng Hết đó chứ." Hắc Hạch Tâm Chưa Dùng Hết ở đây quả thực rơi như mưa, hai người đi một đường, tổng cộng mới đánh mười mấy con quái, kết quả nhặt được tròn mười cái Hắc Hạch Tâm Chưa Dùng Hết, nhưng ngoài cái đó ra, Ma Hóa Tác Chiến Khôi Lỗi chẳng rơi cái gì, ngay cả chút tiền đồng cũng không có.
"Không phải…" Gilbert nhặt thứ rơi ra lên, sau đó đưa đến dưới ánh đuốc xem thử, "Chắc là bình thuốc trị liệu đi."
"Ồ." Lý Hoài Lâm nhận lấy xem thử, Dược Tễ Trị Liệu Trung Lượng… trong ngân hàng của mình còn một đống, một bình này…
"Hả? Khoan đã!" Lý Hoài Lâm đột nhiên ngẩn ra, vội vàng xem lại mô tả kỹ năng của thú cưng Tiểu Mễ, "Sự Hy Sinh Cao Cả phải chịu đòn tấn công chí tử mới có thể phản kích đối phương, nhưng nếu là tôi tự uống thuốc uống chết thì sao? Có thể kích hoạt không? Không có đối tượng tấn công chắc cũng không đâu nhỉ, nếu không thì chẳng phải phản damage chết chính tôi? Nếu uống thuốc có thể uống chết, vậy thì tôi chẳng phải có thể về rồi?"
"Sao thế, Hoài Lâm?" Gilbert nhìn Lý Hoài Lâm đột nhiên như linh quang lóe lên hỏi.
"Đột nhiên tôi bùng nổ linh cảm, ơ, rất muốn thử." Lý Hoài Lâm hơi sốt ruột a, do trước đó luyện cấp, Lý Hoài Lâm sợ rơi đồ, trước đó đã gửi toàn bộ vào ngân hàng ở Yorkmok rồi, bây giờ trong tay chỉ có một bình máu vừa nhặt được, uống không chết mình. Mở bảng trạng thái của mình ra xem, lượng máu hiện tại là 2360 điểm, nếu muốn uống chết mình, cần 12 bình máu trung lượng mới xong.
"Tôi thật là… mấy ngày trước vất vả luyện cấp làm gì, rõ ràng lúc đó chỉ có chưa đến 1000 máu, trực tiếp uống 5 bình thuốc là chết rồi, chạy đi chạy lại luyện mất 2 ngày trời… em gái nó chứ, thôi kệ dù sao tiết kiệm được thuốc máu bây giờ đúng lúc cũng dùng được, nhưng rốt cuộc có được hay không, rất muốn về thử xem." Lý Hoài Lâm sốt ruột quá, tất nhiên bây giờ không thể đột nhiên về được, cho nên lập tức bước lên trước một bước, "Gilbert, nhanh lên nhanh lên, tốc độ làm xong."
"Sao cậu đột nhiên lại vội vàng thế?" Gilbert có chút kỳ lạ, nhưng hắn cũng khá lo lắng cho đám người trong doanh trại, tuy nói người của Hầu tước Philmter chắc không đến nhanh như vậy, nhưng hắn vẫn lo. Đã Lý Hoài Lâm tăng tốc độ, hắn cũng lập tức đi theo.
Hai người hơi tăng tốc độ, tiếp tục thám thính vào sâu trong địa cung, thực ra địa cung này đến giờ vẫn chưa xuất hiện ngã rẽ, chỉ là con đường này khá sâu, cũng không biết thông đến đâu. Khiến hai người hơi chú ý là, lối đi bên này hình như càng đi càng rộng, không giống lúc đầu chật hẹp áp lực như vậy.
Hai người cứ thế thuận lợi tiến lên, cho đến khi…
"Cẩn thận!" Gilbert lại hét lên.
"Hả?" Lý Hoài Lâm ngẩn ra, sau đó theo bản năng cúi đầu nhìn, quả nhiên trên mặt đất lại có một khối đá nhô lên.
"Lại nữa?" Lý Hoài Lâm nói.
"Đừng quan tâm nó, vòng qua là được." Gilbert thuận miệng nói.
"Khoan… khoan…" Lý Hoài Lâm lại hét.
"…" Gilbert cạn lời quay đầu lại, "Cậu đừng bảo tôi là cậu lại muốn giẫm nhé, cái này một vạn phần trăm là bẫy, cậu vừa nãy không phải bảo tăng tốc độ sao, cầu xin cậu đừng lãng phí thời gian được không?"
"Anh không thấy có chút kỳ lạ sao?" Lý Hoài Lâm nói.
"Kỳ lạ chỗ nào?" Gilbert hỏi.
"Cái bẫy này, nhìn kiểu gì cũng giống hệt cái vừa nãy." Lý Hoài Lâm nói.
"Đúng vậy, là giống hệt a." Gilbert gật đầu.
"Vấn đề là, cái bẫy tinh diệu vừa nãy, một trăm phần trăm sẽ có người mắc lừa rồi, vậy bây giờ xuất hiện cái bẫy thứ hai giống hệt, có phải là để người ta đừng giẫm vào nó không?" Lý Hoài Lâm bày ra tư thế thám tử lừng danh Conan, suy luận vô cùng có lý lẽ.
"Cái bẫy vừa nãy tinh diệu chỗ nào, người bình thường đều sẽ không giẫm vào được không." Gilbert nói.
"Cho nên tôi cảm thấy cái thiết bị này, tuyệt đối là thiết bị điều khiển cửa ngầm, nói cách khác, con đường chính xác thực ra không phải con đường trước mặt chúng ta, chỉ có giẫm cái công tắc này, con đường mới sẽ mở ra." Lý Hoài Lâm nghĩa chính ngôn từ nói.
"Không biết tại sao tôi cảm thấy lời cậu nói cũng có chút đạo lý, nhưng tôi vẫn muốn nói một chút, tôi cảm thấy người thiết kế cái bẫy này chắc không có chỉ số IQ cao như cậu tưởng tượng đâu." Gilbert nói.
"Đừng coi thường bất kỳ đối thủ nào a, đoàn trưởng." Lý Hoài Lâm nói.
"Không phải, tôi cảm thấy lần này chính là nên coi thường đối phương một chút, nếu không chỉ số IQ sẽ bị kéo xuống cùng đẳng cấp với hắn." Gilbert nói.
"Tôi cảm thấy oa…" Lý Hoài Lâm còn muốn nói gì đó, nhưng bị Gilbert vẫy tay cắt ngang.
"Được rồi được rồi, dù sao cậu chính là muốn giẫm đúng không, được, tôi đợi, cậu làm đi." Gilbert đã từ bỏ khuyên giải rồi.
"Tôi làm sao có thể muốn giẫm chứ, tôi đã giẫm một lần rồi, Thánh Đấu Sĩ làm sao có thể bị cùng một chiêu thức đánh trúng hai lần?" Lý Hoài Lâm nói.
"Khoan nói Thánh Đấu Sĩ là ai, cậu đã trúng chiêu hai lần rồi, đây là lần thứ ba." Gilbert nói, "Kết quả thì sao, cậu không giẫm thì muốn làm gì?"
"Yên tâm, tôi có một người bạn tốt chuyên dùng để dò mìn." Lý Hoài Lâm cười cười nói, "Nào, giới thiệu với anh một chút, Tiểu Mễ, mau ra đây."
"Gào!" một tiếng, Tiểu Mễ xuất hiện trong tầm mắt Gilbert.
"Hả? Đây là một con rồng con?" Gilbert cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ, cũng có chút ngạc nhiên nói.
"Đúng vậy đúng vậy." Lý Hoài Lâm vừa nói vừa chỉ vào viên gạch nhô lên trên mặt đất, "Nào nào, Tiểu Mễ, đứng vào đây."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập