Chương 105: Tiên Vương Là Gì? Nhục Thân Bất Hủ! Nguyên Thần Bất Diệt!

Dịch:

Dưa Hấu

Dưới đình nghỉ mát.

Các thành viên trong nhóm đều ngây người.

Bọn hắn vừa nhận được bao lì xì do Hoang Thiên Đế gửi trong nhóm, trong đầu liền xuất hiện một bộ kinh văn vô thượng mang tên Bất Diệt Kinh.

Giờ khắc này, thần sắc tất cả các thành viên đều hoảng hốt, tinh thần của bọn hắn hoàn toàn chìm đắm vào sự huyền diệu của bộ kinh văn này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một bộ kinh văn vô thượng.

Dù sao cũng là đồ do Chủ nhóm Hoang Thiên Đế ban tặng, giá trị của nó là không thể đong đếm.

"Bộ kinh văn này.

"Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn mở hai mắt ra, bọn hắn thoát khỏi sự huyền diệu của Bất Diệt Kinh, đáy mắt lộ ra vẻ chấn động sâu sắc.

"Có chút thú vị."

Lâm Chiêu nhìn lướt qua bộ Bất Diệt Kinh mà Hoang Thiên Đế vừa gửi.

Nói thế nào nhỉ?

Bộ Bất Diệt Kinh này chỉ là một bản rút gọn thuần túy, Bất Diệt Kinh chân chính là một bộ kinh văn bẩm sinh, được sinh ra từ sự hội tụ của phù văn đại đạo và tạo hóa thiên địa, chứ không phải do con người sáng tạo ra.

Bộ Bất Diệt Kinh mà Hoang Thiên Đế gửi, giống như dùng để xây dựng nền tảng hơn.

Hết cách rồi, cho dù có đưa Bất Diệt Kinh chân chính cho đám người Diệp Phàm, bọn hắn hiện tại cũng không thể tu luyện được, dù sao độ khó tu luyện của Bất Diệt Kinh vẫn rất lớn.

"Nhân Hoàng đạo hữu biết bộ kinh văn này sao?"

Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn tò mò hỏi.

Lời vừa nói ra, các thành viên trong nhóm đều dồn ánh mắt về phía Lâm Chiêu.

Bọn hắn tự nhiên cũng nhìn ra sự cường đại của bộ kinh văn này.

Nên đều rất tò mò về lai lịch của nó.

Chẳng lẽ.

Bộ kinh văn này là do Hoang Thiên Đế sáng tạo ra?"

Biết một chút."

Lâm Chiêu khẽ gật đầu, hắn giải thích:

"Bộ kinh văn này không phải là Bất Diệt Kinh chân chính, mà là một bản rút gọn, Bất Diệt Kinh chân chính là một bộ kinh văn vô thượng, nó không phải do con người sáng tạo ra, mà là kinh văn bẩm sinh được hội tụ từ tạo hóa thiên địa."

"Vào thời đại Tiên Cổ, có một bộ tộc tên là Thiên Giác Nghĩ, đã dựa vào bộ kinh văn này mà tỏa sáng rực rỡ, lấy tu vi Chân Tiên sánh ngang Tiên Vương, ngồi vững trên vị trí Thập Hung.

"Nghe vậy, các thành viên trong nhóm đều trừng to mắt, bọn hắn phảng phất như vừa nghe được một tin tức động trời nào đó.

Thời đại Tiên Cổ?

Thiên Giác Nghĩ?

Chân Tiên?

Tiên Vương?

Các thành viên đưa mắt nhìn nhau, bọn hắn hoàn toàn mù tịt về những thông tin này, dù sao thời đại hiện tại cách thời đại Tiên Cổ thực sự quá xa xôi, đã không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi.

"Thời đại Tiên Cổ?"

Đạo Đức Thiên Tôn như có điều suy nghĩ nói:

"Có phải là đại thế trước thời đại Loạn Cổ không?"

"Đúng vậy."

Lâm Chiêu gật đầu.

"Tiên Vương là cảnh giới trên cả Chân Tiên sao?"

Linh Bảo Thiên Tôn hỏi.

"Không sai."

Lâm Chiêu lại gật đầu.

Thấy vậy, ánh mắt hai vị Thiên Tôn khẽ chớp động, xem ra lai lịch của vị Nhân Hoàng đạo hữu này cũng không hề tầm thường.

Thế mà lại biết được bí ẩn trước cả thời đại Loạn Cổ?

Cũng đúng, nếu như Nhân Hoàng không có lai lịch gì.

Vậy làm sao hắn có thể ngồi lên vị trí quản trị viên trong nhóm chat được chứ?

Về điểm này, hai vị Thiên Tôn đều hiểu rõ trong lòng.

"Chân Tiên.

.."

"Tiên Vương!."

Nội tâm các thành viên trong nhóm có chút chấn động.

Đây là lần đầu tiên bọn hắn tiếp xúc với những thứ ở cấp độ cao như vậy.

"Nhân Hoàng đạo hữu."

"Bất Diệt Kinh chân chính rốt cuộc mạnh đến mức nào?"

Linh Bảo Thiên Tôn tò mò hỏi.

Theo Linh Bảo Thiên Tôn thấy, bản rút gọn của Bất Diệt Kinh mà Hoang Thiên Đế gửi đã vô cùng huyền diệu rồi.

Ngay cả bản rút gọn cũng mạnh như vậy, vậy nếu là bản hoàn chỉnh thì chẳng phải sẽ nghịch thiên sao?"

Bất Diệt Kinh hoàn chỉnh có thể khiến nhục thân vạn cổ bất hủ!"

Lâm Chiêu nhẹ giọng nói.

Nhục thân bất hủ!

Đây mới chỉ là một trong những năng lực của Bất Diệt Kinh, nó còn có thể khiến thần hồn tái sinh, cho dù hình thần câu diệt, chỉ cần nhục thân vẫn còn tồn tại, tương lai liền có thể một lần nữa ngưng kết linh thức, chính là một thủ đoạn bảo toàn tính mạng tuyệt vời trong tuyệt cảnh.

Bất tử bất diệt!

Thế nào là bất diệt?

Trời khó táng, đất khó diệt!

Đây chính là sự cường đại của Bất Diệt Kinh!

"Nhục thân bất hủ.

"Lâm Chiêu cảm thán nói:

"Đây đã là năng lực cấp Tiên Vương rồi.

"Nghe vậy, các thành viên trong nhóm đều chấn động, cho dù là Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn trong lòng cũng có chút rung động.

"Nhân Hoàng tiền bối."

Tiêu Doanh Hoa chớp chớp mắt, hỏi:

"Cường giả Tiên Vương rất mạnh sao?"

Lời vừa nói ra, các thành viên trong nhóm đều dồn ánh mắt về phía Lâm Chiêu.

Bọn hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói đến khái niệm Tiên Vương này, thân là cảnh giới trên cả Chân Tiên, Tiên Vương chắc hẳn phải vô cùng cường đại?

Lâm Chiêu khẽ mỉm cười, hắn không giải thích Tiên Vương rốt cuộc mạnh đến mức nào, chỉ nói đơn giản một chút về đặc tính của cường giả Tiên Vương.

"Tiên Vương."

"Nhục thân bất hủ, nguyên thần bất diệt!"

"Thậm chí có thể quan sát dòng sông thời gian, vượt qua thời không ra tay, thay đổi nhân quả, một ý niệm liền có thể sáng tạo hoặc hủy diệt một thế giới."

"Ngoài ra, tên thật của cường giả Tiên Vương cũng là một đại cấm kỵ."

"Không thể tùy tiện gọi."

"Bằng không, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ thu hút sự chú ý của đối phương.

"Nghe vậy, tất cả các thành viên đều trừng to hai mắt.

Tóm lại nhục thân bất hủ, nguyên thần bất diệt, chúa tể thời không, tên thật cấm kỵ!

Đây chính là Tiên Vương!

"Quan sát dòng sông thời gian."

"Thay đổi nhân quả.

"Đại Niếp Niếp thấp giọng lẩm bẩm.

Nàng ngước mắt nhìn Lâm Chiêu, ánh mắt đầy mong đợi hỏi:

"Nhân Hoàng tiền bối, cường giả Tiên Vương có thể hồi sinh người đã chết không?"

"Không thể.

"Lâm Chiêu lắc đầu, hắn nói:

"Tiên Vương tuy có thể thay đổi quá khứ, nhưng phải gánh chịu nhân quả tày trời, muốn vớt người từ trong dòng sông thời gian.

.."

"Tiên Vương vẫn chưa đủ khả năng.

"Nghe những lời này, ánh mắt Đại Niếp Niếp chớp động:

"Tiên Vương chưa đủ, vậy trên Tiên Vương thì sao?"

Lâm Chiêu cười không nói.

Thấy vậy, trong lòng Đại Niếp Niếp đã hiểu rõ.

Nàng lặng lẽ nắm chặt bàn tay trắng nõn, thầm quyết định trong lòng:

"Vậy trước tiên cứ đặt mục tiêu là Tiên Vương đã!

"Giờ khắc này, các thành viên trong nhóm đều có chút trầm mặc.

Bọn hắn bị những lời vừa rồi của Lâm Chiêu làm cho kinh hãi không nhẹ, đồng thời cũng sinh ra một loại khao khát, muốn được chiêm ngưỡng phong cảnh của Tiên Vương, thậm chí là trên cả Tiên Vương.

Đương nhiên đối với bọn hắn mà nói, hiện tại quan trọng nhất vẫn là thành Đế trước đã.

Ngay cả lĩnh vực Cực Đạo còn chưa tu thành, mà đã mơ mộng xưng Vương trong Tiên Đạo?

Nghĩ nhiều quá rồi.

Oanh!

Cách đó không xa, trận quyết đấu giữa Diệp Phàm và Vô Thủy đã đi đến hồi kết.

Bọn hắn tựa hồ không hề chú ý tới bao lì xì mà Hoang Thiên Đế gửi trong nhóm, hai bên ngươi một quyền ta một cước đánh đến nhiệt huyết sôi trào.

Cuối cùng, Diệp Phàm vẫn bị Vô Thủy trấn áp.

"Diệp Đế Tôn."

"Ngươi thế này không được rồi, ta mới dùng sáu phần lực mà ngươi đã không chịu nổi sao?"

"Thật khiến ta thất vọng.

"Vô Thủy khẽ thở dài.

"Ngươi.

.."

Diệp Phàm đánh đến mức có chút bực bội.

Hắn nhìn đôi mắt bình tĩnh như nước của Vô Thủy, cảm giác giống như nhìn thấy một nữ tử đang nói, ngươi có được hay không vậy?"

Lần sau!"

Diệp Phàm uất ức nói:

"Lần sau chờ ta đột phá Tứ Cực Bí Cảnh, hai người chúng ta tái chiến một trận!

"Nam nhân không thể nói không được!

"Được."

Vô Thủy gật đầu.

Hắn cùng Diệp Phàm xoay người quay lại Luận Đạo Chi Đình, kết quả lại thấy các thành viên trong nhóm đều có chút trầm mặc, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lịch Cửu Kiếp ngồi ở rìa đình nghỉ mát.

Hắn thấy Vô Thủy và Diệp Phàm trở về, liền theo bản năng gật đầu chào hỏi.

"Vô Thủy đạo hữu."

"Diệp Phàm đạo hữu."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập