Dịch:
Dưa Hấu
Vô Thủy Đại Đế!
Hắn là vị Đại Đế Nhân tộc cuối cùng của thời đại Hoang Cổ.
Ở thời đại hiện nay, cơ hồ không ai không biết đến tên tuổi này, bởi hắn thật sự quá mức cường thế và bá đạo.
Mười hai vạn năm trước, Vô Thủy Đại Đế xuất thế trong một đại thế hoàng kim đột biến.
Đó là một thời đại thiên tài lớp lớp, cũng chính vì vô số thiên tài cùng hiện lên, mới càng tôn lên sự cao không thể với tới của Vô Thủy Đại Đế.
Dĩ nhiên, bản thân Vô Thủy Đại Đế cũng kinh diễm tuyệt luân, hắn là người thứ hai sau Thái Cổ Nhân Hoàng phá vỡ ma chú năm trăm năm không thể chứng đạo, tu hành chỉ bốn trăm năm liền chứng đạo chí cao.
Nghe đồn, Vô Thủy Đại Đế chính là nhi tử của Nhân Hoàng và Tây Hoàng.
Chuyện này từ đầu đến cuối chưa từng có được chứng cứ xác thực, nhưng căn cứ vào đủ loại ghi chép trong dã sử.
Có lẽ nó là thật.
Dù sao sau khi chứng đạo, Vô Thủy Đại Đế đã trực tiếp coi Nhân Hoàng Sơn như đạo trường của mình.
“Đại Đế!
” Hắc Hoàng đã nước mắt giàn giụa.
Hắn nhìn bóng lưng vĩ ngạn giữa thiên địa kia, trong đôi mắt chó đầy nước.
“Vô Thủy Đại Đế.
” Có tu sĩ qua đường cảm khái:
“Đó là một vị Đại Đế Nhân tộc cực kỳ cường thế.
Nghe đồn hắn là Đế tử của Nhân Hoàng và Tây Hoàng, từng khai sáng nên thần thoại vô thượng một nhà ba Chí Tôn.
“Tư chất của Vô Thủy Đại Đế ngút trời!
“Nghe nói, khi hắn còn chưa thành đế đã có thể tay không đối cứng cực đạo Đế binh!
Không ít người lên tiếng cảm khái.
Mười hai vạn năm trước, khi Vô Thủy Đại Đế còn chưa chứng đạo, hắn từng giao chiến với một vị kỳ tài cái thế của một bất hủ hoàng triều Trung Châu ở biên vực Đông Hoang.
Người kia vô cùng kinh diễm, cơ hồ đã có thể trở thành vị Đại Đế thứ hai của hoàng triều đó sau vị khai sáng giả.
Chỉ tiếc.
Hắn lại sinh ra cùng thời với Vô Thủy.
Cho dù hắn cầm trong tay cực đạo Đế binh, cho dù tu vi của hắn đã đạt đến hàng ngũ sắp thành đạo giả, cuối cùng hắn vẫn không thể chống lại Vô Thủy.
Khi đó, tu vi của Vô Thủy mới chỉ ở Chuẩn Đế thất trọng thiên.
Vô Thủy lấy tu vi Chuẩn Đế thất trọng thiên, cứng rắn đối kháng với một vị sắp thành đạo giả cầm Đế binh, cuối cùng một trận trấn áp đối phương, thậm chí cướp luôn cả Đế binh.
Một trận chiến đó đã chấn động thiên hạ, chuyện này được lưu truyền rất rộng.
Trong phòng trực tiếp, các thành viên trong nhóm chat cũng rung động không thôi.
‘Vô Thủy Mẫu Hắn:
Lâm muội muội thật lợi hại!
‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Thực lực của Vô Thủy đạo hữu quả thực khiến người ta rung động.
Cùng ở vào một thời đại với ngươi, e là sẽ khiến tất cả mọi người tuyệt vọng!
‘Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Đúng là như vậy.
‘Bách Bại Thành Đế:
Aiz, nếu ta có được thực lực như Vô Thủy đạo hữu, thì đâu cần phải trải qua gian nan đến thế.
Chỉ sợ ngay lần đầu đối mặt với Loạn Thiên Thất Hùng, ta đã trực tiếp trấn áp sạch bọn chúng rồi.
‘Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
Vậy ngươi cũng đi nhận Nhân Hoàng làm nghĩa phụ đi?
…’
‘Sở La Lỵ:
Vô Thủy Đại Đế là ai vậy?
‘Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:
Nghĩa phụ của Diệp Phàm.
Dưới ánh mắt của mọi người, trận tế thiên này diễn ra vô cùng thuận lợi.
Ngay cả Diệp Phàm cũng không ngờ các thành viên lại nể mặt đến vậy, dù không ở cùng một thời đại, bọn họ vẫn sẵn lòng lưu lại dấu ấn đại đạo để chống mặt mũi cho hắn.
Sau hôm nay, Thiên Đình dưới trướng Diệp Phàm đại khái là chính thức thành lập rồi.
Thấy cảnh này, không ít người đều mang thần sắc phức tạp.
Có người vui mừng, có người mừng rỡ, nhưng cũng có người thấy tịch mịch.
Dao Trì, Cơ gia, Khương gia, Dao Quang cùng một đám thế lực cực đạo đều tụ lại một chỗ, tận mắt chứng kiến cảnh Diệp Phàm tế thiên.
Có lẽ.
Tương lai Diệp Phàm thật sự có thể trở thành một đời Thiên Đế.
Tương lai Diệp Phàm thật sự có thể dẫn cả giáo bọn họ phi thăng.
Thánh Chủ Phong gia thần sắc đầy cảm khái.
Trong lòng hắn cũng có chút tiếc nuối, nếu chuyện thông gia giữa Phong gia và Diệp Phàm có thể thúc đẩy, tuyệt đối sẽ là một chuyện đại hảo.
Đáng tiếc.
Thánh Chủ Phong gia quay đầu nhìn về phía Phong Hoàng sau lưng.
Lúc này, Phong Hoàng đang ngơ ngác nhìn Diệp Phàm ở đằng xa.
Chính mắt nàng thấy Diệp Phàm lấy sức một mình dẫn động chư đế cộng minh, chẳng lẽ tương lai hắn thật sự có thể chứng đạo thành đế?
Không!
Không thể nào!
Trong lòng Phong Hoàng không tin.
Nhưng.
Nhỡ đâu thì sao?
Phong Hoàng khẽ cắn môi đỏ.
Không hiểu vì sao, trong lòng nàng dấy lên một tia hối hận.
Nếu tương lai Diệp Phàm thật sự thành đế, mà nàng lại thành hôn với hắn, vậy chẳng phải nàng sẽ trở thành Đế hậu vô thượng của một đời Thiên Đình sao?
Phong Hoàng?
Phượng Hoàng!
Bay lên đầu cành, hóa thành Phượng Hoàng!
Chỉ tiếc, nàng cuối cùng vẫn đã bỏ lỡ.
Oanh!
Dưới ánh mắt chú mục của muôn người, dấu ấn đại đạo của chư đế dần dần tan đi.
Bọn họ hóa thành từng đạo lưu quang, trong chớp mắt bay vào đại điện, dung hợp cùng các bài vị bên trong, khiến chúng mang thêm vài phần linh tính.
Điều này cũng đại biểu cho việc bọn họ đã thừa nhận tính chính thống của Diệp Phàm.
Đến đây, sau hôm nay, Đông Hoang chính thức có thêm một vị Thiên Đế.
Bắc Đẩu ngũ vực, mỗi vực đều có một vị thiên kiêu vô thượng chân chính.
Bắc Nguyên có Bắc Đế, Nam Lĩnh có Nam Yêu, Trung Châu có Trung Hoàng, Tây Mạc có Tây Bồ Tát, còn Đông Hoang có Diệp Thiên Đế!
“Lễ tế thiên đến đây kết.
Thần Vương Khương Thái Hư đứng ra, chuẩn bị chủ trì nghi thức kết thúc.
Nhưng đúng lúc này!
“Chậm đã!
” Một giọng nói cao ngạo vang lên.
Mọi người tại đây lập tức kinh động, đồng loạt nhìn về phía xa.
Chỉ thấy trên một tòa thần sơn đang tụ tập rất nhiều thế lực đến từ Bắc Nguyên, mà người vừa lên tiếng chính là gia chủ Vương gia Bắc Nguyên.
Vương Thành Khôn!
Dưới ánh mắt của muôn người, Vương Thành Khôn cao ngạo bước ra.
Hắn nhìn xuống tất cả mọi người tại đây, nói:
“Ai ai cũng biết, một đời không thể dung chứa hai vị Đại Đế cùng tồn tại.
Nhi tử ta Vương Đằng có tư chất Đại Đế, chú định sẽ có một trận chiến với Diệp Phàm tiểu hữu!
Lời vừa dứt, toàn trường lập tức xôn xao, không ít thế lực đều lộ ra vẻ xem náo nhiệt.
Bắc Đế Vương Đằng, bọn họ dĩ nhiên đều biết, chỉ là không ngờ hắn lại chọn đúng lúc này để làm khó Diệp Phàm.
“Vương gia chủ muốn thế nào?
Khương Thái Hư lạnh nhạt lên tiếng.
Hiển nhiên, hắn đã sớm dự liệu được cục diện này, thiên kiêu đương thời nào cũng kiêu ngạo.
Diệp Phàm chú định sẽ có một trận chiến với bọn họ, chuyện này không ai tránh được.
“Thần Vương.
” Vương Thành Khôn khẽ chắp tay.
Dù trên đầu Vương Thành có mấy kiện cực đạo Đế binh, hắn vẫn không hề sợ hãi.
Bởi vì nhi tử hắn, Vương Đằng có tư chất Đại Đế, tương lai chú định sẽ thành đế.
“Chuyện của cùng thế hệ, ta nghĩ vẫn nên để chính bọn họ tự giải quyết.
” Vương Thành Khôn nói.
Nói xong, ánh mắt hắn nhìn về phía xa.
Bá!
Cách đó không xa, một cỗ chiến xa cổ bằng vàng ròng đang chậm rãi nghiền ngang trời mà đến, một thanh niên oai hùng cầm Thiên Đế Thánh Kiếm xuất hiện trong mắt tất cả mọi người.
“Diệp Phàm!
” Bắc Đế Vương Đằng hiện thân.
Hắn ngồi trên chiến xa cổ màu vàng, giống như một vị Thiên Đế miệng ngậm thiên hiến.
Ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Diệp Phàm ở đằng xa.
“Một đời không dung hai đế.
“Trận chiến hôm nay giữa ngươi và ta, kẻ bại, không được tiếp tục dùng danh xưng Đế giả!
Phong thái xuất hiện của Vương Đằng thật sự quá đủ bài diện.
Hắn cưỡi chiến xa cổ màu vàng, cầm Thiên Đế Thánh Kiếm, quanh thân là vô tận thần hoàn lưu chuyển, dẫn động tinh khí khắp thiên địa.
Thấy vậy, không ít người đều cảm thán.
“Bắc Đế Vương Đằng là truyền nhân của Loạn Cổ Đại Đế, tương lai hắn vô cùng có khả năng chứng đạo thành đế.
Nghe nói hắn đã đánh bại toàn bộ cùng thế hệ ở Bắc Nguyên!
“Bắc Đế Vương Đằng vô cùng có khả năng phục khắc thần thoại của Vô Thủy Đại Đế!
“Quét ngang hết thảy!
Nghe vậy, Diệp Phàm gãi đầu.
Huynh đệ, ngươi thật sự là truyền nhân của Loạn Cổ Đại Đế sao?
Vì sao ta lại cảm thấy ngươi giống truyền nhân của Vô Thủy Đại Đế hơn?
Ngươi phách lối như vậy.
Loạn Cổ Đại Đế biết không?
À, bây giờ chắc là biết rồi.
Cầm kịch bản của Loạn Cổ Đại Đế, đi con đường vô địch của Vô Thủy Đại Đế?
Có ý tứ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập