Chương 211: Kẻ Từng Thua Dưới Tay Ta, Xưa Nay Không Xứng Làm Đối Thủ Của Ta!

Dịch:

Dưa Hấu

Oanh!

Trận chém giết giữa Diệp Phàm và Vương Đằng khiến tất cả mọi người đều chú ý, bởi vì bọn họ chính là hai thiên kiêu mạnh nhất thế hệ này của Đông Hoang và Bắc Nguyên!

Mỗi một chiêu một thức bọn họ thi triển ra đều là truyền thừa chân chính của Đại Đế.

Võ đạo thiên nhãn, Loạn Thiên Thánh Thuật, Thiên Đế Quyền, Lục Đạo Luân Hồi Quyền.

“Giết!

” Diệp Phàm quát khẽ một tiếng.

Chiến lực toàn thân hắn trực tiếp tiến vào Bát Cấm, quyền trái và quyền phải phối hợp oanh ra, trong nháy mắt liền áp chế Vương Đằng.

Dù Vương Đằng thi triển bí thuật của Loạn Cổ, Diệp Phàm vẫn có thể dễ dàng hóa giải.

Khi còn ở Luận Đạo Chi Đình, Diệp Phàm từng quan sát trận chiến giữa Lịch Cửu Kiếp và Vạn Thanh.

Bởi vậy, hắn khá quen thuộc với phương thức chiến đấu của Loạn Cổ Đại Đế.

Vương Đằng là truyền nhân của Loạn Cổ Đại Đế, thủ đoạn mạnh nhất mà hắn dựa vào chính là truyền thừa Loạn Cổ.

Hắn dùng truyền thừa này để chém giết với Diệp Phàm, lại đúng lúc bị Diệp Phàm khắc chế.

Về phần chênh lệch cảnh giới giữa hai bên, thật ra cũng không quá lớn.

Vương Đằng đã áp chế tu vi, còn Diệp Phàm trước đó không lâu lại từng nuốt một phần ba viên Cửu Chuyển Tiên Đan, thể phách càng mạnh hơn một bậc, nguyên thần cũng được thăng hoa.

Xét về nội tình, Diệp Phàm không thể nghi ngờ còn mạnh hơn Vương Đằng.

Oanh!

Quyền quang chói lọi đánh ra, thân hình Vương Đằng lập tức bay ngược ra ngoài.

“Đằng Nhi!

” Vương Thành Khôn biến sắc.

“Khụ.

” Khóe miệng Vương Đằng tràn máu.

Hắn có phần khó tin nhìn về phía Diệp Phàm, trong mắt lóe lên một tia mê mang.

“Sao có thể?

Ngươi sao có thể mạnh đến vậy!

“Không thể nào!

“Tuyệt đối không thể nào!

“Giết.

Vương Đằng gầm nhẹ một tiếng.

Tóc tai hắn rối bời, lại lao về phía Diệp Phàm.

Thủ đoạn công phạt càng thêm sắc bén, đồng thời cũng trở nên càng lúc càng gấp gáp.

Dường như hắn muốn chứng minh bản thân, muốn nhanh chóng trấn áp Diệp Phàm.

Mượn đó để xác lập danh tiếng Bắc Đế của mình.

Nhưng có những lúc càng nóng vội, càng dễ lộ ra sơ hở.

Quả nhiên ngay trong khoảnh khắc giao thủ với Diệp Phàm, Vương Đằng rất nhanh đã để lộ ra một sơ hở nhỏ.

Sơ hở ấy tuy nhỏ, nhưng lại cực kỳ trí mạng.

Oanh!

Ánh mắt Diệp Phàm ngưng lại, hắn đồng thời vung hai quyền, trực tiếp đánh bay Vương Đằng ra ngoài, dứt khoát kết thúc trận tranh phong này.

“Đằng Nhi!

” Vương Thành Khôn biến sắc.

Hắn muốn ra tay can thiệp vào trận giao phong này, nhưng vì Cơ gia, Khương gia và Dao Quang Thánh Địa đều có mặt tại đây, cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.

“Không.

” Vương Đằng có chút thất hồn lạc phách.

Hắn chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình lại bại!

Sao có thể như vậy!

Hắn chính là Bắc Đế!

Hắn sao có thể thua dưới tay kẻ khác?

“Không thể nào!

“Không thể nào!

Vương Đằng tóc tai tán loạn, hai mắt đỏ bừng.

Trong mắt hắn tràn đầy vẻ hoảng loạn và mờ mịt, gần như rơi vào điên cuồng, giống như sắp tẩu hỏa nhập ma.

Vù!

Đúng lúc này, một thân ảnh xuất hiện trước mặt hắn.

Diệp Phàm bình tĩnh nhìn Vương Đằng, hắn thấy được vẻ thất hồn lạc phách trong mắt đối phương, đồng thời cũng nhận ra đối phương đã gần như tẩu hỏa nhập ma.

“Đây chính là đạo tâm của ngươi sao?

Diệp Phàm tiếc nuối nói:

“Thực lực của ngươi quả thực xứng với danh xưng Bắc Đế, nhưng đạo tâm của ngươi quá mức yếu ớt, hoàn toàn không xứng với cái danh xưng này.

“Năm xưa, Loạn Cổ Đại Đế bách chiến bách bại.

“Một mình hắn đối kháng tất cả cường địch.

Dù thất bại vô số lần, hắn cũng chưa từng từ bỏ!

“Ngươi là người thừa kế truyền thừa của hắn, nếu ngay cả một lần thất bại cũng không tiếp nhận nổi, vậy thì ngươi đúng là.

“Quá phế vật!

Câu nói cuối cùng đâm thẳng vào lòng Vương Đằng.

Phế vật?

Vương Đằng hắn là phế vật?

Sao có thể!

Trên đời này, ai cũng có thể là phế vật!

Duy chỉ có Vương Đằng hắn tuyệt đối không thể là phế vật!

“Bách chiến bách bại.

” Vương Đằng chậm rãi cúi đầu.

Trong phòng trực tiếp, các thành viên trong nhóm chat đều đang sôi nổi nghị luận.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Mới thế mà đã suýt tẩu hỏa nhập ma rồi?

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Vẫn còn phải rèn.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Chẳng qua chỉ là một lần thất bại mà thôi, có gì ghê gớm chứ?

Trên đời ai mà chưa từng thất bại?

'Bách Bại Thành Đế:

Vậy ngươi từng bại chưa?

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Chưa.

'Bách Bại Thành Đế:

'@Diệp Hắ Giúp thao luyện hắn thêm một chút đi.

Đạo tâm này vẫn quá yếu, thực lực thì được, chỉ là tâm tính không ổn.

'Diệp Hắc:

Được.

'Bách Bại Thành Đế:

Ngươi có thể nhân cơ hội này hung hăng đả kích hắn một phen, xem hắn có thể tự mình bước ra được hay không.

Nếu đi ra được, vậy chứng tỏ vẫn còn có thể bồi dưỡng.

Nếu không bước ra được, vậy hắn cũng chỉ có thể trở thành một bộ hài cốt trên Đế lộ mà thôi.

Những lời này rất tàn khốc, nhưng đó chính là hiện thực của giới tu hành.

Nếu từ đầu đến cuối không thể tiến lên, vậy chỉ có thể bị người khác giẫm dưới chân, cuối cùng trở thành đá mài đao cho kẻ khác quật khởi.

'Diệp Hắc:

Ta nên đả kích hắn thế nào?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Nói mấy câu oai phong một chút là được.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Phách lối hơn một chút, ngông hơn một chút.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Câu trước kia của ngươi, Ta là Thiên Đế, ắt trấn sát hết thảy địch trên đời, cũng rất được.

Cứ nói kiểu tương tự là được rồi.

'Diệp Hắc:

Vẫn không bằng Lâm Muội Muội.

Câu cuối tiên lộ ai vấn đỉnh, gặp Vô Thủy đạo thành không của ngươi mới thật là ngông đến tận cùng.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Xin lỗi, câu đó không phải ta nói.

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Không biết nói lời ngông sao?

Ta dạy ngươi!

'Diệp Hắc:

@Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế Nghiêng Tiên lão tổ, nhất định phải hợp lúc đấy!

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Đương nhiên.

Để ta nghĩ xem.

'Nghĩ ra rồi, kẻ từng thua dưới tay ta, xưa nay không xứng làm đối thủ của ta.

Ta cho ngươi thời gian đuổi theo, cho đến khi ngươi chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo!

'Diệp Hắc:

Ngọa tào!

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Quá lợi hại!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Quá ngông!

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Vẫn phải là Diệp Đại Tiên!

'Bách Bại Thành Đế:

Cách màn hình mà ta cũng thấy nổi da gà rồi.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Quá kiêu ngạo.

'Hắc Hoàng:

Gâu!

Diệp Đại Tiên đúng là Chân Tiên, mấy lời kiểu này há miệng là ra.

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

@Diệp Hắc Đây là một câu tiểu đệ của ta từng nói, cho phép ngươi mượn dùng một chút.

'Diệp Hắc:

Được.

Dưới sự chú ý của muôn người, Vương Đằng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tóc tai hắn rối bời nhìn về phía Diệp Phàm, trong lòng hắn dường như đã nghĩ thông.

Hắn không thể cứ như vậy mà suy sụp, một lần thất bại chẳng là gì cả.

Hắn vẫn còn có thể chiến!

Lần này thua, vậy thì lần sau thắng lại!

“Lần sau.

“Ta sẽ tiếp tục khiêu chiến ngươi.

“Cuối cùng sẽ có một ngày, ta trấn áp ngươi!

Giọng Vương Đằng khàn khàn.

Nghe vậy, Diệp Phàm hơi nhíu mày.

Hắn làm ra vẻ cao thâm, xoay người để lại cho Vương Đằng và mọi người ở đây một bóng lưng.

Sau một khắc, một giọng nói lạnh nhạt vang lên bên tai tất cả mọi người.

“Kẻ từng thua dưới tay ta, xưa nay không xứng làm đối thủ của ta.

Ta cho ngươi thời gian đuổi theo, cho đến khi ngươi chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập