– Ta đang ở đâu thế này?
Vũ Thiên lờ mờ tỉnh lại, cảm nhận được sự thay đổi của không gian xung quanh mình.
Xúc giác quay trở lại ngay khi hắn nhận ra bản thân đang nằm trên một dạng chất lỏng đặc sệt như mật ong.
Tay và chân hắn cố vùng vẫy trong ao nước dài bất tận.
Vũ Thiên sau đó kinh hãi khi nhận ra rằng mọi cử chỉ và hành động của bản thân đều bị ảnh hưởng bởi một thứ lực quái dị.
Nó không chỉ khiến hắn chậm đi đáng kể trong hành động mà còn khiến tâm trí của hắn trải qua cảm giác phân li.
"Ta đang ở chỗ quái nào thế?"
"Mà chuyện vừa rồi là sao?"
"Ta.
ta không nhớ gì cả!
"Vũ Thiên cuộn tròn cơ thể cục mịch lại, hắn xoay người để khiến lớp đặc quánh dưới thân bị kéo ra một chút đủ để cơ thể hắn có được không gian chuyển động.
Aaa
Cảm giác nhớp nháp ập đến, Vũ Thiên bị giữ lại trong mấy giây ngắn ngủi.
Nhìn sang bên trái, Vũ Thiên đông cứng khi nhìn thấy một màn đêm u tối, ánh sáng và vật chất bị hút gọn và bỏ quên ở phía sâu bên trong.
Ực.
Con người không hề ghét bóng tối.
Đúng hơn hết, thứ con người thực sự sợ hãi chính là những thứ mà họ không biết, họ không hiểu và thậm chí là những thứ mà họ không thể định nghĩa.
Lúc này đây, Vũ Thiên, một con người bình thường đang phải đối mặt với thứ bóng tối thuần khiết nhất, thứ bóng tối ghê rợn nhưng lại chân thực nhất.
Âm thanh nhão nhoét của chất lỏng dưới chân đang phát lên một tín hiệu cảnh báo.
Hắn không thể rời đi ngay, hắn phải chịu đựng.
Vũ Thiên nuốt khan, cổ họng cháy rát vì căng thẳng.
Hắn nhẹ nhàng lùi lại, ánh mắt ghim chặt vào khoảng không to lớn kia.
"Sẽ không có thứ gì lao ra đây đâu nhỉ?"
Hắn cười mà như không cười, hai đồng tử giãn ra trong thoáng chốc vì cảnh tượng quá nỗi phi thường.
Nhìn từ trên xuống, một chấm vàng mờ nhạt đang lơ lửng giữa một đại dương nước bao la và một ranh giới vô định.
Vũ Thiên tiến thêm mấy bước, hắn quyết tâm rời bỏ nơi này, không phải vì hắn sợ hãi mà hắn tò mò rốt cuộc tại sao hắn lại xuất hiện ở một nơi như thế này.
Sau khoảng thời gian lê lết tưởng chừng như là cả thế kỉ, Vũ Thiên ngoảnh đầu lại, vùng tối kia giờ đã ở rất rất xa hắn nhưng cảm giác lạnh gáy vẫn chưa biến mất.
– Tại sao ta không thể ngửi thấy bất cứ thứ gì?
Vũ Thiên lấy tay nắm lấy thứ chất nhầy dưới chân, dơ lên rồi ngửi.
– Không có!
Hắn lấy làm lạ, bèn ngửi thử mùi trên người.
– Cũng không có?
Vũ Thiên nảy ra một ý định điên rồ.
Hắn trực tiếp nếm thử gia vị của chất lỏng đặc sệt kia.
Lần này, hắn hoàn toàn kinh hãi khi nhận ra nó không có vị gì hết.
Điều này đưa đến hai kết luận, hoặc là Vũ Thiên đã mất đi khứu giác và vị giác, hoặc là nơi này không cho phép hắn sử dụng hai thứ kể trên.
Vũ Thiên suy nghĩ, bất chợt hắn nghe thấy từ xa, một âm thanh róc rách như tiếng có người đang lướt đi trên nước.
Da gà hắn nổi đầy khắp cả cơ thể, Vũ Thiên lập tức xoay người tìm kiếm nguồn phát âm thanh.
Bịch.
Cách đó không xa, một bóng người bước đến.
Ban đầu, cái bóng ấy mờ ảo, tối đen như là
"bức tường"
mà hắn đã chạm trán khi lúc đầu vậy.
Từng chút một, khoảng cách giữa cả hai được thu hẹp lại.
Tiến thêm một bước, rồi bước nữa.
Bóng đen ấy trở nên rõ ràng theo từng bước chân, Vũ Thiên trở thành một khán giả bất đắc dĩ cho màn lộ xác ngoạn mục này.
Thế rồi, khi khoảng cách giữa cả hai chạm đến con số chỉ còn một trăm mét.
Màu sắc bỗng rực cháy trên người hắn, bóng đen như lột xuống một lớp da mỏng manh nhưng dai dẳng.
– Không thể nào?
Không thể có chuyện đó được.
Tiếng tim đập bất ngờ quay trở lại, dồn dập, lạnh lùng và không theo nhịp điệu cố định.
Một tiếng trước rồi hai tiếng sau.
Ba tiếng trước rồi năm tiếng sau.
Cảm tưởng như hai trái tim bên trong lồng ngực của hắn đã cảm nhận được sự hoảng sợ và căng thẳng đến cực điểm của chủ nhân chúng vậy.
Đối diện, kẻ đang nhìn Vũ Thiên với chính cặp mắt quen thuộc và không chớp ấy lại là.
Vũ Thiên.
Hắn, vốn chỉ có một, bây giờ lại hóa hai.
Hắn là Vũ Thiên.
Kẻ kia cũng là Vũ Thiên.
– Ngươi tỉnh.
Kẻ kia nói, giọng khàn đặc, khó nghe như vừa mới sử dụng lại sau một khoảng thời gian dài.
– Ngươi là kẻ nào, đây là đâu?
Vũ Thiên kiềm chế sự hoảng hốt trong lòng, gương mặt hắn trở nên lạnh như băng.
– Ồ, ngươi hỏi vậy cũng đúng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên ngươi đến.
Kẻ kia khoanh tay lại, ánh mắt tràn ngập vẻ thưởng thức bệnh hoạn.
– Gọi nơi đây là oán vực đi.
Vũ Thiên híp mắt, cảm nhận không khí dần thay đổi.
– Ngươi là ai, cái gì là oán vực?
Kẻ kia cười lớn hơn, miệng cũng để lộ hai hàm răng nanh nhọn hoắt.
– Nhóc con, nhóc con.
Ngươi cũng không nên nói chuyện với ta kiểu như thế đâu nha.
Vũ Thiên im lặng, ánh mắt trợn trừng.
– Bớt nhảm, nói cho ta biết.
Kẻ kia nhún vai, tiến lại gần.
Vũ Thiên lùi lại nhưng nhận ra toàn bộ chất lỏng dưới chân từ bao giờ đã biến thành một mảng đông cứng.
"Chết tiệt, thả ta ra!
"- Bình tĩnh nào, nhóc con.
Hắn đứng trước mặt Vũ Thiên, đôi đồng tử nâu nhạt dần chuyển hắn sang đen kịt, tiếng thở hổn hển của cũng hơi nóng phả thẳng vào mặt Vũ Thiên.
– Ây nha, đổi chỗ nói chuyện nào nhóc con.
– Thả ta!
Vũ Thiên bất lực nhìn lấy ngón tay trỏ với đốt ngón tay dị dạng và móng tay dài ngoằng của gã đặt lên trán mình.
– Đau quá.
– Ngủ ngon nhé.
khà khà.
Tầm nhìn tối đi nhanh chóng, cảm giác ngã xuống vực thẳm lại một lần nữa ập tới.
– Bỏ mẹ.
– Dừng!
Tỉnh lại đi nhóc, ngươi yếu thế?
Bộp.
Một cú đánh trực diện lên đỉnh đầu Vũ Thiên khiến khuôn mặt đang nhăn nhó của hắn trở về trạng thái bình thường.
Mở mắt, Vũ Thiên vội vàng nhìn xung quanh, thở hổn hển.
– Vừa rồi.
vừa rồi ta đã.
Kẻ kia chậm rãi mở miệng.
– Ngươi nhát đến vậy sao?
Còn tưởng ngươi là một thằng liều chứ!
Vũ Thiên hét toáng lên chỉ thẳng mặt.
– Ngươi mới là kẻ hèn nhát, tên súc sinh.
Vũ Thiên giả lắc đầu, cười trêu trọc.
– Là ngươi kéo ta vào đây, ta chịu.
Vũ Thiên đứng hình.
– Làm sao lại chuyển thành ta rồi?
Ngươi có vấn đề à?
Gã không đáp, chỉ lấy tay rồi chỉ xung quanh môi trường cả hai đang ở.
Vũ Thiên nhìn theo, ánh mắt mở to quan sát.
Không còn là khung cảnh rộng lớn bao la như vừa nãy, giờ đây, hắn đang ngồi tại một khoảng không gian hữu hạn màu đỏ như máu, các đường gân chuyển động nhịp nhàng.
Không chỉ có thế, hắn còn nghe được tiếng tim đập rõ ràng hơn bao giờ hết.
– Nơi đây chẳng lẽ là bên trong một trái tim?
Hắn run rẩy cất lời.
Kẻ giả mạo nở nụ cười âm hiểm.
– Đúng đấy, xem như ngươi còn khôn.
Vũ Thiên lắc đầu, làm sao có thể, ta không phải đang trong căn phòng 1210 sao?
Kẻ giả mạo nhìn lên hắn, khuôn mặt vẫn không đổi sắc.
– Ừm, ngươi vẫn đang ở trong căn phòng đó mà.
Cả hai nhìn nhau, sự nghi hoặc xen lẫn với sự thích thú.
– Ngươi vẫn đang ở trong căn phòng đó thôi, chỉ là linh hồn của ngươi bị kéo vào trong này.
trong quả tim bên phải của ngươi.
Câu nói vừa dứt, Vũ Thiên mở to mắt kinh hãi.
– Còn ta.
chính là ngươi đã ăn sống ta còn gì?
Hahahaaa!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập