Nhà ga Ngã Tư Vua, ngày 1 tháng 9 năm 1970.
Nắng đẹp, dòng người đông đúc, một thằng bé tóc vàng đẩy chiếc xe hành lí đi vào nhà ga, trông lạc lõng hẳn với đám người.
Chẳng biết sao người ta như vô thức tránh né nó, dù cho họ chẳng biết nó là ai.
Có lẽ, bởi khuôn mặt lạnh lùng, khó gần ấy, hay là bởi, thứ phép thuật độc hữu của gia tộc Hines thần bí, làm cho không khí xung quanh đứa bé như đặc quánh lại và lạnh lẽo hơn đôi phần.
Thằng bé bước đi một mình, nhưng không cảm thấy đơn độc.
Chẳng biết từ lúc nào, nó đã quen với điều đó, coi sự tĩnh lặng là kẻ nô bộc trung thành, hay chính vì gia tộc nó đã dạy:
“Kẻ mạnh sẽ không cảm thấy đơn độc, kẻ mạnh chiến thắng sự đơn độc, bởi bọn hắn sẽ luôn phải đứng một mình.
Dante Hines tin vào điều đó như một đức tin tối thượng.
Nó bước đi giữa sân ga Ngã Tư Vua, xuyên qua những tiếng cười nói rộn rã của những gia đình phù thủy khác như thể chúng thuộc về một thế giới khác – một thế giới ồn ào và yếu đuối, và, thế giới ấy không thuộc về nó.
Nó quên mất nó đã có bao giờ từng mong được hòa vào với đám người xung quanh không, được nói cười một cách hồn nhiên, thoải mái.
Có lẽ là rồi, cũng có lẽ là chưa.
Không quan trọng.
Xuyên qua bức tường giữa sân ga số chín và số mười, nó trông thấy đầu tàu hỏa đang bốc khói, cùng đám trẻ con ríu rít cười đùa.
Dante mau chân mà lên tàu, bởi nó không thể chịu nổi mớ hỗn tạp của âm thanh này.
Mở ra một toa tàu trống, Dante ngồi vào vị trí sát bên cửa sổ, ngắm nhìn bên ngoài.
Có lẽ, trong vô thức, nó vẫn mong cuộc sống của nó có thêm một chút náo nhiệt.
Đám trẻ dần lên tàu, chúng dần lấp đầy các toa tàu trống, và không ngạc nhiên, bọn chúng đều bỏ qua toa tàu của Dante.
Nó vẫn trầm mặc, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bỗng, cửa toa tàu mở ra, một thiếu nữ với mái tóc bạch kim nổi bật, bước vào.
“Cậu không ngại chứ, các toa khác đều kín chỗ cả rồi.
Đôi tay thằng bé run nhẹ, nó vốn muốn mở lời từ chối, lại phân vân không biết nên làm thế nào.
Cô hơi ngừng lại khi thấy cậu bé không để ý đến mình.
Cô ngồi xuống ghế đối diện:
“Xin chào, mình là Selena, Selena Black, cậu là.
Thằng bé trông có vẻ lười nhác mà di chuyển ánh mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt màu bạc của cô:
“Dante.
“Hửm, Dante.
Cô nghiêng đầu, kiên nhẫn chờ đợi.
“Dante Hines.
“Ồ, rất vui được gặp cậu, Dante Hines.
Thằng bé có vẻ không thích nói chuyện, hay đúng hơn là nó đang quá bối rối.
Nó lấy một cuốn sách ra, bắt đầu đọc để che đi sự lúng túng.
“Wingardium Leviosa~”
Nó ngẩng đầu, tò mò nhìn về phía đối diện, nơi một quyển sách đang bay lơ lửng giữa không trung, càng bay càng cao, cho đến khi chạm tới trần toa tàu.
“Cộp.
Bốp!
Cuốn sách vô tình mất khống chế, rơi thẳng vào đầu của Selena, làm cô kêu lên một tiếng đầy đau đớn.
“Cậu không sao chứ.
” Dante chần chờ hỏi.
Selena mở to mắt, ngạc nhiên mà nhìn về phía Dante:
“A, không sao không sao, mình.
Cô còn chưa nói xong, một sinh vật tròn trịa với bộ lông xám xanh đặc trưng bỗng nhiên xuất hiện ở ngưỡng cửa toa tàu.
Một con mèo Anh lông ngắn, trông nó giống như một khối nhung xám đang chuyển động hơn là một một loài họ hàng với đám săn mồi.
Bốn cái chân ngắn mập mạp nện xuống sàn gỗ của toa tàu tạo ra những tiếng bạch bạch nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Cái đầu tròn xoe với bộ lông dày rung rung theo từng bước đi, khiến nó trông như thể một quả bóng đang lăn vào giữa căn phòng.
Bỗng, nó nhảy lên ghế, bằng một sức bật khó có thể tưởng tượng được với cân nặng của nó.
Chạm một chân trước lên trên chân Selena, đầu nó chợt quay ngoắt nhìn về phía Dante, đôi mắt vàng nheo lại nhìn về phía hắn, miệng thì gầm gừ khe khẽ.
Dante cũng không có vẻ gì là sợ trước sự “đe dọa ấy”, nó cũng chằm chằm nhìn vào cặp mắt mèo, hai kẻ, một lớn một bé, đọ mắt nhau trong một khoảng lặng dài.
Thế rồi, khối nhung xám mất kiên nhẫn, nó nhảy sang ghế của Dante, đối mặt với hắn, kêu lên một tiếng đầy “uy hiếp”:
“Meoo!
Khục, Dante nín cười, dù là ở trong lâu đài nhà nó cũng chưa bao giờ thấy được thứ gì thú vị thế này.
Nó đưa tay ra, định chạm vào đầu con mèo.
Con mèo vội vàng giơ chân lên đáp trả “đòn tấn công từ tên tóc vàng ngốc nghếch, làm đau tiểu thư cao quý nhà Black”, nhưng cũng không mấy hiệu quả.
Nó bị Dante vuốt ve đầu, bất giác mà gừ gừ hai tiếng, đầy hài lòng.
Hai mắt đang khép hờ của nó bỗng nhiên trợn to, nó vội vàng thoát khỏi bàn tay Dante, nhào vào trong lòng Selena, đôi mắt đầy oán hận mà nhìn về phía cậu bé.
“Tên nhóc này thật nguy hiểm, suýt chút nữa mình đã bị nó mê hoặc rồi!
Selena cười cười, nhẹ nhàng vuốt lớp nhung xám, nói với Dante:
“Charon bình thường không thích người lạ lắm, nhưng mà nó có vẻ thích cậu đấy, Dante.
Thằng bé mỉm cười, ánh mắt nhìn vào đôi bàn tay trắng muốt trên đám lông xám, lại nhìn lên nụ cười trên mặt thiếu nữ.
“Rất vui được gặp cậu, Selena.
Một năm sau bi kịch nhà Potter.
“Anh đang nghĩ gì đấy, hả Quý ngài lạnh lùng?
Một người phụ nữ với mái tóc bạch kim, đứng ở cách Dante không xa, lên tiếng khi thấy hắn đứng lặng trước cửa quán Cái Vạc Lủng.
Cô kéo cặp kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt màu bạc sắc sảo.
Cô cười cười đi về phía này.
Hắn nhìn về phía cô, khuôn mặt vẫn cố tỏ ra nghiêm túc:
“Dạo này trông em ‘Muggle’ thật đấy, Tiểu thư hậu đậu.
“Anh cũng vậy thôi, đâu có kém gì em, một quý tộc điển hình của giới Muggle, nhỉ?
Nói xong cô lấy cặp kính kính của mình đep lên cho Dante:
"Đó, giờ anh trông bảnh hơn nhiều.
"Hai người cùng nhau đi vào một con hẻm vắng vẻ, nắm tay nhau biến mất khỏi vùng nhộn nhịp này.
Cộc, cộc.
“Tới ngay đây!
” Một giọng phụ nữ vang lên sau tấm cửa gỗ, tiếp đó là tiếng mở cửa.
“A, anh Arthur, xem ai tới này!
” Người phụ nữ không quá cao, khuôn mặt hiền hậu ngoái đầu vào trong nhà, ngay sau đó là một người đàn ông cao, gầy, mái tóc ông đã bắt đầu thưa dần.
"Chào anh Arthur, chị Molly.
"Hai người tươi cười mà chào đón Dante và Selena vào nhà.
hai người trẻ tuổi nhanh chóng bị một đám “tóc đỏ” bao vây.
Charlie Weasley từ khu vườn sau nhà chạy đến, giơ tay ra cho hai người xem thứ trong tay mình:
“Chào cô chú, hai người thấy sao, một con sâu bướm tuyệt đẹp phải không?
Người anh thứ ba, Percy Weasley đang ngồi trong một góc mà đọc sách, trông khá chững chạc, cuốn
"Những chuyện kể của Beedle Người Hát Rong"
, thằng bé ngẩng đầu lên:
“Chào chú Dante, cô Selena.
Thằng con trai nhỏ nhất nhà Weasley, Ronald Weasley, năm nay mới một tuổi, đang chập chững tập đi ở phòng khách, nhìn thấy hai người liền lững chững đi về phía bọn họ.
Dante bế Ron lên, cũng nhìn thấy Ginny Weasley ở một cái nôi gần đó, chợt hỏi:
“Sao lại chỉ có bốn đứa nhỉ, Bill thì đã đi học, Fred và George đâu hả chị Molly?
Em còn mang quà cho hai đứa nó này.
(Hết chương 8)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập