Chương 304: Cơn gió ấy (2/2)

Bố Phong Nghệ cũng không gọi Phong Nghệ lại, chỉ có bàn tay thõng bên sườn nắm chặt thành nắm đấm.

Mặc dù tam quan và phong cách hành sự không được một số người tán đồng, nhưng sinh ra trong nhà họ Phong thành phố Dương thì đều không quá ngu xuẩn. Ông ta biết, so với trước kia, Phong Nghệ đã thay đổi.

Trở nên nguy hiểm hơn!

Đối với đứa con trai cả vốn đã chẳng còn mấy tình cảm này, ông ta cũng càng thêm đề phòng.

Thậm chí còn đang thầm mừng, may mà bảo vợ nhốt đứa con trai út ở trong phòng!

Hai bên dần xa cách.

Liên tiếp gặp phải hai người này, Phong Trì lo lắng tâm trạng Phong Nghệ không tốt, nhìn quanh một chút, thấy động tĩnh phía nhà thờ tổ, nói với Phong Nghệ: “Thời gian sắp đến rồi, Sư Vương tới rồi! Anh, chúng ta qua đó thôi!”

“Sư Vương” trong miệng Phong Trì là đội múa lân hàng đầu được mời tới, quán quân hai kỳ liên tiếp của giải thi đấu Sư Vương Tranh Bá.

“Sư Vương” này đã phủ phục trên khoảng sân trống trước cửa nhà thờ tổ, chuẩn bị làm việc.

Xung quanh nhanh chóng tụ tập đám trẻ con đứng xem.

Có đứa trẻ muốn chạy tới nắm đuôi “Sư Vương”, bị phụ huynh kéo lại.

Một cậu bé khác lớn hơn một chút, nghe người bên cạnh nói bên trong sư tử là do người đóng vai, vì tò mò nên lao tới định lật “da sư tử” lên để xem dưới lớp da này có người thật hay không.

May mà nhân viên công tác đã kịp thời ngăn lại.

Giờ lành đã cận kề.

Những tộc thân, tông thân vốn đang nghỉ ngơi trong các căn phòng bên hông lần lượt đi ra dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, dần dần tập trung trước cửa nhà thờ tổ.

Phong Nghệ còn nhìn thấy cô em gái nhỏ nhà tông thân rất đáng yêu kia, con bé được bố dắt tay, trông rất dịu dàng điềm đạm.

Có điều, từ thông tin cảm xúc mà xem, cô em gái nhỏ nhìn bên ngoài rất ngoan ngoãn này, nội tâm cảm xúc cực kỳ nhiều và mãnh liệt. Kịch nội tâm vô cùng phong phú, ước chừng trong não đã bắt đầu chiếu phim truyền hình dài tập rồi.

Nhóm chú Chấn cũng đã đi tới, có một nhân viên công tác nói với chú rằng lát nữa không được mang thú cưng cơ khí mô phỏng vào trong nhà thờ tổ.

Chú Chấn giao thiệp không thành, đành phải gọi trợ lý tới mang con Kỳ Lân cơ khí của mình đi.

Đây chỉ là vật thí nghiệm mang ra để chạy thử, chú vốn định cho con “Kỳ Lân” này vào nhà thờ tổ quay ít video cơ. Haz, thật đáng tiếc, quay video bằng tay vừa rắc rối vừa không quay được toàn diện, lại còn có vẻ không lịch sự.

Bác cả của Phong Nghệ, “đích trưởng tử” được ông cụ Phong coi trọng, đảm nhiệm vai trò người điều phối (mc) cho nghi thức tế tổ lần này. Hôm nay bác ăn mặc rất chỉnh tề, đầy khí thế.

Đội hình nghi thức đã vào vị trí, bác cả Phong Nghệ xem thời gian, lại liếc nhìn ông cụ một cái, thấy ông cụ gật đầu, bèn giơ cánh tay lên, hô to:

“Nổi trống!”

Tiếng chiêng trống rộn rã vang lên, pháo nổ nhạc trỗi.

Sư Vương cũng bắt đầu múa một cách chuyên nghiệp, miệng há ra khép lại như đang cười chúc mừng. Đôi mắt còn chớp chớp, khiến đám trẻ con xung quanh tranh nhau chạy tới chụp ảnh chung.

Cùng với lời xướng của bác cả Phong Nghệ, cửa nhà thờ tổ mở ra.

Đều là tông thân, nhưng cũng có sự thân sơ xa gần, cũng như sự khác biệt giữa tông thân xuất chúng và tông thân bình thường.

Phong Nghệ hiện giờ không đứng cùng nhóm Phong Trì. Phong Trì thuộc về tộc thân, người trong nhà họ Phong thành phố Dương.

Còn Phong Nghệ, vì đã bị chính miệng ông cụ gạch tên khỏi gia tộc nên không còn thuộc hàng ngũ gia tộc nữa. Anh đứng cùng với các tông thân.

Khu vực đứng của các tông thân trong nhà thờ tổ đã được sắp xếp từ trước, do nhân viên công tác dẫn vào từng khu vực.

Ông cụ Phong được cháu đích tôn Phong Chinh dìu, đi ở phía trước nhất.

Đi vào trong, qua mấy lớp cửa, đến tận hương đường (nhà đặt bát hương).

Hương đường rất lớn, mái nhà cũng cao, không phải nơi mà nhà thờ tổ sơ sài trên núi Tiểu Phượng có thể so sánh được.

Ở đây không treo tranh chân dung tổ tiên, mà bày biện từng bài vị của tổ tiên.

Những thứ này đều được chuyển từ nhà thờ tổ nhỏ trên núi Tiểu Phượng tới, số lượng hơi nhiều một chút.

Tranh chân dung tổ tiên được treo ở điện khác, không đặt trong hương đường.

Người điều phối xướng lời, đọc văn tế.

Sau khi bày biện lễ vật, một loạt quy trình như thắp nến, dâng hương đều do những người nhà họ Phong thành phố Dương thực hiện.

Theo thứ tự tuổi tác và vai vế trong gia tộc, lần lượt dâng hương, sau đó toàn thể người trong tộc cùng hành đại lễ với liệt tổ liệt tông, quỳ lạy cúi đầu.

Phong Nghệ không nằm trong số đó.

Các tông thân đứng xem lễ nhìn gia tộc nhà họ Phong thành phố Dương đang tập thể hành lễ phía trước, lại nhìn Phong Nghệ đang đứng riêng biệt một bên, trong lòng mỗi người đều có những toan tính riêng.

Một đứa con cháu xuất chúng như vậy, cho dù trước kia từng có tranh chấp, nhưng nể mặt thành tựu sự nghiệp hiện tại của nó, vậy mà cũng không gọi về gia tộc sao?

Nhiều người cảm thấy hoắc mắc về điều này.

Nhưng cũng có người nhìn thấu đáo.

Cho dù nhà họ Phong thành phố Dương có ý này thì cũng không thể ở trong dịp này.

Trước mặt các vị tông thân, chuyện tự vả vào mặt mình thì ông cụ Phong sẽ không làm.

Trước khi tế tổ đã gửi thiệp mời cho Phong Nghệ, điều đó chứng tỏ không phải là người trong nội bộ gia tộc nữa, chỉ đối xử như tông thân thôi. Chuyện này nhiều người đều biết.

Sau này xử lý thế nào là chuyện của sau này, ít nhất là hôm nay, ở đây, thì không được!

Đợi nghi thức tế tổ kết thúc, các tông thân đều về rồi, bên này phát triển thế nào thì dù sao người khác cũng không thấy được, quyền giải thích cuối cùng thuộc về nhà họ Phong thành phố Dương.

Phong Nghệ không cần dùng đôi mắt để nhìn cũng có thể cảm ứng được nội tâm chân thực của mỗi một người đến từ các phía trong nhà thờ tổ.

Tích cực, tiêu cực, những niềm vui hay oán hận, những thông tin cảm xúc che giấu dưới lớp biểu cảm giả tạo, tất cả đều không có gì che chắn.

Ông cụ Phong đang dâng hương phía trước, khi hành lễ với liệt tổ liệt tông còn liếc nhìn về phía Phong Nghệ một cái. Dường như muốn xem phản ứng của Phong Nghệ có sự ngưỡng mộ? Hay cô độc không?

Tuy nhiên, điều ông thấy được chỉ là cái nhìn thản nhiên đáp lại của Phong Nghệ.

Sau những người trong tộc họ Phong thành phố Dương mới đến lượt tông thân dâng hương.

Sau nhóm chú Chấn mới đến lượt Phong Nghệ.

Đối với những bài vị tổ tiên trong nhà thờ tổ này, Phong Nghệ cũng không có ý kiến gì lớn.

Dù sao cũng là tiền bối có quan hệ huyết thống, anh vẫn sẽ bái tế theo lễ.

Nhận lấy hương, Phong Nghệ đứng trước án hương, nhìn những bài vị này, trong lòng thầm nhủ:

【Mọi người cứ an nghỉ ở đây đi.】

【Ngôi nhà tổ trên núi Tiểu Phượng, mọi người đừng nhung nhớ nữa, đã dời ra rồi thì đừng mong quay lại núi Tiểu Phượng dễ dàng.】

【Nhìn xem nơi này rộng rãi biết bao, trang thiết bị lại xa hoa, đặt ở mấy trăm năm trước cũng là hàng thứ dữ đấy.】

【Môi trường thanh tịnh, cách hai bức tường cũng chẳng có ai chơi game làm phiền giấc mộng của mọi người đâu.】

【Căn nhà trên núi Tiểu Phượng kia điều kiện sơ sài, không hợp với mọi người. Hơn nữa nơi đó đã trở thành chỗ để chú Câm chơi game rồi.】

【Nếu thật sự có oán khí gì thì cứ đi tìm ông cụ ấy.】

Chú Chấn đang quan sát từ phía xa, trong lòng kinh ngạc: Nhà họ Phong thành phố Dương thật sự để Phong Nghệ tế tổ một cách yên ổn như vậy sao?

Chú lại nhìn về phía ông cụ Phong, dường như cũng không nhận ra được điều gì.

Ông cụ Phong nhìn về phía Phong Nghệ, khép hờ mí mắt.

Còn Phong Chinh đang dìu ông cụ thì ngón tay không để lại dấu vết ra một ám hiệu.

Trong hương đường, khi Phong Nghệ cầm nén hương đang cháy, hai tay nâng cao quá đầu, đồng tử trong mắt thay đổi, đồng tử dựng đứng lóe lên tia sáng u ám.

Ngay phía trên đầu Phong Nghệ, một tiếng "rắc" khẽ vang lên, một tấm ván mỏng dùng để trang trí đột nhiên rơi xuống!

Nhưng cũng đúng lúc này, đột nhiên có một trận cuồng gió từ ngoài thổi vào trong!

Vù ——

Những chậu hoa đặt trong sân, cả cành lẫn lá đều rung chuyển trong gió, cánh hoa và lá cây bị thổi rụng.

Những ngọn nến thắp khi tộc thân bái tế đều bị thổi tắt sạch!

Luồng gió mãnh liệt cũng đẩy tấm ván mỏng đang rơi xuống, sắp đập trúng Phong Nghệ, lùi vào phía trong một đoạn.

Rầm!!

Phía trước, những bài vị tổ tiên vốn được bày biện ngay ngắn, trong chốc lát bị tấm ván rơi xuống đập cho xiêu vẹo ngổn ngang.

Trong đó có một bài vị không chỉ bị đập rơi mà vì vấn đề góc độ, khi rơi xuống đất còn xoay vòng ba trăm sáu mươi độ, nhào lộn một vòng mới "bạch" một tiếng nằm rạp trên đất.

Phong Nghệ liếc nhìn chữ trên bài vị đó.

Là cụ cố. Bố ruột của ông cụ và bà cô.

Gió ngừng, tiếng dứt.

Không khí đột ngột yên tĩnh.

Sắc mặt ông cụ Phong xanh mét.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập