Chương 330: Anh đã dự đoán được sự dự đoán của tôi

Cả Phong Nghệ và Phan Ngụy Ninh đều cảm thấy cuộc trò chuyện vừa rồi rất hài lòng.

– Nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ vào ván thứ hai. Ván tới cậu muốn tham gia không? – Phan Ngụy Ninh hỏi Phong Nghệ.

– Thôi, ván tới tôi đứng ngoài quan sát xem các anh đánh thế nào. – Phong Nghệ nói.

Hắn cần đứng ở góc độ người ngoài cuộc để phân tích những lý thuyết chiến thuật của Tiểu Phan. Lượng kiến thức mới tiếp nhận quá lớn, hắn cần thời gian để từ từ tiêu hóa.

Phan Ngụy Ninh cũng cảm thấy như vậy sẽ giúp Phong Nghệ nhanh chóng nhận ra thực tế hơn, liền bảo:

– Được, vậy để Du Ninh…

Khựng lại một chút, Phan Ngụy Ninh nói tiếp:

– Lát nữa tôi bảo Du Ninh đưa cậu lên đài quan sát.

Phan Du Ninh vừa rồi đã phạm sai lầm, nhưng may mà đã nhận ra lỗi rồi. Lát nữa ông ta sẽ dặn dò thêm vài câu, tránh để thằng nhóc đó tái phạm.

Phan Du Ninh thấy không khí trò chuyện bên kia có vẻ ổn, tưởng anh họ đã giải thích rõ ràng với Phong Nghệ rồi nên gánh nặng trong lòng cũng vơi bớt, định bụng sẽ ra xin lỗi Phong Nghệ một cách nghiêm túc.

Thực ra cậu không cho rằng bộ lý thuyết chiến thuật của mình là sai, nhưng cậu biết mỗi lý thuyết khác nhau phải tương ứng với từng người khác nhau. Ngay cả một kiểu giày cũng phải chia size, người cùng tuổi vẫn có thể đi size khác nhau, không thể dùng một tiêu chuẩn bắt ép tất cả mọi người.

Vấn đề cậu phải đối mặt bây giờ là: lý thuyết của cậu chưa chắc đã hợp với một cao thủ như Phong Nghệ.

Bản thân cậu vì thể chất quá yếu nên mới phải đi theo con đường "trốn tránh" (gâu chi nhất đạo), nhưng với nhân tài có thể lực siêu cường như Phong Nghệ, áp dụng thẳng "chiến thuật xông pha điên cuồng" là hoàn toàn khả thi mà!

Vừa mới nhấc chân bước đi một bước, Phan Du Ninh đã bị người ta gọi giật lại.

– Tiểu Phan, lại đây một chút, có việc hỏi chú.

– Suýt thì quên mất! Tiểu Phan, chú có biết ai đã bắn Đống tử và Tiểu Kiều ra ngoài không?

Phan Du Ninh ngơ ngác:

– Anh Đống với anh Kiều làm sao ạ?

– Chỗ góc Đông Bắc ấy, gần đống bao cát lốp xe với cái container đó. Cả Đống tử và Tiểu Kiều đều bị hạ ở đấy. Hai lão đều bảo chỉ thấy bóng người lướt qua một cái là mình trúng đạn luôn, đến giờ vẫn còn đang ngáo ngơ kìa. Có biết ai đánh lén không?

Nghe đến đây, Phan Du Ninh lập tức nhận ra người ngay.

– Ồ ồ! Là chỗ đó, bọn em nấp ở đấy. Ban đầu chẳng biết là anh Đống hay anh Kiều đánh lén em một phát.

– Là Đống tử, nó nhắm trúng cái chỗ chú đang trốn. Rồi sao nữa? – Có người hỏi.

– Lúc đó em đang giảng chiến thuật cho Nghệ ca thì bị anh Đống đánh lén làm gián đoạn, thế là Nghệ ca phản công lại thôi.

– Đợi đã! Ý chú là, người bắn hạ Đống tử là Phong Nghệ?!

Đám người xúm lại đồng loạt quay đầu, nhìn về phía Phong Nghệ đang đi mua kem. Chính Đống tử cũng không dám tin vào tai mình.

Tiểu Kiều như nghi ngờ mình nghe nhầm, hỏi lại:

– Cái người từ chỗ container vọt ra bắn anh cũng là cậu ta?!

– Vâng, lúc đó em vừa giảng xong phần tác chiến tập thể, đang định nói sang phần tác chiến đơn lẻ thì anh mò tới. Ồ, em không biết anh đang lại gần đâu, là Nghệ ca đột nhiên bảo dừng lại một chút. Em vừa mới dừng, chưa kịp thở được hai hơi thì anh ấy đã chạy qua bắn anh rồi quay lại rồi.

Cả đám nhìn chằm chằm Phan Du Ninh để xác nhận cậu không nói đùa.

– Thằng nào mẹ nó bảo Phong Nghệ là lính mới, còn đòi cho thời gian bảo vệ?

– À thì… giờ nhìn lại, có lẽ thời gian bảo vệ lính mới không phải để bảo vệ cậu ta, mà là để bảo vệ chúng ta?

Đống tử bướng bỉnh lên tiếng:

– Tôi không tin! Trừ phi chú để cậu ta giết tôi thêm lần nữa!

Cũng không phải thật sự không tin, chỉ là thông tin này đến quá đột ngột, nhất thời gã chưa chấp nhận được.

Đúng lúc này Phan Ngụy Ninh đi tới, thấy thần sắc mọi người có vẻ lạ liền hỏi:

– Có chuyện gì thế?

Phan Du Ninh kể lại sự việc vừa rồi. Phan Ngụy Ninh cũng lộ vẻ mặt kiểu "chú đang lừa anh à". Phan Du Ninh đáp lại bằng đôi mắt khẳng định đầy nghiêm túc.

Phan Ngụy Ninh suy nghĩ một lát, rồi nhìn những người khác:

– Vậy ý mọi người bây giờ thế nào? Muốn qua hỏi lại cậu ấy à?

Đống tử bước lên một bước:

– Đại Phan, tôi muốn đấu một – một với cậu ta!

Phan Ngụy Ninh cau mày:

– Ông muốn thách đấu?

– Không không không. – Đống tử xua tay nói – Tôi biết cậu ta là ân nhân cứu mạng của các ông, tôi không dám kiếm chuyện. Thực ra tôi cũng không phải không tin lời Tiểu Phan, chỉ là tôi… – Đống tử gãi đầu, nói tiếp – Chỉ là lúc nãy bị bắn bất ngờ quá, tôi vẫn chưa hoàn hồn, chưa kịp chuẩn bị gì cả.

Tiểu Kiều bên cạnh cũng gật đầu tán đồng:

– Đúng thế đấy! Không phải thật sự muốn phân thắng bại hay thách thức chứng minh gì, chỉ là… liệu có thể để cậu ấy bắn lại một lần nữa không? Không cần thi đấu chính thức, cứ dùng bãi tập bên kia, chỗ có mấy cái bao cát lớn ấy, mời cậu ấy "tái hiện kinh điển" một lần cho anh em xem.

Ôn Chi Vũ nghe nãy giờ cũng thấy hứng thú, đề nghị:

– Đại Phan, hay ông qua nói với Phong Nghệ một tiếng, không cần đấu cả ván, coi như luyện tập thôi. Để Đống tử hoặc Tiểu Kiều thử một trận, để lần này mọi người được nhìn tận mắt mà học hỏi.

Phan Ngụy Ninh:

– Muốn học hỏi thì có thể qua chỗ giáo quan mà copy camera.

Ôn Chi Vũ:

– Video thì góc nhìn hạn chế quá, trạng thái tâm lý lúc xem trực tiếp cũng khác. Bọn tôi cũng chẳng ép buộc gì, ông cứ qua gợi ý một câu, cậu ấy không thích thì thôi.

Phan Ngụy Ninh nhìn vẻ mặt mong đợi của đám bạn, đành đáp:

– Được rồi, để tôi qua nói với cậu ấy một tiếng.

________________________________________

Phía bên kia.

Phong Nghệ đang thương lượng với chủ quầy bán hàng.

Nhóm Phan Ngụy Ninh mua mấy thùng nước khoáng và nước có ga để ở khu nghỉ ngơi, nhưng Phong Nghệ lại không muốn uống nước có ga. Tế bào não tiêu hao quá nhiều năng lượng, hắn cần bổ sung thêm đường. Thế là hắn chạy qua mua kem.

Hắn bảo chủ tiệm khuân hai thùng kem qua khu nghỉ ngơi chia cho nhóm Phan Ngụy Ninh, chia không hết thì mang trả lại… À không, là gửi lại tủ đông, lát nữa hắn sẽ ăn tiếp. Nếu vẫn không hết thì lúc về hắn mang theo, một mình hắn có thể xử lý sạch sành sanh.

Phong Nghệ bóc một que kem ra gặm, chủ tiệm thì cử một nhân viên mang hai thùng kem qua khu nghỉ ngơi.

Phan Ngụy Ninh hơi ngập ngừng bước tới, vắn tắt kể lại sự việc bên kia.

– Thực ra là lúc đó bất ngờ quá, họ chưa kịp phản ứng, giờ muốn được… nếm lại dư vị một lần nữa. – Phan Ngụy Ninh nói.

– Ý là để tôi bắn họ thêm lần nữa? – Phong Nghệ hỏi.

– Chỉ cần một người ra mặt là được, họ muốn xem lúc đó mình bị bắn trúng như thế nào thôi.

– Được thôi. – Phong Nghệ đáp. Chuyện nhỏ như móng tay.

Phong Nghệ cầm khẩu súng sơn đi tới bãi tập gần nhất. Ở đây không có bia bắn, đều là bố trí để luyện tập đối chiến với các bao cát, đống rơm làm vật cản đặt rải rác.

Đống tử đã đeo mũ bảo hiểm, cầm súng bước tới nói với Phong Nghệ:

– Tôi sẽ không tấn công cậu, tôi chỉ di chuyển sau các vật cản kia thôi. Khoảng cách này tương đương với lúc chúng ta ở trong sân đấu. Cậu bắn trúng tôi là ván này kết thúc.

Phong Nghệ gật đầu tỏ ý đã hiểu:

– Được.

Đã xác định chỉ là tấn công đơn phương, Phong Nghệ càng không vội. Hắn xử lý nốt que kem trong hai miếng, đội mũ bảo hiểm rồi đi tới ngồi trên một đống rơm. Dù đối phương không tấn công, nhưng đã vào bãi tập thì phải tôn trọng quy tắc, mũ bảo hiểm là bắt buộc.

Ngồi trên đống rơm, Phong Nghệ bất động.

Cách đó không xa, phía sau những chiếc bao cát lớn đặt lộn xộn, thỉnh thoảng lại có một bóng người loáng qua. Mặc cho bóng người bên kia có nhảy nhót thế nào, Phong Nghệ vẫn ngồi rất vững, nếu không nhìn kỹ, có khi người ta tưởng bên này đặt một cái bù nhìn trang bị đầy đủ.

Mọi thứ xung quanh dường như không liên quan đến hắn. Ngay cả khi có viên đạn sơn từ bãi tập bên cạnh bắn nhầm sượt qua người, hắn cũng không hề nhúc nhích, không hề phân tán một chút chú ý nào. Khoảnh khắc này, người ngồi trên đống rơm dường như mang một khí trường lãnh đạm, xa cách, thoát tục.

Nhóm Phan Ngụy Ninh đứng bên cạnh quan sát Đống tử đang nhảy nhót bên trong.

– Thể lực Đống tử hồi phục nhanh thật đấy.

– Bị bắn ra sớm thế nên nó nghỉ ngơi nãy giờ rồi còn gì.

– Chạy như thỏ đế thế kia đúng là khó bắn thật.

– Bắn thì bắn trúng được, nhưng chưa chắc đã gây ra "sát thương" hiệu quả.

– Ơ? Phong Nghệ cứ ngồi im thế mãi à?

– Vẫn có động đậy mà, vừa nãy đầu cậu ấy hơi nhích một chút.

– Có mỗi mình tôi thấy cái bộ dạng này của cậu ấy trông hơi đáng sợ không?

– Đeo mũ bảo hiểm nên camera không quay được biểu cảm, nhưng cứ thấy kỳ kỳ, giống… giống…

Giống cái gì thì cả đám mãi không nghĩ ra được, nhất thời không biết diễn tả thế nào.

Phan Du Ninh đứng cạnh bèn bồi thêm:

– Giống như rắn đang nhắm vào con mồi ấy!

– Đúng đúng đúng! Tôi biết có mấy loài rắn săn mồi kiểu này! Cực kỳ kiên nhẫn rình rập, chờ đợi thời cơ, ra đòn sấm sét, một nhát chí mạng!

– Hình như đúng là có cảm giác đó thật.

– Nếu mà thêm cái lưỡi rắn thò ra thụt vào nữa thì giống y xì đúc luôn! Ha ha ha!

Phan Ngụy Ninh đứng bên nghe không nổi nữa, giơ tay vỗ vào vai mấy tên bạn:

– Chú ý mồm mép chút đi!

Xét về tình cảm, Phong Nghệ là ân nhân cứu mạng của họ. Xét về nghề nghiệp, vị này là chuyên gia của Liên Bảo Cục, đem chuyên gia Liên Bảo Cục ra làm trò đùa sao?

Đang nói thì Phong Nghệ bên kia đột ngột ra tay.

Tĩnh như tờ, động như chớp. Khoảnh khắc hắn cử động, mọi người chỉ thấy như thể phim được tua nhanh, hoàn toàn không nhìn rõ động tác tay của hắn, chỉ nghe thấy tiếng súng sơn nổ liên hồi tạch tạch tạch.

Đống tử – người vừa mới nhảy từ sau bao cát này sang bao cát kia – lững thững bước ra. Nhìn mảng vệt sơn màu cam quen thuộc mới tinh trên ngực, mặt gã không hề có chút vẻ hiểu ra nào, vẫn là một sự hoang mang tột độ: "Mẹ nó sao mình lại trúng đạn được nhỉ?".

Đúng là tái hiện nguyên văn cảnh cũ. Ngay cả tâm trạng cũng y hệt! Không, tâm trạng còn phức tạp hơn, vì lần này gã đã có chuẩn bị mà vẫn bị đánh cho ngáo ngơ!

Đống tử nhìn về phía hàng ghế khán giả. Nhóm Phan Ngụy Ninh, Ôn Chi Vũ đều mang một biểu cảm như đúc từ một khuôn: Chấn động xen lẫn nghi hoặc, trong cái "vãi chưởng" có cái "đỉnh vãi lúa".

Chỉ có Phan Du Ninh là lon ton chạy lại, cung kính đưa cho Phong Nghệ một que kem vừa mới bóc:

– Nghệ ca, anh vất vả rồi!

Đống tử ủ rũ bước lại gần, nhìn Phong Nghệ:

– Đây lẽ nào chính là truyền thuyết… anh đã dự đoán được sự dự đoán của tôi?

Tốc độ đạn sơn không bằng đạn thật, dù khí tài của câu lạc bộ này xịn đến mấy thì khác biệt vẫn là khác biệt. Dự đoán chỉ cần lệch một chút thôi là không trúng, càng không thể tạo ra cùng một vệt sơn như cũ được.

Phong Nghệ đã tháo mũ bảo hiểm, khí trường xa cách lãnh đạm lúc nãy đã tan biến sạch sành sanh, cứ như thể sự hiện diện lúc trước chỉ là ảo giác. Vừa cắn một miếng kem, nghe Đống tử hỏi, hắn đáp:

– Đúng là có dự đoán.

Hành động nhảy nhót lách người của Đống tử trong mắt người khác có thể là nhanh, nhưng trong mắt hắn lại như được quay chậm đi nhiều lần. Hắn càng tập trung tinh thần thì động tác của đối phương càng chậm lại. Chẳng có gì khó khăn cả.

Đống tử gật đầu, chắp tay với Phong Nghệ, giọng điệu đã thêm phần tôn trọng dành cho kẻ mạnh:

– Đa tạ đã chỉ giáo!

Nói xong gã lại hỏi:

– Ván đối chiến tiếp theo, cậu tham gia tiếp chứ?

Phong Nghệ đáp:

– Tôi không tham gia nữa đâu.

Đống tử:

– Tại sao lại không tham gia?

Phong Nghệ suy nghĩ một lát rồi nói:

– Hệ thống chiến thuật của tôi không giống các anh.

Anh em nhà họ Phan đứng cạnh: "…"

Cầu xin anh đừng nhắc đến hệ thống chiến thuật nữa!!!

Cả hội đã đặt sân trong nhà nửa ngày, nghỉ ngơi một lát thay trang bị là có thể bắt đầu ván tiếp theo, chỉ có điều tâm trạng mọi người bây giờ hơi vi diệu. Phong Nghệ không tham gia, lần này chẳng ai nghĩ hắn là lính mới không dám vào nữa, mà là… cấp bậc khác nhau quá. Thật sự để Phong Nghệ vào sân, ước chừng sẽ mở ra một màn tàn sát đơn phương mất!

– Đúng là chuyên gia Liên Bảo Cục có khác, được phá cách đề bạt thì thực lực đúng là không phải dạng vừa đâu!

– Là mắt chó của tôi không thấy được Thái Sơn!

– Lúc đầu thấy có hay không có cậu ấy cũng chẳng sao, giờ cậu ấy không tham gia, cứ thấy mất hết nhuệ khí thế nào ấy.

Nửa tiếng sau.

Mấy cái miệng vừa bảo "mất nhuệ khí" vào sân lại đánh nhau hăng máu hơn bất cứ ai, dường như trong quá trình đó họ lại tìm lại được cái tôi và sự tự tin của mình.

Phong Nghệ và Phan Du Ninh không tham chiến nên đi lên đài quan sát. Chỗ này không thuộc khu vực quan sát của giáo quan mà là khán đài dành cho khán giả.

– Họ đánh hăng quá nhỉ. – Phong Nghệ nhìn cục diện bên dưới nói.

– Em mà vác cái loa thùng ra đây chắc họ còn đánh hăng nữa.

Khí thế đã có rồi, chẳng lẽ không thêm cái BGM (nhạc nền) sao? Phan Du Ninh thấy cảnh này quen quá rồi.

– Nhóm anh Vũ thích kiểu chiến thuật hỏa lực bao phủ hơn.

Phong Nghệ nghiêm túc xem trận đấu nửa tiếng đồng hồ, một lần nữa khẳng định chiến thuật của nhóm Phan Ngụy Ninh và Ôn Chi Vũ không hợp với mình. Quả nhiên vẫn là hệ thống chiến thuật của Tiểu Phan hợp ý hắn hơn.

– Tiểu Phan, về cái hệ thống chiến thuật cậu nói lúc nãy, tôi còn vài câu hỏi nhỏ muốn thỉnh giáo. – Phong Nghệ nói.

Phan Du Ninh: "…"

Chuyện này bộ không kết thúc được sao anh trai!

Hai ván đối chiến liên tiếp kết thúc, thời gian đã đến giờ cơm chiều. Phan Ngụy Ninh vừa bước ra đã thấy ngay khuôn mặt "hình như em lại làm sai chuyện gì rồi" của Phan Du Ninh!

Bước chân gã khựng lại. Ngay giây phút này, Phan Ngụy Ninh một lần nữa linh cảm thấy điều chẳng lành, hận không thể quay đầu bỏ chạy.

Tiểu Phan vẻ mặt hãi hùng, lại gần nói nhỏ:

– Anh ơi chẳng phải anh bảo anh ấy hiểu ý anh rồi sao? Sao anh ấy vẫn tin sái cổ thế?! Lúc các anh đánh ván này, anh ấy lại hỏi em thêm bao nhiêu vấn đề chiến thuật nữa! Em đỡ không nổi rồi!

Phan Ngụy Ninh: Đau đầu quá.

Cách đó không xa.

Ôn Chi Vũ vừa thắng được một ván, đang lúc nhiệt huyết dâng trào, lúc đi ra thấy Phong Nghệ đã tháo trang bị và đang đứng trầm tư suy nghĩ gì đó, gã đột nhiên nảy ra ý định thử thách một chút.

Gã ném khẩu súng sơn cho đồng đội, ra hiệu mọi người im lặng, rồi lặng lẽ áp sát Phong Nghệ, định từ sau lưng hù hắn một phen.

Trong đầu Phong Nghệ đang mô phỏng lại vài cảnh tượng. Hắn thấy buổi chiều hôm nay thu hoạch được rất nhiều, nhất là những hệ thống chiến thuật khác người mà Tiểu Phan đã kể, rất đáng để nghiền ngẫm!

Đang mải mê nhập vai vào cảnh tượng mô phỏng, chợt nhận ra có người áp sát nhanh từ phía sau, thân hình hắn loáng một cái né được cú đánh lén của đối phương, đôi bàn tay nhanh như chớp tóm chặt lấy người đó, nhấc bổng lên, rồi quăng bay ra ngoài.

Bùm!

Người đó đập thẳng vào đống bao cát cách đó không xa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập