Hai người kia gào thét chạy thục mạng xuống núi.
Phong Nghệ định bụng khuyên nhủ vài câu: "…"
Thôi xong, khỏi khuyên.
Từ phía sau bụi rậm đứng dậy, Phong Nghệ khẽ ho một tiếng cho bớt khô họng, rồi ngáp dài một cái.
Đã tỉnh táo hơn nhiều.
Hắn đưa tay vuốt lại mái tóc. Tư thế ngủ không được đoan trang cho lắm, kiểu tóc rối bời, lại còn dính đầy cỏ dại.
"Nãy chắc trông cũng hơi đáng sợ thật?" Phong Nghệ thầm nghĩ.
Thoát khỏi trạng thái ngủ, Phong Nghệ phân vân giữa việc "tiếp tục tìm chỗ ngủ tiếp" và "đã tỉnh rồi thì đi làm tí việc". Cuối cùng hắn chọn phương án sau.
Dù cấp trên không giao phó việc này cho hắn, nhưng đã cất công tới đây rồi, tiện thể đi dạo một vòng, cứu vãn mấy "bé đáng thương" bị ném ở nơi này vậy.
________________________________________
Ở một diễn biến khác, hai tiếng thét thảm thiết giữa đêm khuya của cặp đôi streamer đã đánh động đến tất cả những người ở gần đó.
Tầm này những người chơi livestream mới bắt đầu chưa lâu, tinh lực còn đang dồi dào. Nghe thấy tiếng hét, tưởng rằng có chuyện đại sự gì xảy ra, họ vội vã chạy tới.
Tất nhiên, cũng có một số streamer hy vọng có thể vớ được tin sốt dẻo. Bất kể mang tâm tư gì, lúc này mục đích của họ đều giống nhau: nhanh chóng đến khu vực phát ra âm thanh!
Cứ ngỡ sẽ khó tìm, nhưng khi họ chạy tới nơi thì lại nghe thấy thêm vài tiếng hô hoán.
Hai kẻ hoảng loạn kia trên đường chạy xuống núi lại hét thêm vài tiếng. Không phải họ lại nhìn thấy cảnh tượng kinh dị nào, mà là lờ mờ cảm nhận được có người đang tiến về phía mình. Trong lúc này, âm thanh là công cụ định vị tốt nhất giúp người cứu viện tìm thấy họ nhanh hơn.
Vì đều chạy trên con đường mòn có sẵn, không vấp phải đá, lại có ánh đèn pin soi đường nên họ chạy rất nhanh.
Chẳng mấy chốc, hai người này đã gặp được nhóm người đầu tiên chạy tới. Đó là một nhóm ba người cũng làm streamer mà họ từng gặp ở quầy hàng của dân làng dưới chân núi. Có đồng minh, nỗi khiếp sợ trong lòng họ cũng vơi đi phần nào.
Cả hai dừng bước, thở hồng hộc. Nhóm ba người vừa tới thấy bộ dạng hồn xiêu phách lạc của họ, liền hỏi: "Hai người bị làm sao thế?"
Họ không trả lời ngay mà cầm đèn pin soi ngược lại con đường lên núi vừa chạy qua, xác định không có sinh vật kỳ dị nào đuổi theo mới đáp:
"Có quỷ!"
"Không phải quỷ! Là yêu tinh! Là sơn dã tinh quái!"
Hai người đưa ra hai đáp án khác nhau, nhưng cũng có điểm chung: đều không phải người. Một người bảo gặp quỷ, một người bảo gặp tinh quái, khiến nhóm ba người vừa tới phì cười.
Họ làm livestream lâu năm, đi không biết bao nhiêu ngọn núi, thường mấy vụ bảo gặp quỷ quái trên núi đều là giả cả! Ai mà chẳng biết mánh khóe của nhau. Một là để câu view nên cố tình thần bí hóa, diễn theo kịch bản; hai là hiểu lầm, những sự trùng hợp ngẫu nhiên gây hiểu lầm. Chỉ là không biết cặp đôi này thuộc loại nào, nếu là diễn thì diễn xuất đỉnh thật đấy!
Ba người nhóm đầu tiên nhìn nhau, cười đầy ẩn ý, một người hỏi: "Là quỷ quái hay yêu tinh, sao hai người không nhìn cho kỹ rồi hãy chạy?"
Vị streamer đang thở dốc đáp: "Nhìn kỹ rồi mới chạy? Thế thì lỡ mất thời cơ trốn chạy tốt nhất rồi! Ông có xem phim kinh dị bao giờ không? Trong phim, nhanh một bước là có thêm một phần cơ hội sống sót đấy!"
"Chuyện thoát mạng sao mà chần chừ được!"
Trong lúc nói chuyện, nhóm thứ hai và thứ ba nghe thấy tiếng cũng lần lượt tới nơi. Sau khi xác định được khu vực, họ tìm thấy nhau rất nhanh vì chỉ có chỗ này là có ánh sáng.
Sau khi nghe kể đầu đuôi câu chuyện, những người mới tới cũng có cùng suy nghĩ: hoặc là hai người này đang diễn, hoặc là hiểu lầm. Làm nghề này, chẳng mấy ai tin vào chuyện thần thánh ma quỷ.
Thú vị ở chỗ, các streamer chạy tới đều đang mở livestream, thậm chí mỗi lời nói, mỗi câu trả lời đều được căn góc máy để khán giả xem được rõ ràng nhất. Đặc biệt là hai nhân vật chính của sự kiện, cái bộ dạng thở không ra hơi của họ đều được quay cận cảnh.
So với việc đêm hôm đi tìm rắn, tìm thú nhỏ hay quay cảnh đêm, thì vụ "nghi vấn linh dị" này thú vị hơn nhiều!
Trong các phòng livestream lúc này, bình luận nhảy vù vù không đếm xuể, quà tặng (donate) nổ liên tục. Lượng người xem trực tuyến tăng vọt. Không chỉ các streamer đến cứu viện, mà ngay cả phòng live của chính hai nạn nhân kia lượng người xem cũng đang tăng đến mức chóng mặt!
Thú vị hơn nữa là sau khi biết phòng live của hai đương sự, khán giả từ các phòng khác bắt đầu "ngửi mùi" mò sang để hóng hớt, nghe kể lại sự việc từ góc nhìn thứ nhất.
Khán giả trong phòng live của hai người kia lúc này cũng đang ngơ ngác.
Vừa rồi mới thấy họ bàn luận xem có nên mạo hiểm ra mương nước phía Tây hay không, ngay sau đó đột nhiên nghe thấy một giọng nói mờ ảo, rồi khung hình rung lắc dữ dội, dường như có một bóng người ở bụi rậm… không, là một cái đầu!
Đêm tối ánh sáng yếu, chỉ khi đèn pin quét qua mới thấy được hình ảnh trong khung hình, dù không rõ nét nhưng đúng là giống một cái đầu thật! Đôi mắt đó còn lóe sáng nữa! Đừng nói là streamer, ngay cả khán giả xem qua màn hình cũng thấy lạnh sống lưng.
Tiếp đó là tiếng hét của streamer và cậu quay phim. Những khán giả nhát gan trước màn hình cũng phải giật mình la theo. Khung hình rung lắc nãy giờ khiến người xem hoa cả mắt, đồng thời cũng cảm nhận được sự căng thẳng, thế là họ lại kêu gọi bạn cùng phòng, người thân, chia sẻ lên mạng xã hội mời mọi người vào xem. Đặc biệt là cư dân bản địa Kinh thành và các tỉnh lân cận núi Phiên Sơn cũng rần rần chia sẻ link tìm tới.
Bản thân streamer và cậu quay phim còn mải bàn tán về "quỷ quái", "yêu tinh" mà quên bẵng đi mình vẫn đang mở live. Thấy đồng nghiệp xung quanh làm việc "tận tâm" quá, họ mới sực nhớ ra, vội vàng cầm điện thoại lên xem.
Vãi chưởng!
Livestream vẫn đang chạy. Ban đầu định vì sự cố này mà kết thúc buổi live sớm, đang chuẩn bị nói lời chào kết thì nhìn thấy số người xem, họ nghẹn lời luôn. Luồng tư duy bị gián đoạn bởi nỗi sợ hãi nay đã nhanh chóng xoay chuyển theo hướng khác!
Lưu lượng! Đây toàn bộ đều là lưu lượng (traffic) cả!
Nhịp thở vừa mới bình ổn của cậu quay phim lại bắt đầu dồn dập, ngón tay run rẩy siết chặt tay cầm máy, điều chỉnh góc quay rồi nháy mắt với người bạn đồng hành. Người bạn kia cũng nhận được tín hiệu chính xác, lập tức điều chỉnh tâm thái, tiếp tục buổi livestream hôm nay, dĩ nhiên là không quên tương tác với các đồng nghiệp xung quanh.
Những người khác nghi ngờ họ đang dùng chiêu trò, tự biên tự diễn.
"Hai đứa tôi thề, thật sự không phải bịa đâu!"
"Tụi tôi không có diễn, gặp thật đấy, quỷ dị kinh khủng luôn!"
Các streamer khác chẳng biết có tin hay không, nhưng vẫn phụ họa:
"À thì… sự kiện linh dị núi Phiên Sơn ngoại ô Kinh thành?"
"Hay là tụi mình qua đó xem thử đi."
"Đúng đấy, qua đó nhìn cho rõ trắng đen, là hiểu lầm hay nguyên nhân gì khác, phải xem mới biết được."
"Biết đâu là trò đùa của ai đó thôi, người hù người mới đáng sợ hơn quỷ đấy!"
Mấy streamer hẹn nhau cùng đi đến hiện trường xem thực hư thế nào. Hai đương sự lúc này đã bớt sợ vì có đông người hỗ trợ lại còn có lưu lượng khủng. Quỷ thì quỷ chứ! Vì lưu lượng, họ bất chấp tất cả! Tiền thuê nhà tháng này còn chưa đóng kia kìa!
Khán giả trong các phòng live cũng đang mong chờ. Có người còn đặc biệt gọi đồ ăn về, một đĩa thịt nướng, một đĩa lạc rang, thêm chai bia nữa, vừa ăn vừa xem cho đã. Một số người còn mở cùng lúc mấy phòng live để xem phản ứng của các streamer từ các góc độ khác nhau, phân tích xem cái nào là diễn, cái nào là cảm xúc thật, để lát nữa còn tổng hợp viết bài đăng mạng xã hội!
Cả hội cùng đi lên núi, giữa đường gặp một người dân làng. Người này nghe chuyện xong thì mặt đầy vẻ không tin.
"Cái gì? Quỷ quái? Yêu tinh? Cương thi?!"
"Làm gì có chuyện đó! Mười năm trước quy hoạch lại, toàn bộ mộ phần trên núi này đều đã được di dời đến nơi quy định rồi. Nếu còn mộ trên núi thì cũng là từ mấy chục, mấy trăm năm trước! Hay là có mộ không bia nên lúc di dời không phát hiện ra?"
"Mấy đứa tự hù mình thôi, chắc là mấy đứa làm livestream giống các cháu trốn một góc cố tình hù đấy! Chắc chắn không phải người làng mình đâu, thanh niên làng này đi lên thành phố kiếm sống hết rồi, trẻ con tối không ra ngoài, người già thì không đời nào tầm này còn ở trên núi đâu!"
Tuy nhiên, bác dân làng vẫn rất coi trọng chuyện này, định đi theo họ xem rốt cuộc là thế nào. Nếu là kẻ xấu, họ phải đuổi đi ngay! Đánh cho một trận rồi mới đuổi!
Chẳng mấy chốc, họ đã đến hiện trường.
"Chỗ này phải không?"
"Đúng chỗ này rồi, đằng kia có bụi rậm! Trước đó có cái đầu nhô ra từ sau bụi rậm đó!"
"Nhưng giờ chẳng thấy ai… cả."
"Chắc là chạy rồi."
Đương sự: "Tụi tôi nãy thấy thật mà, livestream vẫn đang chạy đây, không tin các cháu hỏi khán giả trong phòng live đi, chắc chắn có người thấy!"
Khán giả trong phòng live qua điện thoại nghe cái giọng khàn khàn kia không rõ lắm, nhưng cảnh tượng ở bụi rậm thì đúng là có thấy, chỉ là khung hình rung nhanh quá nhìn không rõ thôi. Điều duy nhất chắc chắn là khoanh khắc đó mang lại cảm giác rất quỷ dị.
Có streamer bạo gan đã vòng ra phía sau bụi rậm.
"Cỏ ở đây đúng là có dấu vết bị đè lên."
"Chắc là người thôi."
"Nhưng giọng nói đó không giống người chút nào! Nghe đáng sợ lắm, hoàn toàn không giống tiếng người!" Streamer đương sự khẳng định.
"Có người giọng bẩm sinh đã đặc biệt mà."
"Thế… lẽ nào là người thật?" Chàng streamer trẻ nhớ lại tình cảnh lúc đó cũng bắt đầu tin, nhưng vẫn lẩm bẩm: "Người bình thường nào lại nảy ra ý định ở đây, nơi hoang sơn dã ngoại, đêm hôm muộn mòng lại lắm muỗi mòng thế này để nằm lộ thiên ngủ đại một giấc? Người bình thường không ai làm thế cả!"
Bác dân làng cũng bảo: "Chắc chắn là ai đó cố tình trốn để hù mấy đứa rồi!"
Lại có streamer nảy ra ý nghĩ: "Biết đâu là phòng live chơi khăm nào đó cố tình làm vậy!"
Càng nói càng thấy có lý! Bầu không khí căng thẳng hồi nãy cuối cùng cũng dịu xuống, cho đến khi một streamer lớn tuổi hơn lên tiếng:
"Dựa vào dấu chân trên đường mòn, đây đúng là nơi họ phát hiện điều bất thường. Nhưng dấu chân trên đường núi, ngoại trừ hai người họ ra thì không thấy dấu chân khả nghi nào khác trong khoảng thời gian này cả."
Con đường núi này không phải lát xi măng mà là đường đất do dân đi nhiều mà thành.
"Dân làng trời tối là không đi đường này nữa phải không ạ?" Vị streamer đang ngồi xổm cạnh đường đất hỏi.
"Đúng, dân vùng này trời tối cơ bản không đi đường này, đi đường lát đá bên kia, hơi xa một chút nhưng an toàn hơn." Bác dân làng đáp. "Đường này phải cẩn thận, ban ngày đi thì không sao, nhìn rõ đường, ban đêm đi cũng được nhưng phải có đèn soi và không được đi nhanh, càng lên cao càng dễ đi lạc. Đi lạc là ngã đấy."
Vị streamer nãy giờ ngồi xổm đứng dậy, cầm đèn pin soi xung quanh: "Lúc nãy đi lên tôi đã quan sát kỹ, không hề thấy có ánh đèn nào trên núi cả. Nếu là một đội ngũ chơi khăm thì di chuyển ở đây kiểu gì cũng phải bật đèn chứ?"
Cả hội im bặt.
Hai đương sự nãy giờ mới vuốt được mồ hôi thì nay lông tơ lại dựng ngược lên! Các streamer khác lúc này cũng không còn tâm trí đùa cợt nữa.
Vãi chưởng, thật sự là Sự kiện linh dị núi Phiên Sơn sao?!
Phía bên kia.
Phong Nghệ đã bắt được một con rắn cạp nia bắc.
Khi tìm rắn hắn toàn đi đường tắt, không hề đi theo những con đường lớn nhỏ trên núi. Hắn cũng không bật đèn pin, đèn pin phiền phức lắm. Với hắn, có ánh sáng hay không cũng như nhau.
Phong Nghệ nhìn vào chiến lợi phẩm đầu tiên của đêm nay.
Có lẽ do không hợp khí hậu (thủy thổ bất phục), con rắn cạp nia này trạng thái không tốt lắm, trông có vẻ ủ rũ. Khi bị Phong Nghệ túm đuôi nó cũng chẳng thèm chui vào cỏ, không có sức lực vùng vẫy khi gặp nguy hiểm, cứ nhũn ra như sợi bún.
"Quên không mang túi rồi!" Phong Nghệ sực nhớ ra.
Nhìn con rắn cạp nia đang uể oải, Phong Nghệ rút điện thoại liên lạc với người của phân cục Liên Bảo Cục Kinh thành.
Người trực ban ở phân cục Kinh thành tối nay vừa thấy trong một nhóm chát bản địa nói về sự kiện linh dị ở núi Phiên Sơn, cho rằng hoặc là mấy tay streamer cố tình bày trò, hoặc là hiểu lầm gì đó. Nhân viên trực ban nghĩ bụng việc này không đến lượt mình quản nên xem xong liền gạt sang một bên.
Vừa gạt đi thì điện thoại reo.
Năm phút sau, nhân viên trực ban mặt mày đầy vẻ phức tạp liên lạc với người phụ trách phân cục.
Tại núi Phiên Sơn, sau khi gọi điện xong, Phong Nghệ ngồi bệt xuống đất hóng gió đêm một lát thì điện thoại rung. Người gọi đến là một vị phụ trách của phân cục Kinh thành.
"Phong Nghệ? Cậu đang ở núi Phiên Sơn à?"
"Vâng. Mấy ngày nay tôi toàn ở thư viện điện tử của Liên Bảo Cục tại Kinh thành, hôm nay định ra ngoài thư giãn chút, tiện thể xem có bắt được con rắn cạp nia nào không. Bắt được một con rồi, nhưng tôi quên mang túi, với lại trạng thái nó không tốt lắm, các anh có tiếp nhận không?"
"Ờ, tất nhiên rồi, tôi sẽ cho người qua ngay. À này Phong Nghệ, trước khi bắt rắn, có phải cậu có gặp hai thanh niên làm livestream không?"
"Có gặp qua."
"Ừm, tôi gửi cho cậu xem cái này."
Sau khi kết bạn trên ứng dụng chát, Phong Nghệ nghĩ đến sự cẩn trọng của người ở Liên Bảo Cục nên đã chủ động gửi vị trí chứng minh mình đang ở hiện trường, lại gọi video cho đối phương xem con rắn cạp nia vừa bắt được để chứng minh mình không nói dối.
Vị phụ trách Liên Bảo Cục kia cảm ơn Phong Nghệ đã giúp bắt được con rắn bị phóng sinh sai chỗ, nhưng nụ cười trên mặt lại có chút kỳ lạ và gượng gạo.
Ngay sau đó Phong Nghệ nhận được ảnh chụp màn hình đối phương gửi qua. Đó là những bài đăng về hashtag #Sự kiện linh dị núi Phiên Sơn# của các streamer và khán giả trên mạng xã hội.
Trong đó có mấy tấm ảnh chụp màn hình từ phòng live nọ, ghi lại cảnh tượng kỳ quái: một cái đầu nhô ra sau bụi rậm, mái tóc rối bời dính đầy cỏ và lá cây, dưới bóng tối, đôi mắt phản chiếu ánh sáng quỷ dị…
Phong Nghệ: "…"
Phong Nghệ: "Tôi đi đính chính ngay đây!"
Thế là Phong Nghệ quấn con rắn cạp nia quanh cổ tay, mở mạng xã hội đăng một bài viết, kèm theo tấm ảnh hắn đang cầm con rắn:
【 Đã làm phiền mọi người rồi! Đính chính một chút, người trong ảnh đó chính là tôi, tôi lên núi Phiên Sơn để tìm rắn [Ảnh] 】
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập