Chương 338: Đến cũng đến rồi (2/2)

"Hồi đó môi trường thị trường toàn cầu, bảo kém thì đúng là kém thật, nhưng những người có tiền thì vẫn giàu nứt đố đổ vách. Mãi mới thấy một cơ hội, những kẻ nắm tiền trong tay chẳng đổ xô tới đây sao?

"Họ kiếm đầy bồn đầy bát, chúng tôi chỉ là người húp chút nước cặn theo sau, đợi đến khi hết thời kỳ hoàng kim, họ quệt mỏ rời đi, nhưng chúng tôi đâu đi được, gốc rễ của chúng tôi ở đây mà!"

Ông chủ Tằng cảm thán ngậm ngùi.

Ôn Chi Vũ trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía thanh đao gãy đã thay đổi.

Có truyền thuyết và không có truyền thuyết, cái "filter" nó khác hẳn nhau!

Câu chuyện đã thổi hồn vào món đồ!

Thanh đao này, thân thế trắc trở, thêm phần kỳ bí, chẳng phải đây chính là thứ gã đang tìm kiếm sao!

Nhưng vì vừa bị "vả mặt" một vố, Ôn Chi Vũ giờ vẫn còn cảnh giác, gã không tự quyết định được bèn nhìn sang cậu bạn.

Phan Ngụy Ninh không dễ bị dắt mũi như vậy, ông ta chẳng có cái "filter" dày đến thế. Thế là ông ta nhìn sang Phong Nghệ.

Nếu Phong Nghệ hứng thú với thiên thạch, hẳn là hiểu biết nhiều hơn họ.

Phong Nghệ gật đầu.

Trong cơ sở dữ liệu của Liên Bảo Cục đúng là có thông tin về chuyện này. Đã có người phát hiện ra một số loại thiên thạch có chứa "vật chất bí ẩn".

Chỉ có điều, người phát hiện cho rằng loại vật chất bí ẩn này đến từ vũ trụ, không phải khối thiên thạch nào cũng có, độ chính xác của máy móc kiểm định cũng không cao nên các ghi chép liên quan rất ít.

Phan Ngụy Ninh bình tĩnh hỏi ông chủ Tằng: "Nói cách khác, thiên thạch tiệm ông dùng để rèn đao có thể chứa một số vật chất đặc biệt? Giấy chứng nhận của khối thiên thạch này, không phải là giả đấy chứ?"

Ông chủ cực kỳ tự tin: "Trên giấy chứng nhận này có mã số, nếu các cậu có người quen làm trong cơ quan kiểm định, có thể gọi điện xác nhận ngay bây giờ, tôi không ngại kiểm tra!"

Ông chủ đưa thẳng tờ giấy chứng nhận ra, ra hiệu cho họ chụp ảnh.

"Những món đồ trong tiệm chúng tôi, chỉ cần ghi là làm từ thiên thạch thì đều có giấy chứng nhận cả."

Ở các cửa hàng uy tín, cả người mua và người bán đều rất coi trọng giấy chứng nhận của thiên thạch.

Những cửa hàng như họ, có một tờ giấy chứng nhận hợp quy là có thể đường hoàng giao dịch với khách hàng. Tờ giấy này ngoài việc xác nhận thật giả, còn khẳng định tính hợp pháp của nó.

Vì nguồn gốc thiên thạch khác nhau, một số khối có giá trị nghiên cứu khoa học đặc thù, không được phép giao dịch cá nhân. Những khối đó sau khi được phát hiện sẽ bị viện nghiên cứu hoặc cơ quan liên quan thu hồi, nếu lén lút giao dịch, bị bắt sẽ bị phạt rất nặng.

Còn nếu lấy được giấy chứng nhận, nghĩa là khối thiên thạch đó không có những giá trị nghiên cứu khoa học đặc thù đó, có thể giao dịch trên thị trường.

Ông chủ Tằng nói: "Vật chất đặc biệt trong thiên thạch là gì thì tôi không biết, có thể đều giống nhau, cũng có thể khác nhau rất nhiều, máy móc có cái kiểm tra ra được, có cái không. Tóm lại là thiên thạch làm đao của chúng tôi hồi đó đã qua giám định, tức là máy móc không phát hiện ra. Cái gọi là vật chất đặc biệt kia chẳng qua là do vị đại sư đó trong quá trình rèn đao, dựa vào kinh nghiệm mà cảm nhận được thôi.

"Thực ra chúng tôi vẫn luôn nghi ngờ, vì lúc đó thanh đao này đúng là rất tuyệt. Nếu không chúng tôi cũng không dám đem ra bán, nếu biết những gì ông ấy nói là thật, nếu có máy móc kiểm tra ra được, thì tôi chắc chắn không dám bày bán thế này! Cứ như bây giờ, nó đột nhiên gãy ngang, chúng tôi làm sao giải thích nổi!"

Phan Ngụy Ninh chỉ vào nửa thanh đao Phong Nghệ đang cầm, hỏi ông chủ Tằng: "Tôi thử đao được không?"

Ông chủ Tằng: "Cứ tự nhiên! Thực ra tôi cũng muốn xem thử, tôi sẽ dùng nửa thanh này của tôi để thử."

Phan Ngụy Ninh lôi một nắm hạt dẻ từ trong ba lô ra, đặt lên chiếc bàn đá mà ông chủ họ Tằng chỉ định, rồi lấy đao đập xuống.

Bốp!

Hạt dẻ vỡ nát.

Thân đao còn nguyên vẹn.

Đập thêm mấy lần, kết quả vẫn vậy.

Ôn Chi Vũ không nhịn được cầm lấy, cũng thử đập hai cái.

"Hê, dùng cũng tiện tay phết!"

Thanh đao này vốn dĩ rất nặng, nhưng gãy làm đôi, trọng lượng một nửa thân đao lại vừa phải, dùng khá linh hoạt.

Ông chủ Tằng cũng dùng nửa thanh đao còn lại của mình thử, đều không gãy.

Còn những vật cứng hơn thì không thử, vốn dĩ thanh đao này đã được xếp vào đồ mỹ nghệ, không cần thử nhiều đến thế.

Ông chủ Tằng nhìn thân đao, ánh mắt sâu thẳm:

"Vì chưa biết nên mới bí ẩn, đây cũng là điểm hấp dẫn của thiên thạch mà!"

Ôn Chi Vũ đứng cạnh nghe ông chủ nói nhiều như vậy, lại thấy ngứa ngáy trong lòng.

Nếu thanh đao này thực sự có một thân thế ly kỳ như vậy, 80 vạn đúng là không đắt!

Ôn Chi Vũ vung vẩy nửa thanh đao trong tay: "Cái này, bao nhiêu tiền?"

Ông chủ Tằng: "Không bán nữa. Vị đại sư kia đã qua đời rồi, năm xưa tầm ảnh hưởng của ông ấy ở thị trấn Thỏa Kiết rất lớn, các cậu không tin có thể đi điều tra. Giờ đã chứng minh những gì vị đại sư đó nói năm xưa là thật, chúng tôi tất nhiên không thể mang ra bán nữa, dễ gây hiểu lầm, mà những điều này chúng tôi lại không thể giải thích rõ ràng được."

Ôn Chi Vũ: "Các ông muốn lấy hai nửa lưỡi đao này chế tác lại thành đồ mỹ nghệ à?"

Ông chủ Tằng lắc ngón tay: "Tôi định giữ nguyên trạng thái này của chúng, để làm kỷ niệm."

Ôn Chi Vũ có chút thất vọng.

"Haizz, ông chủ, khi nào ông muốn bán thì cứ liên hệ tôi nhé, tôi không hiểu lầm đâu, tôi vẫn rất có thành ý!"

Ôn Chi Vũ để lại thông tin liên lạc, tiện thể mua hai món đồ trang trí nhỏ xinh trong tiệm, ông chủ Tằng còn đặc biệt giảm giá, tặng thêm vài món đồ lưu niệm thay lời tạ lỗi.

Đợi ba người Phong Nghệ rời đi, ông chủ Tằng đang mang nụ cười hòa nhã bỗng chốc biến sắc, mặt lạnh như băng, quát khẽ gã cháu trai: "Lại đây!"

Thanh đao này đúng là để trong kho nhiều năm, nhưng bao năm qua đi, sự tin tưởng đối với lời nói của đại sư năm xưa cũng biến thành hoài nghi.

Vì thanh đao vẫn còn nguyên vẹn cứng cáp đó thôi!

Nghĩ đến kế hoạch mở chi nhánh ở tỉnh ngoài sắp tới, ông ta mới lấy thanh đao ra định bán.

Dù sao thanh đao này cũng mang dấu ấn của đại sư, có danh tiếng chống lưng, chắc chắn bán không rẻ, nhưng cũng không đến mức hét giá lên tận tám mươi vạn!

Thời kỳ hoàng kim của thị trấn Thỏa Kiết thì giá đó còn nghe được, chứ bây giờ, thằng ngu nào chịu bỏ ra ngần ấy tiền mua một cây đao sắt, lại chỉ để làm đồ trưng bày!

Ai ngờ thằng cháu ông ta lại dám "chăn" người ta thật!

Đây là bị ông ta bắt gặp, nhỡ ông ta không bắt gặp, không biết thằng cháu này đã "chăn" người khác bao nhiêu lần rồi!

Vốn dĩ ông chủ Tằng định cử thằng cháu này qua quản lý khi mở chi nhánh ở nơi khác.

Giờ nhìn lại thì dẹp đi, phá nát biển hiệu còn nhẹ, lúc nào đó bị tống vào đồn thì mới mệt!

"Thằng nhãi ranh, mày nuốt riêng bao nhiêu tiền mau nôn hết ra đây! Nếu không thì đừng hòng bước chân ra khỏi thị trấn Thỏa Kiết bình yên!"

Ba người Phong Nghệ đã rời đi, đương nhiên không biết "ông chủ rởm" lúc này đang khóc lóc móc tiền ra trả.

Ôn Chi Vũ vẫn còn đang phấn khích thảo luận với Phan Ngụy Ninh về thân thế ly kỳ của thanh đao kia.

Còn Phong Nghệ, hắn cũng đang nghĩ về thanh đao.

Lúc đó khi nhìn thấy thanh đao, hắn đã cảm nhận được một lượng nhỏ vật chất năng lượng còn sót lại bên trong.

Lúc cầm lên tay chỉ định cảm ứng một chút, ai ngờ nó lại đột nhiên gãy làm đôi.

Vật chất năng lượng bên trong cũng từ thân đao tách ra, biến thành trạng thái tự do rồi tan đi mất.

Khối thiên thạch sắt rèn nên thanh đao này, và khối thiên thạch đá hắn mua ở buổi đấu giá, mặc dù đều chứa vật chất năng lượng, nhưng những vật chất năng lượng đó lại đến từ những vị tổ tiên khác nhau.

Lẽ nào các tổ tiên đều từng dùng thiên thạch để làm gì đó?

Nhiều bề thắc mắc, Phong Nghệ tự mình cũng muốn làm một cái thực nghiệm.

Đến cũng đến rồi…

Đánh nổ một khối thiên thạch chắc không sao đâu nhỉ?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập