Nhà cũ Phong gia.
Phong lão gia tử ngồi ở trong phòng trà thường lui tới, nhìn tin nhắn mới nhận được trên điện thoại.
Cơ mặt co giật, những đường gân xanh trên tay nổi lên.
Đột nhiên chộp lấy chén trà bên cạnh ném mạnh xuống đất.
Xoảng!
Chén trà vỡ vụn.
Không được cho phép, người bên ngoài cũng không dám đi vào dọn dẹp.
Lão gia tử thở hổn hển, thần sắc u ám, đang suy nghĩ đắn đo điều gì đó, rất lâu sau, cơn giận dữ mới dần dần bình ổn trở lại.
——
Lúc Phong Nghệ về đến nhà đã rất muộn rồi, vừa mới về đến nhà chưa được bao lâu, liền nhận được điện thoại của Viên tổ trưởng thuộc tổ đặc điều Liên Bảo Cục.
Lão Viên đang làm việc ở ngoại tỉnh, nghe nói chuyện của Phong Nghệ liền đặc biệt gọi điện thoại tới để hỏi thăm tình hình.
Tổ điều tra liên hợp điều tra án thuốc cấm dạo gần đây, đã có tiến triển mới, cục diện tương đối căng thẳng.
Công ty Thủy Tổ có hợp tác với tổ điều tra, nếu lúc này nhân viên quản lý cấp cao của Công ty Thủy Tổ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng nghiêm trọng.
Ngoài ra, Viên tổ trưởng và Phong Nghệ cũng coi như là người quen đã quen biết nhau từ lâu rồi, cũng lo lắng cho tình hình an toàn hiện tại của Phong Nghệ.
"Sau khi cậu về Dương Thành, khoảng thời gian gần đây thì đừng có ra khỏi thành phố nữa… bên Dương Thành đó nếu không an toàn thì trực tiếp đi tới bên trụ sở chính Công ty Thủy Tổ đi, trong thời gian ngắn cố gắng đừng đi ngoại tỉnh." Lão Viên nói.
Phong Nghệ nói: "Được, tôi cũng dự định như vậy, tiếp theo sẽ ru rú trong nhà, ít ra ngoài."
Trận mưa bão này đã qua đi rồi, ngày mai sẽ là một ngày thời tiết không tồi, nhưng tối hôm nay, rất nhiều nơi lại đang xảy ra những cơn bão mà đại đa số mọi người không hề hay biết.
Sáng sớm hôm sau.
Phong Nghệ nhận được tin nhắn của Phong Trì.
Phong Trì dự định rời khỏi Dương Thành lao vào công việc, trọng điểm là muốn nói cho Phong Nghệ biết:
【 Lão gia tử đột nhiên vào bệnh viện rồi, nhưng em cảm thấy thân thể ông ấy chắc là không có vấn đề gì đâu, không biết lại đang nín nhịn chiêu gì nữa. 】
Phong Nghệ mỉm cười, trả lời:
【 Không cần lo lắng, cứ để lão ở trong đó đi. 】
Phong Trì nhìn thấy dòng tin nhắn hồi âm này, cũng nhịn không được mà bật cười. Lời này của anh ta có rất nhiều tầng ý nghĩa.
Biết Phong Nghệ trong lòng đã có tính toán, hắn cũng không lo lắng nữa. Đồng thời cũng cảm nhận sâu sắc, các đại lão giao thủ với nhau, quả nhiên không phải là những kẻ nhân vật nhỏ bé như bọn họ có thể dễ dàng dính líu vào được.
Tại một bệnh viện mỗ ở Dương Thành.
Lão gia tử đột nhiên vào bệnh viện, những người khác của Phong gia mặc kệ đang làm gì, đều bỏ dở công việc trong tay chạy tới bệnh viện.
Phong gia đại bá ngồi trong chiếc xe thương mại của mình, suy tính xem rốt cuộc là chuyện gì.
Ông ta quả thực có nghe nói bên chỗ Phong Nghệ đã xảy ra chút chuyện, đồng thời, tối qua Dương Thành có vài địa điểm kinh doanh mờ ám ẩn mật đã bị kiểm tra.
Chuyện của Phong Nghệ dường như có liên quan đến lão gia tử, cho dù không trực tiếp ra tay, thì cũng tuyệt đối có liên quan!
Nghe nói có người thụ lý vụ án này muốn tìm lão gia tử để hỏi chuyện.
Lão gia tử lỡ như mà kích động một cái, thì thực sự…
Khụ!
Phong gia đại bá đè nén sự đập rộn ràng trong lồng ngực, mở bình giữ nhiệt ra uống một ngụm nước nhuận họng.
Làm dịu lại tâm tư, Phong gia đại bá lại nảy sinh nghi ngờ:
Lần này lão gia tử có phải là đang giả vờ không?
Nếu thực sự là giả vờ, lão gia tử vốn luôn mạnh mẽ, vậy mà lại dùng cách này để lảng tránh, xem ra là đã thực sự già rồi, tâm lực suy kiệt lắm rồi!
Nghĩ như vậy, Phong gia đại bá chạy tới bệnh viện, sau đó liền phát hiện ra, không đúng!
Người xử lý vụ án quả thực đã tìm tới rồi, nhưng lão gia tử vẫn ứng phó một cách vô cùng bình tĩnh thong dong.
Dựa vào sự hiểu biết của ông ta đối với lão gia tử trong nhiều năm qua, lão gia tử ở trạng thái này dường như tịnh không hề để nhân viên xử lý vụ án vào mắt.
Cuộc điều tra lần này, vẫn như cũ không thể thực sự lay động được lão gia tử.
Cho dù anh biết là do lão ra tay, nhưng không tìm ra được chứng cứ, tra xét một hồi manh mối liền đứt đoạn, thậm chí còn có người chủ động đứng ra chịu tội thay.
Đừng thấy lão gia tử hiện tại đang nằm viện, nhưng tâm thái vẫn rất vững vàng.
Lúc rảnh rỗi thậm chí còn đang nghe kinh kịch của hai mươi năm trước!
Phong gia đại bá trong lòng càng cảm thấy cổ quái.
Âm thanh kinh kịch này đã lâu lắm rồi chưa xuất hiện.
Kinh kịch mà lão gia tử thích nghe hai mươi mấy năm trước, thuận theo tuổi tác ngày càng cao, bình thường đều không thấy lão gia tử nghe những thứ này nữa. Hôm nay đột nhiên nhìn thấy cảnh này, cứ cảm thấy dường như đang ẩn giấu thông tin nào đó, khiến ông ta mạc danh có một loại cảm giác nguy cơ đầy tính bức bách.
Tâm tư bồng bềnh của Phong gia đại bá, lại một lần nữa bị ép xuống.
Gia đình Phong Trì cũng tới thăm hỏi, cảm nhận một chút bầu không khí cổ quái rồi lại đi về.
Bảo Phong Trì rời khỏi Dương Thành đi làm việc, hai vợ chồng trong nhà sắc mặt ngưng trọng.
"Mình có cảm thấy, lão gia tử ngày càng không để chúng ta vào mắt không?"
"Mình nói cứ như, lão gia tử có lúc nào để chúng ta vào mắt vậy?"
"Không phải, ý của tôi là tất cả mọi người, tất cả mọi người của Phong gia! Bao gồm cả nhà đại ca, đều không được lão gia tử để vào mắt!"
"Ừm… ổng lão nhân gia tuy nói là coi trọng đích trưởng tử đích trưởng tôn, nhưng cũng chỉ là so sánh với những người khác mà thôi. Tất cả mọi người trong mắt lão gia tử đều là công cụ, tuy nhiên, lời mình nói cũng đúng, hôm nay nhìn thử, lão gia tử quả thực càng cổ quái hơn rồi."
Mặc kệ đám người Phong gia trong lòng có ý nghĩ gì, có chút tâm tư nhỏ mọn, muốn tranh thủ lấy thêm chút lợi ích từ trong tay lão gia tử, thì chạy tới bệnh viện đặc biệt cần mẫn.
Nhưng đến trước mặt lão gia tử cũng không dám nói nhiều, chỉ dốc hết khả năng để thể hiện lòng hiếu thảo.
Không dám hỏi chuyện, cũng không dám nhắc tới một cái tên nào đó.
Bọn họ còn đang để tâm, người nào đó có tới tận cửa để hưng sư vấn tội hay không.
Bọn họ cũng đang mong đợi chờ xem, người nào đó khi nào mới tìm tới? Đến lúc đó hai người này đối đầu với nhau, cảm xúc của lão gia tử chắc chắn sẽ đặc biệt kích động, lỡ như…
Khụ.
Mọi người Phong gia chờ đợi.
Một ngày hai ngày trôi qua.
Bên chỗ người nào đó vẫn như cũ không có động tĩnh gì.
Không phải nói là không bị thương sao? Thực sự bị chuyện chặn giết dọa cho sợ rồi à?
Tiếp tục đợi.
Người nào đó vẫn chưa tới.
Lá gan của người nào đó nhỏ thế sao?
Người nào đó, sao cậu còn chưa tới đây?!
…
Người nào đó hoàn toàn không có ý định đi để ý tới chuyện này vào lúc này.
Mục đích lần này chỉ là để nhân viên xử lý vụ án theo dõi sát sao bên đó, nhân tiện mượn chuyện này để giảm thiểu việc lộ diện công khai.
Để mọi người đặt trọng tâm chú ý đối với Phong Nghệ vào việc "hào môn nội đấu", chứ không phải dính líu đến những chuyện khác.
Chuyện chặn đường trong mưa ngày hôm đó, trên tin tức ngược lại lại không có bao nhiêu lời nhắc tới, cho dù có nói tới, thì cũng rất nhanh chìm vào im lặng.
Trong một số vòng tròn có thể có đủ loại tin đồn, suy đoán xem lần này hai ông cháu có phải là cuối cùng cũng muốn thật đao thật súng liều mạng với nhau hay không.
Bàn về tài sản, đương nhiên là Phong Nghệ thắng rồi, nhưng bàn về một số thủ đoạn mỗ, người trẻ tuổi Phong Nghệ này còn lâu mới có thể sánh bằng được với kẻ tàn nhẫn như Phong lão gia tử.
Biết bao nhiêu người ăn dưa đang chờ đợi xem kịch hay đây.
Tuy nhiên, người nào đó bị đem ra bàn tán ngầm, lúc này đã không còn ở Dương Thành nữa.
Trụ sở chính Công ty Thủy Tổ.
Một chiếc xe vô cùng đắt tiền, thoạt nhìn đã đặc biệt có cảm giác an toàn đi tới Công ty Thủy Tổ.
Vệ sĩ với dáng người cao lớn vạm vỡ, bảo vệ một thanh niên đeo kính râm tiến vào tòa nhà, tài xế bên cạnh cũng đi theo cùng.
Có nhân viên nội bộ nhìn thấy cảnh tượng này, nhỏ tiếng bàn tán:
"Phong Nghệ? Đó là Phong Nghệ phải không?!"
"Lá gan lớn thế! Cậu vậy mà dám gọi thẳng tên của ngài ấy!"
"Ồ tôi đổi cách nói khác… Vị vừa đi qua đó, là lão đại nhỉ?"
Văn phòng của Nhạc tổng.
Nhạc Canh Dương ngồi ở đó ký giấy tờ, thấy nhóm ba người đi vào, cũng không đứng dậy, tùy ý nói: "Ngồi đi, cứ tự nhiên nha."
Ba người đi vào thuận theo cửa văn phòng đóng lại, thay đổi hẳn vị trí đứng lúc ở bên ngoài, cũng không nhiều lời, A Khuyết vẫn là cái khuôn mặt không có biểu cảm gì đó, tự mình tìm một góc ngồi xuống.
Tiểu Giáp ở một bên yên lặng nghịch điện thoại.
Thanh niên đứng ở giữa tháo kính râm xuống, tìm một cuốn sách in nội bộ của Công ty Thủy Tổ lật xem.
Nhìn thái độ của mấy người bọn họ là biết, "Phong Nghệ" này không phải Phong Nghệ kia.
Trên một hòn đảo nằm cách xa Dương Thành và Công ty Thủy Tổ.
Bầu trời vốn dĩ đang quang đãng, đã có những tầng mây bắt đầu tụ tập lại.
Hơi nước hội tụ rất nhanh, chẳng mấy chốc, phía trên hòn đảo đã bị một lớp mây mù che khuất, ánh sáng chiếu xuống cũng trở nên u ám đi vài phần, dường như sắp trở trời.
Tiểu Tân đứng bên bờ biển, tịnh không có bộ dạng sắp phải đối mặt với bão biển.
Lúc này hắn mang theo nụ cười, nghênh đón vị ông chủ đã lâu không gặp, sắp sửa hạ cánh.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập