Rất bình tĩnh, rất thản nhiên.
Ánh mắt của lão gia tử dời khỏi mặt Phong Nghệ, nhìn lên trần nhà.
Năm đó, nguyên do lão đá Phong Nghệ ra khỏi nhà thực ra rất đơn giản, chính là vì Phong Nghệ không chịu đi theo con đường tiền đồ mà lão đã vạch sẵn.
Dù sao lão cũng không thiếu cháu trai, đúng lúc đứa cháu trai này từ nhỏ đã không được yêu thích, đá đi thì đá đi thôi, mắt không thấy tâm không phiền, đồng thời giết gà dọa khỉ, cảnh cáo những kẻ có tâm tư trôi nổi khác trong gia tộc.
Năm đó Phong Nghệ khởi nghiệp gặp phải phiền phức, là do đứa cháu trai nhỏ nhà con trai cả làm, lão chỉ cho rằng đó là tiểu bối dưới gối không nghe lời một lần, trách phạt xong, tiện tay giúp dọn dẹp tàn cuộc, cũng không coi là chuyện gì to tát.
Tiểu bối dưới gối không nghe lời, thì đó cũng là nuôi dưới gối. So với kẻ bị đá ra khỏi nhà, nếu phải chọn một trong hai, là một sự lựa chọn rất dễ dàng.
Lúc đó, không có ai từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay.
Lão gia tử nhắm nhắm mắt, sau đó cầm lấy một cái bộ điều khiển ở bên tay.
Chiếc bàn nhỏ đặt ở một bên, di chuyển tới trước mặt Phong Nghệ. Trên đó có một xấp tài liệu.
Phong Nghệ không đưa tay ra lấy, chỉ lướt mắt nhìn qua một cái.
Đều là một số giấy tờ chứng minh tài sản.
Không thể không nói, lão gia tử quả thực rất giỏi vơ vét tiền bạc!
Di chúc đã chia ra nhiều như vậy, đập vào trên người Schroeder nhiều như vậy, mà vẫn còn có thể có một khoản tích cóp riêng không hề nhỏ.
Đưa ra ngoài là ở cái mức độ khiến Phong gia đại bá cũng phải đỏ mắt!
Ở chỗ cửa sổ kia, mặt của mấy người Phong gia đều dán chặt vào cửa sổ rồi, hận không thể xông vào trong vớ lấy tài liệu mà lật xem.
Phong Nghệ không có động tác nào khác, chờ đợi những lời tiếp theo của lão gia tử.
Lão gia tử trầm mặc giây lát, hỏi:
"Thế nào là 'chính tông' của họ Phong?"
Phong Nghệ cười cười, không trực tiếp trả lời, mà lấy đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp của mình ra.
Rất lâu trước đây, người của Phong gia Dương Thành đều tưởng rằng chỉ có những đứa trẻ sinh vào năm Rắn mới có đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp.
Nhưng thực ra, người thừa kế của mỗi một thế hệ đều sẽ chế tác những đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đặc thù để tặng cho những đứa trẻ trong tông tộc, mặc kệ bọn chúng có mang họ Phong hay không. Đây là phong tục truyền lại của Phong gia.
Thuận theo sự phát triển của thời đại, sự biến thiên của đời sống vật chất và phong tục tập quán, còn có những nguyên nhân chủ quan hoặc khách quan, những phong tục liên quan đến đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đó, đương nhiên cũng đã xảy ra sự biến hóa về mặt hình thức.
Cũng giống như cô nãi nãi, nếu gặp được đứa trẻ phù hợp, mới tặng đi một đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp, không gặp được thì hết cách tặng rồi.
Tặng đi cũng chưa chắc đã được tiếp nhận.
Ví dụ như Phong gia Dương Thành. Vì mối quan hệ giữa lão gia tử và cô nãi nãi rất tồi tệ, cô nãi nãi đã tặng cho đám tiểu bối mười mấy đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp, nhưng những người vẫn còn giữ lại cho tới bây giờ, có thể đếm trên đầu ngón tay, những người khác đều không biết vứt đi xó nào rồi.
Lão gia tử trên giường bệnh, mặc dù tinh thần không được tốt lắm, nhưng mắt nhìn vẫn khá rõ. Lão nhận ra đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp trên tay Phong Nghệ.
Loại đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đặc thù này, tượng trưng cho một loại quyền bính ẩn mật nào đó trong nội bộ tông tộc họ Phong. Mà lão gia tử lại không có loại quyền bính này, cho nên lão đã nói rõ là bản thân không thích.
Phong Nghệ nghịch ngợm đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp trên tay, ngón tay khẽ búng.
Không biết búng kiểu gì, đồng tiền xu này lúc bị búng lên, phát ra một loại âm thanh rung động kim loại vô cùng kỳ lạ.
Ông ——
Nghe thấy âm thanh này, lão gia tử nằm trên giường bệnh, đột nhiên nhớ lại chuyện lúc còn nhỏ từ rất lâu về trước.
Hôm đó, là ngày đón Tết hay là đón một tiết khí nào đó, rất nhiều người trong tông tộc tụ tập lại với nhau.
Có một người dáng người rất cao rất cường tráng, xuất hiện ở trong gia tộc, lấy ra một số đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp cho đám trẻ con, mỗi đứa một đồng.
Người đó có địa vị vô cùng cao trong gia tộc, lúc lấy đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp ra, còn búng một đồng xu trong số đó, để mọi người nghe kỹ loại âm thanh này.
Lão gia tử nhớ mang máng, vị đó cũng đã cho lão một đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp.
Lúc đó lão vẫn còn nhỏ, vẫn chưa bắt đầu phát triển nhanh chóng, chiều cao có hạn, đối phương cho dù có ngồi xổm xuống, lão cũng cần phải ngửa đầu lên.
Điều này khiến lão vô cùng không vui.
Nếu là người hầu trong nhà, lão đã sớm cầm đồ ném qua đó rồi.
Nhưng đáng tiếc, đối mặt với sự tồn tại đặc biệt này trong gia tộc, lão vẫn phải đè nén sự bất mãn xuống, giữ nụ cười cung kính.
Đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đó hình như làm bằng đồng?
Thứ đồ không đáng tiền!
Lão mang nụ cười trên môi, lễ phép nhận lấy, chỉ oán thầm trong lòng món quà quá mức bần hàn! Thưởng cho kẻ dưới cũng không chỉ có chút đồ vật này!
Lúc đó lão đã rất chú ý tới việc kiểm soát biểu cảm rồi, mang theo nụ cười hoàn mỹ, cảm ơn món quà của đối phương.
Đối phương cũng chỉ khoan dung cười cười, nhưng đôi mắt đó, dường như có thể nhìn thấu mọi sự chân thật dưới đáy lòng con người.
Lão rất ghét đôi mắt đó!
Sau này, cô em gái ruột thịt cũng dần dần trở nên giống với đôi mắt đó.
Đều vô cùng đáng ghét!
Lão không thích Phong Nghệ, trước đây quả thực là vì Phong Nghệ có vài phần giống với cô em gái ruột. Chỉ đơn thuần là khuôn mặt hình dáng giống nhau mà thôi.
Cho tới sau này, Phong Nghệ lại một lần nữa xuất hiện ở Dương Thành, đôi mắt đó cũng trở nên càng ngày càng giống với cô em gái ruột, và vị trưởng bối trong tộc trước kia.
Nhìn thôi đã thấy phiền phức!
Còn về đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp mà lão nhận được lúc còn nhỏ kia, mặc dù có tộc lão nói cho lão biết, đây là món quà vô cùng quan trọng, nhưng trong lòng lão lại không hề tán đồng.
Đối với vị trưởng bối có địa vị đặc biệt đó, vẫn luôn giữ thái độ hoài nghi. Vị đó là đặc biệt có tiền sao? Hay là quyền cao chức trọng?
Lão từng hỏi một số tộc lão, tại sao địa vị của vị đó lại đặc biệt như vậy?
Các tộc lão chỉ nói là "quy củ như vậy".
Lão rất không thể hiểu nổi.
Thời đại không giống nhau rồi, hình thái chiến tranh không còn là đao kiếm gậy gộc nữa.
Thông tin truyền đi nhanh hơn, cách thức kiếm tiền nhiều hơn rồi, con người có thể chạy tới những nơi xa xôi hơn trong một thời gian ngắn, thủ đoạn có thể sử dụng cũng nhiều hơn, sân khấu có thể thi triển tài năng cũng rộng lớn hơn.
Thế nhưng, tại sao cái loại "quy củ" đó của Phong gia vẫn còn tồn tại? Thậm chí còn bảo thủ hơn, không muốn để cho nhiều người biết hơn?
Dựa vào đâu mà toàn bộ gia tộc đều phải nâng niu người đó chứ?
Vị tộc lão bình thường nói một không nói hai, làm người vô cùng nghiêm túc, lúc đối mặt với vị đó, cũng là bày ra khuôn mặt tươi cười, cam tâm tình nguyện nhượng bộ.
Cái loại địa vị đặc biệt đó, không phải là tộc trưởng mà còn vượt trội hơn cả tộc trưởng.
Lão ghen tị!!!
Tiền bạc, danh vọng, có phải là sở hữu những thứ này thì có thể thay đổi "quy củ" rồi không?
Từng năm từng năm trôi qua, những người già tín phụng loại "quy củ" đó đều không còn nữa rồi, đám trẻ tuổi đều không hiểu loại "quy củ" đó.
Thậm chí ngay cả cô em gái ruột của lão cũng không hề nhắc tới cái "quy củ" đó nữa.
Nhưng "quy củ" lại dường như một cái gai, vẫn luôn cắm chặt trong lòng lão, chưa từng biến mất.
"Quy củ" đại diện cho quyền bính ẩn mật của họ Phong. Con cháu họ Phong rải rác trên khắp toàn cầu, chỉ công nhận cái "chính tông" này!
Chỉ công nhận đây mới là chính thống, đây mới là cốt lõi của toàn bộ gia tộc!
Thế nhưng, "chính tông" rốt cuộc là gì chứ?
Chuyện dùng đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp để phân biệt "chính tông", lão cũng từng nghe nói qua, nhưng chỉ coi như là lời nói đùa mà thôi.
Bản thân lão cũng từng nhận được một đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp, cũng từng nghiên cứu qua. Rõ ràng chỉ là một đồng tiền xu vô cùng bình thường và phổ thông mà thôi, thứ đồ rẻ mạt!
Lão gia tử trên giường bệnh hoàn hồn lại, nhìn về phía Phong Nghệ, đối diện với đôi mắt mà mấy chục năm nay lão không hề muốn nhìn thấy đó.
Không có bất kỳ cảm xúc nào, lại dường như có thể nhìn thấu mọi sự chân thật và dối trá trên thế gian.
Lần này lão gia tử không hề né tránh ánh mắt, lão nhìn chằm chằm vào Phong Nghệ, chờ đợi câu trả lời của Phong Nghệ.
Tuy nhiên Phong Nghệ chỉ vô cùng bình tĩnh mà hỏi lão:
"Lão gia tử, đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp thuộc về bản thân ngài đâu rồi?"
Lưu lại câu nói này, Phong Nghệ không nói thêm gì nữa, đứng dậy rời đi.
Lão gia tử lại muôn vàn suy tư rối bời, cũng không ngừng nhớ lại câu nói này.
Đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đó của ta đâu rồi?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập