Lão gia tử cuối cùng vẫn là ra đi.
Tối hôm đó Phong Trì đã gọi một cuộc điện thoại cho Phong Nghệ.
Ngay khoảnh khắc biết tin lão gia tử qua đời, Phong Trì liền nhắn tin cho Phong Nghệ. Bây giờ gọi điện thoại, là muốn kể lại chi tiết những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay, kìm nén mãi quả thực khó chịu.
Lão gia tử người này, Phong Trì có cảm xúc rất phức tạp đối với lão, hiện tại lão gia tử đã ra đi rồi, hắn cũng không muốn bàn tán quá nhiều về những chuyện trong quá khứ của lão gia tử nữa, chỉ là muốn nói với Phong Nghệ một chút, về một số hành vi… khiến người ta không thể hiểu nổi của những người bên phía Phong gia ngày hôm nay.
Lão gia tử là do đột ngột phải chịu đả kích khổng lồ, không thể chống đỡ nổi.
Nhưng vấn đề là, ngài lão nhân gia đã chịu đả kích gì chứ?
Ngài lão nhân gia bảo thư ký về nhà cũ tìm một đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp xong, liền tự nhốt mình trong phòng bệnh, cũng không hề gặp mặt người ngoài mà.
Nhưng quả thực là chết không nhắm mắt.
"Lão gia tử ông ấy dường như trước lúc lâm chung đã nhìn thấy thứ gì đó, hoặc là một hình ảnh nào đó? Nhịp tim đột ngột tăng vọt lên rất cao, đôi mắt đó trừng lớn… biểu cảm cũng vô cùng đáng sợ!"
Phong Trì tịnh không hề nhìn thấy cảnh tượng hiện trường, hắn chỉ là nghe bố mẹ miêu tả lại, liền cảm thấy trong lòng rờn rợn.
"Nghe nói, những nhân viên y tế bên cạnh lúc đó đều bị dọa sợ."
Phong Trì hạ thấp giọng, mặc dù xung quanh không có người nghe trộm, nhưng nhắc tới chuyện này, cũng không nhịn được mà nói khẽ lại:
"Vị bác sĩ đã theo lão gia tử bao nhiêu năm nay đều nói, chưa từng nhìn thấy nét mặt như vậy trên khuôn mặt của lão gia tử. Dường như bao hàm rất nhiều cảm xúc mãnh liệt, nhưng lại không nói rõ ra được nguyên cớ là gì, tóm lại chính là… rất đáng sợ!"
Phong Nghệ nghe đến đây, cũng không khỏi suy đoán, lão gia tử vào giây phút hấp hối rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì?
Phong Trì nuốt nuốt nước bọt, hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Lão gia tử trước lúc lâm chung, trong tay vẫn luôn nắm chặt một đồng tiền xu, chính là cái đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp mà thư ký tìm được từ nhà cũ đó! Nắm rất chặt, nhân viên y tế lúc đó đều không thể gỡ tay ông ấy ra được, đồng tiền xu suýt nữa thì khảm vào trong thịt luôn!"
Bên này điện thoại, Phong Nghệ ngước mắt lên, lấy cái đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp của mình ra. Đăm chiêu suy nghĩ.
Bên kia Phong Trì vẫn tiếp tục kể về những chuyện xảy ra sau đó.
Mọi người Phong gia nhận được tin tức của bệnh viện, mặc kệ vốn dĩ ôm cái suy nghĩ gì, vội vã chạy qua đó, sau khi nhìn thấy bộ dạng của lão gia tử đều bị chấn động, dọa cho sợ chết khiếp.
Còn có người tụng kinh ngay tại chỗ.
Phong Trì: "Bác cả đã bí mật tìm đạo sĩ tới làm pháp sự, làm xong rồi vẫn không yên tâm, lại tìm thêm hòa thượng tới nữa."
Phong Nghệ: "…"
Phong Trì khựng lại một lát, nói tiếp. Không còn trôi chảy như lúc nãy nữa, mang theo sự phẫn khái, nhưng lại có phần ấp úng: "Còn có một lời đồn… ừm… lưu truyền trong nội bộ vô cùng ly kỳ, không biết kẻ nào là người đầu tiên tung tin đồn ra nữa."
"Lời đồn gì vậy?" Phong Nghệ lắng nghe.
Phong Trì: "Có người nói, lão gia tử là bị anh… ừm… dùng một đồng tiền xu nguyền rủa cho chết."
Phong Nghệ: "Sao anh lại không biết bản thân mình lại có cái năng lực này nhỉ?!"
Phong Trì kích động nói: "Là những người khác của Phong gia, không bao gồm em đâu nha! Đương nhiên là em không tin rồi, nhưng những người khác dường như đều rất tin vào điều đó!"
Đã từng nhìn thấy Phong Nghệ hất văng xe tải, Phong Trì đương nhiên không tin việc Phong Nghệ sẽ dùng cái cách này để đối phó với lão gia tử ngay dưới mắt mọi người.
Có biết bao nhiêu cách có thể dùng, hà cớ gì phải dùng cái cách này chứ?
Ngay khoảnh khắc đầu tiên nghe thấy lời đồn đại này, Phong Trì cũng đã dùng những lý do khác để phản bác lại, nhưng những người khác của Phong gia lại cứ rất tin tưởng nha!
Cái cách nói này vừa được tung ra, những người của Phong gia đó liền không còn bàn tới chuyện xoa dịu mối quan hệ với Phong Nghệ nữa. Phong Nghệ dường như đã trở thành sự tồn tại "không thể nhắc tới" của cái đại gia tộc này.
Nhìn xem cái chết của lão gia tử kìa, cho dù là bác cả của Phong Trì với kinh nghiệm phong phú, già dặn trầm ổn, lúc đó cũng phải run rẩy: Quá tàn nhẫn rồi! Âm hiểm thâm độc!!
Đương nhiên những lời này bọn họ chỉ dám nói nhỏ với nhau, sẽ không truyền ra bên ngoài. Một khi truyền ra ngoài, ảnh hưởng sẽ rất lớn, bọn họ cũng sợ bị Phong Nghệ trả thù.
Do quá mức sợ hãi, vả lại tin tưởng vào quan điểm này, lo lắng làm tổn hại tới gia vận, bọn họ đã trắng đêm tìm kiếm những đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp tương tự từng nhận được, có khả năng tồn tại ở một góc nào đó trong nhà, sau khi tìm ra thì đem ném đi thật xa!
Còn về đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp mà lão gia tử đến chết vẫn nắm chặt kia, đương nhiên là mời vị đại sư làm pháp sự lặng lẽ mang ra ngoài, mang tới một cái đạo quán hay ngôi chùa nào có danh tiếng tương đối lớn, dùng số tiền lớn mời cao nhân trấn áp!
Phong Nghệ nghe thấy những lời này: "…"
Hả???
Cái gì?!!
Vốn dĩ vẫn đang suy nghĩ về chuyện trước lúc lâm chung của lão gia tử, nghe thấy những hành vi này của người Phong gia, Phong Nghệ bị chấn động đến mức mạch suy nghĩ lập tức đứt đoạn.
A cái này…
Mặc dù trước đây lão gia tử rất ghét đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp, nhưng dựa theo những gì Phong Trì miêu tả, Phong Nghệ suy đoán, vào giây phút hấp hối, suy nghĩ của lão gia tử chắc chắn đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, nếu không đã không nắm chặt lấy đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đó như vậy.
Thậm chí vào khoảnh khắc cuối cùng, lão gia tử có thể đã thấu hiểu được sự cố chấp của các vị tộc lão đã khuất năm xưa.
Lão gia tử có lẽ là, không muốn vứt bỏ đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp chỉ thuộc về riêng bản thân lão.
Tuy nhiên…
Đám con cháu hậu bối, đã đem vứt đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đó đi rồi! Lại còn muốn bảo chùa chiền đạo quán trấn áp nữa chứ!
Cái hành vi đưa ra quyết định làm trái với ý muốn của tổ tông một cách vô cùng chuẩn xác này, vậy mà lại có thể di truyền được sao?!
Nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.
Nói chuyện điện thoại xong với Phong Trì, Phong Nghệ đi ra ngoài ban công, nhìn ngắm bầu trời đêm.
Thời đại thuộc về lão gia tử cuối cùng cũng đã hạ màn rồi, hắn cũng không có hứng thú đi hồi tưởng lại những chuyện đó, phong cách hành sự của lão gia tử từng có ở Phong gia.
Phong Nghệ suy tính về, những điều vừa nghe được trong điện thoại.
Hôm đó tới bệnh viện gặp lão gia tử, nhắc tới đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp, lúc đó chỉ là muốn bảo lão gia tử tìm lại đồng tiền chỉ thuộc về riêng lão mà thôi.
Loại đồng tiền xu hoa văn mười hai con giáp đặc thù này là loại đã được vuốt ve nhiều lần, mang theo "lớp gỉ đồng", có chứa một số năng lượng mà người bình thường không thể cảm nhận được.
Nếu may mắn, nếu lão gia tử từng có một số trải nghiệm đặc biệt mỗ, trong ký ức có một số mốc thời gian đặc biệt, có lẽ có thể từ trong đó tìm thấy những lời nhắc nhở liên quan. Nếu không tìm thấy, Phong Nghệ cũng sẽ không nói cho lão biết.
Bây giờ xem ra, lão gia tử hẳn là có chút thu hoạch rồi.
Không biết lão gia tử vào giây phút hấp hối, liệu có nhìn thấy cái khung cảnh rộng lớn mà người thường khó lòng tưởng tượng được hay không?
Lão đã tìm thấy đáp án mà bản thân mong muốn rồi sao?
…
Bên phía Phong gia.
Phong gia lão đại người cuối cùng cũng thâu tóm được quyền lực, cũng chính là bác cả của Phong Nghệ, tịnh không đắc ý vênh váo như người ngoài vẫn tưởng.
Cái chết của lão gia tử, bọn họ đã bắt phía bệnh viện phải giữ mồm giữ miệng.
Bí mật làm vài trận pháp sự, nhưng trong lòng tịnh không thoải mái hơn là bao, đều vô cùng ăn ý không muốn tiếp xúc với phía bên Phong Nghệ.
Chuyện hậu sự của lão gia tử, đã làm tiêu hao của ông ta không ít tinh lực.
Ngoài việc sắp xếp một chuỗi các nghi thức hoạt động ra, còn có việc phân chia tài sản nữa, đây mới là trọng điểm!
Mấy ngày tiếp theo, nhà cũ Phong gia vẫn luôn náo nhiệt. Lão gia tử không còn nữa, mọi người cũng không giả vờ nữa, tiếng cãi vã chưa từng dứt.
Trước đây lão gia tử quả thực đã lập xong di chúc rồi, nhưng bọn họ hiện tại biết được trong tay lão gia tử vẫn còn một phần tài sản vẫn chưa phân chia!
Cũng chính là cái đống hôm đó ở trong bệnh viện, đặt trước mặt Phong Nghệ.
Những thứ đó Phong Nghệ không nhận, nhưng những người khác của Phong gia tranh giành đến đỏ cả hai mắt.
Sau đó, chưa đợi bọn họ tự mình phân chia xong xuôi, tổ điều tra đã tìm tới tận cửa.
Thư ký của lão gia tử, cùng với vài vị thân tín khác, đã được mời đi uống trà. Uống liền mấy ngày vẫn chưa thấy ra.
Một phần tài sản có liên quan đến vụ án của lão gia tử cũng bị niêm phong đóng băng, nếu điều tra ra quả thực không liên quan đến vụ án, mới được hoàn trả lại.
Những thứ từng xuất hiện trước mặt Phong Nghệ đó, những thứ mà đám người Phong gia đang tranh giành đó, đã bị niêm phong một nửa.
Mọi người Phong gia sốt ruột rồi.
Bọn họ đều biết, trong tay lão gia tử có rất nhiều nguồn tài sản không được minh bạch cho lắm, hiện tại chỉ hy vọng lão gia tử làm việc sạch sẽ gọn gàng một chút! Nếu không…
Trơ mắt nhìn tài sản đến tay sắp sửa bay mất, hai mắt của đám người Phong gia lại càng thêm đỏ ngầu.
Lúc Phong Trì tranh thủ thời gian nói chuyện điện thoại với Phong Nghệ, đã tò mò hỏi: "Anh, anh nói xem lúc đó lão gia tử đặt đống đồ đó trước mặt anh, là muốn hố anh một vố, hay là muốn anh ra tay giữ lại đống tài sản này?"
"Không biết nữa." Phong Nghệ khẽ thở dài.
Không ai biết được lúc đó lão gia tử rốt cuộc đã nghĩ thế nào.
Phía bên Phong gia, phải ứng phó với sự điều tra của tổ điều tra, phải đối mặt với sự nhòm ngó như hổ rình mồi của những kẻ xung quanh. Bận rộn đến mức đầu váng mắt hoa sứt đầu mẻ trán.
Tuy nhiên, không còn sự đè nén của lão gia tử, bọn họ có thể thỏa sức tự mình phát huy rồi.
Bọn họ tự mình làm chủ rồi, cũng phải tự mình gánh vác thôi.
Còn về việc có bao nhiêu người có thể gánh vác được áp lực này, lại có bao nhiêu người sẽ bị đả kích gục ngã, cũng không có quan hệ lớn lắm với Phong Nghệ.
Căn nhà cũ mà lão gia tử đã sống rất nhiều năm, mọi người Phong gia ngược lại không hề có ý định muốn bán đi, thậm chí còn lên kế hoạch chuyển qua đó sống một thời gian.
Trước đây là bóng ma tâm lý, hiện tại là toại nguyện mong ước.
Có chút giống như —— nơi ở của Hoàng đế thời xưa không biết đã có bao nhiêu người chết, một đống người vẫn cứ như cũ chen chúc vào nơi đó.
Tuy nhiên trước khi dọn qua đó, bọn họ vẫn mời đại sư tới làm pháp sự.
Tang lễ của lão gia tử tổ chức có hơi vội vàng, nhưng quy mô rất lớn.
Thế hệ những người mới lên nắm quyền này, có người cảm xúc ổn định, có người rơi lệ ngay tại hiện trường, dùng cách thức của riêng mình để thu hút sự chú ý.
Phong Nghệ cũng tới đó một chuyến. Đeo kính râm, trang phục vô cùng khiêm tốn, gần giống như những người xung quanh.
Phong Nghệ sai người gửi một vòng hoa tới, về mặt lễ tiết rõ ràng là phân rõ ranh giới với Phong gia.
Những thứ khác thì không làm thêm nữa.
Trong tang lễ, Phong Nghệ còn phát hiện ra người của tổ điều tra.
Chắc là để khống chế mức độ ảnh hưởng, người của tổ điều tra ăn mặc rất khiêm tốn, không dễ bị nhận ra. Bọn họ đang đánh giá từng vị khách có mặt.
Phong Nghệ cũng nhìn thấy Phong Trì.
Với tư cách là minh tinh, Phong Trì được truyền thông địa phương tới phỏng vấn, muốn nghe Phong Trì kể một chút chuyện về lão gia tử, tốt nhất là có thể bộc lộ ra đôi chút cảm xúc chủ quan.
Phong Trì lươn lẹo qua chuyện.
Lão gia tử quả thực rất nhiều lúc không coi ai ra gì, nhưng đồng thời cũng quả thực đã cho hắn sống một cuộc sống phú tam đại trong rất nhiều năm. Vào lúc này, hắn nói cái gì cũng không đúng.
Ứng phó xong với đám người làm truyền thông, Phong Trì đã nhận ra Phong Nghệ, chỉ là trường hợp này không tiện lại gần để trò chuyện, Phong Nghệ rõ ràng là không muốn bị người ta nhận ra. Thế là liền ra hiệu bằng tay cách không.
Bọn họ có chuyện gì đều có thể trực tiếp nói chuyện trên phần mềm trò chuyện, càng thuận tiện hơn, lại không cần phải lo lắng bị người khác nghe trộm.
Phong Nghệ còn phát hiện ra, những người khác của Phong gia cũng có người nhận ra hắn, tịnh không qua đây bắt chuyện.
Mỗi một người chạm phải ánh mắt của hắn, đều sẽ mang theo vài phần kinh ngạc và sợ hãi, sau đó hoảng hốt tránh né ánh mắt, có ý hay vô ý sờ sờ vào túi quần, cổ tay, trước ngực hoặc là một chỗ nào đó khác. Ừm, bọn họ có mang theo "pháp khí" do cao tăng hoặc đạo sĩ khai quang!
Phong Nghệ nhất thời: "…"
Hắn nhìn những người đó.
Cái loại sợ hãi, cái loại cảm xúc tránh còn không kịp đó, quả thực không phải là giả vờ.
Phong Nghệ nhớ tới cái lời đồn "chú sát" mà Phong Trì từng nói, đẩy đẩy kính râm, nhấc chân rời đi.
Rất tốt, giữ khoảng cách, giữ ranh giới.
Sự xuất hiện và rời đi của hắn đều rất khiêm tốn, cũng không có ý định gây chuyện trong tang lễ. Không cần thiết.
Phía sau lưng Phong Nghệ, cách một đám người có mặt tại đó.
Phong Tĩnh đứa trẻ được bố mẹ mang theo bên người đóng vai một đứa trẻ ngoan ngoãn, nhìn cái bóng dáng đang đi ra ngoài đó, mím mím môi, có hơi sốt ruột.
Lúc này, chiếc đồng hồ thông minh mà nó lừa… thuyết phục bố mẹ mới mua cho, nhận được một tin nhắn trò chuyện. Mở ra xem xong, nhất thời mừng rỡ.
Lấy cớ đi vệ sinh để chạy đi.
Giữa chừng lúc đi ngang qua một nơi mỗ, nó thò tay ra sau một chậu cây cảnh, móc ra một chiếc túi vải nhỏ.
Cũng không nhìn nhiều, đút vào trong túi quần rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Đợi sau khi đóng cửa phòng vệ sinh lại, nó lấy chiếc túi vải ra, đổ ra từ bên trong một đồng tiền xu mới tinh, hoa văn rất đặc biệt.
Đây là sau khi nó để lại lời nhắn cho Phong Nghệ, Phong Nghệ đã hứa sẽ tặng cho nó.
Phong Tĩnh hài lòng nhoẻn miệng cười, cẩn thận đặt vào trong túi áo trong.
Thu dọn xong xuôi bước ra ngoài, thì gặp phải Phong Trì.
Phong Trì vừa ứng phó xong mấy người làm truyền thông, tới nhà vệ sinh xả nước, không ngờ lại gặp Phong Tĩnh ở đây.
Nhìn quanh một vòng, Phong Trì cản nó lại nói:
"Một mình em à? Hôm nay đông người, em chú ý một chút, dẫn theo người đi cùng đi, kẻo lại bị người ta trộm mất đấy!"
Phong Tĩnh ừ một tiếng, ngẩng đầu lên lại nhìn nhìn Phong Trì, hừ một tiếng rồi chạy mất.
Phong Trì: ???
Ây cái thằng nhóc này có ý gì vậy? Đắc ý cái gì chứ?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập