【Cậu từng bắt trăn khổng lồ chưa?】
【Chưa.】
【Cậu nghĩ một mình cậu có thể bắt được không?】
【Tôi nghĩ là không thể.】
【Hê, tôi cũng không thể. Vậy nếu cậu thực sự phát hiện ra trăn khổng lồ, hãy gọi tôi một tiếng, tôi sẽ bắt cùng cậu!】
【Được!】
Đoạn đối thoại này vẫn còn vang vọng trong đầu Steve.
Cậu nghĩ là không thể?
Cậu nghĩ là không thể cái con khỉ ấy!!!
Nhìn Phong Nghệ kéo con trăn tới, trong lòng Steve có vô vàn lời muốn thốt ra mà không biết bắt đầu từ đâu.
Gọi gọi gọi! Cậu bắt xong xuôi cả rồi còn gọi tôi làm cái quái gì nữa!
Đã bảo là phát hiện trăn thì cùng bắt mà!
Sau khi xác nhận Phong Nghệ không gặp vấn đề gì, Steve bắt đầu suy nghĩ——
Một con trăn Miến Điện lớn và đẹp thế này, mà mình lại không được tham gia bắt nó!
Lại là Phong Nghệ phát hiện ra!
Steve hối hận, chắc chắn dọc đường đi mình đã bỏ lỡ không ít manh mối quan trọng, ví dụ như dấu vết bò, da lột, vân vân.
Chủ yếu là vì mấy ngày nay thời tiết thay đổi quá nhanh làm người ta không kịp trở tay, giáo sư Chu lại cứ luôn miệng bảo gần đây không có trăn tái thả, nên đã sơ suất bỏ qua một số manh mối quan trọng!
Chao ôi!
Nếu lúc quan sát xung quanh để tâm thêm vài phần, thì giờ đâu đến mức trơ mắt đứng nhìn Phong Nghệ bắt trăn!
Còn một điểm nữa khiến Steve khá bị đả kích là, kỹ thuật bắt trăn cũng như sức mạnh khi kéo con trăn của Phong Nghệ đều không phải thứ ông có thể bì kịp.
Bắt trăn cũng phải có kỹ thuật, nếu bóp không đúng vị trí, nó có thể trực tiếp quay đầu tặng cho cậu một phát cắn.
Cho nên nhìn bộ dạng con trăn này là biết Phong Nghệ bóp rất chuẩn.
Cứ ngỡ mình là người bắt rắn số một trong tiểu đội này, giờ đây ông phải thừa nhận rằng, ngoại trừ kiến thức lý thuyết và kinh nghiệm, thì các phương diện khác thực sự đã bị vượt mặt rồi!
Đúng là già thật rồi mà!
Phía bên kia, nghe thấy động tĩnh, Trình Tứ cũng tìm tới.
“Đù! Có trăn lớn thật này! Thầy Lôi ơi——”
Trình Tứ vội vàng gọi thầy Lôi qua quay phim, tay anh ta cũng không ngừng nghỉ, mở camera ra chĩa vào mà quay lấy quay để.
Phong Nghệ lúc này không còn bê con trăn đi nữa, anh đè nó xuống đất, chỉ cần không để nó chạy mất là được.
Anh vẫn còn thở hổn hển, vẻ mặt như mệt lử, mồ hôi vã ra như tắm.
“Thật không dễ dàng gì! Không ngờ thực sự có thể gặp được trăn lớn ở đây! Phong Nghệ, cậu với Steve cùng bắt à?” Trình Tứ hỏi.
Steve vẻ mặt ủ rũ: “Phong Nghệ một mình bắt đấy.”
“Cái gì cơ?!” Trình Tứ lộ vẻ không thể tin nổi. Anh ta nhìn Phong Nghệ, rồi lại nhìn con trăn đang bị đè dưới đất. Sau đó lại nhìn sang Steve.
Thấy Steve gật đầu, Trình Tứ lại kêu lên: “Vãi! Phong Nghệ cậu đỉnh quá!”
“Cậu cũng liều mạng quá rồi!” Trình Tứ vỗ vỗ vai Phong Nghệ, “Nhìn mồ hôi trên mặt cậu kìa, trước đây leo núi dưới nắng gắt vác bao tải bánh quy to đùng cũng chẳng thấy cậu đổ nhiều mồ hôi thế này!”
“Vâng! Thật không dễ dàng mà!” Phong Nghệ gượng cười. Tổng không thể bảo họ rằng, mồ hôi đầy đầu này là do bị dọa cho sợ, lúc nãy đúng là bị hớ, hình tượng bị sụp đổ hơi nặng.
Phong Nghệ vừa lau mồ hôi, vừa nghĩ cách lấp liếm chuyện này cho qua.
Nhóm giáo sư Chu và thầy Lôi cùng đi tới, thấy con trăn lớn Phong Nghệ bắt được cũng vô cùng xúc động. Chỉ là sau khi biết đây là do Phong Nghệ một mình bắt, biểu cảm liền có chút lạ lùng.
Steve: “Thằng nhóc này lúc nãy nghe thấy tiếng gọi tôi nhìn qua mà suýt đứng tim, một con trăn lớn thế này quấn trên người nó, chúng ta đều hiểu về bò sát, biết sức mạnh của một con trăn Miến Điện kích cỡ này kinh khủng thế nào.”
Steve nhớ rất rõ, có lần tham gia đoàn khảo sát nước ngoài, ông muốn thử đơn đấu với một con trăn Miến Điện hơn bốn mét và bị nó siết cho đến khó thở, dù sau khi bắt được có thể vác cả con trăn mà đi thì bước chân cũng lảo đảo, vô cùng gian nan, tuyệt đối không thể chạy như bay được!
Lúc đó ông vác con trăn, dùng hết sức bình sinh mới gỡ được nó ra khỏi người! Còn suýt chút nữa là không giữ được!
Con trăn Miến Điện trước mặt này còn to và dài hơn con ông gặp năm đó một chút, đổi lại là Steve, cho dù có bắt được cũng tuyệt đối không thể nhẹ nhàng như Phong Nghệ, đặc biệt là lúc Phong Nghệ dễ dàng gỡ con trăn ra khỏi người, Steve suýt chút nữa thì nghi ngờ con mắt mình!
Nhóm giáo sư Chu nhìn chằm chằm Phong Nghệ.
Phong Nghệ nói: “Lúc đó cháu bị giật mình, đang đi dạo thì nó ở ngay bụi cây thấp bên cạnh, còn bày ra tư thế tấn công. Cháu quýnh quá, bóp chặt đầu trăn rồi ôm nó chạy về đây tìm Steve giúp đỡ.”
Steve: “…”
“Sức lớn thì lớn nhưng cũng không thể ôm một con trăn lớn thế này chạy như bay chứ!” Giáo sư Chu nói.
“Thì chẳng phải là bộc phát sao ạ, mà cũng chỉ bộc phát được một lúc thôi, con trăn này nặng quá vác không nổi, giữa đường cháu vứt xuống đất đổi tư thế khác. Giờ cả người cơ bắp vẫn còn đau đây này, cánh tay sắp phế luôn rồi.” Phong Nghệ vung vẩy tay.
Steve tiến lại nắn nắn cơ bắp trên cánh tay Phong Nghệ.
“Không nhìn ra cơ bắp của cậu săn chắc thế này đấy!”
Phong Nghệ: “Chứ còn gì nữa ạ, trước đây cháu thường xuyên tập luyện sức mạnh, sau khi theo đội vào núi thì coi như cũng đang rèn luyện liên tục, tuy nhìn không rõ nhưng tuyệt đối là săn chắc có lực!”
Steve: “Cậu mà đi đóng phim chắc có thể trực tiếp ôm nữ chính… không, cậu thậm chí có thể trực tiếp vác nam chính mà chạy như bay rồi, chẳng cần chọn góc quay, cũng chẳng cần đạo cụ hỗ trợ luôn.”
Suy nghĩ một chút, Steve hỏi: “Cậu có muốn phát triển theo hướng đó không? Giới giải trí tôi cũng có quen vài người.”
Phong Nghệ lắc đầu: “Cháu từng đóng một bộ phim mạng rồi, giờ không có hứng thú nữa.”
Steve cũng không hỏi thêm về chuyện này. Chỉ cảm thấy khuôn mặt này, tố chất cơ thể này, không vào giới giải trí dạo chơi một vòng thì hơi phí. Ông có một người bạn mở công ty giải trí, đang rất thiếu những nhân tài như thế này.
Tuy nhiên Steve cũng biết qua lời kể của nhóm giáo sư Chu rằng Phong Nghệ không thiếu tiền, nếu không hứng thú với ca hát diễn xuất thì thực sự không cần thiết phải vào giới giải trí. Thỉnh thoảng đi theo đội khảo sát cũng tốt… chỉ có điều cứ hay làm người ta tăng huyết áp thôi.
Ở đó, Phong Nghệ đã có tiền lệ kéo cá nheo Âu châu trong đêm, nên lời giải thích bộc phát nhất thời cũng không phải là không thể.
“Ôm trăn chạy thì tôi không nói nữa, thể chất mỗi người mỗi khác. Nhưng mà! Làm sao cậu có thể dễ dàng gỡ nó ra khỏi người như thế?”
Lúc nãy khi đang nói chuyện, ông đã quấn một đoạn thân trăn lên người mình, cảm nhận rõ rệt lực siết của trăn khi săn mồi.
Đương nhiên, vì có người khác ở cạnh chế ngự con trăn nên Steve mới dám làm thử nghiệm này, nếu không ông tuyệt đối không muốn bị trăn quấn như vậy, vì có nguy cơ bị siết chết. Yêu rắn không có nghĩa là sẵn lòng bị rắn giết.
Steve cảm nhận một chút.
Dù lực siết này còn lâu mới đạt đến mức thực sự khi đi săn của nó, nhưng cũng tuyệt đối không đến mức sau khi quấn vào mà có thể dễ dàng gỡ ra như thế!
Phong Nghệ: “… Tinh thần nó không tốt, không có sức ạ.”
Nói đoạn Phong Nghệ nhìn chằm chằm con rắn.
Những người có mặt đột nhiên cảm thấy không gian xung quanh lạnh toát, như có một luồng gió lạnh đột ngột thổi qua.
Tuy nhiên thời tiết trong núi vốn biến ảo khôn lường nên cũng không coi là quá kỳ lạ.
Họ tiếp tục tập trung sự chú ý vào con rắn.
“Huênh hoang! Làm như tôi chưa từng bắt trăn không bằng…”
Steve không tin, vừa nói vừa đưa tay dùng sức gỡ một cái.
Đoạn thân trăn quấn trên người liền mềm nhũn bị gỡ xuống đất.
Những người khác nhìn Steve.
Steve nhìn đôi bàn tay mình: “… Đúng là… không cần dùng bao nhiêu sức thật!”
Phong Nghệ được đà: “Cháu đã bảo rồi mà, tinh thần nó không tốt.”
Giáo sư Chu nhíu mày: “Hình như đúng là có chút.”
Một khi nghe thấy con trăn này có thể bị bệnh, mọi người liền dời sự chú ý khỏi người Phong Nghệ.
Nhóm giáo sư Chu tiến hành kiểm tra các đặc điểm cơ thể cho nó, còn kết nối với căn cứ để được hướng dẫn trực tuyến.
Phong Nghệ giao con rắn cho Steve, quay người lau mồ hôi trên trán.
Lúc nãy phấn khích quá, não không theo kịp. Sợ đến mức mồ hôi ướt đẫm cả lưng.
Lúc giáo sư Chu liên lạc với căn cứ cũng nhận được một bản đồ phân bố tín hiệu mới nhất. Thực sự không có con trăn này.
“Đây không phải là trăn tái thả, rất có khả năng là trăn bản địa sinh trưởng tự nhiên.” Giáo sư Chu nói.
Trình Tứ quan sát kỹ: “Ước chừng khoảng 5 mét, chỉ tính là cỡ vừa thôi, không được coi là khổng lồ. Những con trăn Miến Điện trong sở thú còn to hơn, kích thích thị giác mạnh hơn.”
Steve cười: “trăn Miến Điện ngoài tự nhiên mà hơn 5 mét đã là rất lớn rồi, con này nhìn có vẻ rất khỏe mạnh, nặng hơn nhiều so với những con tôi gặp trước đây. Trong núi này không thiếu thức ăn. Nhưng ngoài tự nhiên dù ăn thế nào thì cân nặng cũng không đến mức phóng đại như trong sở thú. Giờ trăn nuôi nhân tạo mới giống như nuôi lợn vậy, cứ thi xem ai nuôi béo hơn, nặng hơn! Kích thước không phải hàng đầu, nhưng cứ hễ động một tí là hơn 100kg.”
Steve thích rắn hoang dã hơn, nhìn những con nuôi nhốt cứ cố sống cố chết phá kỷ lục thì thà đi xem lợn còn hơn.
“Trăn Miến Điện nếu luận về cân nặng thì không bằng trăn Nam Mỹ, luận về chiều dài thì không bằng trăn gấm. Dù trăn Nam Mỹ và trăn gấm khá đáng sợ nhưng khu vực sinh tồn ngoài tự nhiên của chúng không bao gồm nước ta. Những con nuôi nhân tạo hoặc xổng ra thì không tính.
“Trăn Miến Điện ở nước ta từ sớm đã thuộc nhóm động vật được bảo vệ, nhưng năm xưa từng xâm nhập vào đầm lầy của một quốc gia nọ, ăn đến mức mở ra một con đường máu, khiến người ta phải tiến hành săn bắt nhân tạo.
“Sau đó thời kỳ khí hậu bất thường cũng bị tiêu diệt gần hết.
“Giống như rắn hay thằn lằn, chúng là loài động vật máu lạnh thuần túy, không giống động vật hằng nhiệt phải ăn liên tục để đảm bảo quá trình trao đổi chất không bị gián đoạn, chúng có thể ăn một lần mà nhịn được rất lâu, có thể tối thiểu hóa năng lượng cần thiết hằng ngày, đương nhiên cũng có cái giá của nó, chúng bị phụ thuộc nhiều hơn vào môi trường và khí hậu.
“Vì thế sự biến động của gần 20 năm thời kỳ khí hậu bất thường đã khiến động vật biến nhiệt chết hàng loạt.
“Cậu nghĩ xem, ngay cả con người khi gặp thời tiết đột ngột trở lạnh hoặc trở nóng mà không có biện pháp ứng phó hữu hiệu thì khả năng bị bệnh đã rất cao rồi. Huống hồ là động vật biến nhiệt vốn cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ môi trường, thì còn thảm hại hơn nhiều.”
Trình Tứ hỏi: “Nói vậy, những cá thể kích thước lớn hiện nay chỉ có thể tìm thấy trong sở thú hoặc những nơi nuôi nhốt khác? Trong tự nhiên còn tồn tại không ạ?”
Steve đáp: “Chắc chắn là có tồn tại, chỉ là số lượng ít hơn và khó phát hiện hơn thôi. Hơn nữa, những cá thể sống sót thành công qua thời kỳ khí hậu bất thường ngoài tự nhiên sẽ khỏe mạnh hơn, hậu duệ của chúng rất có thể cũng sẽ mạnh mẽ hơn. Sau này gặp chúng ngoài tự nhiên nhất định phải cẩn thận hơn đấy!”
Thấy Phong Nghệ đang nhìn sang đây, Steve lại không kìm được: “Lần sau cậu đừng có liều lĩnh như vậy nữa, dù cậu có sức lớn, dù tinh thần nó không tốt, ủ rũ lờ đờ đi chăng nữa, nhưng tuyệt đối không được có tâm lý may rủi!
“Hơn nữa, bộc phát trong thời gian ngắn như vậy cũng rất hại cơ bắp đấy. May mà chỉ là trăn Miến Điện , nếu đổi lại là những gã béo như trăn Nam Mỹ thì tôi xem cậu ôm kiểu gì! Cùng chiều dài đó thôi nó có thể đè bẹp cậu luôn đấy!”
Phong Nghệ biết Steve có ý tốt, ngoan ngoãn nghe mắng: “Vâng, cháu nhớ rồi ạ.”
Ghi chú: Trăn Miến Điện: hay còn gọi là trăn mốc, trăn đất trước đây được xem là phân loài lớn nhất của trăn Ấn Độ trong chi python.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập