Rạng sáng, Trung tâm giám sát đài khí tượng thành phố Dung.
Nhân viên trực ban nhìn thông tin cảnh báo mới hiện ra, trích xuất dữ liệu giám sát thời gian thực ở phía nam núi Việt, lập tức liên hệ với các bộ phận liên quan, phát tin dự báo và thông báo hạn chế tốc độ.
Trên quốc lộ phía nam núi Việt, một chiếc xe cá nhân đang chạy.
Người cầm lái là một thanh niên ngoài 20 tuổi, ngồi ở ghế phụ là cha anh ta.
"Cảnh báo hạn chế tốc độ do sương mù cục bộ?"
"Chuyện nhỏ thôi, con đã giảm tốc độ, cũng bật hệ thống dẫn đường rồi. Chỉ là sương mù cục bộ thôi, phạm vi không lớn lắm, lái chậm chút là qua nhanh thôi." Thanh niên nói.
"Bây giờ đúng là tiện thật. Sau thời kỳ khí hậu dị thường, những kỹ thuật này phát triển nhanh thật đấy. Hơn 20 năm trước không được thế này đâu, hồi đó khí hậu biến đổi, gặp sương mù nhiều hơn bây giờ, lên cao tốc mà không đề phòng là lao thẳng vào đám mù ngay, lúc đó cứ gọi là tim đập chân run!"
Người ngồi ở ghế phụ hồi tưởng lại chuyện năm xưa, lại nhìn làn sương mù dày đặc phía trước, "Lái chậm thêm chút nữa đi, đám sương mù hôm nay gặp phải hơi lợi hại đấy, tầm nhìn thấp quá!"
"Khu núi Việt này là thế mà, dễ lên sương lắm." Thanh niên đã quá quen thuộc.
"Cha thấy trên bản đồ bên này còn có khu chung cư nữa, người sống ở đây nghĩ gì nhỉ? Nếu thường xuyên có sương mù dày đặc thế này, chẳng phải nhà cửa chỗ nào cũng ẩm ướt sao? Ở không thoải mái chút nào!"
"Cũng ổn mà cha, không phải lúc nào cũng vậy đâu. Có điều khu chung cư bên này gần sông quá, độ ẩm lớn là chắc chắn rồi, nếu lúc trang trí chịu vung tiền lắp nhiều máy hút ẩm thì ở cũng rất dễ chịu."
"Chậc, vậy thà đổi chỗ khác mà ở, lãng phí tiền bạc!"
"Khu chung cư đằng kia còn khá đắt đấy, nghe nói lúc trước phát hiện cá lớn dưới sông, trên mạng bảo bên đó chất lượng nước tốt không khí ưu việt, giá nhà cứ tăng suốt đấy ạ."
"Ha ha ha toàn là chiêu trò cả thôi! Thổi phồng!" Người ngồi ghế phụ cười lớn, "Mấy chục năm trước bọn bán nhà đã thích thổi phồng rồi, bây giờ đến chiêu trò cũng không thèm đổi! Chẳng đưa ra được bằng chứng thực tế nào cả! Toàn là bịa đặt!"
Tại một tòa nhà trong khu chung cư Việt Tú.
Một thanh niên thức đêm cày game, nhìn cái máy hút ẩm đang chạy điên cuồng trong phòng, than vãn trong nhóm chat.
"Mưa vừa tạnh lại lên sương! Tuần trước xem dự báo thời tiết đâu có thế này, tôi khó khăn lắm mới xin nghỉ được ba ngày, còn định hẹn người ta ra mấy điểm tham quan ở núi Việt chơi bời chút, thời tiết thế này thì tâm trạng đâu mà đi nữa!"
Có người đáp: "Đợi trời sáng rồi xem sao. Mặt trời lên là sương mù tan ngay ấy mà."
"Hy vọng là thế. Vừa nhận được một tin cảnh báo sương mù cục bộ, vậy mà chỉ có khu vực chúng ta là có sương! Cái đám mù này có phải đang kỳ thị vùng miền không đấy? Thành phố Dung lớn thế này sao cứ nhắm vào chỗ mình mà lên sương?! Hy vọng sáng ngủ dậy mặt trời đã lên rồi, đừng có mưa với sương nữa! Người oải lắm rồi! Muốn chuyển nhà quá!"
…
Buổi sáng.
Sau khi trời sáng, mặt trời đã lâu không gặp cuối cùng cũng xuất hiện.
Sương mù nhanh chóng tan đi.
Một ông cụ chậm rãi đi ra khỏi cửa sau khu chung cư, chắp tay sau lưng đi trên con đường nhỏ cạnh bãi sông.
Sau khi sương tan, không khí trong lành, ánh mặt trời chiếu lên người mang theo hơi ấm khô ráo, xua đi cái không khí ẩm thấp ngột ngạt kia.
Tâm trạng cũng bay bổng theo.
Ông cụ đang định ngâm nga một khúc nhạc nhỏ, vừa mới mở đầu.
Tiếng vỗ cánh "phành phạch" từ phía trên mặt sông truyền tới.
Ánh mắt ông cụ quét qua. Đến khi nhìn rõ, hơi thở nghẹn lại.
Những bóng hình trắng muốt lần lượt đáp xuống mặt sông, vui vẻ bơi qua bơi lại.
Ông cụ không hát hò gì nữa, bước chân cũng không dám bước, cứ đứng đực ra đó lặng lẽ nhìn. Lo mình nhìn lầm hoặc là ảo giác, ông cố gắng nhắm chặt mắt lại rồi lại mở ra xem.
Một con, hai con…
Có tận năm con cơ đấy!
Đôi tay run rẩy móc điện thoại ra chụp ảnh, gửi vào nhóm cư dân.
Lại không dám gửi tin nhắn thoại, chỉ có thể viết tay gửi một dòng tin:
"Tôi thấy thiên nga rồi! Có tận năm con liền!! Ngay sau nhà mình luôn!!!"
Lúc Phong Nghệ tỉnh dậy mặt trời đã lên cao, ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, tăng thêm một phần ấm áp cho căn phòng.
Phong Nghệ xoa xoa trán.
Hình như đã mơ suốt một đêm, có ác mộng có mộng đẹp, cũng có những giấc mơ bình lặng khác.
Nhưng bây giờ nhớ lại, một cái cũng không nhớ ra được.
Đầu óc hơi mệt, nhưng cơ thể lại rất nhẹ nhàng.
Cái sự nhẹ nhàng này giống như vừa vận động sảng khoái, mồ hôi đầm đìa rồi lại được đi tắm vậy.
Tỉnh táo!
Sảng khoái!
Ngồi dậy, nhìn nhìn đống gạch men nứt vỡ dưới đất, Phong Nghệ lắc lắc đầu, không nhìn vào những hình ảnh gây đau lòng đó nữa.
Trong nhà gạch lát sàn, tủ kệ hỏng quá nhiều, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để trang trí lại từ đầu.
Trần nhà và vách tường trong phòng có hơi ẩm ướt, nhưng không nghiêm trọng.
Phong Nghệ vươn vai một cái, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng.
Cuối cùng định đi tắm một cái.
Trên người dính không ít vụn gạch và bụi bẩn, dù sao cũng không ra ngoài, Phong Nghệ dự định tắm xong sẽ thay một bộ đồ mặc nhà rộng rãi thoải mái rồi tiếp tục ở lì trong nhà.
Đồ mặc nhà lần trước giặt xong hình như đã cất vào tủ quần áo rồi. Phong Nghệ bước vào phòng ngủ, định lục tủ quần áo.
Két ——
Tiếng sàn nhà phát ra dưới chân khiến đầu óc Phong Nghệ giật nảy một cái.
Tỉnh táo ngay lập tức!
Phong Nghệ không di chuyển chân.
Nghĩ đến điều gì đó, cơ thể anh từ từ nghiêng về phía trước, cho đến khi dồn phần lớn trọng lượng lên chân trước.
Cảm nhận được sự rung động của sàn nhà dưới chân, Phong Nghệ lại từ từ ngả người ra sau, trọng tâm lệch đi, dồn phần lớn trọng lượng cơ thể lên chân sau.
Cảm nhận sự rung động dưới chân và tiếng động phát ra, lúc này Phong Nghệ mới cúi đầu nhìn sàn gỗ dưới chân.
Hình như không bị hỏng, cũng không xuất hiện vết lõm rõ rệt?
Sàn gỗ dưới chân là vật liệu giả gỗ, một loại vật liệu thân thiện với môi trường kiểu mới, cũng cực kỳ giống với ván gỗ.
Lúc trước khi cân nặng của Phong Nghệ tăng lên, đi lại nhiều trong phòng, sàn nhà đã hơi biến dạng, cho nên khi giẫm lên, từng phần cục bộ sẽ phát ra tiếng động.
Nhưng tiếng động hiện tại khác với lúc trước. Lúc trước giống như sắp đạt đến giới hạn chịu đựng của sàn nhà, còn bây giờ chỉ là do tác động lực, giữa các tấm sàn ma sát phát ra tiếng động mà thôi!
Phong Nghệ cũng chẳng quản việc lấy quần áo thay gì nữa, lập tức rút ra khỏi phòng, lao thẳng tới… cái cân bàn thương mại!
【116.3 kg】
Phong Nghệ: !!!
Sau giây lát ngẩn người, khuôn mặt Phong Nghệ vẫn còn mang vẻ ngơ ngác, anh móc điện thoại định gọi cho quản gia hỏi thử một chút, nhưng trước khi bấm số lại dừng lại.
Phải tin vào bản năng của mình!
Phong Nghệ bình tĩnh lại, dùng bản năng để nhìn nhận con số trước mắt này, đưa ra kết luận…
Chuyện tốt mà!
Giai đoạn tăng trưởng thần tốc cuối cùng cũng vượt qua thành công rồi!
Anh không cần phải lo lắng về việc cân nặng tăng lên từng phút từng giây nữa, cũng không phải lo sẽ giẫm sập cầu thang trong nhà!
Mặc dù hơn 200 cân so với vóc dáng hiện tại của anh thì vẫn hơi nặng, nhưng so với 500 kg, một tấn lúc trước thì đã nhẹ hơn rất nhiều rồi!
Dùng nhiệt kế đo thử.
Thân nhiệt hơi cao, nhưng không ảnh hưởng đến tư duy của đại não, mà bản năng cơ thể bảo Phong Nghệ rằng, năng lượng dư thừa sẽ dần dần thoát ra ngoài, cân nặng sẽ từng bước trở lại phạm vi của người bình thường.
Phạm vi của người bình thường đấy!
Rõ ràng mới chỉ khoảng hai tuần, nhưng Phong Nghệ lại thấy như mình đã phải gồng gánh suốt một thời gian rất dài!
Quá không dễ dàng mà!
Đi ra ngoài cũng không dám đi quá nhanh!
Không dám chạy bộ trên đường!
Không dám đi thang máy!
Bây giờ, cuộc sống cuối cùng cũng sắp trở lại phạm vi bình thường rồi!
Hưng phấn! Kích động!
Cảm xúc đã dâng trào đến nơi rồi, sắp sửa bước vào giai đoạn vui quá hóa khóc.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nhìn hiển thị cuộc gọi, là Lục Dược.
Lúc dự cảm bước vào giai đoạn tăng trưởng thần tốc, Phong Nghệ đã báo với mấy người hay liên lạc một tiếng, bảo là sắp tới anh có chút việc phải đi vắng vài ngày.
Cho nên trong mấy ngày này, Lục Dược không hề tìm anh, sao bây giờ đột nhiên lại gọi điện?
Có trùng hợp vậy không?
Phong Nghệ nghĩ đến các khả năng, nhấn nút nghe.
"Phong Nghệ! Cậu về chưa?" Giọng Lục Dược vô cùng kích động.
"Vừa về." Phong Nghệ đáp.
"Vậy chắc chắn cậu biết khu chung cư nhà cậu lại nổi tiếng rồi chứ! Thiên nga đấy! Thiên nga hoang dã đấy! Thành phố Dung mình bao nhiêu năm rồi không xuất hiện thiên nga hoang dã rồi! Khu nhà cậu chắc chắn tăng giá!
"Tôi nhớ ban công trên lầu nhà cậu có thể nhìn trực tiếp ra mặt sông mà? Cậu chụp ảnh chưa? Mau quay cái video cho tôi xem với! Bây giờ tôi đang đi làm không qua đó được!"
Lục Dược bây giờ vô cùng hối hận, lúc đó anh nên mua một căn ở khu Việt Tú mới phải!
Ai mà ngờ được chứ!
Con sông phía sau khu Việt Tú vậy mà lại xuất hiện thiên nga hoang dã!
Nghe tin tức báo chí đưa tin, chuyên gia bảo là thiên nga nhỏ, cũng gọi là thiên nga mỏ ngắn gì đó. Là họ hàng gần của loại thiên nga lớn.
Lục Dược chẳng quan tâm họ hàng gần hay xa gì hết, bất kể là giống loài thiên nga nào thì đó cũng là thiên nga hoang dã!
Thành phố Dung hiện giờ có mấy người được tận mắt thấy thiên nga hoang dã?!
Sau thời kỳ khí hậu dị thường hầu như không thấy bóng dáng chúng đâu!
Đây không phải nơi sinh sản cũng không phải nơi trú đông của chúng, thành phố Dung thậm chí còn không nằm trên lộ trình di cư của chúng nữa là!
Thế mà ai ngờ được chứ!
Nó cứ thế xuất hiện thôi! Nửa đêm bay rẽ ngang tới đây rồi!
Phong Nghệ lúc nãy tỉnh dậy không hề đi phân tích mùi hương xung quanh.
Bốn phía rất yên tĩnh, cực kỳ yên tĩnh, Phong Nghệ chỉ nghe thấy một hai tiếng chim kêu lạ lẫm, không nghĩ ngợi gì nhiều.
Nhưng bây giờ nghe Lục Dượcnói vậy, Phong Nghệ liền bật hệ thống khứu giác siêu nhạy của mình lên.
Lượng lớn phân tử mùi hương tràn vào khoang mũi, xộc thẳng khiến đầu óc Phong Nghệ hơi đờ ra.
Sau khi được cường hóa toàn diện, hệ thống khứu giác tự nhiên càng thêm chuẩn xác, hơn nữa điều khiển cũng dễ dàng hơn.
Nhưng chính cái sự chuẩn xác này, kết luận đưa ra từ việc phân tích thông tin mùi hương đã khiến Phong Nghệ có khoảnh khắc ngơ ngác.
Bốn phía yên tĩnh như vậy, tại sao lại có thông tin mùi hương phức tạp thế này?
Hình như bên ngoài có rất nhiều người, rất nhiều người…
Phong Nghệ nhanh chóng chạy lên lầu, đứng ngoài ban công nhìn về phía mặt sông.
Trên con đường nhỏ sát bãi sông phía khu chung cư này không có ai.
Mà ở vùng đệm sinh thái đối diện sông, cách bờ sông gần trăm mét đã được căng dây cách ly.
Phía bên kia dây cách ly, người đông nghịt!
Những người đang giơ điện thoại, dựng thiết bị quay phim chuyên nghiệp, không một ai phát ra tiếng kêu la lớn, thậm chí di chuyển chỗ ngồi cũng nhẹ tay nhẹ chân, chỉ sợ làm kinh động đến mấy con chim nước lông trắng muốt trên mặt sông.
Phong Nghệ thu hồi tầm mắt, nhìn sang căn nhà cách đó không xa ngay sát vách, trên ban công cũng đứng đầy người, đang dựng thiết bị quay phim. Mấy người này không phải là chủ nhà, mặt mũi lạ hoắc.
Người đang chụp ảnh kia sau khi phát hiện ra Phong Nghệ, liền quay người nói gì đó với người trong nhà, chủ nhà bên trong chạy ra ban công, ra hiệu tay cho Phong Nghệ, ý bảo Phong Nghệ xem điện thoại.
Phong Nghệ mở ứng dụng trò chuyện ra.
Thông tin trong nhóm cư dân khu chung cư đã nổ tung rồi, còn có không ít người nhắn tin riêng cho Phong Nghệ.
【Có nhà không? Cho tôi mượn ban công trên lầu nhà cậu một chút được không?】
【Anh Phong có nhà không ạ? Tôi cũng là cư dân trong khu, nhưng nhà tôi hơi xa sông quá, muốn mượn ban công trên lầu nhà anh một lát, chụp tấm ảnh quay cái video rồi xuống ngay, được không ạ? Cái cửa sổ hướng về phía đó cũng được.】
【Một tiếng một ngàn, mượn ban công! Cần gấp!】
Lướt xuống tiếp, là tin nhắn của quản lý tòa nhà gửi cho anh, bảo anh ở trong nhà đừng phát ra âm thanh lớn, nếu trong nhà còn có người khác thì xin hãy cùng nhắc nhở.
Phành phạch phạch phạch ——
Lại là tiếng vỗ cánh.
Có người thốt lên kinh ngạc, rồi nhanh chóng im bặt. Anh ta không im thì người khác cũng sẽ giúp anh ta im.
Phong Nghệ ngẩng đầu nhìn qua.
Lại có thêm mấy bóng trắng từ trên không trung bay tới, đáp xuống mặt sông.
Điện thoại lại nhận được một tin nhắn mới:
【Một tiếng hai ngàn! Mượn ban công dùng gấp!!!】
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập