Một ngày mới đã tới.
Tôi mở mắt trên chiếc giường xa lạ, đưa mắt nhìn quanh, căn phòng xa lạ ấy bỗng quen thuộc hơn.
'Thì ra, chuyện này không phải là một giấc mơ.
' Tôi tự nhủ với mình.
Ở góc phòng, một thứ tròn trịa đang lắc lư nhẹ theo từng tiếng hít thở.
Không phải gì khác, đó chính là Hoppip.
Cậu ta đã ngủ ở đó cả đêm, chung một căn phòng nhưng chẳng dám đến gần Ace.
Tôi cảm thấy đôi phần xót xa, tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, muốn ôm lấy cậu ấy đặt lên giường ngủ.
Khi tôi vừa chạm vào, Hoppip giật mình tỉnh dậy, cậu ta muốn lùi lại nhưng phía sau chẳng còn đường lui.
Cơ thể Hoppip khẽ run lên.
Trong giây phút chạm vào đó, dường như có gì đó nảy ra trong đầu tôi.
Hoảng sợ.
Hoang mang.
Và cả lo lắng.
Những cảm xúc đó không phải của tôi.
Tôi nhìn lòng bàn tay, tôi không thể tin được chính mình.
Dường như.
Tôi vừa cảm giác được điều gì đó rất đặc biệt.
Rồi tôi nhìn lại Hoppip vẫn còn đang thấp thỏm kia.
Tôi nhẹ nhàng an ủi.
"Không sao đâu, sẽ chẳng có việc gì xảy ra cả.
"Tôi đưa chầm chậm tay đến gần rồi ôm lấy Hoppip, cậu ta vẫn còn hơi rung nhẹ nhưng không phản đối.
Lại lần nữa cảm giác ấy chạm vào tôi.
Nhẹ nhõm.
Không biết là do đâu.
"Chúng ta cùng nhau đón bình minh nhé?"
Tôi nhẹ hỏi.
Căn phòng như tĩnh lại.
Sau vài giây, mới có tiếng động phát ra, không phải từ Hoppip mà là tiếng bước chân của Ace.
Tôi bước đến, kéo nhẹ rèm che, mở cửa, ra ban công.
Một khung cảnh có đôi phần ảm đạm.
Khi ánh mặt trời dần nhô lên khỏi rừng cây phía xa.
Những tia nắng đầu tiên rơi lên mái hiên nhà đỏ thẫm.
Chúng chạm đến ban công nơi Ace đang đứng, rồi len lỏi thắp sáng những con đường đất, như đang dẫn dắt mọi người khỏi sự u ám, cũng như xua tan đi sự lạnh lẽo còn sót lại của màn đêm.
Hai chiếc lá của Hoppip khẽ lay động cùng những bông hoa nhỏ dưới sân theo gió sớm, chào đón những điều tuyệt vời sắp đến.
Lòng tôi như được mở cửa, chẳng còn nghĩ ngợi hay hoang mang khi đến với một nơi xa lạ.
"Chúng ta sau này vẫn sẽ tiếp tục cùng nhau ngắm bình minh nhé?"
Tôi vô thức thốt ra.
Tôi cảm nhận được cơ thể Hoppip bỗng nhiên khựng lại.
Sau vài giây, Hoppip nhẹ nhàng cọ vào cánh tay tôi.
Dù không nói gì, tuy vậy cả hai đều có thể cảm giác được dường như đã có gì đó kết nối giữa cả hai lại với nhau.
Cứ thế, cả hai lặng nhìn khung cảnh trước mắt dần sáng lên.
Cho đến khi, một tiếng kẽo kẹt nhỏ phá tan sự im lặng ấy.
"Ồ, con dậy rồi à?
Vậy xuống ăn sáng thôi con."
Oralie định kiểm tra xem Ace còn ngủ không, nhưng vừa mở cửa vào đã thấy Ace đang đón ánh nắng dịu cùng Hoppip, nên cô bèn nhắc nhở.
"Vâng, con xuống đây."
Tôi đáp lời, rồi nhìn xuống vòng tay mình.
"Đi thôi nào, Hoppip."
Tôi cười nói.
"Hop-pip.
"Tiếng kêu nhỏ nhưng đầy sức sống vang lên, như thể cả căn phòng cũng sáng hơn theo nó.
Tôi cùng Hoppip xuống bếp.
Farley đã ở đó từ lúc nào.
Ông đứng trước chiếc kệ gỗ quen thuộc, đang phân loại vài túi Berry.
"Cho con hỏi.
Hoppip ăn gì vậy ạ?"
Farley không quay lại ngay.
Ông chỉ với tay lấy một chiếc bát nhỏ rồi đặt lên bàn.
"Cỏ non, lá mềm… nhưng sáng nay thử cái này xem.
"Ông bỏ vào bát vài miếng Berry đã cắt nhỏ.
Hoppip bay lại gần, tò mò nhìn vào bát rồi khẽ nghiêng đầu.
Tôi đẩy bát về phía nó.
"Thử đi.
"Nó chạm nhẹ vào một miếng Berry trước, như để kiểm tra.
Một lúc sau mới bắt đầu ăn.
Tôi khẽ bật cười.
Bàn ăn sáng hôm đó đơn giản hơn mọi ngày trong ký ức của tôi.
Một bát cháo nóng đặt trước mặt, khói vẫn còn bốc lên nhẹ.
Oralie ngồi đối diện.
Ánh mắt bà vẫn còn chút lo lắng chưa kịp tan đi.
"Con thấy trong người thế nào rồi?"
bà hỏi.
"Con ổn rồi mà…"Tôi cầm thìa lên.
Nhưng thay vì ăn ngay, tôi chỉ khuấy nhẹ bát cháo.
Một vòng.
Rồi thêm một vòng nữa.
"Mẹ.
"Từ đó lướt qua trong đầu tôi, nhưng vẫn mắc lại đâu đó trong cổ họng.
Cuối cùng tôi chỉ nói khẽ:
"Con ổn rồi mà…"Farley ngồi ở đầu bàn, ông ấy đang lật vài trang sổ ghi chép về những Pokémon bị thương tối qua.
Ông không nhìn lên, chỉ hỏi bình thản:
"Hoppip thế nào rồi?"
Tôi khựng lại một chút.
Hoppip cũng thế.
Cả hai nhìn nhau.
Những hình ảnh ban nãy chợt lướt qua trong đầu tôi — ánh nắng sớm, ban công, và cảm giác rất nhẹ khi Hoppip chạm vào tâm trí mình.
"Cậu ấy… vẫn hơi sợ.
"Tôi nói sau một lúc.
"Nhưng cậu ấy không còn tránh con nữa.
"Farley gật đầu.
"Pokémon hoang dã thường vậy.
"Ông đóng cuốn sổ lại.
"Nhưng nếu nó vẫn ở đây…"Ông nói chậm rãi.
"…thì nghĩa là nó đã chọn ở lại.
"Oralie khẽ thở dài.
"Farley, anh đừng nói như thể Ace sắp mang Pokémon đi phiêu lưu vậy.
"Farley nhún vai.
"Biết đâu được.
"Ông nhìn sang tôi.
Ánh mắt ông hiền hòa, nhưng như thể đang nhìn thấy điều gì đó xa hơn.
"Pokémon không nói bằng lời.
"Ông nói.
"Nhưng có những người.
vẫn nghe được chúng.
"Trong lúc đó, Hoppip đã bay lên mép bàn từ lúc nào, cậu ta nghiêng người tò mò nhìn bát cháo của tôi.
Oralie vội kéo bát cháo ra xa một chút.
"Đây là phần của Ace, cậu không được động vào đâu.
"Tôi bật cười.
Căn bếp nhỏ bỗng trở nên ấm hơn một chút.
Sau bữa ăn, Oralie bắt đầu dọn dẹp bát đũa, còn Farley thì nhâm nhi tách trà trước khi quay lại công việc.
Tôi vẫn ngồi lại một lúc.
Căn bếp yên tĩnh hơn khi bữa sáng kết thúc.
Rồi trong đầu tôi chợt hiện lên hình bóng một cô bé với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh thẫm — Milcah.
Tôi bước ra hành lang, nơi đặt chiếc điện thoại bàn, rồi bấm số quen thuộc.
Chuông reo vài tiếng thì đầu dây bên kia nhấc máy.
"Dinh thự nhà Orla xin nghe."
"Dạ, cháu là Ace.
Cho cháu hỏi Milcah có ở nhà không ạ?"
Người bên kia khẽ “à” một tiếng.
"Ace đấy à.
Cháu khỏe lại rồi sao?
Tiểu thư vừa ra ngoài cùng phu nhân rồi.
"Tôi hơi ngạc nhiên.
"Vậy ạ… Cháu chỉ định gọi để cảm ơn Milcah vì đã đến thăm cháu hôm qua thôi.
"Butler cười nhẹ.
"Ta sẽ nhắn lại cho tiểu thư.
"Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
"À, nếu được… bác nói giúp cháu với dì Orla rằng khi khỏe lại cháu sẽ sang cảm ơn ạ."
"Được rồi, ta sẽ nói lại."
"Cháu cảm ơn bác.
"Tôi cúp máy.
Tôi đứng yên một lúc trước chiếc điện thoại.
Xem ra hôm nay Milcah bận thật.
Ngay lúc đó, từ phía sân sau vang lên giọng của Farley.
“Ace!
Con rảnh không?
Ra đây giúp cha một chút!
”"Vâng, con ra ngay đây.
"Tôi bước ra phía phòng tách riêng ở sân sau.
Nơi Farley dùng để chăm sóc Pokemon.
Nắng buổi sáng đã lên cao hơn một chút.
Farley bước từ sân vào, ông đặt chiếc rổ Berry xuống bàn gỗ.
Trong phòng có những chiếc giường từ lớn đến nhỏ, nơi đặt các Pokemon đang bị thương chờ điều trị.
“Giúp cha nghiền mấy quả Oran Berry này nhé.
Farley nói.
Tôi gật đầu, cầm chiếc cối nhỏ rồi bắt đầu nghiền những quả Berry màu xanh lam.
Mùi thơm dịu lan ra.
Khi xong, Farley bước đến.
"Ace con còn nhớ công dụng của Oran Berry chứ?"
Ông hỏi.
"Theo con nhớ Oran Berry giúp hồi phục sức lực cũng như có thể giúp Pokemon chữa trị những vết thương nhẹ, đúng không ạ?"
Tôi cố nhớ lại trong ký ức của mình rồi trả lời.
"Đúng rồi, con nhìn nhé.
"Farley bắt đầu trộn phần Berry đã nghiền với nước ấm rồi nói tiếp.
"Chỉ cần như này, rồi nhẹ nhàng bôi lên vết thương, chúng sẽ làm cho Pokemon dễ chịu, dù sẽ hơi xót lúc đầu.
"Farley nhìn tôi một lúc.
Có gì đó trong ánh mắt ông hơi khác.
Dù có hơi lạ nhưng ông tin đây vẫn là người con đã lớn lên cùng mình.
Nhưng ông chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục hướng dẫn.
"Giờ con thử xem.
"Ông chỉ tay.
Ở góc phòng, một Zigzagoon bị trầy chân đang nằm nghỉ.
Tôi tiến lại gần, lấy một ít hỗn hợp thuốc, đưa tay đến gần định bôi lên vết thương.
Zigzagoon khẽ kêu một tiếng nhỏ.
Tôi dừng lại.
Tôi thấy ánh mắt Zigzagoon, cậu ta đang đề phòng người lạ.
Tôi nhẹ an ủi.
"Không sao đâu, sẽ xong ngay ấy mà.
"Tôi mỉm cười nói, rồi đưa tay đến gần.
Lần này Zigzagoon không còn phản ứng, nhưng ánh mắt ấy vẫn dõi theo tôi.
Khi chạm vào.
Một cảm xúc yếu ớt truyền đến.
Đau.
Tôi không để ý đến tiếp tục bôi thuốc.
Cơn xót làm Zigzagoon nhe răng định phản khán, nhưng sau đó sự dịu đi của vết thương làm lạnh đi ý định đó.
Rồi cảm giác thay đổi.
Cơn đau dịu xuống.
Zigzagoon thả lỏng cơ thể.
Lần này ánh mắt cậu ta không còn căng thẳng nữa.
Tôi cười.
Rút tay trở về.
"Tốt rồi nhé.
"Tôi nói.
"Phải con làm rất tốt.
"Một giọng nói vang lên từ phía sau, nó đến từ Farley.
"Dạ?"
Tôi không hiểu rõ nên hỏi lại.
"Con biết dừng lại.
"Farley tiếp tục nói.
"Nhiều người nghĩ chăm Pokémon là chữa vết thương."
"Nhưng thật ra.
.."
"Điều đầu tiên là để chúng biết mình an toàn.
"Khi nghe vậy, lòng tôi dường như có gì đó vừa được vùi sâu vào.
Không biết là gì, nhưng có thể là một hạt giống đang chờ được nảy mầm.
Farley mỉm cười.
"Con làm rất tốt, giờ thì cùng nhau giúp các Pokemon khác nào."
"Dạ.
"Cả hai bắt tay vào chữa trị cho những Pokemon còn lại trước khi trưa đến.
Khi chúng tôi xử lý xong Pokémon cuối cùng, ánh nắng đã đứng bóng.
Farley duỗi lưng một chút rồi nhìn ra ngoài sân.
Mùi thức ăn từ nhà bếp bắt đầu lan ra ngoài sân sau.
Ở trong bếp.
Oralie đặt nồi súp nóng lên bàn.
"Hai cha con rửa tay đi rồi ăn.
"Chúng tôi tiến vào bếp.
Farley nói vui:
"Ace hôm nay làm trợ lý rất khá.
"Oralie cười hỏi lại.
"Thật à?"
Farley hài lòng gật đầu.
"Thằng bé biết Pokemon cần gì.
"Tôi có chút tự hào nhưng gương mặt cũng không khỏi đỏ lên.
"Thôi nào, cả nhà mau ăn trưa đi, con đói rồi.
"Oralie và Farley bật cười.
Sau đó chúng tôi dùng bữa, kể một vài câu chuyện phiếm.
Có người nhắc đến ông lão Gym Leader vừa nghỉ hưu.
Một người mới từ nơi khác chuyển đến để tiếp quản vị trí đó.
Nghe nói ông ta rất mạnh.
Ông ấy còn mời gia đình tôi tham gia buổi tiệc tân gia và đảm nhận chức vụ mới.
Rồi câu chuyện chuyển sang những tiếng động lạ gần đường 102.
Gần khu vực chăm sóc Pokemon của nhà tôi.
Người ta nói ban đêm có ánh sáng đỏ lóe lên trong rừng.
Cảnh sát đang điều tra, và dì Orla cũng được mời hỗ trợ.
Và vài câu chuyện nhỏ nữa được nhắc qua, cho đến khi bữa trưa kết thúc.
Oralie bắt đầu dọn dẹp bàn.
Tôi và Farley thì ngồi đó.
Sau một lúc chờ cho xuống cơm, tôi lên phòng ở tầng trên nghỉ ngơi.
Ánh mắt tôi nặng đi, đến khi chìm xuống.
Khung cảnh quen thuộc hiện ra.
Bầu trời u ám.
Những người tôi không thể quên đang đứng đó.
Và họ.
Đang khóc.
Phải.
Họ khóc.
Không biết vì điều gì.
Tôi chỉ đứng đó nhìn tất cả.
Bỗng tiếng gõ cửa đánh thức tôi.
"Cốc cốc.
"Tôi bật dậy, mồ hôi nhễ nhại.
"Hop-pip!
"Hoppip lo lắng bay vòng quanh tôi.
Tôi thở ra một hơi dài rồi xoa đầu cậu ta.
"Tớ không sao."
"Lần này kèm theo giọng của Oralie từ ngoài cửa.
"Ace, con đang làm gì đó?"
"Milcah đến tìm con kìa."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập