Vân Phong ngồi xuống giữa phòng, vận chuyển linh khí quanh cơ thể.
Không biết đã trôi qua bao lâu, bên ngoài trời sáng rồi lại tối, ngày nối ngày thành tháng.
Hương Lan vẫn đôi khi đứng trước cửa phòng, ánh mắt lo lắng nhìn vào cánh cửa đóng chặt, tay nắm chặt vạt áo, lòng thầm cầu nguyện cho cậu bình an.
Một hôm, một tiếng nổ vang trời đột ngột vang lên, chấn động cả phủ viện.
Bụi đá bay mù mịt, linh khí cuồn cuộn như bão tố.
Hương Lan đang ở gần đó chạy vội tới phòng Vân Phong, tim đập thình thịch, giọng run run gọi:
“Phong!
Cậu không sao chứ?
Bên trong, Vân Phong đang lơ lửng trên không trung, ánh mắt sắc bén, khí thế thay đổi hoàn toàn – như một người khác, mạnh mẽ, lạnh lùng, nhưng vẫn mang nét quen thuộc của cậu.
Linh khí quanh người cuồn cuộn, tạo thành vòng xoáy nhỏ, khiến không khí trong phòng rung động.
Vân Phong nhìn Hương Lan chạy vào phòng, liền mỉm cười dịu dàng với cô ấy, ánh mắt ấm áp trở lại:
Hương Lan chạy vào, nắm chặt tay cậu, giọng vừa lo vừa trách:
“Thành công rồi sao?
6 tháng nay ta tưởng ngươi chết trong đó rồi chứ!
Cậu mỉm cười, xoa đầu cô ấy nhẹ nhàng, rồi bất ngờ bế cô ấy lên tay mình, bay vút lên trời.
Gió lạnh ùa vào mặt, mây trắng lướt qua, lần đầu cậu cảm nhận được sự tự do này – bay lượn giữa bầu trời vô tận.
Trong ký ức, lần đầu nghe cha nhắc tới võ sĩ có thể bay, cậu đã tưởng tượng mình như thế sẽ sảng khoái đến cỡ nào.
Nhưng sâu trong cậu bây giờ lại không như tưởng tượng.
Giờ cậu đã có thể bay lượn, nhưng thiếu đi thứ quan trọng nhất đối với mình – cha mẹ, và những nỗi đau chưa thể xóa nhòa.
Hương Lan đấm nhẹ vào ngực Vân Phong, khiến cậu ấy tỉnh lại:
“Bay đủ chưa?
Ngươi giống con nít quá đấy!
Vân Phong nghe thế liền bế cô ấy đáp xuống phủ viện, nhẹ nhàng đặt xuống đất:
“Xin lỗi, ta chỉ muốn trải nghiệm cảm giác này thôi.
Hương Lan liếc Vân Phong một cái trách yêu, rồi đi gọi Lực Điên và Văn Hải tới.
Cả đội bắt đầu tụ tập lại trong tửu lâu.
Không khí nhộn nhịp, rượu thơm lừng, tiếng cười nói vang vọng.
Lực Điên vỗ vai Vân Phong, giọng sảng khoái:
“Thằng nhóc này khá lắm, 17 tuổi đã bước vào Đại Võ Sư rồi.
Nhưng mà tận 6 tháng thì hơi nhanh thì phải, mọi người thường tầm 9 tháng trở lên.
Vân Phong gãi đầu ngượng ngùng.
Trong lúc đột phá, ngọc bội đã giúp cậu rất nhiều:
“Chỉ là may mắn thôi.
Cả nhóm bắt đầu ăn mừng, nâng ly chúc mừng, tiếng cười vang vọng.
Văn Hải cầm xòe quạt, nhìn vào cả nhóm, giọng trầm tĩnh:
“Nhưng mà Phong đệ đột phá cũng vừa kịp lúc.
Gần đây sâu trong rừng Tà Vực phát hiện một lăng mộ của Võ Đế.
Nghe nói các đại gia tộc trong thành đang chuẩn bị phá kết giới cho con cháu của họ tiến vào thí luyện.
Chúng ta cũng có phần do Võ Mặc cung cấp.
Hương Lan nghe thế liền thêm vào, mắt sáng lên:
“Đúng vậy đấy.
May là cậu vừa đột phá xong.
Một tháng nữa sẽ bắt đầu mở kết giới.
Chúng ta cùng tham gia nhé!
Lăng mộ của Võ Đế chắc hẳn sẽ có đồ tốt.
Vân Phong nghe thế liền xoa cằm :
“Sao các gia tộc đấy không tự phái cao thủ đi giành mà lại mở cho đệ tử và người khác vào thế?
Lực Điên nghe vậy liền cười:
“Phong đệ có điều không biết.
Ở Nam Vực này có một luật bất thành văn:
mỗi khi tìm được bí cảnh hoặc lăng mộ nào đó, các thế lực chỉ được cử người dưới một cảnh giới đi vào thôi.
Với lại dù là Võ Đế đối với chúng ta là một tồn tại vô địch, nhưng với các gia tộc đó thì thật sự không hiếm.
Lực Điên tiếp tục nói:
“Chỉ khi nào một gia tộc hay tông môn nào đó có thế lực mạnh toàn diện hơn những thế lực khác mới có quyền độc chiếm, như Thiên Tuyền Tông.
Nhưng với các thế lực đó thì một Võ Đế thì không đáng mặt mũi, nên cứ phái các đệ tử rèn luyện là hợp lý.
Vân Phong gật đầu:
“Vậy một tháng nữa bắt đầu rồi.
Chúng ta phải chuẩn bị kỹ hơn rồi.
Cả đội gật đầu.
Vân Phong cùng Hương Lan về nhà.
Cậu mượn Hương Lan những viên linh thạch hạ phẩm, vào phòng cậu thử nâng cấp chúng một lần nữa, nhưng lần này không có phản ứng gì hết.
Cậu gãi đầu, cầm miếng ngọc bội của mình lên:
“Thứ này hết tác dụng rồi sao vậy?
Sau này kiếm linh thạch bằng cách nào đây chứ?
Luyện đan ta cũng không biết, làm phù cũng không.
Thôi chết chắc.
Nếu ngươi không chịu làm ta sẽ bán ngươi lấy linh thạch nhé.
Cậu chỉ nói đại, ai ngờ sau khi nói, ngọc bội sáng lên.
Bắt đầu truyền linh khí của trung phẩm vào hạ phẩm, tăng lên thành 300 viên, sau đó tắt hẳn.
“Tới giới hạn rồi sao?
Lúc nãy ta chỉ nói chơi thôi.
Vừa nói xong, ngọc bội tỏa ra hơi nóng mạnh mẽ làm bỏng tay Vân Phong, khiến cậu ấy buông ngọc bội rơi xuống:
“Mày hiểu được tao đang nói sao?
Lúc này ngọc bội im lặng, không có phản ứng.
Vân Phong chỉ nghĩ chắc mình đa nghi rồi.
Cậu gom 300 viên trung phẩm và 100 viên hạ phẩm dư vào nhẫn rồi ngủ một giấc tới sáng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập