Chương 46: Lăng mộ

Vân Phong ở ngoài sân sau khi trị thương nhẹ, vết thương từ cú đấm của Hương Lan đã lành hẳn nhờ linh khí Đại Võ Sư dồi dào.

Cậu đứng dậy, hít thở sâu không khí buổi sáng trong lành, rồi bắt đầu luyện tập tầng 1 Phá Thiên Kiếm của mình.

Lúc này cậu đã quen dần với nhịp độ, không còn triệu hồi hàng trăm cây nữa mà bắt đầu từ 10 cây trước.

Nhờ có thanh kiếm đã được nâng cấp, cậu mới sử dụng được môn kiếm pháp này.

10 thanh kiếm bay lượn trên phủ viện, kiếm khí tung hoành, gió như bị cắt đi từng mảnh, tiếng rít vang vọng, lá cây xung quanh rơi rụng như mưa.

Lúc này trong bếp vang lên giọng Hương Lan ngọt ngào nhưng đầy trách móc:

“Tới giờ ăn rồi nè!

Vân Phong nghe vậy thu lại kiếm ý.

Thanh Quỷ Hình Hắc Kiếm rung động nhẹ rồi tắt hẳn, trở về yên lặng trong tay cậu.

Cậu biết thanh kiếm của mình bây giờ không đơn giản, nhờ nó mà luyện được chiêu thức này nhưng không biết phải làm sao với nó – một sức mạnh quỷ dị, như đang sống, đang chờ đợi điều gì đó.

Cậu bước vào bếp.

Hương Lan đã bày các món sẵn, mùi thơm lan tỏa, cơm trắng nóng hổi, thịt xào rau rừng, canh linh thảo.

“Nhìn ngon quá, ” cậu vừa nói.

Hương Lan cười tươi, mắt lấp lánh:

“Phải ngon thôi, là tự tay ta nấu mà.

Cả hai người ngồi ăn với nhau, không khí ấm áp, tiếng đũa chạm nhẹ, tiếng cười khẽ xen lẫn.

Trong bữa ăn Vân Phong tiện miệng hỏi:

“Gia đình cô đâu?

Sao cô ở đây một mình mà còn tự lập thế nào?

Hương Lan khựng lại đôi chút.

Mắt cô ấy lóe lên nỗi buồn khó tả, tay cầm đũa dừng giữa không trung.

Giọng cô nhỏ lại:

“Thật ra ta là trẻ mồ côi.

Sau khi cha mẹ chết, được trưởng lão tông Hỗn Sa trong Nam Vực này nhận nuôi.

Thấy ta có thiên phú nên ông ấy nhận ta làm đồ đệ.

Sau này ông ấy hết thọ mệnh mà chết, còn ta thì bị các đồng môn bắt nạt, không còn chỗ dựa nên ta quyết định rời tông để kiếm một lối đi riêng.

Cô ấy nhìn Vân Phong rồi khẽ nói:

“Ta chỉ vừa tới thành này được vài năm, gặp Lực Điên và Văn Hải thấy hợp nên lập làm đội.

Vân Phong nghe vậy liền xoa đầu cô ấy, bàn tay ấm áp vuốt nhẹ mái tóc đỏ ngắn.

Bây giờ cậu cảm nhận được trên thế giới rộng lớn này không chỉ có mình cậu là đáng thương tội nghiệp nữa.

Mỗi người một số phận.

Người trước mắt cậu cũng vậy – một cô gái mạnh mẽ tự lập.

“Cô cũng thật tội nghiệp, ” cậu vừa nói xong.

Hương Lan đỏ mặt lên nhìn Vân Phong:

“Cậu cố tình nói ngược lại tôi đêm đó sao?

Cả hai dọn dẹp bàn ăn sau đó cùng nhau tu luyện.

Thời gian thấm thoắt một tháng đã tới.

Cả nhóm tụ hợp lại trong rừng Tà Vực bắt đầu tiến về lăng mộ Võ Đế.

Khi đến nơi họ đã thấy cả trăm người xuất hiện, chia thành các nhóm nhỏ, dẫn đầu là 4 nhóm đại gia tộc.

Gia tộc Trần do công tử Trần thay mặt gia tộc và tông môn dẫn đầu.

Người thứ hai là Gia tộc Nguyễn do đại công tử của họ dẫn đầu, mặc đồ đen với nụ cười đểu luôn trên mặt.

Người thứ ba là Gia tộc Trịnh do tiểu thư họ dẫn đầu, dáng người thanh tịnh mặc đồ lam toát ra vẻ tiên tử.

Người thứ tư là đại diện của Võ Mặc ở vùng Nam Vực này – Vũ Thế Long, áo bào xanh nhạt toát vẻ khí thế cao cả.

4 người đang đạp trên không trung, đều là Võ Vương.

Họ dẫn mọi người tiến sâu tới một hang động có khắc cấm chế.

4 người hợp lực truyền linh khí Võ Vương của mình vào cấm chế.

Sau nửa tiếng, cấm chế nổ tung.

4 người họ bay vào ngay lập tức.

Vân Phong và cả đội cũng nhanh chóng theo phía sau.

Khi đi qua bức màn linh lực, cả bọn họ như đi vào thế giới khác.

Bên trong rộng lớn, nhiều linh thảo và đường đi.

Vân Phong và Hương Lan quyết định cùng nhau đi về hướng bên phải.

Lực Điên và Văn Hải về hướng trái.

“Hương Lan, cô cứ đi sát ta nhé, đừng rời khỏi.

Chúng ta không mạnh bằng những kẻ khác nên không cần tự vào nguy hiểm.

Hương Lan gật đầu, nắm chặt tay cậu.

Hai người chọn nơi ít người và đi vào.

Những người khác đều đi sâu vào hang động.

Hai người cảm nhận được linh khí linh dược bên trong một góc.

Đi vào họ thấy một cây cổ thụ vàng, bên trong có 7 trái đỏ mọng tròn phát ra những ánh sáng lung linh.

Vân Phong nhìn Hương Lan hỏi:

“Đây là thứ gì?

Hương Lan quan sát, mắt sáng lên:

“Hình như đây là loại Tâm Quả – một loại linh quả hiếm giúp tăng cường tư chất.

Chúng ta phát tài rồi!

Vân Phong gật đầu, cả hai người lập tức xông đến chỗ cây Tâm Quả, chuẩn bị chạm tới thì từ phía sau 3 đạo áo đen xuất hiện, phóng linh khí về phía họ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập