Tiến hành công tác chuẩn bị, Ryan có thể nói là vô cùng quen thuộc, chỉ là điều hắn lo lắng chính là nếu Sona không cho hắn rời đi thì phải làm sao.
Dù sao khi có Ryan ở đây, rất nhiều chuyện lặt vặt nàng đều không cần phải suy nghĩ.
Nhưng bây giờ thì không giống nữa, nàng phải tự mình xử lý những chuyện vặt vãnh đó, mặc dù hiện tại Sona đã là trung đội trưởng.
Nhưng phải biết rằng rất nhiều chuyện trước đây đều là Ryan đứng ra can thiệp xử lý, cho nên một khi Ryan rời đi, chuyện của phân bộ Team Rocket sẽ rơi hết lên đầu nàng.
Vì vậy muốn rời khỏi nơi này không phải chuyện dễ dàng, bởi vì hắn không biết nếu mình trực tiếp bỏ đi thì sẽ có hậu quả nghiêm trọng gì.
Cho nên hắn phải suy nghĩ thật kỹ hậu quả của việc bỏ chạy, để có thể toàn thân rút lui.
Hắn phải tìm một lý do thích hợp, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết nên nói thế nào, sau khi bình tĩnh lại Ryan chỉ có thể lựa chọn nói thẳng sự thật.
Dù sao bất cứ lý do nào cũng không thể giấu được Sona, nàng hiểu quá rõ cách nói chuyện bình thường của Ryan, nếu hắn bịa lý do thì e rằng trên đầu hắn lại sẽ mọc thêm một cái u thật to.
Sau khi quyết định xong chuyện này, Ryan thu dọn những thứ mình cần mang theo, lặng lẽ đeo balô lên lưng.
Hắn dẫn theo Arcanine và Weedle trên đầu đi về phía nơi ở của Sona.
Dù sao Sona cũng có phòng ngủ riêng, thân phận trung đội trưởng của nàng khiến nơi ở của nàng đương nhiên sẽ không tệ.
Tốc độ của hắn rất nhanh, không chút do dự, rất nhanh đã từ phòng mình đi đến phòng của Sona.
"Cốc!
Cốc!"
Ryan dẫn theo Arcanine bên cạnh và Weedle đi đến trước cửa phòng Sona, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Nếu có việc thì vào đi, đừng làm mấy chuyện vô dụng đó."
Giọng nói lạnh lùng mà dễ nghe của Sona truyền ra từ trong phòng.
"Đây chắc chắn là nhân cách khác của Sona nói rồi."
Ryan lẩm bẩm một câu, sau đó trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Chỉ thấy Sona mặc một chiếc váy hai dây màu trắng, trên tay cầm một Poké Ball màu tím, đang ngồi trên giường xem TV.
"Ngươi tới tìm ta có chuyện gì?"
Sona trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
"Em muốn bàn với chị Sona một chút về chuyện em phải đến đất liền thu thập tư liệu, chị cũng biết những yêu cầu hôm nay chị đưa ra không phải người bình thường có thể hoàn thành, dù sao Moltres cũng là Thần Thú."
Ryan nói với ánh mắt vô cùng chân thành.
Sona nhìn Ryan, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhẹ giọng đáp:
"Ngươi muốn đi cũng được, nhưng nhớ mang cho ta một thứ về."
"Là thứ gì vậy chị Sona?
Chị nói thử xem em có khả năng lấy được không."
Lần này Ryan không trả lời dứt khoát như trước, bởi vì hắn cũng biết yêu cầu của Sona chắc chắn sẽ không thấp.
"Ta cho ngươi nửa năm thời gian, đến Fuchsia City bắt con Dratini đó về cho ta, tin tưởng với năng lực của ngươi, hiện tại có Arcanine có thể chiến đấu với Pokémon Chuẩn Thiên Vương, chắc có thể hoàn thành chuyện này chứ?"
Sona nói với tốc độ không nhanh không chậm.
Ryan lập tức rơi vào trầm tư, dù sao Gym Fuchsia do Koga làm Gym Leader.
Thực lực thật sự của hắn chính là cấp Thiên vương, chỉ là ẩn giấu mà thôi, đến địa bàn của hắn giở trò, Ryan cảm thấy chuyện này thật sự có chút quá đáng.
"Nếu ngươi không muốn đi cũng được.
Vậy ngươi giúp ta đến một nơi, nơi đó có một bảo vật thần bí có thể khiến thực lực Pokémon lột xác, đại khái giống như Flame Stone của Arcanine của ngươi, ngươi giúp ta lấy nó về cũng được."
Thấy Ryan như vậy, Sona lại mở miệng nói thêm một câu.
"Chị nói chẳng lẽ là bảo vật có thể giúp Pokémon hệ Poison Chuẩn Thiên Vương đột phá, Toxic Crystal?"
Ryan lập tức nhớ ra thông tin này trong đầu.
Nghe nói thứ đó ở sâu nhất trong Mt.
Moon, hơn nữa nghe nói ở đó có phong ấn cổ đại tồn tại nhưng ta rất kỳ lạ vì sao ở nơi đó lại có phong ấn đạt tới cấp Quán Quân, pải biết rằng một phong ấn cấp Thiên Vương cũng đủ khiến người ta phát điên.
"Phong ấn ở đó theo tin tức đáng tin cậy chính là cấp Quán quân, nhưng khoảng hai tháng nữa nó sẽ biến mất, Cho nên ngươi hẳn hiểu ý ta rồi chứ."
Giọng nói của Sona vô cùng nghiêm túc.
Ryan khẽ gật đầu, tin tức này hắn thật sự hoàn toàn không biết nhưng để đề phòng bất trắc, trong hai tháng này hắn nhất định phải nâng thực lực Pokémon trong tay lên cao hơn nữa.
Đặc biệt là Weedle, việc nó tiến hóa là điều tất nhiên dù sao Weedle là Pokémon hệ Bug, tốc độ tiến hóa của nó vô cùng nhanh, với hai tháng thời gian, rất có thể nó sẽ nhanh chóng tiến hóa trở lại hình thái ban đầu.
Mặc dù muốn khôi phục thực lực vẫn cần thời gian thích nghi nhưng có khoảng thời gian này ít nhất hắn có thể nâng thực lực lên rất nhiều.
Dù sao hắn cũng không phải Trainer bình thường.
Ở thế giới này mới khoảng một tháng hắn đã xây dựng được một nền tảng nhất định nhưng chỉ như vậy vẫn không thể khiến Ryan thỏa mãn, không phải Ryan tham lam.
Mà là thế giới này đang không ngừng ép hắn phải mạnh lên, nếu không giải quyết được Team Rocket và Liên minh Pokémon thì bên phía Eira hắn thật sự không biết phải giải thích thế nào.
Những biểu hiện gần đây cũng chỉ khiến nàng miễn cưỡng hài lòng mà thôi cho nên Ryan hoàn toàn không có cơ hội lơ là.
Mặc dù bình thường hắn vẫn có rất nhiều thời gian sử dụng nhưng bây giờ hắn cũng cảm thấy không đủ nữa.
Vì vậy lần này Ryan được đặc cách ra ngoài nửa năm tự nhiên vô cùng vui mừng, chỉ là hắn không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Nhưng điều thật sự khiến Ryan thèm thuồng chính là Sona vậy mà lại mặc váy hai dây.
Thật sự đẹp đến mức không chịu nổi!
"Nhìn cái gì vậy?
Muốn nhìn thì đợi ngươi mang đồ về rồi muốn nhìn thế nào cũng được, được chưa?"
"Thật sao?
Vậy lần này em sẽ dốc toàn lực, nhất định làm chuyện này thật đẹp rồi quay về gặp chị Sona."
Ryan vừa nhìn chiếc váy hai dây trắng vừa nuốt nước bọt nói.
Nhưng Sona lại không có phản ứng gì lớn, nàng chỉ lạnh lùng cười cười, đơn giản dặn Ryan vài câu rồi tiễn hắn rời đi.
Nhưng vừa khi Ryan rời khỏi phòng, nhân cách bình thường của Sona liền xuất hiện.
Nàng đỏ mặt nói với nhân cách hiếu chiến của Sona:
"Chị sao có thể làm vậy chứ?"
"Ryan đâu phải người đơn giản, nếu hắn thật sự làm được thì sao?"
Nhân cách hiếu chiến của Sona lại hoàn toàn không để ý.
Nàng nhẹ nhàng kéo kéo chiếc váy hai dây trắng, khóe miệng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý nói:
"Hắn chỉ phạm phải sai lầm mà đàn ông bình thường đều sẽ phạm."
"Còn sau khi hắn thật sự hoàn thành ta có thực hiện lời hứa hay không, đó là chuyện của chị."
"Được rồi… nhưng chị nhất định không thể để kế hoạch của tên đó thành công.
Nếu không sau này em còn lấy chồng thế nào."
Nhân cách bình thường của Sona vẫn đỏ mặt nói.
"Được rồi được rồi.
Chắc chắn sẽ không để hắn thành công, chị chỉ trêu hắn thôi, công việc của hắn cho dù chị không hứa gì hắn cũng sẽ giúp Bởi vì hắn thật sự thích em."
Nhân cách Sona nói với ý vị sâu xa, sau đó lại chìm vào ngủ say.
Nhưng dù vậy, nhân cách bình thường của Sona vẫn có chút không vui dù sao Ryan bình thường cũng chẳng phải người tốt lành gì nhưng đối với nàng vẫn khá tốt, chỉ là nàng cũng không biết cảm giác này bắt đầu từ khi nào.
Có lẽ ngay lần đầu gặp mặt trong lòng Ryan đã có bóng dáng của nàng, ngay cả bản thân nàng cũng không rõ rốt cuộc mối quan hệ giữa nàng và Ryan là gì.
Còn phía Ryan, sau khi rời khỏi phòng Sona, hắn lập tức cưỡi Arcanine mang theo Weedle chạy đến bến tàu One Island.
"Thưa ngài, xin hỏi ngài có vé tàu không?"
"Vé tàu?
Ý anh là vé tàu thông dụng của bến One Island sao?"
Ryan bình tĩnh nhìn người đàn ông tóc đen mặc đồng phục làm việc trước mặt.
"Đúng vậy.
Nếu không có vé tàu thông dụng hoặc vé tàu một lần thì không được phép lên tàu."
Người đàn ông tóc đen nói với thái độ kiên quyết.
"Vậy anh xem thử cái này là gì."
Ryan từ trong túi lấy ra một tấm giấy chứng nhận có hoa văn màu đen đưa cho người đàn ông tóc đen xem.
"Thì ra là ngài!
Mau mời lên tàu!
Chúng tôi sẽ lập tức chuẩn bị khoang tàu tốt nhất cùng với thức ăn tốt nhất cho ngài."
Người đàn ông tóc đen lập tức ngây người khi nhìn thấy giấy chứng nhận đó nhưng với sự huấn luyện chuyên nghiệp, hắn vẫn nói đầy đủ những lời cần nói.
Ryan lại lắc đầu, nghiêm túc nói:
"Tôi không đến đây để hưởng thụ, chỉ cần cho tôi một khoang tàu cao nhất là được, tôi còn muốn ngắm biển."
"Không vấn đề.
Nhưng xin mời ngài lên tàu trước, ba mươi phút nữa tàu sẽ khởi hành đến thành phố Vermilion."
Người đàn ông tóc đen gật đầu nói với thái độ vô cùng thân thiện.
Ryan không nói thêm gì, hắn lặng lẽ thu Arcanine vào Poké Ball dù sao mang theo Arcanine quá dễ gây chú ý.
Vì vậy Ryan thả Charmander ra đi cùng hắn lên tàu, còn Weedle thì trốn trong lòng Ryan.
Như vậy người bình thường sẽ không quá chú ý đến hắn dù sao kiểu Trainer mới bắt đầu như vậy thực sự quá nhiều, chỉ riêng trên con tàu này cũng đã có không ít người là Trainer mới, có người đi du lịch cùng gia đình, có người một mình đi du lịch.
Tóm lại những chuyện như vậy có rất nhiều.
Nhưng Ryan không muốn xen vào những chuyện nhàm chán đó.
Trở thành Trainer cấp Đạo Quán, ặc dù hắn vẫn chưa hoàn toàn khống chế được sức mạnh này nhưng cũng không phải người bình thường có thể coi thường.
Hắn được người đàn ông tóc đen sắp xếp cho một thủy thủ lực lưỡng mặc đồng phục thủy thủ dẫn đường đến một khoang tàu cao.
Khoang tàu này rất đơn giản, bên trong có một chiếc giường, một chiếc bàn tròn hình Poké Ball và một vài đồ dùng sinh hoạt đơn giản.
"Phòng này không tệ, cảm ơn anh đã dẫn tôi đến đây, nơi đây vừa có thể nhìn thấy biển qua cửa kính, ra ngoài là có thể thổi gió biển."
Ryan đơn giản đánh giá căn phòng, sau đó trực tiếp nằm xuống giường.
Người đàn ông lực lưỡng kia chỉ mỉm cười bình tĩnh rồi chậm rãi rời đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập