Chương 13: Những Điều Người Lớn Dạy

Con đường buổi sáng vẫn còn ẩm sau lớp sương đêm chưa kịp tan.

Cỏ dại ven đường phủ một lớp nước mỏng, mỗi lần bánh xe gỗ lăn qua lại làm những giọt nhỏ rung lên rồi rơi xuống đất, để lại những vệt tối loang lổ trên mặt đường đất nén.

Đoàn đi chậm hơn bình thường một chút.

Không ai nói ra lý do, nhưng sau vụ phục kích hôm trước, ai cũng giữ sự chú ý nhiều hơn đến xung quanh.

Darian đi phía trước vài bước cùng Breloom.

Cậu không bước nhanh, nhưng ánh mắt liên tục đảo qua hai bên rừng, thỉnh thoảng dừng lại lâu hơn ở những khoảng cây mọc dày.

Evan thì quanh quẩn gần chiếc xe, lúc chạy lên vài bước để nhìn phía trước, lúc lại quay lại cạnh Lysa như thể sợ mình bỏ lỡ điều gì.

Roderic vẫn cầm dây cương của Mightyena như mọi ngày.

Tuy vậy Hant nhận ra ông thường xuyên ngẩng lên nhìn con đường phía trước, giống như đang xác nhận rằng đoạn đường họ đi qua vẫn còn yên tĩnh.

Breloom di chuyển dọc sườn xe với nhịp bước ổn định.

Thỉnh thoảng nó dừng lại cúi đầu ngửi đất hoặc lá khô rồi lại tiếp tục đi, như thể vừa kiểm tra xong một điều gì đó.

Mightyena kéo xe đều đặn.

Gió từ rừng thổi ra mang theo mùi đất ẩm và lá mục, mỗi khi luồng gió mạnh hơn thổi tới, nó lại khịt mũi một cái rồi tiếp tục bước.

Trên cao, Murkrow lượn một vòng rộng rồi bay về phía trước con đường.

Nó giữ khoảng cách đủ xa để không bay ngay trên đầu đoàn, nhưng cũng không rời khỏi tầm nhìn.

Hant đi cạnh chiếc xe, một tay đặt hờ lên thùng gỗ phía sau.

Sau vài ngày đi cùng đoàn, cậu đã quen với tốc độ di chuyển của chiếc xe;

chỉ cần bước theo nhịp bánh gỗ lăn trên mặt đất là đủ để giữ khoảng cách mà không cần để ý nhiều.

Một lúc sau, Roderic lên tiếng.

“Darian.

“Vâng.

“Nhìn sang bên phải xem.

Darian quay đầu theo hướng cha chỉ.

Bên kia đường là một mảng rừng thấp với những bụi cây mọc thưa, dưới đất phủ dày lá khô.

Thoạt nhìn không có gì đáng chú ý.

Cậu bước lệch khỏi con đường vài bước rồi cúi xuống.

Breloom cũng bước theo sau và đứng yên quan sát.

Darian gạt lớp lá khô sang một bên.

Sau vài giây, cậu nói:

“Có dấu chân.

“Không phải của đoàn mình.

Roderic gật đầu.

“Cũ hay mới?

Darian nhìn kỹ hơn rồi dùng đầu ngón tay chạm vào mép vết lõm.

“Không mới lắm, nhưng cũng chưa bị mưa xóa.

Có lẽ từ hôm qua.

Roderic hỏi tiếp:

“Pokémon gì?

Darian im lặng một lúc lâu hơn.

Cậu quan sát hình dạng dấu chân rồi so sánh khoảng cách giữa các bước.

“Có thể là Zigzagoon.

Roderic không trả lời ngay.

Ông bước lại gần thêm một chút, nhìn xuống dấu chân trong lớp đất mềm, rồi quay sang Hant.

“Hant.

Cậu hơi bất ngờ khi bị gọi.

“Vâng?

“Cậu nghĩ sao?

Hant bước lại gần và cúi xuống quan sát.

Cậu không quen việc đọc dấu chân, nhưng vẫn cố nhìn kỹ những chi tiết mà Darian vừa chú ý.

Dấu chân nhỏ, bốn móng, khoảng cách giữa các bước không lớn.

Nếu nhìn lướt qua thì đúng là giống Zigzagoon.

Tuy nhiên ở vài chỗ đất bị cào lên sâu hơn, như thể con vật đặt trọng lượng mạnh hơn khi bước.

Hant chỉ vào một vết trong số đó.

“Cháu không chắc… nhưng có lẽ không phải.

Darian ngẩng lên nhìn cậu.

“Vì sao?

Hant suy nghĩ một chút trước khi trả lời.

“Zigzagoon thường đi nhẹ hơn.

Đất khó bị xới sâu như thế này.

Roderic gật đầu khẽ.

“Vậy cậu nghĩ là gì?

Hant lắc đầu.

“Cháu không đoán được.

Roderic mỉm cười.

“Câu trả lời tốt.

Darian thở ra một hơi như đã đoán trước kết quả.

“Cha đã biết rồi đúng không.

Roderic nhún vai.

“Có thể là Poochyena.

Nhưng cũng có thể vẫn là Zigzagoon.

Darian nhíu mày.

“Vậy tại sao cha hỏi?

Roderic nhặt một nhánh cây khô dưới đất rồi gõ nhẹ xuống lớp lá.

“Bởi vì đoán sai ở đây không nguy hiểm.

Nhưng nếu con quen đoán bừa, một ngày nào đó con sẽ làm điều đó khi đối mặt với Pokémon thật sự.

Darian không nói gì thêm.

Roderic ném nhánh cây sang một bên rồi quay lại con đường.

“Đi thôi.

Đoàn lại tiếp tục di chuyển.

Một lúc sau Evan hỏi từ phía sau.

“Cha này.

“Ừ?

“Pokémon của mình có mạnh không?

Roderic liếc nhìn cậu con trai nhỏ.

“Con nghĩ sao?

Evan trả lời ngay:

“Mạnh ạ.

Hôm qua Mightyena làm bọn cướp sợ.

Darian bật cười khẽ.

Roderic cũng cười, nhưng lắc đầu.

“Hôm qua chúng không sợ Pokémon.

Chúng chỉ không muốn mất thời gian.

Evan chớp mắt.

“Vậy Pokémon của mình yếu ạ?

“Không hẳn, ” Roderic đáp.

“Chỉ là thế giới ngoài kia có nhiều thứ mạnh hơn.

Darian nhìn sang ông.

“Cha đang nói về Trainer?

Roderic gật đầu.

“Gần đây người ta nói nhiều về Trainer.

Liên Minh bắt đầu đưa ra các bảng phân chia.

Darian nói ngay:

“Con thấy rồi.

Ở bảng thông báo trong thị trấn.

Roderic quay sang nhìn con trai.

“Vậy con kể thử xem.

Darian suy nghĩ một lúc.

“Trainer mới thường chỉ điều khiển được Pokémon yếu.

Sau đó nếu quen chiến đấu hơn… thì có thể chỉ huy Pokémon mạnh hơn.

Roderic gật đầu.

“Đại khái là vậy.

Nhưng có một điều nhiều người hiểu sai.

Hant cũng chú ý nghe.

“Pokémon không mạnh lên nhờ Trainer.

Roderic chỉ về phía khu rừng ven đường.

“Trong rừng có vô số Pokémon chưa từng thấy Pokéball, nhưng chúng vẫn sống, vẫn chiến đấu và vẫn mạnh lên.

Ông quay sang Darian.

“Trainer chỉ là người giúp chúng dùng sức mạnh đó đúng lúc.

Darian gật đầu.

“Đọc trận.

“Đúng, ” Roderic nói.

“Đọc trận.

Ông tiếp tục:

“Ta từng thấy Pokémon rất mạnh nhưng Trainer của nó không theo kịp.

Evan hỏi ngay:

“Rồi sao?

“Rồi thua.

Roderic trả lời đơn giản.

“Bởi vì chiến đấu không chỉ có sức mạnh.

Một lúc sau Darian nói:

“Con vẫn muốn trở thành Trainer.

Roderic không tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Ta biết.

Darian nhìn về phía con đường kéo dài trước mặt.

“Con muốn mạnh như cha.

Roderic bật cười.

“Ta chỉ là thương lái.

“Nhưng cha đã đi khắp Hoenn.

“Vì buôn bán thôi.

Darian lắc đầu.

“Không giống.

Roderic không tranh luận thêm.

Ông chỉ nói:

“Con đường của Trainer dài hơn con nghĩ.

“Con biết, ” Darian đáp.

Roderic nhìn con trai một lúc rồi nói nhẹ:

“Không.

Con chưa biết đâu.

Darian im lặng.

Một lát sau Roderic quay sang Hant.

“Cậu cũng vậy.

Hant hơi khựng lại.

“Cháu?

“Người mới bắt đầu thường nghĩ Trainer chỉ cần một Pokéball và một Pokémon là đủ, ” Roderic nói.

“Thực tế phức tạp hơn nhiều.

Hant không trả lời, nhưng cậu hiểu ý ông.

Con đường phía trước vẫn kéo dài qua rừng.

Ánh sáng buổi sáng dần mạnh lên khi sương bắt đầu tan khỏi mặt đất.

Trên cao, Murkrow lại bay một vòng rộng rồi tiếp tục dẫn đường phía trước.

Nó giữ khoảng cách quen thuộc với đoàn, không bay quá gần nhưng cũng không rời khỏi tầm nhìn, giống như đang quan sát mọi thứ từ trên cao.

Hant nhìn theo cái bóng đen đó một lúc.

Cậu chợt nghĩ rằng có những con đường bắt đầu rất giống nhau, nhưng không ai biết cuối cùng chúng sẽ dẫn đến đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập