Chương 15 – Một Chút Tri Thức
Con đường đất đỏ kéo dài giữa hai dải cỏ thấp, lượn nhẹ theo địa hình thoai thoải của vùng đồng bằng.
Bánh xe gỗ lăn đều phía sau Mightyena, để lại hai vệt sâu song song trên mặt đất khô.
Những vệt bánh cũ chồng lên nhau cho thấy tuyến đường này đã được nhiều đoàn thương nhân sử dụng từ lâu.
Mightyena kéo xe với nhịp bước ổn định.
Thỉnh thoảng nó hít sâu, tai khẽ giật khi gió mang theo mùi từ phía rừng xa.
Breloom không đi ngay trên đường mà lệch sang bên phải, nơi lớp cỏ cao hơn một chút.
Bước chân của nó nhẹ và gần như không phát ra tiếng động, nhưng đôi mắt vẫn luôn quan sát những bụi cây thấp dọc theo lối đi.
Phía trước, Murkrow bay thành một vòng rộng rồi hạ xuống một cành cây khô ven đường.
Nó không ở quá xa đoàn, nhưng cũng không hề bay sát như một Pokémon đã quen thuộc với con người.
Khoảng cách đó đủ để không ai nhầm rằng nó thuộc về họ.
Hant đi sau xe một đoạn ngắn.
Cậu ngẩng lên nhìn con chim đen một lúc, rồi lại cúi xuống quan sát bước chân mình trên nền đất.
Từ sau vụ tập kích, Murkrow vẫn luôn bay phía trước như thế.
Nó hiếm khi đậu lại quá lâu một chỗ.
Thường chỉ lượn một vòng trên không, quan sát xung quanh rồi tiếp tục bay lên.
Hành động đó đôi khi khiến Hant có cảm giác như nó đang làm việc gì đó, nhưng đôi lúc lại giống như nó chỉ đơn giản theo dõi đoàn người này vì tò mò.
Evan chạy lên trước vài bước rồi quay đầu lại.
“Anh Hant, anh nhìn kìa!
Cậu bé chỉ lên cao.
Murkrow vừa nhảy sang một cành khác.
Ánh nắng chiếu vào đôi mắt tím của nó khiến màu sắc ấy thoáng lóe lên khi nó liếc xuống con đường.
Hant gật nhẹ.
“Anh thấy rồi.
Evan cười tươi, sau đó chạy tiếp lên phía trước cạnh Breloom và bắt đầu nói gì đó với nó.
Con Pokémon cỏ không phản ứng gì đặc biệt ngoài việc hơi nghiêng đầu, nhưng Evan vẫn tiếp tục nói chuyện như thể Breloom có thể hiểu toàn bộ.
Roderic đi bên cạnh chiếc xe, tay cầm dây cương nhưng gần như không cần dùng lực.
Mightyena đã quen với con đường và nhịp di chuyển của đoàn từ lâu.
Ông nhìn lên bầu trời một lúc rồi nói, giọng bình thản như đang nhắc một chuyện rất bình thường.
“Còn hai ngày nữa chúng ta sẽ tới Mauville.
Hant ngẩng lên.
“Dạ?
Roderic hơi nghiêng đầu, như vừa nhớ ra cậu chưa từng đi tuyến đường này.
“Con đường này nếu đi đều thế này thì khoảng hai ngày nữa sẽ chạm vào đường lớn.
Từ đó rẽ thêm nửa ngày là vào thành phố.
Ông dừng một chút trước khi nói tiếp.
“Không xa nữa.
Hant không trả lời ngay.
Cậu nhìn về phía trước.
Con đường vẫn kéo dài qua những mảng cỏ thấp và những bụi cây thưa thớt.
Xa hơn nữa, đường chân trời mờ đi trong ánh nắng trưa.
Hai ngày.
Ý nghĩ đó ở lại trong đầu cậu khá lâu, nhưng cậu không biết nên đặt nó vào đâu.
Roderic để chiếc xe đi thêm một đoạn rồi mới nói tiếp.
“Đến đó rồi cháu có thể nghỉ lại một thời gian.
Thành phố lớn thì dễ kiếm việc hơn.
Ông không quay đầu lại.
“Cũng dễ quyết định hơn.
Không phải lời thúc giục.
Chỉ là một nhận xét của người từng đi qua nhiều nơi.
“Cháu hiểu.
Sau một lúc im lặng, Roderic lại ngẩng lên nhìn cành cây nơi Murkrow đang đậu.
“Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện đó, ” ông nói, “cháu nên thử một việc khác.
Hant nhìn theo ánh mắt ông.
“Murkrow.
Con chim đen đang cúi đầu chỉnh lại lông cánh.
Khi nghe thấy tiếng người bên dưới, nó ngẩng lên, đôi mắt tím liếc xuống.
Roderic nhếch môi cười nhẹ.
“Nó theo đoàn vì đồ ăn.
Và vì đi cùng thì an toàn hơn.
Ông nhún vai.
“Nhưng nếu cháu có thể khiến nó chấp nhận cháu trước khi tới Mauville thì sau này, dù cháu phải đi một mình, mọi chuyện cũng sẽ dễ thở hơn nhiều.
Hant nhìn Murkrow khá lâu.
“Nhưng… cháu chưa có Pokéball.
“Ta biết.
Roderic gật đầu.
“Phần lớn người bắt đầu cũng vậy.
Ông bước chậm lại một chút để chiếc xe đi trước nửa bước.
“Ngày ta bắt đầu buôn bán, ta cũng không có.
Hant quay sang nhìn ông.
“Chú cũng từng thuần hóa Pokémon khi chưa có Pokéball ạ?
Roderic cười khẽ.
“Không phải kiểu mà cháu tưởng.
Ông đưa tay chỉ về phía Mightyena.
“Con này theo ta từ khi còn nhỏ hơn bây giờ nhiều.
Lúc đó nó còn chưa tiến hóa.
Ông nhớ lại rồi tiếp tục.
“Ta cho nó ăn, cho nó chỗ ngủ.
Đôi khi bị nó cắn vì lại gần quá.
Ông nhún vai như thể chuyện đó không có gì đặc biệt.
“Chuyện bình thường.
Hant im lặng nghe.
“Lòng tin không phải thứ có thể lấy được ngay, ” Roderic nói tiếp.
“Nhất là với Pokémon hoang.
Ông liếc lên Murkrow.
“Còn con đó… thì lại càng khó.
Lysa từ phía sau xe bước lên, trên tay vẫn còn dính chút bột khô.
“Khó thật đấy.
Bà nhìn Hant rồi hỏi:
“Cháu đã từng thử cho nó ăn chưa?
Hant lắc đầu.
“Chưa ạ… cháu không biết nên chuẩn bị thế nào.
Lysa gật đầu như thể đã đoán trước câu trả lời.
“Chiều nay dừng lại ta sẽ chỉ cho.
Bà ngẩng lên nhìn Murkrow, ánh mắt đánh giá.
“Nhưng cháu nên chuẩn bị tinh thần trước.
Với mấy con kiêu kiểu này, không phải cứ đưa đồ ăn ra là chúng nhận.
Đoàn dừng lại nghỉ khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây.
Nơi họ dừng chỉ là một khoảng đất trống nhỏ bên đường, vừa đủ để nhóm bếp lửa và cho Mightyena nghỉ chân.
Breloom đứng ở mép cỏ cao, lưng quay về phía đoàn nhưng tai vẫn hướng ra ngoài như đang lắng nghe mọi chuyển động.
Murkrow đậu trên một cành cây khô cao hơn đầu người vài lần, từ đó nó có thể nhìn thấy toàn bộ khoảng đất trống.
Lysa đặt một chiếc chảo nhỏ lên bếp lửa rồi gọi:
“Lại đây.
Hant ngồi xuống cạnh bà.
Mùi bột rang và dầu lan ra khi bà bắt đầu trộn vài thứ lấy từ túi vải.
“Pokémon không cần đồ ăn cầu kỳ, ” bà nói, “nhưng chúng vẫn nhận ra nếu cháu làm qua loa.
Bà đưa cho Hant một chiếc muỗng gỗ.
“Trộn đều đi.
Hant làm theo.
Hỗn hợp bột và quả khô nghiền dần dần đặc lại.
“Thế này… được chưa ạ?
“Thêm chút nước.
Bà chỉ vào bình nước đặt bên cạnh.
Hant rót một ít rồi tiếp tục trộn.
Một lúc sau Lysa gật đầu.
“Được rồi.
Viên lại.
Hant vo hỗn hợp thành vài viên nhỏ.
Chúng không thật sự tròn, nhưng cũng không bị vỡ ra.
Lysa nhìn qua rồi cười nhẹ.
“Lần đầu như vậy là ổn.
Bà hất cằm lên phía cành cây.
“Giờ thử đi.
Hant đứng dậy.
Cậu cầm một viên thức ăn trong tay rồi ngẩng lên nhìn Murkrow.
Con chim đen cũng đang nhìn xuống.
Hant bước lại gần gốc cây.
“Ờm…”
Cậu hơi lúng túng.
“Cái này… cho mày.
Murkrow nghiêng đầu.
Nó không bay xuống.
Hant đặt viên thức ăn lên một tảng đá gần đó.
“Cháu để ở đây.
Cậu lùi lại vài bước rồi đứng chờ.
Murkrow nhìn viên thức ăn.
Sau đó nó nhìn Hant.
Rồi nó quay đầu sang hướng khác.
Hant đứng yên một lúc.
Phía sau, Darian bật cười khẽ.
“Cậu nghĩ nó sẽ ăn thật à?
Hant quay lại.
“Em… cũng không chắc.
Darian khoanh tay, mắt vẫn nhìn lên cành cây.
“Con đó không giống Pokémon hoang bình thường.
“Em biết.
Darian nhún vai.
“Nhưng nếu nó theo cậu thật thì cũng tiện.
Hant không biết nên trả lời thế nào.
Một lúc sau Murkrow nhảy sang cành khác.
Nó vẫn không hề động đến viên thức ăn.
Roderic quan sát từ xa rồi khẽ lắc đầu.
“Ta nghĩ cháu đang hiểu sai một chuyện.
Hant quay sang.
Roderic gật đầu về phía Murkrow.
“Cháu nghĩ mình đang thử thuần hóa nó.
Ông cười nhẹ.
“Nhưng ta thấy có lẽ nó đang thử thuần hóa cháu thì đúng hơn.
Hant chớp mắt.
Darian khịt mũi cười.
“Nghe cũng hợp đấy.
Cậu đá nhẹ một hòn sỏi.
“Ít nhất thì nó cũng theo cậu rồi.
Hant quay sang nhìn cậu.
Darian nói tiếp, giọng có chút khó chịu nhưng không hẳn là ác ý.
“Tôi còn phải đợi hai năm nữa.
“Cha tôi nói ít nhất mười tám tuổi mới được làm trainer.
Cậu nhún vai.
“Trong khi cậu mới mười hai.
Hant hơi lúng túng.
“Nhưng… nó đâu phải của em.
Darian nhìn Murkrow.
“Chưa.
Cậu nói.
“Nhưng nó vẫn bay theo cậu.
Ngay lúc đó Murkrow vỗ cánh bay lên.
Nó lượn một vòng trên bầu trời rồi đáp xuống một cành cây xa hơn, vẫn giữ khoảng cách quen thuộc với đoàn.
Viên thức ăn trên tảng đá vẫn còn nguyên.
Hant nhìn nó một lúc lâu.
Cậu không biết bước tiếp theo nên làm gì.
Phía sau, Lysa lên tiếng nhẹ nhàng.
“Ngày mai thử lại.
Bà nói.
“Lòng tin không đến trong một bữa ăn.
Mặt trời chạm xuống đường chân trời, ánh đỏ trải dài trên con đường đất.
Murkrow lại bay lên phía trước, lượn một vòng như thể đang kiểm tra con đường.
Khoảng cách giữa nó và Hant vẫn vậy.
Không gần hơn.
Nhưng cũng chưa từng xa đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập