Buổi sáng rời khỏi Lavaridge Town mang theo thứ ánh sáng dịu của vùng núi Hoenn khi mặt trời vừa vượt qua mép sườn đá đỏ sẫm phía đông, và con đường đá dẫn xuống thung lũng trải dài trước cỗ xe buôn của Roderic trong bầu không khí yên tĩnh quen thuộc mà Hant đã học cách nhận ra chỉ qua nhịp lăn của bánh xe và tiếng bước chân đều đặn của Pokémon kéo xe.
Mightyena di chuyển phía trước với dáng đi vững vàng của một Pokémon đã rong ruổi hàng trăm dặm đường cùng đoàn buôn, từng bước chân nặng nhưng chắc đạp lên lớp đá vụn khiến dây cương rung nhẹ trong tay Roderic, trong khi phía sau thùng xe Breloom ngồi giữa những bao hàng buộc chặt, đôi mắt khép hờ nhưng cơ thể vẫn giữ trạng thái căng sẵn của một Pokémon quen phản ứng ngay khi nghe thấy dấu hiệu bất thường.
Hant ngồi phía sau với ba quả Poké Ball còn lại trong tay, xoay chúng chậm rãi giữa các ngón tay như thể đang cân nhắc một quyết định mà cậu đã trì hoãn suốt nhiều tháng qua, bởi kể từ khi Darian ở lại Mauville City để theo chương trình huấn luyện trainer của Liên Minh thì câu hỏi về con đường của chính mình bắt đầu xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn trong đầu cậu.
“Cháu lại đang nghĩ đến chuyện trở thành trainer giống Darian à?
Roderic hỏi khi nhận ra cậu trai phía sau đã im lặng khá lâu.
Hant không trả lời ngay mà nhìn theo con đường uốn quanh sườn núi phía trước, bởi trong đầu cậu lúc này không chỉ có hình ảnh Darian rời đi với bộ đồng phục trainer mới nhận mà còn có cả ba năm rong ruổi cùng Roderic trên những con đường buôn bán đã dạy cậu cách quan sát Pokémon và con người theo cách hoàn toàn khác.
“Cháu nghĩ về ba quả Poké Ball này nhiều hơn, ” cậu nói sau một lúc, giọng trầm hơn trước nhiều so với cậu bé từng rời cảng Slateport năm nào, “bởi nếu cháu muốn đi theo con đường trainer thì đội hình của cháu không thể chỉ có mỗi Honchkrow, nhưng nếu quay về Mauville mở cửa hàng cùng chú thì có lẽ cháu cũng không cần vội vàng thu phục thêm Pokémon.
Roderic giữ im lặng vài giây rồi gật đầu nhẹ.
“Những chuyện như vậy hiếm khi có câu trả lời ngay lập tức, ” ông nói chậm rãi, ánh mắt vẫn hướng về con đường phía trước, “bởi Darian có con đường của nó, còn cháu đã đi qua những chuyện khác hoàn toàn trong ba năm qua.
Honchkrow bay phía trên cỗ xe trong một vòng lượn rộng, đôi cánh đen cắt ngang ánh nắng buổi sáng mỗi khi nó đổi hướng quan sát con đường phía trước rồi lại nâng độ cao để nhìn xa hơn về phía những sườn rừng hai bên.
Chính con chim là kẻ đầu tiên phát hiện ra điều bất thường khi nó đột ngột nghiêng cánh theo một góc hẹp rồi hạ thấp độ cao trong một đường lượn chậm, động tác quen thuộc khiến Hant lập tức ngẩng đầu nhìn theo vì ba năm đồng hành đã khiến cậu hiểu rằng Honchkrow chỉ bay theo kiểu đó khi nó phát hiện ra thứ gì đó dưới mặt đất.
Chỉ cần nhìn theo hướng con chim đang lượn xuống là cậu đã nhận ra bầu không khí phía trước con đường mang một sắc thái tĩnh lặng không tự nhiên, bởi đoạn đường núi vốn thường có xe chở hàng hoặc trainer lữ hành đi qua giờ đây trống trải đến mức ngay cả những Pokémon hoang dã sống quanh bìa rừng cũng biến mất khỏi tầm nhìn.
Roderic nhận ra cùng lúc.
Ông kéo dây cương để Mightyena giảm tốc rồi dừng hẳn cỗ xe giữa con đường hẹp, trong khi Breloom phía sau thùng hàng đã đứng dậy và chuyển sang tư thế chiến đấu.
Những bóng người bắt đầu bước ra khỏi rừng hai bên đường.
Từng kẻ một tách khỏi bóng cây rồi dừng lại ở vị trí đã được giữ khoảng cách đều nhau như thể chúng đã đứng sẵn ở đó từ trước khi cỗ xe xuất hiện, và chính việc chúng không hề che mặt cùng ánh mắt tập trung thẳng vào Hant và Roderic khiến cậu hiểu ngay rằng mục tiêu của chúng không phải những bao hàng phía sau.
Ánh sáng Poké Ball lóe lên khi những tên cướp đồng loạt thả Pokémon của mình ra mặt đường.
Hai con Houndoom.
Một Seviper.
Một Linoone.
Roderic hạ giọng nhưng nói rất nhanh.
“Breloom giữ bên trái cỗ xe và cắt mọi thứ lao tới gần, còn Mightyena đứng trước xe để giữ khoảng cách bởi nếu chúng áp sát được thì chúng ta sẽ mất chỗ xoay sở.
Hant lập tức gật đầu.
“Honchkrow bay vòng trên đầu chúng rồi giữ độ cao quan sát phía sau đội hình, bởi nếu chúng còn Pokémon trong rừng thì chúng ta phải biết trước.
Trận chiến nổ ra gần như ngay lập tức khi một Houndoom phóng Flamethrower thẳng về phía cỗ xe.
“Breloom Mach Punch cắt đòn tấn công của Houndoom rồi lùi 2 bước giữ khoảng cách!
” Roderic quát.
Breloom lao lên với tốc độ chớp nhoáng, cú đấm cực nhanh chạm vào luồng lửa trước khi nó kịp lan rộng khiến ngọn lửa bị tản ra hai bên, nhưng Seviper từ sườn đã trườn tới và quất mạnh đuôi vào lưng Pokémon nấm khiến Breloom trượt nửa bước trên mặt đá.
“Mightyena Crunch con Seviper đó rồi ép nó ra khỏi sườn trái!
” Roderic tiếp tục ra lệnh.
Pokémon sói lao vào như một mũi tên xám, hàm răng cắm sâu vào thân con rắn khiến nó gầm lên rồi quẫy mạnh để thoát ra.
Phía trên bầu trời, Honchkrow lượn xuống thấp hơn.
“Air Slash quét ngang đội hình rồi bay lên lại!
” Hant ra lệnh.
Luồng gió sắc từ đôi cánh đen cắt ngang không khí khiến Linoone phải lăn sang một bên để tránh, nhưng Houndoom thứ hai lập tức phóng Flamethrower lên trời khiến Honchkrow phải xoay cánh né tránh.
Áp lực trận chiến càng tăng khi thời gian càng dài.
Breloom liên tục dùng Mach Punch để cắt những cú lao tới bất ngờ của Linoone rồi dùng Bullet Seed ép Seviper lùi lại, trong khi Mightyena giữ vị trí trước xe và hết lần này đến lần khác lao vào cắn Houndoom nhằm buộc chúng phải lùi ra khỏi khoảng cách tấn công cùng sự quấy rối trên không của Honchkrow.
Nhưng bọn cướp không hề vội vàng.
Chúng dần dần thay đổi vị trí Pokémon để ép hai Pokémon của Roderic phải di chuyển nhiều hơn, khiến khoảng trống phòng thủ quanh cỗ xe bắt đầu xuất hiện.
Một Houndoom bất ngờ vòng ra phía sau đội hình rồi phóng Flamethrower thẳng vào lưng Breloom khi Pokémon nấm đang dồn lực vào một cú Mach Punch khác, ngọn lửa đỏ quét ngang thân nó khiến Breloom khựng lại giữa bước di chuyển.
Mightyena gầm lên rồi lao tới chặn con Houndoom.
Nhưng khoảnh khắc nó quay lưng lại với Seviper đã tạo ra khoảng trống chết người.
Con rắn trườn tới quấn chặt thân Pokémon sói rồi siết mạnh, lực siết khiến tiếng gầm của Mightyena nghẹn lại trong cổ họng.
“Breloom giải vây cho Mightyena ngay!
Breloom cố lao tới.
Nhưng Flamethrower từ con Houndoom thứ hai đánh thẳng vào ngực nó khi Pokémon nấm còn chưa kịp áp sát.
Cú đánh khiến Breloom khựng lại giữa bước chạy trong khi Seviper siết mạnh hơn quanh thân Mightyena.
Pokémon sói vẫn cố cắn sâu vào thân con rắn lần cuối cùng, hàm răng siết chặt như thể không chịu buông ra ngay cả khi sức lực đang rời khỏi cơ thể.
Seviper giật mạnh để thoát khỏi cú cắn.
Mightyena ngã xuống.
Breloom cố gắng đứng thêm một nhịp sau cú Flamethrower trực diện đánh thẳng vào ngực nó, thân thể Pokémon nấm run lên trong khi hai chân vẫn cố bám lấy mặt đường đá như thể bản năng chiến đấu chưa chấp nhận việc trận chiến đã vượt khỏi giới hạn của cơ thể, nhưng chỉ vài giây sau khi Mightyena gục xuống trong vòng siết của Seviper thì Breloom cũng loạng choạng lùi lại nửa bước rồi đổ sập xuống bên cạnh người bạn đồng hành lâu năm của mình, hai thân thể nằm bất động trên con đường bụi đỏ nơi chúng đã kéo cỗ xe đi qua không biết bao nhiêu chuyến buôn.
Roderic lao tới quỳ xuống giữa con đường như thể ông vẫn còn hy vọng rằng chỉ cần chạm tay vào chúng thì cả hai Pokémon sẽ bật dậy thêm một lần nữa, nhưng bàn tay vừa đặt lên lớp lông xám của Mightyena đã khựng lại khi ông nhận ra lồng ngực của nó không còn chuyển động, và khoảnh khắc tiếp theo khi ông quay sang Breloom để kiểm tra trong một hy vọng yếu ớt thì kết quả vẫn không thay đổi, bởi cơ thể Pokémon nấm đã lạnh đi nhanh hơn bất kỳ trận chiến nào Hant từng chứng kiến trong ba năm qua.
Bọn cướp không vội vàng lao vào ngay lập tức, bởi khi hai Pokémon bảo vệ cỗ xe đã nằm bất động trên mặt đường thì trận chiến đối với chúng gần như đã kết thúc, và chỉ cần một cái gật đầu ngắn từ tên cầm đầu là hai kẻ đứng phía sau lập tức ném ra một tấm lưới Pokémon được buộc chì ở bốn góc, tấm lưới bay qua không trung rồi phủ xuống khoảng trống trước cỗ xe như một cái bẫy dành cho bất kỳ Pokémon nào còn định lao xuống cứu chủ.
Honchkrow từ trên bầu trời đã hạ độ cao ngay khi nhìn thấy Mightyena và Breloom gục xuống, đôi cánh đen cắt gió khi nó lao xuống với tốc độ đủ để tung một cú Air Slash nhằm xé toạc tấm lưới vừa được ném ra, nhưng Hant hiểu rõ rằng nếu con chim thực sự lao vào lúc này thì nó sẽ bị cả bốn Pokémon của đối phương dồn lại trong một khoảng không quá hẹp để thoát thân.
“Honchkrow, dừng lại ngay!
” Hant gọi lớn, giọng cậu vang lên giữa con đường núi trong khoảnh khắc mà con chim đang lượn xuống chỉ còn cách mặt đất vài mét.
Con chim khựng cánh giữa không trung, giữ độ cao bằng một cú lượn ngắn rồi quay đầu nhìn xuống cậu, ánh mắt đỏ của nó rõ ràng đang chờ một mệnh lệnh tấn công tiếp theo như vô số lần trước đây khi hai kẻ từng lao vào những trận chiến nguy hiểm mà không hề lùi bước.
Hant nhìn nó một giây lâu hơn bình thường.
“Nghe cho rõ, ” cậu nói, giọng thấp nhưng chắc, “trận này chúng ta thua rồi, và nếu mày còn lao xuống thì chúng ta chỉ mất thêm một mạng nữa.
Cậu tháo túi tiền cùng 4 quả Poké Ball ném lên phía con chim.
“Cầm lấy rồi bay đi, ” Hant nói tiếp khi Honchkrow bắt lấy túi bằng móng vuốt, “bởi thứ duy nhất còn giá trị lúc này không phải là đánh thêm một trận vô ích mà là giữ lại những gì chúng ta còn có thể mang theo.
Honchkrow lượn một vòng thấp ngay phía trên đầu cậu như thể vẫn còn do dự, ánh mắt đỏ dừng lại trên gương mặt Hant trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự im lặng giữa trận địa đã ngừng tiếng chiến đấu.
“Bay đi, ” Hant lặp lại, lần này không lớn tiếng nhưng rõ ràng.
Con chim cuối cùng xoay người.
Đôi cánh đen mở rộng.
Và nó lao vút lên bầu trời.
Hai kẻ tiến lại phía trước khi Honchkrow vừa rời khỏi tầm thấp, một tên giữ chặt hai tay Hant từ phía sau trong khi tên còn lại dùng dây thừng siết cổ tay cậu lại đủ chặt để không thể giật ra, và chỉ vài giây sau khi Roderic cũng bị khống chế theo cách tương tự thì một tấm vải thô bị trùm xuống đầu cả hai người nhằm cắt hoàn toàn tầm nhìn.
Hant chỉ còn cảm nhận được mặt đường gồ ghề dưới chân khi chúng kéo cậu đi dọc con đường núi, tiếng bước chân của bọn cướp cùng Pokémon của chúng vang lên quanh cậu trong một nhịp điệu nặng nề, và chính trong lúc mọi thứ bị che khuất bởi tấm vải tối om đó thì hai tên đi phía trước bắt đầu nói chuyện với nhau bằng giọng đủ lớn để những kẻ phía sau nghe thấy.
“Nghe nói vị quý tộc kia cuối cùng cũng tìm lại được viên Water Stone bị mất vài năm trước, ” một tên nói với vẻ thích thú.
Tên đi cạnh bật cười khẽ.
“Ông ta bảo rằng kẻ cuối cùng từng cầm nó đã khiến ông ta mất mặt suốt từng ấy năm, cho nên lần này nếu tìm được đầu mối thì dù chỉ là một thằng nhóc đi buôn dọc đường cũng phải trả giá cho cơn giận đó.
Những lời đó khiến cổ họng Hant khô lại khi một cái tên lập tức hiện lên trong đầu cùng với hình ảnh người đàn ông đã trao đổi viên đá trong khu mỏ chỉ vài ngày trước, và việc ghép hai mảnh ký ức đó lại với nhau không khó đến mức cần thêm thời gian suy nghĩ.
Garrick.
Người quản lý mỏ.
Và chính khoảnh khắc hiểu ra rằng viên Water Stone mà cậu từng mang theo từ cảng nhiều năm trước đã bị chính kẻ giao dịch với mình bán đứng cho một quý tộc xa lạ khiến Hant nhận ra rằng cuộc phục kích trên con đường núi này chưa từng là một vụ cướp ngẫu nhiên, mà là cái bẫy được dựng lên cẩn thận dành riêng cho hai người họ ngay từ lúc rời khỏi thị trấn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập