Sau đêm đó, Konoha không còn như trước nữa.
Tin tức về thảm kịch của tộc Uchiha lan ra khắp làng nhanh như gió lạnh mùa đông.
Ban đầu chỉ là những lời xì xào, những câu chuyện nửa tin nửa ngờ giữa các ninja và dân làng.
Nhưng rồi sự thật dần hiện ra, nặng nề và không thể phủ nhận.
Một tộc ninja danh giá… gần như bị xóa sổ chỉ trong một đêm.
Con đường dẫn vào khu cư trú của Uchiha trở nên vắng lặng.
Những cánh cửa đóng kín, những mái nhà tối om, những khoảng sân từng vang tiếng trẻ con chơi đùa nay chỉ còn gió thổi qua.
Không ai nói nhiều về chuyện đó, nhưng cả Konoha đều cảm nhận được một sự xáo trộn âm thầm.
Các đội tuần tra được tăng cường.
Anbu xuất hiện thường xuyên hơn trên mái nhà.
Người lớn nói chuyện nhỏ hơn.
Và trẻ con… cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Trong lớp học của Học viện Ninja, bầu không khí cũng thay đổi.
Không ai dám nói to về chuyện đó, nhưng mọi người đều biết.
Sasuke vẫn đến lớp.
Chỉ là… không còn giống trước.
Ngày xưa, Sasuke đã lạnh lùng, bây giờ, cậu gần như một khối băng di động.
Ánh mắt cậu không còn sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thiên tài.
Thay vào đó là thứ gì đó sâu hơn, tối hơn, giống như một cánh cửa đã đóng lại từ bên trong.
Cậu nói rất ít, hầu như không trò chuyện với ai.
Khi ai đó vô tình chạm vào bàn cậu hoặc hỏi chuyện, Sasuke chỉ nhìn lại bằng ánh mắt lạnh lẽo khiến đối phương lập tức im lặng.
Một lần, Kiba buột miệng trêu cậu trong giờ nghỉ.
“Ê, Sasuke—”
Câu nói còn chưa hết, Sasuke quay đầu lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
Kiba khựng lại.
“…thôi bỏ đi.
Choji huých nhẹ Kiba.
“Đừng chọc cậu ta.
Kiba gãi đầu.
“…ừ.
Nhưng điều thay đổi rõ nhất… không phải là thái độ.
Mà là cách Sasuke luyện tập.
Sau giờ học, khi phần lớn học sinh đã về nhà, sân tập phía sau học viện thường chỉ còn một bóng người.
Sasuke.
Cậu đứng trước cọc gỗ.
Đấm.
BỐP!
Mỗi cú đánh đều mạnh, nhưng không hề vội vàng.
Cứ như vậy.
Hết cú này đến cú khác.
Cho đến khi da tay rách ra, máu thấm vào lớp gỗ, nhưng Sasuke không dừng.
Cậu chỉ siết chặt răng.
Rồi tiếp tục.
Một lần Naruto đi ngang qua sân tập đã thấy cảnh đó, cậu đứng lại một lúc.
Sasuke đang tập một mình.
Ánh chiều tà phủ lên lưng cậu, kéo dài bóng dáng gầy gò trên mặt đất.
Naruto định nói gì đó, nhưng cuối cùng… lại im lặng.
Sasuke cũng bắt đầu thay đổi trong các buổi luyện tập của lớp.
Cậu đánh nhanh hơn.
Mạnh hơn.
Nhưng cũng… tàn nhẫn hơn.
Một lần trong trận đối luyện, đối thủ vừa sơ hở, Sasuke đã tung một cú đá khiến cậu ta ngã lăn ra đất.
Iruka phải lên tiếng:
“Sasuke!
Dừng lại.
Sasuke đứng yên.
Thở nhẹ.
Ánh mắt lạnh như băng.
“…vâng.
Nhưng khi quay đi, nắm tay cậu vẫn siết chặt.
Đêm xuống.
Trong căn phòng tối, Sasuke vẫn ngồi lặng trước thanh kunai đặt trên sàn gỗ.
Ánh đèn mờ hắt xuống gương mặt cậu, để lại những khoảng bóng tối sâu dưới hàng mi.
Cậu cúi gằm mặt xuống.
Không nói gì.
Không cử động.
Chỉ có tiếng gió đêm lướt qua cửa sổ khẽ rung tấm rèm mỏng.
Vài giây trôi qua trong im lặng nặng nề.
Rồi Sasuke chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh sáng trong phòng quá yếu để nhìn rõ gương mặt cậu, nhưng có thứ gì đó trong đôi mắt… bắt đầu thay đổi.
Một tia sáng lóe lên trong bóng tối.
Hai con ngươi của Sasuke đột nhiên bừng sáng.
Không còn là màu đen bình thường.
Mà là một màu đỏ sẫm như máu.
Trong tròng mắt đỏ ấy, một câu ngọc đen xuất hiện, nhỏ nhưng rõ ràng, nằm sát bên con ngươi.
Nó xoay rất chậm, giống như một bánh răng vừa bắt đầu chuyển động sau thời gian dài bị khóa chặt.
Sasuke không hề nhận ra ngay lập tức.
Cậu chỉ cảm thấy… thế giới xung quanh bỗng trở nên khác đi.
Mọi thứ sắc nét hơn.
Âm thanh rõ hơn.
Chuyển động của những chiếc lá ngoài cửa sổ… cũng chậm lại trong mắt cậu.
Sharingan.
Huyết kế giới hạn của tộc Uchiha.
Trong đầu Sasuke lúc này chỉ có một hình ảnh – Một bóng người đứng giữa căn phòng đầy xác chết.
Mái tóc dài.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Giọng nói bình thản.
“Nếu muốn giết ta… hãy sống trong hận thù.
Bàn tay Sasuke siết chặt.
Thanh kunai rung lên.
Sharingan trong mắt xoay tròn với tốc độ điên cuồng.
“…ta sẽ mạnh lên.
Giọng cậu rất nhỏ.
“…mạnh đến mức có thể giết được ngươi.
Một mục tiêu duy nhất.
Một con đường duy nhất.
Báo thù.
Và từ ngày đó.
Uchiha Sasuke bắt đầu tự biến mình thành thứ vũ khí được rèn bằng thù hận.
—————————-
Ngày kiểm tra tốt nghiệp của Học viện Ninja cuối cùng cũng đến.
Buổi sáng hôm đó, bầu không khí trong lớp học khác hẳn mọi ngày.
Không còn tiếng cười nói ồn ào hay những trò đùa nghịch quen thuộc.
Thay vào đó là sự im lặng căng thẳng, thỉnh thoảng chỉ có vài tiếng ghế kéo khẽ trên sàn gỗ.
Bởi vì tất cả đều biết rất rõ ý nghĩa của ngày hôm nay.
Nếu vượt qua kỳ kiểm tra này, họ sẽ chính thức trở thành genin của Konoha.
Nếu thất bại… họ sẽ phải ở lại học viện thêm một năm nữa.
Iruka đứng trước lớp, hai tay khoanh lại sau lưng, ánh mắt nghiêm túc quét qua từng học sinh.
“Hôm nay là bài kiểm tra tốt nghiệp.
Các em sẽ trải qua ba phần:
lý thuyết, thể thuật và nhẫn thuật.
Kết quả của bài kiểm tra này sẽ quyết định các em có đủ tư cách trở thành ninja hay không.
Không ai lên tiếng.
Naruto ngồi ở cuối lớp, hai tay đặt trên bàn, ngón tay vô thức gõ nhịp nhẹ.
Cậu cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi hồi hộp.
Không sao…
Thể thuật mình đứng đầu lớp.
Lý thuyết cũng không tệ.
Naruto hít sâu.
Chỉ cần nhẫn thuật… đừng tệ quá là được.
Phần thi đầu tiên là lý thuyết.
Các câu hỏi trải dài từ kiến thức cơ bản về chakra, nguyên lý nhẫn thuật, quy tắc nhiệm vụ cho đến những tình huống chiến thuật đơn giản.
Hầu hết học sinh đều làm khá ổn.
Naruto cũng vậy.
Nhờ chăm chú nghe giảng trong thời gian gần đây, cậu không còn lúng túng như trước nữa.
Khi nộp bài, Naruto thở ra một hơi dài.
Mọi thứ coi như tạm ổn.
Phần thi thứ hai là thể thuật.
Các học sinh được ghép cặp đối luyện ngắn trước sự quan sát của giáo viên.
Những trận đấu diễn ra nhanh chóng.
Có người thắng, có người thua, nhưng phần lớn đều thể hiện được khả năng cơ bản.
Khi đến lượt Naruto, trận đấu gần như kết thúc chỉ sau vài chiêu.
Iruka nhìn bảng ghi chép, gật đầu tán thưởng.
“Đạt.
Naruto nhe răng cười.
Phần này xong rồi.
Nhưng phần thi cuối cùng mới là phần quan trọng nhất.
Iruka đứng trước phòng kiểm tra, cao giọng nói:
“Bài thi cuối cùng:
Tam Thân Thuật.
Một vài học sinh nuốt nước bọt.
Tam Thân Thuật là nền tảng của mọi ninja, bao gồm ba nhẫn thuật cơ bản nhất:
– Henge no Jutsu:
Biến Hình
– Bunshin no Jutsu:
Phân Thân Thuật
– Kawarimi no Jutsu:
Thế Thân Thuật
Chỉ cần thực hiện thành công ba thuật này, học viên mới được công nhận đủ điều kiện tốt nghiệp.
Các học sinh lần lượt bước vào phòng kiểm tra.
Người đầu tiên là Choji.
Cậu hơi run khi kết ấn, nhưng cuối cùng vẫn thi triển được.
“Henge no Jutsu:
Biến Hình!
Một làn khói bùng lên.
Choji biến thành Iruka, tuy có hơi
"nhiều thịt"
hơn bản gốc một chút, phân thân của cậu hơi mờ, thế thân thuật cũng vụng về.
Nhưng xét trên tổng thể, Iruka vẫn gật đầu.
“Miễn cưỡng đạt.
Choji thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp theo là Shikamaru.
Cậu bước vào với vẻ mặt chán nản như đang làm một bài tập phiền phức.
Nhưng động tác kết ấn lại chính xác.
“Henge no Jutsu.
“Bunshin no Jutsu.
“Kawarimi no Jutsu.
Ba thuật liên tiếp hoàn thành.
Iruka hài lòng ghi vào bảng.
Shikamaru nhún vai.
“…phiền phức thật.
Kiba thì ồn ào hơn nhiều, sau khi hoàn thành ba thuật, cậu nhảy dựng lên.
“Ha!
Thấy chưa!
Iruka gật đầu.
Ino, Sakura, Hinata cùng những học sinh khác cũng lần lượt vượt qua.
Không phải ai cũng hoàn hảo.
Có người phân thân hơi méo.
Có người biến hình chưa thật giống.
Nhưng tất cả đều đủ điều kiện để được công nhận.
Khi bước ra khỏi phòng kiểm tra, trên trán họ đã có thêm một thứ.
Băng trán ninja của Konoha.
Niềm vui lan khắp hành lang, tiếng cười nói vang lên khắp nơi.
Người cuối cùng trước Naruto bước vào phòng…
Là Sasuke.
Cậu đứng trước bàn của Iruka và Mizuki.
Chỉ kết ấn.
Biến Hình.
Làn khói tan đi.
Một bản sao Iruka hoàn hảo đứng trước mặt mọi người.
Sasuke tiếp tục.
“Bunshin no Jutsu:
Phân Thân Thuật.
Hai phân thân xuất hiện hai bên.
Không khác gì bản thể.
Cuối cùng—
“Kawarimi no Jutsu:
Thế Thân Thuật.
Trong chớp mắt, Sasuke biến mất rồi xuất hiện phía sau căn phòng.
Iruka nhìn bảng ghi chép, gật đầu hài lòng.
“Rất tốt.
Iruka đưa băng trán ninja cho Sasuke.
“Hoàn hảo.
Sasuke nhận lấy, vẻ mặt không hề tỏ ra vui mừng, chỉ gật đầu nhẹ một cái.
Cậu buộc băng trán lên trán, đút tay vào túi áo, rồi quay người rời khỏi phòng kiểm tra như thể chuyện vừa rồi chỉ là điều hiển nhiên.
Trong phòng chỉ còn lại một người.
Naruto.
Cậu bước vào, tim đập mạnh.
Bình tĩnh…
Iruka nhìn cậu.
“Naruto, bắt đầu đi.
Naruto gật đầu.
“Vâng!
Cậu nhanh chóng kết ấn.
Bùm!
Một làn khói xuất hiện.
Khi khói tan—
Naruto đã biến thành Iruka.
Không hoàn hảo.
Nhưng vừa đủ điều kiện.
Iruka ghi vào bảng.
“Được.
Naruto hơi thở phào.
Được một cái…
Cậu tiếp tục.
Phân Thân Thuật!
Làn khói bùng lên.
Một “Naruto” khác nằm bẹp trên đất.
Mặt tái nhợt.
Mắt lờ đờ.
Cả căn phòng im lặng.
Iruka nhắm mắt một chút.
“…thất bại.
Naruto nuốt nước bọt.
“Em… làm lại!
Lần thứ hai.
“Bunshin no Jutsu!
Kết quả vẫn vậy.
Phân thân yếu ớt.
Méo mó.
Không thể đứng vững.
Naruto siết chặt tay.
“…Kawarimi no Jutsu:
Thế Thân Thuật!
Cậu cố gắng lần cuối.
Nhưng khi thuật kích hoạt—
Naruto vẫn đứng nguyên chỗ.
Không có gì xảy ra.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Iruka đặt bút xuống.
Một lúc lâu sau đó anh nói rất nhẹ nhàng.
“…Naruto.
Naruto ngẩng lên, ánh mắt đầy hy vọng.
Nhưng câu nói tiếp theo như một nhát dao cứa vào tim cậu.
“Em… không đạt.
Naruto đứng yên vài giây.
Như thể cậu chưa kịp hiểu điều vừa nghe.
Khi bước ra khỏi phòng kiểm tra, Naruto nhìn thấy hành lang đầy những gương mặt vui vẻ.
Kiba đang khoe băng trán.
Ino cười lớn.
Choji ăn mừng với Shikamaru.
Sakura đang nói chuyện với Sasuke.
Tiếng cười vang khắp nơi.
Naruto đứng ở cuối hành lang.
Hai tay buông thõng.
Cảm giác như cả thế giới… vừa sụp xuống trước mắt.
Băng trán ninja.
Thứ mà tất cả mọi người đang đeo trên trán.
Thứ mà Naruto đã mơ ước từ rất lâu.
Cậu… không có.
Naruto cúi đầu.
Không ai để ý.
Không ai nhìn thấy.
Chỉ có một cậu bé đứng lặng giữa hành lang, nhìn những người khác vui vẻ rời khỏi học viện… còn giấc mơ của mình thì vỡ vụn ngay trước mắt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập