Sát khí vẫn tiếp tục lan tràn trong không gian tâm trí.
Áp lực nặng nề như núi đè lên vai Naruto, mỗi hơi thở đều khó khăn như thể không khí đã biến thành băng lạnh cắt vào phổi.
Cơ thể cậu run lên từng hồi, nhưng Naruto vẫn cố gắng đứng thẳng.
Vergil đứng trước mặt cậu, bất động như một thanh kiếm cắm xuống đất.
Nhưng đúng lúc đó, Naruto bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Ánh mắt cậu run nhẹ.
Phía sau lưng Vergil, trong lớp sát khí đen lạnh như vực sâu, một thứ gì đó đang chuyển động.
Ban đầu chỉ là một cái bóng mờ, sau đó dần dần hiện rõ hơn.
Naruto nheo mắt nhìn, và ngay khoảnh khắc nhận ra thứ mình đang thấy, tim cậu như ngừng đập.
Sau lưng Vergil, trong khoảng không tối vô tận, một bóng hình khổng lồ đang lặng lẽ đứng đó.
Hai chiếc cánh lớn màu xanh đen trải rộng như che phủ cả bầu trời, những đường gân sáng mờ chạy dọc theo cánh phát ra ánh sáng lạnh lẽo như kim loại.
Thân hình cao lớn dị dạng, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ thẫm như biển máu đang cháy trong bóng tối vô tận.
Chúng nhìn xuống Naruto.
Không phải bằng ánh mắt của con người, mà là ánh mắt của một thứ gì đó cổ xưa và đáng sợ hơn rất nhiều.
Naruto cảm thấy cổ họng mình khô cứng, cơ thể run lên.
Trong không gian phong ấn sâu trong cơ thể cậu, Kurama cũng nhìn thấy thứ đó.
Con vĩ thú khổng lồ đột ngột dựng đứng toàn bộ lông, đôi mắt đỏ nheo lại.
“…Cái quái gì vậy?
Một luồng sát khí lạnh lẽo xuyên qua lớp phong ấn, lan vào không gian nơi nó bị giam giữ.
Kurama nhìn chằm chằm bóng hình phía sau Vergil, bản năng của một vĩ thú đang cảnh báo nguy hiểm.
“…Tên đầu bạc đó… rốt cuộc…là ai?
Naruto cố nuốt nước bọt, giọng run lên.
“Vergil-sensei…”
Vergil không quay đầu lại.
“Gì?
Naruto khó khăn mở miệng, mắt vẫn dán chặt vào bóng hình phía sau lưng anh.
“…sau lưng thầy… thứ đó là gì?
Vergil khẽ liếc mắt ra sau, như thể anh đã biết Naruto đang nhìn thấy điều gì.
Khi quay lại, ánh mắt anh vẫn bình thản như mặt hồ mùa đông.
“Ồ.
Ngươi nhìn thấy rồi à.
Naruto cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
“Đó… là gì vậy?
Vergil đáp, giọng thản nhiên như đang nói về một chuyện không đáng kể.
“Đó là hình dạng thật của ta.
Naruto chết lặng.
Sát khí khủng bố xung quanh dường như càng trở nên lạnh hơn.
Cậu nhìn Vergil, rồi lại nhìn bóng hình khổng lồ sau lưng anh, hai cánh xanh đen trải rộng trong bóng tối vô tận.
“…Thầy… rốt cuộc là ai vậy?
Vergil không trả lời ngay.
Anh chỉ nhìn Naruto một lúc lâu, rồi chậm rãi nói:
“Chuyện đó… hiện tại không quan trọng.
Ánh mắt anh lạnh đi.
“Thứ quan trọng duy nhất bây giờ… là ngươi phải sống sót qua ba ngày này.
—————————–
Ba ngày đầu tiên trong không gian tâm trí trôi qua như một cơn ác mộng không có hồi kết.
Sát khí của Vergil chưa từng giảm bớt dù chỉ một chút.
Nó bao phủ toàn bộ không gian, nặng nề như đại dương đen đặc đè lên linh hồn Naruto.
Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều giống như một cực hình.
Không có vết thương nào trên cơ thể, nhưng tinh thần lại bị nghiền nát từng chút một.
Ngay từ những giờ đầu tiên, Naruto đã cảm thấy ý thức mình bắt đầu rung chuyển.
Tim đập loạn, hơi thở rối loạn, đầu óc quay cuồng.
Những hình ảnh hỗn loạn không ngừng xuất hiện trong đầu cậu — máu, bóng tối, những tiếng gào thét không rõ nguồn gốc.
Đó là tác dụng trực tiếp của sát khí, thứ ý chí giết chóc đã tích tụ qua vô số trận chiến.
Chỉ cần buông lỏng ý chí một chút thôi, Naruto biết mình sẽ lập tức sụp đổ.
Nhưng cậu không cho phép điều đó xảy ra.
Naruto nghiến răng đứng giữa không gian vô tận, hai chân run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ thăng bằng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, áo quần ướt đẫm như vừa bước ra khỏi mưa.
Nhiều lần cậu suýt nữa quỳ xuống, đầu óc choáng váng như muốn nổ tung, nhưng mỗi lần như vậy Naruto lại cắn chặt răng, ép mình đứng dậy.
Nếu ngay cả sát khí của **Vergil-sensei** cũng không chịu nổi…
…thì cậu lấy gì để đối mặt với thế giới bên ngoài?
Ý nghĩ đó như một chiếc neo giữ chặt ý thức Naruto.
Cậu không biết mình đã ngã bao nhiêu lần.
Không biết đã bao nhiêu lần ý thức gần như vỡ vụn.
Thời gian trong không gian tâm trí dường như kéo dài vô tận.
Nhưng đến cuối ngày thứ ba, Naruto cuối cùng cũng đạt tới một giới hạn mới.
Dù sát khí khủng bố vẫn đè nặng lên linh hồn, cậu đã có thể miễn cưỡng giữ cho bản thân **tỉnh táo**.
Hơi thở vẫn nặng nề, đầu óc vẫn choáng váng, nhưng ít nhất cậu không còn rơi vào trạng thái hoảng loạn nữa.
Vergil vẫn đứng cách đó không xa, khoanh tay quan sát.
Ánh mắt anh không biểu lộ cảm xúc.
Chỉ có sự im lặng lạnh lẽo.
Naruto thở dốc, nhưng vẫn gắng gượng đứng thẳng.
“.
Thầy…”
Giọng cậu khàn đặc.
“Em… vẫn ổn.
Vergil nhìn cậu một lúc lâu.
Không khen.
Cũng không chê.
Sát khí vẫn tiếp tục tràn ra.
Ba ngày tiếp theo bắt đầu.
Lần này, Naruto không còn gục ngã như trước nữa.
Áp lực vẫn khủng bố, nhưng cậu đã bắt đầu quen với cảm giác đó.
Thay vì chống cự một cách tuyệt vọng, Naruto bắt đầu điều chỉnh hơi thở, ổn định chakra, giữ cho tâm trí mình trở nên tĩnh lặng hơn.
Cậu học cách **đứng trong sát khí**, thay vì bị nó nuốt chửng.
Ngày thứ tư.
Ngày thứ năm.
Ngày thứ sáu.
Đến cuối ngày thứ sáu, Naruto cuối cùng cũng có thể đứng thẳng giữa cơn bão sát khí mà không còn run rẩy.
Áp lực vẫn tồn tại, nhưng ánh mắt xanh dương của cậu đã trở nên vững vàng hơn nhiều.
Naruto đứng đó, vai hơi trĩu xuống, nhưng lưng vẫn thẳng.
Vergil nhìn cậu.
Lần này, ánh mắt lạnh lẽo của anh cuối cùng cũng xuất hiện một tia hài lòng hiếm thấy.
“…Không tệ.
Chỉ hai chữ.
Nhưng đối với Naruto, đó gần như là lời khen lớn nhất.
Vergil khẽ vung tay.
Trong nháy mắt, sát khí bao phủ toàn bộ không gian đột ngột biến mất.
Không khí trở nên nhẹ bẫng, như thể cả bầu trời vừa được nhấc khỏi vai Naruto.
Cơ thể cậu lập tức mềm nhũn.
Naruto thở hắt ra, gần như ngã khuỵu xuống tảng đá lơ lửng dưới chân.
Vergil vẫn đứng đó, giọng nói bình thản vang lên.
“Huấn luyện sát khí giai đoạn một… tạm thời kết thúc.
Naruto ngẩng đầu lên.
“…Giai đoạn một?
Vergil khẽ liếc cậu.
“Đừng tưởng mọi thứ đã xong.
Ánh mắt anh hơi hạ xuống, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng.
“Ngươi cần nghỉ ngơi trước.
“Sau đó… chúng ta sẽ bắt đầu **giai đoạn hai**.
Không gian tâm trí lại rơi vào im lặng.
Nhưng lần này, Naruto không còn run rẩy nữa.
Trong đôi mắt xanh dương của cậu, một sự bình tĩnh mới đã bắt đầu hình thành — thứ mà trước đây Naruto chưa từng có.
————————-
Sau khi kết thúc giai đoạn một của huấn luyện, Vergil hiếm khi chủ động cho Naruto nghỉ ngơi.
Nhưng lần này anh lại nói rất rõ ràng:
Naruto cần **một ngày trong thực tại để hồi phục**.
Sáu ngày liên tiếp chống chọi với sát khí khủng bố đã gần như vắt cạn tinh thần của cậu, nếu tiếp tục ép buộc, ý chí có thể sẽ gãy trước khi kịp trưởng thành.
Ngay khi ý thức rời khỏi không gian tâm trí, Naruto mở mắt trên chiếc giường nhỏ trong căn hộ của mình.
Cơ thể cậu nặng như chì, đầu óc choáng váng như vừa trải qua một trận chiến dài.
Cậu thậm chí còn chưa kịp ngồi dậy đã lập tức ngã ngửa xuống giường, chìm vào giấc ngủ sâu.
Đó là lần đầu tiên sau nhiều ngày Naruto ngủ nhanh đến vậy.
Nhưng giấc ngủ đó không hề yên bình.
Trong giấc mơ, Naruto vẫn đứng giữa không gian vô tận, xung quanh là sát khí lạnh lẽo như băng.
Những đôi mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào cậu từ trong bóng tối, những tiếng gào thét xa xăm vang lên như vọng lại từ một chiến trường cổ xưa.
Naruto giật mình bật dậy.
Cả người ướt đẫm mồ hôi.
Hơi thở dồn dập như vừa chạy hàng dặm đường.
Cậu ngồi trên giường một lúc lâu, cố gắng ổn định nhịp thở, rồi lại ngã xuống ngủ tiếp.
Nhưng chỉ một lúc sau, cơn ác mộng lại quay trở lại, kéo cậu dậy lần nữa trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng.
Cứ như vậy, suốt cả đêm.
Ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Một giấc ngủ chập chờn, không trọn vẹn, nhưng ít nhất cũng đủ để cơ thể Naruto khôi phục phần nào sức lực.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, Naruto chậm rãi ngồi dậy.
Cậu xoa mặt, cảm thấy đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều, dù sâu trong lòng vẫn còn chút dư âm lạnh lẽo của sát khí.
Đúng lúc đó, giọng nói quen thuộc vang lên trong tâm trí.
“Ngươi nghỉ đủ chưa?
Naruto khẽ cười.
“Vergil-sensei… thầy đúng là không cho người ta nghỉ lâu mà.
Một thoáng sau, ý thức Naruto lại bị kéo vào không gian tâm trí quen thuộc.
Những phiến đá lơ lửng vẫn trôi chậm trong bầu trời xanh nhàn nhạt, và Vergil đứng đó, áo choàng xanh lam khẽ lay động.
Naruto nhìn anh.
“Thầy nói giai đoạn một kết thúc rồi… vậy giai đoạn hai là gì?
Ánh mắt lạnh lẽo của anh nhìn Naruto một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó.
Rồi anh nói.
“Giai đoạn hai… là **tạo ra sát khí**.
Naruto hơi ngạc nhiên.
“Tạo ra?
Vergil gật đầu.
“Đúng vậy.
Sát khí không phải thứ có thể học từ sách vở.
Nó sinh ra từ **sát tâm**.
Naruto nhíu mày.
“Sát tâm?
Vergil nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng.
“Muốn có sát khí… thì phải **giết người**.
Naruto khựng lại.
Câu nói đó rơi xuống không gian như một tảng đá nặng nề.
Sau một lúc, Naruto lên tiếng.
“…Nhưng em đã từng giết người rồi.
“Mizuki.
Naruto gật đầu.
Em đã giết hắn.
Vergil khẽ lắc đầu.
“Một người… là quá ít.
Naruto sững lại.
Vergil tiếp tục.
“Hơn nữa, lúc đó ngươi không hề có chủ đích giết hắn.
Ngươi bị phẫn nộ và bản năng dẫn dắt, đó không phải là sát tâm.
Ánh mắt anh trở nên lạnh hơn.
“Chỉ khi nào trong tâm ngươi **thực sự muốn giết một ai đó**, lúc đó sát tâm mới hình thành.
Vergil giơ một ngón tay lên.
“Sát tâm càng mạnh… sát khí càng sắc bén.
Naruto im lặng.
Một lúc sau, cậu hỏi:
“Vậy… thầy muốn em giết người để luyện sát tâm?
“Đúng.
Naruto suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Nhưng hiện tại em không được phép rời khỏi làng.
Vergil khẽ “ừ” một tiếng.
“Ta biết.
“Tại sao?
Vergil bình thản đáp:
“Bởi vì thân phận của ngươi rất đặc biệt.
“Thân phận nào?
Rồi anh nói chậm rãi.
“…Hiện tại, ta chưa thể nói.
Naruto im lặng một lúc, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt lạnh lùng của Vergil.
Cậu có thể cảm nhận được rằng chuyện này không đơn giản, nhưng càng như vậy thì sự tò mò trong lòng lại càng lớn.
“…Vì sao lại không thể nói?
Naruto cuối cùng vẫn hỏi.
Vergil không né tránh ánh mắt của cậu.
Anh đứng đó, áo choàng xanh lam khẽ lay động trong khoảng không tĩnh lặng.
“Bởi vì nếu ngươi biết quá sớm…” Vergil nói chậm rãi, “…thì điều đó sẽ chỉ gây hại cho chính ngươi.
“Gây hại?
Vergil khẽ gật đầu.
Ánh mắt anh vẫn lạnh như băng, nhưng giọng nói lại mang theo một sự chắc chắn không cho phép tranh cãi.
“Ngươi vẫn chưa đủ mạnh để gánh vác sự thật đó.
Khi một kẻ chưa trưởng thành biết quá nhiều, tâm trí của hắn sẽ dao động, quyết tâm sẽ bị lung lay, và cuối cùng… hắn sẽ tự hủy chính con đường của mình.
Naruto không đáp ngay.
Cậu đứng đó, nhìn Vergil thật lâu.
Trong đầu có vô số câu hỏi, nhưng Naruto biết rằng nếu Vergil-sensei đã nói như vậy, thì có hỏi thêm cũng vô ích.
Một lát sau, Vergil nói tiếp.
“Nhưng ta có thể hứa với ngươi một điều.
Naruto ngẩng lên.
Vergil nhìn thẳng vào cậu.
“Chính ta sẽ nói cho ngươi biết.
Anh dừng lại một chút.
“…Sớm thôi.
Naruto hít sâu một hơi.
Dù sự tò mò vẫn còn nguyên trong lòng, cậu vẫn gật đầu.
“Em hiểu rồi, Vergil-sensei.
Cậu cố gắng nén lại mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Nếu thầy đã nói hiện tại chưa phải lúc, vậy thì cậu chỉ có thể tiếp tục mạnh lên cho đến khi đủ tư cách nghe sự thật.
Vergil nhìn Naruto một lúc, rồi chuyển đề tài.
“Quay lại chuyện huấn luyện.
Naruto lập tức tập trung.
Vergil nói:
“Ngươi không thể rời khỏi Konoha, nên ta sẽ tạo ra một **ảo cảnh**.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“Ảo cảnh?
“Trong ảo cảnh đó, ngươi sẽ phải **giết người**.
Không gian tâm trí bỗng trở nên yên tĩnh hơn.
“Giết… người?
Vergil nói như thể đó là một chuyện hiển nhiên.
Ánh mắt anh lạnh lẽo.
“Ta sẽ tạo ra những con người trong ảo cảnh.
Chúng sẽ chiến đấu với ngươi, chống lại ngươi, và tìm mọi cách giết ngươi.
Naruto nuốt khan.
“Và… em phải giết họ?
“Chỉ khi nào ngươi đạt được yêu cầu của ta…”
“…ảo cảnh mới kết thúc.
“Nếu em không đạt được thì sao?
Ánh mắt anh hoàn toàn bình thản.
“Thì ngươi sẽ **vĩnh viễn bị kẹt lại trong đó**.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Naruto.
Cậu cười gượng.
“…Vergil-sensei đang nói đùa đúng không?
Không gian im lặng.
Vergil không cười.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh đang nói đùa.
Ánh mắt anh vẫn lạnh lẽo như mặt nước mùa đông.
Naruto nhìn gương mặt đó vài giây.
Nụ cười trên môi cậu dần biến mất.
“…Thầy không nói đùa.
Vergil nói.
“Ta chưa bao giờ đùa về chuyện huấn luyện.
Không khí xung quanh dường như nặng hơn một chút.
Trong lồng ngực cậu, trái tim bắt đầu đập mạnh hơn.
Nỗi sợ hãi vừa thoáng qua, nhưng ngay sau đó lại bị ý chí quen thuộc của Naruto ép xuống.
Nếu đây là con đường để trở nên mạnh mẽ…thì cậu không thể quay đầu.
Naruto siết chặt tay.
“Được rồi.
Cậu ngẩng đầu nhìn Vergil.
“Em sẽ làm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập