Ba ngày sau khi xin nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng, Naruto quay trở lại điểm tập hợp của Đội 7.
Ngay khi cậu xuất hiện, Sakura là người đầu tiên nhận ra có điều gì đó không đúng.
Naruto vẫn là Naruto — mái tóc vàng quen thuộc, chiếc áo khoác màu cam, băng trán Konoha đeo ngay ngắn.
Nhưng khí chất trên người cậu đã thay đổi.
Cậu không còn vội vã chạy tới với nụ cười ồn ào như trước.
Naruto bước tới rất chậm rãi, ánh mắt bình tĩnh, động tác gọn gàng, không dư thừa.
Mỗi bước chân đều chắc chắn, giống như đã suy nghĩ trước khi đặt xuống.
Sakura chớp mắt, khẽ gọi:
“Naruto…?
Naruto quay đầu nhìn cô.
“Chào buổi sáng.
Giọng nói vẫn là giọng của cậu, nhưng không còn sự náo nhiệt quen thuộc;
nó trầm hơn, ổn định hơn, và đặc biệt là bình tĩnh đến lạ.
Sasuke đang dựa vào lan can cũng hơi nhíu mày.
Cậu nhìn Naruto vài giây, trong ánh mắt thoáng qua sự nghi hoặc.
Không phải vì Naruto mạnh hơn, mà là vì Naruto đã khác — hoàn toàn khác.
Nếu trước kia Naruto chỉ mới bắt đầu thể hiện sự điềm đạm và trí tuệ sau quá trình đọc sách và luyện tập, thì bây giờ cậu giống như một con người đã trải qua quá nhiều chuyện.
Ánh mắt Naruto không còn là ánh mắt của một thiếu niên, mà giống như ánh mắt của một người đã từng đứng giữa chiến trường.
Nếu quan sát thật kỹ, sâu trong đồng tử xanh ấy thỉnh thoảng sẽ lóe lên một tia sát khí cực mỏng — mỏng đến mức người bình thường sẽ không nhận ra.
Nhưng Kakashi thì nhận ra.
Ngay khi Naruto bước tới, Kakashi đã khép cuốn *Icha Icha Paradise* lại — một sự thay đổi nhỏ nhưng hiếm khi xảy ra.
“Ba ngày nghỉ ngơi… có vẻ hiệu quả quá nhỉ, ” Kakashi nói chậm rãi.
Naruto khẽ gật đầu.
“Cơ thể em đã hồi phục tốt.
Câu trả lời hoàn toàn bình thường, nhưng Kakashi không hề thả lỏng.
Anh đã sống qua quá nhiều chiến trường để không nhận ra điều này.
Naruto bây giờ giống một chiến binh, không phải một học sinh.
Kakashi bước tới gần hơn.
“Trong ba ngày đó, em đã làm gì?
Naruto không hề chớp mắt.
“Chỉ nghỉ ngơi.
Kakashi nhìn thẳng vào mắt cậu.
Naruto cũng nhìn lại — ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh.
Không dao động, không lúng túng, không có một dấu hiệu nào của nói dối.
Nhưng chính điều đó lại khiến Kakashi hoảng hốt trong lòng.
Một đứa trẻ mười hai tuổi… không thể có ánh mắt như vậy.
“Thật sao?
Kakashi hỏi lại.
Naruto gật đầu.
“Vâng.
Giọng nói ổn định đến mức hoàn hảo.
Kakashi im lặng vài giây rồi thở ra nhẹ.
“Được rồi.
Anh không hỏi thêm, không phải vì tin mà vì biết rằng hỏi cũng vô ích.
Naruto đã đóng lại cánh cửa đó.
Từ xa, Sakura vẫn đang nhìn Naruto với vẻ bối rối.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Naruto vẫn nói chuyện bình thường, vẫn làm nhiệm vụ, vẫn luyện tập cùng họ, nhưng khoảng cách giữa họ đã xuất hiện.
Sasuke cũng nhận ra điều đó.
Cậu đứng khoanh tay, nhìn Naruto đang kiểm tra lại túi nhẫn cụ một cách chậm rãi và cẩn thận.
Sasuke nhíu mày;
trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Không phải ghen tị, không phải khó chịu, mà là khoảng cách.
Naruto đang đi về phía trước — và bỏ lại họ phía sau.
Kakashi cũng cảm nhận được điều đó.
Anh đứng trên lan can, nhìn Naruto rất lâu.
Trong đầu anh hiện lên một ý nghĩ khiến chính anh cũng cảm thấy lạnh sống lưng.
"Đứa trẻ này… đang thay đổi quá nhanh.
Và nếu cứ tiếp tục như vậy…không ai trong chúng ta có thể kéo nó trở lại.
"Khi Kakashi vẫn còn đang suy nghĩ xem có nên báo cáo với Đệ Tam về sự thay đổi của Naruto hay không, một khoảnh khắc bất ngờ xảy ra khiến anh lập tức nhíu mày rồi tạm thời gạt ý nghĩ đó sang một bên.
Chuyện xảy ra rất tình cờ.
Trong lúc đi ngang qua khu phố thương mại của làng Lá, Naruto gặp Hinata.
Ban đầu Kakashi chỉ định quan sát thêm một chút, nhưng những gì anh nhìn thấy khiến anh thực sự sững lại.
Trước mặt mọi người, Naruto lúc này gần như luôn mang theo một vẻ mặt bình thản đến lạnh lùng.
Cậu nói chuyện rất ít, ánh mắt giữ khoảng cách, thái độ giống như đang tự dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách bản thân với thế giới xung quanh.
Nhưng khi đứng trước Hinata, tất cả những thứ đó lại biến mất.
Naruto không còn mang dáng vẻ xa cách kia nữa.
Cậu nói chuyện chậm rãi, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt cũng dịu xuống rõ rệt, thỉnh thoảng còn nở một nụ cười rất nhẹ — không phải kiểu cười náo nhiệt trước kia, mà là một nụ cười điềm tĩnh, ấm áp.
Hinata đứng trước cậu, hai tay nắm nhẹ vào nhau, mặt đỏ bừng như thường lệ.
Naruto không trêu chọc cô như trước kia nữa, cũng không làm những trò ngốc nghếch để gây chú ý.
Cậu chỉ bình tĩnh nói chuyện, thỉnh thoảng hỏi thăm vài câu, thái độ tự nhiên đến mức khiến Hinata dần bớt căng thẳng.
Hai người cứ thế đi dọc theo con phố, nói chuyện không nhanh không chậm, giống như đã quen với nhịp điệu đó từ rất lâu.
Từ trên mái nhà phía xa, Kakashi lặng lẽ quan sát.
Một lúc sau anh khẽ thở ra, ánh mắt lộ ra chút suy nghĩ.
Đột nhiên anh hiểu ra điều gì đó.
Naruto không phải đang thay đổi theo hướng tiêu cực như anh lo lắng.
Thằng bé chỉ đơn giản là đã có một cách nhìn mới về thế giới này.
Nó đã bắt đầu hiểu rõ hơn về con người xung quanh mình — ai thật lòng, ai giả dối, ai đáng để mở lòng, và ai nên giữ khoảng cách.
Kakashi nhìn Naruto đang nói chuyện với Hinata thêm một lúc, rồi khẽ nhếch môi sau chiếc mặt nạ.
Hóa ra là vậy.
Naruto không hề trở thành một khối băng lạnh lẽo.
Chỉ là… thằng bé đã học được cách đáp lại thế giới này bằng chính cách mà thế giới từng đối xử với nó.
Sau khi chứng kiến cảnh đó, Kakashi càng cảm thấy cần phải xác nhận suy đoán của mình.
Tuy nhiên, thay vì hỏi thẳng, anh chọn cách lân la dò hỏi.
Một buổi chiều sau khi hoàn thành nhiệm vụ cấp D quen thuộc, Kakashi giả vờ đi ngang qua nơi Naruto đang ngồi nghỉ dưới gốc cây gần bãi tập.
Anh mở cuốn *Icha Icha Paradise* ra, liếc mắt nhìn qua trang sách, giọng nói nghe như thuận miệng hỏi một câu.
“Dạo này em có vẻ… thay đổi khá nhiều đấy, Naruto.
Naruto không trả lời ngay.
Cậu đang ngồi tựa lưng vào thân cây, tay cầm một thanh kiếm gỗ, chậm rãi lau sạch lớp bụi trên lưỡi kiếm.
Động tác của cậu rất bình tĩnh, giống như đã suy nghĩ trước khi làm bất cứ điều gì.
Kakashi khép hờ cuốn sách lại.
“Không phải theo nghĩa xấu đâu, ” anh nói thêm, “chỉ là… em bắt đầu giữ khoảng cách với mọi người.
Naruto đặt thanh kiếm gỗ xuống bên cạnh, ngẩng đầu nhìn Kakashi.
Ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh như thường lệ, không lộ ra cảm xúc rõ ràng.
“Chỉ là em bắt đầu hiểu một số chuyện thôi.
Kakashi nhướn mày.
“Chuyện gì cơ?
Naruto suy nghĩ một chút rồi trả lời, giọng nói rất chậm.
“Có những người thật lòng với mình… và có những người không.
Cậu khẽ nhún vai.
“Em nghĩ… đối xử với mỗi người một chút khác biệt cũng không có gì sai.
Câu trả lời này vừa vặn trùng khớp với suy đoán của Kakashi.
Naruto không hề nói ra sự thật phía sau, nhưng lời giải thích lại hoàn toàn hợp lý.
Kakashi nhìn cậu một lúc lâu, rồi bật cười khẽ.
“Ra là vậy.
Anh khoanh tay lại, giọng điệu bỗng trở nên lười biếng quen thuộc.
“Thầy cứ tưởng em định đối xử với tất cả mọi người như người lạ chứ.
Kakashi nghiêng đầu nhìn Naruto.
“May mà em vẫn chưa xem thầy là người lạ.
Naruto hơi khựng lại trong chốc lát.
Sau đó, khóe miệng cậu khẽ cong lên — một nụ cười rất nhẹ, hiếm hoi xuất hiện trong thời gian gần đây.
“Thầy vẫn là thầy của em mà, Kakashi-sensei.
Kakashi nhìn nụ cười đó, ánh mắt phía sau chiếc mặt nạ khẽ nheo lại.
Nụ cười ấy không còn ngây ngô như trước kia, nhưng cũng không hề lạnh lẽo.
Nó giống như ánh nắng mùa đông — không rực rỡ, nhưng vẫn đủ ấm.
Kakashi khép lại cuốn *Icha Icha Paradise*, khẽ thở ra một hơi trong lòng.
Ít nhất… mọi chuyện vẫn chưa tệ như anh lo lắng.
Cùng với sự thay đổi trong tính cách, ngoại hình của Naruto cũng dần bắt đầu biến chuyển theo thời gian.
Ban đầu không ai chú ý nhiều, nhưng chỉ sau vài tuần, sự khác biệt trở nên rõ ràng đến mức ngay cả những người ít tinh ý cũng phải nhận ra.
Từ những khoản tiền nhỏ kiếm được qua các nhiệm vụ cấp D, Naruto lặng lẽ dành dụm lại.
Sau một thời gian, cậu mang toàn bộ số tiền đó đến một tiệm rèn vũ khí trong làng và đặt rèn riêng cho mình một thanh katana.
Khi thanh kiếm hoàn thành, hình dáng của nó khiến ngay cả người thợ rèn cũng phải tấm tắc.
Thanh kiếm có thân thon dài, lưỡi kiếm cong thanh thoát, phần chuôi bọc dây màu xanh lam đậm quấn theo hình kim cương đều đặn.
Vỏ kiếm màu đen tuyền, bề mặt nhẵn như gương, toàn bộ thiết kế mang vẻ đơn giản nhưng lại toát ra một khí chất lạnh lẽo và sắc bén.
Hình dáng của nó gần như giống hệt Yamato — thanh kiếm mà Vergil thường cầm trong tay trong không gian tâm trí.
Không chỉ có vũ khí thay đổi, phong cách ăn mặc của Naruto cũng khác đi hoàn toàn.
Bộ áo khoác và quần lửng màu cam rực rỡ ngày trước dần biến mất.
Thay vào đó là một bộ trang phục mang phong cách **Prince Uniform**, với tông màu chủ đạo là trắng và xanh lam.
Áo khoác trắng ôm gọn thân người, đường viền xanh lam chạy dọc theo cổ áo và tay áo, kết hợp với hàng khuy kim loại sáng bạc được sắp xếp chỉnh tề.
Bên ngoài, Naruto khoác thêm một chiếc áo choàng xanh lam đậm dài tới đầu gối, mỗi khi cậu bước đi, vạt áo khẽ lay động tạo nên cảm giác vừa trang nhã vừa uy nghi.
Mái tóc của Naruto cũng bắt đầu dài ra.
Thay vì kiểu tóc ngắn lộn xộn như trước, cậu để tóc dài thêm một chút, hai lọn tóc mai buông xuống dọc theo hai bên má, khiến gương mặt trở nên thanh tú và trưởng thành hơn.
Ánh mắt xanh lam vốn đã sắc giờ lại càng thêm sâu thẳm, kết hợp với thần thái trầm tĩnh khiến người khác khó có thể rời mắt.
Điều kỳ lạ nhất là những vệt râu mèo trên gương mặt Naruto.
Ban đầu chúng vẫn còn đó, nhưng theo thời gian, chúng dần dần nhạt đi.
Sau vài tuần, ba vệt râu đặc trưng trên mỗi bên má gần như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại dấu vết rất mờ, đến mức nếu không nhìn thật kỹ thì khó có thể nhận ra.
Khi Naruto xuất hiện trên phố với diện mạo mới, không ít người đã phải dừng bước nhìn theo.
Cậu không còn mang dáng vẻ nghịch ngợm, ồn ào của một đứa trẻ bị mọi người xa lánh ngày trước.
Với mái tóc vàng óng, gương mặt thanh tú, ánh mắt bình tĩnh cùng bộ trang phục trắng – xanh lam trang nhã, Naruto lúc này trông giống như một **vị vương tử bước ra từ truyện cổ tích**.
Dù chính cậu không hề để tâm đến những ánh nhìn đó, nhưng bất cứ ai lướt qua cũng không khỏi ngoái đầu lại thêm một lần nữa.
Sự thay đổi trong diện mạo của Naruto nhanh chóng trở thành chủ đề khiến rất nhiều người trong làng phải chú ý.
Những người quen biết cậu từ trước càng là những người phản ứng mạnh nhất khi lần đầu nhìn thấy bộ dạng mới của Naruto.
Buổi sáng hôm đó, khi Naruto bước vào khu vực luyện tập quen thuộc, gần như toàn bộ ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cậu.
Bộ trang phục trắng – xanh lam trang nhã, chiếc áo choàng xanh đậm khẽ lay động theo từng bước chân, mái tóc vàng dài hơn một chút cùng hai lọn tóc mai rủ xuống hai bên gương mặt khiến khí chất của cậu hoàn toàn khác trước.
Nếu trước kia Naruto giống như một cậu bé nghịch ngợm ồn ào, thì bây giờ cậu giống hệt một vị vương tử bước ra từ những câu chuyện cổ.
Người phản ứng rõ ràng nhất chính là hai cô gái trong nhóm bạn của cậu.
Ino gần như đứng sững lại khi nhìn thấy Naruto.
Đôi mắt cô sáng rực lên, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, ánh nhìn không hề che giấu sự kinh ngạc lẫn thích thú.
Hinata thì còn phản ứng mạnh hơn.
Vừa nhìn thấy Naruto, cô đã lập tức cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt vạt áo, gương mặt đỏ tới tận mang tai.
Mỗi lần lén ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt của cô lại lập tức rối loạn như thể không biết nên nhìn vào đâu.
Sakura ban đầu cũng hơi sững lại.
Cô vốn quen với hình ảnh Naruto mặc bộ đồ cam chói mắt, đầu tóc bù xù chạy khắp nơi gây rối.
Nhưng người đang đứng trước mặt cô lúc này lại hoàn toàn khác.
Sakura vô thức nhìn Naruto thêm vài lần, ánh mắt mang theo sự ngạc nhiên rõ rệt, dường như chính cô cũng không ngờ Naruto có thể thay đổi nhiều đến vậy.
Trái ngược hoàn toàn với phản ứng của các cô gái, đám con trai xung quanh thì gần như đồng loạt nghiến răng nghiến lợi.
Kiba nhìn Naruto từ đầu đến chân rồi nhăn mặt khó chịu.
Chouji thì ngẩng đầu nhìn một lúc lâu rồi thở dài.
Một vài người khác thậm chí còn quay đi với vẻ mặt không phục.
Không ai nói ra thành lời, nhưng trong lòng bọn họ đều xuất hiện cùng một suy nghĩ.
Tên này… sao tự nhiên lại đẹp trai đến vậy?
Chỉ riêng Shikamaru là phản ứng khác hẳn.
Cậu đứng khoanh tay dựa vào gốc cây, nhìn Naruto một lúc lâu, ánh mắt mang theo sự suy ngẫm.
Sau đó Shikamaru khẽ thở dài, lẩm bẩm một mình:
“Phiền phức thật…”
Trong đầu cậu chợt nhớ lại lời cha mình từng nói từ rất lâu trước đây.
Lúc đó Shikaku chỉ cười nhạt rồi nói một câu khiến Shikamaru không hiểu lắm.
— *Thằng nhóc Naruto… nhìn kỹ đi, nó rất giống một người.
Bây giờ nhìn Naruto đứng trước mặt, Shikamaru bỗng hiểu ra.
“Quả nhiên…” Shikamaru khẽ lắc đầu.
“Cha nói không sai.
“Thằng này đúng là con của Đệ Tứ.
Ở một nơi khác, Kakashi cũng đang quan sát Naruto với vẻ mặt hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh.
Ban đầu Kakashi chỉ chú ý đến sự thay đổi trong khí chất của Naruto.
Nhưng khi nhìn kỹ gương mặt cậu dưới ánh sáng, đặc biệt là mái tóc vàng và đôi mắt xanh lam quen thuộc kia, Kakashi bỗng khựng lại.
Trong một khoảnh khắc, ký ức về người thầy năm xưa hiện lên trong đầu anh.
Kakashi suýt nữa đã bật thốt ra một từ.
“Sensei—”
Nhưng anh kịp dừng lại trước khi lời nói thoát ra khỏi miệng.
Kakashi khẽ hít vào một hơi, ánh mắt phía sau chiếc mặt nạ trở nên phức tạp.
Sau đó, trong một buổi gặp mặt giữa các Jonin, Kakashi đã nhắc đến chuyện này.
Asuma đang cầm điếu thuốc thì khựng lại giữa chừng.
“Cậu nói… Naruto bây giờ trông giống Đệ Tứ?
Kurenai cũng nhíu mày.
Maito Gai thì lập tức mở to mắt.
“Thanh xuân của ta!
Đứa trẻ đó đã trưởng thành đến mức này rồi sao?
Kakashi khoanh tay, ánh mắt trầm xuống.
“Không chỉ là giống.
Anh nói chậm rãi.
“Nhìn từ xa… gần như là cùng một khuôn đúc ra.
Trong phòng lập tức rơi vào im lặng.
Sau khi nghe Kakashi nói xong, bầu không khí trong phòng họp của các Jonin trở nên trầm xuống trong chốc lát.
Kakashi đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lộ rõ sự suy tư.
Một lúc sau anh mới chậm rãi nói tiếp:
“Chính vì quá giống… nên tôi mới lo.
Asuma khẽ nhíu mày.
“Ý cậu là sao?
Kakashi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm xuống.
“Đệ Tứ Hokage có rất nhiều kẻ thù.
Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Trong chiến tranh, thầy ấy đã giết không ít người.
Danh tiếng ‘Tia chớp vàng của Konoha’ không chỉ khiến đồng minh kính phục… mà còn khiến kẻ thù căm hận.
Kakashi quay đầu lại, ánh mắt nghiêm túc.
“Nếu có người từng đối đầu với thầy ấy nhìn thấy Naruto bây giờ… họ rất dễ liên tưởng.
Asuma lập tức hiểu ra ý của Kakashi.
Anh khẽ thở ra một làn khói thuốc.
“Cậu lo bọn chúng sẽ nhắm vào thằng bé?
Kakashi gật đầu.
“Đúng vậy.
“Chỉ cần có người nghi ngờ… Naruto có thể trở thành mục tiêu.
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Nhưng lần này Kurenai lên tiếng trước.
“Tôi không nghĩ vậy.
Mọi người quay sang nhìn nàng.
Kurenai khoanh tay, ánh mắt bình tĩnh.
“Naruto là ninja của Konoha.
Một ninja thì không thể sống cả đời trong sự che chở.
Kurenai nói tiếp, giọng rõ ràng.
“Nếu chỉ vì sợ nguy hiểm mà cố gắng che giấu thằng bé, thì Naruto sẽ không bao giờ trưởng thành được.
Asuma cũng gật đầu đồng ý.
“Cô ấy nói đúng.
Anh rít một hơi thuốc rồi nói tiếp.
“Chiến trường không phải nơi có thể tránh né mãi.
“Thằng bé sớm muộn gì cũng phải đối mặt với những chuyện như vậy.
Asuma liếc nhìn Kakashi.
“Với lại… nó đâu có một mình.
Kurenai khẽ gật đầu.
“Còn có chúng ta.
“Chúng ta đều là Jonin của Konoha.
“Không có lý do gì để để mặc một đứa trẻ như Naruto bị nhắm tới.
Ngay lúc đó, một tiếng cười sang sảng vang lên.
“HAHAHA!
Nói rất đúng!
Maito Gai đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt rực sáng.
“Nếu có kẻ nào dám nhắm vào thanh xuân của thế hệ mới, ta nhất định sẽ đá bay chúng ra khỏi làng!
Anh nắm chặt nắm đấm, khí thế bùng lên.
“Konoha sẽ bảo vệ Naruto!
Kakashi nhìn ba người trước mặt một lúc lâu.
Asuma bình tĩnh hút thuốc.
Kurenai đứng thẳng, ánh mắt kiên định.
Gai thì vẫn đang tràn đầy nhiệt huyết như thường lệ.
Cuối cùng Kakashi khẽ thở dài.
“Các cậu… đúng là vẫn như vậy.
Nhưng lần này trong giọng anh không còn sự lo lắng như trước.
Kakashi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Konoha đang trong xanh và yên bình.
Một cảm giác nhẹ nhõm dần dâng lên trong lòng anh.
“Có lẽ…”
Kakashi khẽ lẩm bẩm.
“Thằng bé sẽ không cô đơn như trước nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập