Chương 48: Nghỉ ngơi

Sau khi rời khỏi tháp Hokage, Naruto còn chưa kịp đi được bao xa thì đã bị Ino kéo thẳng tay lại.

“Đi theo tớ.

Naruto ngẩn ra.

“Đi đâu?

“Bệnh viện.

Naruto lập tức nhăn mặt.

“Không cần đâu, vết thương đó—”

“Không cần cái gì!

Ino trừng mắt.

“Cậu bị đâm xuyên hông, còn nói không cần?

Naruto thở dài.

“Thật ra đã gần lành rồi…”

Nhưng Ino hoàn toàn không nghe, cô nắm tay áo Naruto kéo đi thẳng về phía bệnh viện Konoha.

Naruto cố gắng giải thích thêm vài lần, nhưng khi Ino quay lại nhìn cậu với ánh mắt đỏ hoe rồi nói một câu:

“Cậu không muốn đi kiểm tra… là vì cậu muốn tớ lo lắng đến chết phải không?

Khóe mắt cô hơi long lanh.

Naruto lập tức câm nín.

“…Đi thì đi.

Ở phía sau, Shikamaru nhìn cảnh đó rồi thở dài.

“…Phiền phức thật.

Cậu quay sang Choji đang vừa đi vừa ăn bánh.

“Có vẻ như… mùa xuân của ai đó sắp tới rồi.

Choji vừa nhai vừa cười khoái trá.

“Ừm.

Đúng là vậy.

Ở phía xa hơn một chút, Sasuke cũng nhìn thấy cảnh Naruto bị Ino kéo đi.

Ánh mắt cậu tối sầm lại.

Một cảm giác đố kị âm ỉ lại dâng lên trong lòng.

Sức mạnh.

Ánh mắt của mọi người.

Sasuke quay người, Sakura lập tức chạy tới.

“Sasuke-kun!

Cậu định đi đâu?

Sasuke không quay đầu lại.

“Về nghỉ.

Nói xong, cậu rời đi.

Sakura vội vàng chạy theo.

“Đợi tớ với!

Trong khi đó, Naruto vẫn đang bị Ino kéo đi trên đường.

“Chậm một chút…”

“Không!

Ino trả lời ngay.

“Chúng ta phải kiểm tra sớm!

Naruto chỉ biết thở dài.

Đúng lúc đó, phía trước xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Là Hyuga Hinata.

Cô đang đi trên con đường nhỏ dẫn về phía gia tộc Hyuga.

Khi thấy Naruto và Ino, Hinata khẽ khựng lại.

Ánh mắt cô lập tức rơi vào… bàn tay Ino đang nắm tay Naruto.

Khuôn mặt Ino hơi đỏ.

Còn Naruto thì đang bị kéo đi.

Hinata nhìn cảnh đó, trong lòng cô khẽ dao động.

Một cảm giác hụt hẫng rất nhẹ thoáng qua.

Nhưng chỉ một giây sau, Hinata hít sâu rồi bước tới.

“Na… Naruto-kun… Ino-chan…”

Naruto quay đầu.

“Hinata-san.

Ino cũng dừng lại.

Hinata nhìn Naruto một lượt, rồi hỏi khẽ:

“Hai người… đang đi đâu vậy?

Ino lập tức trả lời.

“Đưa cậu ta tới bệnh viện.

Hinata hơi ngạc nhiên.

“Bệnh viện?

Ino thở dài.

“Cậu ấy bị thương nặng trong nhiệm vụ.

Hinata sững người.

“Bị… bị thương…?

Ino gật đầu.

“Bị đâm xuyên hông.

Khuôn mặt Hinata lập tức trắng bệch.

Đôi mắt cô mở to.

“…!

Chỉ vài giây sau, mắt cô đã ngấn nước.

Naruto lập tức hoảng hốt.

“Khoan đã—H… Hinata, không nghiêm trọng vậy đâu!

Nhưng Hinata nhìn vết băng trên người Naruto, giọng run run.

“Naruto-kun… cậu… cậu…”

Nhìn cô sắp khóc tới nơi, Naruto trợn mắt.

“Thật sự không sao!

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi!

Nhưng Hinata vẫn nhìn cậu với ánh mắt lo lắng.

Naruto đành thở dài.

“Được rồi… đi kiểm tra là được chứ gì.

Ngay lập tức—Ino nắm tay Naruto.

Hinata cũng nắm tay còn lại của cậu.

“Đi thôi!

Naruto:

“……”

Thế là Naruto bị hai cô gái kéo thẳng tới bệnh viện Konoha.

Cậu hoàn toàn bất lực.

Trong lúc đi, Hinata chợt nhận ra…tay mình vẫn đang nắm tay Naruto.

Cô giật mình, hốt hoảng định buông ra.

Nhưng Naruto…lại tỏ ra không hề phản kháng.

Thậm chí còn hơi siết nhẹ nắm tay để Hinata kéo đi.

Khuôn mặt Hinata lập tức đỏ bừng.

“…!

Tim cô đập nhanh đến mức gần như không thở nổi.

Trong lòng vừa xấu hổ, vừa hơi vui mừng.

Hinata cúi đầu đi tiếp.

Còn Naruto thì chỉ biết nhìn lên trời.

“…Phiền phức thật.

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện Konoha khiến Naruto không còn lý do để cãi nữa.

Vết thương đúng là không trúng chỗ hiểm, chỉ đâm vào phần mềm ở hông.

Nhưng miệng vết thương khá lớn, lại mất máu nhiều trong lúc chiến đấu, nên các bác sĩ kết luận Naruto phải ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng ít nhất ba ngày.

Naruto nghe xong chỉ biết thở dài.

Ba ngày nghỉ ngơi với cậu vốn dĩ không phải vấn đề.

Nhưng điều khiến cậu không ngờ tới là ba ngày này lại trở thành một trải nghiệm… khá kỳ lạ.

Bởi vì trong suốt ba ngày đó, gần như lúc nào bên cạnh giường bệnh của Naruto cũng có hai người.

Ino và Hinata.

Ino gần như xem việc chăm sóc Naruto là trách nhiệm của mình.

Cô thường xuyên tới sớm, mang theo thuốc, cháo hoặc hoa quả, rồi ngồi bên giường nhắc nhở Naruto uống thuốc đúng giờ.

Hinata thì đến muộn hơn một chút, nhưng mỗi lần tới đều rất nhẹ nhàng, mang theo vài món ăn tự làm hoặc trà thảo dược.

Dù nói chuyện vẫn còn hơi run run, nhưng ánh mắt quan tâm thì không hề giấu được.

Kết quả là Naruto bị kẹt giữa hai người.

Một người bên trái.

Một người bên phải.

Có lúc Naruto chỉ muốn ngồi dậy ra ngoài hít thở một chút, nhưng Ino lập tức ấn cậu trở lại giường.

“Bác sĩ nói cậu phải nằm nghỉ!

Hinata cũng gật đầu phụ họa.

“Na… Naruto-kun… nên nghe lời bác sĩ…”

Naruto chỉ có thể bất lực nằm lại.

Ba ngày đó với Naruto giống như một kiểu “bất đắc dĩ ngọt ngào”.

Một mặt, cậu cực kỳ xấu hổ.

Đây là lần đầu tiên trong đời có hai nữ sinh chăm sóc mình tận tình đến vậy.

Nhưng mặt khác…

Naruto cũng phải thừa nhận trong lòng rằng cảm giác này… thật ra không tệ chút nào.

Ngày thứ hai nằm viện, Kakashi và Maito Gai cũng tới thăm.

Khi hai người bước vào phòng bệnh, cảnh tượng đầu tiên họ nhìn thấy là Naruto đang ngồi trên giường, trước mặt là một bát thuốc.

Ino khoanh tay đứng bên cạnh.

Hinata thì cầm bát.

“Uống đi!

Naruto lắc đầu.

“Mùi này… kinh khủng thật.

Ino nhíu mày.

“Không uống thì vết thương lâu lành!

Hinata khẽ nói thêm.

“Na… Naruto-kun… cố gắng một chút…”

Naruto quay đầu nhìn thấy Kakashi vừa bước vào cửa, ánh mắt lập tức sáng lên như thấy cứu tinh.

Cậu nhìn Kakashi với vẻ mặt cầu cứu rõ ràng.

Kakashi nhìn cảnh đó một giây.

Rồi giơ tay lên, giọng rất bình tĩnh.

“Cố lên, Naruto.

“Thầy tin em làm được.

Naruto:

“……”

Ngay sau đó, Maito Gai bước tới, giơ ngón tay cái lên, nhe răng cười rực rỡ.

“Đây chính là sức mạnh của tuổi trẻ!

“Uống thuốc để nhanh chóng hồi phục và tiếp tục rèn luyện!

Naruto nhìn hai người một lúc.

Sau đó quay lại nhìn bát thuốc.

Rồi thở dài.

“…Được rồi.

Cậu nhắm mắt, một hơi uống cạn.

Ino hài lòng gật đầu.

Hinata thở phào nhẹ nhõm.

Còn Kakashi thì quay mặt đi, khẽ cười.

Trong căn phòng bệnh nhỏ, bầu không khí bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đêm thứ ba trong bệnh viện.

Naruto vừa trải qua một “trận chiến” không kém phần mệt mỏi.

Không phải với ninja.

Mà là với… thuốc.

Sau khi bị Ino và Hinata thay phiên nhau giám sát, Naruto cuối cùng vẫn phải uống hết bát thuốc cuối cùng trước khi ngủ.

Mùi vị đắng nghét vẫn còn vương lại trong miệng khiến cậu nhăn mặt suốt một lúc lâu.

Ino đứng khoanh tay nhìn.

“Uống hết rồi đấy nhé.

Hinata thì nhẹ nhàng đặt bát xuống bàn.

“Na… Naruto-kun nên nghỉ ngơi sớm…”

Naruto thở dài.

“Ừ…”

Một lúc sau, hai cô gái cũng rời khỏi phòng bệnh.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Naruto nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà.

Gió đêm thổi nhẹ qua cửa sổ.

Chỉ khi chắc chắn không còn ai ở gần, Naruto mới khẽ lẩm bẩm.

“…Đúng là tra tấn.

Ngay lúc đó—Một tiếng cười trầm thấp vang lên trong đầu cậu.

“Khà… khà khà…”

Naruto lập tức nhíu mày.

“Lại là ngươi.

Không gian xung quanh thay đổi.

Chỉ trong chớp mắt, Naruto đã xuất hiện trước cánh cổng phong ấn khổng lồ quen thuộc.

Phía sau song sắt, Cửu Vĩ nằm uể oải, đôi mắt đỏ lóe lên đầy chế giễu.

“Khà khà… nhóc con…”

“Ninja giết người không chớp mắt… mà lại bị hai con bé con người ép uống thuốc.

“Thật thảm hại.

Naruto lập tức nổi cáu.

“Im miệng đi!

Cậu bước tới gần cánh cổng.

“Ngươi cười cái gì hả?

Cửu Vĩ nhe răng.

“Ta chỉ thấy buồn cười thôi.

Ban ngày ngươi chém người như chém cỏ…ban đêm lại ngoan ngoãn uống thuốc như một đứa trẻ.

Naruto nghiến răng.

“Ít ra ta còn có người quan tâm.

Cửu Vĩ khịt mũi.

“Quan tâm?

Đừng tự lừa mình, nhóc con.

Con người quan tâm nhau chỉ khi họ còn cần nhau.

Naruto khoanh tay.

“Ồ?

Vậy à?

Thế sao ngươi lại lo lắng cho ta trong nhiệm vụ ở Sóng Quốc?

Cửu Vĩ lập tức nghẹn lời.

Naruto nhếch mép.

“Đừng tưởng ta quên.

Chính ngươi là kẻ nói chuyến đi đó có nguy hiểm.

Cửu Vĩ gầm nhẹ.

“Đó không phải lo lắng.

Ta chỉ không muốn vật chứa của mình chết sớm.

Naruto cười khẩy.

“Ừ, ừ.

“Ta tin.

Cửu Vĩ nheo mắt.

“Nhóc con.

Đừng tưởng ta không nhận ra.

Ngươi đang tận hưởng việc được hai con bé kia chăm sóc.

Naruto lập tức đỏ mặt.

“Ai tận hưởng chứ!

Chỉ là… bất đắc dĩ thôi!

Cửu Vĩ cười khà khà.

“Bất đắc dĩ mà khi con bé tóc vàng kia đến thì ngươi ngoan ngoãn uống thuốc.

Naruto tức giận.

“Ta chỉ không muốn nghe cô ấy cằn nhằn!

Cửu Vĩ tiếp tục trêu chọc.

“Còn con bé Hyuga?

Naruto im bặt.

“…Thì sao?

Cửu Vĩ nhe răng cười.

“Con bé đó chỉ cần nhìn ngươi là sắp khóc.

“Ngươi lại mềm lòng ngay.

Naruto lập tức quay mặt đi.

“…Phiền phức.

Cửu Vĩ phá lên cười.

“Khà khà khà…”

“Một kẻ vừa giết hơn trăm người… lại bị hai con bé dắt mũi.

Naruto chỉ thẳng tay vào mặt Cửu Vĩ.

“Ngươi im miệng cho ta!

Cửu Vĩ cúi đầu sát song sắt, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm Naruto.

“Nhóc con.

“Ngươi đang thay đổi.

Naruto nheo mắt.

“Ý ngươi là gì?

Cửu Vĩ cười nhạt.

“Trước đây ngươi chỉ biết chịu đựng.

Bây giờ… ngươi bắt đầu biết bảo vệ.

Naruto im lặng.

Cửu Vĩ nói tiếp.

“Nhưng đừng quên.

Thế giới ninja này… không tốt đẹp như ngươi nghĩ.

Naruto khoanh tay.

“Ta chưa bao giờ nghĩ nó tốt đẹp.

Cửu Vĩ nhìn cậu vài giây, rồi khẽ hừ một tiếng.

“Khà…Ít ra… ngươi cũng không ngu ngốc.

Naruto quay người rời đi.

“Đủ rồi.

“Ta còn phải ngủ.

Cửu Vĩ cười khẽ phía sau.

“Ngủ đi.

“Ngày mai hai con bé kia lại tới tra tấn ngươi đấy.

Naruto dừng lại nửa bước.

“…Đồ cáo chết tiệt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập