Đêm đã khuya.
Trong căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng mờ nhạt chiếu xuống chiếc giường đơn đặt sát tường.
Naruto nằm ngửa trên giường, hai tay đặt sau đầu, mắt nhìn lên trần nhà.
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
Một lúc lâu sau, giọng Vergil vang lên trong không gian tâm trí.
“Ta vừa nghĩ lại một chuyện.
Naruto không quay đầu, chỉ khẽ nhướng mày.
“…sao thế sensei?
Vergil im lặng một lát, như đang cân nhắc cách nói.
“Jiraiya.
Naruto khẽ “hừ” một tiếng.
Vergil tiếp tục nói, giọng bình tĩnh.
“Hắn là một trong Tam Nhẫn của Konoha.
Danh tiếng không phải do may mắn mà có.
Naruto vẫn nằm yên, mắt nhìn trần nhà.
Vergil nói tiếp.
“Những kẻ đạt tới vị trí đó… đương nhiên thủ đoạn và kiến thức sẽ không ít.
Naruto im lặng vài giây.
Vergil chậm rãi kết luận.
“Cho nên có thể thử xem hắn có thứ gì đáng để học hay không.
Naruto khẽ nhắm mắt lại.
Vergil bổ sung thêm một câu.
“Dù sao đi nữa… lợi ích vẫn là của ngươi.
Rồi anh nói tiếp, giọng vẫn bình thản nhưng có chút ý tứ.
“Tất nhiên, chuyện hắn bỏ mặc ngươi nhiều năm… đó là chuyện khác.
“Trừng phạt vẫn là trừng phạt.
Vergil khẽ nói.
“Cách thức trừng phạt thế nào… tùy ngươi quyết định.
Căn phòng lại yên tĩnh.
Naruto mở mắt ra, nhìn trần nhà một lúc lâu.
Rồi cậu khẽ gật đầu.
“…em hiểu.
Khóe môi Naruto nhếch lên rất nhẹ trong bóng tối.
————————-
Sáng hôm sau, Naruto không đến sân tập như thường lệ.
Cậu rẽ qua khu chợ nhỏ gần bệnh viện, mua một bó hoa trắng cùng một hộp bánh nhỏ rồi mới chậm rãi bước vào cổng bệnh viện Konoha.
Hành lang bệnh viện vẫn mang mùi thuốc quen thuộc, yên tĩnh hơn bình thường vì giờ này hầu hết ninja đều đã ra ngoài làm nhiệm vụ.
Naruto đi thẳng tới phòng bệnh nơi Hinata đang nghỉ dưỡng.
Cậu gõ cửa nhẹ hai cái rồi đẩy cửa bước vào.
Hinata đang ngồi tựa lưng trên giường bệnh, băng vải vẫn quấn quanh vai và phần ngực nơi bị Nhu Quyền đánh trúng.
Khi nhìn thấy Naruto bước vào, cô hơi giật mình.
“Naruto-kun…”
Giọng cô nhỏ hẳn xuống.
Naruto đặt bó hoa và hộp bánh lên bàn cạnh giường, kéo ghế ngồi xuống.
“Tớ nghe bác sĩ nói cậu đã ổn định rồi.
Hinata khẽ gật đầu.
Dù bây giờ cô đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, phong thái khi chiến đấu cũng quyết liệt và hung bạo, nhưng trước mặt Naruto thì tất cả những thứ đó gần như tan biến.
Cô lại trở thành cô gái dễ xấu hổ ngày nào.
Hai tay cô nắm chặt mép chăn, ánh mắt không dám nhìn thẳng.
Naruto nhìn cô một lúc rồi nói, giọng bình tĩnh nhưng chân thành.
“Trận đấu hôm đó… cậu đánh rất tốt.
Hinata hơi ngẩng đầu lên.
Naruto tiếp tục.
“Tớ rất tự hào.
Cậu nói chậm rãi, ánh mắt nghiêm túc.
“Phong thái lúc cậu chiến đấu… rất xinh đẹp.
Câu nói vừa dứt, nhiệt độ trên mặt Hinata lập tức tăng lên thấy rõ.
Hai má đỏ bừng.
“…!
Cô lập tức kéo chăn lên che nửa khuôn mặt.
“Na… Naruto-kun…”
Cuối cùng Hinata không chịu nổi nữa, chỉ biết úp hẳn mặt vào chăn.
Cả người co lại như một con mèo nhỏ bị trêu chọc.
Naruto nhìn cảnh đó hơi ngơ ra một chút, rồi gãi đầu.
“Ơ… tớ nói gì sai à?
Hinata không trả lời, chỉ phát ra một tiếng “ưm” rất nhỏ từ trong chăn.
Hai người nói chuyện thêm một lúc.
Phần lớn là Naruto kể vài chuyện linh tinh trong làng để Hinata đỡ buồn khi phải nằm viện, còn Hinata thỉnh thoảng đáp lại vài câu ngắn, giọng nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng gió ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, Naruto đứng dậy.
“Thôi tớ về đây.
Hinata lúc này mới ngẩng đầu lên, mặt vẫn đỏ.
“Ừm… Naruto-kun… cảm ơn cậu đã đến.
Naruto gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh.
Cánh cửa khép lại, hành lang lại trở nên yên tĩnh.
Hinata ngồi trên giường, tay vẫn nắm chặt mép chăn.
Chỉ nghĩ lại lời Naruto vừa nói thôi, tim cô đã đập nhanh đến mức khó kiểm soát.
Khoảng vài phút sau—
Cạch.
Cửa phòng bệnh lại mở ra.
Một mái tóc vàng quen thuộc ló vào trước.
“Ino-chan?
Hinata hơi ngạc nhiên.
Ino bước vào phòng, đặt giỏ trái cây lên bàn rồi đi lại gần giường.
Cô liếc qua bó hoa trắng và hộp bánh đặt bên cạnh, khóe môi hơi cong lên một chút.
“…Naruto vừa tới phải không?
Hinata hơi khựng lại rồi khẽ gật đầu.
“Ừm… cậu ấy vừa về.
Ino không nói gì thêm, chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.
Cô bắt đầu chỉnh lại chăn gối cho Hinata, kéo gọn góc chăn rồi đặt lại chiếc gối phía sau lưng cô cho ngay ngắn hơn.
Động tác của Ino rất tự nhiên, giống như việc này đã quen thuộc từ lâu.
Một lúc sau, khi mọi thứ đã chỉnh xong, Ino bỗng ngồi lại trên ghế, hai tay chống nhẹ lên đầu gối.
Cô im lặng vài giây như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi bất ngờ lên tiếng.
“Hinata-chan.
Hinata nhìn sang.
Ino nói rất thẳng thắn, gần như không hề vòng vo.
“Chắc cậu cũng biết rồi.
“Là mình có tình cảm với Naruto.
Hinata giật mình.
Cô hoàn toàn không ngờ Ino lại nói ra chuyện này trực tiếp như vậy.
Trong khoảnh khắc, gương mặt cô hơi mất tự nhiên, ánh mắt lúng túng một chút.
Nhưng chỉ vài giây sau, Hinata đã hít nhẹ một hơi rồi nghiêm mặt lại.
“…Ừ.
Cô gật đầu.
“Mình biết.
Ino không tỏ ra ngạc nhiên.
Cô nhìn thẳng vào Hinata, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
“Còn một chuyện nữa.
“Hinata… cậu chắc chắn cũng có tình cảm với Naruto.
Lần này Hinata không né tránh.
Cô im lặng một giây, rồi gật đầu rất rõ ràng.
“Đúng vậy.
Giọng Hinata tuy nhỏ nhưng không hề do dự.
“Tình cảm này… mình đã ấp ủ rất nhiều năm.
Ino nhìn cô một lúc lâu.
Rồi cô mỉm cười.
Đột nhiên Ino nói một câu không đầu không đuôi.
“Mình sẽ không nhường.
Hinata nhướn mày.
Khoảnh khắc sau, cô cũng nở một nụ cười rất bình tĩnh, ánh mắt lần hiếm hoi mang theo sự tự tin rõ ràng.
“Mình cũng sẽ không nhường.
Hai cô gái nhìn nhau.
Rồi cùng bật cười nhẹ như thể đã hiểu ý đối phương mà không cần nói thêm.
Nhưng một lát sau, Ino chống cằm suy nghĩ, ánh mắt thoáng qua một tia nghịch ngợm.
“Nhưng mà… nếu Naruto không quyết định được thì sao?
Hinata hơi đỏ mặt.
Câu hỏi đó rõ ràng khiến cô lúng túng.
Cô cắn môi một chút, suy nghĩ vài giây.
Rồi Hinata siết nhẹ tay trên chăn, lấy hết can đảm nói ra một câu mà chính cô cũng không ngờ mình có thể nói.
“…Mình không ngại có thêm một người chị em.
Nói xong, mặt Hinata đỏ bừng.
Ino chớp mắt.
Rồi cô phá lên cười.
“Hahaha!
Cô vỗ nhẹ lên thành giường, vẻ mặt vô cùng vui vẻ.
“Trùng hợp thật.
Ino cười nói.
“Mình cũng vừa nghĩ như thế.
Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, hai cô gái nhìn nhau cười, như thể vừa đạt được một thỏa thuận kỳ lạ mà không cần bất kỳ lời hứa chính thức nào.
—————————–
Naruto hoàn toàn không biết cuộc đối thoại vừa xảy ra trong phòng bệnh của Hinata.
Lúc này cậu đang đi dọc con phố lớn của Konoha, hai tay đặt sau gáy, bước chân thong thả giữa dòng người qua lại.
Nhưng chỉ sau vài phút, Naruto hơi hạ mí mắt xuống.
Một cảm giác quen thuộc len vào giác quan của cậu.
“…Có người theo dõi.
Cậu lẩm bẩm rất khẽ.
Trong không gian tâm trí, Vergil lên tiếng.
“Không sai.
Naruto không quay đầu lại.
“…Ai?
Vergil trả lời ngắn gọn.
Khóe môi Naruto nhếch lên một nụ cười nhạt.
“…Quả nhiên.
Cậu không tỏ ra vội vàng, vẫn tiếp tục bước đi như bình thường.
Nhưng sau đó Naruto bắt đầu rẽ vào những con phố nhỏ hơn, đổi hướng liên tục như thể đang đi dạo không mục đích.
Khi thì rẽ trái, khi thì vòng qua khu chợ, lúc lại men theo con đường nhỏ gần khu huấn luyện.
Ở phía sau, Jiraiya bắt đầu toát mồ hôi.
“Thằng nhóc này…”
Ông lẩm bẩm, vừa bám theo vừa cố giữ khoảng cách để không bị phát hiện.
Nhưng Naruto đổi hướng liên tục khiến việc theo dõi trở nên cực kỳ vất vả.
Có lúc Jiraiya suýt nữa mất dấu, phải vội vàng nhảy qua hai mái nhà để bắt kịp.
“Khó chịu thật…”
Ông lầm bầm.
Cuối cùng, Naruto rời khu dân cư rồi đi ra bờ con sông lớn phía ngoài làng.
Dòng nước chảy chậm rãi, ánh nắng chiều phản chiếu lấp lánh trên mặt nước.
Naruto đi xuống mép sông, tìm một tảng đá lớn rồi ngồi xuống.
Cậu lấy cần câu ra.
Quăng dây.
Tõm.
Rồi Naruto bắt đầu… câu cá.
Một giờ trôi qua.
Hai giờ trôi qua.
Naruto vẫn ngồi yên, ánh mắt nhìn phao câu trên mặt nước, gần như không nhúc nhích.
Trong bụi rậm cách đó không xa, Jiraiya đang crouch xuống giữa đám cỏ.
“Chết tiệt…”
Ông lẩm bẩm rất nhỏ.
Một con muỗi đậu lên cổ ông.
Bốp.
Jiraiya đập nhẹ.
Nhưng ngay lập tức lại có thêm mấy con nữa vo ve quanh tai.
“…Cái quái gì vậy.
Ông nghiến răng, cố gắng không tạo ra tiếng động.
Một lúc sau, thêm một con muỗi đậu lên má.
Jiraiya nghiến răng.
“…Thằng nhóc này câu cá bao lâu rồi vậy?
Mặt trời dần hạ xuống.
Naruto vẫn ngồi im như tượng đá.
Trong khi đó Jiraiya đã bị muỗi đốt đến mức gần như phát điên nhưng vẫn không dám cử động mạnh.
Cuối cùng—
Naruto khẽ cười nhạt.
Cậu vẫn không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa bờ sông yên tĩnh.
“Ra đi.
Cần câu trong tay Naruto vẫn bất động.
“…Ta phát hiện ông lâu rồi.
Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.
Rồi Naruto nói tiếp.
Naruto vẫn ngồi trên tảng đá bên bờ sông, tay cầm cần câu, ánh mắt nhìn ra mặt nước đang lấp lánh ánh hoàng hôn.
Sau khi gọi tên, cậu không quay đầu lại.
Trong bụi rậm phía sau, lá cây khẽ động.
Jiraiya bước ra, phủi phủi áo khoác rồi gãi đầu cười hềnh hệch, cố tỏ ra tự nhiên.
“Ha ha… bị phát hiện rồi à.
Ông đi lại gần một chút rồi đứng cách Naruto vài bước.
Naruto vẫn không quay đầu, nhàn nhạt lên tiếng.
“Ông muốn gì.
Jiraiya gãi đầu.
“À… cũng không có gì đặc biệt.
Ông cười gượng.
“Chỉ là… muốn ôn chuyện một chút thôi.
Cần câu trong tay Naruto khẽ rung nhẹ theo dòng nước rồi quay đầu lại.
“Ôn chuyện?
Naruto nhìn thẳng vào Jiraiya.
“Ông muốn ôn chuyện gì.
Một giây im lặng.
Naruto nói tiếp, giọng bình thản đến mức đáng sợ.
“Có phải là ôn chuyện… bản thân ông đã không giữ lời hứa với cha mẹ tôi mười hai năm trước không.
Jiraiya cứng đờ.
“…Cái gì?
Ông mở to mắt.
“Nhóc… ngươi—”
Giọng Jiraiya bỗng trở nên lắp bắp.
“Ngươi… biết rồi sao?
Naruto nhìn ông như nhìn một tên ngốc.
“Ông nhìn khuôn mặt này của tôi…”
Cậu chỉ vào chính mình.
“…mà nghĩ tôi không biết sao?
Jiraiya hoàn toàn sững sờ.
“…Khoan đã.
Ông lắc đầu, như không tin vào tai mình.
“Làm sao… làm sao ngươi biết được?
Naruto trả lời rất đơn giản.
“Cửu Vĩ nói.
Lần này Jiraiya thật sự nghẹn lời.
Ông đứng im một lúc lâu.
Mọi lời bào chữa, mọi câu nói chuẩn bị sẵn trong đầu… bỗng dưng đều biến mất.
Cuối cùng, Jiraiya chỉ cúi đầu xuống.
“…Xin lỗi.
Giọng ông rất khẽ.
Không còn vẻ khoa trương, không còn nụ cười cợt nhả thường thấy.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi.
“Ta… thật sự xin lỗi.
Naruto đang định nói gì đó thì chợt dừng lại.
Cậu nhìn xuống mặt đất giữa hai người.
Có thứ gì đó vừa rơi xuống.
Tách.
Một giọt nước.
Rồi thêm một giọt nữa.
Naruto hơi nhíu mày.
Ánh mắt cậu chậm rãi dời lên.
Jiraiya vẫn cúi đầu.
Nhưng đôi vai ông khẽ run.
Những giọt nước lặng lẽ rơi xuống đất.
Jiraiya… đang khóc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập