Jiraiya vẫn ngồi trên tảng đá, hai mắt trắng dã nhìn lên bầu trời, vẻ mặt như vừa mất đi thứ gì đó cực kỳ quan trọng trong cuộc đời.
Một lúc rất lâu sau, ông mới thở dài một hơi nặng nề, đưa tay xoa mặt.
“…Không thể như thế được.
Ông lẩm bẩm.
“Ta là Tam Nhẫn mà… sao lại bị lột sạch như vậy…”
Naruto ở phía xa vẫn đang luyện tập cùng hàng trăm Ảnh Phân Thân, từng luồng chakra va chạm khiến không khí quanh bãi luyện tập rung nhẹ.
Jiraiya đang ngồi ủ rũ thì bỗng nhiên khựng lại.
“…Khoan.
Ông đột nhiên bật thẳng người dậy.
“Vẫn còn một thứ!
Naruto dừng luyện tập, quay đầu nhìn sang.
Jiraiya lập tức chạy tới, vẻ mặt vừa kích động vừa có chút đắc ý như vừa tìm lại được danh dự.
“Nhóc con!
Naruto hơi nhíu mày.
“Cái gì.
Jiraiya khoanh tay, hất mái tóc trắng ra sau.
“Ta suýt nữa quên mất một nhẫn thuật rất quan trọng.
Ông rút từ trong áo ra một cuộn trục lớn, đặt mạnh xuống mặt đất.
Bụp.
Cuộn trục mở ra, lộ ra một danh sách dài những cái tên được viết bằng máu.
Naruto nhìn lướt qua.
“Đây là gì.
Jiraiya nói chậm rãi.
“Thông linh chi thuật.
Ông chỉ vào cuộn trục.
“Đây là khế ước giữa ta và tộc cóc ở núi Myōboku.
Chỉ cần ký tên vào đây, nhóc sẽ có thể triệu hồi những chiến hữu của mình khi cần thiết.
Naruto hơi nheo mắt.
“Triệu hồi sinh vật chiến đấu…hình như Kakashi-sensei có dùng một lần.
Vergil trong tâm trí cũng khẽ gật đầu.
“Không tệ.
Đây là nhẫn thuật rất hữu dụng.
Naruto không nói thêm gì, chỉ cúi xuống nhìn cuộn trục.
Jiraiya đưa cho cậu một thanh kunai.
“Cắt một chút máu, rồi ký tên lên đó.
Naruto cầm lấy kunai, không do dự.
Xoẹt.
Mũi kunai cắt nhẹ vào ngón tay cái.
Máu lập tức trào ra.
Nhưng ngay khi cuộn giấy mở ra, mắt cậu khựng lại.
Tên đó… hiện ra trước mắt.
Nét bút đen sắc.
Máu khô nâu đỏ.
Namikaze Minato.
Cha cậu.
Người đã giao cậu cho Konoha.
Người đã để lại cậu một mình suốt mười hai năm.
Cảm xúc trào lên như nước vỡ bờ.
Nhưng Naruto không khóc.
Cậu siết tay đến mức máu từ ngón tay rỉ ra nhiều hơn.
Tim cậu đập mạnh – không phải vì buồn, mà vì cảm giác pha trộn giữa tự hào… và hơi chút buồn bã.
Naruto không nói gì.
Chỉ nhẹ nhàng đặt máu của mình bên dưới cái tên Minato, rồi dùng ngón tay viết tên mình lên cuộn trục.
Uzumaki Naruto.
“Được rồi.
Jiraiya nói.
“Giờ ta dạy nhóc cách sử dụng.
Jiraiya kết ấn rất nhanh.
“Thông linh chi thuật — Kuchiyose no Jutsu.
Bụp!
Một luồng khói trắng bùng lên.
Khi khói tan đi, một con cóc cỡ trung bình xuất hiện trên mặt đất.
Nó đeo áo giáp nhỏ, nhìn quanh một vòng rồi nói bằng giọng trầm.
“Jiraiya-sama.
Naruto quan sát rất kỹ.
Jiraiya quay sang.
“Thấy chưa?
Chỉ cần kết ấn, dùng chakra, rồi vỗ tay xuống đất.
Naruto gật đầu.
Cậu lập tức làm theo.
Ngón tay kết ấn.
Bốp!
Naruto vỗ mạnh tay xuống đất.
Một làn khói trắng lớn bùng lên.
Khói tan dần.
Trên mặt đất xuất hiện một con nòng nọc nhỏ xíu.
Nó nhìn quanh một vòng.
“…?
Jiraiya im lặng vài giây.
Rồi bật cười lớn.
“Ha ha ha ha!
Ông vỗ đùi.
“Nhóc con, chakra của nhóc chưa chuẩn nên triệu hồi nhầm rồi!
Naruto nhìn con nòng nọc đang ngoe nguẩy trên đất, trán nổi gân.
Vergil trong tâm trí khẽ thở dài.
“Kiểm soát chakra vẫn cần luyện thêm.
Jiraiya cười đến mức suýt ngã.
“Thử lại đi.
Naruto không nói gì, chỉ siết tay.
Một lúc sau…
Làn khói trắng lại bùng lên trên bãi luyện tập.
Làn khói trắng tan dần.
Lần này trên mặt đất xuất hiện một con cóc… to cỡ nắm tay trẻ con.
Nó đứng đó chớp chớp mắt rồi kêu lên một tiếng “ộp” rất nhỏ.
Jiraiya nhìn xuống, không khí im lặng vài giây rồi ông thở dài.
“.
Cũng là tiến bộ.
” Naruto khoanh tay nhìn con cóc nhỏ trước mặt, sắc mặt hơi bất đắc dĩ.
Rõ ràng lượng chakra của cậu cực lớn, nhưng việc điều tiết vẫn chưa đủ tinh tế, khiến kết quả lúc thì quá yếu, lúc lại quá mạnh.
Naruto lẩm bẩm rằng vẫn phải luyện thêm kiểm soát chakra.
Trong không gian tâm trí, Vergil lên tiếng bình thản rằng Naruto đang cố ép lượng chakra xuống mức thấp.
Naruto hơi nghiêng đầu hỏi thì sao.
Vergil nói rằng hãy thử làm ngược lại, gia tăng lượng chakra lên.
Naruto suy nghĩ một chút rồi gật đầu, thầm nghĩ cũng đúng, bởi lượng chakra của mình vốn đã khổng lồ, nếu không thể tinh tế điều tiết thì thà tăng lên đến mức cần thiết còn hơn ép xuống.
Naruto hít sâu một hơi, hai tay kết ấn.
Chakra trong cơ thể bắt đầu dâng lên rõ rệt, dòng năng lượng cuộn trào quanh thân khiến không khí xung quanh rung nhẹ.
Jiraiya đứng bên cạnh lập tức nhíu mày, cảm nhận được lượng chakra đang tụ lại trong người Naruto.
“Khoan đã, nhóc con, đừng có—” Nhưng Naruto đã kết ấn xong.
Cậu cắn nhẹ ngón tay cho máu thấm ra rồi vỗ mạnh tay xuống đất.
“Thông linh chi thuật — Kuchiyose no Jutsu!
ẦM!
Một tiếng nổ cực lớn vang lên.
Làn khói trắng khổng lồ bùng lên giữa bãi luyện tập, cuộn lên cao như một cột mây.
Mặt đất rung lên dữ dội, cây cối xung quanh rung lắc vì áp lực chakra.
Jiraiya ngẩng đầu nhìn lên, tròng mắt mở to.
“Khoan đã.
chẳng lẽ—” Khi khói dần tan đi, một bóng đen khổng lồ hiện ra.
Một con cóc khổng lồ cao như tòa nhà nhỏ, miệng ngậm tẩu thuốc lớn, hai mắt vàng lười biếng nhìn xuống mặt đất.
Đó chính là Gamabunta, cóc đại ca của núi Myōboku.
Jiraiya trợn mắt.
“Thằng nhóc này.
” Gamabunta phun một làn khói thuốc, giọng trầm vang như sấm.
“Jiraiya.
ngươi lại triệu hồi ta ra làm gì.
Nhưng ngay sau đó Gamabunta dừng lại.
Ánh mắt nó không nhìn Jiraiya mà nhìn xuống dưới chân mình.
Naruto đang đứng đó.
Gamabunta nheo mắt.
“Ngươi là ai.
Naruto ngẩng đầu nhìn con cóc khổng lồ trước mặt, giọng bình thản.
“Uzumaki Naruto.
Gamabunta khịt mũi.
“Ta không nhớ mình ký khế ước với một thằng nhóc.
Naruto nhíu mày.
“Ta vừa ký.
Gamabunta liếc sang Jiraiya.
“Jiraiya, ngươi đang đùa với ta à.
Jiraiya gãi đầu cười gượng.
“À.
chuyện này hơi dài.
Gamabunta phun thêm một làn khói thuốc, giọng chán nản.
“Ta không có hứng chơi trò trẻ con.
Ta về đây.
Ngay lúc đó Naruto nhảy vọt lên, đáp thẳng lên đầu Gamabunta.
Bộp.
Gamabunta khựng lại.
Naruto đứng vững trên đầu nó, khoanh tay.
“Chưa xong đâu.
Gamabunta trợn mắt nhìn lên.
“Thằng nhóc.
Naruto nhìn thẳng vào con cóc khổng lồ.
“Ta đã triệu hồi ngươi ra, vậy trước khi đi ít nhất cũng phải nghe ta nói.
Gamabunta im lặng vài giây rồi nheo mắt, khóe miệng cong lên.
“Gan đấy.
Nó phun một làn khói dài.
“Được.
Nhưng nếu ngươi không đứng vững được.
Gamabunta cười khinh.
thì rơi xuống mà chết.
Ngay sau đó nó nhảy vọt lên trời.
Thân thể khổng lồ của Gamabunta bật lên cao, lao thẳng về phía dòng sông gần đó.
Naruto đứng trên đầu nó, gió rít mạnh quanh người.
Ở dưới đất, Jiraiya nhìn cảnh đó rồi lẩm bẩm.
“Đúng là con của Minato.
chuyện điên rồ gì cũng dám làm.
Thời gian trôi qua rất nhanh, vòng chung kết kỳ thi Chūnin ngày càng đến gần.
Trong khoảng thời gian đặc huấn này, Naruto gần như đã “lột sạch” toàn bộ những gì Jiraiya có thể dạy.
Từ kinh nghiệm chiến đấu, nhẫn thuật các cấp, cho đến cả Thông linh chi thuật, mọi thứ đều bị Naruto khai thác sạch sẽ.
Điều khiến Jiraiya vừa tự hào vừa bất lực chính là tốc độ tiếp thu đáng sợ của thằng nhóc này.
Nhưng có một điều khác cũng thay đổi.
Naruto không còn tỏ ra lạnh nhạt với Jiraiya như ban đầu nữa.
Cậu vẫn giữ thái độ bình tĩnh và có khoảng cách, nhưng ít nhất cũng đã không còn đối xử với ông như một người xa lạ.
So với lúc đầu, bầu không khí giữa hai người… cũng coi như thư giãn hơn một chút.
Một ngày trước khi vòng chung kết bắt đầu, Jiraiya đề nghị cùng Naruto đi ăn tối.
Hai người ngồi trong quán nhỏ gần khu dân cư, gọi mấy món đơn giản và ăn uống khá yên tĩnh.
Không có những cuộc huấn luyện căng thẳng, cũng không có bài học gì nữa.
Chỉ là một bữa ăn bình thường.
Naruto ban đầu hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đồng ý.
Trong lúc ăn, Jiraiya đôi khi lại buông vài câu bông đùa quen thuộc, còn Naruto thì thỉnh thoảng nhếch môi đáp lại một câu lạnh nhạt.
Nhưng ít nhất bầu không khí cũng không còn nặng nề như trước.
Sau bữa ăn, hai người cùng đi bộ về khu nhà của Naruto.
Khi đến trước cửa, Naruto mở cửa bước vào, rồi chợt dừng lại một chút.
Cậu quay đầu nhìn Jiraiya.
“…Tạm biệt.
Naruto nói ngắn gọn.
“Ông già háo sắc.
Jiraiya đứng trước cửa, khóe miệng giật giật.
“…Này.
Ông thở dài.
“Nhóc con, ít nhất cũng nên gọi ta đàng hoàng một chút chứ.
Jiraiya khoanh tay, vẻ mặt bất mãn.
“Trong suốt thời gian qua, nhóc chưa từng gọi ta là Jiraiya-sensei lấy một lần.
Naruto dựa vào khung cửa, nhìn ông một cái.
“Tiên nhân háo sắc.
“Ông già chết tiệt.
“Lão háo sắc.
Jiraiya trán nổi gân.
“…Đó không phải là vấn đề!
Ông nghiến răng.
“Ít nhất cũng phải có chút kính ngữ chứ!
Naruto nhìn ông vài giây, ánh mắt rất bình tĩnh.
Rồi cậu trả lời một câu khiến Jiraiya lập tức cứng họng.
“Cảm nhận ban đầu về một người rất quan trọng.
Naruto nói chậm rãi.
“…và nhận xét của tôi về ông hôm đó là—”
Cậu nhếch môi.
“…háo sắc.
Jiraiya đứng im.
Không nói được câu nào.
Naruto quay người bước vào nhà, trước khi đóng cửa còn buông thêm một câu.
“Mai gặp lại.
Cạch.
Cánh cửa đóng lại.
Jiraiya đứng trước hiên nhà, nhìn cánh cửa gỗ một lúc lâu rồi mới thở dài, đưa tay gãi đầu.
“…Ít nhất cũng không còn đuổi mình đi nữa.
Rồi quay người rời đi, ánh mắt lại nhìn về phía bầu trời đêm của Konoha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập