Trong quán rượu, không khí vẫn ồn ào như thường lệ, nhưng ở góc bàn quen thuộc, Tsunade lại trông có phần khác hẳn.
Trước mặt nàng là vài chén rượu đã cạn, một bình rượu khác vừa được mở.
Tsunade chống cằm, ánh mắt hơi mơ màng vì men rượu, nhưng suy nghĩ trong đầu lại trôi về những ký ức cũ.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là khuôn mặt nghiêm nghị nhưng hiền hậu của Sarutobi Hiruzen.
Ông già đó… luôn miệng nói về ý chí của làng Lá, về trách nhiệm của Hokage.
Tsunade khẽ cười nhạt, nhưng nụ cười rất nhanh tan đi.
Sau đó, ký ức lại chuyển sang một gương mặt khác – Nawaki, em trai nàng, với nụ cười rạng rỡ và giấc mơ trở thành Hokage.
Rồi đến Dan, người đàn ông từng nắm tay nàng và nói về tương lai.
Tsunade khẽ thở dài.
“Đúng là… ngu ngốc.
Nàng lẩm bẩm, nhưng giọng nói lại không mang theo sự mỉa mai như thường ngày, mà chỉ có chút mệt mỏi.
Nhưng rồi hình ảnh cuối cùng xuất hiện trong đầu nàng lại là gương mặt của Naruto hôm qua – ánh mắt cứng cỏi, giọng nói kiên định khi nói về ước mơ trở thành Hokage.
Tsunade khẽ nhíu mày, rồi lại thở dài lần nữa.
Shizune ngồi bên cạnh, tay ôm Ton Ton, vừa rót thêm rượu vừa lo lắng nhìn nàng.
“Tsunade-sama… người uống nhiều quá rồi.
Tsunade cầm chén rượu lên.
“Chỉ mới bắt đầu thôi.
Shizune bất đắc dĩ thở dài, đành rót thêm rượu cho nàng.
Ton Ton nằm trong lòng cô cũng khẽ kêu một tiếng nhỏ.
Đúng lúc đó—
Cạch.
Cánh cửa quán rượu mở ra.
Một luồng gió nhẹ thổi vào.
Shizune theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cửa.
Và rồi đôi mắt nàng lập tức mở to.
“…Hả?
Người vừa bước vào chính là Jiraiya.
Nhưng hôm nay ông hoàn toàn khác với hình ảnh thường ngày.
Bộ vest đen gọn gàng, tóc trắng buộc gọn phía sau, dáng đứng thẳng và trang trọng, trong tay còn cầm một bó hoa mẫu đơn.
Shizune đưa tay che miệng.
“…Không thể nào.
Trong đầu nàng lập tức lóe lên một suy nghĩ.
“Hôm nay… Jiraiya-sama ăn mặc như vậy…”
“Chẳng lẽ là…”
Shizune quay sang nhìn Tsunade đang ngồi trước mặt.
Tsunade lúc này vẫn đang nâng chén rượu lên uống, hoàn toàn chưa chú ý tới chuyện vừa xảy ra.
Nhưng Shizune thì lại bắt đầu có chút kích động.
“Không lẽ… hôm nay…”
“…Jiraiya-sama định tỏ tình?
Nghĩ đến đây, Shizune càng siết chặt Ton Ton hơn một chút, ánh mắt không giấu được sự hồi hộp khi chứng kiến cảnh tượng sắp xảy ra.
Tsunade đặt chén rượu xuống bàn.
Âm thanh khẽ vang lên, cũng đúng lúc nàng nhận ra có người đứng trước mặt mình.
Tsunade ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn hơi mơ màng vì men rượu.
Nhưng khi nhìn rõ người trước mặt, nàng lập tức hơi trợn mắt.
“Jiraiya?
Ánh mắt nàng quét từ đầu xuống chân ông.
Bộ vest gọn gàng, tóc buộc chỉnh tề, dáng vẻ đứng đắn hoàn toàn khác với hình ảnh thường ngày.
Tsunade nhíu mày.
“Ông… muốn làm gì?
Jiraiya đứng trước bàn, bó hoa mẫu đơn vẫn cầm trong tay.
Ông hít vào một hơi thật sâu, rõ ràng là đang lấy hết can đảm.
Shizune ngồi bên cạnh đã nín thở từ lúc nào, hai tay siết chặt Ton Ton, mắt mở to nhìn chằm chằm.
Jiraiya bước tới một bước.
Ông đưa bó hoa ra trước mặt Tsunade.
“Tsunade.
Giọng ông trầm xuống, hoàn toàn không còn chút đùa cợt thường ngày.
“Chắc hẳn nàng cũng đã biết.
“Ta… từ trước đến nay luôn có cảm xúc đặc biệt với nàng.
Shizune lập tức há hốc miệng.
Ton Ton cũng kêu lên một tiếng nhỏ.
Jiraiya tiếp tục nói, ánh mắt hiếm khi nào nghiêm túc đến vậy.
“Ta biết ta không phải là người hoàn hảo.
“Cũng biết rằng nàng luôn ghét cái tính cách vô lại của ta.
Ông dừng lại một chút, rồi khẽ cười bất đắc dĩ.
“Nhưng hôm nay…”
“…ta vẫn muốn đánh liều một phen.
Jiraiya nhìn thẳng vào Tsunade.
“Ta muốn hỏi nàng một chuyện.
Ông đưa bó hoa mẫu đơn gần hơn một chút.
“Liệu ta… có thể có một cơ hội…”
“…được ở bên cạnh nàng suốt đời không?
Cả quán rượu bỗng trở nên im lặng.
Shizune và Ton Ton hoàn toàn hóa đá tại chỗ.
Còn Tsunade…
Khi nghe những lời đó, nàng bỗng sững người.
Trong khoảnh khắc, đầu óc nàng trống rỗng.
Không có suy nghĩ.
Không có phản ứng.
Chỉ có đôi mắt nhìn bó hoa mẫu đơn trước mặt, và người đàn ông đã quen biết nàng suốt bao nhiêu năm đứng trước bàn.
Tsunade vẫn đứng yên trước bàn, bó hoa mẫu đơn vẫn được Jiraiya đưa ra trước mặt.
Không khí trong quán rượu trở nên lặng đi vài nhịp.
Sắc mặt nàng dần dần đỏ lên, không phải vì rượu, mà vì những lời vừa nghe.
Trong đầu Tsunade, cảnh tượng vừa rồi như một cuộn băng bị kẹt, lặp đi lặp lại không ngừng.
“Ta… có thể có một cơ hội… ở bên cạnh nàng suốt đời không?
Câu nói đó vang lên trong đầu nàng hàng chục lần, rồi hàng trăm lần trong nháy mắt.
Tsunade đứng đó, lần đầu tiên trong rất nhiều năm không biết nên phản ứng thế nào.
Nàng nhìn Jiraiya, ánh mắt thoáng dao động.
Trong đầu nàng hiện lên một suy nghĩ rất đơn giản.
“Ông già này… nói thật sao?
“Quả thật là ý định đó sao?
Trống ngực Tsunade đập nhanh hơn một chút.
Ngay cả Shizune đứng bên cạnh cũng nhận ra điều đó.
Nhưng đúng lúc bầu không khí đang trở nên kỳ lạ ấy, Tsunade bỗng nhíu mày.
Một mùi hương lạ.
Shizune cũng ngửi thấy.
Ton Ton trong lòng nàng khịt mũi một cái.
Shizune chớp mắt vài lần, rồi sắc mặt dần dần thay đổi.
“…Khoan đã.
Nàng hít nhẹ một hơi nữa, rồi khuôn mặt lập tức biến sắc.
“Cái mùi này…”
Shizune lắp bắp.
“Đây là… nước hoa…”
Nàng nhìn Jiraiya, vẻ mặt càng lúc càng khó tin.
“…nước hoa phụ nữ.
Câu nói vừa dứt, Tsunade cũng lập tức nhận ra.
Loại mùi ngọt ngào quen thuộc đó… đúng là nước hoa dành cho nữ.
Trong khoảnh khắc, gương mặt còn đang ửng đỏ của nàng lập tức cứng lại.
Rồi đen dần.
Đen như đáy nồi.
Tsunade siết chặt nắm tay, nghiến răng.
“Jiraiya…”
Giọng nàng trầm xuống đáng sợ.
“Ông…”
“Gan thật đấy.
Jiraiya chớp mắt.
Tsunade nheo mắt nhìn ông, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ôm gái xong…”
“…rồi chạy tới tỏ tình với ta?
Không khí trong quán rượu lập tức đông cứng.
Jiraiya cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Một luồng sát khí khổng lồ bắt đầu lan ra từ Tsunade.
Ông chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của Tsunade lúc này… vô cùng nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc sát khí của Tsunade tràn ra khắp quán rượu, Jiraiya cuối cùng cũng ngửi lại mùi hương trên người mình.
Một giây.
Hai giây.
Rồi ánh mắt ông trợn lên.
Trong đầu lập tức hiện ra cảnh Naruto cầm bình xịt, miệng nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc:
“Loại nước hoa rất thu hút với các quý bà.
“…Thằng nhóc khốn kiếp.
Nhưng đã quá muộn.
Bốp!
Cổ áo Jiraiya bị Tsunade túm lấy.
Tsunade nghiến răng, trán nổi gân xanh.
“ĐỒ HÁO SẮC CHẾT TIỆT!
“ĐI CHẾT ĐI!
ẦM!
Cú đấm đầu tiên giáng thẳng vào mặt Jiraiya.
Những cú đấm tiếp theo gần như không kịp nhìn thấy.
Bàn ghế trong quán rượu vỡ vụn, tường nứt toác, khách trong quán lập tức hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.
“Chạy mau!
“Quán sắp sập rồi!
Shizune đứng một bên hoàn toàn hoảng hốt.
“Tsunade-sama!
Bình tĩnh lại!
“Xin người dừng tay—!
Nhưng lời can ngăn hoàn toàn vô dụng.
Tsunade đạp thẳng vào bụng Jiraiya.
Một cú đấm nữa vào cằm.
Cả thân người Jiraiya bị ném thẳng ra cửa quán.
RẦM!
Ông bay xuyên qua cửa gỗ, văng ra ngoài phố như một viên đạn pháo.
Cơ thể Jiraiya đập thẳng vào một căn nhà gỗ.
Căn nhà sụp một nửa.
Nhưng quán tính vẫn chưa dừng lại.
Ông tiếp tục xuyên qua căn nhà thứ hai.
Rồi căn thứ ba.
Sau một loạt tiếng nổ và gỗ gãy, thân thể Jiraiya cuối cùng cắm thẳng xuống đất cách quán rượu vài trăm mét.
Rầm!
Chỉ còn hai chân lộ ra ngoài, toàn thân cắm đầu xuống đất như một cây cọc.
Con phố xung quanh hoàn toàn im lặng.
Trong quán rượu, Tsunade vẫn đứng ở cửa, nắm tay còn bốc khói vì vừa tung cú đấm.
Shizune đứng phía sau, mặt tái mét nhìn cảnh tượng đó.
“Jiraiya-sama…”
“…chắc chưa chết đâu… đúng không?
Cách quán rượu vài trăm mét, trên con phố đã bị phá nát một đoạn, Naruto đang đứng khoanh tay dựa vào tường, cười đến mức gần như không thở nổi.
Trước mặt cậu, Jiraiya vừa được “nhổ” ra khỏi mặt đất, cả người bầm dập, tóc tai rối tung, bộ vest lịch sự lúc nãy giờ rách tả tơi, khuôn mặt sưng vù đến mức cha mẹ cũng khó nhận ra.
Naruto ôm bụng cười.
“Ha… ha ha ha…”
“Ông già… trông ông bây giờ…”
“…thật sự không nhận ra nổi.
Shizune là người chạy tới trước tiên, vội vàng ngồi xuống đỡ Jiraiya dậy.
Ton Ton cũng kêu éc éc lo lắng.
“Jiraiya-sama!
“Ngài còn tỉnh không?
Jiraiya vừa mở mắt ra đã thấy Naruto đứng đó cười như điên.
Ông lập tức mếu máo.
“Thằng nhóc độc ác!
“Ngươi cố ý đúng không!
Naruto lau nước mắt vì cười quá nhiều, gật đầu rất thành thật.
“Đương nhiên.
“Đây chỉ là một phần trong kế hoạch thôi.
Jiraiya ngẩn ra.
“…Kế hoạch?
Nhưng ngay lúc đó—
Cộc.
Một tiếng guốc quen thuộc vang lên trên mặt đường.
Jiraiya lập tức cứng người.
Ông quay đầu lại nhìn.
Tsunade đang từ từ bước tới.
Sắc mặt Jiraiya lập tức trắng bệch.
Ông vội cong người lại, hai tay che mặt.
“Đừng đánh!
“Ta biết sai rồi!
Naruto đứng bên cạnh suýt nữa lại bật cười.
Tsunade đã đứng trước mặt họ.
Nàng nghe được gần như toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi.
Nhìn Naruto đang cười vui vẻ, rồi nhìn Jiraiya đang co ro dưới đất, Tsunade thở dài một hơi bất đắc dĩ.
“Thì ra…”
“Là trò của nhóc sao?
Naruto nhún vai.
“Chỉ là giúp ông ta thôi.
Tsunade lắc đầu, rồi nhẹ nhàng bước xuống một bước.
Nàng cúi người.
Bàn tay chạm vào vai Jiraiya.
Jiraiya giật bắn lên.
“Ta xin lỗi!
“Đừng đánh nữa!
Tsunade ngây ra một chút, rồi vừa bực vừa buồn cười.
“Cho chừa cái thói trăng hoa đi.
Nàng thở dài, rồi định kéo Jiraiya đứng dậy.
Nhưng Jiraiya vẫn co người lại, vẻ mặt cảnh giác như đang chờ cú đấm tiếp theo.
Tsunade nhìn bộ dạng đó, cuối cùng không nhịn được bật cười.
“Vừa nãy…”
“Không phải ông còn nói muốn ở bên cạnh ta suốt đời sao?
Nàng hơi nghiêng đầu, giọng dịu xuống.
“Vậy mà…”
“…ngay cả để ta bôi thuốc cũng không dám?
Jiraiya như bị sét đánh.
Ông ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Tsunade.
Não gần như ngừng hoạt động.
Trong khi đó, Tsunade cũng hơi đỏ mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nắm lấy tay ông rồi kéo đứng dậy.
Jiraiya vẫn còn ngẩn người, hoàn toàn bỏ mặc cho Tsunade kéo mình đi.
Phía sau, Naruto đứng nhìn cảnh đó, khóe miệng cong lên.
Shizune vẫn đứng sững tại chỗ một lúc lâu, ánh mắt nhìn theo bóng Tsunade đang kéo Jiraiya đi xa dần.
Nàng quay đầu lại nhìn Naruto, vẻ mặt vẫn còn đầy kinh ngạc.
“Khoan đã…”
“Em… tại sao lại làm như vậy?
Naruto nhún vai, vẻ mặt rất bình thản.
“Hai người họ đã là đồng đội và bạn bè với nhau bao nhiêu năm.
“Chẳng lẽ bà Tsunade lại không nhìn ra ông già đó có cảm tình với mình sao.
Shizune hơi khựng lại.
Naruto tiếp tục nói.
“Nhưng bà Tsunade có nỗi khổ riêng.
“Trong lòng bà ấy vẫn còn hình bóng của người khác.
Shizune lập tức hiểu Naruto đang nói tới ai.
Chính là Dan, cái tên đó đối với Tsunade vẫn là vết thương chưa bao giờ thực sự khép lại.
Naruto nhìn về phía trước, nơi hai người kia đã đi xa.
“Vì vậy ông già dê xồm kia…rất khó thay thế được.
Shizune im lặng.
Naruto khẽ cười.
“Cho nên em mới cố tình thiết kế tiết mục này.
“Để bà Tsunade nhớ mãi.
“Ít nhất từ hôm nay trở đi…”
“…mỗi lần bà ấy nhớ tới chuyện này.
“…hình ảnh trong đầu bà ấy sẽ không chỉ có quá khứ nữa.
Naruto nói tiếp với giọng nhẹ nhàng.
“Mà còn có thêm hình ảnh của một ông già háo sắc bị đánh bay mấy trăm mét.
Shizune trợn mắt.
“Em…nghĩ xa như vậy sao?
Naruto không trả lời, chỉ mỉm cười.
“Thời gian trôi đi…”
“Những ký ức kia rồi cũng sẽ mờ dần.
“Nhưng chuyện tối nay thì chắc chắn không.
Shizune nhìn Naruto vài giây, rồi cuối cùng thầm giơ ngón tay cái.
“Em…đáng sợ thật.
Naruto phủi tay.
“Việc của tôi xong rồi.
Cậu quay người rời đi.
“Còn việc ông già dê xồm kia có nắm được trái tim bà Tsunade hay không…”
“…thì phải xem bản lĩnh của ông ta.
Shizune nhìn theo Naruto.
“Em đi đâu?
Naruto vẫy tay sau lưng.
“Về nghỉ ngơi.
“Ngày mai bắt đầu tu luyện.
Nói xong, bóng Naruto dần khuất vào con phố phía xa, chỉ còn Shizune và Ton Ton đứng lại tại chỗ, vẫn chưa hết kinh ngạc vì những gì vừa xảy ra.
Trở về khách sạn, Jiraiya ngồi trên giường, nửa thân trên trần trụi, toàn thân vẫn còn những vết bầm tím chưa tan.
Trong phòng chỉ có ánh đèn vàng dịu, không khí yên tĩnh khác hẳn sự hỗn loạn lúc nãy ở quán rượu.
Tsunade đứng phía sau ông, tay cầm lọ thuốc, nhẹ nhàng xoa lên những chỗ bị thương.
Mỗi lần bàn tay mềm mại của nàng lướt qua da thịt, Jiraiya đều cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một chút.
Hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Tsunade vừa bôi thuốc vừa lẩm bẩm.
“Đúng là đồ ngốc.
“Lại để một thằng nhóc dắt mũi như vậy.
Jiraiya thở dài, ngửa đầu nhìn lên trần nhà.
“Ta biết chứ.
Ông cười khẽ.
“Nhưng đối tượng mà nó nói tới…”
“…là nàng.
Jiraiya dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Cho nên dù ngu ngốc cỡ nào đi nữa…”
“…ta vẫn nghe theo.
Bàn tay Tsunade bỗng khựng lại.
Trong khoảnh khắc, tim nàng cũng đập nhanh hơn một chút.
Sắc mặt Tsunade hơi ửng hồng, nhưng Jiraiya vẫn đang nhìn lên trần nhà nên hoàn toàn không nhận ra.
Chỉ vài giây sau, Tsunade nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt.
Nàng tiếp tục bôi thuốc, giọng trở lại bình thường.
“Đồ ngốc.
Nhưng lần này giọng nói nhẹ hơn rất nhiều.
Jiraiya chỉ mỉm cười.
Sau một lúc im lặng, ông đột nhiên nói.
Tay nàng vẫn đang bôi thuốc.
“Gì?
Jiraiya vẫn nhìn lên trần nhà.
“Ta biết nàng đã gặp Orochimaru.
Tsunade khựng lại một chút.
Jiraiya tiếp tục nói chậm rãi.
“Ta không biết hai người đã nói chuyện gì.
“Cũng không biết hắn đưa ra điều kiện gì.
Ông thở ra một hơi.
“Nhưng ta biết…”
“…giữa hai người chắc chắn có một thỏa thuận nào đó.
Tsunade không trả lời.
Trong phòng chỉ còn tiếng gió nhẹ bên ngoài cửa sổ.
Jiraiya nói tiếp, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
“Nếu nàng giúp Orochimaru làm bất cứ điều gì hắn muốn…”
“…ta sẽ giết nàng.
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Vì tội phản bội Konoha.
Jiraiya khẽ nhắm mắt lại, giọng trầm xuống.
“Cho dù…”
“…ta có yêu nàng đến chết đi sống lại.
Căn phòng trở nên yên lặng.
Tsunade đứng phía sau ông, tay vẫn cầm lọ thuốc nhưng không tiếp tục bôi nữa.
Nàng im lặng.
Không nói gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập