Đêm Tokyo vẫn sáng rực ngoài khung cửa sổ, những dải đèn neon từ các tòa nhà cao tầng phản chiếu xuống mặt vịnh tạo thành những vệt sáng dài lấp lánh động lòng người.
Nhưng Yamato Keiji không còn tâm trí nào để thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.
Hắn vẫn ngồi trên sofa, điếu thuốc trên tay đã tàn từ lúc nào nhưng ánh mắt hắn không hướng ra ngoài thành phố, mà dán chặt vào bàn tay phải của mình.
Một bàn tay bình thường, năm ngón, lòng bàn tay hồng hào, những đường chỉ tay rõ nét, những vết kén trên lòng bàn tay bởi thường xuyên cầm nắm đồ vật để đi đánh nhau, một bàn tay dường như không có gì đặc biệt, ít nhất là đối với một yakuza.
Nhưng trong tâm trí hắn, luồng tri thức kia vẫn đang cuộn chảy, và Yamato biết đó không phải ảo giác.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thả lỏng cơ thể, hai mắt nhắm mắt, hắn tập trung tinh thần vào một điểm duy nhất:
bàn tay trước mắt.
Cảm giác đầu tiên là nóng.
Không phải cơn nóng từ bên ngoài, mà là một luồng nhiệt từ sâu bên trong cơ thể, từ xương tủy, từ mạch máu, đang chảy dồn về phía bàn tay phải.
Nó giống như có một dòng sông dung nham thu nhỏ đang len lỏi trong huyết quản, vừa đau đớn vừa kỳ lạ.
Yamato mở mắt.
Và những gì hắn thấy khiến ngay cả một kẻ đã sống hai kiếp người cũng phải nín thở.
Bàn tay phải của hắn vẫn ở đó, chỉ là bàn tay ấy không còn là “bàn tay” nữa nữa.
Từ cổ tay trở đi, làn da bắt đầu biến dạng, chuyển sang một màu đỏ thẫm như máu khô dưới ánh trăng.
Những thớ thịt, những đường gân, những mạch máu – tất cả như đang tan chảy và tái cấu trúc trong một quá trình không thể tưởng tượng nổi.
Và rồi, từ khối thịt đỏ sẫm đó, hàng chục, hàng trăm sợi xúc tu mảnh như tơ bắt đầu bung ra.
Chúng không phải màu đỏ bình thường.
Chúng là một màu đỏ thẳm, sâu hun hút như vực thẳm đại dương, ánh lên một tia sáng kỳ dị dưới ánh đèn phòng khách.
Những sợi xúc tu vươn dài, uốn lượn trong không trung như những con rắn vô hình, tỏa ra xung quanh Yamato trong một bán kính vài mét.
Chúng quấn vào nhau, tách ra, lại quấn vào, tạo thành một vòng tròn ma quái xung quanh người hắn.
Yamato nhìn chúng, cảm nhận chúng.
Điều kỳ lạ nhất là hắn có thể cảm nhận được từng sợi xúc tu ấy như một phần cơ thể mình.
Hắn cảm nhận được không khí lướt qua bề mặt nhầy nhụa của chúng, cảm nhận được sợi lông tơ trên chiếc gối sofa khi một sợi xúc tu vô tình chạm vào, cảm nhận được sức mạnh hủy diệt đang tiềm tàng bên trong mỗi tế bào của chúng.
"Muzan.
.."
hắn thì thầm tên của Chúa Quỷ trong nguyên tác, kẻ sở hữu năng lực mà hắn hiện tại đang thi triển.
"Huyết quỷ thuật:
Biokinesis (Biến Đổi Sinh Học)
"Hắn nhẹ nhàng điều khiển một sợi xúc tu chạm vào chiếc ly thủy tinh trên bàn.
Sợi xúc tu quấn quanh chiếc ly, nhấc nó lên nhẹ nhàng, rồi đột nhiên siết chặt.
Rắc.
Chiếc ly vỡ tan thành hàng trăm mảnh vụn, không phải do lực siết quá mạnh, mà bởi chính bản chất của sợi xúc tu – chúng có thể biến từ mềm mại như tơ thành sắc bén như lưỡi dao chỉ trong tích tắc.
"Thú vị.
"Yamato thu hồi năng lực.
Những sợi xúc từ từ co rút lại, rồi biến mất vào bàn tay hắn.
Trong vài giây, bàn tay phải trở lại hình dạng bình thường, lành lặn, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hắn nhìn nó, rồi bật cười.
Không phải tiếng cười sung sướng hay cuồng loạn.
Đó là tiếng cười tựa như một đứa trẻ vừa phát hiện ra mình sở hữu một món đồ chơi mới, và đang tự hỏi không biết nên chơi nó thế nào cho vui.
Yamato đứng dậy, bước ra khoảng giữa phòng khách rộng rãi.
Hắn nhắm mắt, tập trung tinh thần, và lần này, thay vì gọi ra Huyết quỷ thuật, hắn tìm kiếm một thứ khác:
Hơi thở.
Hơi thở của nước:
Đả Triều (Uchishio)
Phổi hắn phồng lên, rồi xẹp xuống theo một nhịp điệu đặc biệt.
Không khí tràn vào, nhưng thay vì chỉ đơn thuần là không khí, nó mang theo một nguồn năng lượng kỳ lạ, chảy dọc theo cơ thể, tiếp thêm sức mạnh cho từng thớ cơ.
Yamato tay thủ thế tựa như đang nắm chặt nhật luân kiếm, hắn tung ra một chuỗi các nhát chém liên tiếp uốn lượn như thủy triều dâng cao.
Hơi thở của sấm sét:
Inadama.
Nhịp thở thay đổi, nhanh hơn, dồn dập hơn.
Yamato tung ra 5 nhát chém liên tiếp trong một khoảnh khắc, không khí trước mắt như chợt nổ tung bộc phát ra liên miên âm bạo.
Yamato thật ra vốn dĩ sử dụng chiêu thức đặc trưng của hơi thở sấm sét là “Phích Lịch Nhất Thiểm”, tuy nhiên vì diện tích trong nhà hắn không đủ, Yamato cũng không muốn biến phòng khách thành mớ hỗn độn vì vậy mà hắn chỉ có thể thấy khó mà lui, sử dụng thức thứ hai “Indama”.
Hơi thở của mặt trời.
Lần này, một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể.
Không phải cái nóng của Huyết quỷ thuật, mà là một cái nóng thuần khiết, chính trực, như thể mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều được tắm trong ánh sáng của mặt trời.
Yamato mở mắt, động tác tay một mạch mà thành đâm tới, xung quanh hiển hiện ánh lửa như có như không.
“Thức thứ năm:
Dương Hoa Đột”
Mặc dù trên tay không có kiếm, nhưng Yamato cảm giác đòn vừa rồi uy thế vẫn rất đủ, nếu có người thường trực diện đòn vừa rồi của hắn, mặc dù không nhận tổn thương thực chất nhưng tuyệt đối cũng sẽ bị dọa ngất.
Yamato chợt mỉm cười.
Trong thế giới Kimetsu no Yaiba, việc chuyển đổi giữa các Hơi thở khác nhau là điều cực kỳ nguy hiểm.
Tanjiro Kamado, khi buộc phải chuyển từ Hơi thở nước sang Hơi thở mặt trời trong trận chiến với Hạ Huyền Lục, đã phải trả giá bằng những tổn thương nặng nề cho cơ thể.
Mỗi Hơi thở là một con đường riêng, một cách vận hành cơ thể riêng, và việc chuyển đổi đột ngột giữa chúng có thể khiến mạch máu vỡ tung, cơ bắp xé rách.
Nhưng với hắn thì lại dường như không có vấn đề gì.
Nước, sấm sét, hỏa diệm, gió, hoa, mặt trời… – hắn thử nghiệm từng Hơi thở một, chuyển đổi qua lại liên tục, như một đứa trẻ đang chơi đùa với những viên bi đủ màu sắc, nhưng cơ thể hắn không hề có dấu hiệu phản kháng hay tổn thương.
Nó như được thiết kế để bao trùm tất cả kỹ thuật hơi thở, để vận hành tất cả cùng một lúc mà không hề xung đột.
Thú vị hơn nữa.
Yamato dừng lại, cảm nhận cơ thể.
Sau gần một giờ thử nghiệm liên tục, hắn vẫn tràn đầy năng lượng, thậm chí còn cảm thấy tỉnh táo hơn lúc đầu.
Nhưng đó chưa phải tất cả.
Yamato ngồi trở lại sofa, mắt nhìn vô định ra khoảng không, nhưng thực chất đang tập trung vào một phần khác của kho tàng tri thức trong đầu hắn.
Một phần mà hắn chưa hiểu rõ lắm.
Âm dương thuật.
Trong Kimetsu no Yaiba, không hề có bóng dáng của Âm Dương Sư.
Đó là một thế giới của quỷ và kiếm sĩ, của những trận chiến sinh tử trong đêm tối.
Nhưng khi hắn tiếp nhận toàn bộ tri thức từ bộ anime cuối cùng hắn xem, thứ tri thức ấy lại bao gồm cả một mảng gọi là
"Âm dương thuật"
Lúc đầu, hắn nghĩ đó có thể là một sự nhầm lẫn.
Nhưng khi bắt đầu xem xét kỹ lưỡng những tri thức ấy, Yamato chợt hiểu.
Âm dương thuật trong thế giới đó thực sự tồn tại.
Nó không phải thứ phép thuật hùng mạnh như trong các bộ anime khác, không có những trận đấu bùa chú ngoạn mục hay những thức thần khổng lồ.
Nó đơn sơ, khiêm tốn, gần như vô hình, nhưng lại đóng vai trò quan trọng vô cùng đối với sát quỷ đoàn nói riêng và nhân loại nói chung trong cuộc chiến chống lại loài quỷ.
Thông linh:
Khả năng giao tiếp với linh hồn, với những thực thể mà mắt thường không thể thấy.
Nguyền rủa:
Những lời nguyền đơn giản, không đủ mạnh để giết người tức thì, nhưng đủ để gây ra xui xẻo, bệnh tật kéo dài.
Tiên tri:
Những dự báo mơ hồ, không rõ ràng, như một giấc mơ báo hiệu điềm lành hay dữ.
Và quan trọng nhất, khai linh cho động vật.
Yamato nhớ đến những con quạ thông báo trong Sát Quỷ Đoàn.
Chúng không chỉ là quạ thường.
Chúng có thể nói tiếng người, có thể bay hàng trăm dặm để truyền tin, có thể hiểu được những mệnh lệnh phức tạp.
Trong nguyên tác chỉ đề cập đến đó là
"giống quạ đặc biệt"
Nhưng giờ Yamato đã hiểu.
Đó không chỉ đơn giản là vì giống loài đặc biệt.
Đó là kết quả của âm dương thuật – một quá trình khai mở linh trí kéo dài qua nhiều thế hệ, khiến cho lũ quạ ấy không chỉ thông minh hơn đồng loại, mà còn có thể kết nối với thế giới tâm linh theo một cách nào đó.
"Âm dương thuật là phần nền, "
Yamato lẩm bẩm.
"Phần vô hình, nhưng không thể thiếu.
Không có nó, Nhật Luân Kiếm có thể không đủ mạnh.
Không có nó, Sát Quỷ Đoàn có thể không liên lạc được với nhau.
Nó giống như.
chất bôi trơn của cả bộ máy vậy, âm thầm, không hề đặc biệt, nhưng vẫn là một phần không thể thiếu.
"Nhưng nghĩ kỹ lại, âm dương thuật cũng không phải là không có xuất hiện dấu hiệu nào trong nguyên tác, chi tiết rõ rang nhất chứng minh nó tồn tại là gia tộc chúa công đã thông gia với một gia tộc thần quan, thông qua đó làm suy yếu dần lời nguyền của gia tộc qua các thế hệ, hiển nhiên trong huyết mạch của gia tộc thần quan kia phải có cái gì đó thì mới làm lời nguyền bị suy yếu đi được, và Yamato hiện tại mười phần chắc chin đó là lực lượng tâm linh của “âm dương thuật”.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập