Chương 5: Đãi ngộ dành cho nghi phạm

Đối với câu hỏi bất ngờ này của Hạ Nhạc Lịch, Chu Châu thật sự suy tư một lát rồi nghiêm túc trả lời:

[Quả thực từng có người bày tỏ thiện cảm với tôi, tôi cũng đã nghiêm túc suy nghĩ, nhưng mà.

Nghe giọng điệu của anh ấy dần trở nên ngập ngừng, Hạ Nhạc Lịch không khỏi thắc mắc:

"Anh chê người ta à?"

Điều kiện của anh chàng này tốt như vậy, tiêu chuẩn có cao một chút cũng là bình thường.

Chu Châu cười khổ:

[Đâu có?

Đều là những người rất ưu tú.

Chỉ là vấn đề nằm ở phía tôi thôi.

Hạ Nhạc Lịch:

Thế này mà còn có vấn đề?

Vấn đề gì chứ?

Hạ Nhạc Lịch suýt chút nữa thì đập bàn hỏi cho ra lẽ, bỗng nghe thấy tiếng

"cạch"

bên cạnh, có người đặt khay cơm xuống.

Hạ Nhạc Lịch quay đầu lại nhìn, ngẩn người một lúc mới tìm lại được xưng hô:

"Anh Thời Câu?"

Thương Thời Câu gật đầu với vẻ mặt rất bình thản, như thể chỉ là tình cờ gặp gỡ.

Chu Châu ở bên cạnh bóc mẽ:

[Tổ Hành động sáng nào cũng có lịch huấn luyện, Thời Câu vừa rồi chắc chắn là đi xin nghỉ đấy.

Hạ Nhạc Lịch:

".

"Cô biết Thương Thời Câu là người tốt, đã tốn bao nhiêu thời gian và tâm sức cho một cô gái lụy tình sa ngã như cô.

Nhưng anh trai à, anh có nhớ tôi vẫn đang đóng vai

"bạn gái"

của anh không vậy?

Chỉ riêng điểm này thôi, cô và Thương Thời Câu tuyệt đối không thể nào phát triển quan hệ trên mức tình bạn được.

Hạ Nhạc Lịch bắt đầu nghi ngờ Chu Châu có máu làm mai mối trong người.

Trong lúc hai người còn đang nhìn nhau, Dư Hạng đã lấy cơm quay lại.

Cậu ấy nhìn thấy Thương Thời Câu thì hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng chào hỏi.

Có lẽ do câu

"gì cũng được"

của Hạ Nhạc Lịch, Dư Hạng mua về rất nhiều loại đồ ăn sáng, bày la liệt trên bàn ăn trông vô cùng phong phú.

Trời đất bao la, miếng ăn là lớn nhất.

Chu Châu cũng bay tới chỗ trống duy nhất trên chiếc bàn bốn người, chỉ vào xửng tiểu long bao vỏ mỏng tang, giới thiệu:

[Bánh bao súp ở đây ngon lắm, nghe nói là do Cục mời đầu bếp chuyên nghiệp từ bên ngoài về.

Hình như ông ấy có tuyệt kỹ dị năng gì đó, nhưng là bí mật kinh doanh, không truyền ra ngoài đâu.

Cô nếm thử đi.

Hạ Nhạc Lịch:

".

"Lần trước cô đã muốn nói rồi, người có siêu năng lực các anh sống có phải hơi bình dân quá không?

Bên cạnh, Dư Hạng cũng lên tiếng:

"Chị Hạ, chị nếm thử bánh bao súp đi, là món tủ ở đây đấy, tụi em cày xong ca đêm cũng chỉ mong chờ mỗi món này thôi.

"Hạ Nhạc Lịch cảm ơn, rồi nếm thử một miếng.

Vỏ bánh trong suốt lại dai dai, cắn nhẹ một cái, nước súp thơm ngon trào ra, kích thích vị giác.

Quả thực rất ngon!

Ăn cơm ở căng tin đương nhiên không có quy tắc

"ăn không nói chuyện"

, nhưng điều bất ngờ là người trông có vẻ kiệm lời như Thương Thời Câu lại mở lời trước:

"Khu vực ngoại ô phía Bắc phát hiện dao động năng lượng lạ, chỉ số rất thấp, chưa đến cấp E, nhưng không tìm thấy nguồn gốc.

Trong đội gần đây đang đau đầu vì chuyện này.

"Dư Hạng vừa định tiếp lời thì bị ai đó đá chân dưới gầm bàn.

Dư Hạng:

Chu Châu đổi tư thế, tiếp lời một cách tự nhiên:

[Nếu là cấp E, hơn phân nửa là dị năng bị động.

Nếu dạng năng lượng có tính ẩn nấp, thì ngay cả bản thân người đó cũng chưa chắc đã phát hiện ra trước.

Chuyện bản thân không biết mình thức tỉnh dị năng cũng đâu phải lần đầu tiên xảy ra, Đội trưởng Lưu không cần quá bận tâm đâu.

Thương Thời Câu vừa nói chuyện vừa không quên nhiệm vụ ăn uống, anh ấy bưng bát cháo kê lên húp một hơi hết hơn nửa bát, đặt xuống rồi gật đầu đồng tình:

"Tôi cũng nghĩ vậy.

"Chu Châu:

[Tuy nhiên vẫn cần lưu ý, nếu năng lượng bị rò rỉ trong quá trình phát tán mà đạt tới chỉ số cấp E thì cũng khá nguy hiểm đấy.

Thương Thời Câu hai ba miếng giải quyết xong một cái bánh bao, câu trả lời vẫn ngắn gọn đậm chất riêng:

"Ừ.

"Chu Châu:

[Bản đồ phân bố năng lượng cậu có đấy không?

Gửi cho tôi.

Lần này anh ấy nói được một nửa thì đột ngột dừng lại.

Bên cạnh, Dư Hạng đã không giữ được bình tĩnh nữa, cả người cậu ấy toát lên vẻ hoảng sợ tột độ.

Cậu ấy cảm giác như mình đang ngồi ngay họng gió điều hòa, giữa trời nóng bức mà sống lưng lạnh toát.

Hạ Nhạc Lịch vốn dĩ không cảm thấy có gì bất thường, cho đến khi nhìn thấy biểu cảm của Dư Hạng đối diện.

Cô mất ba giây để phản ứng, rồi quay đầu nhìn sang Thương Thời Câu bên cạnh.

Người sau vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng

"người sống chớ gần"

, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Chu Châu một cách chuẩn xác không sai lệch li nào.

Phản ứng đầu tiên của Hạ Nhạc Lịch là:

"Anh cũng nhìn thấy à?

"Nhất thời không ai trả lời, cả bàn ăn chìm vào tĩnh lặng.

Ánh mắt Thương Thời Câu rời khỏi chỗ ngồi trống không kia, chuyển sang nhìn Hạ Nhạc Lịch.

Còn ánh mắt của Dư Hạng đối diện đã biến thành cái biểu đồ hình quạt:

ba phần khiếp sợ, ba phần hiểu rõ và bốn phần thương hại.

Hạ Nhạc Lịch:

".

"Tuy sự việc nằm ngoài dự tính, nhưng nói ra rồi Hạ Nhạc Lịch lại thấy cũng không tệ.

Tình trạng của Chu Châu, không thể để mỗi mình cô biết được, hai người bên cạnh này có tư cách và cũng cần thiết phải biết hơn cô nhiều.

Hạ Nhạc Lịch chỉ vào vị trí đối diện:

"Hai người không nhìn thấy sao?

Anh Chu, Chu Châu thật sự đang ở đó mà.

"Cô lại quay sang nói với Thương Thời Câu:

"Hôm qua lúc anh đến thì anh ấy đã ở đó rồi, chuyện của anh là do anh ấy kể cho tôi nghe đấy.

"Thương Thời Câu không trả lời, ngược lại Dư Hạng đối diện khẽ hít vào một hơi khí lạnh.

Cậu ấy nuốt nước bọt cái

"ực"

, nhỏ giọng hỏi:

"Chị.

chị dâu, anh Chu hiện giờ trông thế nào ạ?"

Hạ Nhạc Lịch bị hỏi đến nghẹn lời:

Trông thế nào á?

Thì trông rất bình thường thôi.

Cô cố gắng miêu tả:

"Thì ngồi ngay đó, mặc.

"Thương Thời Câu cắt ngang:

"Sơ mi.

Trắng.

"Hạ Nhạc Lịch gật đầu lia lịa, vẻ mặt mừng rỡ:

"Anh nhìn thấy thật hả?

"Không nhìn thấy thì sao mà biết được?

Thương Thời Câu lại im lặng, đến cả Dư Hạng cũng trầm mặc theo.

Nhớ tới cái tủ quần áo toàn sơ mi trắng kia, Hạ Nhạc Lịch:

".

"Cô không kìm được cái nhìn đầy oán niệm về phía Chu Châu:

Anh trai à, anh không thể mặc đồ phong phú hơn chút được sao?

Chu Châu từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mặt hơi ngẩn ngơ, bị Hạ Nhạc Lịch nhìn như vậy mới sực tỉnh.

Anh ấy khẽ lắc đầu với Hạ Nhạc Lịch.

Chu Châu không nói gì, nhưng thần sắc và thái độ đều mang ý ngăn cản, rõ ràng không tán đồng việc Hạ Nhạc Lịch tiếp tục nói thêm.

Bên kia Thương Thời Câu đã nhíu chặt mày, biểu cảm thay đổi không nhiều, nhưng Hạ Nhạc Lịch vẫn đọc được sự đau đầu kiểu

"ca này khó quá"

trên khuôn mặt đó.

Hạ Nhạc Lịch –

"thủ phạm"

gây ra sự khó xử này:

".

"Cô mới là người đau đầu nhất đây này, được không?

Thương Thời Câu đưa tay day day giữa mày, chưa kịp mở miệng nói gì thì bị một tràng chuông điện thoại dồn dập cắt ngang.

Anh ấy bắt máy, không biết đầu dây bên kia nói gì, vẻ mặt anh ấy nghiêm lại, nhanh chóng nói

"Tôi đến ngay"

, rồi cúp máy đứng dậy định đi ra ngoài.

Từ lúc nghe điện thoại đến lúc đứng dậy, trước sau chỉ vọn vẹn mười mấy giây.

Nhưng vừa đứng lên, bước chân anh ấy khựng lại, cúi đầu nhìn về phía Hạ Nhạc Lịch.

Dư Hạng đối diện vội vàng giơ tay ra hiệu:

"Chị dâu cứ giao cho em, anh Thương yên tâm.

"Chắc là việc rất cấp bách, Thương Thời Câu gật đầu, buông lại một câu

"Trông chừng kỹ"

, rồi sải bước dài gần như chạy biến đi mất.

Hạ Nhạc Lịch:

".

"Cái giọng điệu như cai ngục trông tù nhân này là sao?

Dư Hạng liếc nhìn cái bánh bao cắn dở bị bỏ lại trên khay đối diện, giải thích với Hạ Nhạc Lịch:

"Việc bên Tổ Hành động đều gấp lắm.

Chị dâu đừng lo, hồ sơ dị năng của anh Thương được xếp hạng toàn quốc đấy, không xảy ra chuyện gì đâu.

"Hạ Nhạc Lịch cười gượng gạo:

".

Ừ.

"Lo lắng cái khỉ mốc gì chứ?

Cô còn chẳng biết chuyện quái gì đang xảy ra nữa là.

Dư Hạng bắt gặp nụ cười của Hạ Nhạc Lịch, không biết nhớ tới điều gì, biểu cảm cứng đờ.

Cậu ấy giơ tay chào mời như để che giấu cảm xúc:

"Chị dâu, mình ăn tiếp đi ạ.

"Giọng điệu quan tâm lo lắng, lại còn xen lẫn chút áy náy mơ hồ.

Khi con người ta đau khổ đến tột cùng, họ sẽ tự tách mình ra khỏi thực tại, rơi vào trạng thái phân ly để tự bảo vệ, ngược lại sẽ biểu hiện vô cùng bình tĩnh.

Chị dâu đã như vậy rồi mà lúc trước cậu ấy còn có thái độ đó, Dư Hạng hận không thể tự tát mình một cái.

Hạ Nhạc Lịch bị ánh mắt quan tâm như thể

"cả nhà vừa chết sạch"

nhìn chằm chằm:

".

"Ngại quá, cả nhà chúng tôi theo tôi chết cả rồi.

Ăn xong, Dư Hạng đưa Hạ Nhạc Lịch đi lấy đồ.

Trên đường đi, Hạ Nhạc Lịch vẫn chưa từ bỏ ý định nói cho Dư Hạng biết về sự tồn tại của Chu Châu.

Biểu cảm của cậu ấy đã chuyển từ áy náy sang thở dài:

"Chị dâu, chị cũng biết trên đời này không có ma quỷ mà, đúng không?

Chúng ta phải tin vào khoa học chứ.

"Hạ Nhạc Lịch:

Thế giới dị năng rồi mà cậu còn lôi khoa học ra nói chuyện với tôi á?

Hạ Nhạc Lịch nghĩ sao nói vậy:

"Thế còn dị năng thì sao?

Biết đâu dị năng của tôi là Âm Dương Nhãn thì sao?

"Chu Châu không nhịn được lên tiếng:

[Nhạc Lịch.

Dị năng là năng lượng, không phải mê tín dị đoan.

Hạ Nhạc Lịch đang hăng máu tranh luận liền ném cho anh ấy một ánh mắt sắc lẹm, ra hiệu im miệng.

Không giúp thì thôi, đừng có phá đám!

Chu Châu:

[.

Lẽ ra anh ấy nên phổ cập kiến thức cho cô rõ ràng từ trước.

Cứ đà này, anh ấy có thể dự đoán được kết quả sẽ ra sao rồi.

Dư Hạng không biết người đối diện là

"kẻ hổng kiến thức phổ thông"

ở thế giới này, nghe thấy vậy, vẻ mặt càng thêm bi thống.

Cậu ấy ngẫm nghĩ một chút rồi khẽ hỏi:

"Vậy chị dâu có nhìn thấy con ma nào khác ngoài anh Chu không?"

Hạ Nhạc Lịch:

Câu hỏi hóc búa thật đấy.

Dư Hạng thở dài:

"Nếu anh Chu còn sống, chắc chắn cũng không muốn thấy chị dâu như thế này đâu.

Nếu chị dâu thật sự nhìn thấy, hay là hỏi trực tiếp anh Chu xem?

Anh ấy chắc chắn cũng không muốn chị cứ tiếp tục thế này.

"Hạ Nhạc Lịch theo bản năng nhìn sang Chu Châu, quả nhiên thấy anh ấy lắc đầu:

[Nhạc Lịch, đừng nói nữa.

Hạ Nhạc Lịch cảm thấy tức nghẹn họng.

Hai người nói cùng một chủ đề đấy à, sao mà kẻ tung người hứng nhịp nhàng thế?

Do sự khác biệt về nhận thức thế giới quan, công tác thuyết phục của Hạ Nhạc Lịch diễn ra vô cùng khó khăn.

Chưa đợi chủ đề đi sâu hơn, Dư Hạng cũng nhận được điện thoại.

Phản ứng của cậu ấy y hệt Thương Thời Câu, sau khi theo bản năng đáp

"Rõ"

, cậu ấy mới sực nhớ ra nhìn Hạ Nhạc Lịch.

Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Hạ Nhạc Lịch rất biết điều, không làm phiền công việc của người khác, cũng không dây dưa chuyện kia nữa, xua tay nói:

"Cậu đi đi.

Tôi tự đi lấy đồ là được, tôi biết đường mà.

"Dư Hạng đời nào dám để Hạ Nhạc Lịch một mình đi đến văn phòng Chu Châu

"nhìn vật nhớ người"

Cậu ấy đẩy Hạ Nhạc Lịch vào một phòng họp gần đó:

"Chị dâu đợi em ở đây nhé, em xong việc sẽ quay lại ngay.

Đồ của anh Chu ở chỗ em còn nhiều lắm, em phải về tìm kỹ đã!

"Hạ Nhạc Lịch cứ thế bị đẩy vào trong.

Cửa

"cạch"

một tiếng tự động khóa lại.

Hạ Nhạc Lịch nhìn cách bài trí đơn giản bên trong, lại nhìn cánh cửa đóng chặt, rồi nhìn sang ổ khóa xác thực vân tay mà cô chắc chắn không mở được, quay đầu nói với Chu Châu:

"Đây không phải là phòng thẩm vấn đấy chứ?"

Chu Châu:

[.

Anh ấy im lặng một cách đáng ngờ, rồi giải thích:

[Trong Cục có khu vực thẩm vấn chuyên biệt, chỗ này thường dùng để họp thôi.

Hạ Nhạc Lịch hiểu ngay lập tức.

Nói cách khác, khi không đủ chỗ thì cũng có thể trưng dụng tạm thời.

Đây là đãi ngộ dành cho nghi phạm chứ còn gì nữa?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập