0
Đánh giá của bạn
Xếp hạng
Hạng thứ ???, truyện có 58 lượt xem
Tác giả
Thể loại
Trạng thái
Đang ra
0 nhận xét
Thêm vào Tủ truyện

Thể loại: Thời trung đại, Pháp thuộc, ngược bối cảnh, tâm lý, tình yêu nhẹ nhàng,…
Bối cảnh: Việt Nam trên đảo Phú Quốc hiện nay ở thời trung đại vào những năm đầu Pháp thuộc [ truyện được viết dựa trên bối cảnh lịch sử Việt Nam nhưng không xác thực hoàn toàn, có lựa chọn thêm, bớt (nếu có sai sót xin góp ý ạ!) ]
CP: Phong Hi(bot) x Ánh Nguyệt(top)-

Giới thiệu

Tiếng sóng rì rào, hoà cùng từng cơn gió mát rượi, khi thì mơn man, khi lại mạnh mẽ ập tới…

Hương vị mằn mặn của  biển, từng làn sóng cuộn trào, nơi này vẫn có người chờ đợi một người.

Ngày ấy gặp nhau, chỉ một cái nhìn, chỉ một nụ cười, lại đủ khiến một trái tim đập rộn rã liên hồi.

Chỉ đơn giản như vậy, lại vực dậy một người từ trong buồn đau, tuyệt vọng, khiến người đó giờ đây tràn đầy hy vọng, cũng có chút khát khao về một tương lai mịt mù phía trước.

Đầu những năm “Pháp thuộc”, họ gặp nhau khi “Phong Hi” vừa tròn 11 tuổi, một cô gái có mái tóc ngang vai, hoe vàng như màu hạt dẻ, má tròn xoe trông rất đáng yêu nhưng trong ánh mắt lại chất chứa đầy nỗi tâm sự. Vào ngày ấy cô bé đó như đã tìm thấy một “tia hy vọng lẽ loi” hay chỉ là một “cái cớ” để tiếp tục bước tiếp. Còn cô chị nhỏ là “Ánh Nguyệt” lại chấp nhận “cái cớ” của người mà ôm ấp, xoa dịu. Như cây “hoa hồng dại” ngày ấy mặc cho số phận mà vẫn nở rộ từ đóa nhỏ tựa như thứ tình cảm ngày ngày nảy nở trong hai người trẻ trông bé nhỏ nhưng lại mãnh liệt lạ thường.

Vì sao thuyền kia đã vào bờ mà lại chọn rời đi để lại bao vấn vương, đến cuối cùng phải biết tìm người nơi đâu. Giặc Pháp hung ác, xác chất thành đống, máu còn chưa khô, đào đâu ra mồ, ra mã xác thịt chỉ có thể phơi nắng, phơi sương.

Từ bé Hi Hi đã lớn lên trong sự thiếu thốn, một “gia đình không trọn vẹn”. Tâm hồn non trẻ cứ thế dần dần bị “bóp méo” theo thời gian. Nhưng từ sâu thẳm trong trái tim con bé vẫn luôn khao khát, mà mong muốn mình được “sống”, và “sống” theo định nghĩa của chính nó chứ chẳng phải một khái niệm chung nào cả.

Nguyệt là con của một quan nhỏ trong làng. Là một người cứ thích lẻo đẽo theo sau, có thể nói là “dai như đỉa”. Nhưng lại có một trái tim nóng, sưởi ấm người khác, đôi khi lại rất biết lợi dụng thời cơ mà đạt được mục đích ngây dại.

Tình cờ xuất hiện trong cuộc đời của nhau, rồi lại cùng nhau viết tiếp cuộc hành trình gian nan.

Mong rằng có duyên đời sau

“tương phùng, tương ngộ”.