Nghỉ ngơi một lát, Lục Trường Sinh chợt nhớ ra mình đến Cửu Long Phường Thị cũng gần một tháng rồi.
Đợi vài ngày nữa nghiệm thu xong đợt hàng tháng này là có thể về nhà.
"Sắp về rồi, cũng phải mua chút quà mang về."
Ngay sau đó, hắn chào Lục Diệu Ca một tiếng, ra ngoài một chuyến để mua quà cho thê thiếp và các con.
Đêm đến.
Lục Trường Sinh híp mắt, nằm tựa trong thùng tắm.
Một lát sau, Thiệu Ngọc Dao ngoi đầu lên khỏi mặt nước, che miệng, khẽ ho khan.
Lục Trường Sinh vẫy tay một cái, dùng Khống Vật Thuật rót một chén nước trà từ ấm trà trên bàn bên cạnh, thu vào tay.
Đưa cho thị nữ trước mắt, thấp giọng nói: "Thật ra, không cần thiết phải… nuốt xuống đâu."
"Không sao đâu công tử…"
Thiệu Ngọc Dao uống ngụm trà, rủ mắt khẽ nói.
Đôi mắt trong veo kia đã không còn chết lặng vô hồn như trước.
Qua mấy ngày tiếp xúc, nàng cũng biết vị công tử này của mình cũng coi như là nhân sĩ chính phái.
Nhất là hôm qua.
Vị nữ tử luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với công tử nhà mình còn nhắc nhở nàng vài câu.
Nói rằng chủ nhân của nàng ngoài việc háo sắc ra, thì đối xử với nữ nhân cũng không tệ.
Chỉ cần nàng biểu hiện tốt một chút, ngoài việc phải sinh con ra, cũng không đến mức bị bạc đãi.
Cửa hàng Linh Phù.
"Chưởng quỹ, đây là hàng tháng này."
"Trong đó có bốn trăm chín mươi sáu tấm cơ sở phù lục, tám trăm năm mươi mốt tấm hạ phẩm phù lục, ba trăm tám mươi tám tấm trung phẩm phù lục, và lá bùa bình thường."
Trương Sơn đưa một danh sách và năm cái túi trữ vật cho Lục Diệu Ca kiểm tra.
Lục Diệu Ca gật đầu, sau đó lên lầu ba gọi Lục Trường Sinh xuống cùng kiểm tra số hàng này.
Nhiều hàng như vậy, kiểm tra toàn bộ tự nhiên là không thể.
Nếu không thì không biết kiểm tra đến bao giờ.
Hơn nữa, tán tu hợp tác với cửa hàng Linh Phù của Lục gia phần lớn đều là khách quen, nên chỉ cần kiểm tra xác suất một phần từ số hàng mỗi người cung cấp là được.
Ngay sau đó, Lục Diệu Ca giải thích cho Lục Trường Sinh về tiêu chuẩn kiểm tra hàng hóa.
Ví dụ như kiểm tra phù lục, đầu tiên chất lượng lá bùa không được quá kém.
Tiếp theo, đường nét vẽ phù phải mượt mà, không được đứt đoạn hay gồ ghề, cuối cùng là linh lực bên trong phải thông suốt.
Phù lục, chỉ cần vẽ xong là có thể sử dụng.
Nhưng tùy thuộc vào chất liệu, đường nét và linh lực mà uy lực sẽ chênh lệch nhau một hai thành.
Trước đó Lục Trường Sinh tìm các cửa hàng Linh Phù để bán phù lục, cũng vì chất lượng phù lục của hắn rất tốt nên mới bán thuận lợi như vậy.
Còn về lá bùa, linh mặc, yêu cầu chất lượng là không được có một chút tì vết nào.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh mới hiểu rõ tiêu chuẩn hàng hóa của cửa hàng Linh Phù.
Bất giác nhớ lại mấy ngày trước, mình mua hai xấp phù lục trong tiệm, kết quả lại có một tấm bị lỗi.
Đây là do vận khí của mình quá kém, trùng hợp bốc phải, hay là do khâu kiểm soát chất lượng không nghiêm ngặt?
Lúc này, Lục Trường Sinh kiểm tra cũng nghiêm túc hơn vài phần.
Dù sao cửa hàng Linh Phù này một thời gian nữa sẽ giao cho hắn quản lý.
Nếu hàng hóa trong tay hắn xảy ra vấn đề, danh tiếng bị ảnh hưởng thì không hay chút nào.
"Diệu Ca tỷ, dựa theo tiêu chuẩn, linh lực trong tấm phù lục này có tính là thông suốt không?"
Lục Trường Sinh cầm một tấm trung phẩm phù lục, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận linh lực lưu chuyển bên trong, lên tiếng hỏi.
"Tấm này thuộc dạng vừa vặn đạt chuẩn, nếu kém hơn chút nữa thì không thể nhận."
Lục Diệu Ca đáp.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh gật đầu, bắt đầu làm việc.
Đợt kiểm tra này, hai người phải mất trọn hai ngày mới hoàn thành.
"Trường Sinh, vất vả cho đệ rồi. Nếu không có đệ giúp, ta phải mất hai ba ngày nữa mới kiểm tra xong một phần."
Lục Diệu Ca nở nụ cười nhạt nói.
"Đây là việc ta nên làm mà."
Lục Trường Sinh cười đáp, sau đó cầm một tờ giấy sạch lên nói: "Hàng của mấy người này có vấn đề, trả lại hết, sau này không hợp tác nữa đúng không?"
Trong quá trình kiểm tra hai ngày qua, vẫn phát hiện ra một số phù lục, lá bùa, linh mặc không đạt chất lượng.
"Không sai, mở cửa hàng trong phường thị, quan trọng nhất là danh tiếng."
"Nếu hàng hóa thường xuyên có vấn đề, danh tiếng kém, cửa hàng coi như bỏ đi. Cho nên phương diện này nhất định phải kiểm soát nghiêm ngặt."
Lục Diệu Ca gật đầu, giọng điệu nghiêm túc.
"Được, phương diện này ta sẽ kiểm soát thật tốt."
Lục Trường Sinh tự nhiên cũng hiểu đạo lý này.
Có câu thăng quan phát tài thì đồng nghiệp chết, sự cạnh tranh giữa những người cùng ngành luôn là sự thù hận trần trụi.
Cửu Long Phường Thị có nhiều cửa hàng Linh Phù như vậy, cạnh tranh vô cùng khốc liệt.
Cửa hàng Linh Phù của Lục gia làm được đến mức này cũng không dễ dàng gì.
Nếu xảy ra vấn đề, các cửa hàng khác tuyệt đối sẽ giậu đổ bìm leo, đến lúc đó việc làm ăn rất có thể sẽ tụt dốc không phanh.
"Trương thúc, hàng hóa bên ta đã kiểm tra xong toàn bộ. Tỷ lệ hàng đạt chuẩn của mấy nhà này hơi thấp, trả lại toàn bộ, sau này ngừng hợp tác."
Lục Trường Sinh cầm danh sách, tìm Trương Sơn nói.
"Vâng, nhị đông gia."
Chưởng quỹ Trương Sơn gật đầu, nhận lấy danh sách xem qua. Thấy một cái tên trong đó, không khỏi nói: "Nhị đông gia, tán tu tên Cổ Hoài Nhân này đã hợp tác với cửa hàng chúng ta mấy năm nay, quá trình làm việc chưa từng xảy ra vấn đề gì."
"Lần này có phải có uẩn khúc gì không, hay để ta hỏi lại hắn xem sao?"
Trương Sơn đề nghị.
"Hợp tác mấy năm, chưa từng xảy ra vấn đề gì?"
Lục Trường Sinh nghe vậy, nhướng mày.
"Không sai, từ lúc đại đông gia tiếp quản cửa hàng này, Cổ Hoài Nhân đã hợp tác với chúng ta, luôn ổn định, chất lượng cũng không tồi."
Trương Sơn giữ nguyên sắc mặt nói.
"Thế này đi, ngươi bảo người trả hàng lại cho hắn, bảo hắn tự kiểm tra lại toàn bộ một lần."
"Đến lúc đó ta sẽ xem lại, nếu không có vấn đề gì thì lần này bỏ qua."
Lục Trường Sinh nhìn Trương Sơn trước mắt, ánh mắt khẽ híp lại, trầm ngâm một lát rồi nói.
"Vâng thưa nhị đông gia."
Trương Sơn lập tức gật đầu đáp ứng.
Sau đó Lục Trường Sinh cũng nói chuyện này với Lục Diệu Ca.
Lục Diệu Ca cho rằng vấn đề này không lớn, cho một cơ hội cũng được, để Lục Trường Sinh tự xem xét xử lý.
Đồng thời cũng báo rằng hai ngày nữa sẽ khởi hành về Thanh Trúc Sơn.
Trở về đại viện Lục gia, Lục Trường Sinh cũng báo với Thiệu Ngọc Dao một tiếng rằng vài ngày nữa mình sẽ về nhà một chuyến.
Thiệu Ngọc Dao biết công tử nhà mình còn một đống thê thiếp con cái ở Lục gia, ngoan ngoãn vâng lời.
Cùng lúc đó.
Tại một tiểu viện ở khu Tây.
"Trương ca, sao lần này tài liệu lại bị trả về hết thế này?"
Một hán tử vóc dáng khôi ngô hỏi Trương Sơn.
"Sao bị trả về mà ngươi còn hỏi ta?"
"Tháng này cửa hàng có ông chủ mới, nên mấy tháng tới việc kiểm soát hàng hóa sẽ rất gắt gao. Ngươi tự mình để mắt tới nhiều một chút, đừng có giở trò trà trộn hàng kém chất lượng với ta nữa."
"Lần này nếu không phải ta mở miệng, thì đã bị cắt đứt hợp tác rồi."
Trương Sơn bực bội nói.
"Cắt đứt thì cắt đứt, đến lúc đó đổi cái tên khác, chẳng phải lại tiếp tục hợp tác sao."
Hán tử khôi ngô tỏ vẻ bất cần.
"Đổi tên mà lúc kiểm tra lại có vấn đề thì xử lý còn phiền phức hơn."
"Hơn nữa tính khí của ông chủ mới này ta còn chưa nắm rõ. Ngươi bảo lão Chu, lão Dương bọn họ cũng cẩn thận một chút."
Trương Sơn tiếp tục dặn dò, khuôn mặt mang theo vài phần nghiêm túc, không thể nghi ngờ.
"Được, Trương ca, ta biết rồi."
Hán tử khôi ngô thấy vậy cũng nghiêm túc gật đầu.
Sáng sớm hai ngày sau, Lục Trường Sinh cùng Lục Diệu Ca cưỡi Thiết Vũ Ưng rời Cửu Long Phường Thị trở về Thanh Trúc Sơn.
Giống như lúc đi, mất hai ngày thời gian, hai người đã thuận lợi về đến Lục gia.
"Phu quân ~"
"Phu quân về rồi!"
"Cha, cha!"
Lục Trường Sinh vừa bước vào cửa, mấy thê thiếp và đám trẻ đang chơi đùa trong sân thấy hắn về liền mừng rỡ chạy tới, vây quanh ôm lấy hắn.
"Đây chính là cảm giác gia đình a!"
Lục Trường Sinh thấy vậy, bất giác nở nụ cười, xoa đầu thê thiếp, ôm lấy các con.
Sau đó, các thê thiếp khác cũng lần lượt ra đón Lục Trường Sinh.
Trong lúc đó, Lục Trường Sinh nhìn thấy một nữ tử lạ mặt.
Nữ tử này khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo thanh tú nhã nhặn, thoạt nhìn có chút bẽn lẽn.
Sau khi nghe Lục Diệu Vân kể lại, hắn mới biết nữ tử này tên là Quan Hinh.
Là người mà cách đây không lâu Hồng Nghị đến Thanh Trúc Sơn giao dịch phù lục đã đưa tới, mang bát phẩm linh căn.
Nói đến đây, Lục Diệu Vân còn hơi bĩu môi, nũng nịu trách Lục Trường Sinh có các nàng rồi còn chưa đủ sao, thế mà còn nhờ người tìm nữ nhân bên ngoài.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh lập tức hình dung ra cảnh tượng lúc đó.
Lục Diệu Vân vác bụng bầu thay mình đi giao dịch phù lục, kết quả Hồng Nghị lại đưa tới một cô nương cho mình.
Trong tình huống đó, Lục Diệu Vân thân là chính thê có chút hờn dỗi cũng là chuyện bình thường.
Hắn vội vàng dỗ dành, thề thốt rằng mình thực sự không biết chuyện này.
Sau vụ Cửu Nhi và Thủy Nhi lần trước, hắn đã bảo Hồng Nghị đừng làm mấy chuyện này nữa.
Hắn khẳng định nếu lúc đó có mặt ở nhà, tuyệt đối sẽ không nhận.
Sau một hồi ngon ngọt dỗ dành, khen ngợi Lục Diệu Vân có phong thái của bậc chính thất, quả thực là hiền nội trợ của mình thế này thế nọ.
Đương nhiên, nói đi cũng phải nói lại, trong lòng hắn thầm nghĩ: Hồng Nghị, hảo huynh đệ!
Ở chốn phàm tục muốn tìm người có linh căn đã không đơn giản, không dễ dàng gì.
Huống hồ lại là nữ tử đang độ thanh xuân.
Hiện tại Hồng Nghị tìm được một người liền đưa tới cho mình, đây tuyệt đối là huynh đệ ruột khác cha khác mẹ.
Lục Trường Sinh trong lòng cũng tính toán, hiện tại có thể bán chút trung phẩm phù lục cho Hồng Nghị.
Một mặt tăng thêm thu nhập.
Mặt khác cũng là cho Hồng Nghị chút lợi ích.
Dù sao người ta đối xử tốt với mình như vậy, coi mình như huynh đệ, phía mình sao có thể không có chút biểu thị nào.
Sau đó, Lục Trường Sinh cũng trò chuyện với Quan Hinh, hỏi thăm hoàn cảnh gia đình, xem nàng có tự nguyện hay bị ép buộc gì không.
Nàng cho biết nhà mình chỉ là một gia đình nông dân bình thường, nàng tự nguyện bán mình cho Như Ý Hầu Phủ để đến hầu hạ tiên sư.
Nghe vậy, Lục Trường Sinh cũng yên tâm.
Quân tử hảo nữ, thủ chi hữu đạo!
Ranh giới cuối cùng của Lục mỗ hắn là không ép buộc người khác, cũng là để tránh rước lấy phiền phức…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập