Chương 100: Đám người Sử Lai Khắc, trấn áp!

Không.

Nói một cách chính xác là nghiền ép một phương diện.

Một đạo thân ảnh tóc vàng vạm vỡ y như mãnh thú tiến lên phía trước, đánh cho đám học sinh Thiên Đấu Hoàng Gia học viện kia gào khóc thảm thiết không thôi.

Liễu Bạch ánh mắt hơi ngưng lại.

Tầm mắt hắn rơi lên trên mấy đạo thân ảnh quen thuộc ở phía sau đám đông.

Thiếu niên áo đen, tóc lam xõa vai.

Đứng ở một bên, thần tình tĩnh lặng.

".

.."

Liễu Bạch đáy mắt xẹt qua một mỏm ánh sáng không rõ ý vị.

Đường Tam.

Những người bên cạnh hắn cũng đồng dạng không hề xa lạ.

Đới Mộc Bạch, Tiểu Vũ, Áo Tư Tạp.

người của Sử Lai Khắc.

"Bọn họ làm sao lại ở chỗ này?"

Ninh Vinh Vinh theo bản năng mở miệng.

Ninh Vinh Vinh vẫn còn nhớ bọn họ, lần trước ở Tác Thác Thành đã từng gặp qua.

Liễu Bạch không có trả lời.

Ánh mắt hắn đã rơi lên trên người kẻ đang bị đè ra đánh kia.

Tuyết Băng.

Lúc này Tuyết Băng rõ ràng là chật vật không chịu nổi, y phục lộn xộn, trên mặt chỗ xanh chỗ tím.

Khắc tiếp theo ——

Bốp!

Đới Mộc Bạch một quyền oanh ra, hồn lực bộc phát.

Tuyết Băng cả người trực tiếp bị oanh bay ra ngoài, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất, cuối cùng không lệch một phân nào mà lăn tới bên chân của mấy người Liễu Bạch.

"Ai da ——!"

Tuyết Băng ôm bụng, nhe răng trợn mắt mà bò dậy.

Vừa mới ngẩng đầu lên.

Cả người nháy mắt cứng đờ.

"Liễu.

Liễu Bạch?"

Hắn ngẩn ra nửa giây, ngay sau đó đôi mắt mãnh liệt sáng rực lên, y như người chết đuối vồ được cọng rơm cứu mạng:

"Liễu ca!

Bạch ca!

Cứu mạng a!

Có kẻ đánh vào trường rồi!"

Giọng nói thê thảm lại dồn dập, khiến không ít học viên xung quanh phải liếc mắt nhìn qua.

Độc Cô Nhạn nhìn mà một trận cạn lời, buông Liễu Bạch ra, đưa tay lôi Tuyết Băng một cái:

"Được rồi, được rồi.

Đừng có ở chỗ này mà mất mặt xấu hổ nữa.

Mau đứng lên đi.

"Tuyết Băng bị nàng lôi cho lảo đảo đứng vững, trên mặt vẫn còn mang theo sự ủy khuất chưa tan.

Độc Cô Nhạn lúc này mới ngước đầu, nhìn về phía hướng lối vào của diễn võ trường, mâu quang dần lạnh lẽo:

"Ta dẫu sao cũng muốn xem xem —— kẻ nào to gan lớn mật như vậy.

Dám chạy tới Thiên Đấu Hoàng Gia học viện để gây sự.

"Mặc dù Tuyết Băng bị phong bình không tốt trong học viện, nhưng dẫu sao cũng là học sinh của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, bình thường đối với nàng và bọn người Liễu Bạch cũng coi như cung kính.

Đúng vậy, Tuyết Băng tuy rằng hoàn khố nhưng hắn không phải là kẻ ngốc, đám người Liễu Bạch này hắn bình thường nhìn thấy đều vô cùng tôn trọng.

Dẫu sao Liễu Bạch sớm đã là lão đại được công nhận của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện rồi.

Liễu Bạch theo tầm mắt của nàng nhìn qua.

Phía xa.

Đường Tam dường như cũng sát giác được cái gì đó, tầm mắt xuyên qua đám đông, ngắn ngủi đối diện cùng Liễu Bạch.

Trong không khí dường như có tàn lửa vô hình thầm lặng nổ tung.

Liễu Bạch lông mày khẽ nhíu lại một cái không dễ nhận ra.

Cái thiếu niên kia.

Không biết tại sao lại khiến sâu trong lòng hắn nảy sinh một tia cảm giác quen thuộc nhàn nhạt.

Dường như đã từng gặp qua ở nơi nào đó.

Nhưng trong nhất thời lại không nhớ ra nổi.

"Là ảo giác sao.

.."

Đường Tam ánh mắt hơi trầm xuống nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Mà ngay vào lúc này.

Một đạo thanh âm thanh lãnh đã dẫn đầu vang lên:

"Hóa ra là các ngươi, to gan thật đấy."

Độc Cô Nhạn tiến ra một bước, đứng ở vị trí trước nhất của đám đông, ánh mắt y như dao sắc:

"Đừng tưởng rằng đánh thắng được Hoàng Đấu chiến đội là có thể chạy tới Thiên Đấu Hoàng Gia học viện để sa dã."

Nàng hừ lạnh một tiếng:

"Có tin hay không —— lão nương hôm nay đánh cho các ngươi sinh hoạt không thể tự lo liệu được luôn không.

"Lời vừa dứt, các học viên Thiên Đấu Hoàng Gia học viện xung quanh chỉ cảm thấy tim thắt lại một cái.

Đây mới chính là Độc Cô Nhạn mà bọn họ quen thuộc.

Đới Mộc Bạch nghe vậy liền nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu.

Hắn nhìn lên nhìn xuống Độc Cô Nhạn một lượt, ngữ khí đầy rẫy sự khinh miệt:

"Ồ?

Vậy sao?

Vậy thì ta dẫu sao cũng muốn kiến thức kiến thức —— xem những cái đám thiếu gia, công chúa các ngươi rốt cuộc là có bản lĩnh gì."

Lời nói bên trong chứa đựng đầy ý vị khiêu khích.

Mã Hồng Tuấn ở một bên lập tức tiếp lời, hướng về phía Độc Cô Nhạn lộ ra một cái ánh mắt sắc mị mị (mê gái)

, nháy mắt ra hiệu nói:

"Chậc chậc chậc.

Tì khí cũng không nhỏ đâu, chỉ là không biết phương diện kia thì thế nào, có muốn cùng tiểu gia ra ngoài khoái hoạt khoái hoạt không.

"Áo Tư Tạp nén cười, thấp giọng phụ họa:

"Ây, Bàn Tử, cái khẩu vị này của ngươi vừa lên đã muốn hạ gục đại tỷ đầu của học viện người ta cơ à."

"Ha ha ha ——"

Hai người này kẻ xướng người họa, ngữ khí vừa ti tiện vừa thiếu đòn.

Diệp Linh Linh lông mày nháy mắt nhíu chặt lại, ánh mắt lạnh lẽo xuống.

Ninh Vinh Vinh nụ cười cũng biến mất sạch sành sanh:

"Hai cái người này.

.."

Nàng thấp giọng nghiến răng.

Độc Cô Nhạn cả người đều ngẩn ra một chút.

Khí tức của nàng đột ngột bạo tăng!

To gan thật đấy!

Thế mà dám công khai nói những lời ô ngôn uế ngữ với nàng!

Mà ngay sát na hồn lực của nàng chuẩn bị bộc phát.

Một luồng khí tức khác.

Đã giáng lâm trước một bước rồi.

Oanh ——!

Dường như thiên địa đột ngột sụp lún đi.

Một luồng uy áp khủng khiếp không thể lời nào diễn tả nổi từ trong cơ thể Liễu Bạch không chút giữ lại mà tuôn trào ra ngoài!

Trong sát na.

Đám người Sử Lai Khắc chỉ cảm thấy lồng ngực mình dường như bị một đôi bàn tay khổng lồ vô hình gắt gao tóm lấy.

Hơi thở —— đột ngột đình trệ.

"Cái ——"

Đới Mộc Bạch sắc mặt cuồng biến, hai đầu gối mãnh liệt nhũn ra.

Mã Hồng Tuấn và Áo Tư Tạp càng là hừ một tiếng, trực tiếp cúi gập người xuống, mồ hôi lạnh trên trán điên cuồng ứa ra.

Đường Tam ánh mắt kịch chấn:

"Cái gì!."

Hắn chỉ cảm thấy cơ thể bản thân trầm xuống, sắp sửa không chống đỡ nổi mà quỳ xuống đất.

Hắn vội vàng gắt gao nghiến răng, vận chuyển Huyền Thiên Công chống lại cái luồng áp lực này:

"Làm sao có thể chứ?

"Cái cảm giác này —— y như đang đối mặt với một con viễn cổ hung thú không thể phản kháng nổi.

Mà bọn họ còn coi như là tốt rồi.

"Bịch ——!"

Một tiếng quỳ xuống đất giòn giã đột ngột vang lên.

Ngọc Tiểu Cương hai gối nhũn ra, cả người bị cái luồng uy áp đó ngạnh sinh sinh áp cho quỳ rạp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn.

"Lão sư!"

Đường Tam sắc mặt biến đổi, lập tức muốn xông lên phía trước.

"Dừng tay!."

Giọng nói của Phất Lan Đức đột ngột vang lên.

Hắn mạnh mẽ tiến lên một bước, hồn lực bộc phát, cùng Triệu Vô Cực và những người khác đồng thời ra tay, cưỡng ép chống ra một mảng không gian, ngăn chặn cái luồng uy áp khủng khiếp kia.

Không khí chấn động một cái.

Uy áp cuối cùng cũng hơi chút giảm bớt.

Đám người Sử Lai Khắc bấy giờ mới miễn cưỡng đứng vững, từng người từng người sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Đường Tam vội vàng tiến lên, dìu Ngọc Tiểu Cương đứng dậy, trong mắt đè nén ngọn lửa giận dữ.

"Chúng ta là khách nhân được đích thân Thiên Đấu Hoàng Gia học viện mời tới."

Phất Lan Đức nhìn học sinh đằng sau và cả Ngọc Tiểu Cương, ánh mắt lãnh nhiên:

"Đây chính là đạo đãi khách của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện các ngươi sao?"

Hắn lông mày nhíu chặt, trầm giọng nói:

"Chưa miễn là quá mức bá đạo rồi đó.

"Ngọc Tiểu Cương đứng vững thân hình, sắc mặt vô cùng khó coi mở lời:

"Khụ khụ khụ, Thiên Đấu Hoàng Gia học viện.

Không lẽ toàn là một lũ người vô lý lấy chuyện làm trò đùa sao?"

Đám người Sử Lai Khắc cũng lần lượt dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn qua.

Không khí lại một lần nữa căng cứng.

Ngay vào lúc này.

Liễu Bạch cuối cùng cũng tiến lên phía trước một bước.

Hắn thần sắc bình tĩnh, sâu nơi đáy mắt lại mang theo sự khinh miệt không hề che giấu:

"Hừ."

Một tiếng cười lạnh, không lớn nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi người:

"Cái trò tặc hám tróc tặc này các ngươi trái lại là hiểu rõ mồn một đấy.

"Tầm mắt hắn quét qua những học viên Thiên Đấu đang ngã gục xung quanh, lại chậm rãi ngước lên, nhìn về phía đám người Sử Lai Khắc:

"Ta dẫu sao cũng chưa từng biết —— có cái nhà khách nhân nào vào cửa lại đi đánh chủ nhà một trận trước.

Rồi sau đó lại đầy miệng phún phân (phun rác)

như vậy."

Ngữ khí đột ngột lạnh xuống.

Liễu Bạch mâu quang như lưỡi dao:

"Nếu như không biết ăn nói —— vậy thì cái miệng này, dứt khoát đừng có giữ lại nữa."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập