Chương 99: Hồn hoàn, hồn cốt, bốn đại hồn kỹ!

Độc Cô Bác trầm mặc mấy nhịp thở, cuối cùng chỉ có thể nặn ra một câu:

"Thiên tài biến thái phối cùng hồn kỹ biến thái, hợp lý."

"Vẫn còn cái thứ hai nữa."

Thanh âm của Liễu Bạch kéo ông quay trở lại hiện thực.

Độc Cô Bác tinh thần rung lên:

"Vẫn còn?

"Bình thường ai cũng biết, một cái hồn hoàn chỉ có thể ban cho hồn sư một cái hồn kỹ, hồn hoàn thập vạn năm thế mà lại có thể ban cho tận hai cái.

Phải nói là không hổ là hồn hoàn thập vạn năm sao?"

Ừm."

Liễu Bạch gật đầu:

"Hồn hoàn trên thập vạn năm đã cấp cho ta hai cái hồn kỹ.

Hồn kỹ thứ hai —— Niết Bàn Thân.

"Tim Độc Cô Bác mãnh liệt nhảy dựng lên một cái.

Cái tên này ông quá quen thuộc rồi.

Con cự long màu máu kia e là chính là dựa vào chiêu này mà sống sót quay lại được.

"Hiệu quả thế nào?"

Độc Cô Bác trầm giọng hỏi.

Liễu Bạch ngữ khí bình thảng nhưng từng chữ đều kinh tâm:

"Kích hoạt bị động.

Một khi tử vong sẽ tiêu hao lượng lớn huyết khí cùng hồn lực, tiến vào trạng thái Niết Bàn.

Điểm cốt lõi của cơ thể sẽ ngưng tụ ra một viên Huyết sắc Long tinh.

Trong thời gian này —— miễn dịch tất cả các đòn tấn công vật lý và tấn công tinh thần.

"Độc Cô Bác hơi thở đình trệ:

"Miễn dịch.

tất cả?"

“Đúng thế.

” Liễu Bạch gật đầu:

“Sau đó sẽ hoàn thành trọng sinh.

Nhưng cái giá phải trả chính là —— sau khi Niết Bàn, thực lực chỉ còn lại một nửa so với thời kỳ đỉnh phong, đương nhiên chỉ là ngắn ngủi thôi, có thể khôi phục lại được, chẳng qua là phải tiêu hao thời gian.

Lời vừa dứt.

Độc Cô Bác đứng tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.

Một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi thốt ra một ngụm trọc khí:

"Khủng bố như tư.

Đúng là một cái hồn kỹ bảo mệnh tuyệt hảo.

"Hắn nhìn về phía Liễu Bạch, ánh mắt phức tạp tới cực điểm:

"Cái tên tiểu tử ngươi.

sau này nếu thực sự có chết một lần thì cái đó mới gọi là khiến kẻ khác tuyệt vọng.

"Liễu Bạch nghe vậy chỉ là cười cười.

Nụ cười bình thản:

"Yên tâm.

Ta sẽ tận lực —— không cần dùng tới nó."

Mặc dù có át chủ bài bảo mệnh nhưng dẫu sao cũng chỉ là át chủ bài thôi, hắn cũng không muốn trải nghiệm cái cảm giác tử vong đó đâu.

Độc Cô Bác bỗng nhiên lật tay một cái.

Một khối khúc xương thân trên khổng lồ toàn thân đỏ rực, bề mặt thấp thoáng hiện lên long văn xuất hiện bên trong lòng bàn tay hắn.

Khối xương đó vừa mới xuất hiện, nhiệt độ không khí xung quanh dường như đều hạ xuống mấy phần, một luồng khí tức sinh mệnh nồng đậm tới mức không thể tan ra được thong thả khuếch tán.

“Phải rồi.

” Độc Cô Bác nhìn về phía Liễu Bạch:

“Suýt nữa thì quên mất cái thứ này.

Con Huyết Long đó không chỉ để lại hồn hoàn cho ngươi đâu.

” Hắn đem khối hồn cốt đưa về phía trước:

“Hồn cốt trên mười vạn năm.

Nhân lúc trạng thái đang tốt thì cùng nhau hấp thụ luôn đi.

Liễu Bạch ánh mắt rơi lên khối hồn cốt đó:

"Được."

Hắn giơ tay nhận lấy:

"Vậy ta liền không khách khí nữa.

"Hắn lại một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, đặt khối hồn cốt ở ngay trước mặt.

Hồn cốt màu máu nhẹ nhàng lơ lửng lên, thong thả tiến lại gần cơ thể hắn.

Khi hồn cốt dán sát vào trong khoảnh khắc đó.

Vù ——!

Một trận tiếng long ngâm thấp trầm dường như vang lên từ hư không.

Hồn cốt nháy mắt hóa thành một đạo lưu quang đỏ rực, nhập vào trong cơ thể Liễu Bạch.

“Ưm.

” Liễu Bạch thủy chung vẫn khoanh chân ngồi ở chỗ đó, không hề nhúc nhích.

Hào quang đỏ rực của hồn hoàn dần dần từ rực rỡ chuyển thành nội liễm.

Cho tới một khoảnh khắc nào đó.

Y như một dòng sông máu dài dằng dặc, thong thả trải ra bên trong cơ thể.

Xương cốt, kinh mạch, huyết nhục —— bị từng chút từng chút một thẩm thấu, cải tạo.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn hấp thụ hồn cốt.

Độc Cô Bác đứng ở một bên, ánh mắt thủy chung chưa từng rời khỏi Liễu Bạch dù chỉ một phân.

Hấp thụ hồn cốt cũng đồng dạng tồn tại rủi ro.

Đặc biệt là hồn cốt có niên hạn cao.

Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện ra sự lo lắng của mình có chút dư thừa rồi.

Khí tức của Liễu Bạch không hề có lấy một chút hỗn loạn nào.

Thời gian trôi qua cũng không quá lâu.

Chừng khoảng một nén nhang sau đó.

Toàn thân Liễu Bạch hào quang màu máu thong thả thu liễm lại.

Ba động hồn lực bên trong cơ thể hắn bỗng nhiên khẽ chấn động một cái.

Ngay sau đó bình phục lại.

Liễu Bạch chậm rãi mở đôi mắt ra, mâu quang thanh lượng:

"Phù."

Nhẹ nhàng thít ra một ngụm trọc khí:

"Hấp thụ xong rồi.

"Độc Cô Bác nhìn chằm chằm hắn hồi lâu mới chậm rãi mở lời:

"Lại đề thăng rồi?"

"Ừm."

Liễu Bạch gật đầu:

"Nếu như hấp thụ đệ ngũ hồn hoàn thì chắc hẳn có thể trực tiếp đề thăng tới sáu mươi cấp.

"Độc Cô Bác:

".

"Hắn ngửa đầu nhìn trời một chút, lại cúi đầu nhìn đất một chút, cuối cùng ánh mắt lại rơi về trên người Liễu Bạch.

Hắn hiện giờ thực sự không muốn nói chuyện nữa rồi.

Liễu Bạch cười cười, hắn hiện giờ vẫn còn cái đệ ngũ hồn hoàn chưa có hấp thụ, hấp thụ xong chắc hẳn có thể trực tiếp đạt tới sáu mươi cấp, đến lúc đó lại có thể hấp thụ thêm một cái hồn hoàn nữa.

Chẳng qua là cơ thể hắn hiện giờ chắc hẳn là không gánh nổi việc hấp thụ thêm một cái hồn hoàn nữa rồi.

Chỉ có thể đợi tu vi Đấu khí đề thăng thêm một thời gian nữa mới có thể tiếp tục hấp thụ hồn hoàn.

Hai cái hồn kỹ từ Huyết Long khu can cốt.

Huyết Long Phần Thiên Ngục.

Hồn kỹ loại lĩnh vực, thiêu cháy tất cả sinh linh trong phạm vi, đồng thời rút lấy máu của mục tiêu chuyển hóa thành hồn lực cho bản thân, bên trong lĩnh vực thì phòng ngự và khả năng khôi phục của bản thân được đề thăng mạnh mẽ.

Nếu đối phương muốn chống đỡ thì chỉ có thể tiêu hao lượng cực lớn hồn lực.

Cái thứ hai, Huyết Long – Huyết Hồn Long Ấn.

Đem tinh huyết và long hồn nén lại thành một đạo huyết sắc long ấn, đánh vào bên trong cơ thể mục tiêu, long ấn sẽ xâm thực linh hồn và huyết mạch của mục tiêu, khiến nó dần dần bị ý chí Huyết Long đồng hóa, luân lạc thành nô bộc.

Lại là hai cái thần kỹ nữa!

Liễu Bạch đem hồn kỹ và cái tin tức bản thân không thể tiếp tục hấp thụ hồn hoàn nữa cáo tri cho hắn.

Hai người ngay sau đó quay trở về Thiên Đấu Thành.

Độc Cô Bác sau sự kiện lần trước đã trực tiếp quyết định sau này sẽ thường trú ở Thiên Đấu Thành để đảm bảo an toàn cho Độc Cô Nhạn và Liễu Bạch.

Liễu Bạch thì trực tiếp quay về Thiên Đấu Hoàng Gia học viện.

Thời gian tiếp theo đây hắn định sẽ ở lại thế giới Đấu Đa.

Thấm thoắt đã lại một tháng thời gian trôi qua.

Hôm nay.

Thiên Đấu Hoàng Gia học viện đón một đám khách không mời mà đến.

Bên trong Thiên Đấu Hoàng Gia.

Liễu Bạch cùng ba cô gái Độc Cô Nhạn đang đi dạo bên trong học viện.

"Mệt chết ta rồi, ngày nào cũng phải nỗ lực tu luyện như vậy."

Ninh Vinh Vinh đi ở đằng trước nhất vươn vai một cái.

Liễu Bạch nghe vậy liếc nhìn Ninh Vinh Vinh một cái, ngữ khí mang theo mấy phần trêu chọc:

"Đều đã ba mươi cấp rồi.

Nàng còn có cái gì không vui nữa chứ?"

Ninh Vinh Vinh bước chân khựng lại, chắp tay sau lưng cười hì hì:

"Hừ hừ.

Chẳng phải là vì đan dược của Tiểu Bạch ca hiệu quả quá tốt sao.

Nếu không ta làm sao có thể đề thăng nhanh đến thế được.

"Liễu Bạch bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái:

"Chỉ có nàng là biết nói lời nói thật thôi.

"Ninh Vinh Vinh vẫn cứ cười đến mức tít cả mắt, Liễu Bạch căn bản không có dùng lực.

Tầm mắt Liễu Bạch ngay sau đó rơi lên trên người Diệp Linh Linh vẫn luôn yên tĩnh ở một bên:

"Linh Linh tỷ.

Tỷ cũng năm mươi cấp rồi chứ?"

Diệp Linh Linh mỉm cười gật đầu:

"Ừm.

Mấy ngày trước vừa mới đột phá.

"Liễu Bạch gật gật đầu, ngữ khí ôn hòa:

"Đợi thêm một thời gian nữa là có thể đi lấy đệ ngũ hồn hoàn rồi.

"Khóe môi Diệp Linh Linh khẽ nhếch lên một đường cong rất nhẹ:

"Được.

"Độc Cô Nhạn tiến lên khoác tay hai cô gái:

"Đến lúc đó bốn người chúng ta cùng nhau ra trận.

Trực tiếp giết sạch cả cái cuộc thi này luôn.

"Ninh Vinh Vinh đắc ý gật đầu:

"Đúng đúng đúng!

Ai mà còn có thể cản nổi chúng ta chứ!"

Diệp Linh Linh khẽ mỉm cười không nói gì, nhưng rõ ràng cũng là tán đồng.

Mấy người đang nói cười thì bỗng nhiên —— phía không xa truyền tới một trận tiếng ồn ào.

Mấy người theo bản năng dừng bước, nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Chỉ thấy ở phía trước có hai nhóm người đang giao thủ với nhau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập