Cập nhật mới

Dịch Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện

Chương 760


Chương 760

Lâm Khinh Khinh cũng trở về nhà, mặc quần áo ở nhà, bắt đầu nấu ăn trong bếp.

Cô ấy gọi cho Tạ Mẫn Thận: “Anh đã tan làm chưa?”

“Ừm, tan làm rồi.”

Giọng nói dịu dàng của Lâm Khinh Khinh vang lên: “Tối muốn ăn gì? Em nấu cho anh.”

Tạ Mẫn Thận đột nhiên không muốn đi uống rượu xã giao nữa, anh ấy chỉ muón về nhà ăn bữa ăn do Lâm Khinh Khinh làm.

Hàn Khải Tử: “Thị trưởng Tạ, đi thôi, người ta tới rồi.”

Lâm Khinh Khinh hỏi: “Xã giao sao?”

“Ừm.”

Lâm Khinh Khinh nói: “Uống ít rượu, mau về nhà.”

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, trên mặt Tạ Mẫn Thận lộ ra một nụ cười thần bí, Hàn Khải Tử hỏi: “Thị trưởng Tạ, anh cười như vậy là sao thế?”

“Không sao, chị dâu cậu sợ tôi uống rượu hại sức khỏe cho nên bảo tôi về nhà sớm.

Rượu hôm nay, cậu uống đi.”

Trên bàn rượu, Lâm Phổ cũng xuất hiện.

“Thị trưởng Tạ, công ty ba vợ cậu cũng kiểm tra à.”

Tạ Mẫn Thận liếc nhìn Lâm Phổ: “Chính vì là người nhà, đương nhiên phải trong sạch, thêm nữa, chủ tịch Lâm cũng không sợ điều tra.”

“Vậy tại sao không điều tra công ty của anh trai cậu? Đề quốc Tạ thị mà điều tra cũng mắt nửa năm đúng chứ?”

“Nếu không điều tra sao tôi có thể làm thị trưởng Tạ? Còn về việc ai điều tra, tất nhiên là quốc gia, cả ông tôi, tướng quận Tạ cũng bị kiểm tra.” Chỉ là có rất ít người biết mà thôi, thế lực nhà họ Tạ vừa nhiều vừa rối, bên trên phái người điều tra cũng phải tiền hành thận trọng.

Trưởng phòng và Lâm Phổ nhìn nhau, Lâm Phổ nói: ‘Mẫn Thận, ba ủng hộ con làm việc này, nhưng con có thể thúc giục những người làm việc dưới quyền của con nhanh lên không? Nhà máy của chúng ta đang chờ khởi động.”

Tạ Mẫn Thận: “Chủ tịch Lâm, ông cũng biết lần này phải giải thích rõ ràng với ngân hàng, tôi còn phải kiểm tra các tài khoản cá nhân của ông. Sẽ mắt một thời gian cho các cơ quan có thẳm quyền cao hơn.”

Lâm Phổ: “Kiểm tra là kiểm tra, ba có thể bắt đầu làm việc không?”

“Hàn Khải Tử.” Tạ Mẫn Thận gọi: “Ngày mai xem tiến hành tới bước nào rồi.”

“Vâng, thị trưởng Tạ, tôi về sẽ giục họ.”

Trưởng phòng cô gắng kéo quan hệ của Tạ Mẫn Thận và Lâm Phổ gần nhau hơn, đứng giữa mời rượu.

Tạ Mẫn Thận: “Xin lỗi, hôm nay khi tôi ra ngoài, vợ tôi bảo tôi không được uống rượu.”

Lâm Phổ bị coi thường quá nhiều.

Ông ta nhịn cơn tức ngồi xuống.

Trên bàn rượu, sáu trong số mười người đang nói giúp cho Lâm Phổ, muốn Tạ Mẫn Thận nương tay, tha cho tập đoàn Lâm thị.

Tạ Mẫn Thận liếc nhìn Hàn Khải Tử.

Cậu ta hiểu ngay, kiểm tra, kiểm tra hết!

Khi Tạ Mẫn Thận được bọn họ mời ra ngoài chơi, anh ấy đã thẳng thừng từ chối: “Tôi mới kết hôn, những nơi phong hoa tuyết nguyệt như vậy mọi người đi đi, tôi về nhà với vợ.”
 
Chương 761


Chương 761

Hàn Khải Tử cũng gật đầu với những người phía sau, đuồi theo Tạ Mẫn Thận: “Thị trưởng Tạ, không nễ mặt bọn họ như thế, không lo bị bọn họ gài bấy sao?”

Tạ Mẫn Thận: “Có não thì không dám gài bẫy, không có não thì không biết gài bẫy.”

Hàn Khải Tử đã học được rồi.

Tạ Mẫn Thận trở về nhà, đi tới trước mặt Lâm Khinh Khinh: “Em ngửi xem.”

“Ngửi cái gì?”

“Em ngửi xem người anh có mùi gì không?”

Lâm Khinh Khinh nghiêng người về phía trước, hít hai lần: “Anh hút thuốc à?”

“Không, bọn họ hút.”

Tạ Mẫn Thận chỉ muốn một lời khen.

Lâm Khinh Khinh nói: “Anh ăn thịt bò với nước sốt tỏi.”

Tạ Mẫn Thận dứt khoát ôm Lâm Khinh Khinh lên, nhắc cô ấy lên khỏi mặt đát.

“Tạ Mẫn Thận, anh đang làm gì vậy?”

Tạ Mẫn Thận rất cao, vì vậy anh ấy có thể bế Lâm Khinh Khinh lên, hôn cô ấy mà không cần cúi xuống.

Lâm Khinh Khinh lại bị hôn, sau khi cô ấy kết hôn, ngày nào cũng bị hôn.

Nhưng bây giờ, miệng của Tạ Mẫn Thận có mùi tỏi, anh ấy không biết sao?

Tạ Mẫn Thận hài lòng nói: “Anh không uống rượu.”

Lâm Khinh Khinh bị sốc, nếu cô ấy nói sớm hơn thì cô ấy sẽ không bị hôn.

“Đi tắm rửa đi.” Lâm Khinh Khinh nắm lấy vai Tạ Mãn Thận, có gắng hạ cánh an toàn.

Lâm Khinh Khinh nói cô ấy cũng muốn tắm rửa.

Món súp giải rượu mà Lâm Khinh Khinh nấu không dùng được, cô ấy đang định đổ đi thì Tạ Mẫn Thận xuất hiện, cầm lên uống hết.

Lâm Khinh Khinh: “Anh không uống rượu, uống nó làm gì2”

Tạ Mẫn Thận: “Anh không uống rượu, người khác uống, anh giải mùi trên người.”

Lý do này của anh ấy chắc chắn không thay đổi chứ?

“Lâm Khinh Khinh.” Tạ Mẫn Thận lại gọi.

“Lại gì nữa?”

“Anh muốn hôn em.”

Không phải vừa rồi mới hôn sao!

Tạ Mẫn Thận lại nhẹ nhàng bề Lâm Khinh Khinh lên, hôn lên môi cô ấy: “Rốt cuộc bao giờ em mới chấp nhận anh?”

Hả?

Nhìn thấy màu đỏ nhẫn nhịn trong mắt Tạ Mẫn Thận, Lâm Khinh Khinh lập tức nghĩ về điều đó.

“Cho em thêm chút thời gian.”

Tạ Mẫn Thận: “Anh biết em không thích anh, nhưng mồi quan hệ của chúng ta có thể được vun đắp từ từ, em không thể để anh là nhà sư mãi.”

Lâm Khinh Khinh: “Em, em chuẩn bị tinh thần.”
 
Chương 762


Chương 762

“Khi nào?”

“Hả?” Lâm Khinh Khinh hỏi: “Còn có thời hạn sao?”

Tạ Mẫn Thận trực tiếp đè cô ấy xuống ghế sofa, hôn một cách say đắm: “Anh cho em một tuần để chuẩn bị.”

Lâm Khinh Khinh vô thức làm nũng: “Không phải anh nói sẽ không ép buộc em sao?”

“Vậy anh cho em một tuần, để em tình nguyện.”

Lâm Khinh Khinh không thể hiểu được suy nghĩ của người đàn ông cứng rắn này.

Cô ấy biết mình còn một tuần nữa.

Trong tuần này, Lâm Phổ liên tục giả làm con trai ngoan trước mặt ông nội Lâm.

Lưu Thị nói: “Chồng, anh nói xấu em trước mặc ba đi.”

Lâm Phỏ: “Tại sao lại nói xấu em? Em đâu làm gì sai.”

Lưu Thị lắc đầu: “Chồng, anh nói xấu em, em không giận, chỉ cần nói với ba là em có lòng dạ hiểm ác, lo lắng sẽ quấy rày cuộc sống hôn nhân của Khinh Khinh nên nhờ ba tới giám sát. Khinh Khinh là con anh, em tự nhiên không hại nó, anh tin em nhưng ba thì không, vậy lừa ba để ba ôm mục đích tới nhà mình, anh tìm Khinh Khinh nói chuyện đề Tạ Mẫn Thận tha cho công ty của chúng ta.”

Sự chân thành là cái kế lớn nhát.

Lưu Thị nắm vững điểm này, vì vậy cô ta mới nắm giữ Lâm Phổ trong lòng bàn tay.

Lâm Phổ cảm thấy mình đã cưới được một người vợ tốt, không ngần ngại mang tiếng xấu cho bản thân: “Bà xã, anh yêu em.”

“Em hiểu, chồng, mau đi đi.”

Ông nội Lâm nheo mắt, lắng nghe vở kịch trong sân nhà vào thứ bảy, trong khi Lâm Dực đang chơi đồ chơi bên cạnh.

Lâm Phổ lại đến.

“Ba, lần này con tới là nói thật.” Lâm Phổ chen vào cửa.

Lâm Dực lập tức đứng trước mặt ông nội Lâm: “Người xấu, đừng bắt ông nội đi.”

Lâm Phổ nhìn con trai: “Con ngoan, con qua bên kia đi.”

Lâm Dực lắc đầu: “Ông muốn dẫn ông nội GÌ”

Ông nội Lâm năm lấy tay cháu trai, nói: “Tiểu Dực, cháu đi gọi cho chị và anh rễ G]I”

Lâm Dực nặng nè gật đầu.

Lâm Phổ không sợ, ông ta ngồi trước mặt ông nội Lâm, nói: “Ba, con đưa ba về nhà thực ra cũng có một phần nguyên nhân.

Con muốn ba giúp con giám sát Lưu Thị, dù sao Khinh Khinh là con của con, nó gả cho Mẫn Thận nhưng lại không tránh được có người hãm hại, bên ngoài Lưu Thị yếu đuối, tính cách lại kiêu ngạo, con lo cô ta hại Khinh Khinh, con biết ngày trước con là thằng khốn nạn, nhưng con cũng là vì ba, ba à, bệnh của Tiểu Dực không thể để Khinh Khinh lo liệu được, nó chưa tốt nghiệp, lại vừa kết hôn, ba nói ba và Tiểu Dực vào nhà họ Tạ, Khinh Khinh sẽ bị nhà chồng coi thường. Xét về gia cảnh, gia đình mình và tập đoàn Vân thị ngang nhau, con lo Khinh Khinh sẽ bị nhà họ Tạ coi | thường, bắt nạt nên con muốn đón ba về.

Ngoài ra còn trông chừng Lưu Thị giúp con, không thể cho cô ta có cơ hội làm tồn thương Khinh Khinh.”

Lâm Phổ nói một cách chân thành, trên mặt hiện rõ sự lo lắng của một người làm ba.

“Ba, để con nói cho ba nghe, dù sao máy năm nay con cũng chung sống với Lưu Thị, con vẫn luôn cảnh cáo cô ta, có tổn hại đến tình vợ chồng, hơn nữa con cũng không có chứng cứ, nói cô ta hãm hại, con chỉ có một đứa con trai, con nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho Tiểu Dực, tập đoàn Lâm thị sau này của Tiểu Dực, không thể của Khinh Khinh và Thiến Thiền.”
 
Chương 763


Chương 763

Ông nội Lâm cũng bối rồi, ông ấy cũng sợ hôn nhân của Khinh Khinh và Mẫn Thận bị người khác phá đám, nhà họ Tạ sẽ không coi thường Khinh Khinh, có Vân Thư ở nhà họ Tạ không có ai dám bắt nạt Khinh Khinh, sợ là tình cảm giữa hai vợ chồng bọn họ bị người khác phá đám thôi.

Ngoài ra còn có Lâm Dực, cũng là nỗi lo của ông ấy.

Lễ nào nhà họ Lâm lại dừng lại ở thế hệ của Tiểu Dực?

Ánh mắt Lâm Phổ giả vò quá chân thành, ông nội Lâm cũng không che giấu cảm xúc của mình, ông già giãy giụa, điều đó chứng tỏ ông ấy thực sự đề tâm.

Lâm Phổ tiếp tục nghĩ cho Lâm Khinh Khinh: “Ba, chúng ta đều là ba, con biết những người thân thiết quan trọng như thế nào. Con chỉ có hai đứa con, Khinh Khinh và Tiểu Dực. Trong trái tim con có Lưu Thị, nhưng hai đứa trẻ là gốc rễ của con trên đời, ba, chúng là cháu của ba.”

Lâm Dực chạy ra khỏi phòng ngủ: “Chị và anh rễ bảo sắp tới.”

Lâm Phổ không sợ, ông ta ngồi trong sân đợi Lâm Khinh Khinh và Tạ Mẫn Thận đến.

Nửa tiếng sau, đôi trẻ về đến nhà.

“Lâm Phỏ, ông lại tới đây làm gì? Ông nội không cần ông nuôi, Tiểu Dực cũng không cần ông giả tạo quan tâm, sao ông còn tới, cây còn vỏ, sao người có thể không biết xấu hổ?” Lần này Lâm Khinh Khinh rất tức giận, ba cô ấy hết lần này đến lần khác làm xáo trộn cuộc sông của gia đình cô ây.

Đây là lần đầu tiên Tạ Mẫn Thận tháy Lâm Khinh Khinh tức giận.

Anh ấy luôn cho rằng Lâm Khinh Khinh là người yếu đuối, cần anh ấy bảo vệ, hôm nay cô ấy giận dữ mắng Lâm Phỏ, Tạ Mẫn Thận không có phản ứng gì.

Ông nội Lâm cũng sợ hãi trước sự tức giận của cháu gái mình.

Lâm Phổ đưa tay định tát vào mặt Lâm Khinh Khinh, nhưng khi nhìn thấy Tạ Mẫn Thận bảo vệ phía sau cô ấy, ông ta đã nắm chặt tay lại.

Đứa con gái hư hỏng này, không bằng một phần mười Thiền Thiền, sao lại gả vào nhà họ Tạ được?

Nhìn hai ba con đồi đầu nhau, ông nội Lâm lắc đầu, trong lòng cảm thấy nhói đau, tại sao gia đình lại không hòa thuận được.

“Khinh Khinh, đừng cãi nhau với ba.” Ông nội Lâm nói.

Tạ Mẫn Thận bước tới, anh ấy nhẹ nhàng ôm Lâm Khinh Khinh vào lòng.

Ông nội Lâm nói: “Ông bảo Tiểu Dực gọi cháu vì muốn nói cho hai vợ chồng cháu, ông chuẩn bị dẫn Tiểu Dực về với ba cháu.”

Cái gì?

“Ông nội, sao lại thế?”

Ông nội Lâm: “Từ giờ trở đi, cháu sẽ biết.”

Lâm Dực không quay lại với Lâm Phổ, Lâm Khinh Khinh muốn dẫn Lâm Dực đi.

Lâm Phổ lập tức ngăn cản, Lâm Dực cũng là mục tiêu quan trọng để đe dọa Lâm Khinh Khinh.

“Tiểu Dực về với ba, con tới nhà chị sẽ là gánh nặng. Chị sẽ ghét con, không thích con.” Lâm Phổ ngắm ngầm đe dọa Lâm Dực.

“Không, tôi muốn chị.”

“Con về với ba, mai dẫn con đi gặp chị.”

Lâm Phỏ dỗ dành Lâm Dực và ông nội Lâm xong, đi tới trước mặt Lâm Khinh Khinh, nói: “Ba biết con hiểu lầm ba rất nhiều, ba sẽ từ từ sửa sai.”

Thái độ chân thành, Tạ Mẫn Thận ôm Lâm Khinh Khinh vào lòng.

Có lẽ Lâm Phổ đang có ý xấu trong bụng.
 
Chương 764


Chương 764

Khinh Khinh của anh ấy quá mềm yếu, dễ bị bắt nạt.

Tạ Mẫn Thận vén chăn lên: “Anh dẫn em đi tìm ông nội và Tiểu Dực.”

Lâm Khinh Khinh vẫn ngây người nhìn người đàn ông c ởi đồ ngủ, thay quần áo trước mặt cô ấy.

Tạ Mẫn Thận đã thắt dây lưng, thấy Lâm Khinh Khinh đang nhìn anh ấy chằm chằm: “Sao em không thay quần áo?”

Lâm Khinh Khinh gật đầu, cô ấy đi đến tủ quần áo lấy ra một chiếc váy suông, vào phòng tắm thay.

Khi cô ấy bước ra, Tạ Mẫn Thận đã khởi động xe.

Ánh sáng chói lóa của chiếc xe chiếu vào phòng khách qua ô kính của ban công rộng nhà cô ấy.

Lâm Khinh Khinh chạy ra ngoài, lên xe: “Mẫn Thận, muộn thế này có làm phiền bọn họ không?”

Tạ Mẫn Thận liếc nhìn Lâm Khinh Khinh đang bồn chồn: “Khinh Khinh, bây giò em là vợ của anh, em đi, bọn họ chỉ tiếp đón nồng nhiệt, nịnh em, em sẽ không bao giờ làm phiền người khác.”

Lâm Khinh Khinh cúi đầu, cô ấy không tự tin như vậy.

Sự tự tin mà người hâm mộ dành cho cô ấy giúp cô ấy dũng cảm đứng trên sân khấu hát thật to, dẫn chương trình, nhưng cuộc sống rời xa sân kháu, cô ấy không còn ánh đèn sân khấu, cuộc sóng trong mắt cô ấy không có gì nương tựa.

Tạ Mẫn Thận nói: “Lâm Khinh Khinh, trước khi kết hôn, anh đã nói em do anh bảo vệ, anh là thần bảo vệ của em, ông, Tiểu Dực, anh sẽ bảo vệ mọi người, không ai bắt nạt được mọi người.”

Lâm Khinh Khinh: “Tạ Mẫn Thận, công chúa mới cần thần bảo vệ, em không cần.”

“Công chúa cần ky sĩ, em cần thần bảo vệ, ky sĩ chỉ bảo vệ công chúa, anh chỉ bảo vệ Lâm Khinh Khinh.”

Lâm Khinh Khinh ngồi ở ghế phụ liên tục được ánh đèn đường chiếu sáng, nước mắt lưng tròng, cô ấy cũng yêu Tạ Mẫn Thận.

Sao Tạ Mãn Thận có thể khiến cô ấy cảm động như vậy.

Lâm Khinh Khinh tháo dây an toàn, cô ấy ghé sát mặt Tạ Mẫn Thận, trao nụ hôn.

Tạ Mẫn Thận cảm thầy như một chiếc lông vũ rơi khỏi mặt mình, chỉ thoáng qua.

“Khinh Khinh, hay em hôn anh thêm cái nữa, lúc nãy nhanh quá không có cảm giác.”

Lâm Khinh Khinh tối sầm mặt lại.

Nửa đêm, phòng khách của nhà họ Lâm sáng rực ánh đèn, bọn họ bật dậy khỏi giường vì vợ của Tạ Mẫn Thận gặp ác mộng.

Lưu Thị trốn đằng sau Lâm Phổ.

Ông nội Lâm cũng xuất hiện.

“Ông nội, Tiểu Dực đâu?”

Ông nội Lâm nói: “Tiểu Dực đang ngủ trong phòng của ông, ông không gọi nó, cháu mơ gì thế?”

Lâm Khinh Khinh nhìn Lưu Thị nói: “Cháu mo thấy hai người thiếu oxy chết đi.”

Lưu Thị cúi đầu, vô cùng ấm ức.

“Ba mẹ, nửa đêm không ngủ còn thức làm gì?” Lâm Thiên mặc đồ ngủ, đầu tóc rồi tung đi xuống lầu.

“Lâm Khinh Khinh, cô tới nhà tôi làm gì?

Không phải nói không bao giờ bước vào nhà tôi nữa sao? Câu nói đó cũng do người chết nói à2”

Tạ Mẫn Thận khó chịu, anh ta nhìn Lâm Phổ: “Chủ tịch Lâm đúng là dạy được cô con gái ngoan.”

Lưu Thị vội vàng kéo tay Lâm Thiền: “Cùng mẹ lên lầu đi.”
 
Chương 765


Chương 765

Bây giờ không dám chọc giận Lâm Khinh Khinh.

Chỉ vì Tạ Mẫn Thận đang đứng sau lưng cô ấy.

“Khinh Khinh, muốn vào phòng ngủ gặp Tiểu Dực không?” Tạ Mẫn Thận hỏi.

Lâm Khinh Khinh lắc đầu: “Ông nội, xin lỗi đã quấy rầy ông nghỉ ngơi.”

“Không sao, ông biết cháu lo. Yên tâm, cháu và Mẫn Thận về nhà nghỉ ngơi đi.”

Khi Lâm Dực đến nhà họ Lâm khóc sống chết không chịu lên, một chàng thiếu niên khóc lóc, nằm bò trên mặt đất, không ai di chuyển được.

Ông nội Lâm nói: “Tôi và Tiểu Dực sống ở tầng một.”

“Ba, người làm việc mới sống ở tầng một.”

Lưu Thị nói.

Lâm Dực nhắm chặt mắt lại.

Ông nội Lâm nói: “Cho người ở là được, tôi già rồi, tầng một dễ đi lại, để Tiểu Dực ở chung cũng tiện.”

Sau đó Lâm Phổ cũng đồng ý.

Tạ Mẫn Thận liếc nhìn vẻ mặt những người giúp việc của nhà họ Lâm và Lâm Phỏ, Lưu Thị, rồi anh ấy vòng tay qua eo Lâm Khinh Khinh, nói: “Ông và Tiểu Dực không sao, chúng ta về nhà đi.”

Lâm Phổ đứng sau lưng tiễn bọn họ.

Không ngờ hai người này lại quan trọng với Lâm Khinh Khinh như vậy, Lâm Phổ dường như biết phải làm sao rồi.

“Mẫn Thận, lái xe chậm thôi, không có gì thì tới đây chơi.” Lâm Phổ nói với bọn họ khi đi đến cửa.

Lâm Khinh Khinh liếc nhìn Tạ Mẫn Thận, cô ấy không muốn đến chút nào.

Tạ Mẫn Thận hiểu, anh ấy nói với Lâm Phổ: “Chăm sóc ông nội và Tiểu Dực cho tốt.”

Gần bồn giờ bọn họ mới về đến nhà.

Tạ Mẫn Thận vừa vào nhà đã cởi khuy quần áo, cởi áo khoác ném lên ghế sô pha, đôi chân thon dài gác thẳng lên bàn cà phê.

Lâm Khinh Khinh lặng lẽ đi tới nhặt quần áo của anh ấy, thu dọn rồi treo lên mắc áo, cô ấy đi tới nhẹ nhàng võ về đôi chân dài của Tạ Mẫn Thận: “Trên bàn cà phê có hoa quả, gác chân lại. Muốn nằm thì về phòng.”

Tạ Mẫn Thận nhìn bóng dáng bận rộn của Lâm Khinh Khinh, anh ấy vươn tay kéo cô ấy vào lòng: “Sao hôm nay em lại hôn anh?”

Hai mắt Lâm Khinh Khinh trợn ngược, cái này nên giải thích như thế nào đây?

Chẳng lẽ là do cô ấy cảm động? Hay cô ấy không thể nhịn được?

Nếu giải thích như thế, chưa tới một tuần sẽ bị ăn sạch.

“Đừng cố nói dối, mắt đảo một vòng là đang nghĩ lý do à?”

Trong lòng Lâm Khinh Khinh: Quân đội không dạy tâm lý học đúng không?

“Anh ngày ngày chiếm tiện nghỉ của em, em chỉ hôn mặt anh, sao anh cứ hỏi mãi làm gì?” Lâm Khinh Khinh có gắng chuyển chủ đề: “Em buồn ngủ, anh không buồn ngủ à?”

“Anh kiếm hời là hôn môi em, em hôn mặt anh thì được gì? Nào, anh nhắm mắt đây, em hôn vào miệng đi.” Tạ Mẫn Thận nghiện.

Lâm Khinh Khinh cảm thấy mặt đàn ông mà dày thì có thể làm áo chống đạn.
 
Chương 766


Chương 766

Đặc biệt là người đàn ông trong nhà cô ấy, anh ấy không phải là thị trưởng Tạ lạnh lùng và nghiêm túc sao?

Kết quả hiện tại anh ấy thật sự nhắm mắt lại, chờ cô ấy hôn.

Mặt cô ấy như bốc hỏa.

Bình minh buổi sáng xuyên qua những đám mây trên bầu trời, ánh ban mai chiều vào đôi bạn trẻ, mọi vật trang trí trong nhà đều ấm áp và đẹp đẽ.

Khuôn mặt của Lâm Khinh Khinh đỏ bừng, Tạ Mẫn Thận nhắm mắt lại, đôi môi mỉm cười.

“Sao không hôn? Em không hôn, lát nữa anh hôn sẽ mạnh hơn đó.” Tạ Mẫn Thận nhắm mắt lại, cảnh cáo.

Lâm Khinh Khinh cân nhắc giữa lợi và hại, cô ấy không thể nhìn thẳng vào anh ấy, vì vậy cô ấy nhắm mắt lại, vòng tay qua cổ Tạ Mẫn Thận, từ từ đến gần.

Cuối cùng Tạ Mẫn Thận là người chủ động, anh ấy ôm chặt Lâm Khinh Khinh, hai người hôn nhau.

Sau khi hôn xong, môi Lâm Khinh Khinh đỏ bừng, viền môi thậm chí còn rách.

Ánh mắt Lâm Khinh Khinh ai oán nhìn Tạ Mẫn Thận: “Em tô son cũng không che được.”

Tạ Mẫn Thận nhìn đến nghiện, đây là công lao của anh ấy.

“Không tô son cũng xinh.”

Không tô son Lâm Khinh Khinh còn gặp người khác như thế nào nữa? Hãy để Vân Thư cười à?

Mọi người đều biết Vân Thư là ai.

Ai dám bắt lỗi với cô không?

Không dám!

Vì cô thích cáo trạng, còn cáo trạng với chồng.

Lâm Khinh Khinh không muốn người chị em Vân Thư cười nhạo mình.

Sau khi hai người họ ngủ thêm, Vân Thư mới đưa Lâm Khinh Khinh đi học.

Tạ Mẫn Thận đưa cô ấy đến cửa, nói: “Vẫn còn bốn ngày.”

Lâm Khinh Khinh trong nháy mắt nghĩ tới điều gì đó.

Cô ấy đỏ mặt: “Anh…”

“Còn bốn ngày? Hai người làm gì thế?” Em bé Vân Thư tò mò xuất hiện.

Dáng vẻ tò mò của cô y hệt như dáng vẻ tò mò của thằng bé trong nhà.

Lâm Khinh Khinh lên xe của Vân Thư.

Vân Thư vẫn tò mò: “Bốn ngày?”

Lâm Khinh Khinh tuỳ ý đưa ra một lý do, nói: “Gặp ông và Tiểu Dực.”

“Khinh Khinh, tớ rất khâm phục cậu, cậu dám để ông và Tiểu Dực ở nhà họ Lâm, anh Giang Quý biết chuyện này không?”

Lâm Khinh Khinh: “Tó không dám nói, sợ anh Giang Quý dỡ cả nhà họ Lâm mắt.”

Vân Thư: “Đúng vậy. Anh Giang Quý rất có thể sẽ dùng xe của anh ấy đâm hỏng cửa nhà họ Lâm. Chúng ta hãy giữ bí mật.”

Thứ tư, một ngày nóng bức và khó chịu.

Lâm Phổ hẹn gặp Lâm Khinh Khinh, sử dụng danh tính của ông nội Lâm và Lâm Dực để gặp nhau.

“Khinh Khinh, con biết đấy, công ty giò vẫn đang đóng cửa.”

Lâm Khinh Khinh đợi ông ta đi vào vấn đề.
 
Chương 767


Chương 767

“Vấn đề kinh phí của chúng ta đã được giải quyết, nhưng chúng ta không bắt tay vào làm thì không giải quyết được. Con về nói với Mẫn Thận, đừng kiểm tra nữa, để chúng ta khai công, nếu không chỉ tiêu của gia đình không kéo dài được tới cuối tháng này. Ông và Tiểu Dực phải ra ngoài đường Lâm Khinh Khinh cười khẩy: “Tôi không quan tâm đ ến việc kinh doanh, tôi biết từ giò tới lúc các người ra ngoài đường còn thời gian, tới lúc đó tôi dẫn ông và Tiểu Dực về nhà họ Tạ là được.”

Lâm Phổ: “Khinh Khinh, ba định cho Tiểu Dực ra nước ngoài để chữa bệnh, cần tiền, con phải bảo Tạ Mẫn Thận nới lỏng đàn áp Lâm thị, nếu không không thể chữa khỏi bệnh của Tiểu Dực được.”

“Ông biết vì sao Tạ Mẫn Thận lại đàn áp Lâm thị không? Tôi hỏi ông, khi Lưu Thị chuẩn bị giao tôi cho chủ tịch Vương, ông biết không?”

Lâm Phỏ: “Sau đó mới biết.”

“Tức giận không?” Giọng điệu Lâm Khinh Khinh bình tĩnh hỏi.

Khi đó, Lâm Phổ rất tức giận chỉ vì lo Lưu Thị sẽ đắc tội Tạ Mẫn Thận, không hề tức giận vì giao Lâm Khinh Khinh cho chủ tịch Vương.

“Tạ Mẫn Thận, Lâm Phổ sẽ gửi Tiểu Dực ra nước ngoài để điều trị.” Lâm Khinh Khinh bấm số điện thoại gọi cho Tạ Mẫn Thận.

Cô ấy lo lắng nếu ông ta thực sự gửi Tiểu Dực ra nước ngoài, cô ấy sẽ mát liên lạc với em trai mình.

Lưu Thị hiện đang bận tìm kiếm người trung gian đề kết nói với Vương San.

Bà ta đã điều tra rõ mối quan hệ với bắt động sản Hạo Tường, hiện tại Đàm Nhạc chỉ nghe theo Vương San, còn trẻ đã là chủ tịch của bắt động sản Hạo Tường, đúng là tài không đợi tuổi, nếu Lâm Thiến cưới được Đàm Nhạc thì đúng là có phước.

Chuyện không ổn duy nhất là Lâm Thiến ký hợp đồng với ảnh thị Hàn Hoặc, mà ảnh thị Hàn Hoặc lại đối đầu với ảnh thị Giang Tả.

Mà Vương San lại là súng tiểu liên của ảnh thị Giang Tả, khi gặp ảnh thị Hàn Hoặc, sẽ quét qua một lượt.

Lưu Thị phải tìm cách để con gái ký hợp đồng với ảnh thị Giang Tả.

Tìm ai thì được?

Lưu Thị nói với Lâm Thiến những gì bà ta đang nghĩ: “Nhân lúc con không nổi tiếng trong ảnh thị Hàn Hoặc, mau chấm dứt hợp đồng ngay lập tức.”

“Nhưng mẹ ơi, con sắp có một bộ phim truyền hình, con không thể chấm dứt hợp đồng.”

Lưu Thị nghiêm túc nói: “Mẹ muốn con thử với Đàm Nhạc, nhất định phải qua cửa ải là Vương San, cô ta lại trung thành với Giang Tả, ảnh thị Hàn Hoặc là đối thủ của cô ta, con không thể ở lại ảnh thị Hàn Hoặc, Thiên Thiền, không thể vì lợi ích trước mắt mà hủy hoại tương lai tươi sáng của con, Đàm Nhạc là chủ tịch của bắt động sản Hạo Tường.”

Lâm Thiến cũng thường giao du với giới thượng lưu, Đàm Nhạc thích Vân Thư không phải chuyện ngày một ngày hai, nếu để cô ta cưới Đàm Nhạc, sao có thẻ ngắng cao đầu trước mặt của bạn bè cô ta?

Vân Thư là đối tượng vừa gây ra đồ kị và ghen tị trong giới, cô ta lầy thứ Vân Thư không thèm, nghĩ thôi đã khó chịu.

Lưu Thị tỏ thái độ cứng rắn: “Mẹ sẽ nghĩ cách đề ba con đưa con tới ảnh thị Giang Tả. Gần đây con đừng tới ảnh thị Hàn Hoặc nữa.”

Lâm Thiền: “Mẹ, sao con có thể giải thích với những người trong công ty?”

“Yên tâm, mẹ sẽ giúp con giải quyết.”

Lưu Thị hạ quyết tâm rót từng chút vào tai Vương San, nói ra tên của cô ta và con gái ở bên tai Vương San.

Tần Ngũ, phó chủ tịch ảnh thị Giang Tả, ông chủ là Tạ Mẫn Hành, mà gần đây Tạ Mẫn Hành định giao công ty cho cục cưng nhỏ trong tay.
 
Chương 768


Chương 768

Bởi vì thời kỳ thua lỗ của công ty đã qua, bước tiếp theo là kiếm lợi nhuận, Tạ Mẫn Hành đã bắt đầu chuẩn bị.

Nhưng làm như thế nào mới nói khéo với cô rằng công ty này thuộc về anh?

Nếu nói ra liệu cô có làm ầm ï lên không?

Lần đầu tiên Tạ Mẫn Hành cảm tháy anh nuôi vợ như tổ tông là sai, vì bây giờ Vân Thư đúng là bị anh chiều ngày càng nóng nảy.

Nhưng anh lại là người chồng nghe thôi đã tan chảy, không nhịn được mà chạy tới cưng chiều cô.

Vân Thư được ông trời phái xuống để xử anh.

Tạ Mẫn Hành dành cả buổi chiều xoay bút trong văn phòng, có gắng tìm ra phương pháp.

Cả hai anh em nhà họ Tạ đều lo lắng.

Một người lo lắng vợ tính tình nóng nảy sẽ làm gia đình bị đảo lộn.

Một người lo người thân của vợ, làm thế nào mới đón bọn họ tới Tử Kinh Sơn.

Vì vậy, Tạ Mẫn Thận lại nhắm chuẩn mục tiêu vào f.a Hàn Khải Tử: “Lại đây.”

Hàn Khải Tử run rấy đi tới: “Thị trưởng Tạ, tôi không nhận hồi lộ.”

“Ai nói cậu bị mua chuộc, cho cậu gan cậu dám không? Ngồi xuống! Giúp tôi một chuyện…”

Sau khi nghe xong, Hàn Khải Tử cảm thấy tại sao cậu ta độc thân còn làm người có vấn trong cuộc hôn nhân của thị trưởng Tạ, cậu ta không biết gì cả.

“Căn cứ theo chuyện này, cậu mau phân tích nên làm gì.” Tạ Mẫn Thận cầm ly thuỷ tinh lên, trông như lãnh đạo nắm quyền hơn mười năm.

Rõ ràng mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

Hàn Khải Tử: “Thị trưởng Tạ, tôi độc thân, không có bạn gái, cũng chưa kết hôn, vì vậy tôi không biết phải làm thế nào. Tuy nhiên, vì thị trưởng Tạ đã hỏi, tôi sẽ về đọc sách, tìm tài liệu, sau đó sẽ đưa ra câu trả lời.

Tạ Mẫn Thận: “Càng sớm càng tối. Tôi muốn câu trả lời.”

“Vâng…”

Hàn Khải Tử đi tìm cách làm thế nào để người nhà vợ tới nhà mình sống, cậu ta mở máy tính, vào Baidu, chuẩn bị đặt câu hỏi.

Tạ Mẫn Thận đang ở trong văn phòng, anh ấy nghĩ đến cuộc điện thoại của Lâm Khinh Khinh, nêu Lâm Dực thực sự ra nước ngoài, có thể sẽ xảy ra chuyện.

Bệnh của Tiểu Dực, Tạ Mẫn Thận xoay điện thoại di động trong tay, đây là cửa ải lớn, muốn chữa được, phải biết nguồn góc, hay là thôi miên?

Dù là đồn cảnh sát hay bệnh viện, cảnh sát đều không được phép tham gia vào các vụ án người thân, bác sỹ không được phẫu thuật cho người thân.

Hiện tại Tạ Mẫn Thận đang do dự, Lâm Dực vẫn còn trẻ, chưa trưởng thành, anh ấy lo lắng thuật thôi miên sẽ ngăn cản cậu ấy quay trở lại.

Anh ấy lập tức gọi điện đến một nơi nào đó: “Alo, tôi là Tạ Mẫn Thận.”

“Cậu, cậu hai?” Trong một căn cứ nào đó, bọn họ thất thần nhìn nhau, lần đầu tiên trong lịch sử, cậu hai nhà họ Tạ gọi điện thoại cho bọn họ.

Tạ Mẫn Thận ừm không vui không buôn, nói: “Bảo vệ cho tôi hai người này, chỉ cần bất cứ nơi nào bọn họ xuất hiện, lập tức báo cáo cho tôi.”

Bảo vệ, đối với đám người bọn họ là chuyện nhỏ, là công việc dễ sống nhất.

“Cậu hai, cậu nói đi.”

“Ông nội và em trai của vợ tôi.”
 
Chương 769


Chương 769

Sau khi Tạ Mẫn Thận giao nhiệm vụ xong, anh ấy bắt đầu làm việc, là thị trưởng Tạ, không thể không làm gì được.

Anh ấy truy quét th@m nhũng, người dưới quyền anh ấy chắc chắn Hàn Khải Tủ đã kiểm tra gần hét, danh sách thu được chỉ là mấy con tép riu nhỏ: “Kiểm tra tiếp, chưa kiểm tra rõ, chỉ tham ô đã hon triệu tệ, mấy thứ này là gì, nếu là cậu, cậu sẽ làm thế thôi sao?”

Hàn Khải Tử gật đầu, sau đó lấy ra một danh sách điều tra lớn: “Thị trưởng Tạ, anh hãy xem cái này.”

Vừa nhìn thông tin thu nhập cụ thể phía trên, Tạ Mẫn Thận càng nghiêm túc hơn lúc nãy, nói: “Tiếp tục kiểm tra.”

Vẫn chưa đủ.

Mấy năm nay Lâm Phổ không chỉ làm những chuyện này.

Lúc đầu Hàn Khải Tử ngạc nhiên, sau đó tiếp tục điều tra, cậu ta tin thị trưởng Tạ.

Trước cổng ảnh thị Giang Tả có một chiếc xe Mercedes-Benz đang đậu, Lưu Thị đã nhọc công cải trang giống Chu Yên bước xuống xe.

Cô ta bước vào cổng ảnh thị Giang Tả: “Xin chào, cho hỏi Vương San có ở đây không?”

Cô gái ở quầy lễ tân nhìn trang phục của Lưu Thị, có lẽ là phu nhân nhà giàu, còn tưởng là bạn của Vương San, nên gọi vào đường dây nội bộ: “Chị Vương San có ở đó không?”

“Đang tập đeo dây cáp, có chuyện gì?”

Quản lý của Vương San nói.

Gần đây Vương San tham gia bộ phim truyền hình mới, đó là phim cổ trang, cũng do ảnh thị Giang Tả sản xuất. Nara và Chu Tuần đã dành một khoảng thời gian trên phim trường, hoàn toàn thoát khỏi sự phù phiếm, cô ấy nói: “Túi của người của có tiền đều là giá trên trời, em không mua được, cũng không muốn tới giới trang sức xa xỉ nữa.”

Chu Tuấn rất vui: “Vậy thì anh có thể tiết kiệm tiền để cưới em, em không muốn túi, vậy em muốn xe không? Xe gì? Chúng ta đi mua.”

Vương San tình cờ là đàn chị, cô ta bưng một đ ĩa trái cây đi tới, nói đùa: “Chu Tuấn, xe Nara muốn là xe đua, ít nhất bảy con số, mua được không? Hay là chị cho em mượn chút tiền?”

Chu Tuấn: “Mua, vay cũng phải mua.”

Nara như được tái sinh: “Mua xe khoa trương như thế làm gì, có thể chạy là được, không biết hưởng thụ cuộc sóng gì cả.

Chu Tuần phải mất một năm mới theo đuổi được Nara.

Ảnh thị Giang Tả đón một sự kiện trọng đại.

Vương San cũng chân thành chúc phúc cho bọn họ.

Đúng lúc tâm trạng tốt, lại đồng ý lời giới thiệu của bạn bè, chuẩn bị gặp Lưu Thị.

Trong phòng huấn luyện, Vương San đang lơ lửng giữa không trung: “Lưu Thị, nghe nói nhà cô ta chuyên chế biến thực phẩm.

Lâm Thiến là con gái của cô ta?”

Trợ lý nói: “Chị Vương San, hôm nay chị ra ngoài không được ăn lầu hay đồ nướng, sắp khai công rồi, chị Nara và anh Chu Tuần đã dặn dò em, nếu không chị sẽ không mặc được trang phục.”

Chậc, đau lòng quá.

Vương San nhìn vòng eo của cô ta, thầm nghĩ mình cũng không béo.

Nhưng vẫn còn xa so với tiêu chuẩn của Nara và Chu Tuần.
 
Chương 770


Chương 770

Lưu Thị được nhân viên Giang Tả hướng dẫn tới phòng tập luyện của Vương San.

“Xin chào Vương San, tôi là Lưu Thị, mẹ của Lâm Thiền.” Lưu Thị tiền lên bắt tay với Vương San.

“Xin chào, cô biết tôi sao?”

Lưu Thị gật đầu, kể về bộ phim truyền hình gần đây của Vương San, còn kể tên chính xác vai diễn của cô ta, xem ra cô ta khá cố gắng.

Án tượng đầu tiên của Vương San về Lưu Thị rất tốt.

Khi ra ngoài thấy chiếc xe, Vương San nói: “Xe do con riêng tặng.”

“Thế à2 Trùng hợp quá, chiếc xe này do con gái tôi tặng nhân dịp sinh nhật của tôi.”

Thật trùng hợp, chiếc xe này cũng được Đàm Nhạc tặng vào ngày sinh nhật của Vương San.

Nếu nói ra, hai người bọn họ như có duyên phận.

Hai người họ đến quán cà phê.

Sau khi Lưu Thị nói mấy lời khách sáo xong, cô ta bắt đầu đi thẳng vào vấn đề.

“Vương San, tôi cũng cảm nhận được tính cô thẳng thắn, ghét cay ghét đắng, ở thời cỗ đại, cô cũng là nữ anh hùng.” Lưu Thị chậm rãi nói.

Mà gần đây, vì thân phận của con trai riêng Vương San, có rất nhiều người nịnh nọt cô ta khiến cô ta miễn nhiễm, nữ anh hùng hay gì đó cô ta không biết, tính tình thẳng thắn thì đúng.

“Nói gì thì nói, chúng ta đều là người quen giới thiệu, không cần dùng lời khách sáo.”

Lưu Thị chọn từ rồi nói ra mục đích của cô ta một cách đơn giản rõ ràng.

Cô ta muốn con gái ký hợp đồng với ảnh thị Giang Tả, lúc đầu tham gia ảnh thị Hàn Hoặc là do bắt đắc dĩ, con gái vì sùng bái cô ta mới vào giới giải trí…

Vương San tự hào nhướng mày, không biết cô ta có người hâm mộ điên cuồng như Vậy.

“Sao lại tìm tôi?”

Lưu Thị nói: “Tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn chỉ có cô, tôi muốn thử, bây giờ cô là người có tiếng nói trong ảnh thị Giang Tả, cô có thể giúp Thiên Thiến nhà tôi nói chuyện với quản lý Mao, người khác tôi không quen, bạn ngày thường toàn là phu nhân nhà giàu nên không giúp được gì.”

Vương San: “Để tôi suy nghĩ, đưa cho tôi bức ảnh của con gái cô.”

Lúc này, Lưu Thị đã thêm thành công ‘WeChat của Vương San.

Khi hai người họ chia tay, Lưu Thị đích thân tiễn Vương San ra xe.

Nhà Vân Thư, Tử Kinh Sơn.

Khi thằng bé hơn nửa tuổi, ba nó, Tạ Mẫn Hành bắt đầu cho nó uống sữa bột.

“Tiểu Thư, xem con trai của em có gầy đi không.” Tạ Mẫn Hành ôm lấy thằng bé, cho Vân Thư xem.

So với trước, cân nặng chỉ hơn một chút, vóc người lại cao hơn, nhưng vẫn béo.

Vân Thư từng tra trên mạng, nều một đứa trẻ quá béo sẽ mắc nhiều bệnh, sữa của cô quá tốt, thằng bé rất thích, vì vậy mới méo mũm mĩm như vậy, sau này Tạ Mẫn Hành không yên tâm, anh ép thằng bé chỉ được uống sữa bột, Vân Thư buộc tội Tạ Mẫn Hành độc ác, thằng bé khóc cho Tạ Mẫn Hành xem.

Tạ Mẫn Hành không thay đồi lập trường.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giờ đây, hai vợ chồng họ lại vui vì thằng bé gầy đi.

“Chồng, em đi thay quần áo, chúng ta tới bệnh viện để người ta cân, tiện thể tắm cho no.

Khi hai vợ chồng đến bệnh viện, các y tá ôm đứa bé không muốn buông ra, nó bụ bẫm nên họ mặc cho nó bộ đồ gấu trúc, cho nó vào sân gấu trúc, có lẽ cũng không phân biệt được đâu là nó đâu là gấu trúc.

*Ý tá, phiền cô tắm giúp, ở nhà chúng tôi tắm cho cháu luôn bị nghẹn.” Vân Thư nói.
 
Chương 771


Chương 771

Thằng bé có một khoảng thời gian vui vẻ trong bồn tắm của bệnh viện, đôi tay nhỏ bé của nó cứ đập lên mặt nước.

Cả hai vợ chồng đều chú ý tới một chuyện.

Thằng bé mũm mĩm được cho lên cân mà không mặc tã.

“Thưa anh, thưa cô, thằng bé nặng 14,75 kg.

Vân Thư rất mất mặt: “Sao nó lại béo lên rồi, gần đây tôi không cho nó bú nữa.”

Y tá an ủi: “Lúc trước Tiểu Tài Thần béo phì nghiêm trọng, nhưng bây giờ trông chỉ là béo phì mức độ nặng, nhẹ hơn một chút, thằng bé còn nhỏ, không cần không chế ăn uống.”

Nghiêm trọng và mức độ nặng đều như nhau, hơn nữa đều béo…

Y tá nhớ ra lúc trước thằng bé là một cục thịt, trên người chỉ có thịt. Họ bề thấy rất mềm, Tạ Mẫn Hành thường bề tới tắm. Lúc đó thằng bé không có cổ… tuy bây giờ cũng không có.

Trên đường về nhà, Vân Thư nhíu mày nói: “Chồng, không lẽ chúng ta sinh ra cục thịt sao?”

Tạ Mẫn Hành: “Đừng lo lắng, thằng bé vẫn còn nhỏ, lớn rồi sẽ tự gây.”

Thằng bé nằm trong lòng ba mẹ khóc, sao ba mẹ lại chê nó mập? Chẳng phải không phải do bọn họ sao?

Nó không được bú sữa của mẹ nữa, chỉ còn lại sữa bột nguội lạnh, nó thật đáng thương, nó bĩu môi bắt đầu làm lũng, ám ức chết mắt.

Kiếp trước nó đã tạo nghiệt gì, kiếp này lại gặp phải ba mẹ khiến nó béo như vậy?

CO 0a.

Tiếng khóc của thằng bé vang lên trong xe, Vân Thư khó xử hỏi Tạ Mẫn Hành: “Chồng, có phải nó hiểu chúng ta nói không?”

Tạ Mẫn Hành liếc mắt nhìn đứa con trai đang khóc lóc thảm thiết, nước mắt giàn giụa, thản nhiên nói: “Không sao, nó nghe hiểu, lớn lên cũng không nhớ.”

“Đúng, thế cho nó khóc, chúng ta coi như âm nhạc.” Vân Thư là mẹ nó, không sai.

Thằng bé khóc cho tới khi ngủ thiếp đi.

Lúc xuống xe, Tạ Mẫn Hành chạy tới bế nó.

“Trường Tố, Trường Tố, dù con có béo đến đâu, con vẫn là cục cưng của ba.” Anh chỉ dám nói khi Tạ Trường Tố ngủ.

Về đến nhà, hai vợ chồng nhìn nhau ngầm hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Alo, sư phụ Hoàng, giúp chúng tôi tạo một thùng tắm như thùng tắm trong bệnh viện cho Trường Tố tắm.”

Dù sao, thằng bé cũng là cục cưng của hai vợ chồng họ.

Béo cũng vậy.

Bên kia, Lưu Thị hẹn gặp Vương San diễn ra suôn sẻ, khi Lưu Thị trở về nhà, Lâm Thiến vẫn đang giận dữ mắng người giúp việc.

“Con đang làm gì vậy?” Lưu Thị tiền lên vẫy tay đuổi đám người giúp việc, an ủi cô con gái đang cáu kỉnh, nhưng Lâm Thiền lại mở miệng mắng, Lưu Thị ngắng đầu ra hiệu về phía phòng ngủ của ông nội Lâm, Lâm Thiên mới im lặng.

Vào phòng ngủ.

“Mẹ, mẹ nói muốn cho con tới Giang Tả, con tới như thế nào? Bên ảnh thị Hàn Hoặc con đã mặc kệ rồi, còn phải bồi thường thiệt hại, nếu không tới được ảnh thị Giang Tả lại đắc tội xúc phạm giám đốc Hàn của ảnh thị Hàn Hoặc, giấc mơ ngôi sao của con sẽ tan thành mây khói đó.” Sự kích động của Lâm Thiền đến từ tin tức mà cô ta nhận được.
 
Chương 772


Chương 772

Lâm Thiền biết cô ta không có hy vọng vào ảnh thị Giang Tả, người mà Lưu Thị tìm kiếm không cho cô ta vào, Lâm Thiền rất lo lắng.

Lưu Thị kéo con gái ngồi xuống: “Thiền Thiến, con nghe lời mẹ, mẹ đã kết giao với Vương San, gần đây mẹ dẫn Vương San đi dạo, con là đứa trẻ thông minh nhất định phải cư xử tốt, nếu nhét tiền không vào được ảnh thị Giang Tả vậy thì hãy để Vương San kéo con vào.”

Lưu Thị hy vọng con gái mình sẽ thiết lập Mố i quan hệ đẹp với Vương San trước, sau đó mới tiễn tới chuyện tiếp cận Đàm Nhạc.

Có cô ta an ủi, Lâm Thiến đã đồng ý.

Dù sao mẹ sẽ không nói dối cô ta.

Lại là một ngày cuối tuần huy hoàng, ánh mặt trời trên đầu sắp làm người ta tan chảy, Vân Thư nghĩ đến niềm vui mấy ngày qua, cô oán trách với Lâm Khinh Khinh.

Lâm Khinh Khinh nghe xong lời này, che miệng cười nói: “Tiểu Thư, lúc cậu nh ỏ không phải cậu cũng béo, cậu quên à, sau này nhờ anh Giang Quý nghiêm khắc theo dõi cậu mới giảm béo.”

Vân Thư trợn tròn mắt nhìn Lâm Khinh Khinh: Không nên nói thì đừng nói.

Thằng bé tự nhiên do ba nó chăm sóc, bây giờ Vân Thư không phải cho bú, cô tự tại tới mức lên trời cũng không ai ngăn cản.

“Khinh Khinh, đừng quay đầu lại, đoán xem tớ đã thấy ai?” Vân Thư thở dài, oan gia ngõ hẹp.

Giữa trưa ra ngoài vẫn gặp “người quen”.

Tuy nhiên, cô cũng nhìn thấy những người quen thực sự.

Lâm Khinh Khinh tưởng cô lại làm gì: “Chồng cậu bề con trai cậu tới đón cậu à?”

Vân Thư nhìn Lâm Khinh Khinh, lắc đầu: “Mẹ kế và em gái cậu với mẹ nhỏ của Đàm Nhạc.”

Chuyện gì vậy?

Lâm Khinh Khinh vén tóc, cô ấy quay lại nhìn ra cửa.

Thực sự là bọn họ.

“Sao bọn họ lại ở cùng nhau? Hàn Bá lại dám để người của ảnh thị Hàn Hoặc tiếp xúc với Vương San. Lần trước còn chưa đủ mắt mặt sao?” Lâm Khinh Khinh tò mò, cô ấy nói: “Hay là tới đó nghe xem?”

Vân Thư cầm ly nước đổ vào miệng, lấy điện thoại di động ra lắc lắc về phía Lâm Khinh Khinh: “Có điện thoại, sao phải làm chuyện mắt mặt như nghe trộm?”

Sau khi Vương San ngồi xuống, điện thoại di động của cô ta rụng lên.

Vân Thư gửi tin nhắn đến: Chị San, đừng nói gì cả, cũng đừng nói tên của em. Bọn em ngồi ở phía sau lưng chị, góc nhỏ bên trái, lát nữa ăn tối đừng về vội, mình nói chuyện nhé?

Vương San tò mò liếc nhìn mẹ con Lưu Thị, cô ta trả lời Vân Thư: “Em đang làm gì thế? Theo dõi chị sao?”

“Tự luyến. Đợi đã, lát nữa em và Khinh Khinh tìm chị. Em nhắc nhở chị trước, hai người trước mặt chị, một là mẹ kế của Khinh Khinh, một là em gái của Khinh Khinh, nêu tò mò về mối quan hệ này thì cứ bảo bọn họ đi trước, em sẽ nói cho chị.”

Hóa ra là như thế. Khó trách lúc Vương San nghe thấy tên của Lâm Thiền lại quen tai đến thế, không phải là Lâm Thiền lọi dụng thân phận em gái của Lâm Khinh Khinh, sau đó nhắc lại khoảng thời gian trước đó chứ?

Đồng tử của Vương San chuyển động, cô ta nên đối đãi với hai người trước mặt như thế nào đây?

Nửa tiếng sau, Vương San đuổi bọn họ đi, cô ta đứng dậy đi đến góc cuối cùng.

“Chị nói này, hai thiếu phu nhân nhà họ Tạ, có thể đừng mắt mặt như thế không, hai người chen chúc ở góc nhỏ này làm gì vậy?”
 
Chương 773


Chương 773

“Nóng, tránh nóng.” Vân Thư ngồi vào bên trong, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đi, nói chuyện.”

Vương San thích trò chuyện với Vân Thư, bởi vì suy nghĩ của cô nhảy rất nhanh, hơn nữa luôn tràn đầy những điều bất ngờ.

Sau khi Vương San nói ra suy nghĩ của mẹ con Lưu Thị.

Vân Thư hỏi: “Lúc trước bọn họ tìm ai, nhét bao nhiền mà không nhét Lâm Thiến vào?”

“Không biết, nhét ít hơn hai trăm ngàn tệ.”

Vân Thư nhướng mày: “Còn chị, chị cảm thấy thế nào?”

Tại sao Vương San lại cảm thấy Vân Thư như sắp làm chuyện xấu nhỉ?

“Không ký hợp đồng, nếu bọn họ là người tốt thì hai người sẽ không trồn ở phía sau xem trò cười. Nói đi, hai người định làm gì?”

Vân Thư buồn cười, cô nhìn Lâm Khinh Khinh: “Khinh Khinh, cậu hãy xem chị San cho cậu phát tài.”

Ví dụ…

Vân Thư nói: “Nếu chịu bỏ ra hai trăm ngàn tệ để Lâm Thiến có thể ký hợp đồng với ảnh thị Giang Tả, điều đó chứng tỏ hai trăm ngàn tệ này là chút tiền cuối cùng, chị lại là người họ muốn nịnh bợ, cũng là sợi dây thừng cuối cùng của bọn họ, như Vậy, chị San, chị đáng giá hai trăm ngàn tệ. Bà ta nhờ chị giúp tìm người, chị tìm đi, cuối cùng kết quả là gì thì tính sau, bà ta tặng gì chị đừng từ chối, miễn phí mà không lấy thì phí lắm, huống hồ chị cứ nói quản lý Mao không đồng ý, vậy bà ta có thể làm gì được?”

“Chị còn là mẹ của Đàm Nhạc, dù cuối cùng bọn họ chịu thiệt thòi cũng sẽ tự mình nuốt vào trong, bởi vì muốn lấy lòng chị nên không dám nói.”

Thông minhl Tại sao Lâm Khinh Khinh cảm thấy cô ấy rất tệ với hai người trước mặt vậy?

“Tiểu Thư, chị San, em thấy họ tiếp xúc không chỉ đơn giản vì để Lâm Thiến đến ảnh thị Giang Tả? Sao em thấy họ có ý lầy lòng chị vậy?” Đến từ Lâm Khinh Khinh, người đã tiếp xúc với bọn họ.

Vương San: “Trên người chị có gì đáng để bọn họ nịnh bợ?”

Vân Thư: “Chị quan tâm bọn họ làm gì, dù sao thì cuối cùng chơi bọn họ là được.”

Vương San gật đầu đồng ý, đúng!

Về đến nhà, Vân Thư nhào vào lòng chồng: “Chồng yêu, để em nói cho anh biết một bí mật nhỏ.”

Tạ Mẫn Hành đang ngồi trong phòng khách, bị cô ôm vào lòng: “Để anh đoán xem?”

“Không, anh không đoán được, hôm nay em làm chuyện không tốt…” Cái miệng nhỏ nhắn của Vân Thư mấp máy nói ra nguyên nhân, quá trình và kết luận.

“Chồng, em có xấu không?”

Tạ Mẫn Hành ôm cô vào lòng, hôn l3n chóp mũi của cô: “Không tôi, vì em đang xả giận cho chị em tốt của em.”

Có người chồng như Tạ Mẫn Hành thật tốt, ngay cả khi Vân Thư không tốt, anh vẫn có thể tây não thành xả giận.

Thật ra cô chỉ buồn chán muốn chơi đùa, thật sự không phải xả giận cho chị em tốt.

Nếu cô muốn trút giận, mẹ con Lưu Thị đã bị cô đánh tơi tả rồi.

“Chồng, anh thật sự kiếm cớ cho em.”

Tạ Mẫn Hành: “Anh không phải biện hộ cho em, là em làm đều đúng.”

Vân Thư: … Chồng cô thực sự tốt như vậy sao?
 
Chương 774


Chương 774

“Cứ chơi đi, chơi lớn chồng thu dọn cho em.” Tạ Mẫn Hành tự hào nói.

Vân Thư: “Ông xã đẹp trai nhất, ông xã tốt nhất, ông xã cưng chiều em nhát.”

Lần này, Tạ Mẫn Hành lại muốn cưng chiều vợ, anh không bao giờ ngoảnh đầu trên con đường chiều chuộng vợ dài đằng đấng.

Ảnh thị Giang Tả, gần đây Lâm Khinh Khinh luôn nhìn thầy Lưu Thị và Lâm Thiền bên cửa sổ tầng một, Vương San đi từ cổng công ty ra, cô ta bí mật nhắn tin trong nhóm: Các cô gái, hãy học hỏi sức mua sắm của chị đi.

Sau buổi trưa nóng bức hôm đó, Vân Thư đề nghị: Tạo một nhóm wechat, em và Khinh Khinh có thể xem phim liên tục.

Vương San càng vui hơn, cô ta là người trong cuộc, đúng là phải tạo nhóm.

Cuối cùng Lâm Khinh Khinh cũng bị kéo vào nhóm.

Hôm nay cô ta lại nhắn tin.

Lâm Khinh Khinh che mặt không nói nên lời: “Như thế này thật sự tốt sao?”

Nghĩ đến đêm qua, khi cô ấy về nhà trò chuyện với Tạ Mẫn Thận, lúc hai vợ chồng nói chuyện, cô ấy đã kể cho Tạ Mẫn Thận nghe.

Cô ấy cũng hy vọng Tạ Mẫn Thận có thể nói một lời công bằng, nói với bọn họ, bọn họ đang làm chuyện xấu, bảo bọn họ dừng lại kịp thời. Nhưng lời của thị trưởng Tạ là: Lừa, lừa vào chỗ chết.

Lâm Khinh Khinh ngồi xuống bên cạnh Tạ Mẫn Thận, cô ấy chọc vào eo của Tạ Mẫn Thận, nói: “Anh là thị trưởng Tạ, sao anh có thể nói như vậy, thật quá xa vời.

Giọng nói của Tạ Mẫn Thận rất nhẹ, dù sao thì Đông Sơn cũng chỉ có hai người họ: “Thị trưởng Tạ thì sao, anh còn là chồng của Lâm Khinh Khinh. Chị dâu làm đúng, mau học chị ấy, đừng ngốc nghéch bị người ta bắt nạt.”

Lâm Khinh Khinh bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh, cô ấy cảm thấy hình như chuyện này cũng đúng.

Ở quảng trường Thời Đại, Vương San bước vào cửa hàng chọn những thứ đắt nhất, lúc đầu Lưu Thị nghĩ Vương San chỉ mua một vài món đồ nên đã trả tiền, cũng khiến Vương San nợ nhân tình.

Tuy nhiên, thực tế đã tát mạnh Lưu Thị và Lâm Thiền.

Vương San không thử quần áo mà trực tiếp đến các cửa hàng tên tuổi, Hermes một món, Chanel một món…

Lâm Thiến nhìn cô ta với vẻ ghen tị, điều đó cho thấy Vương San coi bọn họ như cái máy ATM.

Lưu Thị cũng có thể cảm nhận được sự khác biệt.

Một khi đã có lỗ hỏng, sẽ rất khó khâu lại.

Vương San nở nụ cười, bước về phía trước.

Cô ta cũng ghét người thứ ba, nên lừa tiền người thứ ba, cô ta cũng an lòng.

Đồ trong tay ba người họ đều là của Vương San, Lưu Thị nói: “Có muốn đến phía trước xem đôi chút không? Tôi nhớ phía trước có một cửa hàng rất tốt, cũng là hàng chất lượng cao, hơn nữa rất phù hợp với cô.”

Lâm Thiến kinh ngạc nhìn chằm chằm trước mắt, còn đi sao? Đã tiêu hết tiền cho cô ta rồi.

Vương San nhìn Lưu Thị cười, cô ta thầm nghĩ: Người này cũng được xem là một nhân vật.

Không tới cửa hàng nữa, hôm nay thật sự cảm ơn hai người, tôi chưa bao giờ mua sắm thoải mái như vậy, chuyện Thiền Thiến tôi sẽ nói giúp với quản lý Mao, để cậu ta có ấn tượng.”

Sắc mặt Lưu Thị không dao động, cảm ơn Vương San: “Cảm ơn cô đã giúp Thiền Thiền. Hay là chúng ta đi ăn cơm đi?”
 
Chương 775


Chương 775

Vương San lắc đầu: “Không cần, tôi hẹn con trai kế ăn tối rồi. Chúng ta cùng chụp một bức ảnh tự sướng được không? Hôm nay tôi rất vui, muốn đăng bài khoe đôi chút…

Bỗng nhiên mi mắt Lưu Thị co giật, cô ta cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhưng người đã bị Vương San kéo đi chụp ảnh tự sướng bằng điện thoại di động.

“Được rồi, hai người về trước đi, lái xe chậm thôi, tôi ở đây đợi Đàm Nhạc.”

Trong lòng Lưu Thị rất cảm động, đây là cơ hội để Lâm Thiền và Đàm Nhạc tiếp xúc.

“Thiền Thiến nhà tôi vẫn luôn thích quý tử nhà họ Đàm, ước mơ muốn cưới một người như vậy. Hôm nay vừa hay Đàm Nhạc đến, có thể thoả mãn nguyện vọng của Thiền Thiền nhà tôi không?” Lưu Thị nắm lấy tay Lâm Thiến.

Lâm Thiền cảm nhận được sức mạnh những ngón tay mẹ cô ta, cô ta lập tức giả vờ xấu hỏ: “Mẹ, chỉ một chút thôi, đừng nói như vậy.”

Vương San sửng sốt trước mục đích của hai mẹ con trước mặt, cô ta giữ điện thoại di động trước ngực, bất ngờ nhìn Lưu Thị và Lâm Thiền.

Lấy lòng cô ta còn chưa đủ, còn muốn lấy lòng con trai kế sao?

Đôi mắt của Lưu Thị lộ ra tham vọng.

Vương San hắng giọng, đứng dậy nói: “Có lẽ Đàm Nhạc không tiện, lần sau chúng ta cùng nhau ăn cơm, hôm nay mẹ con chúng tôi có việc riêng, ha ha.”

Lưu Thị cảm thầy tiếc, nhưng không hành động quá vội vàng.

“Được, được, lần sau muốn đi mua sắm, nhớ gọi chúng tôi.”

Vương San gật đầu, nhìn bọn họ đi xuống lầu.

Sau đó cô ta nhanh chóng mở điện thoại, mở nhóm chat ra: “Khinh Khinh nói đúng.”

Lâm Khinh Khinh bối rồi: “Em nói gì?”

Vân Thư chỉ quan tâm đ ến việc Vương San lừa Lưu Thị bao nhiêu tiền.

“Bọn họ muốn tác hợp con kế và Lâm Thiền.”

Vân Thư: “… Có phải bọn họ nghĩ Đàm Nhạc bị mù không?”

Vương San: “Chị cũng nghĩ thế, Lâm Thiến quả thực không thể lọt vào mắt con trai chị được. Con trai chị thích máy cô gái nhỏ hoạt bát như Tiểu Thư.”

Thấy nhắc tới bản thân, Vân Thư vội đồi đề tài hỏi: “Chị đã lừa được bao nhiêu tiền?”

Đẳng sau Vân Thư là người chồng đang đeo tạp dề, tối sầm mặt nhìn bọn họ trò chuyện.

Sao lại thích Tiểu Thư? Đàm Nhạc chưa chết tâm sao?

Vương San gửi cho bọn họ một đoạn video về tất cả các túi quần áo trên mặt đất: “Chiến lợi phẩm của ngày hôm nay, chị không thể nhắc lên được, lát bảo con trai đến lấy.”

Vân Thư nhìn vào điện thoại, tự nhủ: “Đều là brand lớn, chị San lừa người không mềm lòng.”

Lâm Khinh Khinh hỏi: “Nếu bọn họ để ý Đàm Nhạc, vậy chị định làm gì? Đây không phải là phạm vi mà Tiểu Thư có thể chơi.”

Vương San: “Cho dù Lâm Thiến xinh đẹp như tiên nữ, con của chị cũng không bị cám dỗ, trong lòng cậu ấy có Tiểu Thư, nếu Tiểu Thư không kết hôn, chị cũng thích cô con dâu này.”

Tạ Mẫn Hành lén nhìn điện thoại của Vân Thư ở phía sau.

Tạ Mẫn Thận cũng ở bên cạnh quang minh chính đại nhìn Lâm Khinh Khinh nói chuyện, còn nói: “May mà không để anh trai anh thầy, nêu không, hũ dẫm lập tức lật ngược.”
 
Chương 776


Chương 776

Vương San nói không kiêng ky: “Dù có cởi hết nằm bên con chị…”

Vân Thư đột nhiên cảm thấy sau lưng hơi lạnh, thằng bé trong ngực nhìn phía sau Vân Thư, vui vẻ cười khúc khích.

Vân Thư: “Tiểu Tài Thần, bình thường con chỉ gặp ba mới cười vui vẻ như vậy, tại sao nhìn thấy bầu trời lại cười vui vẻ như vậy?”

Đột nhiên, Vân Thư cắn chặt môi.

Hơi thở của người đàn ông phía sau đến gần: “Xem ra vợ nhỏ của anh đã làm mẹ nhưng vẫn có người nhớ nhung.”

Vân Thư run giọng nói: “Chồng, em, em sai rồi.

“Sao vậy? Hả?” Tạ Mẫn Hành ghé sát vào má Vân Thư từ phía sau, giọng điệu tràn đầy mê hoặc.

Vân Thư sợ hãi nói thầm: “Em không biết, chỉ là em sai rồi, chồng đừng trách phạt Ki Tạ Mẫn Hành vồn chỉ định gọi cô đi ăn cơm, ai ngờ cô cầm di động vui vẻ như vậy, còn lập nhóm thảo luận.

Không bao lâu sau, Vân Thư rời khỏi nhóm.

Tạ Mẫn Hành bề cô về phòng để dạy dỗ.

Đứa nhỏ đang ở trong nôi, không có ai chăm cũng không sao.

Trước khi Vương San nói xong, Vân Thư đã rời khỏi nhóm, sau đó Lâm Khinh Khinh cũng rời khỏi nhóm.

Vương San: “Có chuyện gì vậy?”

Lâm Khinh Khinh bị Tạ Mẫn Thận đ è xuống ở Đông Sơn: “Sau này không được phép nói chuyện với Vương San nữa.”

Lâm Khinh Khinh cảm thấy người ta nói không có ý gì cả, Tạ Mẫn Thận không thể bá đạo như vậy được: “Không. Hôm qua anh còn ủng hộ cô ấy lừa người.”

Tạ Mẫn Thận: “Cô ấy sẽ dạy hư em.”

Lâm Khinh Khinh lắc đầu: “Không, những gì cô ấy nói không có gì cả, chỉ nói cỏi sạch, phía sau là dấu chấm.”

Tạ Mẫn Thận cong lên: “Khinh Khinh, hôm nay là ngày thứ máy?”

Lâm Khinh Khinh im lặng.

Thời hạn một tuần quá nhanh, cô ấy luôn mượn chuyện kinh nguyệt để trì hoãn, nhưng hôm nay không thẻ nữa rồi.

Tạ Mẫn Thận hỏi: “Vẫn còn sao?”

Lâm Khinh Khinh có thể gật đầu không?

Tạ Mẫn Thận: “Một tháng có thể chảy máu mười ngày, ngân hàng máu cũng không có nhiều máu như em đâu?”

Lâm Khinh Khinh ngậm miệng lại, cô ấy không nói gì nữa.

Tạ Mẫn Thận ôm mặt cô ấy, hôn lên môi cô ấy: “Tối nay?”

Lâm Khinh Khinh nhìn sự chờ’ đọi trong | mắt Tạ Mẫn Thận, cô ấy cũng rất bối rồi.

“Tạ Mẫn Thận, em chưa nấu cơm xong.”

Lâm Khinh Khinh nói khẽ.

Tạ Mẫn Thận lại hôn nhẹ Lâm Khinh Khinh: “Tối nay?”

Lâm Khinh Khinh đột nhiên hói hận vì cô ấy đã khóa điện thoại của mình trước mặt Tạ Mẫn Thận, cô ấy từ chối trả lời câu hỏi này.

“Khinh Khinh, ba ngày cuối, ba ngày cuối.

Anh đã làm hoà thượng hơn hai mươi năm, cưới vợ rồi thì phải khai giới.”
 
Chương 777


Chương 777

Không được, Lâm Khinh Khinh lại đỏ mặt, cô ấy nói: “Có thể cho em thêm thời gian không?”

Tạ Mẫn Thận lắc đầu: “Anh đã cho em đủ thời gian, ba ngày đủ không?”

Hiếm khi Tạ Mẫn Thận tôn trọng ý kiến của Lâm Khinh Khinh.

Lâm Khinh Khinh nhắm mắt, gật đầu.

Ba ngày thì ba ngày.

“Ngoan.” Tạ Mẫn Thận lại hôn lên môi Lâm Khinh Khinh.

“Anh đợi em ba ngày.”

Lâm Khinh Khinh thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ trong thời gian ngắn, nhưng cô ấy chỉ còn ba ngày.

Đang nấu ăn lại lỡ đãng, cô ấy luôn nghĩ đến việc chạy trốn, nhưng cuối cùng lại bị bỏ qua.

Nếu thật sự xảy ra quan hệ, thì phải làm sao?

Ngôi nhà gỗ nhỏ trên Tử Kinh Sơn.

Vân Thư thề sẽ không bao giờ cười nhạo con trai mình béo nữa, cô cảm ơn con trai đã cứu cô khỏi tay Tạ Mẫn Hành.

“Con yêu, hôm nay mẹ sẽ không rời xa con.”

Khuôn mặt non nót của thằng bé giàn giụa nước mắt, nhếch cái miệng nhỏ thật đáng thương.

Tạ Mẫn Hành nhìn cô gái nhỏ trồn anh: “Hôm nay trốn được, đêm nay vẫn muốn Trốn sao?”

Vân Thư cứng ngắc nói: “Có thể trốn một lúc thì tốt một lúc.”

Tạ Mẫn Hành buồn cười, ngồi vào bàn ăn: “Còn dám tới ăn cơm không?”

Vân Thư đói bụng muốn ăn, lại sợ bị Tạ Mẫn Hành ôm lên lầu.

“Chồng, em sai rồi, em thật sự sai rồi.” Vân Thư ôm con trai, nhích lại gần Tạ Mẫn Hành.

Tạ Mẫn Hành cầm đũa lên, tự mình ăn trước.

Thằng bé đảo mắt một vòng, Vân Thư vội vàng đi tới bên cạnh Tạ Mẫn Hành, làm nũng: “Chồng, tay em đau, không bế được nữa.”

Tạ Mẫn Hành vẫn bắt động, tiếp tục ăn một cách nho nhã.

Vân Thư nhìn gần hơn: “Chồng, em yêu anh. Anh có còn yêu em không!”

Tạ Mẫn Hành nhớ tới cảnh tượng trong phòng ngủ vừa rồi, tức giận đến muốn đánh cô gái nhỏ này một trận.

Vân Thư tiếp tục làm nững: “Chồng, em yêu anh vô đồi, chồng, anh bề Tiểu Tài Thần đi.”

Tạ Mẫn Hành đặt đũa xuống, đứng dậy ôm lấy con trai.

Vân Thư sợ hãi lùi lại mấy bước: “Chồng, anh bề con, không phải em chứ?”

Tạ Mẫn Hành nói với Vân Thư bằng hành động bề con.

Trong lòng Vân Thư thiêu đi thằng bé, cô kéo ghê ngồi cách xa Tạ Mẫn Hành: “Chồng, có phải anh đã tha thứ cho em rồi không?”

Lúc nãy ở trong phòng, cô thật sự không cố ý va vào chỗ đó của Tạ Mẫn Hành, đó là phản ứng tự bảo vệ bình thường của con người.

Tạ Mẫn Hành hỏi ngược lại: “Em cảm thấy thế nào?”

Vân Thư cúi đầu, suýt chút nữa vùi mặt vào trong bát.

Đêm khuya, Vân Thư bắt đầu chơi trò trốn tìm với Tạ Mẫn Hành.
 
Chương 778


Chương 778

*Chồng, đừng đuổi theo em.” Vân Thư tiếp tục chạy lon ton trong phòng khách.

Tạ Mẫn Hành: “Em dừng lại, thì anh không đuổi theo em nữa.”

Đêm nay, anh nhất định phải đánh cô gái nhỏ này.

Cho dù Vân Thư chạy nhanh như thế nào, cô cũng sẽ bị Tạ Mẫn Hành bắt được.

Vân Thư thét gào trong lòng: “Chồng, anh không yêu em nữa, anh chỉ cho rằng em sinh con cho anh, em sẽ thành bà già, không xinh đẹp dễ thương như trước đây, anh cứ luôn mượn chuyện này chuẩn bị đánh em, anh không yêu em nữa, anh muốn đi tìm nữ sinh viên khác.”

Tạ Mẫn Hành đánh vào mông cô ấy máy cái.

“Em còn hét ầm, có lương tâm không?”

Vân Thư lắc đầu: “Không có lương tâm, chồng không yêu em nữa, em cũng không cần lương tâm. Anh bắt đầu đi tìm người khác rồi.”

Tạ Mẫn Hành tức giận đến mức đau thái dương.

Như thế nào mới trị được cô gái nhỏ này đây?

Ngay cả khi Vân Thư giả khóc trong vòng tay anh, trái tim anh vẫn đau nhói.

Vân Thư hét ầm tới mức thật sự ch ảy nước mắt.

Tạ Mẫn lau cho cô: “Tiểu Tài Thần đúng là do em sinh ra.” Giả vờ khá giống.

Mùa hè, Vân Thư mặc chiếc váy dài đến đầu gối ở nhà, Tạ Mẫn Hành trực tiếp vén váy lên: “Để anh xem có đỏ không.”

Vân Thư đầy anh ra: “Anh là người chồng độc ác.”

“Được, anh độc ác, để anh xem có đỏ hay không.”

Rõ ràng ngay từ đầu là lỗi của Vân Thư, nhưng cuối cùng lại biến thành Tạ Mẫn Hành dỗ dành cô?

Sức mạnh của tình yêu thực sự rất lớn.

Cuối cùng, Vân Thư tránh được một bài học bằng cách khóc và làm nũng.

Ngày hôm sau, cô võ nhẹ vào ngực, vui vẻ nói: May quá, mình biết khóc.

Tạ Mẫn Hành biết chuyện gì đang xảy ra, cũng bằng lòng chiều cô.

Bên kia Đông Sơn.

Lâm Khinh Khinh tỉnh dậy, Tạ Mẫn Thận xuất hiện đầy mồ hôi: “Còn hai ngày nữa.”

Lâm Khinh Khinh: “Anh không cần phải nhắc nhở mỗi ngày như vậy.”

Tạ Mẫn Thận: “Anh không nhắc em, tới lúc đó lại bung máu, anh tìm ai khóc?”

Lâm Khinh Khinh đỏ mặt, Tạ Mẫn Thận quá không biết xấu hỏ, tại sao anh ấy lại nói như vậy.

Cô ấy cầm gối của Tạ Mẫn Thận lên ném lên ngực của Tạ Mẫn Thận: “Anh mới bung máu, chỉ có anh bung máu.”

Tạ Mẫn Thận cười vui vẻ.

“Dậy đi, hôm nay đi gặp ông nội và Tiểu Dực.

Nhà họ Lâm, hôm nay Lâm Phổ mới biết Lưu Thị dẫn Lâm Thiền ra ngoài hoang đàng như thế nào, ngày hôm qua đã mất mấy trăm ngàn tệ.

Hơn nữa, Lưu Thị và Lâm Thiền còn bị coi là người xu nịnh.

Bạn bè của Vương San có đủ loại người, quan hệ rộng, cho nên nhiều người đã chế giễu hành vi của Lưu Thị và Lâm Thiền.

Lưu Thị nhẫn nhịn không tức giận, cô ta khiến con gái có tiếng xấu, sao có thể không tức giận chứ?
 
Chương 779


Chương 779

Phía sau Vương San là bắt động sản Hạo Tường, nên cô ta không thể tức giận.

“Nói cho anh biết. Hôm qua em đã mua gì?” Lâm Phổ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, ông ta nhìn thấy bức ảnh vợ và con gái mình với Vương San vào sáng sớm, ông ta còn tưởng là Lưu Thị thành công trở thành bạn với Vương San, tưởng bản thân kiếm hời, thì thấy dòng chữ bên trên.

Lâm Phổ ngay lập tức kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng của Lưu Thị, một lúc giảm đi hàng trăm nghìn tệ.

Lâm Phổ không tức giận đánh Lưu Thị đã tốt lắm rồi.

Lúc này, xe của Lâm Khinh Khinh và Tạ Mẫn Thận dừng trước nhà họ Lâm.

“Lão gia, cô Khinh Khinh và thị trưởng Tạ đã đến.” Người giúp việc ở cửa truyền tin.

Ông nội Lâm và Lâm Dực ở trong nhà họ Lâm chỉ có một mục đích, trông chừng không cho họ hại cuộc sống hạnh phúc của khinh Khinh, quyền tự do cá nhân của họ bị hạn chế, cũng không sao.

Hai ông cháu không có chuyện gì sẽ làm tổ trong phòng ngủ.

Ông nội Lâm đã xin nghỉ việc ở Thương Kiều, ngày nào ông ấy cũng không ra ngoài, đến giờ ăn tối, Lưu Thị sai người mang đồ ăn vào, sau khi ăn xong, ông nội Lâm sẽ đưa ra.

Lâm Khinh Khinh không biết tất cả những điều này.

Ông nội Lâm dặn dò Lâm Dực cần thận, không được nói cho Khinh Khinh biết tình hình hiện tại của bọn họ, nếu không Khinh Khinh sẽ không vui.

Lâm Dực ngốc nghéch thực sự tin điều đó.

“Ông ơïi, cháu bằng lòng ở lại phòng này vì hạnh phúc của chị.” Lâm Dực khoanh chân ngồi dưới đất.

Ông nội Lâm âu yếm nhìn Lâm Dực: “Ông ở với cháu, không ra ngoài.”

Hôm nay, Lâm Khinh Khinh đột nhiên đến.

Lâm Phổ không quan tâm đ ến việc dạy Lưu Thị và Lâm Thiền một bài học nữa, ông ta đứng dậy, hỏi người giúp việc: “Lão già và tên ngốc đó đâu?”

“Bẩm lão gia, đang ở trong phòng ngủ.”

Lâm Phổ vội vã đi về phía phòng ngủ, ông ta muốn làm đứa con ngoan trước mặt Lâm Khinh Khinh và Tạ Mẫn Thận.

Hiện giò Lâm thị chỉ có một phần máy móc hoạt động, hai phần số máy đã ngừng hoạt động, Lâm Phổ phải chiều lòng người con rể này, để anh ấy ra lệnh cho hoạt động lại hêt.

Lúc đó Tạ Mẫn Thận ra lệnh chỉ bật một phần ba số máy, chuyện này cũng được thương lượng với Lâm Khinh Khinh, anh ấy nghĩ kỹ, ông và Lâm Dực ở nhà họ Lâm, anh ấy lo Lâm Phổ chó cùng rứt giậu, nhót ông và Lâm Dực để đe dọa Lâm Khinh Khinh, đồng thời cũng đề giảm bớt áp lực tài chính cho nhà họ Lâm, muốn ông và Lâm Dực có thể sống tốt hơn.

Vì vậy, chỉ cho chút ngọt.

Lúc đó Lâm Khinh Khinh nói: “Anh làm gì em cũng ủng hộ anh.”

Tạ Mẫn Thận chỉ cười.

Hóa ra, được người mình thích ủng hộ có thể gia tăng tự tin.

Anh ấy không khỏi chiếm thêm tiện nghỉ của Lâm Khinh Khinh.

Bước vào phòng khách nhà họ Lâm, ông được Lâm Phổ đỡ, Lâm Dực cúi đầu đi theo sau.

Lâm Khinh Khinh tiền lên, kéo Lâm Dực, cô ấy nhìn xung quanh Lâm Dực, thở phào nhẹ nhõm vì Lâm Dực không bị thương: “Tiểu Dực, nói cho chị biết, em có bị bắt nạt không?”

Lâm Dực lắc đầu: “Không.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom