Cập nhật mới

Dịch Cô Vợ Tài Phiệt: Tạ Thiếu Sủng Thành Nghiện

Chương 812


Chương 812

Vân Thư nhét bình sữa vào trong tay thằng bé, rồi bản thân nằm trên giường suy nghĩ, bước tiệp theo cô nền làm gì đây?

Tạ Mẫn Hành không có ở đây, Vân Thư xem điện thoại, chơi đùa cũng không có hứng thú.

“Ba của con vừa đi, mẹ đã bắt đầu nhớ rồi, con có nhớ không?

Thằng nhóc huơ cái chân nhỏ đây thịt, uông bình sữa với vẻ “Nếu mẹ là con thì tốt rồi, cái gì cũng không biệt, cũng sẽ không nhớ nhung.”

Thăng bé nhếch miệng cười với Vân Thư, sữa vừa uông vào miệng đã tràn ra Lần này Vân Thư có việc làm rồi, đó chính là dạy con vừa lau sạch sẽ cho con, con lại làm bần mình, chó con y.” Nói xong, Vân Thư ôm lấy thằng bé, dùng gồi đầu trên giường đỡ lấy thằng bé: “Con ngồi cho vững, để mẹ lau lại cho con Cậu bé cười khúc khích vui vẻ Bà Tạ đề nghị muốn ngủ chung với Vân Thư giúp chăm sóc đứa trẻ đôi chút.

Vân Thư từ chối: “Mẹ, ban ngày mẹ vì chuyện trong cửa hàng đã đủ bận rộn, buổi tối hãy nghỉ ngơi thật tôt, buổi tối tiểu Tài Thần rất ngoan, thằng bé không khóc cũng không náo, ngủ một giác đến sáng mới tỉnh, mẹ không cân lo lãng cho con đâu.

Bà Tạ: “Tiểu Thư, con còn là sinh viên, ngày mai còn phải đi học, cửa hàng của mẹ giao cho người giúp việc trông coi.

Cô sợ hãi vội vã chạy qua.

Cậu bé hoàn hảo rơi vào vòng tay của mẹ, nó mở miệng Cười vui vẻ Vân Thư sợ tới mức tim đập chậm nửa nhịp.

Đêm nay, cô dùng gói đầu chắn lại, bản thân nhẹ nhàng võ vai thăng bé dõ thằng bé ngủ Nhưng đã đến mười một giờ ba mươi phút đêm.

Đôi mắt của cậu bé vẫn nhìn chằm chằm như: bóng đèn Vân Thư: “Con không ngủ thì mẹ ngủ đó.” Cô kết thúc trên giường.

Thăng bé cảm nhận được không có ai dỗ dành nó, cái miệng nhỏ nhắn vừa bĩu môi đã bắt đầu khóc lớn “AI” Vân Thư phiền não ngồi dậy khỏi giường, nhìn cục thịt tròn ruột thịt của mình. Vì thê bỗ nhiệm ôm đứa con trai, lắc lư dỗ nó ngủ “Trước đây mẹ không dỗ được con, đều ném con cho ba con, mẹ cho rằng dỗ con ngủ là chuyện rát đơn giản, là mẹ | nghĩ lầm rồi.” Vân Thư nói với thằng bé “Tiêu Tài Thân, thật ra cái tên Tạ Trường Tố của con rất dễ nghe, Trường Tố Trường Tô, thật dễ nghe, không chút quê mùa nào cả, mát nhìn của ba con xa, đặt tên cho con có ngụ ý rất sâu.”

Cục cưng, con ngủ đi có được không, con còn không ngủ nữa thì mẹ sẽ khóc đó, mẹ nhớ ba con rồi. Bình thường đều là anh ấy dỗ dành con.

Trừ tình hình đặc thù thì mỗi đêm đều là khoảng mười giờ rưỡi Vân Thư đã tiên vào mộng đẹp, thằng bé khóc, Tạ Mẫn Hành rời giường dỗ dành, lo lắng thằng bé quây rây Vân Thư, Tạ Mẫn Hành lập tức mang thằng bé xuống làu Vân Thư chỉ hắt tay, về đến nhà ôm ấp xoa xoa là được, còn lại đều giao cho chồng cô.

Giờ phút này, Vân Thư cảm thấy mình vô cùng không hiề huyện: “Có lẽ chông rât mệt mõi.

g bé quá dính người, ban ngày kêu không tỉnh, buổi tối dỗ không ngủ.

“Tiêu Thân Tài ơi là Tiểu Thần Tài, con mau đi ngi mai vừa sáng chúng ta sẽ gọi video cho ba được khôr Thằng bé vẫn đang ‘a ya a ya’ giao lưu với Vân Thư Hai mẹ con, mỗi người đều nói theo cách không ai hiểu lời ai.

Đêm khuya, tất cả mọi người đều đã ngủ, chỉ có đèn phòng ngủ Vân Thư còn sáng, cô không ngừng ôm thăng bé thay đổi tư thé, vỗ mông nhỏ của thằng bé, khẽ ngâm nga dõ thăng bé ngủ.

Rôt cục, hơn mười hai giờ, đặt thằng bé ở trên giường, Vân Thư nhẹ nhàng ôm thăng bé đi vào giấc ngủ.

Cậu chủ đừng bận rộn nữa, nghỉ ngơi một lúc đi.

Mẫn Hành ở trên máy bay, người đi theo bên cạnh nói.

“Các người nghỉ ngơi đi, tôi xử lý tốt máy tài liệu này, ngày mai đến công ty trực tiếp dùng đến.”

Anh đã đồng ý với Tiểu Thư nhanh chóng trở về Hơn nữa, buổi tối con trai mình dính người như thế nào, Tạ Mẫn Hành rõ ràng hơn bắt kỳ ai Anh nhìn đồng hồ, một giờ ruỡi.
 
Chương 813


Chương 813

Lúc này Tiểu Thư và đứa bé hẳn là đang ngủ.

Anh đứng dậy pha một tách cà phê, tiếp tục vùi đầu vào công việc của mình.

Hôm nay lúc Tạ Mẫn Hành đi, cô có ý giả bộ vợ quản nghiêm cộng thêm dáng vẻ đòi quà thật ra Tạ Mẫn Hành biết là vì cô không nỡ để anh lo lắng Cho nên cô ra vẻ đáng yêu, cô ý giả vờ đòi quà, chính là vì để anh an tâm.

Lòng mình bát an, chuyện bên ngoài giải quyết sẽ rất chậm anh không tĩnh tâm được thì sự việc chỉ càng ngày càng tồi tệ.

Cô gái nhỏ hiệu điêu này rât sâu sắc, vì vậy cô rất biết khiến người ta an tâm.

Tạ Mẫn Hành yêu thương vợ mình rất sâu đậm.

Ngày hôm sau, sau khi quản gia phái tài xế đưa đón Lâm Khinh Khinh và Vân Thư đi học thì cô ấy mới biết Tạ Mẫn Hành đã đi công tác.

Đêm nay tớ sẽ ngủ với cậu, chăm sóc đứa trẻ giúp cậu.”

Lâm Khinh Khinh nói Vân Thư lắc đầu: “Không sao, tối hôm qua đã gắng được, đêm nay đã biết nên làm như thế nào rồi.”

Tình bạn giữa cô và Lâm Khinh Khinh không cân nói nhiều cũng hiểu Vân Thư nói không cằn, Lâm Khinh Khinh cũng không tiếp tục yêu câu ở chung với nhau nữa “Đêm nay tó và Mẫn Thận cũng trở vê nhà cũ ở.”

Tốt nhất là cách Vân Thư gần một chút, nếu như buổi tối thằng nhỏ quậy, Lâm Khinh Khinh cũng có thể chăm sóc đôi chút, gần đây sức khỏe của mẹ chồng thực sự có một số vân đề. Mây ngày trước, lúc Tạ Mẫn Thận về nhà, trong tay còn mang theo mắy gói thuốc, Lâm Khinh Khinh hỏi: “Đây là thuốc của ai?

“Mẹ của chúng ta, có thể gần đây quá vát vả, chát lượng giác ngủ không tốt, nên anh đi lấy ít thuốc, lát nữa đưa qua.

Lâm Khinh Khinh ghi nhớ: những lời này trong lòng, cô ấy còn dự định chiêu nay tan học mua ít chậu hoa tặng cho bà Tạ.

Đêm qua Vân Thư ngủ muộn, đi học lại có nghe bài, khiến hai bên huyệt thái dương của cô đau nhức ”Khinh Khinh, hình như gần đây sức khỏe của mẹ chúng ta không tốt lắm, tan học hai chúng ta đến trung tâm thương mại mua một máy mát xa đi.” Vân Thư nói Lâm Khinh Khinh: “Để tớ đi mua, cậu về nhà nghỉ ngơi đi, tớ thấy dáng vẻ của cậu rất khó chịu. Lát nữa cậu hãy ngủ một giâc, tớ sẽ chép lại bài trong lớp giúp cậu, anh cả không có ở nhà, buổi tối tớ sẽ giảng lại cho cậu?

Vân Thư: “Tớ cảm thây mình còn có thể nhẫn nhịn được.

Buổi sáng, lúc Vân Thư ra cửa đã giao thăng bé cho quản gia: “Quản gia, tôi giao Tiểu Tài Thần cho ông với ông nội các người chăm sóc giúp một chút, đừng đề đói là được, ông và ông nội cứ tùy ý đùa giỡn với Tiểu Tài Thần.

Quản gia đón nhận cục thịt vẫn còn đang ngủ như bảo bối xoay người trở lại phòng của ông nội Tạ Vân Thư thầm nghĩ: Ngày mai nên ném Tiểu Thần Tài cho ai .

đây?

Bà Vân ở tập đoàn Vân thị đột nhiên hắt hơi.

Ông Vân lo lắng hỏi: “Cơ thể không thoải mái sao?”

Bà Vân lắc đầu: “Tôi luôn cảm thây con gái của ông sắp trở về.

Trời se lạnh đã lái xe về nhà, vào cửa đã ném chìa khóa xe lên bàn: “Mẹ, ba, con trở về tặng cháu ngoại cho hai người đây.

Vân Thư hiện tại ôm đứa bé mập mạp chạy lên lầu.

Đứa bé mập mạp thổi bong bóng trong miệng, cậu bé cảm thấy ở trong ngực mẹ rất thoải mái.
 
Chương 814


Chương 814

Bà Vân mặc đồ ngủ nửa đường đón lầy thăng nhóc: “Sao lại trở về vậy?”

“Mẹ, chăm đứa trẻ giúp con một lúc, con về phòng ngủ bù.”

Vân Thư nói xong, đây cửa phòng mình nằm sắp trên giường lớn mềm mại ngủ say.

Cậu bé rời khỏi vòng tay của mẹ, cái miệng nhỏ nhắn của mình bĩu lên, bắt đầu áp ủ, chuẩn bị khóc lóc, bà Vân Tiêu Thân Tài không khóc không khóc, để bà ngoại đưa con đi tìm mẹ.

Nói xong, bà Vân ôm thăng bé vào phòng của con gái, đặt tháng bé bên cạnh Vân Thư: “Ở bên cạnh mẹ rồi nè.

Vân Thư ngủ, bà Vân chăm sóc thăng bé.

Từ sau khi Vân Thư mười sáu tuổi thì ông Vân không đến phòng của cô nữa.

Hôm nay ông ấy cũng chỉ đứng ở cửa phòng nói với bà Vân Vợ, hôm nay bà đừng đến công ty nữa, ở nhà chăm Tiểu Thân Tài đi. Gần đây Mẫn Hành đi công tác nước ngoài, có lẽ là Tiểu Thần Tài quậy khiến con gái không ngủ đủ giấc, để con bé ngủ thêm một chút đi.

Bà Vân là nghe ông Vân sắp xếp: “Được, vậy buổi tối ông về sớm một chút.

Chuyện lo lăng của Vân Thư là ban đêm thằng bé không ngủ làm hao cơ thể khó chịu, Lâm Khinh Khinh chính là trong lòng khó chịu.

Bệnh của Lâm Dực chỉ được cải thiện đôi chút, muốn cậu ấy giông như lúc trước, không sợ người, đi ra ngoài đi học bình thường, điểm này Lâm Dực đều không khắc phục được.

Tạ Mẫn Thận: “Khinh Khinh, để Tiểu Dực thôi học đi.

Khinh Khinh chau mày, cô ấy hỏi: “Tại sao vậy Mẫn Thận? Ở trường có nhiều bạn cùng lớp và giáo viên, không có lợi cho sự phục hồi của em ấy sao?

MẫnThận lắc đâu: “Nêu như em ấy vẫn không giao lưu với người khác, trong mắt giáo viên chính là một người khác điều này sẽ làm bệnh tình nặng thêm, đua Tiểu Dực đến nhà chúng ta, chúng ta chăm sóc đi “Của ải của ông nội không qua được.”

Tạ Mẫn Thận dùng sức ôm Lâm Khinh Khinh nói: “Đợi tin tức của anh.” Nói xong, còn không quên chiếm tiện nghỉ Lâm Khinh Khinh: “Mỗi ngày anh đều hôn em. không cảm thấy chán sao?

Tạ Mẫn Thận lại giơ tay lên đánh vào sau đầu của cô ây một cái: “Môi ngày anh ức hiếp em còn không chán, sao hồn lại chán được? Em cũng không phải là mỡ lợn, anh hôn cả đời cũng không chán.

Lâm Khinh Khinh: Đây là câu nói tình cảm sến súa gì vậy?

Mẫn Thận nhân lúc buổi trưa nghỉ ngơi, một mình đi gặp Lâm, nói ra toàn bộ tình hình của Lâm Dực.

Ông nội Lâm nghe xong, hồi hận không thôi: “Là lỗi của ông.”

Ông nội, ông nhốt mình và Tiêu Dực ở trong phòng, đây quả thật là lỗi của ông, Tiểu Dực vốn chậm chạp, hiện tại tự kỷ, lời nói đều bắt lợi, con đã cho người đi làm thủ tục thôi học, tính đón Tiểu Dực về nhà ở.” Tạ Mẫn Thận lại nói: “Ông nội, ông cũng giúp bọn con chăm sóc Tiểu Dực đôi chút, ban gày Khinh Khinh phải đi học, con phải đi làm, ông hãy dẫn Tiêu Dực đi dạo ở quanh nhà họ Tạ.”

Ông nội Lâm: “Mẫn Thận, ông nội muốn dẫn Tiểu Dực về.”

“Về quê để Tiểu Dục cứ ngây ngốc như Vậy mãi sao? Đến tuổi cũng tìm một cô vợ ngốc nghếch sống hét đời này?

Khinh Khinh liều mạng kiếm tiền như vậy là vì cái gì? Chính là vì dẫn Tiểu Dực đi khám bệnh cho dù đến già, Khinh Khinh cũng sẽ không bỏ cuộc, ông nội bây giờ ông về quê chính là đang làm tổn thương trái tim Khinh Khinh. Cô ấy cố gắng đưa hai người đến thành phô, ông lại trốn tránh muốn dẫn Tiêu Dực trở về, kỹ thuật y tế hiện tại phát triển như vậy, bệnh của Tiêu Dục chỉ cần phối hợp với bác sĩ nhất định sẽ có Khả nang cải thiện, nếu ông dẫn em ấy đi, đó cũng là hại đời Tiêu Dực.” Tạ Mẫn Thận nói chuyện cường ngạnh không dê nghe, nhưng anh ấy nói đều là sự thật.

Nếu thật sự tìm cho Tiểu Dực một CÔ Vợ ngốc, vậy sau khi ông nội không còn gánh nặng trên người Lâm Khinh Khinh càng nặng, không chỉ phải chăm sóc em trai ngốc nghếch mà còn có thêm một em dâu ngốc nghêch Ông Lâm ngồi dưới gốc cây cúi đầu, ông áy không biết phải làm gì Ông áy vốn muón buông bỏ

Tiểu Dực giống như Tạ Mẫn Thận nói, lúc đến tuổi sẽ tìm một cô Vợ cũng có khuyết điểm như vậy ông áy chết cũng nhắm mắt Căn của nhà họ Lâm đút rễ tại đây thì cứ đứt thôi, ông ấy xuông dưới nhận tội với liệt tổ liệt tông.
 
Chương 815


Chương 815

TạMẫn Thận cho ông nội Lâm thời gian suy nghĩ nhưng không nhiêu, anh ấy nhân lúc ông nội Lâm đắn đo thì nói Ông nội, ông có muốn sang năm có chắt ngoại chơi hay không?

Hả?

Khinh Khinh mang thai nhanh như vậy sao? Ông nội Lâm vui mừng nhìn Tạ Mẫn Thận Nhưng Tạ Mẫn Thận lập tức dội nước lạnh: “Hiện tại yẫn chưa mang thai.”

Ông nội Lâm lại mất mát.

Tạ Mẫn Thận nói: “Ông đến chỗ bọn con ở Sang năm con cho ông bế chắt.”

Ông nội Lâm…

“Ông với Tiểu Dực không đi, trái tim Khinh Khinh sẽ không đặt ở đứa trẻ, ông cũng tháy cháu trai của con Tiểu Tài Thần đáng yêu biết bao, bọn con cũng có thẻ có, chỉ xem ông có đi hay không, đất Đông Sơn lớn như vậ ông không muốn ở cùng chỗ với bọn con, sợ phiền phức vậy thì xây thêm một căn nhà, chuyện dễ dàng mà thôi.”

Tạ Mẫn Thận thuận thế cho một cái thang, giảm bớt thái độ cường ngạnh vừa rồi của mình cũng thuận theo những lời này muốn ông nội Lâm đi theo anh ấy trở về Tử Kinh sơn Ông nội, Khinh Khinh không biết các người sinh hoạt ra sao ở nhà họ Lâm, nếu như cô ấy biết thì hôm nay không phải con ngôi ở chỗ này nói chuyện xin ý kiến của ông, mà Khinh Khinh sẽ trực tiếp gọi người trói các người đến Tử Kinh Sơn Ông nội Lâm: “Mẫn Thận ông nội đồng ý đến Tử Kinh Sơn ở với con, nhưng ông nội có thể thương lượng với con một chuyện hay không?”

Tạ Mẫn Thận: “Ông nói đi Ông nội Lâm muốn giảm bớt gánh nặng trên người Lâm Khinh Khinh: “Ông nội đi làm vườn Tử Kinh sơn có được không? Không phải nhà con có nhiều người giúp việc sao?

Tử Kinh sơn lớn như vậy, còn có rất nhiều chỗ cần người làm vườn chăm sóc hoa cỏ, ông nội muốn đi làm cái đó, Ông có kinh nghiệm ở Thương Kiều, ông làm rất tốt.”

Tạ Mẫn Thận hơi đau đầu, có lúc Lâm Khinh Khinh âm ức và làm tức người có lẽ chính là do ông già này dạy hư.

“Ông nội, con không đồng ý.”

Ông nội Lâm…

Tạ Mân Thận đứng dậy: “Ông nội, ông hãy thu xếp lại đồ đạc ?ủa ông và Tiểu Dực, buổi chiều con và Khinh Khinh ón ông và Tiêu Dực về nhà. Nếu ông thực sự muốn tin rằng không lâu nữa ông sẽ có việc để làm thôi.

Anh ấy nhìn đồng hồ: “Ông nội, giờ đi làm của con đến rồi, buổi chiều bọn con sẽ tới đón hai người. Có lẽ lát nữa Tiểu Dụ được đưa trở lại, ông yên tâm. người đưa em ấy là người của nhà họ Tạ Ông nội Lâm cứ như vậy được cháu gái cháu rễ đón về nhà Buổi chiều, Tạ Mẫn Thận dặn dò sau đó làm thế nào đẻ thu thập tập đoàn Lâm thị, anh ấy cầm chìa khóa xe đi đón Lâm Khinh Khinh tan học.

Gân đây Vân Thư đều ở trong biệt thự Vân Đoan, Lâm Khinh Khinh hỏi: “Khi nào thì dẫn Tiểu Tài Thần về nhà?

“Đêm nay, tớ dẫn theo Tiểu Tài Thần về nhà, ba me tớ đã hai mươi năm không chăm trẻ rồi, ban đêm Tiểu Tài Thần âm ĩ đến ba mẹ tớ cũng ngủ không ngon, đêm nay tớ sẽ dẫn thăng bé về, tự mình sinh con còn phải tự chịu.” Mỗi ngày Vân Thư đêu gọi điện thoại cho Tạ Mẫn Hành, cách điện thoại di động cô chỉ nói mình và thăng bé vui vẻ như thế nào, không nói câu nào chuyện đêm khuya Tiểu Tài Thần khóc muốn ôm Vân Thư.

Tạ Mẫn Hành nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Thư, đau lòng không thôi.
 
Chương 816


Chương 816

Tạ Mẫn Thận đón Lâm Khinh Khinh rồi nói lời tạm biệt với Vân Thư.

Vân Thư phất phát tay: “Buổi tối gặp nhau trên bàn ăn không cân nói lời tạm biệt, hai người mau đi đón ông nội Lâm đi.

Lâm Khinh Khinh: “Tiểu Thu, lời tạm biệt của chúng tớ chỉ là có ý, chúng tớ đều biết buổi tối cậu sẽ trở vè Vân Thư cũng có lý: “Người một nhà không cần ý tứ Lâm Khinh Khinh: “Tiểu Thư, cậu đừng trông cậy tớ sẽ bé đứa nhỏ giúp cậu..

Tạ Mẫn Thận cười ôm lây thắt lưng Lâm Khinh Khinh tách hai chị em dâu đầu võ mồm với nhau ra: “Chị dâu, buổi tối gặp nhau ở bàn ăn.”

Vân Thư: “Ừm.”

Vân Thư đến biệt thự Vân Đoan ôm lấy đứa bé, nói với ba mẹ muôn về nhà.

Bà Vân thương con gái: “Có cần mẹ qua đó với con không?!

“Không cần đâu mẹ, Tử Kinh sơn nhiều người giúp việc như Vậy, con trực tiếp ném đứa trẻ cho bọn họ là được.”

Bà Vân nói không lại miệng của Vân Thư, đành để cô đưa con về nhà.

Tạ Mẫn Tây vừa kết thúc kỳ thi.

Cô ấy về đến nhà đã ghen tuông trên bàn ăn: “Ba mẹ nhà người ta đêu coi kỳ thi của con cái là chuyện lớn trong cuộc đời, còn các người thì sao? Con đã kết thúc kỳ thi, mẹ, mẹ có hỏi con khi nào thi không? Ba con còn sợ con không tức giận, còn nói còn sớm. Ba mẹ, con long trọng nói với hai người con đã vượt qua kỳ thi rồi Quả thật gần đây bà Tạ quên quan tâm con gái ông Tạ cũng ngượng ngùng.

Mẫn Tây, con cũng biết chị dâu con vừa mới sinh, chị dâu Khinh Khinh mới gả cho anh hai con không bao lâu, tiệm mẹ cũng vừa mới khai trương, chuyện đó của con chuyện thi là mẹ sai rồi. Lần sau, lần sau mẹ chắc chắn chỉ quan tâm đ ến chuyện của con.

Bà Tạ vừa nói xong, ông Tạ đã vội vàng kéo bà ấy không cho bà ây nói chuyện.

Kỳ thi chỉ có một lần trong đời.

Nêu có lần sau thì chính là thi lại.

Vân Thư ôm đứa nhỏ mập mạp vừa vào cửa đã nghe như vậy, không nhịn được mà bắt đầu cười.

Mẹ, mẹ quá đáng yêu rồi. Ha ha, may mà Mẫn Tây là con ruột của mẹ, néu bệnh viện bế nhằm thì Mẫn Tây nhất định Sẽ lựa chọn rời khỏi nhà di tìm ba mẹ ruột của mình rôi.” Vân Thư cười, đứa bé trong ngực cũng cười theo Thằng bé trong ngực quay đầu nhìn Xung quanh, cậu bé lại nhìn thấy rất nhiều người quen giống như mới đi du lịch trở về, nhìn thấy người quen đã cười khanh khách Tạ Mẫn Tây mỉm cười, cô ấy không tức giận, mẹ cô ấy đơn thuân nên cô ấy không thể tức giận: “Mẹ, kỳ thi có một lần. Nếu còn có lần tiếp theo là do năm nay con thi không đậu, sang năm thi lại.

“Mẹ đi nâu cơm cho các con.” Bà Tạ chuồn đi trước Vân Thư vẫn đang cười lớn, ông Tạ ôm cháu trai nhỏ của mình, bắt đầu đi dạo khắp núi Khoảnh khác trò chuyện giữa Vân Thư và em chông đã đến.

“Tôi nay chăm trẻ giúp chị.” Vân Thư nhướng mày nhìn Tạ Mẫn Tây: “Lúc em kết hôn chị sẽ bảo anh cả cho em thêm chút của hồi môn.

Tạ Mẫn Tây: “Chị dâu, chúng ta sống với nhau lâu như vậy, em là loại người này sao?

“Đúng. Có chăm không?” Vân Thư hỏi.

Tạ Mẫn Tây: “Chăm.”

©ö ây vốn không phải coi trọng của hồi môn gì, chỉ là thích cháu trai nhỏ của mình.

Cô ây được nghỉ nên phải ôm ấp xoa xoa thằng nhóc kia cho đã.

Chỉ là chuyên của hôi môn cũng phải nhớ kỹ.

Nhà họ Tạ hôm nay ngoại trừ Tạ Mẫn Hành không có ở trên bàn ăn rất náo nhiệt, có ông nội Lâm với Lâm đ ến, người một nhà xem như đã yên tâm, ông nội Tạ chơi cờ, ngày tháng bây giờ ông ấy muốn là ôm cháu dưới một cây cô thụ trăm năm chơi cờ với ông nội Lâm .
 
Chương 817


Chương 817

Tạ Mẫn Hành đã rời khỏi nhà bốn ngày.

Còn một ngày mới trở về, Vân Thư gọi điện thoại ngàn dặn vạn dặn: “Socô la, hai gói.”

“Được, được, chồng nhớ rồi.”

Trên mặt Tạ Mẫn Hành như gió xuân phất mặt.

Người ở đâu dây bên kia chính là bảo bối trong lòng anh Cuộc họp bị dừng, Tạ Mẫn Hành nhanh chóng khôi phục:”Họp.”

Vân Thư nằm bên cạnh thằng nhóc: “Nuôi một đứa bé thật không dê dàng, đặc biệt là nuôi đứa bé giông con Miệng thẳng bé nhúc nhích, giống như đang nằm mơ uống sữa.

Hai giờ sáng.

Tiêng khóc của thằng bé đánh thức Vân Thư.

Con vừa mới ngủ không được một lúc, lại làm sao vậy? Lại muốn mẹ bế?”

Vân Thư vén chăn lên, ôm thằng bé đang khóc lớn.

Vừa ôm vào lòng, Vân Thư đã cảm thấy không đúng Sao trên người thằng bé lại nóng như vậy?

Vân Thư kéo nhiệt kế trong ngăn kéo ra, đặt ở trên đỉnh đầu thăng bé, vừa nhìn, sắp ba mươi chín độ.

Vân Thư hoảng hốt: “Bảo bối, sao nửa đêm con lại bị sốt rồi Nhanh chóng thay quân áo, xuống lầu gọi Tạ Mẫn Tây:” mẫn Tây, đên bệnh viện với chị một chuyến.”

“Sao vậy chị dâu?”

Vân Thư: “Tiếu Tài Thần phát sốt.”

Tạ Mẫn Tây nghe vậy, cũng hoảng loạn, vội vàng thay quần áo, quên thay giày, đi dép lê xuông lâu với Vân Thư.

Vân Thư hoảng sợ, còn Tạ Mẫn Tây gần như đã lấy lại bình tĩnh “Chị dâu, để em đi gọi anh hai.”

Vân Thư lái xe, nhét thăng bé vào trong tay Tạ Mẫn T àY.

Lên đường.”

Khinh Khinh đang mơ màng trong giác ngủ, khi cô ây ighe thây tiếng điện thoại di động của Tạ Mẫn Thận đổ uông: “Mẫn Thận, có điện thoại.”

Ban đêm, tay chân của Tạ Mẫn Thận đè lên người Lâm Khinh Khinh mới thấy thoải mái, mới ngủ được Lâm Khinh Khinh đầy cánh tay trên ngực ra, cô ấy nghe điện thoại: “Mẫn Tây, có chuyện gì vậy?”

“Chị dâu Khinh Khinh, anh hai của em đâu? Nửa đêm Tiểu Tài Thần sốt ba mươi chín độ, chị dâu và em đang trên đường đến bệnh viện.”

Lâm Khinh Khinh dùng sức đẩy Mẫn Thận: “Mẫn Thận, Tiểu Tài Thân bị sốt rồi, mau dậy tới bệnh viện Mân Thận tỉnh lại, anh ấy ngồi dậy, cằm lấy điện thoại nói với Tạ Mẫn Tây: “Mẫn Tây, đừng hoảng, đến bệnh viện cho Tiểu Tài Thần uống thuốc hạ sốt trước, cho nó uông thên nước ấm. Anh và Khinh Khinh sẽ tới bệnh viện ngay Lâm Khinh Khinh đã thay xong quân áo, cô ây thu dọn quần áo của Tạ Mẫn Thận, đưa cho anh ây.

Mãn Thận, có cần mang theo gì không?”

Tạ Mẫn Thận: “Mang theo chăn. Nếu cần truyên dịch, điều hòa không khí trong bệnh viện bật rất thấp, để đứa trẻ đắp.”

Lâm Khinh Khinh bước ra khỏi phòng khách, cô áy cằm binh giữ nhiệt đổ đầy nước ám, cằm theo chăn mỏng đi theo sau Tạ Mẫn Thận, hai vợ chồng ra ngoài.

Vân Thư chạy như đua trên đường đi.

Đôi mắt Tạ Mẫn Tây như tia sáng bao quanh cô: “Chị dâu đừng hoảng, lái xe, lái xe chậm lại.”
 
Chương 818


Chương 818

„Tạ Mân Tây thực sự Sợ bọn họ đâm vào xe khác trước khi Vân Thư đến bệnh viện Vân Thư đạp chân ga đến cùng: “Mẫn Tây, nghe chị dâu nhắm mắt lại.”

Đêm khuya trong bệnh viện, Vân Thư bế thằng bé đến phòng câp cứu.

Vân Thư và Tạ Mẫn Tây cũng là hai sinh viên chưa tốt nghiệp, trong bệnh viện có rất nhiều thủ tục khiến bọn họ đêu rât giận, không biết tại sao lại nộp tiền trước, khoa câp u không thê khám bệnh trước sao?

Vân Thư nghe lời đề nghị của Tạ Mẫn Thận: “Mẫn Tây, ra ngoài hiệu thuốc hai mươi bốn giò bên ngoài mua một Ic thuôc hạ sốt, anh sẽ đi nộp tiền lầy số trước.”

Khuôn mặt của thằng bé bây giờ vừa khô vừa đỏ, không còn mêm mại như’ trước.

Giông như một cái lò nhỏ, Vân Thư vội Vàng thúc giục thanh toán hóa đơn.

Vân Thư làm xong mọi thứ, lấy xong số của bác sĩ.

Tạ Mẫn Tây chạy tới: “Chị dâu, em mua thuốc rôi, mau cho Tiểu Tài Thần uống.”

Vân Thư ôm thẳng bé trong hành lang bệnh viện, đút cho nó uống thuốc.

Nhưng thăng bé đang ốm cứ quấy khóc, không hợp tác chút.

Vân Thư cũng lo lắng kêu lên: “Nào cục cưng uống thuốc ngày mai ba sẽ vê.”

“Hiện tại Vân Thư rất nhớ Tạ Mẫn Hành, nếu có anh ở đây, cô sẽ không cảm thấy lo lắng hay bối rồi Tạ Mẫn Hành chắc chắn sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa Thằng bé vẫn chưa chịu uống thuốc.

Vân Thư lấy bình sữa ra, lừa thằng bé uống.

Khi Tạ Mẫn Thận và Lâm Khinh Khinh đến, bọn họ đến thẳng văn phòng bác sĩ.

Mặc dù Tạ Mẫn Thận không học khoa nhi, như ng anh â cũng biệt đôi chút.

Bác sĩ nói với bọn họ: “Tối nay hạ nhiệt cho đứa trẻ trước lát nữa để y tá lấy máu sau, chúng ta hãy làm xét nghiệm kiêm tra máu.

Tạ Mẫn Thận liên lạc với bác sĩ, Vân Thư thì bế thăng bé đợi y tá lây kim.

Vì Lâm Khinh Khinh làm thêm cộng với sức khỏe của ông nội Lâm và Tiểu Dực, nên cô ây rât rõ các thủ tục của bệnh viện, cô ấy lầy đơn thuốc thanh toán, mua thuốc, làm thủ tục, còn đề đơn để cho thằng bé truyền dịch.

Tự mình về nhà ngủ, để máy cô gái ở lại bệnh viện là chuyện anh ấy không thẻ làm được.

Thứ bảy, thằng bé truyền xong dịch đã là năm giờ Vân Thư liếc nhìn điện thoại, đúng lúc Tạ Mẫn Hành gọi tới.

“Chồng.” Vân Thư không khỏi cảm thấy ám ức và đáng thương.

Tạ Mẫn Hành biết tin về bệnh tình con trai mình lúc nửa đêm, tối hôm qua, anh có cuộc họp video với quản lý cấp cao trên máy bay thảo luận về các biện pháp đối phó tiếp theo của công ty.

Anh làm hết nội dung công việc của ngày hôm nay vào tối hôm qua, họp một đêm mới xong.

Tạ Mẫn Hành: “Haizz, ở bệnh viện chờ anh, ba mươi phút nữa anh tới.”

Tạ Mẫn Hành gọi điện ngay khi vừa xuống máy bay.

Đứa nhỏ thức dậy khóc rất nhiều vào giữa đêm Vân Thư: “Chồng, anh về rồi?”

“Anh về rồi, anh mang socola cho em. Anh lập tức chạy đến bệnh viện đây, em đừng sợ, chồng em sẽ tới ngay.”

Lúc này, Vân Thư rất muốn ngủ.

Thần của cô đã trở lại, cô không cần phải lo lắng nữa.

“Khinh Khinh, cậu và Mẫn Thận về nhà ngủ đi, tó và Mẫn Tây sẽ về chung. Ở chỗ này gần cả đêm, cậu đã buồn ngủ rồi, chồng tớ về rồi, một lát nữa sẽ tới.” Vân Thư nói.
 
Chương 819


Chương 819

Lâm Khinh Khinh: “Đợi anh ấy tới tớ sẽ về.”

Tạ Mẫn Hành vẫn chưa tới, người phụ trách bệnh viện đã xuất hiện ở trước mặt bọn họ: “Tạ phu nhân, vừa rồi tổng giám đốc Tạ bảo tôi chuẩn bị phòng bệnh cho cô, cô đi vào nghỉ ngơi trước đi.”

Vân Thư: “Chồng? Nhưng chúng tôi không cần nhập viện.”

“Thưa cô, không cần nằm viện, chỉ là cung cấp cho cô một nơi tương đối thoải mái để cô có thể nghỉ ngơi.”

Vân Thư từ chói: “Không cần, chúng tôi ngồi ở chỗ này một lát, vẫn còn sớm, chưa tới thời gian làm việc, cô trở về nghỉ ngơi đi.”

Trên đường Tạ Mẫn Hành đến bệnh viện, anh đã sắp xếp mọi thứ, đợi anh đến.

Vân Thư chạy lon ton, ôm thằng bé lao vào trong vòng tay của Tạ Mẫn Hành.

“Chồng, em không làm được.” Vân Thư nói nhẹ nhàng.

“Ngoan, sau này chồng đi đâu cũng dẫn em đi?”

Nói gì cũng không đề Tiểu Thư một mình chăm sóc thằng bé.

Hai tay Tạ Mẫn Thận chọc trong túi quần đi ra khỏi thang máy, trên tay là bài kiểm tra của thằng bé.

“Anh, anh trở về sớm như vậy, vẫn là để anh về xử lý.” Nói xong, Tạ Mẫn Thận đưa tờ đơn cho Tạ Mẫn Hành: “Sơ đồ cấu tạo máu hơi nhiều, truyền dịch mấy ngày nữa sẽ không sao.”

Vân Thư: “Vậy tại sao đột nhiên sốt cao?”

Công thức máu cao, tối qua cô có tìm hiểu, cơ bản đều là sốt nhẹ.

Tạ Mẫn Thận: “Chị dâu, Tiểu Thần Tài là trẻ con, có lẽ là bởi vì không chú ý, tối hôm qua đứa nhỏ phát sốt.”

Lâm Khinh Khinh hỏi: “Mẫn Thận, lau lưng bằng rượu có được không?”

Tạ Mẫn Thận gật đầu: “Hãy xoa rượu lên khớp để hạ nhiệt cơ thể. Bây giò anh trai đã về, em dẫn Khinh Khinh và Mẫn Tây về nhà trước. Anh đưa thằng bé đi kiểm tra toàn diện, không có gì thì cũng về nhà thôi.”

Tạ Mẫn Hành thức cả đêm, hai mắt đỏ hoe, Vân Thư đau lòng hỏi: “Chồng, anh cả đêm không ngủ sao?”

Tạ Mẫn Hành: “Đừng lo lắng cho anh.”

Khi Tạ Mẫn Hành đến, cánh tay của Vân Thư rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi, cô xoa cánh tay đau nhức, nhét tay vào lòng bàn tay Tạ Mẫn Hành: “Chồng, em biết phòng bác sỹ ở đâu, để em đưa anh đến đó.”

Tạ Mẫn Hành nhân cơ hội nắm tay Vân Thư chặt hơn.

Bệnh của thằng bé kéo dài đến chiều, Tạ Mẫn Hành mới đưa vợ con về, hai vợ chồng ngủ trên giường, hai người nhét thằng nhỏ vào giữa, cũng không thể rơi ra được. Để nó tự chơi một lúc.

Nhưng chưa bao lâu, người từ nhà đã lao tới: ‘Đứa trẻ thế nào rồi?”

“Chắt của ông đâu?”

Ông nội Tạ cũng lóng ngóng theo dõi.

Thậm chí ông nội Tạ còn yêu cầu quản gia dẫn bác sĩ gia đình đến nhà họ Tạ để khám cho thằng bé bất cứ lúc nào.

Tạ Mẫn Hành rửa mặt xong, đang muốn ra ngoài gặp người nhà thì một bàn tay nhỏ bé xuất hiện ở trên cánh tay của anh: “Chồng, anh nghỉ ngơi đi, em xuống lầu lừa ba mẹ, ông nội.”

Tạ Mẫn Hành: “Ngoan, anh không mệt.”

Vân Thư cố chấp từ chối: “Anh là chồng của em, anh phải nghe lời em, mười phút nữa em chưa lên lầu thì anh hãng xuống, bây giờ anh phải lên giường ngủ với Tiểu Tài Thần.”
 
Chương 820


Chương 820

Thấy bản thân thật sự bị vợ quản nghiêm, Tạ Mẫn Hành vui vẻ cười nói: “Cô gái của anh biết thương anh rồi.”

Sau đó, Vân Thư đi ra ngoài.

Mẹ dễ lừa nhất, còn ba bây giờ chỉ nghe mẹ thôi.

Chỉ cần dỗ được ông nội, thì quản gia sẽ đi về.

Bác sĩ đến cũng không sao, nửa đêm thằng bé có gì cũng không cần phải vội nữa.

Vân Thư nghĩ kỹ, hạ quyết tâm, đi xuống lầu.

Lâm Khinh Khinh cũng bị Tạ Mẫn Thận kéo về ngủ.

“Mẫn Thận, buổi tối ngủ em không chạy, đừng gác chân lên người em.” Lâm Khinh Khinh nói.

Tạ Mẫn Thận giơ tay, Khinh Khinh chui vào lòng.

Anh ấy gác chân lên người Lâm Khinh Khinh: “Ngủ đi.”

Lâm Khinh Khinh: “Mẫn Thận, anh đè em không ngủ được.”

Tạ Mẫn Thận tỉnh táo: “Vậy thì đừng ngủ, anh sẽ tiếp tục đè em.”

Vừa nói, nụ hôn của anh ấy đã đến bên môi Lâm Khinh Khinh. Người đã ở trên người Lâm Khinh Khinh, hai tay xoa trên dưới.

Rõ biết cô ấy thích anh hai, còn nhát quyết chọ cô ấy.

“Lần này em muốn xem người phụ nữ như thế nào lại lọt vào mắt xanh của anh hai.”

Bước ra khỏi sân bay thì thấy người trong nhà họ Tạ.

“Tạ Mẫn Thận đâu? Đã không trả lương, làm không công, còn không chịu đến?”

Diệp Trĩ Hoa là anh lớn, lại không giống như anh lớn.

Tài xế nhà họ Tạ: “Cậu hai nói cậu ấy và nhị thiếu phu nhân đang ở nhà ăn đợi mọi người.”

“Haizz, lên xe, đến lúc xem em dâu là thần thánh phương nào rồi.”

Trong phòng bếp, Lâm Khinh Khinh đang lo lắng sắp xếp các món ăn: “Tạ Mẫn Thận, em hơi lo lắng.”

Tạ Mẫn Thận siết chặt tay Lâm Khinh Khinh: “Ở’ bên cạnh anh, đừng căng thẳng.”

Anh ấy đã liên hệ với giám đốc Bệnh viện Y học Cổ truyền Trung Quốc, đã bao hết mọi thứ trên tầng cao nhát của Bệnh viện Y học Cổ truyền Trung Quốc, chỉ để nghiên cứu bệnh của Lâm Dực.

Liên quan đến não, vấn đề này rát khó nghiên cứu.

Sau một thời gian, anh trai trong truyền thuyết đã xuất hiện.

“Chào em dâu, anh là Diệp Trĩ Hoa.”

Lâm Khinh Khinh kìm nén sự bắt an trong lòng, cô ấy hào phóng đưa tay ra, bắt lại: “Xin chào, tôi là Lâm Khinh Khinh, từ giờ trở đi, bệnh tình của Tiểu Dực trông cậy vào anh.”

Tạ Mẫn Thận tò mò nhướng mày nhìn người phụ nữ vừa rồi vẫn còn căng thẳng, tại sao cô ấy đột nhiên không cảm thấy căng thẳng nữa vậy?

Lần đầu tiên làm MC cho Xuân Vãn cũng vậy.

Trước khi lên sân khấu, nước da của cô ấy rất đáng sợ, nhưng sau đó trên sân khầu, cô ấy lập tức thay đổi, nhưng sau khi xuống sân khấu, cô ấy lại sợ anh ấy.

Lâm Khinh Khinh tự nhủ lòng mình rằng cô ấy không thể làm Mẫn Thận khó xử.

Có lúc, phụ nữ là thể diện của đàn ông, Lâm Khinh Khinh phải tao nhã, người cô ấy gặp là bạn của Mẫn Thận.

Tiểu Thiên xuất hiện từ phía sau: “Chị là người anh hai cưới sao?”
 
Chương 821


Chương 821

“Là tôi, có lẽ cô là em gái Tiểu Thiên đúng chứ?”

Lâm Khinh Khinh nói nhẹ nhàng, nghe rất thoải mái.

Tiểu Thiên: “Chị biết tôi?”

“Mẫn Thận đã kể cho tôi nghe. Quả nhiên là một cô gái đáng yêu.”

Tiểu Thiên được khen ngợi, không có chỗ nào để tìm ra lỗi.

Diệp Trĩ Hoa cười to: “Mẫn Thận, vợ cậu lợi hại đó.”

Tạ Mẫn Thận: “Đương nhiên.”

Sau bữa rượu thịt no nê, Lâm Khinh Khinh xử lý mọi việc thoả đáng, được mọi người khen ngợi Tạ Mẫn Thận đưa bọn họ đến bệnh viện, nơi bọn họ ở: “Anh, anh từng đến thành phố A, anh dẫn mọi người đi làm quen nhé.”

Bây giò Tạ Mẫn Thận là thị trưởng Tạ nên ngày nào cũng rất bận.

Diệp Trĩ Hoa: “Yên tâm, thị trưởng Tạ bận đi.”

Trên đường về nhà của hai vợ chồng, Lâm Khinh Khinh lo lắng hỏi: “Hôm nay em thế nào? Bọn họ không coi thường anh chứ?”

Tạ Mẫn Thận: “Thì ra hôm nay em giả vò, anh còn tưởng em rất thoải mái. Bọn họ chẳng qua là tò mò về em mà thôi, không cười nhạo anh.”

Lâm Khinh Khinh cảm thấy nhẹ nhõm.

Hiệu suất ngày hôm nay trong phạm vi bình thường.

Tạ Mẫn Thận hỏi: “Bạn em gặp anh, có coi thường sau lưng không?”

“Vân Thư có.”

Tạ Mẫn Thận nghẹn ngào: Chuyện này, chị dâu thực sự như vậy.

Khi về đến nhà, hai vợ chồng Tạ Mẫn Thận kể cho ông nội Lâm nghe về việc điều trị của Tiểu Dực.

Ông nội Lâm nói: “Để ông đưa Tiểu Dực đến bệnh viện.”

Lâm Khinh Khinh cảm thấy vướng víu trong lòng, Tạ Mẫn Thận vỗ nhẹ vào tay cô ấy, nói: “Để ông nội đi, ở nhà ông luôn giành công việc với người giúp việc.”

Mỗi ngày Lâm Dực đều gặp chị và anh rễ ở núi Tủ Kinh, tình trạng đã dịu đi một chút, nhưng khi thầy người lạ sẽ lập tức trốn đi. Là một chuyên gia nghiên cứu, Diệp Trĩ Hoa đã quen với những trường hợp như vậy.

“Hãy để Tiểu Dực làm quen với hoàn cảnh trước, Tiểu Thiên, em ngây thơ vô hại, em ở bên cậu ấy đì.”

Tiểu Thiên kêu lên một tiếng, dẫn ông nội Lâm và Lâm Dực làm quen với môi trường, sau đó bọn họ sẽ sống ở đây một thời gian.

Thằng bé ở núi Tử Kinh đã khỏi bệnh, Vân Thư nhảy lên giường: “Cuối cùng cũng không cần lo lắng nữa.” Cô còn có một tuần để đi nghỉ.

Tạ Mẫn Hành: “Khi anh nghỉ phép, chúng ta hãy dẫn Trường Tố đi chơi một chuyến nhé?”

*Không, chồng ơi, em mệt.”

Trước đây, một người không thể bị khóa bởi bát cứ ai, là cô gái nhỏ mà ông Vân đi đâu cũng dẫn đi, nhưng có ngày nhắc tới du lịch lại từ chói. Ông Vân biết được, nhất định sẽ cảm ơn cháu trai mình.

Tạ Mẫn Hành: “Tự lái?”
 
Chương 822


Chương 822

“Trừ khi anh đi cùng em đến Tây Tạng.”

Tạ Mẫn Hành: “Trường Tố còn quá nhỏ. Đợi thằng bé lớn hơn, anh sẽ đi cùng em.”

Mộng Tây Tạng của Vân Thư cuối cùng cũng tìm được bạn đồng hành, cô lăn ra khỏi giường, đứng dậy, vòng tay qua eo Tạ Mẫn Hành nói: “Anh đã hứa thì đừng đổi ý.”

Tạ Mẫn Hành: “Không đổi ý.”

Vân Thư tràn đầy kỳ vọng vào một ngày nào đó trong tương lai, mặc dù sẽ mắt một thời gian để thằng bé lớn, nhưng cô rất mong chờ Tạ Mẫn Hành cùng cô đến Tây Tạng.

Ước mơ thời cấp hai và cáp ba của cô là một mình lái xe đến Tây Tạng, khi lên đại học, cô vẫn chưa quên, tương lai cũng sẽ không bao giờ quên.

Cuối cùng cũng vượt qua được một tuần, có một kỳ nghỉ.

Vân Thư có một cuộc sống nhàn nhã, khi cô bé thằng bé đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe, cô đã gặp một người lén la lén lút.

Còn là người quen.

Vân Thư lặng lẽ đi theo phía sau.

Thằng bé dường như cảm giác được mẹ đang chuẩn bị theo dõi, khẩn trương nép vào trong lòng mẹ, hai mắt chớp động giống như Vân Thư, khuôn mặt còn ửng hồng dịu dàng.

Cao Duy Duy đến thẳng văn phòng bác sĩ mà không cần đăng ký só.

Vân Thư đi tới xem qua, phụ khoa?

Không lẽ có thật?

Vân Thư ngồi ở cửa, không bé con trai đi kiểm tra nữa, chỉ muốn bắt lấy người, cô muốn nắm được bí mật.

Một lúc sau, Cao Duy Duy đi ra ngoài.

“Nữ thần Duy Duy đi đâu đó?” Vân Thư chằm chậm hỏi.

Thằng bé vừa nghe mẹ nói lập tức kích động kêu lên trong ngực Vân Thư.

Cao Duy Duy không ngờ mình đến khám đau bụng kinh, lại tình cờ gặp người quen.

“Tiểu Thư, ngồi ở chỗ này làm gì?”

Cao Duy Duy đã trang bị đầy đủ vũ khí, quần kín người, không để lộ bát cứ thứ gì.

Vân Thư: “Bắt cô.” Nói xong, Vân Thư lại gần Cao Duy Duy: “Mấy tháng rồi?”

“Cái gì?”

Nửa tiếng sau, tại quán cà phê, Vân Thư hiểu ra.

Cao Duy Duy hoàn toàn không mang thai, nhưng mắy ngày đó mỗi tháng, bụng cô ta lại đau đến mức không thẻ duỗi thẳng lưng, vì vậy cô ta đã đến gặp bác sĩ.

Vân Thư nghĩ thầm, tại sao tin tức lần này của An Kỳ lại không linh nữa?

Sự thật là An Kỳ đã quên nói với Vân Thư.

“Đến khám bệnh, trang bị đầy đủ như vậy, sợ người khác nhìn thấy cô à?” Vân Thư nói.

Cao Duy Duy: “Tôi quần như vậy chẳng phải cô vẫn nhận ra, còn hỏi tôi máy tháng, nếu bị truyền thông chụp ảnh, chẳng lẽ tôi đăng Weibo nói tôi chỉ đau bụng kinh à2”

“Vậy cô như này, không chừng đã bị chụp rồi.”

Cao Duy Duy: “Cho dù bọn họ chụp được, cũng không dám nhận, hơn nữa tôi không có bệnh, bọn họ cũng không có chiêu, giờ tôi là tên tuổi lớn, rất ít người dám đắc tội tôi.”
 
Chương 823


Chương 823

Vân Thư trợn tròn mắt, đột nhiên tới gần nói: “Tôi có phương thuốc trị đau bụng có muốn nghe không?”

Thằng bé ôm bình sữa, tò mò nhìn chằm Vân Thư, mẹ nó muốn làm cái quỷ gì nữa vậy?

Cao Duy Duy cũng cúi xuống gần hơn: “Thuốc gì, nói đi.”

Vân Thư giơ ngón trỏ, chỉ vào cục thịt trong lòng: *Nó”

Cao Duy Duy khó hiểu: “Ý cô là gì?”

Chỉ tay vào con trai là thuốc?

“Sinh con xong sẽ không đau nữa, trước khi sinh thằng bé, bụng tôi cũng đau, chồng tôi luôn muốn đưa tôi đến bệnh viện nằm viện vài ngày, sau khi sinh con rồi thì không đau nữa.” Vân Thư nói xong thì nhéo mặt thằng bé.

“Về sinh một đứa thử xem.”

Khóe miệng Cao Duy Duy co giật: “Tiểu Thư, con cái không phải muốn là sinh được.”

Vân Thư: “Dù sao, tôi đã giao phương thuốc cho.

cô rồi đó.”

Trong lòng của thằng bé: Nó thì sao? Không phải đang ngoan ngoãn uống nước ấm sao?

Sau khi bị ốm, Vân Thư và Tạ Mẫn Hành làm mọi cách để thằng bé uống nước ấm.

Khiến thằng bé trông ít thịt hơn.

Theo lời của y tá: Thưa cô, tình trạng béo phì hiện tại của Tiểu Tài Thần là béo phì từ trung bình trở’ lên, giò đã thoát khỏi tình trạng béo phì nghiêm trọng.

Vân Thư mừng rỡ, hình như uống nước có thể giúp giảm cân, về đến nhà cô cũng muốn thử.

Khi Cao Duy Duy trở về nhà, cô ta suy nghĩ về những gì Vân Thư đã nói, chẳng lẽ thực sự là: Đau do không thông, thông rồi không đau?

Hiện tại Vân Thư: đã có một bé trai, gần đây luôn muốn thúc giục những người xung quanh mình kết hôn, sinh con.

Nói không chừng nếu gặp một cô bé dễ thương còn có thể hứa hôn cho con trai?

Dù Nara và Chu Tuấn cũng không được tha chứ đừng nói đến Lâm Khinh Khinh.

Tạ Mẫn Thận nghe có vẻ khả thi.

Buổi tối, Lâm Khinh Khinh lại bị ăn sạch sẽ: “Sinh một đứa nhỏ, anh sẽ cho em mười tháng tự do.”

Tạ Mẫn Thận nói.

Lâm Khinh Khinh che mặt, sao cô ấy có thể lầy người như vậy.

Tuy nhiên, sau đó Lâm Khinh Khinh lại mỏ ngăn kéo, lén lấy một viên thuốc tránh thai.

Lâm Phổ đã bị bắt ngay sau khi xuất viện, Lâm Thiến vẫn đang bị cảnh sát giam giữ.

Lưu Thị nghĩ không còn ai xung quanh có thể giúp đỡ, chỉ có Lâm Khinh Khinh mới có thể.

Bà ta đang ở trong phòng khách, sau khi ủ rũ thì nhắc điện thoại gọi cho Lâm Khinh Khinh.

“Khinh Khinh, coi như dì xin con, thả Thiến Thiền đi.”

Lâm Khinh Khinh: “Vậy tôi cầu xin bà để mẹ tôi trở về, được không?”

Lưu Thị siết chặt tay cầm điện thoại: “Khinh Khinh là đứa trẻ thông mình, con biết thị trưởng Tạ vì tư thù cá nhân mà giam lỏng con gái dì, đó là phạm pháp, nếu dì làm ầm ï lên, vị trí của Tạ Mẫn Thận vẫn có thể ngồi yên sao?”
 
Chương 824


Chương 824

Lâm Khinh Khinh: “Chồng tôi là người chính trực, anh ấy sẽ không bịt miệng bắt cứ ai đề trả thù cá nhân, bà Lưu, bà phải suy nghĩ cần thận về những gì mình nói.”

Lâm Khinh Khinh cũng lo lắng Tạ Mẫn Thận sẽ trả thù cá nhân, bỏ tù Lâm Thiền, vì lý do này, cô ấy đã thuyết phục Tạ Mẫn Thận thả Lâm Thiền Sau đó, Tạ Mẫn Thận nói anh ấy bắt ai phải có bằng chứng, có người dám điều tra, anh ấy sẽ tung bằng chứng, điều tra tận tâm.

“Dì thay mặt Thiến Thiền xin lỗi con, con có thể nói với thị trưởng Tạ cho Thiến Thiến về không?”

“Xin lỗi như thế nào? Quỳ xin lỗi sao?”

Lời nói của Lâm Khinh Khinh rất hung hăng, Tạ Mẫn Thận ở phía sau lại tươi cười.

Xem người phụ nữ của anh ấy cứng rắn đến mức nào kìa, xin lỗi còn bắt người ta phải quỳ xuống đất, nên như thế.

Lưu Thị: “Con muốn làm gì mới thả Thiến Thiền ra?”

“Đơn giản thôi, tự cào mặt chảy máu.” Lâm Khinh Khinh nói.

Cô ấy bước ra ban công rộng, nơi có thể nhìn ra núi non trùng điệp, đầu óc sẽ mở mang.

Lưu Thị: “Lâm Khinh Khinh!”

Lúc này Lâm Khinh Khinh đã cúp điện thoại.

Tạ Mẫn Thận từ phía sau vòng tay qua eo cô ấy, nói: “Làm người phụ nữ của anh, nhất định phải báo thù.”

Lâm Khinh Khinh nói: “Mẫn Thận, có phải em quá hung dữ không?”

“Không, em dịu dàng nhát.”

Trong khi cặp đôi đang hôn nhau thì điện thoại reo.

Diệp Trĩ Hoa nói: “Mẫn Thận, tình hình của Tiểu Dực không khả quan, cậu và Khinh Khinh mau tới đây.”

Tạ Mẫn Thận cúp điện thoại, uể oải ôm lầy Lâm Khinh Khinh: “Tới bệnh viện.”

Bệnh viện.

Lâm Dực vẫn chua tỉnh.

Lâm Khinh Khinh chạy đến, nắm lắy tay Lâm Dực, không ngừng gọi tên cậu ấy.

Tạ Mẫn Thận ra ngoài trò chuyện với đàn anh, hỏi chuyện vừa rồi.

Tiểu Thiên đỏ mắt nói: “Anh hai, là lỗi của em.”

Diệp Trĩ Hoa nói: “Mẫn Thận, Tiểu Thiên không có ý. Buổi chiều Tiểu Dực chơi với Tiểu Thiên. Tiểu Thiên đùa doạ cậu ấy, em ấy trốn trong tủ để dọa Tiểu Dực, nhưng Tiểu Dực sợ hãi bỏ chạy, trốn ở lối vào lối đi an toàn. Khi tìm tháy thằng bé thì đã bất tỉnh.”

Sác mặt Tạ Mẫn Thận tối sầm, mày cau chặt.

Tiểu Thiên sợ đến mức trốn sau lưng Diệp Trĩ Hoa.

Lâm Khinh Khinh đi ra: “Bác sĩ Diệp, em tôi còn bao lâu nữa sẽ tỉnh lại?”

Diệp Trĩ Hoa cũng sợ Tạ Mẫn Thận tức giận.

Phải biết anh ấy đã từng…

Hai anh em nhà họ Tạ thật sự kinh khủng.

Diệp Trĩ Hoa nói: “Thằng bé hôn mê rồi sẽ tỉnh lại, nếu nhanh thì đêm nay, chậm thì sáng mai.”

Lâm Khinh Khinh nhìn Tiểu Thiên đang cúi đầu sợ hãi, rồi nhìn khuôn mặt u ám của Tạ Mẫn Thận.

Lâm Khinh Khinh cũng từng sợ anh ấy như vậy, nhưng sau đó cô ấy sống cùng đã quen, Lâm Khinh Khinh kéo tay áo Tạ Mẫn Thận: “Mẫn Thận, Tiểu Dực không sao.”
 
Chương 825


Chương 825

Tạ Mẫn Thận ậm ừ, một tay nắm láy tay Lâm Khinh Khinh: “Vào với Tiểu Dực đi, anh tìm hiểu tình hình đã.”

Lâm Khinh Khinh cũng nghe thầy những gì Diệp Trĩ Hoa vừa nói, cô ấy liếc nhìn Tiểu Thiên có lỗi, mỉm cười với cô ấy.

Tạ Mẫn Thận đi theo máy anh lớn đến phòng họp.

Ông nội Lâm và Lâm Khinh Khinh đang ở trong phòng bệnh.

Tiểu Thiên khẽ nhúc nhích đi mở phòng bệnh, đứng ở noi đó xin lỗi nói: “Xin lỗi.”

Lâm Khinh Khinh giao Lâm Dực cho ông nội Lâm, cô ấy đi đến trước mặt Tiểu Thiên, nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé?”

Tiểu Thiên nhìn nụ cười ấm áp, thân thiện của Lâm Khinh Khinh, không tự chủ được mà đi ra ngoài.

Trên ban công, Lâm Khinh Khinh nói: “Cô không cần buồn, chúng tôi không trách đâu.”

Tiểu Thiên cúi đầu, như thể đã làm sai điều gì đó.

Lâm Khinh Khinh: “Tiểu Thiên, tôi tin cô là một cô gái dễ thương, sẽ không có ý dọa Tiểu Dực, có lẽ muốn chơi trò chơi với thằng bé phải không?”

Tiểu Thiên gật đầu.

“Cậu ấy không biết chơi những trò chơi khó, nên tôi dạy cậu ấy trò trốn tìm, sau đó trốn vào trong tủ. Cậu ấy thực sự nhìn thấy tôi, nhưng không mở tủ ra tìm tôi. Cuối cùng khí tôi nhảy ra ngoài, Tiểu Dực lại đầy tôi ra, chạy đi.”

Lâm Khinh Khinh kiên nhẫn nghe Tiểu Thiên giải thích, cô ấy gật đầu.

“Tiểu Thiên, cảm ơn.”

“Hả?” Tiểu Thiên sửng sót, cảm ơn cái gì?

Lâm Khinh Khinh nói: “Bác sĩ Tiểu Thiên, cô đến đây để giúp tôi cứu Tiểu Dực, cô là ân nhân của tôi mới đúng. Tiểu Dực đang hôn mê, cô cũng không có ý làm điều đó, không ai biết về điều đó.

Chuyện Tiểu Dực gặp lúc trước, cô cũng không biết, cô tốt bụng đưa thằng bé đi chơi, giờ thằng bé không sao, cho nên không cần phải tự trách mình. Tôi còn phải cảm ơn cô đã giúp tôi chăm sóc Tiểu Dực. Đàn ông bắt cần, cô là nữ, tinh tế hơn, cô có thể giúp tôi chăm sóc Tiểu Dực và ông nội.”

Đây là lần đầu tiên có người gọi cô là bác sĩ Tiểu Thiên. Tiểu Thiên suy nghĩ.

Ngược lại, Tiểu Thiên nghĩ về khuôn mặt của anh hai.

Lâm Khinh Khinh nói: “Mẫn Thận không giận cô, khi anh ấy nghĩ gì đó thì luôn như thế, kể cả lo lắng. Lúc đầu tôi sợ hãi đến mức không dám nói gì vì vẻ ngoài của anh ấy. Sau này, khi tôi tiếp xúc, lúc đó mới phát hiện anh ấy chỉ dùng dáng vẻ này để từ chối bát kỳ ai xen ngang, để người khác không dám tiến tới nói chuyện với anh áy, để giữ mình trong sạch. Anh ấy chỉ có mình cô, sao anh ấy nỡ giận.”

Tiểu Thiên: “Lâm Khinh Khinh, cô biết tôi thích anh ấy không?”

“Tôi nhìn ra rồi.”

Hửm?

Tiểu Thiên bị mắt trí nhớ.

Lâm Khinh Khinh đối xử với tình địch của mình như thế này sao?

Lâm Khinh Khinh: “Bác sĩ Tiểu Thiên, tôi không ghen.”

“Vậy là cô không yêu anh hai tôi.” Tiểu Thiên tức giận.

Lâm Khinh Khinh cười nói: “Không phải không yêu, là bởi vì biết thích trong lòng cô là thích kiểu gì thôi.”

Tiểu Thiên chậm chạp, đây là có ý gì?
 
Chương 826


Chương 826

Có chuyện gì với cô ấy vậy?

Trong lòng Lâm Khinh Khinh biết Tiểu Thiên là cô em gái được các anh trai bảo vệ, đã quen với việc nuông chiều, đàn anh nào cũng muồn bá chiếm, chỉ có thể là của cô ấy.

Tuy nhiên, Tạ Mẫn Thận là người kết hôn sớm nhất, Tiểu Thiên nghiễm nhiên coi cô ấy là “tình địch”.

Tiểu Thiên lẻn vào phòng họp, nhưng cánh cửa đang mở nên bọn họ đều có thể nhìn tháy, cho nên làm khó Tiểu Thiên.

Lâm Khinh Khinh bí mật gửi tin nhắn cho Tạ Mẫn Thận: “Tiểu Thiên sẽ đến.”

Tạ Mẫn Thận liếc nhìn tin nhắn điện thoại. nói: “Tiểu Thiên sắp vào.”

Vì vậy, mọi người đều nhắm mắt cho qua một cách khôn ngoan.

Bọn họ đã quen rồi.

Lâm Khinh Khinh mỏ cửa, nói: “Có thể vào rồi.”

Tiểu Thiên: “Cô giúp tôi, tôi không làm tình địch của cô nữa.”

Vừa nói, cô ấy vừa vụt nhanh vào phòng họp.

Sau lưng, Lâm Khinh Khinh lắc đầu, mỉm cười bất lực.

Tạ Mẫn Thận ngồi xuống thảo luận về tình trạng của Lâm Dực với bọn họ.

Khi Tiểu Thiên tham gia, Tạ Mẫn Thận khôi phục vẻ mặt: “Tiểu Thiên, hãy nói cho anh biết chuyện gì vừa xảy ra.”

“Ò, vâng, thưa anh hai.”

Lâm Dực tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, Lâm Khinh Khinh ngồi ở đầu giường, nhẹ nhàng an ủi, dỗ cậu ấy ngủ.

Tạ Mẫn Thận bước tới, quảng tay qua vai vợ, nói: “Nếu Khinh Khinh là một người mẹ nhất định sẽ rất dịu dàng, hiểu biết.”

Lâm Khinh Khinh hỏi Tạ Mẫn Thận trong bóng tối: “Anh thực sự muốn có một đứa con sao?”

Tạ Mẫn Thận: “Tắt nhiên là muốn. Nếu sau này có con gái, anh sẽ nuông chiều như một cô công chúa.”

Lâm Khinh Khinh cắn môi dưới, không nói gì nữa.

Rốt cuộc cô ấy có nên tiếp tục uống thuốc không?

Cái chết của mẹ vẫn chưa được tìm ra.

Bệnh của Tiểu Dực vẫn chưa được chữa khỏi.

Trước khi cô ấy có thể đưa ra quyét định thì Tạ Mẫn Thận đã phát hiện ra sự việc.

Cái nắng như thiêu đốt của kỳ nghỉ hè khiến người ta rất bồn chồn.

Mỗi ngày Tạ Mẫn Thận đều đền bệnh viện sau khi tan sở để kiểm tra tiến triển mới của tình trạng của Lâm Dực, khi anh ấy trở về nhà, anh ấy sẽ dịu dàng với Lâm Khinh Khinh.

Mỗi làn Lâm Khinh Khinh cầu xin lòng thương xót, Tạ Mẫn Thận đều nói: “Có con, anh tha cho em mười tháng.”

Lâm Khinh Khinh muốn khóc nhưng không ra nước mắt.

Tại sao trong lòng anh ấy chỉ nghĩ đến đứa trẻ?

Tạ Mẫn Thận không hề che giấu mong muồn có con của mình, thậm chí anh ấy còn bắt đầu chủ động cắt giảm giao du, ăn ở nhà cũng có những điều cắm ky, anh ấy còn ép Lâm Khinh Khinh không được ăn đồ cay.

“Mẫn Thận, bây giờ ăn cơm anh cũng quản.” Lâm Khinh Khinh không khỏi than thở.

Tạ Mẫn Thận ngồi xuống, hôn lên môi cô ấy, nói: “Vì mang thai, hãy chịu đựng.”
 
Chương 827


Chương 827

Cô áy hứa sẽ có con khi nào chứ?

Lâm Khinh Khinh thở hồn hẻn.

Khi gia đình ba người Vân Thư đến nhà cũ để ăn cơm, Tạ Mẫn Thận nắm tay Lâm Khinh Khinh, dù có đi dạo cũng phải tới đó ăn cơm.

“Vận động nhiều chút, có lợi cho thụ thai.”

“Mẫn Thận, chúng ta còn trẻ, đừng vội sinh con.”

Lâm Khinh Khinh có gắng thảo luận với Tạ Mẫn Thận.

Không ngò thái độ của Tạ Mẫn Thận vẫn cứng rắn, giọng điệu bá đạo: “Nhân lúc còn trẻ, sinh vài đứa, chúng cùng nhau chơi đùa, giống như Tiểu Tài Thần, giống như viên thịt, lăn trên mặt đắt, rát thú vị.”

Lâm Khinh Khinh: Sinh con như chơi? Còn lăn lộn trên mặt đất? Đây là những gì người ba nói sao?

Cô ấy dường như đã quên khi Vân Thư sinh con, cô cũng nói như chơi.

Khi đến nhà cô ấy, Tạ Mẫn Thận quản lý ché độ ăn uống của Lâm Khinh Khinh, món cay không được ăn, món mặn không được ăn, món quá nhiều dầu mỡ như thịt kho cũng không được ăn.

Ông nội Tạ nhận thấy sự khác thường, ông ấy tức giận nói: “Tạ Mẫn Thận, Khinh Khinh đồng ý lấy con, tại sao con còn quản cả chuyện ăn uống?”

Đến lúc Vân Thư nhắc nhở: “Ông nội, Khinh Khinh không đồng ý, là do Mẫn Thận ép buộc, trực tiếp khiêng đến cục dân chính.”

“Thằng khốn, vợ là để chiều chuộng, bắt chước anh trai cháu đi, chỉ gắp thịt cho Vân Thư, cháu xem bát chị cháu chất đầy thịt thành núi, còn trong đĩa của vợ cháu thì sao? Đáng thương chỉ có rau.”

Lời nói của ông nội Tạ xuyên thấu trái tim cô, Vân Thư cúi đầu nhìn miếng thịt trên bát, lòng cô hỗn loạn, chồng quá yêu cô thì phải làm sao?

Nhìn đồ ăn trong đĩa của Lâm Khinh Khinh chỉ có hai lá bắp cải, sao lại đáng thương như vậy?

“Ông nội, ông không hiểu, gần đây con và Khinh Khinh đang trong quá trình thụ thai.”

Khi Tạ Mẫn Thận nói như thế, trên mặt anh ấy hiện lên nụ cười tự đắc, như anh ấy sắp có con ngay lập tức, anh ấy không còn phải ghen tị với anh trai vì anh trai có con nữa.

Nghĩ đến đây, thị trưởng Tạ trưởng thành, chững chạc, cười ha ha trên bàn ăn tối.

Vân Thư: Điên à?

Lâm Khinh Khinh: Điên rồi!

Ông nội Tạ nghe xong, ha ha, kích động: “Thật sao lão nhị? Khi nào thì được? Đúng đúng đúng, những thứ béo ngậy này không ăn được, quản gia, ông để món thanh đạm ra trước Khinh Khinh đi, món thịt béo ngậy để trước mặt Tiểu Thư.”

Bà Tạ cũng hào hứng: “Mẹ lại sắp làm bà sao?

Sinh hai đứa con trai đúng là tốt, người khác làm bà sớm thì sao? Mẹ hai năm có hai cháu, số lượng nhiều.”

Tạ Mẫn Tây cũng vui vẻ nhìn Tạ Mẫn Thận và Lâm Khinh Khinh: “Anh hai và chị dâu Khinh Khinh, em lại sắp có cháu trai và cháu gái nữa Sao?”

“Sắp thôi.” Tạ Mẫn Thận tự hào nói, mỗi ngày anh ấy đều chăm chỉ, nên có con chỉ là chuyện sớm muộn.

Trong lòng Vân Thư vẫn còn để ý lời nói của ông nội Tạ, để món thịt béo ngậy cho cô ăn là sao?

Mặc dù cô thích ăn, nhưng nói một cách không nễ mặt như thế ổn sao?

Quả nhiên, người yêu cô nhất vẫn là chồng cô.

Lâm Khinh Khinh sinh thì sinh, sau này con trai cô sẽ biết gọi mẹ, chắc chắn sẽ ghen tị với cô.
 
Chương 828


Chương 828

Nghĩ như vậy, cô ăn thịt càng vui vẻ hơn, không ai tranh, cô cũng không cần tự gắp, Tạ Mẫn Hành sẽ gắp cho cô.

Thằng bé nằm trong vòng tay Tạ Mẫn Hành nhìn mọi người nói chuyện rôm rả, nó hào hứng tham gia.

Ah, ah, ah, ah, thằng bé nói thứ ngôn ngữ mà chỉ nó mới hiểu được.

Lâm Khinh Khinh sắp tức chết vì cái miệng của Tạ Mẫn Thận, cô áy quyết định về nhà sẽ khâu miệng Tạ Mẫn Thận, ai bảo anh ấy nói những điều vô nghĩa.

Nhà họ Tạ chuyện tốt liên tiếp, còn Lâm Khinh Khinh không ngừng có chuyện buồn.

Tạ Mẫn Thận thật sự rất muốn có một đứa con, hầu như đêm nào anh ấy cũng lôi kéo Lâm Khinh Khinh “quấn quýt”.

“Mãn Thận, chúng ta thương lượng hẳn hoi chút đã?”

Tạ Mẫn Thận chặn miệng cô ấy: “Thương lượng trên giường.”

Hiếm khi Vân Thư được rảnh rỗi, cuối củng cô cũng nhớ ra chị em tốt của mình.

Lâm Khinh Khinh nóng lòng muốn trốn khỏi Đông Sơn đến nhà của Vân Thư, cô ấy nói: “Cuối cùng cũng nhớ ra tớ rồi à?”

Vân Thư cười nhìn Lâm Khinh Khinh, nói: “Nghe nói gần đây đang thụ thai, như thế nào rồi?”

Lâm Khinh Khinh buồn bã tựa đầu trên ghé sô pha: “Tiểu Thư, khi cậu muốn có con cũng bi thảm như thế này sao?”

“Gì thế, thằng bé đột nhiên tới, vợ chồng tớ cũng không định có sớm như vậy.”

Thằng bé vừa uống sữa vừa nghịch chân.

Vân Thư nhắc nhở: “Đừng ngắng đầu nữa, vét trên cổ lộ hết ra rồi.”

Lâm Khinh Khinh nhanh chóng rụt cỏ lại, dùng cổ che máy dầu vết, Tạ Mẫn Thận đúng là chỗ nào cũng gặm, chỗ nào cũng cắn.

“Tiểu Thư, tớ không muốn có con sớm như vậy, mỗi lần nói chuyện với Mẫn Thận, anh ấy đều không nghe lời, ngày nào cũng đau đầu.” Lâm Khinh Khinh nói với chị em tốt.

Vân Thư: “Chẳng lẽ vì bệnh của Tiểu Dực và cái chết của dì?”

Lâm Khinh Khinh không nói gì, nhưng Vân Thư luôn biết Lâm Khinh Khinh chắc chắn sẽ điều tra tận gốc cái chết của dì Lâm, bắt kể khó khăn như thế nào, cô ấy thà liều mình cũng muốn biết dì Lâm chết như thế nào.

Lâm Khinh Khinh nói: “Tiểu Thư, dù điều tra tới cùng mẹ tớ thực sự chét vì bệnh, tớ cũng có thể chấp nhận. Nhưng cậu biết không, cái chét của mẹ chỉ có Tiểu Dực biết, Lâm Phổ là chồng còn không biết, Lưu Thị lại biết. Sao bà ta biết được chứ? Khi mẹ còn sống, bà ta đã xuất hiện, bà ta là đối thủ cạnh tranh của mẹ, hoặc là bà ta đã giết mẹ, hoặc là bà ta thông đồng với bác sĩ nhân lúc mẹ bị bệnh nằm viện rồi giết mẹ.”

Lâm Khinh Khinh lại nói: “Tiểu Thư, tớ cũng muốn có một đứa con của tớ với Mẫn Thận, nhưng cậu biết không, tớ sợ, tớ sợ mình không thẻ chăm sóc tốt cho đứa bé, tớ sợ không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, nếu đến thời điểm thích hợp, không cần quá vội vàng, tớ sẽ chủ động ngỏ lời, hiện tại tớ khá mệt, Tiểu Thư.”

Cô áy sẽ gắn bó với con đường ca hát, nghề này đã mang lại cho cô ấy thu nhập đáng kẻ, để không phụ lòng mong đợi của công ty, cô ấy đã làm việc rất chăm chỉ để không khiến Tiểu Thư ký hợp đồng vô ích với cô ấy.

Bây giờ còn phải đi học, có thời gian thì phải thường xuyên đến gặp Tiểu Dực, thỉnh thoảng ông nội còn phải đi khám sức khỏe.

Buổi tối về nhà còn phải “hầu hạ” Tạ Mẫn Thận.
 
Chương 829


Chương 829

Cô ấy rất yêu Tạ Mẫn Thận, vì vậy cô ấy chưa bao giờ từ chối, cô ấy xử lý tắt cả những sự cố linh tỉnh trong gia đình nhỏ của mình chỉ vì không muốn Tạ Mẫn Thận lo lắng.

Tạ Mẫn Thận phụ trách bên ngoài, còn cô ấy phụ trách bên trong.

Cô ấy đã làm rất tốt vai trò của một người vợ hiền, cô ấy cũng rất thích điều đó.

Chỉ là gần đây cô ấy mệt mỏi cả về thể chát lẫn tinh thần.

Mỗi ngày cô ấy đều đầu tranh có nên có con hay không.

Mẫn Thận muốn, cô ấy có nên sinh một đứa?

Vân Thư nghe xong thì bắt chước động tác của Tạ Mẫn Hành, khi đang suy nghĩ điều gì sẽ nhịp nhàng gõ ngón tay vào một chỗ nào đó: “Khinh Khinh, chuyện giữa hai vợ chồng cậu, tớ là chị em tốt không thể nói linh tinh. Tớ hiểu suy nghĩ của cậu, tớ chỉ có thể khuyên cậu, chuyện giữa hai vợ: chồng nhát định phải nói với nhau. Là chị em, dù cậu quyết định như thế nào, tớ cũng hoàn toàn ủng hộ cậu. Có chỗ nào cần giúp đỡ, chỉ cần nói, nếu tớ không có khả năng, thì chồng tớ có.”

Lâm Khinh Khinh mỉm cười, cô ấy nói ra những điều đè nén trong lòng gần đây, cảm thầy rất nhẹ nhõm.

Thần Tài bé nhỏ đã ngủ say.

Lâm Khinh Khinh hỏi Vân Thư: “Làm mẹ có cảm giác gì?”

“Cảm giác rất khó nói. Có lúc sẽ tò mò, sao cái bụng bằng phẳng của tớ có thể sinh ra một viên thịt lớn như vậy. Nhìn nó khóc, dù không hiểu nhưng lại muốn giao lưu với nó, khi nó không đá vào bụng, cậu sẽ mong đợi, có phải lại lớn hơn không, nó mở miệng cắn mặt cậu, nước miếng của nó dính vào mặt cậu, cậu sẽ không cảm thấy buồn nôn mà cậu còn nghĩ thằng bé hôn tớ, cái mặt mũm mĩm của nó nhẹ nhàng nằm ở trên cổ tớ ngủ, hơi thở cũng nhẹ hơn…”

Vân Thư đang đắm chìm trong hạnh phúc, Lâm Khinh Khinh cũng không quấy rầy cô, vẻ mặt vừa vui vẻ, vừa dịu dàng.

Cô gái linh động, nghịch ngợm sinh con xong lại dịu dàng như vậy.

Trong lòng Lâm Khinh Khinh hơi lay động.

Giờ phút này, cô ấy đã quyết định muốn có con.

Sinh con của cô ấy và Mẫn Thận.

Bất kẻ cô ấy phải đối mặt với điều gì, cô ấy sẽ chiến đấu để che đậy.

Gia đình cô ấy là quan trọng nhất, Tạ Mẫn Thận mới là quan trọng nhát.

Bây giò cô ấy bắt đầu mong chờ đứa trẻ của cô ấy và Mẫn Thận sẽ như thế nào.

Bệnh viện.

Tạ Mẫn Thận trực tiếp đến đây sau khi tan làm, anh ấy thường thảo luận về tình trạng của Lâm Dực với các anh em của mình.

Hôm đó, Diệp Trĩ Hoa nhắc tới: “Mẫn Thận, con ma trong miệng Tiểu Dực là sao?”

Tạ Mẫn Thận cũng nhận ra, nhưng anh áy không biết.

“Chuyện này chúng ta cần phải điều tra ra, nếu không, bệnh tình của Tiểu Dực sẽ không có manh mối.”

Tạ Mẫn Thận: “Để tôi về hỏi Khinh Khinh, Tiểu Dực và ông nội gần đây thế nào?”

“Anh cũng biết, bệnh tiểu đường của ông nội Lâm không thẻ chữa khỏi. Nhưng may thay có thể kiểm soát. Tâm trạng của Tiểu Dực tạm thời ổn định hơn, gặp bọn họ không còn sợ hãi nữa. Tiểu Thiên vẫn luôn ở bên cạnh thằng bé.” Em ba nói.

Diệp Trĩ Hoa nhìn em ba nói: “Hay là chúng ta thử thôi miên đi?”
 
Chương 830


Chương 830

Em ba cũng có ý này.

Tạ Mẫn Thận không đồng ý.

“Em ấy bị chướng ngại tinh thần, bệnh tự kỷ vẫn chưa chữa khỏi hoàn toàn, néu bây giờ bị thôi miên, rất có thể sau này sẽ không thẻ tỉnh lại, cho nên không thể mạo hiểm.”

Chính vì biết thế nên bọn họ không dám đưa ra quyết định.

Tiểu Thiên yếu ớt nói: “Các anh em, em phát hiện một chuyện rất nhỏ, em không biết có phải là manh mối hay không, chỉ là Tiểu Dực sợ tủ.”

Cái tủ?

Tạ Mẫn Thận dùng ngón trỏ xoa cằm: “Trong nhà có một cái tủ, em ấy không hề sợ, có phải hậu di chứng lần trước không?”

Tiểu Thiên lắc đầu: “Em cũng không biết, có lẽ là em đã quan sát sai, hoặc là hậu di chứng lần trước.”

Tạ Mẫn Thận: “Khả năng quan sát tốt là chuyện tốt, Tiểu Thiên.”

Buổi tối, khi Tạ Mẫn Thận về nhà, Lâm Khinh Khinh đã nấu xong cơm.

“Về rồi à, mau rửa tay lại đây ăn cơm, không cay cũng không béo.”

Tạ Mẫn Thận rất ngạc nhiên, tại sao Lâm Khinh Khinh lại hiểu ra nhanh như vậy?

Phải biết, mấy hôm trước là do anh ấy ép buộc.

Tạ Mẫn Thận trực tiếp vào bếp rửa tay, cách sắp xếp trong nhà của anh ấy sang trọng, sáng sủa, vừa vào cửa thì nhà bếp ở bên tay phải, đúng lúc Lâm Khinh Khinh bưng món ra.

Tạ Mẫn Thận rửa tay xong hát nước một cách trẻ con lên mặt Lâm Khinh Khinh.

“Mẫn Thận, anh làm gì thế.” Dù trách móc, Lâm Khinh Khinh cũng nhẹ nhàng.

Tạ Mẫn Thận đi lên chọc chú mèo con.

Anh ấy vòng tay qua eo Lâm Khinh Khinh, ghé sát vào người: “Khinh Khinh, để anh hôn em.”

Lâm Khinh Khinh: “Cút.” Cho rằng cô ấy không biết mắng người sao?

Tại sao người đàn ông này kết hôn xong lại như thế này?

Ban đêm, không thể tránh khỏi “quán quýt”.

Ngày hôm sau, Tạ Mẫn Thận hỏi Lâm Khinh Khinh trong phòng ngủ: “Khinh Khinh, chiếc thắt lưng đen của anh đâu?”

Lâm Khinh Khinh vẫn đang nấu ăn, cô ấy vặn nhỏ lửa, đi vào phòng ngủ, mở ngăn kéo bên cạnh giường, lấy ra một chiếc thắt lưng mới đưa cho anh ấy: “Mẫn Thận, anh cầm lấy, em vừa mua.”

Vừa nghe Lâm Khinh Khinh mua cho anh áy, không cần phải nói Tạ Mẫn Thận vui mừng như thế nào, anh ấy vui vẻ thát lên: “Quần áo này từ giờ giao hết cho em.”

Lâm Khinh Khinh: “Em vẫn đang nấu canh đó.”

Nói xong, Lâm Khinh Khinh nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cô ấy quên đóng ngăn kéo, khi Tạ Mẫn Thận cúi xuống đóng nó lại.

Anh ấy đã nhìn thấy lọ thuốc bên trong.

Tạ Mẫn Thận lấy lọ thuốc ra, anh ấy đứng thẳng dậy, cẩn thận đọc hướng dẫn trên đó.

Tránh thai, tránh thai khẩn cấp.

Tạ Mẫn Thận hiểu rất rõ về các thành phần trong đó.

Lúc này tắm lưng thẳng tắp của anh ấy cứng ngắc.

Một tay đút túi quần, tay kia bóp chặt lọ thuốc.
 
Chương 759


Chương 759

Vân Thư nhìn An Kỳ với vẻ mặt quan tâm đứa trẻ thiểu năng: “Tuy cô lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng với chỉ số thông minh này, nếu rảnh phải tới bệnh viện khám bệnh, phải chữa.”

Phụt ha ha.

Những người trong văn phòng bắt đầu biến bầu không khí trở nên sôi nồi.

Vân Thư nhanh chóng kéo gần quan hệ với bọn họ.

“Không ai đến nhận ca của tôi sau khi tôi rời đi sao?”

An Kỳ nói: “Quản lý Mao nói thà thiếu còn hơn bừa bãi, không thể tùy tiện tìm người.

Cho nên chỉ có chúng ta, Tiểu Thư, cô từ chức gần nửa năm rồi, có nhanh không.”

“Nhanh, tắt nhiên là nhanh. Tôi sắp nghỉ hè rồi, có kích động không.” Tới từ niềm vui của một sinh viên.

Nhân viên phòng quan hệ đối ngoại: Muốn đánh chết Vân Thư quá.

“An Kỳ, gần đây có tin đồn gì mới không?”

Vân Thư lén lút ngồi bên cạnh An Kỳ.

“Ừm, vẫn là người chúng ta ký hợp đồng.”

“Cao Duy Duy?”

“Ò, nghe nói Bạch Phàm và Cao Duy Duy đang sống cùng nhau ở Mười dặm cổ thành.” An Kỳ nói.

Vân Thư: “Đây không phải chuyện gì lớn, người ta là người yêu sống với nhau là chuyện thường, hơn nữa, Bạch Phàm vào Mười dặm cổ thành còn đi cửa sau, dựa vào tôi.”

“Tất nhiên đó không phải chuyện gì lớn, nhưng việc Duy Duy xuất hiện ở khoa sản là không bình thường.”

“Trời ơi, thật hay giả thế? Có thai rồi? Bọn họ có kết hôn không, đã đăng ký chưa?

Sinh con mà không kết hôn không nhập vào sổ hộ khẩu được đâu.” Tới từ Vân Thư- người đã kết hôn và có con.

Nếu cô không có con, cô thực sự không biết nhập vào sổ hộ khẩu cần giấy chứng nhận kết hôn.

Đương nhiên, hộ khẩu của thằng bé do ba nó, Tạ Mẫn Hành lo liệu.

An Kỳ lặng lẽ kéo Vân Thư: “Nhỏ giọng chút, những đồng nghiệp khác không biết chuyện này.”

Vân Thư cũng che miệng chụm đầu với An Kỳ: “An Kỳ, Cao Duy Duy có thai thật rồi à?”

An Kỳ lắc đầu: “Không chắc, sau khi gặp bác sĩ, cô ấy đã hủy hét hồ sơ bệnh án của mình, bác sĩ cũng là của cô ấy.”

Vân Thư đến công ty gặp An Kỳ, biết được một tin đồn lớn.

Đó là một tin đồn rất lớn, cô phải lên Weibo tìm kiếm mỗi ngày, xem ngày nào Cao Duy Duy bị bóc là đã có thai.

Nếu cô ấy kết hôn, có phải cô nên đi mừng không?

Lâm Khinh Khinh: “Cậu ngơ ngác gì thế?

Lái xe nhìn đường đi.”

Suy nghĩ của Vân Thư bị cắt ngang: “Tớ nhắm mắt lái xe cũng đưa cậu về được.”

Trở về nhà riêng của họ, Vân Thư cho con trai ăn, lướt Weibo bằng điện thoại di động trong tay.

Kỳ lạ, sao An Kỳ lại có tin đó?

Đó là một câu đó đẳng cấp thế giới.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom