Cập nhật mới

Dịch Tôi Là Âm Dương Sư

Chương 40: C40: Ngũ vị tử


Người Đạo gia quan tâm đ ến không tiết lộ tài năng và danh tiếng của họ, đen treo bốn chữ cái nảy to như vậy, chỉ sợ chỉ có mình Chu Tam.

Con sư tử lớn há miệng ở trước cửa hàng, lộ rõ răng nanh. Tôi do dự một chút, rồi trực tiếp đẩy cửa lớn đi vào.

Điều tôi không ngờ tới chính là vừa bước chân đi vào, một bóng đen cũng ập tới trước mặt, tôi phản ứng kịp thời. Bóng đen ở đằng kia ngừng lại một giây trước khi ập lên lồ ng ngực của tôi.

Người trước có chút giật mình, sau khi nhìn rõ mặt mũi của cô ấy, tôi cũng phải lấy làm kinh hãi.

Bóng đen trước mắt ngẩng đầu lên, dĩ nhiên là một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp. Người phụ nữ đeo kính râm. Nhìn thấy cái chớp mắt thất thần của tôi, rồi sau đó trực tiếp quay đầu đi chỗ khác, né qua tôi và Cát Uyển Nhi, đi thẳng ra cửa.

Có điều tôi có để ý. Trong tay cô ấy, còn có một cái dù toàn màu đen như mực.

Người phụ nữ hình như rất quý cái dù màu đen đó, sau khi bước ra ngoài liền ôm cái dù đen vào trong ngực, rất sợ bị người khác cướp mất.

Thu lại ánh mắt. Tướng mạo của Chu Tam vốn cũng không đẹp như thế, huống chỉ hai cọng râu cá trê làm tính hèn mọn bỉ ổi của hẳn thể hiện đến cực hạn, đã là một tên như vậy, mà vẫn còn có dũng khí theo đuổi Từ Phượng.

Tôi chậc lưỡi một hơi. Đúng là cánh rừng lớn thì loại chim gì cũng có.

"Thế nào? Thích người ta rồi phải không? Tôi cho cậu biết, người phụ nữ này có thể nói là không đơn giản, cậu vẫn là đừng có những tâm tư không đứng đắn đó."


Tôi tức giận liếc nhìn Chu Tam, im lặng không nói lời nào.

Chu Tam rõ ràng cũng thấy tôi không có tâm tư hay đùa giỡn nào. Khuôn mặt của hân có hơi thu lại, rồi mời tôi và Cát Uyển Nhi vào trong nhà.

"Nói đi, đến đây tìm tôi có chuyện gì."

"Tôi không thể đến xem một chút sao?"

Tôi vừa nói xong, Chu Tam không khỏi nở nụ cười.

"Thôi nào, không có chuyện gì sẽ không lên điện Tam Bảo, cậu thật sự không chuyện gì, mà lại đến đây gặp tôi sao? Tôi biết rằng tuy nói thời gian không dài, nhưng cũng không phải bởi vì như thế sao.”

Tôi im lặng. Cuối cùng cũng mở miệng.

"Có lẽ chị Từ đã nói với anh, những thứ đó.”

"Thứ đó?”


Chu Tam hình như có chút giật mình, có điều vẫn là bắt đầu nghiêm mặt, người này chính là như vậy. Kể cả lần đầu tiên gặp mặt em trai của hắn, nhìn thấy cũng không đáng tin lắm, nhưng khi xảy ra chuyện, thì một chút cũng không hồ đồ.

"Chính là những thứ Ngũ vị tử* kia!"

Điều tôi không ngờ tới được là những gì sau khi tôi mở miệng nói ra. Chu Tam trực tiếp ngồi thẳng, xuống ghế!

"Những thứ kia là thứ cậu muốn sao?"

Tôi trợn mất trắng nhìn hắn, phản ứng quá khích này của hẳn, ngược lại là nm ngoài dự đoán của tôi.

"Lúc trước Tiểu Phượng không phải nói là muốn một vị đại sư họ Trần sao, chẳng lẽ cậu chính là đại sư Trần kia mà cô ấy nói?"

Tôi im lặng như cũ. Coi như là im lặng tiếp nhận lời của Chu Tam vừa nói.

"Chậc chậc chậc, nếu là chuyện của Tiểu Phượng nhờ cậy, tôi cũng không vòng vo với cậu, chỗ tôi biết những thứ đó cũng không nhiều, có điều tôi biết có một chỗ, chỉ là đến được chỗ đó với khoảng cách xa cũng phải mất mấy ngày, giờ thế này, đến lúc đó tôi sẽ gọi điện cho cậu, cậu để lại cho tôi cách liên lạc đi”

Chu Tam thoải mái lại để cho tôi có chút bất ngờ, có điều nghe ý trong lời nói của hẳn, dường như là nể mặt của Từ Phượng.

Chu Tam vui vẻ, tôi cũng không muốn dây dưa. 'Để lại số điện thoại và địa chỉ, lúc rời đi, tôi xem thử món đồ trong phòng của Chu Tam, suy nghĩ một chút Liền mua chút giấy vàng và chu sa*.

*Chu sa: Là khoáng chất sunfua thủy ngân; Có công dụng làm dịu thần kinh, thị lực, giải độc...

Đã đồng ý với yêu cầu của Mạnh Nhiên, tự nhiên không thể cứ như vây mà quên đi.
 
Chương 41: C41: Không có gì em đùa anh thôi


Chúng tôi từ cửa tiệm của Chu Tam đi ra, đang chuẩn bị rời đi, lại nghe tiếng của Chu Tam truyền từ phía trong ra ngoài, ý tứ của hắn là vào ngày mai, khoảng thời gian này tôi hãng tới gặp hắn.

Tôi có chút đoán không ra được ý định của Chu Tam, nhưng mà vẫn lên tiếng đáp lại.

Tôi đem chu sa cùng lá bùa đưa cho Cát Uyển Nhi, sau đó lại dẫn cô ấy đi chợ, mua một con gà trống toàn thân đỏ hồng.

Tôi nhớ, thứ mà ông nội để lại cho tôi, có một số pháp khí mà ông đã dùng qua, nhưng hiện tại Mạnh Nhiên không phải là oán linh, oán linh thật sự chính là đứa bé trong bụng của cô ấy. Muốn đối phó với thứ kia, đương nhiên không thể ngồi im chờ chết, mà phải là chủ động xuất kích.

Tôi trở lại quán trọ, vì tránh cho ông chủ quán trọ nhìn thấy, tôi dứt khoát bảo Cát Uyển Nhi đem những thứ đó vào phòng của em ấy, mà tôi thì trở về phòng mình cầm theo một cái ống mực. Ba nhánh liễu khô quát, đề phòng biến cố xảy ra.

Tôi trộn chu sa trộn với tiết gà, sau đó rót nó vào ống mực.


Còn lại tôi vẽ ba lá bùa. Đây là lần đầu tiên tôi vẽ bùa, trong sách nói phải nín thở tập trung tỉnh thần, ngưng tụ lại tỉnh lực của toàn thân thì bùa vẽ ra mới có hiệu quả, nín thở tập trung tỉnh thần thì tôi làm được, còn ngưng tụ lại tinh lực của toàn thân thì có chút miễn cưỡng, hi vọng sẽ có tác dụng,

Nhưng khi tôi vừa quay đầu lại, lại thấy Cát Uyển Nhi ngu ngơ tại chỗ, ánh mắt cô ấy mê man, một tay. đặt vào trên ống mực, miệng hình như còn đang lầm nhẩm gì đó. Truyện được Edit bởi Vô Ảnh Các.

Tôi cảm thấy chuyện này có chút không đúng, đang định mở miệng nhắc nhớ cô ấy, thì lại phát hiện ánh mắt cô đã khôi phục lại bình thường, chỉ là Cát Uyển Nhi ung dung mở miệng, nói với tôi một câu không đầu không đuôi, "Ông nội năm đó thật lợi hại!”

Tôi ngạc nhiên, từ nhỏ tới lớn, tôi biết ông nội là một người nghiêm khắc, không chỉ không cho tôi đụng vào mấy chuyện vớt xác, thậm chí chỉ cần tôi học tập không nghiêm túc sẽ bị ông quở mắng.

Về sau cũng là bởi vì cha tôi đi vớt xác, tìm không thấy xác mới mang theo tôi, từ đó về sau thái độ của ông mới thay đổi một chút.

"Em vừa mới nói cái gì?”

Tôi nhìn gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự vô hại, kinh ngạc mở miệng.

Cát Uyến Nhi giống như đã höi thần lại, quay đầu nhếch miệng cười với tôi một cái, cũng không giải thích nhiều.

"Không có gì, em đùa anh thôi."


Cát Uyển Nhi lại cười một tiếng, lúc này tôi mới thu hồi ánh mắt đang đặt trên gương mặt cô ấy về, nếu như tôi thật sự tin eô ấy chỉ đùa tôi, vậy thì tôi cũng thật quá ngây thơ rồi.

Cát Uyến Nhi có bí mật, mà lại còn là bí mật không bình thường, chỉ là nếu như cô ấy không muốn nói thì tôi cũng sẽ không ép cô ấy. Tôi tin chỉ cần tới lúc thích hợp, cô tự nhiên sẽ nói cho tôi biết.

Với lại Cát Lão Đầu lại không để cô ấy đi học, ngược lại học Tứ thư ngũ kinh, chỉ riêng chuyện này cũng đủ khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Tôi cười cười, gõ đầu cô ấy một cái, lúc này mới mở miệng nói: "Đêm nay em ở yên trong phòng, anh ra ngoài có chút việc, sáng mai anh sẽ về."

Cát Uyển Nhĩ cũng không hỏi tôi xảy ra chuyện gì, mà chỉ khéo léo gật đầu.

"Vậy em đi nấu cơm!”


Rất sớm trước đây, tiền của tôi đều đã đưa hết cho Cát Uyển Nhi giữ, tên như ý nghĩa, cô ấy bây giờ chính là quản gia của tôi, nhìn hai viên bánh bao tròn trước ngực của cô ấy vì động tác mạnh mà hơi nảy lên, tôi không khỏi nhớ lại lời Cát Lão Đầu nói với tôi trước khi ông ấy chết.

Ông ấy nói nếu như tôi và Cát Uyển Nhi tâm đầu ý hợp, thì kết làm vợ chồng cũng không phải là không thể.

Trần Tùng ơi là Trần Tùng, mày đúng thật là kẻ phát rồ.

Tôi tự cho mình một bạt tay, hiện tại Cát Uyển Nhi cũng chỉ mới mười sáu tuổi, thế mà tôi lại sinh ra loại suy nghĩ này.

Ăn xong cơm tối, tôi mang theo thứ mình đã chuẩn bị đi ra ngoài, gió đêm thổi nhẹ, Sau khi từ biệt Cát Uyển Nhi, xác định cửa phòng trọ đã đóng lại, lúc này tôi mới hít sâu một hơi, đi về phía bờ sông Hồng. Cũng chính là nơi tôi đã hẹn với Mạnh Nhiên.
 
Chương 42: C42: Vô vị


Không bao lâu, văng sáng cuổi cùng phía chân trời cũng đã biến mất hoàn toàn, tiếp theo là bóng đêm âm trầm từ bốn phía ùa đến.

Bất kể là ai, đối với bóng tối cũng sẽ có một loại cảm giác sợ hãi không nói nên lời, đương nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Mà thứ tôi sợ hãi, chính là sẽ có một gương mặt trắng bệch đội nhiên xuất hiện, nghe ông nội nói, khi còn bé tôi đã từng bị quỷ điều khiển một lần. Nửa đêm chạy vào trong núi, nếu như không phải nửa đêm cha tôi thuận tay phát hiện tôi không có ở trong phòng, chỉ sợ lần đó tôi sẽ phải ở lại trên núi mãi mãi.

Đối với những lời mà ông nội kế lại tôi không có một chút ấn tượng nào, ấn tượng duy nhất là một gương mặt trắng bệch, giống như là của phụ nữ, nhưng lại có chút giống mặt của người giấy, cho tới bây giờ, thứ tôi có thể nhớ lại cũng chỉ có thế.

Không bao lâu sau, tôi đã đi tới nơi hôm qua, nơi này cách sông Hồng còn một đoạn, tuy nói vậy, nhưng tôi vẫn có thể nghe được bên kia sông Hồng vang lên tiếng nước chảy róc rách, cùng với những tiếng vang tôi không cách nào phân biệt được.

Tôi đem đồ vật mình mang đến đặt trên mặt đất, im tôi đập thình thịch, dù sao đây cũng coi như là lần đầu tiên tôi làm chuyện này, lần trước cưỡng ép với thi thể lên, suýt chút góp cả mạng mình vào. Lần này tuy nói là chuẩn bị đầy đủ, nhưng cũng có thể nói là lần đầu tiên, trong lòng đương nhiên sẽ lo lắng.


Cũng chính là lúc trong lòng tôi đang thấp thỏm, một cơn gió lạnh thổi qua. Một cảm giác lạnh lẽo lập tức lan tràn từ chân tới đỉnh đầu, tôi nhịn không được hắt hơi một cái, trên mặt xuất hiện mấy giợt nước.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với gương mặt trắng bệch.

"Cái đệt, lúc cô xuất hiện có thế đừng dọa người như vậy không."

Suy nghĩ khi nãy của tôi đã hoàn toàn hòa vào gương mặt trắng bệch kia, Mạnh Nhiên đột nhiên xuất hiện, quả thật làm tôi giật cả mình.

Nghe tôi nói như thế, Mạnh Nhiên nhanh chóng rơi từ không trung xuống. So với tối hôm qua, linh hồn cô ấy hình như trở nên hư ảo trong suốt hơn rất nhiều.


"Cô làm sao vậy?"

Phát hiện Mạnh Nhiên có một chút thay đối, tôi hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh, Mạnh Nhiên liền chỉ chỉ cánh tay của tôi, chỉ vào ngón tay mà tôi cần nát tối hôm qua.

"Máu của cậu, khiến tôi không thoải mái."

Lời của Mạnh Nhiên làm tôi nhớ tới đêm qua tôi vừa muốn lấy máu dính lên trán của cô ấy, liền xuất hiện một tiếng thét thảm thiết, mà tiếng kêu thảm đó là phát ra từ một đứa trẻ. Với lại khi nhìn thấy máu trên tay của tôi, hình như Mạnh Nhiên cũng thấy có chút không tự nhiên, nhanh chóng biến mất.

"Vô vị."

Nghe được Mạnh Nhiên nói như vậy, tôi nhanh chóng rụt lại ngón tay hôm qua mình cắn nát, nhưng mà như thế cũng chắc nhở tôi, lúc trước bị quỷ dẫn tới trong sông Hồng. Suýt chút nữa không thể lên nổi, hình như là do vết thương trên bàn tay của tôi, bắt lấy bàn tay đang túm mắt cá chân, thứ đó giống như chạm phải cái gì ghê gớm, nhanh chóng thu lại cánh tay đang túm lấy mắt cá chân của tôi.

Tên kia hình như cũng sợ máu của tôi, nếu như không phải là máu của tôi, tôi quả thật cũng không biết lần đó có thể an toàn lên bờ hay không.
 
Chương 43: C43: Chính là chỗ này


Chẳng lẽ nguyên nhân thật sự là do máu của tôi?

Câu hỏi này đương nhiên không ai có thể trả lời, hiện tại tôi cũng chỉ dựa vào chuyện trước đó để xác nhận, nếu như thật sự gặp phải nguy hiểm, tôi cũng có thể thứ một lần.

“Cô biết hướng thi thể bị chìm không?”

Tôi liếc mắt nhìn Mạnh Nhiên, ánh mắt của tôi đặt trên mặt nước, mặt nước tuy tĩnh lặng, nhưng ở phía đáy nước, có một lưỡng âm khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường được còn chưa tiêu tan, đó giống như một mối hiểm họa to lớn, nhưng chuyện đã tới bước này, cũng không còn đường cho tôi lùi lại nữa, cũng chỉ có thể cần răng kiên trì đi tiếp.

"Không xa, ngay gần đầu ngưồn sông Hồng”

Mạnh Nhiên ở đẳng trước, một người một quỷ cứ như vậy yên lặng đi tới phưng hướng mà Mạnh Nhiên chỉ. Hình ảnh này nếu để Chu Tam nhìn thấy, chỉ sợ ngay cả cầm của hẳn cũng rơi ra ngoài, dù sao người quỷ không chung đường.


Nơi cô ấy chỉ là một chỗ nước cạn, nhìn qua cũng không sâu. Chắc là men bờ sông bị lũ chảy qua tạo thành vũng bùn, sau đó nước sông lại chảy tới, một bộ phận nước được giữ lại trong đó, tạo thành một vùng nước cạn chỉ sâu khoảng mười mét.

“Cô chắc là chỗ này sao?”

Trên mặt nước là sự tĩnh lặng hài hòa. Thật sự. nhìn không ra là có vấn đề gì, thậm chí âm khí nổi lên ở sông Hồng, ở chỗ này cũng không thấy nhiều, găn như là biến mất.

“Chính là chỗ này”

Mạnh Nhiên cũng không giải thích nhiều, xem ra cũng không phải chuyện gì lớn

Lúc đem thuyền đi ra, dây thừng đặt ở trên thuyền đã được tôi đã bôi máu của gà trống hòa với chu sa, ở mũi thuyền và giữa thuyền thì có bùa trấn thị, dù sao lúc Mạnh Nhiên tự sát ở đâu sông này, trong cơ thể cô ấy cũng có một đứa trẻ hơn sáu tháng, đã sớm hình thành thân thể, chỉ hy vọng biện pháp của tôi có tác dụng.


Lấy ống mực ra, sợi dây thừng nhúng trong ống mực cũng đã sớm bị tôi lôi ra, buộc ở đuôi thuyền, một đầu dây khác, bị tôi túm chặt trong tay, cả sợi dây đều dính máu trong ống mực, tôi lấy ra ba nhánh liễu khô, buộc ở bên hông.

Tôi vẫn luôn nhớ như in câu nói kia, Quỷ Hồn có cường đại hay không được quyết định bởi việc nó có ảnh hưởng tới từ trường bốn phía của người bình thường được không, Quỷ Hồn không thế trực tiếp làm bị thương người, chỉ có thể lợi dụng ảo giác để khống chế người, sau đó để cho người đó tự tạo thành tổn thương cho bản thân.

Cây liễu có tác dụng xua đuổi tà ma, đứa bé của Mạnh Nhiên chìm ở dưới đáy sông, nếu như muốn hại tôi thì chỉ có thể tới gần tôi, mà khi đó, nhánh cây liễu này sẽ có thể bảo vệ tôi.

Chỉ cần nó không ảnh hưởng tới tôi, tới lúc đó tôi lại để cho Mạnh Nhiên xuống dưới đó, làm chiếc cầu nối, như vậy có thể khiến th thể Mạnh Nhiên nổi lên, tới ngày thi thể trôi nổi trên mặt sông, lúc đó có thể sử dụng thủ tục vớt xác bình thường.

Nghĩ tới đây, tôi bất giác siết chặt sợi dây thừng trong tay.

Chiếc thuyền giấy đặt ở trên mặt nước cạn, tôi ở trên mặt đất quỳ lạy, lấy lá bùa vàng ra, gấp thành hình dạng của một đứa bé, sau đó dùng hương vẽ hình khuôn mặt, thời điểm hai chân người giấy ngâm vào trong nước, lá bùa vàng lập tức mềm nhữn, toàn bộ người giấy lúc này đã đổ gục xuống, cũng chính là lúc này, vốn dĩ chiếc thuyền giấy đang nằm im bỗng dung hơn run lên, sau đó chậm rãi di chuyển về phía phần giữa dòng. Truyện được Edit bởi Vô Ảnh Các

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, một cơn gió thổi tới, tôi không nhịn được rùng mình, hóa ra trong lúc không chú ý, mồ hôi đã sớm thấm ướt phần lưng phía sau của tôi
 
Chương 44: C44: Không còn gặp lại


Tôi nín thở tập trung tỉnh thần, cùng lúc đó, ở phía đối diện tôi, một bóng dáng màu trắng bỗng dung xuất hiện, lúc đầu tôi còn chưa phản ứng kịp, thế nhưng giây tiếp theo bóng trằng đã bay vọt tới trước mặt của tôi.

Tôi thậm chí còn thấy rõ gương mặt dữ tợn của bóng trắng đó, cái miệng của nó há to hết cỡ, giống như muốn một ngựm nuốt tôi vào.

Vài giây kinh ngạc cùng giật mình trôi qua, tôi lặng yên không một tiếng động rút ra một nhánh liễu khô, lúc bóng trắng đó tới gần thân thể của tôi, tôi vung cảnh liễu ra ngoài.

“Vụt...." Một tiếng vang truyền tới từ phía mặt nước.

Tôi tiếp tục vung, khiến mặt sông sôi trào giống như nước sôi, sôi trào này giống như sẽ lập tức bao phủ lấy người giấy nửa quỳ ở phía bờ sông, không còn gặp lại.


Tôi lại nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi hột đã chảy dọc theo gò má của tôi xuống mấy lần. Tôi nhìn người giấy không chớp mắt, cành liễu vừa võ dưới nước, trực tiếp đánh tan mấy quỷ ảnh vừa xuất hiện.

Rất nhanh, quỷ ảnh khác lại xuất hiện thêm lăn nữa. Nhưng mà lúc này tôi lại đứng sững sờ tại chỗ, bởi vì quỷ ảnh xuất hiện trước mặt tôi, cũng không phải gương mặt dữ tợn dọa người, mà nó mỉm cười. Tôi cố gắng giữ lại bình tĩnh, đắc biệt là sau khi quỷ ảnh đó xuất hiện, theo sát phía sau nó, còn là một quỷ ảnh tương đối già nua.

Trên mặt tôi hiện lên vẻ giằng co, mặc dù tôi mấy thứ này đều là giả, đều là ảo giác, nhưng tôi không đành lòng móc ra nhánh cây liễu, cho dù là chỉ nhìn lâu hơn một chút cũng được. Tôi cũng có thể cảm thấy như bọn họ vẫn khỏe mạnh ở bên cạnh tôi?

Không sai, thứ tôi nhìn thấy chính là hai bóng người, của cha và ông nội tôi

Trong mắt tôi thoáng xuất hiện nước mắt, chỉ là ngắn ngủi trong giây lát. Quỷ ảnh đã vọt lên tới trước mặt của tôi, tay nó vuốt lên gò má tôi, một cảm giác ấm áp bỗng dưng xuất hiện, đây là hơi ấm quen thuộc mà tôi muốn hướng tới cỡ nào!

Hai mắt lưng tròng cuối cùng cũng hóa thành hai giọt nước mắt chảy dài.

“Thật xin lỗi, ông nội!"

“Vụt...."


Lần thứ hai vỗ nhánh cây liễu, hai bóng trắng hiện lên vẻ mặt thống khổ, sau đó biến mất.

Cũng chính là sau khi chúng nó biến mất, tôi mới phát hiện người giấy dưới chân đã bị nước sông thấm ướt, chỉ sợ là khi nãy chỉ cần tôi chậm chân một chút, người giấy sẽ lập tức bị cuốn vào trong dòng nước.

Thuyền giấy không có người chèo chống, rất nhanh sẽ chìm nghim, mà tôi cũng bởi vì mất hết sức lực, cho nên bị kéo tới tận chỗ giữa dòng nước.

Nếu như quả thật tôi bị rơi xuống dưới, vậy thì cho dù thế nào tôi cũng sẽ không lên được bờ.

Nghĩ tới đây, phía sau lưng tôi lập tức đổ mồ hôi lạnh, thế nhưng hiện tại còn chưa muộn! Rất nhanh tôi liền lôi ra một cây nến từ trên người, châm nến rên rồi đặt ở phía sau người giấy, giá của ngọn nến giống như hải đăng ở trên biển. Có nó tọa trấn, vốn dĩ người giấy bị nước sông làm ướt đẫm, thế mà lại đứng thẳng lên một cách kỳ tích.

Xem ra trong sách ông nội viết không sai, quả nhiên có tác dụng.


Một khúc nhạc đệm như thế, lòng tin của tôi cũng tăng lên nhiều, nhánh liễu cuối cùng cũng bị tôi cầm ở trong tay.

Hiện tại thuyền giấy đã di chuyển tới vị trí trung tâm của dòng nước, cách vị trí chính giữa cũng chỉ có ba mét mà thôi, tôi biết đây mới là lúc quan trọng nhất.

Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị đối phó với tình huống sắp xuất hiện, để cho Mạnh Nhiên vào nước, nước sông vốn dã dần bình tĩnh ban đầu, thế mà lại trở nên sôi trào, thậm chí còn mãnh liệt hơn mấy lần.

Vốn dĩ nơi này không có âm khí, lại cũng bởi vì sự sôi trào này, thế mà tất cả âm khí đều tụ tập tới vị trí chính giữa, sau đó hóa thành bộ dạng đám mây giống một đứa trẻ, đám mây ngưng tụ. Một tiếng nổ lớn trấn động đột nhiên nổ vang giữa không trung.

“Đoàng!”
 
Chương 45: C45: Tôi cũng không biết


'Đoàng' một tiếng, sợi dây thừng trong tay tôi 'phựt' một tiếng, trực tiếp đứt ra.

Cùng lúc đó, ngọn nến dưới chân tôi cũng bị dập tắt, ngay tiếp theo người giấy dưới chân cũng bị nước sông đang sôi trào cuốn đi, cuối cùng là thuyền giấy, sau khi người giấy đang căm lái biến mất, thuyền giấy run rẩy mấy lần, cuối cùng cũng bị nước sông đang sôi trào nuốt chửng.

Mây đen phía trên trời bỗng dưng nổ tung, tôi chỉ cảm thấy yết hầu ngòn ngọt, mọt sợi máu áu tươi đã từ khóe miệng của tôi chảy xuống.

Cả người tôi bị cỗ lực lượng này hất tung ra phía sau, cho dù có muốn làm gì, cũng đã trở nên vô ích, nhưng mà chuyện đáng mừng nhất chính là, sau khi tất cả chuyện này xảy ra, mặt nước đần đăn bình tĩnh lại. Chỉ là mặt ngoài bờ sông, toàn bộ đã bị bọt nước. màu trắng bao phủ.

Âm khí xung quanh cũng không tiêu tán, cứ ngưng tụ ở trên mặt nước như vậy.

Tôi giấy dụa bò dậy từ dưới đất, hình như Mạnh Nhiên đang đứng một biên muốn đưa tay kéo tôi Nhưng trên người tôi có lẽ là có thứ gì rất kinh khủng, khiến cô ấy do dự, cuối cùng cũng không kéo.

Tôi nhanh chóng phản ứng lại, lau vết máu ở khóe miệng đi. Lúc này Mạnh Nhiên mới đi tới bên cạnh tôi.


“Thế nào, xảy ra chuyện gì vậy, không phải mọi chuyện vẫn luôn rất tốt sao”

Tôi nuốt một ngụm máu đang còn sót lại trong miệng xuống bụng, đừng nói tới Mạnh Nhiên bày ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, mà coi như tôi, cũng rất ngơ ngác.

'Theo lý mà nói mọi chuyện phải rất thuật lợi, nhưng chính là trong chớp mắt, tất cả những chuyện ôi làm lúc trước đều tốn công vô ích, một bước đi sai, chính là sai tất cả, lúc giây thừng bị đứt, đã thể hiện chuyện này tôi làm đã thất bại.

“Tôi cũng không biết”

Nhìn mặt nước đã bình tĩnh trở lại, trong lòng tôi có chút sợ hãi, nếu như lực trùng kích khi nãy lớn hơn một chút nữa, chỉ sợ là tôi cũng không hộc máu đơn giản như vậy.

Xem ra chuyện này tôi nghĩ quá mức đơn giản rồi, hoàn toàn chính xác, mọi chuyện ngay từ đầu đều rất bình thường, nhưng chuyện vừa xảy ra, lại vượt ngoài dự liệu của tôi, thật giống như, lực lượng đối kháng vớitôi đột nhiên mạnh lên mấy lần, nhưng mà ở trong đó, lại có cảm giác bi thương không nói nên lời.


Thậm chí cảm giác tuyệt vọng kia tôi có thể cảm nhận được.

Nhìn một đống bừa bộn, tôi nhịn cảm giác đau đớn ở lồ ng ngực, tôi nhìn Mạnh Nhiên lắc đầu.

“Vốn dĩ khi nãy tôi muốn để cô xuống đó, ít ra cũng có thể đem nó ra, nhưng xem ra, người hắn hận không phải là cô, thời điểm tôi bị đánh bay ra ngoài, cảm nhận được một chút bi thương. Tôi nghĩ, nó oán hận người đàn ông kia!"

“Cái gì!"

Mạnh Nhiên che miệng, ngơ ngác hỏi. . Truyện Teen Hay

“Nó, sao nó có thể biết A Hổ, lúc A Hổ rời đi, nó cũng chỉ mới hơn hai tháng”

Mạnh Nhiên vừa khóc, vẫn không có nước mắt như cũ, nhưng nhiệt độ xung quanh lại bắt đầu giảm xuống.

Coi như Mạnh Nhiên nói như thế, nhưng tôi biết chắc chắn mình không nhận nhăm, cỗ lực lượng kia mang theo bi thương cùng oán hận.

"Cô biết hắn ta đang ở đâu không?”
 
Chương 46: C46: Sao hiện tại lại lật lọng


Tôi cảm thấy câu hỏi này thật sự không có ý nghĩa, nếu như Mạnh Nhiên biết hẳn ở đâu, chỉ sợ trước kia đã sớm đi tìm hắn, căn gì nhảy sông tự sát

Quả nhiên, Mạnh Nhiên lắc đầu.

“Bây giờ trừ khi tìm ra A Hổ, chỉ có hẳn xuất hiện, mới có thể để thi thể của cô nổi lên”

Mạnh Nhiên vẫn là một bộ dạng mờ mịt, tôi có chút không đành lòng, nhưng vẫn mở miệng nói: “Cô có biết số điện thoại của hắn không?"

Mạnh Nhiên läo đầu.

“Số điện thoại gọi không được, mà coi như gọi được thì thế nào, có tác dụng gì, cậu cũng không thể, đánh thức một người đang giả vờ ngủ, cũng không thể tìm thấy một người muốn tránh chính mình”


Thời điểm nói câu này, Mạnh Nhiên mở mịt luống cuống, trên mặt không có chút biểu tình nào, thậm chí sau khi cô ấy nói ra câu đó, một chút cảm giác oán hận nhàn nhạt đã bắt đầu phát ra từ trên người cô. Nhìn thấy nó, tôi nhanh chóng kết thúc tra hỏi.

Sâu trong lòng, Mạnh Nhiên yêu tên đàn ông kia, nhưng cũng chính vì vậy, lúc Mạnh Nhiên đang nhớ lại tên kia, mới có thể sinh ra oán hận.

Thật đúng là khó giải quyết.

Nếu như không phải Mạnh Nhiên tìm tới cửa, tôi chắc chắn sẽ không nhận một chuyện phiền phức như vậy, nhưng bây giờ. Chí ít là buổi tối ngày hôm nay, sẽ không thế đem thi thế vớt lên được.

“Đêm nay tôi đã không còn biện pháp nào nữa, đêm mai tôi còn có việc, mà nếu như không có việc, tôi cũng chưa nghĩ ra biện pháp vớt thi thể cô lên,Trừ khi có thể tìm ra người đàn ông trong miệng cô, có lẽ nếu hắn ta ở đây, sẽ còn chút hy vọng” Truyện được Edit bởi Hàn Lạc Du của Vô Ảnh Các.

Thật sự là có hy vọng, nhưng mà rất xa vời

Nói xong, tôi đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc, nhưng Mạnh Nhiên nghe xong lại không làm theo.

“Cậu đã hứa với tôi, sao hiện tại lại lật lọng?”

Mạnh Nhiên còn chưa dứt lời, tôi đã trực tiếp đánh gãy lời cô ấy.

“Đầu tiên, là chính cô tìm tới tôi. Thứ hai, chuyện nên làm tôi đã làm, tôi cũng không nói là không giúp cô, chỉ là tạm thời tôi còn chưa có biện pháp tốt hơn. Thứ ba, chuyện liên quan tới cô, tôi cảm thấy cô cũng chưa nói tất cả rõ rang với tôi.


Ba câu nói, lại khiến Mạnh Nhiên ngu ngơ tại chỗ, gió sông thổi tới, thân thể cô ấy hư ảo giống như giây tiếp theo sẽ trực tiếp tan biến.

Mạnh Nhiên trầm mặc rất lâu, mắt thấy không. còn sớm, tôi cũng không muốn tiếp tục chuyện này nữa. Nhanh chóng mang theo những thứ còn lại chuẩn bị trở về.

Trước khi đi, tôi nhìn đồng hồ, vừa lúc mười hai giờ đêm.

Sở dĩ nói Mạnh Nhiên còn có chuyện dấu diếm tôi, đó chính là do tôi suy đoán. Theo lý mà nói, khi tên đàn ông kia rời đi lúc đó Mạnh Nhiên mới có thai được hai tháng, cái đó căn bản không thể xem là một đứa. bé, sao có thể sinh ra ý thức?

Sau cùng lời tôi nói cũng rất rõ ràng. Tôi nghĩ nếu như Mạnh Nhiên muốn giải quyết chuyện này, nhất định sẽ tìm tới tôi.

Tôi kéo thân thể mệt mỏi quay trở về phòng trọ, Tần thứ nhất ra tay, cứ như vậy mà thất bại. Cho dù ít hay nhiều vẫn để lại cho tôi chút đả kích.

Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, thời điểm tôi đẩy cửa phòng trọ ra, lại phát phiện Cát Uyển Nhi ngồi trước thềm đá, đang ngủ gà ngủ gật, thời điểm tôi đẩy cửa làm cô ấy tỉnh lại, cô ấy chỉ liếc mắt nhìn tôi một chút, sau đó cả người lập tức bổ nhào về phía tôi.


“Anh đi đâu vậy, muộn như vậy còn chưa trở về, em lo lắng gần chết”

Tôi bị Cát Uyển Nhi ôm ấy, mặt mo này của tôi có chút không chịu được, từ nhỏ tới lớn, khí nào tôi đã được con gái chủ động ôm. Tuy rằng Cát Uyển Nhi mới mười sáu, nhưng thân thể đã phát d*c hoàn chỉnh, đặc biệt là phần trước ngực, không thua gì so với Từ Phượng hơn cô ấy tận bảy, tám tuổi.

“Em chỉ còn một người thân duy nhất là anh. Nếu như anh cũng xảy ra chuyện, thì em phải làm sao!”

Vừa nói, Cát Uyển Nhi vừa nhỏ giọng thút thít.

Tôi là một kẻ không sợ trời không sợ đất, từ nhỏ tới lớn đi vớt xác cùng cha và ông nội cũng chưa từng cảm thấy sợ hãi. Thế nhưng có một thứ khiến tôi rất sợ, đó là nước mắt của con gái.

Khi còn bé tranh luận cùng con gái, chỉ cần đối phương vừa khóc, tôi nhất định sẽ thua. Mà dựa theo lời ông nội nói, nếu để cho phụ nữ vì mình mà rơi nước mất, thì mình nhất định đã nợ họ.
 
Chương 47: C47: Một đêm bình an


Tôi vỗ vỗ bả vai gầy yếu của Cát Uyển Nhi, trong lòng không khỏi có chút đau lòng.

“Đồ ngốc này, không phải là anh về rồi sao”

Thứ khó chịu được nhất chính là người đẹp khóc, huống gì còn là một người đẹp như nụ hoa mới chớm nở, cái mạng này của tôi, nói không chừng là do Cát Lão Đầu cứu về, người thân của tôi, bao gồm cả cô ấy.

Tôi vuốt vuốt đầu nhỏ của Cát Uyển Nhi, lúc này cô ấy mới yên lòng, quay lại phòng của mình.

Một đêm bình an. Vừa tới rạng sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Tôi xoa xoa cái cổ đau nhức, cầm điện thoại lên, ghé mắt nhìn. Là Phượng Từ gọi tới. Lúc này gọi thoại cho tôi, có chuyện gì à?


Tôi ôm một bụng nghĩ vấn ấn nút nghe, không nghĩ là điện thoại vừa mới kết nối, bên kia đã truyền tới tiếng khóc của Từ Phượng.

“Trần Tùng, cậu ở đâu, mau cứu chị!”

Giọng của Từ Phượng có chút nghẹn ngào, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, thầm than không tốt, bởi vì mấy hôm nay lo chuyện của Mạnh Nhiên, tôi suýt nữa quên mất chuyện Từ Phượng liên quan tới quan tài cổ giữa sông, bởi vì Từ Phượng cùng tôi trở về thôn cùng ôi, khoảng cách với nơi này quá xa cho nên cô ấy cũng không mơ thấy ác mộng nữa.

Nhưng bây giờ Từ Phượng đã về, chuyện của Mạnh Nhiên cùng Cát Uyển Nhi làm tôi quên mất Từ Phượng.

Giấc mơ câu hồn đoạt phách Từ Phượng đã mơ thấy năm lần, nếu như mơ lại thêm lần nữa, chỉ sợ Từ Phượng sẽ mất đi thần trí, nhưng vừa rồi cô ấy còn gọi điện cầu cứu tôi, xem ra giấc mộng thứ sáu vẫn chưa mơ thấy.

Cô ấy gọi điện thoại cho tôi, đó chỉ có thể nói là cô ấy lại gặp phải chuyện này, chỉ có tôi có thể giúp cô ấy.

Tôi cầm điện thoại lên, đánh thức Cát Uyển Nhi vẫn còn đang ngủ, lúc này mới mang theo Cát Uyến Nhi nhanh chóng tới chỗ Từ Phượng.

Vừa tới nhà Từ Phượng, tôi đã nhận ra có chút không bình thường, âm khi bên trong, so với trước kia mạnh hơn không ít

“Thời điểm đi vào, nhất định phải nắm chặt lấy tay anh.”

Nhánh liễu còn thừa lại đêm qua, hiện tại được tôi nắm chặt trong tay.


Bên ngoài trời nẵng chói chang, bên trong biệt thự, lại lạnh tới thấu xương, sắc mặt của tôi lập tức thay đổi, âm khí dày đặc như vậy, tuyệt đối không phải quỷ hồn bình thường có thể tạo ra.

“Trên, trên tầng hai!”

Đột nhiên Cát Uyển Nhi lại nắm chặt lấy quần áo tôi, nhỏ giọng lầm bẩm, gương mặt nhỏ bị dọa tới xanh xám. Lời nói truyền từ trong miệng cô ấy ra, cũng làm cho người khác giật mình, chẳng lẽ, Cát Uyển Nhi có thể nhìn thấy thứ đó?

Nên biết là cho dù là tôi, cũng chỉ có thể cảm nhận thấy đối phương nếu đối phương đứng trước mặt, thậm chí còn không nhìn thấy đối phương. Nhưng hôm nay, Cát Uyển Nhi chỉ dựa vào âm khí bốn phía, đã có thể nhìn thấy vị trí rõ ràng của đối phương

Tôi trừng mắt nhìn Cát Uyển Nhị, vẻ mặt không thể tin được, gương mặt nhỏ nhắn của cô ấy tràn đầy hoảng sợ.

“Anh Tùng, tốt nhất anh nhanh lên một chút, em phát hiện, nó đã đi tới trong nhà của chị Phượng”


Nghe Cát Uyển Nhi nói vậy, lòng tôi thắt lại, tranh thủ thời gian xông lên tầng hai, không nghĩ tới vừa mới xông lên, một mùi cá tanh đã đập vào mặt.

Mùi tanh đột nhiên xông tới bất thình lình, làm tôi thiếu chứt nữa bị sặc ngất.

Chịu đựng mùi tanh hôi gay mũi, tôi đẩy cửa phòng Từ Phượng ra. Không nghĩ là mùi cá tanh trong này càng đậm hơn, những thứ mùi hôi kia giống như bị phóng đại vô số lần, tràn ngập trong không khí. Giống như một lớp sương mù mỏng, dính lại trên người.

Tôi vừa vào cửa đã nhìn lướt qua cách bày biện trong phòng, trên bàn trà, trên sàn nhà, đều bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu trắng, nhìn không rõ. Tôi gọi Từ Phượng một tiếng, mới nghe được một chút tiếng vang rất nhỏ truyền tới từ phòng bếp.

Tôi dựa vào nơi phát ra tiếng động đi qua đó, nhưng không ngờ lúc tôi vừa tới cửa bếp, một con dao gọt hoa quả đã lao thắng về phía trần mình.

Trong khoảng thời gian này, tôi lăn lộn rất nhiều, cho nên năng lực phản ứng đã sớm nâng cao, một đao bổ xuống. Tôi nghiêng người, lưới đao xot qua mũi, chóp mũi đau xót.
 
Chương 48: C48: Mơ một nửa


Không nghĩ rằng máu tươi từ chop mũi ồ ạt chảy ra. Một tiếng thét chói tai cữing truyền tới từ phía tai bên kia, bóng người tập kích tôi cũng lập tức mềm nhữn. Edit Vô Ảnh Các/ Công Tử Như Họa/Như Vân.

Tôi tập trung nhìn vào, mới phát hiện kẻ tập kích mình, vậy mà lại là Từ Phượng.

Gương mặt Từ Phượng lúc này cũng trắng bệch, hơi thở mong manh, mắt thấy chính là cái loại là hít vào nhầu mà thở ra thì ít. Tôi cũng không nghĩ quá nhiều, lập tức cởi áo ngủ, đỡ cô ấy ngồi dậy, đưa lưng về phía mình, tôi đứa tay cần nát ngón giữa, lập tức vẽ một lá bùa trên lưng Từ Phượng.

Vừa mới phác họa xong hình bùa, nhìn mắt thường cũng có thể thấy được từng sợi khói đen xông ra từ đỉnh đầu Từ Phượng, cũng vào thời điểm này, Cát Uyển Nhi cũng bước vào trong phòng.

“Anh Tùng, anh bị thương rồi kia”

Tôi khoát tay, ra hiệu vết thương nhỏ không căn quan tâm.

“Nó đi rồi!"


Cát Uyển Nhĩ nhìn một vòng, lúc này mới nhẹ nhàng mở miệng, hoàn toàn chính xác. Nếu như Cát Uyển Nhi không nói thì tôi cũng thật sự không chú ý, mùi cá tanh cùng sương mù khi nãy đã hoàn toàn biến mất.

Ngoại trừ một mảnh hỗn độn trước mắt, mọi thứ giống như chưa từng xảy ra.

Ngay cả khí đen trên thân thể Từ Phượng, cũng bởi vì do lá bùa, cho nên không thấy gì nữa

Đồ ông nội để lại, quả thật dùng tốt!

Ngay lúc tôi đang thắc mắc thứ tà ma đó rốt cuộc là gì thì Từ Phượng lúc này cũng đã chậm rãi tỉnh dậy.

Áo ngủ của Từ Phượng được Cát Uyển Nhi mặc lại, khi nãy tôi cởi áo ngủ của Từ Phượng, trong lòng không có một chút d*c vọng nào.


“Uyển Nhi, em dìu chị Từ vào nghỉ ngơi đi, anh nấu cho chị ấy một bát canh dưỡng thần”

Không nghĩ tới tôi vừa bước đi ra ngoài được hai bước, Từ Phượng đã gọi tôi lại.

“Chờ một chút, chị, chị lại nằm mơ, nhưng mà lần này, chỉ mơ có một nửa, thứ trong mơ nói sẽ khiến cho chị cùng cậu phải trả cái giá đắt”

Lời của Từ Phượng khiến tôi giật mình, nhưng mà rất nhanh tôi đã phát hiện ra nguyên nhân, có lẽ là do Huyết Ngư đã hòa vào trong cơ thể tôi, nữ quỷ kia chỉ biết tôi cầm Huyết Ngư. Nếu như cho tôi lựa chọn, tôi tuyệt đối sẽ không đụng vào thứ tà vật này. Khiến cho tôi mỗi ngày tỉnh lại đều lo lắng có phải là ngày cuối mình được sống hay không.

“Chị nghỉ ngơi trước đi, chuyện còn lại, tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết, hai ngày này để Uyển Nhi ở cùng chị đi, tôi cũng sẽ thường xuyên tới”

Hiện tại người có thể giải quyết chuyện này, tôi càng nghĩ, càng cảm thấy chỉ có một người nguyện ra tay, với lại nếu như chuyện này có quan hệ với Từ Phường, tôi cảm thấy có lẽ hản sẽ đồng ý không chút do dự, thậm chí còn hấp tấp chạy tới xin được giúp.

Nhìn thấy gương mặt Từ Phượng có chút hồng hào, tôi cùng Cát Uyển Nhi nhẹ gật đầu, lúc này mới đi ra khỏi cửa, xem ra, căn phải nhanh chóng đi tới chỗ tên kia.

Không biết tên kia nhìn thấy tôi sớm như vậy, có cảm thấy kinh ngạc hay không.
 
Chương 49: C49: Mất đi thần trí


Tôi vỗ nhẹ vào vả vai gầy yếu của Cát Uyển Nhi, trong lòng không khỏi có chứt đau lòng.

“Con bé ngốc này, anh không phải đã trở lại rồi sao?"

Thật khó để kháng cự lại mỹ nhân, huống chỉ còn là một đóa hoa mới chớm nở. Cái mạng này của tôi nói không chừng là được lão Cát hốt trở về, người thân của tôi sao lại không phải là cô ấy chứ.

Xoa xoa cái đầu nhỏ của Cát Uyển Nhi, cô ấy mới an lòng quay về phòng.

Một đêm yên bình qua đi. Sáng sớm hôm sau tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Vặn cái cổ nhức mỏi, tôi lấy điện thoại ra nhìn thì thấy là Từ Phượng gọi đến. Lúc này gọi cho tôi là có chuyện gì vậy.

Tôi mang theo nghỉ vấn bắt máy, không ngờ điện thoại vừa thông tiếng Từ Phượng la khóc liền từ đầu dây bên kia truyền tới.


“Trần Tùng, em đang ở đâu, cứu chị với!"

Giọng nói của Từ Phượng có chút nghẹn ngào Lòng tôi lộp bộp một tiếng, không xong rồi, vì chuyện nhà và Mạnh Nhiên, tôi suýt chút nữa đã quên Từ phượng cũng có dây dưa với cái quan tài cổ trên sông Hồng Hà. Ban đầu bởi vì Từ Phượng cùng tôi về lại trong thôn. Khoảng cách quá xa nên thứ kia không thể nào ảnh hưởng đến sóng não của Từ Phượng, Từ Phương tự nhiên cũng sẽ không gặp ác mộng

Nhưng giờ đây Từ Phượng đã quay vẽ, bởi vì sự tình của Mạnh Nhiên cùng Cát Uyển Nhị, trong nhất thời tôi thế mà đem Từ Phượng quãng ra đằng sau đầu

Trước đó đã bị câu hồn đoạt phách năm lần, nếu thêm lần nữa, Từ Phượng e rằng sẽ mất đi thần trí. Nhưng vừa rồi còn có thể kêu cứu với tôi, hẳn là ác mộng thứ sáu kia vẫn còn chưa đến.

Cô ấy gọi điện cho tôi, chỉ có thể giải thích là cô ấy mới đụng phải chuyện này, và chỉ tôi mới có thể giúp cô ấy

Tôi cầm điện thoại, đánh thức Cát Uyến Nhi còn đang trong giấc mộng, mang theo cô ấy hùng hùng hổ hổ chạy đến chung cư Từ Phượng ở.


Vừa đến dưới lầu chung cư tôi đã nhận ra một khí tức không giống bình thường. Âm khí trong tòa nhà so với lần trước mạnh hơn không ít

“Chờ lát nữa đi vào, nhớ cố gắng hết sức nắm lấy anh”

Đêm qua còn thừa một cành liễu, hiện tại đã bị tôi nắm lấy trong tay

Bên ngoài mặt trời đã lên cao, nhưng khi bước vào tòa nhà, cái lạnh thấu xương lập tức quét tới. Sắc mặt tôi khẽ biến, âm khí dày đặc như vậy tuyệt đối không phải thứ do quỷ hồn bình thường có thể làm ra.

“Ở.. ở lầu hai!”

Cát Uyển Nhi đang níu lấy áo tôi đột nhiên thì thầm một câu, khuôn mặt nhỏ đã bị dọa đến xanh mét. Lời nói trong miệng của cô ấy truyền đến càng làm người ta không tin nổi, chẳng lẽ Cát Uyển Nhi có thể nhìn thấy những thứ kia?

Phải biết rắng chính tôi đây, chỉ khi nào đối phương đứng ngay trước mặt, tôi mới có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó, thậm chí có thể nhìn thấy nó. Nhưng hôm nay Cát Uyển Nhi chỉ dựa vào âm khí bốn phía mà lại có thể lập tức biết rõ ràng đối phương đang ở đâu.

Tôi quay đầu lại nhìn Cát Uyển Nhi với một ánh mắt khó tin, khuôn mặt nhỏ xinh xắn của người đằng sau tràn ngập sự sợ hãi

“Anh Tùng, anh nhanh lên đi, em phát hiện nó đã vào trong nhà Từ Phượng rồi."
 
Chương 50: C50: Canh dưỡng thần


Cát Uyển Nhi vừa nói như vậy, trái tim tôi liền thắt lại, vội vã xông lên tầng hai. Không nghĩ tới vừa mới đi lên, một mùi cá tanh làm da đầu tê dại đập vào mặt.

Mùi tanh đó bất thình lình lao thắng lên đầu tôi, suýt chứt nữa làm tôi ngất ngay tại chỗ

Kịch liệt chịu đựng mùi vị nồng nặc đó, tôi đẩy cửa nhà Từ Phượng ra. Không ngờ rằng mùi cá tanh lại càng đậm hơn, mùi hôi đó dường như được phóng đại lên vô số lần, tràn ngập trong không khí. Giống như một tầng sương mù dính chặt lấy tất cả bộ phận trên cơ thể

Sau khi vào phòng, điều đầu tiên tôi làm là nhìn lướt qua đồ đạc bày biện trong phòng. Trên bàn trà, trên sàn nhà đều bị phủ một lớp sương màu xám trắng, không nhìn được rõ ràng. Tôi lên tiếng gọi Từ Phượng, rồi đột nhiên nghe thấy một âm thanh nhỏ phát ra từ phía nhà bếp.

Tôi lần tìm theo âm thanh đó, nhưng không ngờ trong chớp mắt khi tôi vọt tới nhà bếp, một con dao phay trực tiếp nhằm đến trán tôi bổ xuống

Trong khoảng thời gian này trải qua đủ loại chuyện, năng lực phản ứng của tôi đã sớm không còn nhanh nhạy nữa. Con dao sượt qua gò má tôi, chóp mũi tôi đau nhói, hình như nó đứt rồi.


Lại không nghĩ đến khoảnh khắc máu trào ra từ mũi, một tiếng thét chói tai và hoảng sợ đến cực điểm truyền đến, bóng người tấn công tôi cũng đột nhiên mềm nhũn ngã xuống

Tôi tập trung nhìn vào mới phát hiện người vừa tấn công tôi là Từ Phượng

Sắc mặt Từ Phượng lúc này tái nhợt, hơi thở mỏng manh, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều. Tôi không suy nghĩ lâu trực tiếp cởi áo ngủ của cô ấy, nhấc cô ấy xuống đất ngồi dựa vào tôi. Tôi cần ngón tay giữa vẽ lên lưng Tự Phương một lá bùa.

Vừa mới phác họa lá bùa xong, từng sợ khí đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường thoát ra từ đỉnh đầu Từ Phượng. Lúc này Cát Uyển Nhi cũng vào đến phòng

“Anh Tùng, anh bị thương”

Tôi xua tay, tỏ ý vết thương nhỏ không đáng ngại

“Nó đi rồi!"

Cát Uyển Nhĩ nhìn bốn phía xung quanh một hồi rồi mới nhàn nhạt mở miệng, hoàn toàn chuẩn xác. Nếu Cát Uyến Nhi không nói tôi cũng không để ý, mùi tanh cùng tầng sương xám trắng tràn ngập trên sàn nhà lúc bước vào đều đã tiêu tan.

Ngoại trừ đống hỗn độn trước mắt, mọi thứ dường như chưa từng xảy ra


Ngay cả khí đen trên cơ thể Từ Phượng cũng biến mất vì phù chú.

Những gì ông nội để lại quả thực rất được việc

Đang lúc tôi tự hỏi thứ tà ám bất thình lình xảy ra kia là gì, Từ Phượng đã từ từ tỉnh dậy.

Áo ngủ Cát Uyển Nhi đã đem khoác lại lên mình Từ Phượng. Về phần vừa rồi tôi cởi áo Từ Phượng, lòng thế mà lại chẳng còn kiều diễm chỉ tâm (rung động, phản ứng các thứ) như trước đây nữa.

“Uyển Nhi, em đìu cô ấy vào phòng nghỉ ngơi, anh sẽ nấu cho cô ấy một bát canh dưỡng thần”

Nhưng bất ngờ là khi tôi vừa bước được hai bước, Tự Phượng liền gọi tôi lại

“Chờ một chút, chị, chị lại mơ thấy nó. Nhưng lần này chỉ có một nửa, sau đó cô ta nói sẽ để cho chị và cả em phải trả giá đắt"


Câu nói của Từ Phượng khiến tôi hơi giật mình, nhưng sau đó tôi đã nhanh chóng phát hiện ra lý do.

Sợ rằng con cá đỏ đó đã dung hợp với thân thể của tôi. Nữ quỷ kia chỉ biết tôi lấy đi mảnh huyết ngư, làm sao mà tôi biết được, nếu cho tôi chọn lại, tôi sẽ chẳng bao giờ chạm vào thứ đồ tà tính đó đâu. Làm cho tôi mỗi sáng tỉnh dậy việc đầu tiên là nhìn xem mình có còn sống hay không

“Chị nghỉ ngơi trước đi. Còn chuyện đó em sẽ nghĩ cách giải quyết. Hai ngày này em để Uyến Nhi chăm sóc chị, em cũng sẽ thường xuyên ghé lại”

Người hiện tại có thể giải quyết chuyện này, tôi nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra một người. Hơn nữa thấy nếu chuyện này liên quan đến Từ Phượng hắn nhất định sẽ đồng ý không chút do dự, thậm chí còn tung tăng chạy đi yêu cầu được hỗ trợ ấy chứ.

Chẳng biết hắn có kinh ngạc khi thấy tôi sớm như vậy đã đến hay không.
 
Chương 51: C51: Đồ sứ


Lần thứ hai bước chân vào cửa tiệm của Chu Tam đã là giữa trưa.

Tôi không có tìm hiểu đến cùng chuyện vì sao Cát Uyển Nhi lại biết rõ ma quỷ tồn tại ở đâu. Cùng lắm trải qua lần này tôi cũng biết Cát Uyển Nhi không tăm thường. Có lẽ lúc trước lão Cát bảo tôi thay ông ấy chiếu cố tốt Cát Uyển Nhi, không phải là không có lý do.

Khi tôi đến, Chu Tam có vẻ hơi kinh ngạc, chòm râu cá trê vểnh lên, lộ ra hai cái răng cửa lớn.

“Tôi nói này Trần tiểu ca, tôi không phải bảo cậu buổi tối mới đến sao. Sẽ không nóng vội đến mức đến sớm như vậy chứ. Có câu dục tốc bất đạt (nóng vội sẽ hỏng việc),quá sớm, quá sớm”

Tôi không biết Chu Tam bảo tôi đến qua đêm rốt cuộc là có chuyện gì, tôi lần này đến vì mục đích khác Đó là cái quan tài cổ ở sông Hồng Hà. Theo tôi nghĩ nữ quỷ trong cỗ quan tài kia rất sợ máu của tôi, mặc dù điều này đã đủ để bảo vệ Từ Phượng, nhưng tôi không thể lưu lại đây cả đời, rồi cũng sẽ có một ngày rời đi


Từ Phượng là ân nhân của tôi, sao tôi có thể trơ mắt nhìn cô ấy xảy ra chuyện. Chỉ là ngoài việc có thể dọa chạy nữ quỷ kia thì dường như các mặt khác không có cách nào nhất lao vĩnh dật (một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, ở đây có ý là diệt một lần cho xong rồi đi chơi)

Trừ khi tra rõ được lai lịch nữ quỷ, cũng chỉ có như vậy mới tìm được căn nguyên, nhất lao vĩnh dật.

Người quen thuộc âm dương phong thủy nhất ở đây chỉ có mỗi Chu Tam. Mặc dù hắn chẳng đáng tin cho lắm, nhưng trên thực tế, nghiêm túc mà nói thì hẳn vẫn có mấy phần thực lực. Ít nhất tôi thấy nếu hiện tại tôi cùng Chu Tam so sánh với nhau, Chu Tam sẽ là lão đạo, thành thạo và hiểu biết hơn tôi nhiều

Chuyện quan tài cổ sông Hồng Hà, tôi không thể nghĩ ra người thứ hai có thể giúp được mình

“Tôi cũng không nghĩ sớm như vậy đã quấy rầy anh Tam. Quả thật là hết cách rồi mới phải tìm đến"

“Dừng, cậu vừa gọi tôi là gì?"

“Anh Tam!”

Tôi nhất thời kinh ngạc.

“Khỏi, tiểu tử cậu mau đem hai tiếng anh Tam này thu hồi đi, tôi chẳng có tai to mặt lớn như vậy. Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là phường trộm cắp). Nói đi chuyện gì, tôi cảnh cáo trước, nếu nhờ tôi giúp thì hông làm đâu”


Tôi không ngờ Chu Tam lại cự tuyệt gọn gàng như vậy, thậm chí tôi còn chưa kịp nói gì hắn đã muốn không đếm xia tới. Nhưng hẳn không biết nếu tôi dám đến tìm hẳn, cũng đã sẵn sàng để bị tự chối rồi

Chu Tam là ai? Một con cáo già chẳng có chút đứng đắn nào. Người như hắn thế mà lại đồng ý tìm thuốc cho tôi, còn sẵn sàng ra sông vớt xác. Đây là vì cái gì? Còn chẳng phải là vì Từ Phượng hả?

Mà hiện tại chuyện tôi muốn nói là của chính Từ Phượng. Nếu như vậy mà hắn cũng không đáp ứng thì e rằng cả đời này cũng đừng hòng theo đuổi được cô ấy.

“Anh Tam nói cũng đừng chắc chẩn quá. Chuyện ôi sắp nói anh nhất định sẽ giúp, hơn nữa còn tận tâm tận lực mà giúp”

Nghe tôi nói vậy, Chu Tam có vẻ rất hứng thú, không nói mấy lời châm chọc nữa, cũng không làm ngơ, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi một lúc, rồi mới nghỉ ngờ hỏi, “Tiểu tử cậu rất tự tin rằng tôi sẽ giúp cậu ư?”

“Không có dùi kim cương, thì đừng ôm nghề đồ sứ (*)"


(*): Đồ sứ cổ đại hỏng thì sẽ không ném đi mà kêu người đến sửa. Sử dụng dùi kim cương chính là cách khoan tay ở hiện đại. Khoan thủng hai lỗ ở chỗ bị bế rồi dùng sợi đông mảnh gần lại. Bởi vì khoan đồ sứ rất khó khăn, không tỉ mi sẽ không được nên không có dùi kim cương thì đừng làm nghề đồ gốm. Nghĩa là không có bản lĩnh thì đừng đi làm chuyện chẳng làm được.

Nói xong tôi liền đem sự tình lúc sáng của Từ Phượng kể cho hẳn nghe

Bận bịu lắm sao, anh có giúp hay là không?”

Vốn dĩ tôi cho rằng hầu như chẳng căn suy xét, Chu Tam sẽ trực tiếp đồng ý ngay Nhưng trên thực tế tên này lại đang do dự. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy hẳn do dự về những điều liên quan đến Từ Phượng

Sau một lúc lâu, Chu Tam mới nhẹ nhàng gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu. Rồi lại gật đầu thêm lần nữa.
 
Chương 52: C52: Nói cái gì đến hy vọng


“Rốt cuộc là gật hay là lắc, đùa hả, nếu anh không dám thì tôi tự đi một mình. Chỉ là tới lúc ấy anh chẳng còn hy vọng để ôm nữa đâu. Bất kể tôi có thành công hay không, anh đương nhiên sẽ chẳng được Từ Phượng bỏ vào trong mắt. Nếu thất bại, càng xong chuyện, đến cả người anh cũng chẳng gặp được. Nói cái gì đến hy vọng”

Nói xong tôi giả vờ bỏ đi.

“Được rồi, tiểu tử cậu đạo hạnh ít ỏi, đừng có ở trước mặt tôi la lối om sòm. Cậu có biết vì sao tôi biết Từ Phượng trúng tà nhưng vẫn không dám ra tay không?"

"Vì sao!"

Nghe Chu Tam nói, tôi có chút buồn bực. Theo lý thì Chu Tam thích Từ Phượng. Đối phương gặp nạn hắn sẽ không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn. Nhưng trên thực tế Từ Phượng đã nằm mơ đến lần thứ sáu rồi, may mà giấc mơ này còn mơ chưa xong. Nếu không bây giờ chẳng còn là Từ Phượng bình thường nữa.

“Cậu không biết, chỗ này của chúng ta, ở thời Chiến Quốc là một pháo đài quân sự, sau lại bị người ta chiếm mất, tàn sát cả nhà tướng quân thủ thành. Đàn ông thì chôn thây trong cánh đồng phía tây, đàn bà thì bị bán làm gái mại dâm”


“Tướng quân thủ thành đó họ Vương. Biết thất thành chỉ chuyện sớm muộn, cho nên trước khi thành bị chiếm, ông ta đã giết vợ con rồi chôn cất ngay trong thành. Cậu có biết trong thành khi đó là vị trí nào ở hiện tại không?

Nghe Chu Tam nói, lòng tôi liền có chút suy đoán.

“Chính là đáy sông Hồng Hà bây giờ. Cỗ quan tài kia không phải là bị nước cuốn trôi mà là khi khởi công, phá hủy nền mộ, nước chảy ngược vào đem nó nổi lên. Vốn dĩ đã không có chuyện gì, nhưng ai ngờ có một công nhân lại đem người cùng đồ vật lấy mất. Tôi đã sớm điều tra qua, như tình huống bây giờ, căn bản công nhân chỉ lấy nó, hiện tại đồ vật cũng mất. Cậu muốn tôi giúp cậu, chỉ bằng bản lĩnh của chúng ta, chính là đi nộp mạng”

Chu Tam nói một hơi dài, tai tôi nghe mà lòng. thầm giật mình. Hóa ra Chu Tam đã bí mật tìm hiểu vụ quan tài cổ, chuyện này chắc hẳn hẳn chưa nói cho ai biết.

“Nếu anh đã ngầm điều tra, cho thấy anh vẫn rất quan tâm đ ến Từ Phượng. Bây giờ là cơ hội của anh, tôi không muốn nói nhiều, vẫn là hai câu kia, anh không đi thì tôi đi. Từ Phượng là ân nhân của tôi, lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng không từ”


Sắc mặt Chu Tam bởi vì câu tôi nói mà ngày càng khó coi, cuối cùng hắn im lặng.

“Tối nay vẫn còn một việc, nếu anh còn muốn tôi giúp, anh biết phải làm gì rồi đấy"

Thành thật mà nói câu này chỉ là suy đoán của tôi, hắn có kế hoạch gì, tối nay cần tôi hay không, tôi hoàn toàn không biết

Chỉ là ngày hôm qua cái cô gái mang theo chiếc ô đen rời đi kia có chút kỳ quái. Hơn nữa sau khi cô ấy vừa đi, Chu Tam liền lấy người ta ra đùa cợt tôi, cuối cùng lại bảo tôi đến đây qua đêm. Dường như chỉ ra một điều, rằng Chu Tam bảo tôi qua đêm rất có thể bởi vì cô gái đó

“Cậu đang ép tôi!”

"Tôi đang ăn ngay nói thật”

Lời này vừa dứt, khuôn mặt Chu Tam đã biến thành màu gan lợn. Thật sự không ngờ được, người như hắn cũng bị tôi làm cho tức giận như vậy.
 
Chương 53: C53: Một lời đã định


Chu Tam tức thì có tức, nhưng sau khi qua đi dường như rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

“Được rồi, tôi cũng chẳng nhiều lời với cậu làm gì. Cậu nói không sai, đúng là có chuyện tôi cần cậu giúp. Nhưng tôi nói trước, phải giúp tôi rồi tôi mới giúp cậu!"

“Một lời đã định!”

Tôi không hề sợ Chu Tam sẽ đổi ý, thậm chí sâu trong nội Tâm Chu Tam bây giờ không chừng đang mừng thầm, nghĩ rằng gian kế của mình đã thành công

Chu Tam là ai? Cáo già xảo quyệt không một người nào so bì nổi. Cho dù là thuận nước đẩy thuyền cũng được, tự làm tự chịu cũng được, nhanh chóng giao dịch là xem như đã xong một nửa

“Nhưng nhóc này, có câu này tôi phải nói rõ ràng cho cậu biết, muốn giải quyết hồn ma bà già ở Hồng Hà thì phải xuống sông. Đó gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thẳng. Đến được hang ổ thì mới có thể Tìm ra nhược điểm của đối phương”

Tôi không phản bác lời đề nghị của Chu Tam. Hắn biết rõ lai lịch của nữ quỷ hơn tôi. Có lẽ hắn đã sớm nghĩ ra biện pháp đối phó, nhưng chẳng qua còn thiếu vài thứ chưa xong mà thôi.


“Được rồi, tôi không nói nhiều nữa. Trước tiên cậu cứ đến đây, chuyện tối hôm nay nhất định phải làm nên trò trống cho tôi, nếu cậu vẫn còn muốn tôi giúp cậu."

Tôi liếc mắt nhìn Chu Tam một chút. Nhưng tôi lại bắt đầu cảm thấy khá tò mò về chuyện mà Chu Tam đang vội. Hôm qua đã nói với tôi một lần, chắc hẳn chẳng phải đơn giản là việc vặt

Bước vào phòng sau của cửa tiệm, Chu Tam nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai mới lấy từ trong két sắt ra một thứ

Đó là một cái túi vải màu nâu nhạt, bên trong hình như chưa đồ gì đó, phồng lên. Nhưng phía ngoài bị phủ một tầng vải bạt nên không nhìn ra được gì, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra là một vật có hình khối

“Đây là?"

Tôi ngắm nghía món đồ kia một chút, Chu Tam lại nhìn quanh bốn phía lần nữa, sau đó mới cẩn thận mở túi ra

Tôi không nói gì cả. Đây là địa phương của hắn, làm gì mà sợ thành như vậy? Nhưng khi thấy Chu Tam đem thứ đó ra ngoài hoàn toàn, tim tôi khẽ động, yết hầu nhịn không được giật giật vài cái.


Thứ Chu Tam do dự mãi mới lấy ra, hóa ra là một khối vàng!

Khối vàng này giống với khối vàng chúng ta thường thấy, khác biệt duy nhất là dưới ánh mặt trời, nó phát ra kim quang lấp lánh

"Đây là?"

Tôi nhìn vào nó, nhất thời không hiếu gì cả. Nếu nó là đồ thật thì là cả một vấn đề không nhỏ. Khối vàng lớn như vậy, giá trị lên đến bao nhiêu chứ

“Cái này tôi nhận tay hôm qua, coi như cho cậu nghía một chút, tiểu tử cậu đừng có mà lỡ miệng”

Tôi nhìn khối vàng trong tay Chu Tam, chợt nhớ đến cô gái hôm qua.

“Chẳng lẽ là cô gái hôm qua đưa cho anh?”

Chu Tam chỉ đưa tay lên làm một động tác im lặng

“Nếu không phải cô ta đưa nó cho tôi, tôi còn căn cậu giúp à?”
 
Chương 54: C54: Cái gì không thích hợp cơ


Nghe lời này của Chu Tam, xem ra chuyện này có vẻ rất khó khăn. Không thì hắn đã chắng bảo tôi tới hỗ trợ. Phải biết rằng tôi hiện tại chỉ biết lở dở lương ương, phù chú đạo thuật gì đó đều dựa vào hai cuốn sách ông nội và lão Cát để lại mà làm.

Cho nên nói lần này tôi giúp Chu Tam chẳng bắng nói Chu Tam dạy cho tôi kinh nghiệm củng kiến thức mới.

“Tại sao, cô gái đó bỏ lại khối vàng này, thủ lao của anh à?"

Chu Tam cất lại khối vàng, nhét vào két sắt lần nữa. Sau đó nói, “Chứ cậu nghĩ sao, bình thường nói cậu nghe Tam gia tôi bản lĩnh không phải là hư danh mấy người lại chả tin, hiện tại khách lớn tìm đến cửa đã tin chưa?”

Chu Tam dường như rất đắc ý. Nhưng lòng tôi không hiểu sao lại cảm thấy có chút kỷ lạ. Khách gì lại đi lấy khối vàng làm thù lao, quá là khó tin. Nhưng mà ngẫm lại bản lĩnh của Chu Tam tôi liền không lo lắng nữa. Dù sao ở đây hắn lợi hại hơn tôi nhiều. Googl𝑒‎ 𝓷gay‎ tra𝓷g‎ —‎ 𝘛R𝙪𝖬𝘛‎ RUY𝗘N.ⅤN‎ —

“Ok, tôi tin anh”

Nói vậy là tôi không muốn hỏi đến cùng lai lịch của khối vàng, cứ yên lặng ở trong tiệm của Chu Tam chờ đến đêm là được.

Khi ánh nắng cuối cùng rơi xuống, Chu Tam mặc một thân đạo bào màu vàng đi ra. Tôi không ngờ hắn lại long trọng như vậy, nhưng xem ra hẳn cũng có chút không quen

“Bây giờ anh có thể nói những việc chúng ta sẽ làm đêm nay rồi đó."


"Tôi nhìn Chu Tam trong chiếc áo choàng vàng, đối phương khẽ cười, tâm trạng có vẻ rất tốt

“Không giấu cậu. Chẳng lẽ ngày hôm qua bước chân vào cửa tiệm cậu không phát hiện có gì đó không thích hợp à?"

“Cái gì không thích hợp cơ?"

Thành thật mà nói hôm qua vào tiệm Chu Tam tôi không những không phát hiện ra chỗ nào không đúng mà còn suýt nữa đụng vào phụ nữ. Ngoài chuyện ăn mặc hơi kỳ lạ ra, hình như chẳng sai ở đâu cả. Trừ cái ô màu đen trong tay, quả thật là không có gì cổ quái hết.

Có lẽ thấy tôi sững sờ, Chu Tam cười cười, lúc này mới nói, "Trước sau vẫn ngơ ngẩn, Hôm qua cậu vào cửa không chú ý đến một cỗ thi khí (mùi tử thị) à?”

“Thi khí á?”

Thực ra cho đến bây giờ tôi vẫn không biết thi khí là gì, làm sao cảm nhận được nó chứ?

"Xem ra tiểu tử cậu vẫn còn quá ít kinh nghiệm. Nói cậu biết, cái người hôm qua cậu gặp vốn dĩ không phải người sống”


“Cái gì?”

Câu nói của Chu Tam làm tôi nhịn không được rùng mình một cái, hôm qua thậm chí tôi còn đối mặt với cô gái đó. Tất cả mọi điểm của đối phương hầu như chẳng khác với người thường. Nhưng giờ Chu Tam lại nói cô ta không phải người sống, sao lại không làm tôi sốc được chứ

“Nếu không phải người sống sao có thể bước đi như người bình thường?”

Tôi hỏi đến cái này, Chu Tam lại chỉ cười, không trả lời

“Cậu đó, biết quá ít. Sau này cậu sẽ rõ thôi. Trước. hết đừng hỏi, cậu không bắt kịp trong một thời gian ngắn đâu. Vẽ phần những chuyện khác cậu cũng không cần hỏi tôi, rồi cậu sẽ tự hiểu”

Chu Tam nhẹ nhàng mở miệng. Tôi chỉ gật đầu. Lần đầu tiên tôi cảm thấy kiến thức của mình quá ít. Ít nhất là tại thời điểm này tôi cảm thấy đúng là vậy.

Chu Tam mang theo rất nhiều thứ, nhưng tôi đại khái nhìn một chút thì thấy trong số những thứ mà Chu Tam đem hầu hết đều là đồ thường dùng, chẳng hạn như bùa, kính bát quái, ngoài ra còn có rất nhiều chỉ đỏ

Thứ làm tôi ngạc nhiên nhất là tên này thế mà lại mang theo một con gà trống lớn

Tôi càng hoang mang hơn.

Chẳng mấy chốc dưới sự dẫn đường của Chu Tam, tôi đã theo hắn ra khỏi nhà. Tên Chu Tam này lại không hướng đến khu phố sầm uất mà là ngọn núi phía sau nội thành

Nghe nói ngọn núi này mấy năm trước gặp cháy lớn, dường như thiêu hết tất cả mọi thứ. Mấy năm qua đi mới dần khôi phục lại hình dạng trước đó
 
Chương 55: C55: Chính là nhà này


Chu Tam đêm hôm khuya khoắt mang tôi vào núi sâu, chẳng lẽ có liên quan đến cô gái đến tìm hẳn hôm qua?

Sự thật có vẻ chắc chắn là vậy.

Đi bộ ước chừng hơn nửa giờ, lúc đến giữa sườn núi Chu Tam cuối cùng cũng dừng lại

“Được rồi, tới rồi”

Chu Tam mở miệng lẩm bẩm, nhưng tôi nhìn quanh bốn phía trừ đèn pin đang căm trong tay ra thì gần như chẳng còn gì cả

“Được rồi, tắt đèn pin đi, đừng dọa khách lớn của chúng ta"

Nói rồi mặc kệ tôi có đồng ý hay không, trực tiếp lấy đèn tin trong tay tôi tất đi


Đèn pin vừa tắt, xung quanh chìm vào bóng tối Tôi không kịp làm gì cả, chỉ có thể ngơ ngác chú ý bốn phía, đề phòng cái gì đó đột nhiên xuất hiện.

Sau một lúc lâu cũng không thấy bất cứ động tĩnh nào, ngược lại lúc tôi quay đầu lại mới thấy Chu Tam đã thắp nến, trong tay lúc này đang cầm một sợi chỉ đỏ . Ngôn Tình Xuyên Không

Chu Tam buộc một đầu chỉ đỏ vào một nhánh cây thoạt nhìn như sắp chết héo, kéo dài khoảng hai mét rồi lấy đầu kia buộc lên nhánh khác.

Ở chính giữa dây thì đặt ngọn nến đã thắp sáng trước đó

Sau khi Chu Tam làm xong hết mọi chuyện, hắn rút từ trên người ra một lá bùa vàng. Lá bùa mau lẹ biến thành một con thiên chỉ hạc trong tay hắn

Chu Tam lầm bầm, con thiên chỉ hạc kia liền bốc cháy trước mặt tôi, cùng lúc đó, nó bắt đầu bay vào giữa sợi chỉ. Giống như mở ra một cánh cửa, thiên chỉ hạc vừa lướt qua dây đỏ, hai đầu dây như bị người ta dùng lực kéo, một giây sau cũng trực tiếp bốc cháy

Chỉ đỏ cháy rất nhanh, găn như là trong nháy mắt đã trực tiếp cháy đến cuối. Nhưng ngay lúc nó cháy xong, một cánh cổng bằng sương mù cứ như vậy xuất hiện trước mắt chúng tôi


Chiều rộng của cổng bằng chính xác chiều dài của sợi chỉ đỏ vừa rồi

“Xong rồi, đi thôi, lát nữa phải chú ý một chút, đừng có thô lỗ quá”

Tôi không hiểu những gì Chu Tam nói. Nhưng chắc chẵn ngay giây tiếp theo tôi sẽ thấy những điều kỳ dị. Mấy thứ này dường như tôi đã đọc được trong cuốn sách mà ông nội để lại, là một loại phương pháp mở cửa âm.

Tương truyền còn có một thế giới khác ở giữa dương gian và Âm giới, những thứ tồn tại ở đây đều cũ kĩ mục nát. Nó không thuộc về thế giới người sống, cũng không thuộc vẽ âm phủ, nó là một sự tön tại rất lạ thường

Nếu thật là như vậy, Chu Tam mở ra nơi này hắn là phó thác của cô gái đến tiệm hôm qua

Không đáp lời của Chu Tam, tôi trực tiếp ôm con gà trống bước vào cánh cổng sương mù. Một trận kinh ngạc qua đi, Chu Tam lại lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, nhưng cùng lúc đó còn có một con đường cổ kính.

Hai bên đường có rất nhiều tòa nhà, phong cách không phải của hiện đại, thậm chí còn chẳng phải cận đại

Chu Tam cầm trong tay một tờ giấy trắng. Thoạt nhìn giống như chẳng có gì, nhưng nếu cẩn thận nhìn kĩ sẽ thấy trên đó có một đoạn chữ nhỏ rất dài. Nhưng vì khoảng cách, tôi không đọc được trên đó rốt cuộc. viết cái gì

“Chính là nhà này."
 
Chương 56: C56: Có đúng là đây không


Đi bộ ước chừng trên dưới mười phút, Chu Tam ném tờ giấy đi, có vẻ hẳn đã tìm thấy đích đến của mình. Lúc này tôi mới phát hiện dòng chữ trên tờ giấy đó là một địa chỉ.

Tôi nhìn vào tòa nhà Chu Tam chỉ. Gạch xanh ngói đen, thoạt nhìn vô cùng cổ quái, càng cổ quái hơn chính là ngôi nhà này yên tĩnh không một tiếng động, căn bản là không hề truyền ra một âm thanh nào cả.

“Có đúng là đây không?”

- Tôi không khỏi phát ra một tiếng kinh ngạc. Chu Tam không mở miệng trả lời tôi, chỉ nhẹ nhàng gật đầu coi như đáp lại

“Không phải chỗ này thì có thể là chỗ nào?”

Nói rồi Chu Tam trực tiếp đẩy cửa bước vào

Một tiếng ma sát dài và chói tai phát ra từ cổng trước. Tôi không nhịn được rùng mình một cái. Vừa lúc cổng mở ra, hình như có thứ gì đó khủng khiếp cũng chạy ra.

Tôi liếc nhìn Chu Tam, vẻ mặt hắn nghiêm trang trông rất bưồn cười. Cuối cùng cũng có chút khí khái đẩy cửa, chỉ là tình cờ quét quanh bốn phía rồi mới cẩn thận bước vào nhà


Tôi nhìn cánh cổng đen sỉ trước mặt mình. Ở trong mắt tôi, thứ này thật giống như một con thú khổng lồ ăn thịt người, dường như nó có thể trực tiếp nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào.

“Cậu không phải là đang sợ đấy chứ?”

Chu Tam thấy tôi không bước vào, quay lại nhìn tôi lần nữa. Tôi liếc nhìn Chu Tam, khuôn mặt đối phương vân đạm phong kinh (mây gió điềm nhiên = bình tĩnh, nhẹ nhàng). 𝑻rờ 𝓊𝙢 𝘁r𝓊𝙢 h𝓊yền 𝘁rù𝙢 ⩶ 𝑻R𝓊M𝑻R𝖴 𝖸eN﹒vn ⩶

Thành thật mà nói giờ này hắn ít nhiều đã cho tôi một chút tự tin, giọng nói của Chu Tam vừa rơi xuống, tôi không còn chăn chữ nữa, trực tiếp một đạp đi vào

Gió nổi từng trận, đây hắn là cảm giác trực quan nhất của tôi với nơi này

Kỳ lạ chính là khi tôi ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy mặt trăng trên bầu trời. Mặt trăng đặc biệt tròn và tỏ, nó thậm chí còn chiếu sáng mọi thứ xung quanh một cách rất rõ ràng.

Nhưng chính vì vậy, tôi nhìn cảnh vật bốn phía, cả người sửng sốt, sau đó liền muốn móc từ trong người ra một đồ vật có thể khiến bản thân yên tâm

“Trần tiểu ca à, đừng kích động, bọn chúng không hại được cậu đâu”


Chu Tam vội vàng mở miệng. Động tác của tôi mới dịu xuống. Bởi vì tôi phát hiện những kẻ xung quanh tuy rằng cứ nhìn chằm chằm tôi nhưng tất cả đều không hề nhúc nhích

Bốn phía đầy người. Ai cũng có sắc mặt tái nhợt, hốc mắt lõm sâu, bất động

Ánh mắt bọn chúng đều đồn về phía cổng lớn, mỗi người một động tác quái dị. Có người làm động tác hoan nghênh, có người lại như mời ngồi, tóm lại trong phòng hơn hai mươi người, không ai bình thường cả

Nhưng quỷ dị chính là Chu Tam lại không phản ứng quá dữ dội

“Được rồi, nhìn cậu sợ kìa, đưa con gà cho tôi”

Nói xong Chu Tam mặc kệ tôi có tỉnh táo lại hay chưa, trực tiếp nắm lấy con gà trống trong tay rồi ôm vào phòng trong

Đây là một cái sân khá rộng. Hai bên sân vây đầy người, vẫn là những động tác không đồng nhất và không nhúc nhích như cũ.

Nói là không nhúc nhích, nhưng khi tôi quay đầu đi chỗ khác, nhìn lại mấy tên ở cửa, thì phát hiện ánh mất của chúng trực tiếp lia qua đây

Tôi lập tức chết trân ngay tại chỗ. Một cử động cũng không dám, bởi vì tôi phát hiện khi tôi đến, tất cả đều hướng về phía tôi.

Bọn chúng một đám sắc mặt trang trọng, còn cười vô cùng quỷ dị. Từng người một không nhìn ra vui buồn, chỉ lắng lặng nhìn chằm chằm tôi

Tôi kéo áo Chu Tam, thấy âm khí xung quanh vì sự xuất hiện của chúng tôi mà trở nên vô cùng nồng đậm.
 
Chương 57: C57: Thừa nước đục thả câu


Chu Tam vẫn giữ bộ dạng vân đạm phong khinh như cũ. Nhưng có lẽ tôi biểu hiện quá mức dữ dội nên Chu Tam vỗ vỗ bờ vai tôi nói, “Đã nói là sẽ mang cậu trải nghiệm thật lớn rồi. Tôi dám khẳng định lão gia tử nhà cậu cũng đã từng làm những chuyện tương tự, chỉ là cậu không biết mà thôi"

Chu Tam nói vậy tâm tư tôi mới bắt đầu được kéo về từng chút một, đúng là hơi không có tiền đồ thật. Truyện Mỹ Thực

“Tôi nói anh Tam này, anh đừng có mà thừa nước đục thả câu, rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế?”

Chu Tam nhếch miệng cười, hất đầu về phía trước mặt, tôi quay đầu đi liền vừa lúc phát hiện, một người phụ nữ mặc váy cưới màu đỏ đang đứng trước đám người

Đôi tay người phụ nữ đan chéo trước eo, đầu phủ khăn voan đỏ, chỉ là khi tôi nhìn tới cô ta, chiếc khăn cũng theo đầu của cô ta từ từ rơi xuống đất

Đầu tiên, người phụ nữ trước mặt thấy tôi, rồi đầu của cô ta từ từ tựa vào vai, trực tiếp nghiêng đi 90 độ, đôi mắt trừng to nhìn chằm chằm tôi


Tôi dùng sức nuốt một ngụm nước bọt. Mặc dù bọn này đã ngây người ở đây một thời gian, nhưng bốn phía gió thổi từng cơn, tôi vẫn cảm thấy không được tự nhiên

Đặc biệt là ánh mắt của người phụ nữa kia, nhìn đến mức làm da đầu tôi tê dại

Chu Tam dứt khoát bước nhanh qua, đội chiếc khăn voan lên đầu người phụ nữ một lần nữa, cặp mắt nhìn chằm chằm tôi mới biển mất

Tôi hít sâu, xem ra Chu Tam không phải mới làm loại chuyện này lần đầu, bề ngoài bình tĩnh đến không ngờ. Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, hẳn dám mang tôi tới đây, trong tay sao lại không có bản lĩnh được chứ?

Ban đầu tôi còn nghĩ chuyện này sẽ rất khó giải quyết, nên hắn mới muốn tôi đến giúp. Nhưng trước mất có vẻ chẳng có chỗ nào để tôi hỗ trợ, rõ ràng tôi đến đây ngắm cảnh thì có. Từ lúc đến nơi này, ngoại trừ giúp Chu Tam ôm gà trống, tôi hình như chưa làm được chuyện gì khác

Trong khoảnh khắc quay người, tôi phát hiện bọn người không ra người quỷ không ra quỷ ở xung quanh đã thay đổi tư thế. Bây giờ cặp mắt của bọn chúng lại hướng về phía Chu Tam đang đứng bên cạnh tân nương


Chu Tam rõ ràng cũng nhận ra cảnh này, nhưng không hề kinh hoảng, chỉ là đem mấy thứ trên thân đặt xuống đất, sau đó từ trong đám đông xin hai người già ngồi xuống

Hai thứ giống như hai lão già kia bị Chu Tam dùng đúng một tay xách lên. Đăng sau hẳn đã sớm bố trí một cái linh đường, còn có một cỗ quan tài đỏ bừng

“Còn đứng đó thất thần? Đến đây nhanh lên”

Chu Tam giơ tay vẫy vẫy, tôi vốn dĩ đang ngốc người tại chỗ không biết phải làm thế nào, liền vội vã chạy qua.

Lúc đến gần tôi mới nhận ra hai người Chu Tam xách lên vừa rồi có gì đó là lạ. Bọn chúng trông như người giấy, mặt không có biểu tình nào, ngoại trừ cặp mắt trông bình thường hơn một chút thì những thứ khác đều không hề có sinh khí

Hai lão già giả được Chu Tam xách lên trước. đường, đột nhiên nến trên linh đường sáng lên, bốn phía cũng bởi vì ánh sáng đó mà biến thành màu đỏ.

Hai người kia là một nam một nữ, bị Chu Tam đặt lên trên cao đường. Đến lúc này, Chu Tam mới thọc tay vào túi lấy ra một sợi chỉ đỏ. Căm sợi chỉ trong tay nhanh chóng đến sau lưng tôi, buộc vào cổ tay tân nương
 
Chương 58: C58: Nhất bái thiên địa


Cổ tay mảnh khảnh không ngừng bị Chu Tam đùa nghịch, tôi thực sự lo Chu Tam dùng thêm chút lực nữa sẽ bóp gãy luôn bàn tay nhỏ bé kia. Sau khi buộc xong, hẳn lại đem đầu còn lại buộc vào chân con gà trống trên tay tôi

“Cậu dắt cô ta qua đây đi”

Chu Tam phân phó một câu, nếu không phải chỗ này quá mức quỷ dị thì bộ dáng bĩu môi nhếch râu cá trê lên của Chu Tam sẽ chọc tôi cười tắt thở

Phân phó xong Chu Tam đi thắng đến quan tài trước linh đường

Phía trên quan tài còn đặt một chiếc ô đen. Chiếc ô kia nhìn rất quen mắt, nhưng không phải là chiếc ô trên tay cô gái gặp trước cửa tiệm Chu Tam hôm qua

“Mau đưa nó qua đây, thất thần làm gì?"

Chu Tam quay đầu liếc nhìn tôi, thấy tôi vẫn đứng đực tại chỗ liền vội vàng thúc giục

Tôi ôm con gà bắt đầu đi về phía linh đường. Không ngờ vừa bước tới, tân nương kia cũng kéo cơ thể cứng ngắc của mình đi theo tôi. Tôi đến chỗ Chu Tam, chuẩn bị đặt con gà trống lên trên quan tài đỏ


Nhưng không nghĩ tới con gà trống còn chưa được đặt xuống đã bị Chu Tam ngăn lại

“Chỉ cần giữ con gà, một hồi bái thiên địa rồi đưa chúng vào quan tài, sau đó chúng ta có thể rời đi!”

Nói xong Chu Tam trực tiếp thắp nến trên linh đường, mặc kệ tôi có đáp ứng hay không. Ngọn nến màu trắng bị Chu Tam đốt, tách một tiếng cháy lên. Cùng lúc đó, tân nương nãy giờ cứng đờ di chuyển theo tôi, nháy mắt liền đến trước mặt.

Lòng tôi nhịn không được nhảy dựng lên. Khăn voan màu đỏ của tân nương hiện tại đang ở ngay dưới cằm tôi

Tôi nhìn Chu Tam, ý tứ rất rõ ràng, có phải gần quá rồi không?

Chu Tam không quay đầu nhìn lại tôi lấy một cái, cũng chẳng phản ứng gì nhiều, cắm ba cây hương rước quan tài, hẳn chỉ đứng dậy từ tốn nói

“Cậu sợ cái gì. Tôi còn chẳng sợ, lại nói cô nương người ta kết hôn với cậu, cậu lại sợ hãi thành cái dạng này"

Nghe Chu Tam nói xong, tôi lập tức cảm thấy có chút không đúng, gà trống trong tay không thể ôm được nữa, tôi trực tiếp đặt nó xuống đất


“Lời này là có ý gì?”

“Buông xuống làm gì? Nhặt lên nhanh. Tôi không có đùa cậu đâu. Nếu có gì đó không ổn chúng ta đều toi đời. Hôm nay chúng ta có thể ra ngoài được hay không còn phải tùy thuộc vào cách ôm con gà của cậu đấy"

Tuy rằng Chu Tam nói mấy điều này với vẻ mặt nghiêm túc, tôi vẫn cảm thấy không đáng tin. Cho đến khi tân nương trước mặt tôi ngẩng đầu lên

Cũng chẳng biết có phải ảo giác của tôi hay không, tôi luôn cảm thấy người phụ nữ này đang nhìn mình với ánh mắt cực kì oán độc. Mặc dù tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt hay đôi mắt của cô ta.

Phía dưới khăn voan đỏ có khi là một khuôn mặt khiến tim tôi đập mạnh.

Nghĩa đến đây tôi vội vàng ôm gà trống từ dưới mặt đất lên. Chu Tam thấy tôi đã ôm con gà lên thì không nói gì nữa. Sau khi đốt ba cây hương, hai lão già trước linh đường cuối cùng cũng ngồi ngay ngắn lại

Tôi quay đầu nhìn, không biết khi nào trên hai khuôn mặt đó xuất hiện một màn sương trắng nhạt, và nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm mạnh.

Lại thấy mấy người phía sau tôi tất cả đều chỉnh tề trong sân. Bọn chúng từng người từng người một nhìn lên linh đường. Dù có rất nhiều người nhưng lại chẳng có âm thanh nào. Đây mới là lý do làm tôi cảm thấy áp lực như bị núi đè

Chu Tam ra hiệu cho tôi không căn kinh hoảng. Cũng chính thời điểm này, hắn treo trước ngực mình một đóa hoa màu trắng, sau đó đứng tại chỗ âm ừ một câu

“Nhất bái thiên địa!"
 
Chương 59: C59: Phu thê giao bái


Chu Tam vừa nói xong câu nhất bái thiên địa, suýt chút nữa thì dọa con gà trống trong tay tôi giật mình rơi xuống đất.

Tôi quay về phía hắn lườm một cái, nhưng Chu Tam chỉ khẽ khẽ lắc đầu, tỏ ý rằng tôi cứ theo hắn mà làm.

Chẳng biết tại sao, trong lòng tôi luôn cảm thấy một loại dự cảm bất an, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng không biết tại sao Chu Tam ở một bên khẽ lắc đầu, nên đành phải nuốt lại lời muốn nói xuống bụng.

Tôi xoay người, ôm con gà trống cúi mình làm lễ, rồi sau đó người phụ nữ bên cạnh cũng cứng ngắc chuyển mình, chầm chậm cúi xuống,

Có lẽ là do thân thể cô ta quá cứng ngắc nên một bái này đã khiến cho chiếc khăn voan đỏ rơi xuống đất.

Ngay lập tức khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy ấy lại hiện ra trước mặt tôi, bất thình lình bị một màn này dọa tới giật mình.

Tạm thời thì khuôn mặt người phụ nữ này trông cũng bình thường, nhưng nhìn kĩ thì vẫn thấy có điểm quái dị, giống như cô ta luôn luôn nhìn chòng chọc tôi vậy, lúc nãy còn đội khăn voan tôi đã luôn có cảm giác


này, càng đừng nói là hiện tại khăn voan đã không còn.

Tôi nhìn Chu Tam một cái, ý muốn nói khăn voan của người phụ nữ này rơi rồi, mau giúp người ta đội lại, nhưng tên Chu Tam này lại lắc lắc đầu, há miệng ở nơi đó nói một hồi lâu.

Tôi không thể nghe rõ giọng nói của hẳn nhưng. nhìn khẩu hình thì có vẻ như hẳn muốn nói rằng hiện tại không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Không còn cách nào khác, tôi đành phải xoay người lại lần nữa.

Chu Tam dường như bởi vì động tác của tôi mà thở phào nhẹ nhõm một hơi, khi đầu người phụ nữ kia cũng quay lại, Chu Tam bắt đầu hô, "Nhị bái cao đường!"

Lần này động tác của người phụ nữ đó nhanh hơn tôi rất nhiều, Chu Tam vừa dứt lời, cô ta liền xoay người lại tồi cúi mình xuống.


Chu Tam liếc tôi một cái tỏ ý bảo tôi mau mau nhanh lên, tôi không còn cách nào khác đành phải giơ cao con gà trống trong tay lên hướng về phía hai cụ già bái một cái.

Ai ngờ một bái này, khiến cho hai gương mặt trên cao đường kia càng thêm lạnh lẽo, nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu hạ xuống.

Tôi cũng có thể nhận ra một tia giá rét này, liền quay ra nhìn Chu Tam, tên ngốc này đến cả đầu cũng không thèm quay lại, dường như hắn ta cố ý không nhìn về phía này.

Lúc này người phụ nữ đã phục hồi lại nguyên trạng, chỉ là tôi rõ ràng nhìn thấy trên mặt cô ta cũng bao trùm lên một tầng băng sương nhàn nhạt.

Thật là con mẹ nó tà môn mà.

Trong lòng tôi lẩm bẩm, sớm đã đem mười tám đời tổ tông của Chu Tam ra thăm hỏi một lượt, bởi vì hiện tại tôi phát hiện bản thân không thể đặt con gà trống trong tay xuống đất được.

Thứ đồ chơi đó giống như dính hẳn vào tay tôi vậy, cộng thêm mấy thứ đồ người không ra người quỷ không ra quỷ xung quanh, cho dù là bọn họ phát ra chút tiếng vang nhỏ tôi cũng có thể nghe được rõ mồn một, nhưng những người này động cũng không động, giống như người chết vậy.

“Phu thê giao bái."

Thời điểm Chu Tam nói ra câu này, tôi phát hiện một giọt mồ hôi trực tiếp từ trên trán hẳn lăn xuống, cùng lúc đó, hắn lấy ra một cái hộp lớn hình tròn to cỡ bàn tay, hắn mở hộp ra, bắt đầu viết gì đó lên chiếc quan tài gỗ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom