Hồi đó ông thấy món này mốt lắm, ngầu lòi, hay mang ra khoe khoang. Về sau trào lưu thay đổi, thẩm mỹ thay đổi, ông dần thấy món này đeo vào trông thật xấu, lại còn vướng víu lúc đánh mạt chược, thế là cất vào một góc để bám bụi. Nếu không phải Phong Nghệ nhắc đến thiên thạch, ông đã quên bẵng mình còn có chuỗi vòng này. Chỉ là, ông cứ thấy có chút kỳ quặc. Ông thấy món này xấu nên chẳng bao giờ đeo. Giờ cũng vẫn cảm giác như vậy, nhìn riêng ra thì ông vẫn thấy món này tệ thật! Nhưng tại sao lúc Phong Nghệ đeo vào lại thấy khá đẹp nhỉ?
Mẹ nó, cái này còn kén người đeo sao?
________________________________________
Phong Nghệ về đến nhà, Quản gia liếc mắt cái thấy ngay chuỗi vòng trên cổ tay hắn, đôi mày hơi nhíu lại, trong mắt lóe lên sự chê bai, nhưng dường như nhớ ra điều gì, đôi mày dần giãn ra, khóe miệng khẽ nhếch.
Như một lời nhắc nhở thông thường, Quản gia nói:
– Quần áo và trang sức cho hoạt động sắp tới chắc phải chuẩn bị dần rồi nhỉ?
Phong Nghệ:
– Về trang phục thì phiền ông lo liệu, còn trang sức thì thôi ạ, thực sự là nhiều lắm rồi!
Tham gia hoạt động giải trí có độ chú ý cao như vậy, trang phục chắc chắn phải có sự đầu tư tương xứng, mà Phong Nghệ hiểu rằng mắt nhìn của Quản gia tốt hơn hắn nhiều, chuyện này giao cho Quản gia hắn rất yên tâm. Thu nhập hiện tại của hắn thừa sức đáp ứng mắt nhìn cao của Quản gia!
Còn về trang sức, Phong Nghệ nhớ tới chiếc hộp mà Tiểu Giáp mang ra hồi Tết Đoan ngọ, bên trong là đủ loại trang sức nam giới mà Quản gia đã chuẩn bị sẵn cho mọi hoàn cảnh, không cần Quản gia phải tốn tâm sức thêm nữa. Quan trọng nhất là Phong Nghệ thực chất không mấy coi trọng hoạt động này.
Hiện giờ, Phong Nghệ quan tâm hơn đến kết quả thẩm định giữa năm của mình. Dù tự tin, dù thấy thành tích mình nộp lên cũng ổn, nhưng trước khi kết quả công bố thì vẫn có chút thấp thỏm. Sự thấp thỏm nhẹ nhàng đó duy trì cho đến ngày có kết quả.
Phong Nghệ nhìn vào trang web hiện lên chữ 【 Ưu 】, cuối cùng cũng trút được gánh nặng. Việc thẩm định bên Liên Bảo Cục không có nghĩa là bạn nhận càng nhiều nhiệm vụ thì điểm thẩm định cuối cùng càng cao. Nếu nhận nhiều nhiệm vụ nhưng thành tích thực tế chẳng có gì nổi bật thì điểm tổng hợp cũng chỉ ở mức trung bình.
Mấy nhóm giao lưu chuyên gia liên quan hôm nay cũng đang bàn tán về chuyện thẩm định giữa năm, Phong Nghệ không mang kết quả của mình ra khoe khoang. Hắn hiểu rõ mình đạt được điểm thẩm định cao như vậy, lần nào làm nhiệm vụ cũng đạt thành tích rực rỡ là do có "hack", không làm ra được thành tích mới là lãng phí năng lực tổ truyền này!
Việc đầu tiên sau khi tra được kết quả:
– Tiểu Bính! Chuẩn bị thêm cho tôi ít lương khô đi đường nhé!
– Có kết quả rồi sao? – Quản gia nhanh chân bước lại hỏi.
– Vâng, thẩm định giữa năm có rồi ạ, được xếp loại 【 Ưu 】! – Phong Nghệ cười nói.
– Tốt, tốt, tốt! – Quản gia miệng nói vậy nhưng vẻ mặt lại kiểu "vốn dĩ phải thế". Sau đó ông bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho Phong Nghệ, ngoài quần áo còn có cả đồ dùng sinh hoạt.
Khi biết Phong Nghệ sẽ đi Kinh thành tham gia hoạt động, Quản gia đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Khác với những lần theo đội tuần tra của Liên Bảo Cục vào rừng sâu núi thẳm làm nhiệm vụ, lần này là đến Kinh thành phồn hoa nên đồ mang theo chắc chắn phải khác. Mấy cái bình nước lớn như cái xô thì không cần mang theo nữa. Ngay cả công thức thành phần lương khô Tiểu Bính chuẩn bị cũng sẽ được điều chỉnh tương ứng. Đi làm nhiệm vụ ở nơi rừng rú cách xa đô thị thì lương khô mang theo để lấp đầy bụng và bổ sung năng lượng, hương vị là thứ yếu. Còn đi đến thành phố lớn, không lo thiếu đồ ăn, nhưng cân nhắc đến nguyên nhân đặc thù của Phong Nghệ, lúc không tiện ra ngoài thường xuyên thì có thể mang ít lương khô làm đồ ăn vặt.
Phong Nghệ nghiêm túc cân nhắc hành trình tiếp theo của mình, cuối cùng quyết định vẫn lái xe đi. Hắn đi Kinh thành tham gia hoạt động không phải mục đích chính, hắn còn phải đến thư viện điện tử của Liên Bảo Cục ở Kinh thành, chẳng biết phải "cắm chốt" ở đó bao nhiêu ngày. Xe mình lái đi vẫn thuận tiện hơn. Nếu chỉ là chuyến đi ngắn ngày thì đi tàu cao tốc hay máy bay đều được, nhưng lần này vẫn là tự lái xe qua đó. Thời gian di chuyển khá dài, trên đường Phong Nghệ và Tiểu Giáp luân phiên lái, nghỉ ngơi dừng chân ngắn ở các trạm dịch vụ. Thực ra cũng ổn.
Phong Nghệ đang lên kế hoạch hành trình, phía Phong Trì đã cùng những người tham gia hoạt động đến đó trước. Các đội ngũ của mỗi phòng làm việc và công ty đều phải chuẩn bị sẵn phương án marketing, không bỏ lỡ cơ hội lộ diện lần này, xem làm thế nào để tối đa hóa lợi ích.
Lần này Phong Trì mang tâm thái hơi "cá mặn". Thời gian qua lúc làm việc anh đã cực kỳ kềm chế, nhất là về khoản ăn uống, lần này kết thúc một giai đoạn nhiệm vụ anh định bụng sẽ ăn một bữa cho đã đời. Dẫu sao hoạt động lần này anh cũng chỉ là kẻ chạy việc vặt, cơ bản sẽ không xuất hiện trước ống kính, hoặc thời gian xuất hiện rất ngắn, cũng chẳng marketing nổi. Có biết bao nhiêu ngôi sao lớn góp mặt, phương án marketing của các đại lão đã được sắp xếp sẵn rồi, hạng lính mới như anh thì nên biết tự lượng sức mình. Cho nên kẻ tép riu thì tạm thời không cần kềm chế nữa.
Phong Trì ngày nào cũng nghiên cứu thực đơn ăn uống bên đó, còn bàn bạc với Phong Nghệ: Hôm nay ăn gì, mai ăn gì, ban ngày ăn phố nào, tối dạo khu nào. Nói đến mức khiến Phong Nghệ thấy hưng phấn và mong chờ. Phong Trì gửi hết những quán ăn có tiếng tăm mà anh hỏi thăm được cho Phong Nghệ. Lựa chọn quá nhiều mà thời gian có hạn, Phong Trì chỉ có thể bàn bạc với Phong Nghệ để quyết định cuối cùng là những quán nào. Quyết định của Phong Nghệ rất đơn giản: cùng Phong Trì chọn một phần trong số đó, rồi tự mình đi "quét sạch" những quán còn lại!
Phong Trì đến trước, ngoài việc nghiên cứu thực đơn hàng ngày, anh còn kể cho Phong Nghệ nghe những thay đổi bên đó.
– Các khách sạn gần địa điểm tổ chức hoạt động đều đã kín phòng rồi! Trừ khách sạn của ban tổ chức, các khách sạn khác đều bị fan hâm mộ chiếm đóng hết!
– Có cái tên tép riu cùng tầm với em đang đăng ảnh chụp đường phố (street style) kìa, trang điểm nửa ngày trời rồi dắt theo cả một đội ngũ đi chụp ảnh street style đã qua chỉnh sửa! Hot search vừa mới mua lên đã bị dập xuống rồi!
– Lượng chuyển tiếp, bình luận, like nhiều thế kia thì ai chẳng biết là ảo, thực sự có nhân khí cao thế thì đi trên đường dắt theo đội ngũ chụp ảnh lại chẳng có ai nhận ra… Khụ, anh à, đến lúc đó anh trang điểm chút đi, hóa trang thành bộ dạng người khác không nhận ra ấy.
Phong Trì bỗng lo lắng, liệu lúc đó đang ăn dở có bị người ta vây xem không? Ảnh hưởng đến trải nghiệm ăn uống quá. Lần này anh thực sự chỉ muốn cảm nhận không khí ăn tại chỗ ở các quán nổi tiếng trên mạng thôi, nếu thực sự muốn marketing thì "ké" lưu lượng của Phong Nghệ còn nhanh hơn. Anh thì chẳng có tiếng tăm gì, nhưng Phong Nghệ thì nhân khí khá cao. Hai anh em họ bàn luận xem làm thế nào để lúc đó không bị người ta nhận ra.
Đến ngày xuất phát. Ăn một bữa sáng mãn nguyện, Phong Nghệ và Tiểu Giáp lên đường. Trên xe chở theo hành lý và các vật tư khác.
Sáng sớm khi xe vừa ra khỏi thành phố, Phong Nghệ vẫn đang nhắn tin với Phong Trì về việc trạm dừng chân đầu tiên ở Kinh thành sẽ đi ăn ở đâu. Đột nhiên hắn nhận được cuộc gọi từ phía Ủy ban chuyên gia, hỏi Phong Nghệ có thời gian không, nếu sắp xếp được thì qua tỉnh lân cận hỗ trợ tìm một con rắn, nghi là rắn hổ mang chúa.
Nghe có vẻ khá khẩn cấp. Nếu không khẩn cấp thì cũng chẳng đột ngột liên hệ với Phong Nghệ. Phong Nghệ nhận lời. Dẫu sao tọa độ phía trên đưa ra cũng nằm gần lộ trình lên phía Bắc của hắn, bắt rắn xong rồi tiếp tục đi tiếp là được. Tìm rắn thôi mà, không khó, nghiệp vụ này hắn rành, chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Rắn hổ mang chúa cũng là người quen cũ rồi.
Phong Nghệ nói với Phong Trì về tình huống đột xuất này.
Phong Trì: 【 Em đã đặt trước ở nhà hàng rồi, tối mai và ngày kia đều đặt rồi, anh đến lúc nào cũng được 】
Phong Nghệ: 【 Không vấn đề gì 】
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập