Thực ra khi nhận nhiệm vụ này, Phong Nghệ đã có chuẩn bị tâm lý.
Nếu không phải chuyện gai góc, tình thế khẩn cấp thì chắc chắn lúc này họ sẽ không đột ngột liên hệ với hắn.
Vừa đạt được kết quả thẩm định loại Ưu, địa điểm mục tiêu lại nằm gần lộ trình lên phía Bắc, lại còn là sự kiện khẩn cấp, so với việc ăn uống thì đương nhiên nhiệm vụ phải ưu tiên hàng đầu.
Thế nhưng, dù Phong Nghệ đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong kế hoạch của hắn, tối đa nửa ngày là có thể giải quyết xong.
Nào ngờ, đến nơi rồi mới biết…
– Năm con?!! Chẳng phải nói chỉ có một con rắn thôi sao!
Phong Nghệ trợn mắt nhìn người trước mặt, một điều tra viên của Liên Bảo Cục trạc tuổi mình.
Vị điều tra viên trẻ tuổi sắc mặt cũng không tốt, đương nhiên không phải nhắm vào Phong Nghệ, mà là nhắm vào sự cố lần này.
Vì trước đó không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, nên phân cục địa phương chỉ cử hai người mới tới. Thông thường, nếu hai người lập nhóm điều tra sẽ là tổ hợp "cũ dắt mới", có điều dạo này phân cục địa phương khá bận, việc của hai người mới này hơi nhẹ nhàng một chút, nên bị phái tới xử lý vụ đột ngột phát hiện rắn hổ mang chúa tại khu danh lam thắng cảnh sinh thái.
Thế nhưng, theo đà phát hiện thêm nhiều manh mối và điều tra chuyên sâu, mới biết lần này xổng ra tận năm con rắn hổ mang chúa, chứ không phải một con như đã nói trước đó!
– Chúng tôi cũng vừa mới tra ra được, đã tìm thấy manh mối trong một căn biệt thự gần khu cảnh quan này, phán đoán sơ bộ có năm con. Chúng tôi đã báo cáo lên trên. – Điều tra viên nói.
Vụ này nhìn cái là biết ngay một băng nhóm gây án, lại còn là loại làm ăn nhiều năm, liên quan đến rất nhiều người. Lần này nghi là nội bộ băng nhóm lục đục, có kẻ để trả thù đã trực tiếp ném cả năm con rắn hổ mang chúa vào khu phong cảnh.
Lãnh đạo biết chuyện này xong thì nổi trận lôi đình, liên hệ nhiều bộ phận thành lập tổ chuyên án điều tra. Nhưng có giận dữ đến đâu, dù có tăng cường nhân lực triển khai điều tra thì cũng cần thời gian, mà việc cấp bách nhất hiện tại chính là bắt bằng được năm con rắn hổ mang chúa kia!
Bỗng nhiên xuất hiện mấy con rắn cực độc, hoặc là có kẻ bắt từ ngoài tự nhiên, hoặc là có kẻ nuôi nhốt trái phép.
Vì Phong Nghệ là người của Ủy ban chuyên gia Liên Bảo Cục, cũng là trợ thủ được điều động khẩn cấp tới hỗ trợ tìm kiếm mục tiêu, nên điều tra viên đã đưa một phần thông tin họ nắm giữ cho Phong Nghệ xem qua.
– Không có ảnh chụp, nhưng dựa vào thông tin nắm được mà phán đoán thì có lẽ mỗi con đều thuộc cấp độ bốn mét! Khả năng nuôi nhốt trái phép là lớn nhất. – Điều tra viên nói.
Phong Nghệ nghe vậy thì ngẩn người.
Bốn mét à!
Đúng là chiều dài mà Steve sẽ cuồng nhiệt lao vào rồi!
Đáng lẽ nên gọi Steve tới đây mới phải. Có điều Steve hiện đang ở nước ngoài tìm thiết bị, dù có biết cũng chẳng kịp chạy về.
Phong Nghệ nhìn quanh, thấy có hai nhân viên cứu hỏa đang tìm kiếm ở cách đó không xa.
– Đến giờ vẫn chưa bắt được con nào sao? – Phong Nghệ hỏi.
– Môi trường địa lý ở đây phức tạp, yếu tố gây nhiễu quá nhiều. Nhận được báo án, cứu hỏa đã khẩn cấp xuất động, có điều khi tới nơi thì đã không thấy rắn đâu nữa. – Điều tra viên nói.
Khu này là một khu danh lam thắng cảnh sinh thái, diện tích rất lớn. Khác với tiểu khu gần núi Việt ở ngoại ô Dung Thành, xung quanh đây có rất nhiều tiểu khu, còn có khu vui chơi giải trí quy mô lớn, cách vòng tròn trung tâm thành phố không xa, mỗi ngày cư dân đến đây đi dạo đếm không xuể.
Vốn dĩ một con rắn hổ mang chúa lớn nhường này đã khiến cư dân xung quanh lo lắng rồi, giờ điều tra ra thấy có tận năm con, tuyệt đối sẽ gây ra khủng hoảng!
Không, là đã gây ra khủng hoảng rồi!
Phong Nghệ vừa nghe điều tra viên kể về thông tin họ tra được, vừa đi về phía khu cảnh quan có mùi rắn nồng hơn.
Trên đường đi, hắn nghe thấy một nhân viên quản lý tiểu khu gần đó đang nói với những cư dân bên cạnh: "Lúc nãy tôi còn thấy một chủ nhà khóc lóc chạy ra tìm mèo cưng, cứ sợ con mèo trốn ra ngoài này đã chui vào bụng rắn rồi. Cuối cùng mới phát hiện đại ca đó đang ở nhà hàng xóm ăn chực uống chực…"
Điều tra viên cũng nghe thấy cuộc trò chuyện đằng kia, nhưng không thấy chuyện này có gì buồn cười, mà sắc mặt nghiêm nghị nói với Phong Nghệ: "Cư dân các tiểu khu lân cận rất đông, đã nảy sinh khủng hoảng rồi, người dắt thú cưng đi dạo không dám dắt qua đây nữa, trẻ con cũng không dám mang theo. Đừng nói trẻ con, người lớn cũng chẳng dám lại gần."
Phong Nghệ nghe vậy, nhìn về phía đám đông cư dân đang đứng hóng hớt cách đó không xa. Già trẻ lớn bé đều có, toàn là người trưởng thành cả.
Vị điều tra viên trẻ tuổi mặt mày ngượng nghịu trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng điều chỉnh lại: "… Đó thuần túy chỉ là đến thám thính tình hình thôi. Họ đi theo nhóm, không dám hành động đơn lẻ đâu."
Phong Nghệ nghe thấy trong đám đông hóng hớt đằng kia có tiếng mấy gã oang oang bàn tán:
– Nghe bảo là con rắn độc to nẫy này! Còn to hơn bắp tay tôi nữa! Độc cực mạnh lượng cực nhiều, mẹ nó bị cắn một phát thì có kịp đưa đi bệnh viện không? Tôi nên chạy thẳng hay là nằm xuống tại chỗ luôn đây?
– Rắn hổ mang chúa đấy, hung dữ lắm. Biết tại sao cái giống này được gọi là "Quá Sơn Phong" không, vì nó chạy nhanh như gió vậy!
– Ờ… chẳng phải vì tiếng nó bò trên cỏ nghe giống hệt tiếng gió thổi trên núi nên mới gọi tên đó sao?
– Khoan đã, sao tôi nghe nói là vì tiếng nó tấn công nghe như tiếng gió nhỉ?
– Chưa bị rắn hổ mang chúa tấn công hay truy sát bao giờ, chẳng biết tiếng nó tấn công có thực sự giống gió không, ai mà được trải nghiệm rồi thì nhớ báo một tiếng trong nhóm cư dân nhé!
Tranh luận về biệt danh của rắn hổ mang chúa mãi chẳng ra kết quả, rất nhanh họ lại quay sang chửi mấy kẻ nuôi rắn thả rắn trong khu dân cư.
– Độc ác! Thật là độc ác!
– Bọn họ rốt cuộc có biết tính chất của việc này là gì không! Gây ra nguy hại lớn thế nào! Ngồi tù! Nhất định phải cho ngồi tù!
– Dù rắn hổ mang chúa là động vật được bảo vệ, nhưng vì an nguy của mọi người, đề nghị vẫn nên nhân đạo hủy bỏ!
– Chẳng phải đã mời cứu hỏa và chuyên gia tới rồi sao, tin là họ có thể xử lý được.
– Cái cậu thanh niên lúc nãy là chuyên gia à? Cái cậu đi cùng điều tra viên Liên Bảo Cục ấy?
– Ê này! Là cậu thanh niên rất nổi tiếng trên mạng, bắt rắn rất giỏi đấy! Tên là gì nhỉ… Phong… Phong gì xà gì đó…
Phong Nghệ đi xa dần, tiếng bàn tán đằng kia cũng theo khoảng cách mà nhạt đi.
Hắn ngửi mùi hương lưu lại trong không khí.
Đúng là rắn hổ mang chúa, chắc chắn là có năm con. Sở dĩ không chắc chắn là vì ở đây vừa mới mưa xong, cũng có một số yếu tố gây nhiễu khác, năm con rắn đó lại hành động phân tán, sự việc cũng đã qua một thời gian rồi, tùy theo mục tiêu xa hay gần mà có mùi nồng mùi nhạt khác nhau.
Nhìn môi trường mặt đất của khu cảnh quan này là biết có độ khó tìm kiếm nhất định, dù rắn hổ mang chúa có trốn dưới đống cành cây trước mặt thì cũng chưa chắc đã phát hiện ra.
– Anh thấy là hàng dã sinh hay hàng nuôi? – Điều tra viên hỏi.
– Hàng nuôi. – Phong Nghệ khẳng định – Không có "vị rừng".
Điều tra viên ngơ ngác: Vị rừng?
Phong Nghệ không phí thời gian thêm nữa:
– Bắt đầu thôi, chúng ta đi bắt…
Phong Nghệ định nói là bắt con gần nhất, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu kinh hãi truyền tới:
– Có rắn!!!
Phong Nghệ và người của Liên Bảo Cục, cùng các nhân viên cứu hỏa ở gần đó lập tức lao về phía đó.
Cư dân xung quanh đến thám thính tin tức hoặc xem náo nhiệt cũng tò mò, nhưng vì bị chặn lại nên những người muốn tìm hiểu ngọn ngành chỉ có thể đi đường vòng, trên đường còn nói:
– Chẳng biết ai mà đen đủi thế không biết.
– Nghe giọng thì tuổi còn nhỏ, là một đứa trẻ phải không?
– Ây da nhóm cư dân chẳng phải đã bảo trông chừng thú cưng và trẻ con cho kỹ rồi sao, sao còn để chúng ra ngoài!
– Cái này chắc chắn là phụ huynh không trách nhiệm rồi, vấn đề ở người giám hộ! Ông thấy phải không lão Lý? Lão Lý, ông chạy cái gì? Cứ để các chuyên gia lên trước, chúng ta không cần vội!
Người bên cạnh bảo:
– Hình như là con nhà lão ấy! Mặt lão Lý sợ đến trắng bệch ra rồi, ông bảo lão có vội không cơ chứ?!
Tại vị trí phát ra tiếng động.
Một thiếu niên mặc đồng phục học sinh sau khi kinh hãi kêu lên một tiếng, mắt thấy con rắn lớn định chui vào khe đá hẹp phía trước.
Thằng bé này cũng bướng bỉnh thật, trong lúc cấp bách đã lao tới túm lấy đuôi không cho nó chui vào trong.
Túm được đuôi rắn xong nó mới chợt hoàn hồn là mình vừa làm chuyện gì, mặt mũi trắng bệch, lại thét lên lần nữa.
Bị lôi kéo đuôi, con rắn hổ mang chúa đang định chui vào khe đá bỗng quay ngoắt đầu lại.
Từ hình chữ "l" biến thành hình chữ "n".
Thiếu niên kia sợ đến mức buông đuôi rắn ra, quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa kêu "Cứu mạng".
Phong Nghệ là người tới đầu tiên.
Con rắn hổ mang chúa đó vốn dĩ chẳng muốn đuổi theo đứa trẻ kia, thấy Phong Nghệ, nó dựng đứng phần thân trước lên ra thế phòng ngự tấn công.
Điều tra viên của Liên Bảo Cục chạy theo ngay sau đó, còn chưa kịp nghĩ tại sao Phong Nghệ lại chạy nhanh như vậy trong lùm bụi và đám cỏ dại lớn, cũng chẳng kịp thở dốc, định đưa dụng cụ trong tay cho Phong Nghệ.
Lời còn chưa kịp thốt ra, đã thấy bước chân Phong Nghệ không dừng, trực tiếp tiến tới.
Chẳng có bất kỳ công tác chuẩn bị nào, cũng không mượn bất kỳ công cụ nào, giống như đang chào hỏi vậy, tay vung lên một cái, bóp chặt lấy con rắn hổ mang chúa đang dựng đứng thân trước kia.
Có thể nói là dễ như trở bàn tay, cứ như tùy tiện làm vậy thôi!
Vị điều tra viên trẻ tuổi lại ngẩn người lần nữa.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao một số đồng nghiệp khi nhắc đến Phong Nghệ lại nói "Kỹ năng của Phong Nghệ không có giá trị tham khảo".
Ai mà học theo phương pháp của Phong Nghệ để đi bắt rắn thì khả năng bị cắn lật gọng là cực lớn!
Phong Nghệ tóm con rắn hổ mang chúa đi tới, cái tư thế đó giống như tóm không phải là một con rắn độc khổng lồ, mà là một món đồ chơi hình que dài ngoằng vậy.
– Túi đựng rắn đâu? – Phong Nghệ hỏi.
– Mang tới ngay đây! Anh tóm cho chắc vào nhé! – Điều tra viên vừa nói vừa quan sát con rắn lớn trên tay Phong Nghệ.
– Nhìn cái là biết hàng nuôi rồi! Béo đến mức sắp chảy cả mỡ ra đây này! – Phong Nghệ nói – Xét về mặt tương đối thì tính tình khá ôn hòa.
Thấy con rắn lớn bị tóm gọn, thiếu niên mặc đồng phục chạy ngược trở lại: "…"
Ôn hòa?!!
Cái khoảnh khắc con rắn hổ mang chúa kia quay đầu lao tới lúc nãy, nó đã cảm nhận được sát khí rõ mồn một!
Anh bảo cái này là ôn hòa á?!
Quả nhiên lời chuyên gia không thể tin hoàn toàn được!
Đối với chuyên gia thì đúng là ôn hòa thật, chứ đối với người bình thường thì là cấp độ dọa cho gặp ác mộng luôn rồi!
Tâm lý mỏng manh của trẻ vị thành niên không chịu nổi cái kiểu dọa này đâu!
Đang nghĩ thầm như vậy, thiếu niên định tiến lại gần xem chút thì bị ai đó túm lấy cổ áo sau. Tiếp đó là hai cái bạt tai giáng xuống đau điếng. Phụ huynh chạy tới cũng chẳng thèm nghe thiếu niên giải thích nhiều, cứ mang người rời khỏi khu vực nguy hiểm này trước đã, rồi mới xem nó biện minh thế nào!
Thấy thiếu niên bị phụ huynh mang đi, Phong Nghệ tiếp tục nói với điều tra viên về vấn đề của con rắn hổ mang chúa này.
– Cắt tuyến độc rồi. – Phong Nghệ bóp đầu rắn nói.
Điều tra viên: – Sao anh biết?
Phong Nghệ: – Tôi nhìn cái là ra ngay.
Điều tra viên không tranh luận mà nói: – Phẩm tướng phần đầu rất đầy đặn, dáng mặt rất tốt, nếu đã thực hiện phẫu thuật cắt tuyến độc thì chắc chắn là do người chuyên nghiệp làm, cắt đứt ống dẫn độc. Khả năng bán làm thú cưng là lớn nhất.
Phong Nghệ thấy quai hàm mình hơi đau đau. Có điều trên mặt không để lộ ra.
Điều tra viên không biết Phong Nghệ đang nghĩ gì. Anh ta đã nghe kể về không ít sự tích của Phong Nghệ, trong lòng cũng tin rằng phán đoán của Phong Nghệ đại đa số là không sai. Anh ta cũng không thấy bất ngờ trước phán đoán của Phong Nghệ. Khi nhìn thấy thân hình của con rắn độc khổng lồ này, anh ta đã có suy đoán rồi.
Thông thường nuôi loại rắn độc này, hoặc là để lấy độc, hoặc là vì giá trị của các bộ phận khác trên cơ thể. Hoặc là để bán làm thú cưng lén lút. Tuy nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của họ, bắt được rắn xong sẽ giao cho người chuyên môn kiểm tra.
Nhiệm vụ của Phong Nghệ chỉ là bắt rắn.
Bỏ con rắn vừa bắt được vào trong cái túi được đưa tới, Phong Nghệ nghĩ về quy trình phá án bên này, ước chừng bắt xong cả năm con rắn cũng không thể rời đi ngay lập tức được.
Trong lúc tranh thủ tìm con rắn thứ hai, hắn gửi cho Phong Trì một cái tin nhắn:
【 Hủy đơn đặt hàng đi, anh không kịp qua đâu 】
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập