Buổi sáng ở Mauville chậm rãi hơn hôm trước.
Đoàn đã bán hết hàng từ tối qua nên không còn việc gì gấp.
Những thùng cá trống được xếp lại lên xe, dây buộc được kiểm tra thêm một lần cho chắc.
Không khí trong bãi xe cũng bớt ồn hơn hẳn so với ngày đầu họ đến.
Một vài đoàn buôn khác vẫn đang dọn hàng.
Tiếng thùng gỗ kéo trên nền đá thỉnh thoảng vang lên, xen lẫn mùi muối và cá còn vương lại trong không khí.
Họ dự định nghỉ thêm nửa ngày rồi mới rời thành phố.
Poochyena vẫn quanh quẩn gần chiếc xe của đoàn.
Nhưng khác với mấy hôm đầu, nó không đứng ngoài rìa bãi đất nữa.
Nó nằm gần bánh xe phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ để Mightyena không tỏ ra khó chịu.
Mightyena đang nằm phía trước xe, đầu gác lên hai chân trước.
Khi Poochyena dịch chuyển một chút, nó chỉ mở mắt nhìn qua rồi lại nhắm lại như cũ.
Darian đứng cạnh xe, trong tay cầm một mẩu cá khô nhỏ.
“Này.
Tai Poochyena lập tức dựng lên.
“Lại đây.
Con Pokémon nhỏ chần chừ một chút rồi bước tới.
Không nhanh như Pokémon đã quen người, nhưng cũng không còn rụt rè như mấy hôm trước.
Darian hạ tay xuống.
Poochyena tiến thêm vài bước rồi dừng lại trước mặt cậu.
Darian ném miếng cá lên cao một chút.
Poochyena bật lên ngoạm gọn giữa không trung.
Khi tiếp đất, nó hơi trượt chân một chút rồi lắc đầu, miếng cá vẫn nằm gọn trong miệng.
Trên thanh xe, Murkrow lập tức kêu lên một tiếng khàn khàn.
Có vẻ nó không hài lòng khi thấy kẻ khác giành mất trò vui.
Darian liếc lên.
“Đừng có làm ồn.
Murkrow xù lông lên một chút rồi quay đầu đi, nhưng vẫn theo dõi phía dưới.
Darian khoanh tay nhìn Poochyena.
“Ừm… cũng được.
Poochyena đứng trước mặt cậu, đuôi khẽ vẫy.
“Ngồi.
Poochyena nhìn cậu.
Nó nghiêng đầu sang một bên, rõ ràng là chưa hiểu.
Darian thò tay vào túi, lấy thêm một mẩu cá khác.
Poochyena nhìn miếng cá, rồi nhìn Darian.
Sau vài giây, nó chậm rãi hạ mông xuống đất.
Darian ném phần thưởng cho nó.
“Được rồi.
Poochyena ăn xong rồi lại nhìn cậu như đang chờ thêm.
Darian nhún vai.
“Hết rồi.
Poochyena vẫn đứng đó.
Darian thở ra một hơi.
“Đừng có nhìn kiểu đó.
Ở phía bên kia xe, Hant đang buộc lại một sợi dây thừng.
Cậu dừng tay nhìn sang một lúc rồi khẽ thở dài.
“Dễ thật.
Murkrow đậu ngay cạnh cậu, đầu nghiêng sang một bên.
Hant nhìn nó.
“Ước gì cậu cũng chịu nghe lời như vậy.
Murkrow kêu một tiếng khàn rồi quay đầu đi chỗ khác.
Hant bật cười, nhưng vẫn liếc sang phía Darian thêm một lần nữa.
Gần trưa.
Darian đang cho Poochyena chạy vòng quanh bãi đất.
“Lại đây!
Poochyena chạy tới, móng chân lạch cạch trên nền đá.
“Dừng.
Nó chậm lại rồi đứng khựng.
“Qua bên kia.
Darian chỉ tay sang trái.
Nó chần chừ một chút rồi chạy vòng theo hướng đó.
Không hoàn toàn đúng, nhưng cũng gần đủ.
“Ừm.
Darian gật đầu nhẹ.
“Cũng được.
Poochyena dừng lại cách cậu vài bước, thở nhẹ sau khi chạy.
Roderic đứng cạnh xe nhìn một lúc rồi gật gù.
“Không tệ.
Darian quay lại.
“Cha thấy sao?
Roderic bước lại gần hơn.
Poochyena chú ý đến ông, tai khẽ động, nhưng nó không lùi.
“Con này còn nhỏ.
Ông nói, cúi xuống nhìn dáng chân nó một chút.
“Chắc bị lạc đàn từ sớm.
Darian nhíu mày.
“Lạc à?
“Ừ.
Roderic đứng thẳng lại.
“Trong tự nhiên chuyện đó xảy ra suốt.
Con yếu quá thì theo không kịp.
Ông nhìn Poochyena thêm một lúc.
“Nếu đoán… chắc mới tầm cấp sáu, cấp bảy gì đó.
Hant đứng gần đó lập tức quay đầu lại.
“Thấp vậy?
“Cũng bình thường.
Roderic nhún vai.
“Ở tuổi này chắc nó chỉ biết mấy chiêu đơn giản thôi.
“Ví dụ?
Darian hỏi.
“Tackle… Sand Attack…”
Ông nghĩ một chút.
“Có khi thêm Howl.
Poochyena lúc đó đang ngửi ngửi nền đất gần bánh xe, tai khẽ giật theo tiếng nói quanh bãi.
“Nhưng giờ chưa cần nghĩ đến huấn luyện gì đâu.
Roderic nói tiếp.
“Nhìn nó gầy thế kia chắc đã lang thang một thời gian rồi.
Ông nhìn Darian.
“Cho nó ăn uống tử tế vài ngày trước đã.
Darian gật đầu.
“Con biết.
Ở phía bên kia bãi xe, Roderic đang chuẩn bị đi đâu đó.
“Hant.
“Vâng?
“Đi với ta.
Hant chớp mắt.
“Đi đâu ạ?
“Ra chợ.
Roderic nói.
“Mua thêm ít hàng trước khi rời Mauville.
Khu chợ trung tâm của Mauville vẫn còn đông dù đã gần trưa.
Quầy hàng nối tiếp nhau:
trái cây, gia vị, vải vóc, đồ thủ công.
Hant đi theo sau Roderic, mắt nhìn khắp nơi.
“Chúng ta mua gì vậy?
Roderic không trả lời ngay.
Ông dừng lại ở một quầy bán trái cây khô, cầm thử một túi lên xem.
“Trước khi mua cái gì, phải nghĩ xem mình định bán ở đâu.
Hant suy nghĩ một chút.
“Verdanturf?
Roderic gật đầu.
“Ở đó nằm sâu trong đất liền.
Cá khô kiểu của mình không dễ kiếm.
Hant gật gù.
“Vậy nên mình mang cá từ biển vào.
“Đúng.
Roderic đặt túi trái cây xuống rồi bước tiếp.
Một lúc sau họ dừng trước quầy bán mật ong và thảo mộc khô.
Mùi mật ong khá nồng.
Vài con Combee bay quanh những hũ mật xếp trên bàn.
“Nhưng mấy thứ này ở Verdanturf chắc nhiều mà?
Hant hỏi.
Roderic cười nhẹ.
“Ừ, nhiều.
“Vậy mình mua làm gì?
Roderic chỉ sang quầy bên cạnh.
“Để mang đi xa hơn.
Hant mất vài giây mới hiểu ra.
“À… mua ở nơi có sẵn rồi đem tới nơi không có?
“Đại khái vậy.
Ông bắt đầu nói chuyện với chủ quầy.
Cuộc trao đổi kéo dài khá lâu.
Roderic hỏi nguồn hàng, hỏi mùa thu hoạch, rồi mới bắt đầu nói giá.
Cuối cùng chủ quầy gật đầu.
Khi họ rời khỏi quầy hàng, Hant vẫn nhìn mấy túi mật ong trong tay.
“Con cứ tưởng buôn bán chỉ là mua rồi bán lại thôi.
Roderic cười.
“Cũng gần vậy.
Ông nói.
“Chỉ là phải biết mua ở đâu thôi.
Hant nhìn dòng người qua lại trong chợ.
Ở bãi xe lúc này chắc Darian vẫn đang loay hoay với con Poochyena kia.
Nghĩ vậy, cậu bỗng thấy chuyến đi này có vẻ thú vị hơn trước một chút.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập